https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1019628232204569&id=100024722048900
Báo Thanh Niên (nơi tôi từng tòng sự 20 năm)
sáng nay 22.8 ra thông báo sẽ tự đình bản báo in 3 tuần, tới sau ngày 15.9 mới
xem xét khả năng quay trở lại.
Các bạn tôi ở đó đã cố hết sức rồi, cực chẳng
đã mới phải chọn cách ấy. Nghĩ rất thương. In ra không được đem đi bán (phát
hành), không có người mua, dẫu tiền núi cũng cạn. Tự chủ tài chính, tự hạch
toán để nuôi mình, đã đứng vững được khá lâu, nay gặp cơn đại dịch mới ra nông
nỗi này.
Đó là tin buồn cho bản báo, nhưng cũng nói lên
thực trạng của báo chí trong đại dịch. Đây cũng là kết quả tất yếu của báo chí
quốc doanh bao năm nay vừa phải ép mình thông tin theo định hướng, vừa không cạnh
tranh nổi mạng xã hội, giờ thêm dịch như nhát búa đóng cái đinh cuối vào hòm sự
nghiệp để tiễn đưa. Tôi nói báo chí nói chung chứ không phải riêng Thanh Niên.
Có lẽ dịch (kéo dài không biết bao giờ mới chấm
dứt, cuộc sống mới quay lại "bình thường mới") là điều kiện bắt buộc
và cơ hội để nhà cai trị nhìn nhận, xử lý lại nhiều vấn đề cho phù hợp với đời
sống luôn thay đổi.
Còn bao cấp (cả về tiền bạc và tư tưởng), quản
lý báo chí như lâu nay, còn chết. Có thể hôm nay là Thanh Niên, mai sẽ là Tuổi
Trẻ, Lao Động, Tiền Phong... Cũng như rứa thôi, không thoát được. Bắt nó đeo
vòng kim cô, không khác gì tuyên cho nó cái án tử. Phải tự do báo chí, để báo
chí hoạt động theo kinh tế thị trường và tuân thủ pháp luật, chứ không phải
theo cây đũa chỉ huy sứt sẹo của tuyên giáo. Khi ấy, nó sẽ tự tìm được đường sống,
tự có cách tồn tại.
Với những thứ như báo Nhân Dân, Công an, Quân
đội, tivi VTV, chấm dứt ngay việc lấy ngân sách/thuế của dân để nuôi. Không ai
cấm chúng tồn tại, nhưng tay làm hàm nhai, tự kiếm tiền mà sống. Rất vô lý khi
dân cứ phải nuôi thứ chỉ phục vụ cho đảng.
Lúc này cũng là thời điểm để nhận ra rằng phải
xóa bỏ hình thức doanh nghiệp nhà nước. Tất cả đều cần được tư nhân hóa, làm giỏi
thì tồn tại và phát triển, không có cái thói cứ khó khăn lỗ lã lại lấy tiền
ngân sách cứu doanh nghiệp nhà nước. Đã cứu thì cứu chung, không phân biệt, bởi
tất cả đều đóng góp cho nền kinh tế quốc gia. Thử nhìn xem những nước tư bản
phát triển, họ đâu có cần doanh nghiệp nhà nước, mà cứ thế đi lên, vững vàng,
dân đều được nhờ cậy. Các hãng hàng không chẳng hạn.
Không ở đâu lại sinh ra thứ dở hơi kinh tế thị
trường có đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa như ở xứ này. Họ tự ca ngợi đó là
sáng tạo, trí tuệ, bản sắc, kỳ thực chỉ cố chấp, cổ hủ, chắp vá, nửa dơi nửa
chuột. Thiếu hẳn bản lĩnh quyết đoán, thiếu đầu óc minh mẫn, cứ u u mê mê, ù ù
cạc cạc mãi thì dẫu dò dẫm trăm năm, nghìn năm cũng không có đường ra. Cưỡng lại
bánh xe lịch sử, sớm muộn cũng bị nó nghiền nát.
Những đường lối, nguyên lý, chủ trương
"nhờ" dịch mà bộc lộ sự lỗi thời, kém cỏi, còn tiếc gì không ném nó
vào sọt rác.
Thông cào
No comments:
Post a Comment