Monday, March 16, 2026

TỔNG THỐNG MỸ DỌA TIẾP TỤC KHÔNG KÍCH ĐẢO KHARG 'CHO VUI' (Báo VnExpress)

 



Tổng thống Mỹ dọa tiếp tục không kích đảo Kharg 'cho vui'

Báo VnExpress

Chủ nhật, 15/3/2026, 14:01 (GMT+7)

https://vnexpress.net/tong-thong-my-doa-tiep-tuc-khong-kich-dao-kharg-cho-vui-5050626.html

 

Ông Trump nói các cuộc không kích đã hoàn toàn phá hủy đảo Kharg của Iran, trừ hạ tầng dầu mỏ, cảnh báo có thể tấn công "vài lần nữa cho vui".

 

Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) ngày 14/3 thông báo đã tiến hành các cuộc tấn công chính xác nhằm vào 90 mục tiêu quân sự trên đảo Kharg, được coi là "huyết mạch dầu mỏ" của Iran tại Vịnh Ba Tư.

 

Trong phỏng vấn với NBC News sau đó cùng ngày, Tổng thống Donald Trump cho biết lực lượng Mỹ "đã phá hủy hoàn toàn hòn đảo".

 

"Chúng tôi có thể tấn công thêm vài lần nữa cho vui. Chúng tôi đã tàn phá hoàn toàn nơi đó, trừ các tuyến dầu mỏ, vì việc xây lại những đường ống đó sẽ mất nhiều năm", ông nói.

 

https://vcdn1-vnexpress.vnecdn.net/2026/03/15/AP26068782477303-7087-1773549844.jpg?w=1020&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=wdkX4BmexG2d-B3r4Rqtrw

Tổng thống Mỹ Donald Trump tại sự kiện ở Doral, bang Florida ngày 9/3. Ảnh: AP

 

Đảo Kharg nằm trong Vịnh Ba Tư, cách bờ biển Iran khoảng 25 km, cách Eo biển Hormuz hơn 480 km, là điểm trung chuyển xử lý khoảng 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran. Bởi vậy, Kharg được ví như "viên ngọc quý dầu mỏ" của Iran.

 

Hòn đảo dài 6 km, rộng 20 km2 với nhiều kho lưu trữ và cảng xuất dầu vẫn nguyên vẹn trong hai tuần đầu tiên của cuộc xung đột, do Mỹ và Israel tỏ ra thận trọng vì vai trò của đảo này với thị trường dầu mỏ toàn cầu.

 

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 14/3 xác nhận Mỹ đã không kích đảo Kharg và đảo Abu Musa trên Vịnh Ba Tư. Ông thêm rằng lực lượng Mỹ đã sử dụng hệ thống pháo phản lực phóng loạt HIMARS từ lãnh thổ của Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) để thực hiện đòn tấn công.

 

HÌNH :

Lực lượng Mỹ không kích mục tiêu trên đảo Kharg trong video công bố hôm 13/3. Video: Truth Social/Donald J. Trump

 

"Lực lượng vũ trang Iran đã khẳng định rõ rằng họ sẽ trả đũa nếu cơ sở hạ tầng dầu mỏ và năng lượng của chúng tôi bị tấn công. Và họ sẽ tấn công vào bất kỳ cơ sở hạ tầng năng lượng nào trong khu vực thuộc sở hữu của một công ty Mỹ hoặc có công ty Mỹ làm cổ đông. Vì vậy, phản ứng của chúng tôi sẽ rất rõ ràng", ông Araghchi nói.

Các chuyên gia từng cảnh báo những cuộc tấn công vào đảo Kharg sẽ làm gián đoạn phần lớn hoạt động xuất khẩu dầu thô của Iran, có nguy cơ dẫn đến đòn trả đũa dữ dội ở Eo biển Hormuz hoặc nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng trong khu vực.

 

https://vcdn1-vnexpress.vnecdn.net/2026/03/15/AFP-20260310-A2NB7E2-v4-HighRe-3279-1927-1773549845.webp?w=1020&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=Z05O339S5GPSbeJo9kYuYw

Đảo Kharg nhìn từ vệ tinh vào ngày 2/3. Ảnh: AFP

 

Chiến sự Iran đã kéo dài sang tuần thứ ba và chưa có dấu hiệu sớm kết thúc. Iran tuyên bố phong tỏa Eo biển Hormuz, nơi vận chuyển 20% lượng dầu thô toàn cầu, làm đảo lộn kinh tế thế giới.

 

Trong phỏng vấn với NBC News, ông Trump cho biết hiện chưa rõ Iran đã rải thủy lôi tại Eo biển Hormuz hay chưa. "Chúng tôi sẽ rà quét eo biển này rất quyết liệt, và tin rằng sẽ có thêm những nước khác cùng tham gia, những nước đang bị hạn chế tiếp cận dầu mỏ".

 

Thủy lôi - 'sát thủ ngầm' có thể làm tê liệt Eo biển Hormuz

 

Ông Trump đang kêu gọi các nước điều tàu chiến đến Eo biển Hormuz để cùng Mỹ đảm bảo an toàn cho tuyến hàng hải này, trong đó có Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc, Anh.

Pháp thông báo đang chuẩn bị cho một nhiệm vụ "phòng vệ" để mở cửa Eo biển Hormuz. Tuy nhiên, Anh và Trung Quốc từ chối tiết lộ họ có kế hoạch điều tàu chiến đến Trung Đông hay không.

 

HÌNH :

https://vcdn1-vnexpress.vnecdn.net/2026/03/15/Dao-1773549778-1973-1773549845.png?w=1020&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=uGInyaD2vh7MB0A4deOFkg

Vị trí đảo Kharg trên Vịnh Ba Tư. Đồ họa: Guardian

 

Đức Trung (Theo NBC News, Guardian, CNN)

 





RẠN NỨT TRONG PHONG TRÀO MAGA  (Trần Đán / Diễn Đàn)

 



RẠN NỨT TRONG PHONG TRÀO MAGA    

Trần Đán 

27/02/2026 12:04

https://www.diendan.org/the-gioi/ran-nut-trong-phong-trao-maga

 

Trước khi nói đến rạn nứt trong phong trào MAGA (Make America Great Again), tôi muốn nhắc sơ qua nguồn gốc của MAGA.

Các nhà xã hội học và chính trị học tại đại học Cambridge, Anh quốc, dựa trên các cuộc khảo sát lâu dài các thành viên MAGA, và dựa trên lời tuyên bố và hành vi của các lãnh tụ MAGA – trong đó nổi bật nhất là Tổng thống Donald Trump – đã đưa ra kết luận : Trong bối cảnh những thay đổi sâu sắc về kinh tế, văn hóa, chính trị ở Mỹ, MAGA là sự nổi dậy của một tầng lớp xã hội nhận thức họ bị mất dần “địa vị xã hội” (social status) và muốn giành lại thời kỳ vàng son. Tôi gọi đó là triệu chứng “Hi vọng Da trắng Cuối cùng” (The Last White Hope).

 

Từ địa vị nam giới nắm giữ kinh tế gia đình đến sự “mất quyền” vào tay phụ nữ ngày càng leo thang trong xã hội, từ địa vị tầng lớp da trắng làm chủ tầng lớp nhân viên lao động da màu nay phải tùng phục xếp người da màu, từ địa vị một chỉ huy trưởng quyền uy trong quân đội đến việc tuân lệnh các chỉ huy phụ nữ hay da màu, từ phổ biến một tôn giáo độc tôn đến phải “sống chung” với nhiều


tôn giáo xa lạ – và được xem là “thấp kém” hơn – từ hưởng thụ địa vị nam giới độc tôn đến sự thách thức của các giới tính khác, MAGA là một phản ứng muốn “xóa bỏ” những “tiến bộ” không ngừng trong xã hội Mỹ – tôi không thích dùng từ “một phong trào phản động” được một số học giả dùng. 

 

Nhìn chung, MAGA hô hào quay về với mô hình xã hội Mỹ nơi đó các giá trị cốt lõi của người da trắng – đi kèm với quyền lực – phải được tái lập. Không lạ gì mà nhóm cử tri ủng hộ Trump đông nhất là đàn ông da trắng.

Cái gọi là “tầng lớp xã hội” đó không đơn giản được phân chia theo giàu nghèo, chủng tộc, tôn giáo, giới tính mà pha trộn lẫn nhau nên các lý thuyết chính trị học cổ điển không giải thích được một cách tinh gọn.

Một thành viên MAGA có thể là một công nhân mất việc trong cuộc toàn cầu hóa kinh tế, nhưng cũng có thể là một nhà đại tư bản như Elon Musk (Tesla), Peter Thiel (Palantir), Jeff Bezos (Amazon), Mark Zuckerberg (Facebook), là một thành viên của nhóm da trắng thượng đẳng (white suppremacist) Proud Boys nhưng cũng có thể thuộc nhóm Blacks for Trump, Latinos for Trumps hay …”Vietnamese for Trump”, là một giám mục Công giáo chống lại phá thai nhưng cũng có thể là một mục sư Tin lành muốn một nước Mỹ tuyệt đối tuân thủ đạo lý trong KinhThánh Thiên Chúa Giáo, là một nhà lập pháp muốn bảo vệ quyền mưu cầu hạnh phúc trừ quyền mưu cầu hạnh phúc của các cặp đồng tính. Ta nên nhớ MAGA là một phong trào quy tụ những người cùng tư tưởng, chứ không phải một đảng phái với thành viên chính thức.

Nhưng các nhà đại tư bản da trắng như Trump hay Musk đã mất địa vị, mất quyền đâu? Đây là điểm tạo nên huyền thoại. Theo MAGA một vị cứu tinh xuất thân từ chính “giới tinh hoa” do nhận thức được nguy cơ về sự “trượt dốc quyền lực” của chủng tộc da trắng, sẽ đứng lên dẫn dắt MAGA đến vùng “đất hứa”. Người nắm được thời cơ đó chính là nhà tỉ phú Donald Trump.

Bầu cử 2024: đảng Dân Chủ dưới sự lãnh đạo của Joe Biden, và Kamala Harris kế thừa, bị đại bại. Tại các “tiểu bang chiến trường” (battleground states), những nhóm cử tri từng ủng hộ đảng Dân Chủ đã quay lưng với họ hàng loạt. Một bộ phận không nhỏ của giới công nhân thuộc các công đoàn, giới trẻ, phụ nữ, thậm chí dân da màu từng là trụ cột của đảng Dân Chủ, quay sang bỏ phiếu cho Trump, hay từ chối không đi bầu. 

 

Bốn điều họ thất vọng về Biden là: 

1) giá cả cao, 

2) tình trạng nhập cư hỗn loạn, 

3) để xảy ra vụ diệt chủng dân Palestine, 

4) để cuộc chiến Ukraine-Nga kéo dài.

Họ tin vào lời hứa của vị “cứu tinh” rằng ông ta sẽ nhanh chóng giải quyết cả 4 vấn đề, có vụ ”chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, ” rằng ông ta mang sứ mệnh từ đấng Tối Cao, rằng ông sẽ đáp ứng lòng tin của những người “thật sự yêu nước” để vực dậy nước Mỹ và Làm cho Nó Vĩ đại Trở lại. Make America Great Again.

Thế thì sau một năm cầm quyền, vị cứu tinh đã làm được gì? Dân MAGA đã đến đất hứa chưa? Theo tôi, những thay đổi cực đoan của ông đã tạo ra sự rạn nứt sâu sắc trong hàng ngũ MAGA.

Dù lòng tin có mù quáng đến đâu nhưng khi việc làm của lãnh tụ không đi đôi với lời hứa, thì có ngày sự tỉnh ngộ cũng sẽ đến. Và như đã nói trên, sau một năm cầm quyền, dân MAGA vẫn không thấy được tôn trọng hơn, không thấy địa vị của họ được củng cố, không thấy đời sống của họ sung túc hơn. Và họ bắt đầu đặt nghi vấn.

Sự nổi loạn đau đớn nhất đến từ Marjorie Taylor Greene, nữ dân biểu bang Georgia. Một đệ tử trung thành của Trump từ những ngày đầu, cô đã quay lưng với Trump, chỉ trích ông ta đã phản bội lý tưởng MAGA, đã không tập trung giải quyết các vấn đề dân sinh, giá cả trong nước mà lún sâu vào các rối ren quốc tế như Ukraine, Venezuela, Greenland and Iran – trái với lời hứa bỏ mặc thế giới để tập trung vào xây dựng nước Mỹ. Cô đã từ chức dân biểu trước cuộc bầu cử giữa kỳ, tạo cơ hội cho đảng Dân Chủ giành ghế.

Điều ghê tởm nhất làm cô ấy tỉnh ngộ là hồ sơ Epstein. Trước đây, trong thời gian Trump tranh cử lần đầu, cô là người truyền bá thuyết âm mưu QAnon, tố cáo giới “tinh hoa”, ám chỉ đảng Dân Chủ, phạm tội ấu dâm và buôn người. Giờ đây, với hàng chục chứng nhân nữ tố cáo Trump dính đến, hay ít nhất dung dưỡng, tội ác của Epstein, Greene cảm thấy bức xúc. Không rõ cô bức xúc vì lương tâm hay vì lý do chính trị. Nhưng với sự đốc thúc của Greene, toàn bộ đảng viên đảng Cộng Hoà trong Hạ Viện đã bỏ phiếu buộc Bộ Tư Pháp dưới quyền của tay chân thân tín của Trump, Pam Bondi, phải công bố toàn bộ hồ sơ Epstein. Lúc đầu Trump tuyên bố hùng hồn rằng hồ sơ Epstein là một sự “bày đặt” (hoax) của phe Dân Chủ, nhưng trước sức ép của các thế lực truyền thông (influencer) MAGA ông đã phải nhượng bộ. Dù vậy, cho đến nay bộ Tư Pháp vẫn viện đủ cớ để công bố chỉ 3 triệu trên gần 6 triệu trang tài liệu, với chằng chịt dấu bôi xóa. Có thành viên đảng Dân Chủ nào nằm trong tập tài liệu? Có. Nhưng oái ăm nhất là sự có mặt của “trùm” cố vấn MAGA, Steve Bannon, và biết bao nhiêu nhà tài phiệt ủng hộ Trump.

Rạn nứt thứ hai nằm trong vấn đề thực thi chính sách di trú. Theo các cuộc thăm dò, mặc dù đa số dân Mỹ ủng hộ các biện pháp chống tình trạng nhập cư hỗn loạn, họ nhận thấy việc thực thi đã “đi quá đà.” Hàng ngày cảnh đặc vụ Cơ quan Thực thi Luật Di trú và Hải quan (ICE) và Tuần tra Biên giới (Border Patrol) trùm kín mặt, không mang thẻ nhận diện, trang bị vũ khí đầy mình, và bắt người không trát toà – phạm pháp hay không thì hạ hồi phân giải sau khi đã bị đưa về những trại tập trung, hoặc bị trục xuất sang những nước không phải là quê hương – đã khiến dân chúng bất bình. Sau vụ ICE và BP bắn chết hai công dân Mỹ da trắng tại Minneapolis, nhà truyền thông MAGA có thế lực Joe Rogan đã phải thốt lên, “không lẽ ta lại hành xử như Gestapo (mật vụ Đức Quốc Xã)?”. Làn sóng phản đối đã khiến Trump phải vội vã ra lệnh triệt thoái khỏi Minneapolis, nhưng ông không chịu đuổi việc người chịu trách nhiệm, bộ trưởng bộ Nội an Kristi Noem.

Rạn nứt thứ ba xảy ra khá bất ngờ khi một bộ phận MAGA, mà Hiệp hội Vũ khí Quốc gia (National Rifle Association) là đại diện lên tiếng phản đối lời tố cáo của chính quyền rằng họ có quyền giết Alex Pretti, một công dân Mỹ da trắng, vì anh ta mang súng trong người. Video do dân chúng quay cho thấy, trái với lời tố cáo của bộ trưởng Bộ Nội an Kristi Noem, không lúc nào Pretti đã đe dọa tính mạng của đặc vụ ICE. Với MAGA quyền thứ 2 trong Tuyên ngôn Nhân quyền Mỹ, tức quyền công dân được sở hữu súng, là một quyền bất khả xâm phạm đã từng khiến họ bỏ phiếu cho Trump.

Rạn nứt thứ tư nằm trong phạm vi kinh tế. Những chính sách kinh tế, tài chính nằm trong Bộ Luật Khổng lồ và Tuyệt đẹp (Big Beautiful Bill) do đảng Cộng Hoà thông qua, lợi nhiều cho người giàu nhưng chẳng lợi gì cho người nghèo. Nó giảm thuế cá nhân cho những gia đình có thu nhập hơn $127.000 hàng năm. Nó giảm thuế cho các công ty từ cao nhất 35% xuống thành 21%, mặc dù đã qua nạn dịch Covid. Để bù cho thâm thụt ngân sách, bộ luật BBB đã cắt khoản chi tiêu dành cho giáo dục, y tế, hỗ trợ thực phẩm cho dân nghèo. Bao nhiêu trong đó là dân MAGA? Cộng vào đó chiến dịch DOGE do Elon Musk chủ trì đã viện lý do “làm guồng máy hành chính hiệu quả hơn” để sa thải hơn 300.000 nhân viên liên bang. Bao nhiêu trong số họ là dân MAGA?

Đồng thời hàng rào thuế quan mà Trump dựng lên với luận điểm bảo vệ việc làm cho công nhân, nông dân Mỹ đã gây ra tác dụng ngược. Trái với lời giải thích cực kỳ phản kinh tế của Trump, báo cáo của Cục Dự trữ Liên bang New York đã chỉ ra thuế nhập khẩu không do các nhà sản xuất nước ngoài đóng mà do các công ty nhập khẩu nhỏ và vừa của Mỹ đóng. Các công ty nhập khẩu này chuyển thuế sang người tiêu dùng bằng cách tăng giá thành phẩm, khiến vật giá tăng. Nhiều nông dân Mỹ cũng bị phá sản khi khách hàng đậu nành và bắp lớn nhất của họ, Trung Quốc, trả đũa bằng cách mua của nước khác.

Rạn nứt thứ năm thuộc phạm vi y tế. Đảng Cộng Hoà tại Quốc Hội đã bãi bỏ trợ cấp chính phủ trong chương trình Obamacare khiến 3-4 triệu người có thu nhập thấp không mua nổi bảo hiểm y tế. Cả đảng Cộng Hoà lẫn Trump đều bất lực không đưa ra một chương trình hỗ trợ nào khác tốt hơn sau nhiều hứa hẹn. Trong đó bao nhiêu là dân MAGA bị ảnh hưởng? Đồng thời, phong trào MAHA (Make Americans Healthy Again) vừa chỉ trích dữ dội Trump thông qua bộ trưởng Bộ Y tế Robert Kennedy Jr vì họ đốc thúc việc sản xuất chất glyphosate, một chất diệt cỏ đã được chứng minh gây ung thư. Trump cũng ngừng hỗ trợ xe điện, điện gió, chủ trương tăng cường đào dầu, và chấm dứt lệnh bắt buộc ngành điện than giới hạn thải chất mercury gây ung thư vào môi trường. Bao nhiêu dân MAGA sẽ bị đầu độc vì thực phẩm, chết vì ô nhiễm?

Rạn nứt thứ sáu thuộc ngành tư pháp. Tôi không muốn gán cho các thẩm phán được Trump hay các tổng thống Cộng hoà trước đó bổ nhiệm vào Tối cao Pháp viện  (TCPV) là thân thiện với chủ thuyết MAGA, nhưng từ trước đến nay họ đã đưa ra những phán quyết đồng loạt thiên vị tổng thống. Nghiêm trọng nhất cho nền dân chủ là phán quyết cho rằng một vị tổng thống không thể bị buộc tội vì bất cứ lý do gì khi còn tại vị. Phán quyết đó đã bắt dừng tất cả các cuộc điều tra về tội phạm của Trump khi ông ta tìm đủ mọi cách để ngăn chặn việc Joe Biden thắng cử, kể cả khuyến khích cuộc bạo loạn 6/1/2021. Thế nhưng, ngày 20/2/2026 vừa qua, TCPV đã làm một điều gây chấn kinh ngạc. Với tỉ số 6-3, họ bác bỏ toàn bộ các thuế quan đối ứng của Trump, cho đó là đặc quyền của Quốc hội. Báo chí Mỹ đồng loạt ca ngợi sự “dũng cảm” của Tối cao Pháp viện đã cuối cùng dám đứng lên bênh vực hiến pháp.

Lo ngại đảng Cộng Hoà sẽ trở thành thiểu số tại Quốc hội trong kỳ bầu cử sắp đến, Trump không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào để lũng đoạn quy trình bầu cử. Một trong những cách đó là gây áp lực, nếu không muốn gọi là răn đe, lãnh đạo các bang do đảng Cộng hoà nắm phải “tái phân định địa hạt bầu cử” (redistricting). Texas là bang lớn đầu tiên đã thực thi lệnh của Trump, dành cho đảng Cộng Hoà 5 ghế. Lập tức bang California đối phó lại, dành 5 ghế cho đảng Dân Chủ. Không từ bỏ tham vọng, Trump tạo sức ép lên các bang Cộng Hoà Missouri, Ohio, North Carolina, kéo theo những đòn phản pháo từ các bang Dân Chủ. Nhưng rạn nứt trong đảng Cộng Hoà lần đầu xuất hiện khi tại bang Indiana, Thượng viện Tiểu bang với đa số Cộng Hoà đã bỏ phiếu 31-19 từ chối phục tùng. Thượng nghị sĩ 76 tuổi Jean Leising, sau 3 lần bầu cho Trump, kể lại: “Khi nghe cháu nội tôi thuật lại rằng tổng thống bêu xấu chúng tôi trên truyền thông, tôi đã rất tức giận…Muốn người ta thay đổi chính kiến, hành vi dọa dẫm không bao giờ có hiệu quả.”

Các cuộc thăm dò tuy chưa phản ảnh đầy đủ sự rạn nứt trong phong trào MAGA, nhưng cũng đủ làm các chiến lược gia đảng Cộng Hoà hốt hoảng. Họ yêu cầu Trump thay đổi thông điệp, nói nhiều hơn về các chủ đề dân sinh, nhưng vô vọng. Ông vẫn một mực cho rằng vật giá cao và người dân mất khả năng mua nhu yếu phẩm (affordability) là lời đồn thổi của phe Dân Chủ chứ không có thật. Thế nhưng, người dân, trong đó có nhiều dân MAGA, biết rõ giá thực phẩm, điện nước, tiền nhà không ngừng dâng cao. Họ không dễ bị phỉnh gạt. Các cố vấn của Trump lo ngại ông đang lập lại lầm lỗi tai hại của Joe Biden, không tỏ vẻ cảm thông với mối quan tâm hằng ngày của đại đa số cử tri. Tệ hại nhất, cuộc thăm dò mới nhất của tổ chức bảo thủ Rasmussen tiết lộ lần đầu tiên 48% dân Mỹ đánh giá Biden là một tổng thống khá hơn Trump (40%).

Trong  các nhóm cử tri trong liên minh (coalition) bầu cho Trump đều có sự thoái trào: dân thôn quê, công nhân thuộc công đoàn, người lớn tuổi, người có học vị thấp, thanh niên, kể cả nhóm gốc La-tin. Trong các cuộc bầu cử bất thường giữa năm 2025 tại New York, New Jersey, Virginia, Texas, Florida, ở những địa hạt mà Trump từng thắng đối thủ hơn 10%, lần này cử tri đã bầu cho ứng viên đảng Dân Chủ với tỉ số vượt trội hơn 10%. Nhưng nguy nhất là ngay cả trong nhóm cử tri từng kiên định ủng hộ các chính sách của Trump, nhóm Truyền Giáo Da Trắng (White Evangelicals), nhóm muốn đưa nước Mỹ quay về những giá trị trong Kinh Thánh Thiên Chúa Giáo, đang có sự xói mòn: theo cuộc thăm dò của Trung Tâm Nghiên Cứu Pew, tỉ số ủng hộ sau một năm cầm quyền của Trump tuột từ 69% còn 58%.

Đến cuộc bầu cử nửa kỳ (midterms) vào tháng 11 năm nay, toàn thể 435 ghế dân biểu sẽ được bầu lại. Với tỉ số hiện nay 218 Cộng Hoà và 214 Dân Chủ, với 3 ghế trống, đảng Dân Chủ chỉ cần giành thêm 3 ghế để nắm đa số. Thêm nữa 2/3 ghế thượng nghị sĩ , tức 35 trong số 50, sẽ được bầu lại. Đảng Dân Chủ cần giành thêm 4 ghế để thành đa số. Ngại thua, đã có 30 dân biểu Cộng Hoà không ra tái ứng cử, khiến đảng mất đi các ứng viên thâm niên dễ thắng hơn những ứng viên non.

Dân MAGA sẽ thức tỉnh hay vẫn chìm đắm trong ảo tưởng? Rạn nứt trong phong trào MAGA có biến thành cơn động đất?

Tôi tin rằng lịch sử sẽ một lần nữa chứng minh nước Mỹ mạnh do họ thiết lập được một cơ chế phân quyền bền vững và do sự đóng góp của bao nhiêu nhân tài thế giới đến từ các làn sóng nhập cư. Chưa phải đây là lần đầu các thiết chế của nền dân chủ Mỹ bị lung lay. Nhưng một lần nữa họ sẽ khắc phục được các yếu kém. Từ lúc Hiến pháp Mỹ ra đời năm 1789 đến nay, đã có đến 27 tu chính án (amendmends) tìm cách cải tiến nó. Như nhà chính trị học Pháp Alexis de Tocqueville nhận xét về nước Mỹ trong sách “Nền Dân chủ Mỹ” năm 1835, đấy là một cuộc thử nghiệm đầy hứa hẹn vì tiềm năng “tự chữa lành” của nó.

 

Feb 22, 2026

Trần Đán







CỰU BINH THỦY QUÂN LỤC CHIẾN Ở FLORIDA BUỘC PHẢI RỜI MỸ SAU CUỘC CHIẾN DÀI GIÀNH QUYỀN CÔNG DÂN (Kevin Damask  |  Military)

 



Cựu binh Thủy quân Lục chiến ở Florida buộc phải rời Mỹ sau cuộc chiến dài giành quyền công dân

Kevin Damask  |  Military

Trúc Lam, chuyển ngữ  -  Báo Tiếng Dân

16/03/2026

https://baotiengdan.com/2026/03/16/cuu-binh-thuy-quan-luc-chien-o-florida-buoc-phai-roi-my-sau-cuoc-chien-dai-gianh-quyen-cong-dan/

 

Nỗ lực tranh đấu sau gần một thập niên để giành quyền công dân Mỹ, thời gian dành cho cựu binh Thủy quân Lục chiến Paul Canton đang dần cạn kiệt.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/03/1-60.jpg

Paul Canton trong bộ quân phục phục vụ trong lực lượng Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ từ năm 1991 – 1998. Nguồn: Facebook nhân vật

 

Nhiều khả năng ông sẽ sớm bị trục xuất trở về quê hương New Zealand, bất chấp việc ông đã phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ suốt bảy năm và đã gây dựng cuộc sống tại khu vực miền Trung Florida trong hơn 25 năm qua.

 

Câu chuyện của ông Canton lần đầu tiên thu hút sự chú ý của dư luận vào năm 2020, khi đơn xin nhập tịch của ông bị Cơ quan Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) từ chối, mặc dù cựu binh Thủy quân Lục chiến này không hề có tiền án, tiền sự.

 

Bất chấp trở ngại đó, ông Canton và gia đình vẫn kiên trì theo đuổi hồ sơ xin nhập tịch, đồng thời nhận được sự ủng hộ từ các nhà lãnh đạo thuộc cả hai phe chính trị.

 

Tuy nhiên, niềm hy vọng mong manh của ông Canton đã bị dập tắt hồi tháng Hai vừa qua, khi một thẩm phán liên bang bác bỏ đơn kháng cáo của ông; phán quyết này đẩy ông đến gần hơn một bước với việc phải rời bỏ nơi mà ông đã coi là quê hương suốt 35 năm qua.

 

‘Một hệ thống đầy khiếm khuyết’

 

Các chính trị gia thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa, đặc biệt là những người có xuất xứ từ Florida, đều đã lên tiếng bày tỏ sự quan ngại trước hoàn cảnh éo le của ông Canton. Trong số đó có Thượng nghị sĩ Marco Rubio, cựu dân biểu Val Demings, và dân biểu đương nhiệm Daniel Webster; thậm chí một số người còn ngỏ ý sẵn sàng hỗ trợ vị cựu binh Thủy quân Lục chiến này.

 

Tuy nhiên, ông Canton cảm thấy rằng hệ thống di trú Mỹ vẫn còn tồn tại nhiều khiếm khuyết, đặc biệt là việc thiếu vắng các quy định pháp lý cho phép cấp quyền công dân tự động đối với những cựu binh đã được giải ngũ trong danh dự và không có tiền án, tiền sự. Luật sư Elizabeth Ricci của ông từng hy vọng rằng, ông Canton sẽ được cấp quyền công dân thông qua quy trình kháng cáo, nhưng thực tế lại không diễn ra như vậy.

 

Khi chỉ còn lại quá ít lựa chọn, ông Canton đang lên kế hoạch thu xếp cuộc sống ở Hoa Kỳ để trở về New Zealand.

 

Khởi nguồn của tình thế nan giải này

 

Ông Canton luôn nhìn lại quãng thời gian phục vụ trong quân ngũ với niềm tự hào sâu sắc. Ngôi nhà của ông tại quận hạt Marion, Florida, được trang trí bằng những kỷ vật gợi nhớ về cuộc đời binh nghiệp của một người lính Thủy quân Lục chiến. Ông luôn trưng bày các bằng khen và giấy khen ở những vị trí trang trọng mà mình đã nhận được trong suốt thời gian phục vụ trong quân ngũ hồi thập niên 1990.

 

Thuở thanh xuân, ông Canton từng được cấp thị thực diện trao đổi du học sinh (foreign exchange student visa), nhưng sau đó đã lưu trú quá thời hạn cho phép. Ông quyết định tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ ngày 29 tháng 3 năm 1991, đúng vào thời điểm Chiến dịch Bão táp Sa mạc (Operation Desert Storm) đang diễn ra tại vùng Vịnh Ba Tư. Ông cho biết, viên sĩ quan tuyển quân khi đó đã hứa rằng sẽ cấp quyền công dân cho ông nếu ông phục vụ và được giải ngũ trong danh dự.

 

Tôi đã trót đem lòng yêu đất nước này. Tôi chỉ muốn được phục vụ và bảo vệ nó”, Canton chia sẻ.

 

Canton đã giữ trọn lời hứa của mình; ông rời khỏi Thủy quân Lục chiến vào năm 1998 sau bảy năm phục vụ đầy vinh quang với nhiều huân chương cao quý. Ông gây dựng cuộc sống ở Florida, kết hôn với người vợ tên là Paula và xây dựng một tổ ấm hạnh phúc. Ông cũng tham gia bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử. Tuy nhiên, trong lúc làm thủ tục xin cấp lại giấy phép lái xe, Canton bàng hoàng nhận ra rằng ông chưa bao giờ thực sự trở thành công dân Hoa Kỳ.

 

Ông đã thuê luật sư, và vụ việc của ông bắt đầu được đưa ra giải quyết tại tòa án. Sau nhiều năm sống trong tâm trạng bấp bênh như ngồi trên tàu lượn siêu tốc—khi thì tràn đầy hy vọng, lúc lại chìm trong thất vọng—liên quan đến vấn đề nhập cư, hành trình này cuối cùng đã khép lại hồi tháng trước. Một thẩm phán liên bang đã quyết định rằng, mặc dù Canton đã tình nguyện nhập ngũ trong thời kỳ chiến sự, nhưng trên thực tế, ông chưa chính thức trở thành người lính Thủy quân Lục chiến tại ngũ cho đến khi Chiến dịch Bão táp Sa mạc (Operation Desert Storm) kết thúc.

 

Canton đã kết hôn với một công dân Hoa Kỳ. Các con trưởng thành của ông cũng đều là công dân Mỹ. Tuy nhiên, ông lại không đủ điều kiện để được bảo lãnh định cư do lịch sử bỏ phiếu trong quá khứ của mình. Canton khẳng định, ông luôn tin rằng mình là một công dân Mỹ, và chính niềm tin đó đã trao cho ông quyền được đi bầu. Việc Canton tham gia bỏ phiếu đã trở thành rào cản khiến ông không thể xin cấp quy chế công dân, ngay cả khi nhận được sự bảo lãnh và giúp đỡ từ chính những người thân trong gia đình mình ở Mỹ.

 

Chuẩn bị rời khỏi Hoa Kỳ

 

Khi các lựa chọn cứ dần dần cạn kiệt, luật sư Ricci chia sẻ với đài Channel 9 ở Orlando, rằng con đường duy nhất để thân chủ của bà có thể tiếp tục ở lại Mỹ là Quốc hội phải thông qua một dự luật nhập tịch đặc biệt, hoặc Tổng thống Trump phải trực tiếp can thiệp để bảo vệ quyền lợi cho ông.

 

Trong những tuần gần đây, Dân biểu Randy Fine (thuộc Đảng Cộng hòa, bang Florida) đã liên hệ với cựu chiến binh này để thảo luận về vụ việc của ông.

 

Văn phòng của chúng tôi đã nắm bắt được tình cảnh của ông Canton, và chúng tôi đang phối hợp cùng các đối tác trong chính quyền để xác định xem liệu còn có lựa chọn nào khả thi hay không, đặc biệt là sau những phán quyết gần đây của tòa án. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin cho cử tri này ngay khi có thêm diễn biến mới”, ông Fine cho biết trong một tuyên bố chính thức.

 

Phải chăng Canton đã bị “lọt lưới” trong guồng máy vận hành khổng lồ và vô cùng phức tạp của hệ thống hành chính?

 

Tôi cảm thấy như thể mình đã bị nghiền nát và lọt thỏm qua một khe hở nào đó”, ông ngậm ngùi nói.

 

Gia đình Canton hiện đang bắt tay vào việc thu xếp để ông trở về quê hương New Zealand theo diện trục xuất.

 

Canton chia sẻ: “Đứa con trai đầu lòng của tôi sẽ lo dọn dẹp nhà cửa và rao bán ngôi nhà này. Và thế là chấm dứt quãng thời gian tôi gắn bó với nước Mỹ. Bởi vì tôi sẽ không bao giờ có thể quay trở lại đây được nữa”. Đối với Canton, đất nước mà ông từng phụng sự có thể từ chối quyền công dân của ông, nhưng không thể xóa nhòa quãng thời gian ông cống hiến với tư cách là một Thủy quân Lục chiến trung thành.

 

Tôi xứng đáng với danh hiệu Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, và họ sẽ không bao giờ có thể tước đoạt điều đó khỏi tôi”, ông nói.

 






ĐÀI LOAN KHÔNG CẦN PHẢI LỰA CHỌN GIỮA ĐẠI LỤC và HOA KỲ (Trịnh Lệ Văn (Cheng Li-wun) – Foreign Affairs )

 



 

Đài Loan không cần phải lựa chọn giữa Đại lục và Hoa Kỳ

Trịnh Lệ Văn (Cheng Li-wun)  -  Foreign Affairs   

Nguyễn Thị Kim Phụng, biên dịch    -    Nghiên Cứu Quốc Tế

17/03/2026

https://nghiencuuquocte.org/2026/03/17/dai-loan-khong-can-phai-lua-chon-giua-dai-luc-va-hoa-ky/  

 

Hòa bình xuyên eo biển đòi hỏi phải hợp tác với cả Bắc Kinh và Washington.

 

Trong thời kỳ bất ổn toàn cầu và cạnh tranh địa chính trị ngày càng gay gắt, trách nhiệm duy trì hòa bình không chỉ thuộc về các cường quốc. Các quốc gia tầm trung và nhỏ có vị trí chiến lược đang tạo ra sức ảnh hưởng vượt xa quy mô của họ. Nếu biết sử dụng khả năng tự quyết và đòn bẩy một cách hiệu quả, họ có thể giảm bớt căng thẳng xung quanh các điểm nóng toàn cầu và giúp ngăn chặn xung đột khu vực hoặc thế giới.

 

Đài Loan chính là một nơi như vậy. Dù chỉ có khoảng 23 triệu dân, Đài Loan lại là cửa ngõ sống còn tiến ra Tây Thái Bình Dương. Nơi đây nằm dọc theo các tuyến đường biển thiết yếu của thương mại toàn cầu và là nước dẫn đầu trong một số lĩnh vực công nghệ tiên tiến, bao gồm chất bán dẫn, theo đó khiến hòn đảo này trở thành một phần không thể thiếu đối với hệ sinh thái đổi mới của thế giới. Bất kỳ sự gián đoạn hay xung đột nào trong hoặc xung quanh Eo biển Đài Loan đều sẽ gây ảnh hưởng vượt ra ngoài khu vực, cản trở thương mại toàn cầu, đe dọa an ninh năng lượng, và phá vỡ các mắt xích then chốt trong chuỗi cung ứng công nghệ.

 

Trong lúc Bắc Kinh và Washington cạnh tranh tầm ảnh hưởng ở Thái Bình Dương, cách Đài Loan quản lý quan hệ giữa hai bờ eo biển sẽ quyết định xem khu vực này có duy trì được hòa bình và ổn định hay không. Nhiều nhà quan sát cho rằng Đài Loan phải lựa chọn, ngả về hoặc phe này hoặc phe kia. Nhưng khuôn khổ nhị nguyên là sai lầm. Đài Loan mạnh nhất khi giữ được không gian để theo đuổi các nhu cầu của riêng mình, chứ không phải khi trở thành tiền đồn của một quốc gia hay đối tác phụ thuộc của một quốc gia khác.

 

Đài Loan có thể giảm thiểu nguy cơ xung đột bằng cách duy trì khả năng răn đe đáng tin cậy, tránh các bước đi khiêu khích làm thay đổi nguyên trạng, và duy trì các kênh liên lạc cởi mở xuyên eo biển. Ưu tiên sự ổn định không có nghĩa là thụ động. Thay vào đó, nó đòi hỏi một cuộc đối thoại chủ động dựa trên chính lợi ích của Đài Loan, gắn kết với Washington như một đối tác an ninh, đồng thời quản lý quan hệ với Bắc Kinh để ngăn chặn những hành động khiêu khích hoặc tính toán sai lầm không đáng có ở Eo biển Đài Loan.

 

Quốc dân đảng, một trong hai đảng chính trị lớn của Đài Loan, mà tôi vừa được bầu làm lãnh đạo vào tháng 10, xem hòa bình xuyên eo biển không phải là đích đến cuối cùng, mà là nền tảng cho sự hợp tác mang tính xây dựng với cả Trung Quốc đại lục và Mỹ. Điều này có nghĩa là nối lại đối thoại có cấu trúc với Bắc Kinh trong những điều kiện phù hợp với hiến pháp của Trung Hoa Dân Quốc, bộ luật mà Đài Loan đang dựa vào để tự quản lý chính mình. Điều này cũng đồng nghĩa với việc thiết lập các quan hệ được thể chế hóa nhiều hơn giữa hai bờ eo biển, đủ mạnh để vượt qua bất kỳ sự thay đổi chính trị trong nước nào, chẳng hạn như kết quả của các cuộc bầu cử tương lai ở Đài Loan. Hòa bình xuyên eo biển đòi hỏi nhiều hơn là chỉ thiện chí; nó còn đòi hỏi một lộ trình đáng tin cậy mà Bắc Kinh có thể tin tưởng xem là khuôn khổ thực sự cho sự ổn định, và Washington cũng như cộng đồng quốc tế có thể ủng hộ vì nó phù hợp với lợi ích và giá trị của chính họ.

 

ĐỐI THOẠI XUYÊN EO BIỂN

 

Đài Loan có thể giúp ổn định khu vực bằng cách quản lý quan hệ của mình với Trung Quốc đại lục một cách có trách nhiệm. Tuy nhiên, một số hành động và ngôn từ chính thức của Đài Loan đã làm gia tăng căng thẳng một cách không cần thiết. Chúng bao gồm những lời lẽ ngày càng mang tính đối đầu, xem quan hệ giữa hai bờ eo biển là vấn đề sống còn; việc đình chỉ các cơ chế liên lạc bán chính thức kể từ năm 2016; và các động thái chính trị mang tính biểu tượng ám chỉ rằng Đài Loan có thể đang tiến tới độc lập về mặt pháp lý. Những bước đi này có thể huy động được sự ủng hộ của một số nhóm cử tri trong nước trong ngắn hạn, nhưng lại thu hẹp tính linh hoạt ngoại giao rộng hơn của Đài Loan.

 

Trong những năm gần đây, hòa bình xuyên eo biển thường bị định nghĩa một cách đơn giản là sự vắng bóng của chiến tranh, thay vì là một tình trạng đòi hỏi sự quản lý cẩn trọng. Vì thế, quan hệ đang xấu đi với Trung Quốc đại lục không bị xem là một thất bại chính trị. Khi căng thẳng leo thang được mô tả là tất yếu, được thúc đẩy chỉ bởi tham vọng của Bắc Kinh và hoàn toàn nằm ngoài tầm ảnh hưởng của Đài Bắc, nó sẽ khuyến khích một niềm tin mang tính định mệnh rằng xung đột là không thể xoa dịu. Niềm tin đó làm thổi bùng sự lo âu ở trong nước cũng như sự bất ổn ở nước ngoài.

 

Dưới sự lãnh đạo của tôi, lập trường cốt lõi của Quốc dân đảng về vấn đề quan hệ giữa hai bờ eo biển vẫn nhất quán. Quốc dân đảng ủng hộ khuôn khổ hiến pháp của Trung Hoa Dân Quốc, phản đối Đài Loan độc lập, và đề cao cái gọi là “Đồng thuận 1992” – một công thức cho quan hệ giữa hai bờ eo biển, thừa nhận rằng chỉ có “một Trung Quốc” nhưng cho phép mỗi bên có cách diễn giải riêng về ý nghĩa của nó – làm cơ sở cho sự can dự. Những lập trường này nhìn chung phù hợp với cách tiếp cận phổ biến của cộng đồng quốc tế, trong đó các quốc gia tuân thủ chính sách “một Trung Quốc” của riêng họ trong khi vẫn duy trì các quan hệ thực chất với Đài Loan.

 

Đồng thuận 1992 thường bị hiểu sai một cách cố ý. Cốt lõi của nó phản ánh công thức “một Trung Quốc, mỗi bên tự diễn giải.” Nó không ấn định một định nghĩa duy nhất về việc thế nào là Trung Quốc, cũng không buộc các chính phủ ở Bắc Kinh hay Đài Bắc phải từ bỏ lập trường hiến pháp của họ. Chẳng hạn, Hiến pháp Trung Hoa Dân Quốc vẫn tiếp tục định nghĩa lãnh thổ quốc gia theo cách bao gồm cả đại lục, dù quyền quản trị bị chia cắt – và Đồng thuận 1992 công nhận thực tế đó, cho phép cả hai bên tham gia đối thoại mang tính xây dựng mà không cần phải giải quyết các tranh chấp chủ quyền.

 

Về bản chất, Đồng thuận 1992 hoạt động như một hình thức mơ hồ chiến lược. Đối với Đài Loan, sự mơ hồ này không phải là điểm yếu, mà thực sự là một tài sản chiến lược. Nó bảo vệ chủ quyền của Đài Loan và tạo ra không gian cho hòn đảo phát triển.

 

Chính sách quan hệ giữa hai bờ eo biển của Quốc dân đảng cũng tuân thủ sự đồng thuận quốc tế. Không có quốc gia nào, kể cả Mỹ, công nhận quan hệ xuyên Eo biển Đài Loan là quan hệ giữa hai quốc gia có chủ quyền, và cũng không có quốc gia nào ủng hộ Đài Loan độc lập. Cùng lúc đó, nhiều quốc gia duy trì quan hệ thực chất với Đài Loan và ủng hộ sự tự trị của hòn đảo. Việc bảo vệ nguyên trạng này, trong đó các quốc gia có thể ủng hộ chủ quyền thực tế của Đài Loan trong khi công nhận các tuyên bố “một Trung Quốc” của Bắc Kinh, đòi hỏi sự thỏa hiệp cẩn trọng. Đài Loan cần tránh các động thái đơn phương có thể buộc các quốc gia khác phải chọn phe. Việc duy trì Đồng thuận 1992 và phản đối Đài Loan độc lập sẽ gìn giữ thế cân bằng mong manh ở Eo biển Đài Loan và thúc đẩy hòa bình.

 

Quốc dân đảng hiểu rằng văn hóa cũng có thể củng cố vị thế của Đài Loan. Trung Quốc đại lục và Đài Loan có chung cội nguồn ngôn ngữ và văn hóa sâu sắc, nhưng qua thời gian, hệ thống chính trị và xã hội của họ đã tiến hóa theo những hướng khác nhau do những lựa chọn lịch sử và vị trí địa lý của mỗi bên. Việc cùng tồn tại của hai quỹ đạo khác biệt này không nhất thiết phải dẫn đến sự thù địch. Nếu được quản lý đúng đắn và được hỗ trợ bởi đối thoại cũng như giao lưu, thì tính bổ trợ về văn hóa có thể làm giảm bớt những ma sát chính trị.

 

Việc tôi nhấn mạnh vào niềm tự hào về di sản Trung Hoa trong chiến dịch tranh cử lãnh đạo Quốc dân đảng phản ánh một sự khẳng định về mặt văn hóa. Xã hội Đài Loan mang tính đa nguyên và dân chủ. Việc công nhận cội nguồn lịch sử và ngôn ngữ không hề làm suy yếu điều này; nó chỉ thừa nhận sự tiếp nối của nền văn minh. Sự tự tin về văn hóa cho phép Đài Loan gắn kết với Bắc Kinh mà không cảm thấy bất an, và gắn kết với thế giới mà không cần phải phòng thủ.

 

RĂN ĐE ĐI ĐÔI VỚI ĐỐI THOẠI

 

Nếu Quốc dân đảng trở lại nắm quyền trong cuộc bầu cử tổng thống tiếp theo của Đài Loan vào năm 2028, chương trình nghị sự về quan hệ giữa hai bờ eo biển của đảng sẽ tập trung vào các chính sách nhằm thể chế hóa hòa bình. Điều này đòi hỏi phải tạo ra các cơ chế để giảm thiểu tính toán sai lầm và tăng cường khả năng dự đoán. Quan trọng nhất, Quốc dân đảng sẽ thiết lập các kênh liên lạc xử lý khủng hoảng để tạo liên hệ trực tiếp giữa Bắc Kinh và Đài Bắc. Chương trình nghị sự chính sách của Quốc dân đảng cũng sẽ tập trung vào việc mở rộng giao lưu nhân dân – gắn kết các nhóm đa dạng như sinh viên, nhà nghiên cứu, lãnh đạo doanh nghiệp, nghệ sĩ, và các gia đình ở hai bờ eo biển – và xây dựng sự hợp tác thiết thực trong những lĩnh vực mà các vấn đề chung đòi hỏi các giải pháp chung, bao gồm y tế công cộng và bảo vệ môi trường. Mục tiêu là tạo ra đủ sự kết nối con người và sự can dự về mặt thể chế để những bất đồng không tự động biến thành đối đầu. Bản thân tính có thể dự đoán được đã là một hình thức răn đe. Khi cả hai bên duy trì liên lạc thường xuyên qua nhiều kênh, thay vì giao tiếp chủ yếu qua các tín hiệu quân sự, các sự cố sẽ ít có khả năng leo thang thành khủng hoảng hơn.

 

Răn đe là quan trọng, nhưng việc quá phụ thuộc vào việc tích lũy vũ khí có nguy cơ làm bóp méo các ưu tiên quốc gia, không những không làm cho Đài Loan an toàn hơn, mà còn chuyển hướng các nguồn lực khỏi tăng trưởng kinh tế và phát triển xã hội. Quốc phòng nên được hiểu như một dạng bảo hiểm chống lại các sự cố có xác suất thấp nhưng tác động lớn, chứ không phải là sự thay thế cho một chiến lược toàn diện. Chỉ riêng chi tiêu quốc phòng không thể tạo ra hòa bình.

 

Quốc dân đảng tin rằng sự răn đe thực sự đòi hỏi ba trụ cột: khí tài quân sự đủ năng lực, nhân sự được đào tạo và có động lực, cùng các kênh đối thoại đáng tin cậy để ngăn chặn tính toán sai lầm. Những nhà phê bình đánh đồng an ninh của Đài Loan với chi tiêu vũ khí đã phớt lờ thực tế rằng quân đội tình nguyện của Đài Loan đang thiếu nhân sự trầm trọng và giới lãnh đạo quân đội đang phải chật vật để giữ chân các phi công. Không có kho vũ khí tiên tiến nào có thể mang lại sự răn đe nếu không có con người vận hành chúng. Quốc dân đảng ủng hộ sự đầu tư mạnh mẽ cho quốc phòng – nhưng khoản đầu tư đó phải minh bạch, có trách nhiệm giải trình, và nhằm giải quyết những khoảng trống trong năng lực thực tế của Đài Loan. Răn đe mà không có các kênh liên lạc tốt hơn sẽ làm gia tăng căng thẳng bằng cách ép buộc người ta hoặc phải cam chịu, hoặc phải leo thang mà không đưa ra các lối thoát tiềm năng.

 

Hòa bình cũng đòi hỏi phải hợp tác với Bắc Kinh. Đài Loan và Trung Quốc đại lục sở hữu những thế mạnh bổ sung cho nhau, có nghĩa là cộng tác và giao lưu trong kinh doanh, nghiên cứu, và công nghiệp có thể tạo ra lợi ích hữu hình cho các công ty và người lao động Đài Loan. Việc xem mọi lĩnh vực hợp tác giữa hai bờ eo biển là mối đe dọa an ninh là phản tác dụng. Nó khiến cho cả nền kinh tế Đài Loan lẫn triển vọng về các quan hệ ổn định trở nên tồi tệ hơn.

 

Nhưng hợp tác với Bắc Kinh không có nghĩa là từ bỏ Mỹ. Đài Loan không cần phải lựa chọn; trên thực tế, hòn đảo mạnh nhất khi làm việc hiệu quả với cả hai cường quốc. Mỗi quan hệ phục vụ một mục đích riêng biệt. Sự gắn kết của Đài Loan – và của Quốc dân đảng – với Mỹ là sâu sắc và lâu bền. Kể từ Thế chiến II, Đài Loan và Mỹ đã chia sẻ cam kết đối với các giá trị dân chủ và sự ổn định của khu vực. Mỹ đã đóng vai trò thiết yếu trong việc hỗ trợ sự củng cố dân chủ và sự tăng trưởng của nền kinh tế thị trường tại Đài Loan.

 

Việc hợp tác với cả Bắc Kinh và Washington không chỉ là có thể mà còn là cần thiết. Cả hai bên đều không nên xem cách tiếp cận như vậy là sự phản bội. Đối với Washington, một Đài Loan duy trì quan hệ kinh tế với đại lục trong khi ngày càng tiến sâu vào hợp tác công nghệ và hợp tác rộng hơn với Mỹ chính xác là kiểu đối tác kiên cường, thực dụng mà họ cần ở châu Á. Một đối tác có năng lực tự quản lý các quan hệ phức tạp của riêng mình sẽ tốt hơn cho nước Mỹ so với một bên phụ thuộc liên tục đòi hỏi sự trấn an. Đối với Bắc Kinh, việc thiết lập các quan hệ ổn định, có thể dự đoán được với Đài Loan sẽ mang lại lợi ích cho họ tốt hơn là các áp lực có thể đẩy hòn đảo này đi tới chỗ ngả hẳn vào vòng tay của Washington. Một Đài Loan gắn kết về kinh tế và văn hóa với đại lục trong khi vẫn duy trì hệ thống dân chủ và các quan hệ đối tác chiến lược cũng cho thấy sự hợp tác xuyên eo biển không cần phải có những điều kiện tiên quyết về mặt chính trị. Chìa khóa ở đây là sự minh bạch: mỗi cường quốc cần hiểu rõ quan hệ của Đài Loan với bên kia, điều này sẽ cho phép cả hai cùng được hưởng lợi từ sự ổn định và thịnh vượng của Đài Loan.

 

MỌI THỨ BẮT ĐẦU TỪ TRONG NƯỚC

 

Để thúc đẩy hòa bình và ổn định khu vực một cách hiệu quả, Đài Loan phải củng cố các nền tảng nội bộ của mình. Thành công kinh tế của Đài Loan trong lịch sử dựa trên sự phát triển cân bằng và thế mạnh công nghiệp đa dạng trên nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, trong thập kỷ qua, tăng trưởng ngày càng tập trung vào chất bán dẫn và một nhóm nhỏ các lĩnh vực công nghệ cao, làm hạn chế lợi ích lan tỏa sang các ngành công nghiệp truyền thống, đồng thời góp phần gây ra tình trạng trì trệ tiền lương trên phần lớn nền kinh tế. Về mặt chính trị, sự phân cực trong nước đã làm suy yếu sự gắn kết quốc gia và làm giảm khả năng thể hiện sức mạnh cũng như mục đích của Đài Loan.

 

Chỉ bằng cách làm việc với cả Bắc Kinh và Washington, Đài Loan mới có thể cải thiện khả năng phục hồi ở trong nước. Và giới lãnh đạo Đài Loan cần xây dựng lại sự đồng thuận trong nước xoay quanh nhận thức rằng lợi ích chung của hòn đảo – sự thịnh vượng, an ninh, quản trị dân chủ – vượt xa các lợi ích đảng phái.

 

Đài Loan phải duy trì vị thế là một bên tham dự không thể thiếu trong nền kinh tế toàn cầu và nỗ lực nâng cao giá trị của mình đối với thế giới. Điều này có nghĩa là phải tiếp tục trân trọng các thể chế dân chủ, xã hội dân sự, và hồ sơ nhân quyền của Đài Loan, vốn vẫn là những nguồn lực quan trọng cho tính chính danh quốc tế và quyền lực mềm. Thực tế là các đánh giá quốc tế đã nhiều lần xếp hạng Đài Loan là một trong những nền dân chủ vững mạnh nhất châu Á, và trong nhiều trường hợp là của thế giới – đó là một niềm tự hào. Nền dân chủ của Đài Loan là không thể đem ra thương lượng.

 

Nhưng ngủ quên trên những thành tựu này trong khi hy vọng rằng chỉ riêng sự răn đe sẽ giúp ngăn chặn chiến tranh là không đủ. Đài Loan không nên là một đối tượng thụ động chịu áp lực địa chính trị, chỉ có giá trị qua những gì người khác áp đặt lên mình. Để trở thành một lực lượng ổn định thực sự, các nhà lãnh đạo Đài Loan cần mở rộng nền tảng kinh tế của hòn đảo vượt ra ngoài sự thống trị của chất bán dẫn, định hướng lại chi tiêu quốc phòng để tránh xa việc mua sắm mang tính biểu tượng, đồng thời mở các kênh liên lạc có kiểm soát với Bắc Kinh thay vì xem mọi sự can dự đều là đầu hàng. Chỉ bằng cách chủ động định hình môi trường chiến lược của mình, Đài Loan mới có thể đảm bảo hòa bình lâu dài giữa hai bờ eo biển cũng như một nền kinh tế và xã hội sôi động ở trong nước.

 

--------------------------------------------------------------

Trịnh Lệ Văn (Cheng Li-Wun) là Chủ tịch Quốc dân đảng.

 

Nguồn: Trịnh Lệ Văn (Cheng Li-wun), “Taiwan Doesn’t Have to Choose,” Foreign Affairs, ngày 03/03/2026







THẾ GIỚI HÔM NAY : 16/03/2026 (The Economist)

 



THẾ GIỚI HÔM NAY : 16/03/2026 (The Economist)

The Economist 

Nguyễn Thị Kim Phụng, biên dịch

16/03/2026

https://nghiencuuquocte.org/2026/03/16/the-gioi-hom-nay-16-03-2026/

 

Donald Trump một lần nữa yêu cầu các quốc gia khác giúp Mỹ mở cửa Eo biển Hormuz. Vị tổng thống tiết lộ ông đang thảo luận với một số chính phủ về việc này, nhưng không nói rõ đó là những quốc gia nào. Australia và Nhật Bản tuyên bố họ không có kế hoạch cử tàu đến. Trump nói với tờ Financial Times rằng sẽ “rất tồi tệ cho tương lai của NATO” nếu các đồng minh không hỗ trợ Mỹ.

 

Chris Wright, Bộ trưởng Năng lượng Mỹ, cho biết cuộc chiến chống lại Iran “có khả năng” sẽ kết thúc trong vài tuần tới. Tuy nhiên, ông cảnh báo rằng “không có gì đảm bảo” giá năng lượng sẽ sớm giảm. Hôm nay, giá dầu đã tăng vượt mốc 106 USD/thùng, trước khi giảm trở lại mức khoảng 104 USD. Iran tiếp tục bắn tên lửa vào Israel và khu vực Vùng Vịnh. Sân bay Quốc tế Dubai cũng vừa đình chỉ các chuyến bay sau một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái.

 

Hôm nay, các quan chức cấp cao của Mỹ  Trung Quốc sẽ gặp nhau trong ngày đàm phán thứ hai tại Paris. Trọng tâm của các cuộc thảo luận được cho là về thuế quan và kiểm soát xuất khẩu. Các quan chức đang chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh sắp tới giữa Trump và Tập Cận Bình. Nhưng vào Chủ nhật, Tổng thống Mỹ cảnh báo rằng ông có thể hoãn cuộc gặp này nếu Trung Quốc không giúp khai thông Eo biển Hormuz.

 

Đảng Mặt trận Quốc gia (RN) theo đường lối cánh hữu dân túy của Pháp đã giành được lợi thế trong vòng đầu tiên của các cuộc bầu cử cấp địa phương, mở đường để đảng này đạt được số lượng ủy viên hội đồng địa phương cao nhất từ trước đến nay. Tuy nhiên, các ứng viên của RN có thể sẽ nhận kết quả kém hơn ở vòng hai, diễn ra vào cuối tuần này, nếu các đối thủ của họ liên minh lại với nhau. Các cuộc bỏ phiếu này là một phép thử đối với các đảng phái chính trị trước thềm cuộc bầu cử tổng thống vào năm tới.

 

Theo các quan chức y tế Palestine, các cuộc tấn công của Israel đã giết chết ít nhất 16 người Palestine ở Gaza và Bờ Tây vào Chủ nhật, một trong những con số thương vong trong ngày cao nhất trong nhiều tuần qua. Một cuộc không kích ở Gaza đã cướp đi sinh mạng của chín sĩ quan cảnh sát đang di chuyển trên một chiếc xe. Tại Bờ Tây, quân đội Israel đã nổ súng vào một chiếc xe hơi, giết chết bốn thành viên trong một gia đình. Chính phủ Israel cho biết họ đang điều tra vụ việc.

 

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cho biết chính quyền của ông sẵn sàng chia sẻ chuyên môn về việc bắn hạ máy bay không người lái do Iran sản xuất với các quốc gia Trung Đông, nhưng đổi lại, ông muốn được trả tiền hoặc hỗ trợ công nghệ. Ukraine đã cử các nhóm chuyên gia đến một số quốc gia để cố vấn về hệ thống phòng không. Lực lượng của nước này đã đánh chặn nhiều loại máy bay không người lái này kể từ cuộc xâm lược toàn diện của Nga vào năm 2022.

 

Bộ phim “One Battle After Another” giành được 6 giải thưởng tại lễ trao giải Oscar, bao gồm giải thưởng cao quý nhất là Phim hay nhất. Michael B. Jordan mang về giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất cho vai diễn hai anh em song sinh trùm băng đảng trong “Sinners.” Cả hai bộ phim này đều lồng ghép yếu tố chính trị vào những câu chuyện đầy kịch tính. Jessie Buckley được vinh danh là Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất nhờ vai diễn người vợ của William Shakespeare trong “Hamnet,” một tác phẩm tĩnh lặng giữa một dàn ứng viên sôi động.

 

Con số trong ngày: 50%, là mức tăng quy mô trung bình của các bãi rác thải bất hợp pháp ở Anh trong giai đoạn 2014-2024.

 

TIÊU ĐIỂM

 

Châu Âu chuẩn bị đối mặt với một cú sốc năng lượng khác

Châu Âu chỉ vừa mới vượt qua một cuộc khủng hoảng năng lượng thì nay lại sắp phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng khác. Sau khi Nga xâm lược Ukraine vào năm 2022, Châu Âu bắt đầu dần từ bỏ nhiên liệu của Nga, bằng cách thay thế phần lớn lượng khí đốt qua đường ống từ Nga bằng khí tự nhiên hóa lỏng từ Mỹ và Trung Đông. Giờ đây, cuộc chiến ở Iran đang khiến giá của mặt hàng này tăng vọt. QatarEnergy, công ty cung cấp một phần năm sản lượng của thế giới, hiện đã ngừng sản xuất.

 

Các bộ trưởng năng lượng của Liên minh Châu Âu, những người sẽ nhóm họp trong hôm nay, đang phải đối mặt với những lựa chọn không mấy dễ chịu: để mặc cho giá cả leo thang tàn phá nền kinh tế của họ, khởi động lại các nhà máy nhiệt điện than, hoặc thậm chí có thể xem xét lại lệnh cấm hoàn toàn của khối đối với việc nhập khẩu khí đốt từ Nga, vốn dự kiến có hiệu lực vào năm tới. Khủng hoảng cũng làm tăng thêm tính cấp bách cho nỗ lực của EU trong việc hiện đại hóa lưới điện. Chiến tranh củng cố thêm lập luận ủng hộ năng lượng tái tạo và việc nâng cấp cơ sở hạ tầng cần thiết để phân phối nguồn năng lượng này. Nhưng đó là một giải pháp dài hạn. Còn hiện tại, Châu Âu đang phải đối mặt với một đợt thắt chặt năng lượng đầy đau đớn khác.

 

Nước có thể trở thành vũ khí trong cuộc chiến ở Iran

Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế, cuộc chiến của Mỹ chống lại Iran, hiện bước sang tuần thứ ba, đã gây ra “sự gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong lịch sử” đối với thị trường dầu mỏ toàn cầu. Riêng đối với các quốc gia trong khu vực, mối đe dọa đối với nguồn cung nước cũng đáng báo động không kém.

 

Biến đổi khí hậu đã làm cạn kiệt nguồn tài nguyên nước trên khắp Vùng Vịnh khô cằn: Qatar đang phải khử muối 99% lượng nước uống của mình, trong khi con số ở Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) là khoảng một nửa. Nhưng các máy bay không người lái của Iran có khả năng bay tới hơn 400 nhà máy khử muối nằm rải rác dọc theo bờ biển Vùng Vịnh.

 

Nhắm mục tiêu vào các cơ sở như vậy là một tội ác chiến tranh. Iran cáo buộc Mỹ đã làm phạm tội này vào ngày 07/03, còn Bahrain tuyên bố rằng Iran đã tấn công một trong những nhà máy của họ vào ngày hôm sau. Iran chuyển đổi nước biển ít hơn nhiều so với các nước láng giềng, nhưng có thể gặp rủi ro cao hơn: sau nhiều thập kỷ quản lý yếu kém và một đợt hạn hán chưa từng có, thủ đô Tehran đã gần như cạn kiệt nước vào tháng 11 năm ngoái.

 

Nvidia bảo vệ vị trí dẫn đầu trong cuộc đua AI

Hội nghị nhà phát triển thường niên của Nvidia sẽ bắt đầu vào hôm nay. Công ty giá trị nhất thế giới dự kiến sẽ trình làng một con chip được thiết kế dành riêng cho “suy luận,” giai đoạn mà các mô hình trí tuệ nhân tạo phản hồi các truy vấn của người dùng. Cho đến nay, các công ty AI đã sử dụng bộ xử lý đồ họa của Nvidia cho cả việc huấn luyện mô hình và trả lời câu hỏi. Việc Nvidia phát triển một con chip suy luận chuyên dụng cho thấy rằng họ đã nhận ra một thị trường ngày càng mở rộng cho các phần cứng chuyên biệt.

 

Hội nghị diễn ra vào một thời điểm nhạy cảm. Các nhà đầu tư đang bắt đầu đặt câu hỏi liệu sự bùng nổ của AI sẽ kéo dài bao lâu. Vào ngày 25/02, Nvidia báo cáo mức lợi nhuận kỷ lục trong ba tháng tính đến ngày 25/01, và dự báo mức tăng trưởng mạnh mẽ, nhưng giá cổ phiếu của họ lại giảm hơn 5% vào ngày hôm sau. Công ty cũng đang phải đối mặt với sự cạnh tranh từ chính các khách hàng của mình. Các hãng công nghệ lớn, bao gồm Google, Amazon, và OpenAI, đều đang phát triển các chip AI của riêng mình để giảm bớt sự phụ thuộc vào Nvidia. Jensen Huang, ông chủ của công ty, sẽ dùng bài phát biểu của mình để trấn an các nhà đầu tư rằng Nvidia có thể tiếp tục dẫn đầu.

 

Iran thử thách sự kiên nhẫn của Thổ Nhĩ Kỳ

Chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã phản đối cuộc chiến của Mỹ và Israel chống lại Iran và tuyên bố rõ ràng rằng họ không muốn dính líu đến cuộc chiến này. Các nhà phân tích cũng cho rằng Iran không có mong muốn kéo Thổ Nhĩ Kỳ  –  một đối thủ trong khu vực và là thành viên NATO  –  vào cuộc.

 

Tuy nhiên, giả định đó đang bị thử thách. Iran dường như đã nhắm mục tiêu vào các cơ sở của NATO bên trong Thổ Nhĩ Kỳ. Các hệ thống phòng thủ của NATO vừa bắn hạ ba tên lửa hướng vào không phận của nước này. Dựa trên các báo cáo về tiếng còi báo động và các vụ nổ ở khu vực lân cận, người ta cho rằng tên lửa được phóng đi gần đây nhất, vào ngày 13/03, đã bị bắn hạ gần căn cứ không quân Incirlik, nơi đồn trú của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, và nhiều nước NATO khác. Iran phủ nhận trách nhiệm trong các vụ phóng, nhưng Ngoại trưởng Thổ Nhĩ Kỳ, Hakan Fidan, cho biết “dữ liệu kỹ thuật” đi ngược lại với tuyên bố đó. Thổ Nhĩ Kỳ vẫn muốn đứng ngoài cuộc chiến. Nhưng các cuộc tấn công tiếp theo có thể buộc nước này phải đáp trả.










 

THẾ GIỚI HÔM NAY : 16/03/2026 (The Economist)

 



 

THẾ GIỚI HÔM NAY : 16/03/2026

The Economist 

Nguyễn Thị Kim Phụng, biên dịch

16/03/2026

https://nghiencuuquocte.org/2026/03/16/the-gioi-hom-nay-16-03-2026/

 

Donald Trump một lần nữa yêu cầu các quốc gia khác giúp Mỹ mở cửa Eo biển Hormuz. Vị tổng thống tiết lộ ông đang thảo luận với một số chính phủ về việc này, nhưng không nói rõ đó là những quốc gia nào. Australia và Nhật Bản tuyên bố họ không có kế hoạch cử tàu đến. Trump nói với tờ Financial Times rằng sẽ “rất tồi tệ cho tương lai của NATO” nếu các đồng minh không hỗ trợ Mỹ.

 

Chris Wright, Bộ trưởng Năng lượng Mỹ, cho biết cuộc chiến chống lại Iran “có khả năng” sẽ kết thúc trong vài tuần tới. Tuy nhiên, ông cảnh báo rằng “không có gì đảm bảo” giá năng lượng sẽ sớm giảm. Hôm nay, giá dầu đã tăng vượt mốc 106 USD/thùng, trước khi giảm trở lại mức khoảng 104 USD. Iran tiếp tục bắn tên lửa vào Israel và khu vực Vùng Vịnh. Sân bay Quốc tế Dubai cũng vừa đình chỉ các chuyến bay sau một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái.

 

Hôm nay, các quan chức cấp cao của Mỹ  Trung Quốc sẽ gặp nhau trong ngày đàm phán thứ hai tại Paris. Trọng tâm của các cuộc thảo luận được cho là về thuế quan và kiểm soát xuất khẩu. Các quan chức đang chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh sắp tới giữa Trump và Tập Cận Bình. Nhưng vào Chủ nhật, Tổng thống Mỹ cảnh báo rằng ông có thể hoãn cuộc gặp này nếu Trung Quốc không giúp khai thông Eo biển Hormuz.

 

Đảng Mặt trận Quốc gia (RN) theo đường lối cánh hữu dân túy của Pháp đã giành được lợi thế trong vòng đầu tiên của các cuộc bầu cử cấp địa phương, mở đường để đảng này đạt được số lượng ủy viên hội đồng địa phương cao nhất từ trước đến nay. Tuy nhiên, các ứng viên của RN có thể sẽ nhận kết quả kém hơn ở vòng hai, diễn ra vào cuối tuần này, nếu các đối thủ của họ liên minh lại với nhau. Các cuộc bỏ phiếu này là một phép thử đối với các đảng phái chính trị trước thềm cuộc bầu cử tổng thống vào năm tới.

 

Theo các quan chức y tế Palestine, các cuộc tấn công của Israel đã giết chết ít nhất 16 người Palestine ở Gaza và Bờ Tây vào Chủ nhật, một trong những con số thương vong trong ngày cao nhất trong nhiều tuần qua. Một cuộc không kích ở Gaza đã cướp đi sinh mạng của chín sĩ quan cảnh sát đang di chuyển trên một chiếc xe. Tại Bờ Tây, quân đội Israel đã nổ súng vào một chiếc xe hơi, giết chết bốn thành viên trong một gia đình. Chính phủ Israel cho biết họ đang điều tra vụ việc.

 

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cho biết chính quyền của ông sẵn sàng chia sẻ chuyên môn về việc bắn hạ máy bay không người lái do Iran sản xuất với các quốc gia Trung Đông, nhưng đổi lại, ông muốn được trả tiền hoặc hỗ trợ công nghệ. Ukraine đã cử các nhóm chuyên gia đến một số quốc gia để cố vấn về hệ thống phòng không. Lực lượng của nước này đã đánh chặn nhiều loại máy bay không người lái này kể từ cuộc xâm lược toàn diện của Nga vào năm 2022.

 

Bộ phim “One Battle After Another” giành được 6 giải thưởng tại lễ trao giải Oscar, bao gồm giải thưởng cao quý nhất là Phim hay nhất. Michael B. Jordan mang về giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất cho vai diễn hai anh em song sinh trùm băng đảng trong “Sinners.” Cả hai bộ phim này đều lồng ghép yếu tố chính trị vào những câu chuyện đầy kịch tính. Jessie Buckley được vinh danh là Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất nhờ vai diễn người vợ của William Shakespeare trong “Hamnet,” một tác phẩm tĩnh lặng giữa một dàn ứng viên sôi động.

 

Con số trong ngày: 50%, là mức tăng quy mô trung bình của các bãi rác thải bất hợp pháp ở Anh trong giai đoạn 2014-2024.

 

TIÊU ĐIỂM

 

Châu Âu chuẩn bị đối mặt với một cú sốc năng lượng khác

Châu Âu chỉ vừa mới vượt qua một cuộc khủng hoảng năng lượng thì nay lại sắp phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng khác. Sau khi Nga xâm lược Ukraine vào năm 2022, Châu Âu bắt đầu dần từ bỏ nhiên liệu của Nga, bằng cách thay thế phần lớn lượng khí đốt qua đường ống từ Nga bằng khí tự nhiên hóa lỏng từ Mỹ và Trung Đông. Giờ đây, cuộc chiến ở Iran đang khiến giá của mặt hàng này tăng vọt. QatarEnergy, công ty cung cấp một phần năm sản lượng của thế giới, hiện đã ngừng sản xuất.

 

Các bộ trưởng năng lượng của Liên minh Châu Âu, những người sẽ nhóm họp trong ngày hôm nay, đang phải đối mặt với những lựa chọn không mấy dễ chịu: để mặc cho giá cả leo thang tàn phá nền kinh tế của họ, khởi động lại các nhà máy nhiệt điện than, hoặc thậm chí có thể xem xét lại lệnh cấm hoàn toàn của khối đối với việc nhập khẩu khí đốt từ Nga, vốn dự kiến có hiệu lực vào năm tới. Khủng hoảng cũng làm tăng thêm tính cấp bách cho nỗ lực của EU trong việc hiện đại hóa lưới điện. Chiến tranh củng cố thêm lập luận ủng hộ năng lượng tái tạo và việc nâng cấp cơ sở hạ tầng cần thiết để phân phối nguồn năng lượng này. Nhưng đó là một giải pháp dài hạn. Còn hiện tại, Châu Âu đang phải đối mặt với một đợt thắt chặt năng lượng đầy đau đớn khác.

 

Nước có thể trở thành vũ khí trong cuộc chiến ở Iran

Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế, cuộc chiến của Mỹ chống lại Iran, hiện bước sang tuần thứ ba, đã gây ra “sự gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong lịch sử” đối với thị trường dầu mỏ toàn cầu. Riêng đối với các quốc gia trong khu vực, mối đe dọa đối với nguồn cung nước cũng đáng báo động không kém.

 

Biến đổi khí hậu đã làm cạn kiệt nguồn tài nguyên nước trên khắp Vùng Vịnh khô cằn: Qatar đang phải khử muối 99% lượng nước uống của mình, trong khi con số ở Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) là khoảng một nửa. Nhưng các máy bay không người lái của Iran có khả năng bay tới hơn 400 nhà máy khử muối nằm rải rác dọc theo bờ biển Vùng Vịnh.

 

Nhắm mục tiêu vào các cơ sở như vậy là một tội ác chiến tranh. Iran cáo buộc Mỹ đã phạm tội này vào ngày 07/03, còn Bahrain tuyên bố rằng Iran đã tấn công một trong những nhà máy của họ vào ngày hôm sau. Iran chuyển đổi nước biển ít hơn nhiều so với các nước láng giềng, nhưng có thể gặp rủi ro cao hơn: sau nhiều thập kỷ quản lý yếu kém và một đợt hạn hán chưa từng có, thủ đô Tehran đã gần như cạn kiệt nước vào tháng 11 năm ngoái.

 

Nvidia bảo vệ vị trí dẫn đầu trong cuộc đua AI

Hội nghị nhà phát triển thường niên của Nvidia sẽ bắt đầu vào hôm nay. Công ty giá trị nhất thế giới dự kiến sẽ trình làng một con chip được thiết kế dành riêng cho “suy luận,” giai đoạn mà các mô hình trí tuệ nhân tạo phản hồi các truy vấn của người dùng. Cho đến nay, các công ty AI đã sử dụng bộ xử lý đồ họa của Nvidia cho cả việc huấn luyện mô hình và trả lời câu hỏi. Việc Nvidia phát triển một con chip suy luận chuyên dụng cho thấy rằng họ đã nhận ra một thị trường ngày càng mở rộng cho các phần cứng chuyên biệt.

 

Hội nghị diễn ra vào một thời điểm nhạy cảm. Các nhà đầu tư đang bắt đầu đặt câu hỏi liệu sự bùng nổ của AI sẽ kéo dài bao lâu. Vào ngày 25/02, Nvidia báo cáo mức lợi nhuận kỷ lục trong ba tháng tính đến ngày 25/01, và dự báo mức tăng trưởng mạnh mẽ, nhưng giá cổ phiếu của họ lại giảm hơn 5% vào ngày hôm sau. Công ty cũng đang phải đối mặt với sự cạnh tranh từ chính các khách hàng của mình. Các hãng công nghệ lớn, bao gồm Google, Amazon, và OpenAI, đều đang phát triển các chip AI của riêng mình để giảm bớt sự phụ thuộc vào Nvidia. Jensen Huang, ông chủ của công ty, sẽ dùng bài phát biểu của mình để trấn an các nhà đầu tư rằng Nvidia có thể tiếp tục dẫn đầu.

 

Iran thử thách sự kiên nhẫn của Thổ Nhĩ Kỳ

Chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã phản đối cuộc chiến của Mỹ và Israel chống lại Iran và tuyên bố rõ ràng rằng họ không muốn dính líu đến cuộc chiến này. Các nhà phân tích cũng cho rằng Iran không có mong muốn kéo Thổ Nhĩ Kỳ  –  một đối thủ trong khu vực và là thành viên NATO  –  vào cuộc.

 

Tuy nhiên, giả định đó đang bị thử thách. Iran dường như đã nhắm mục tiêu vào các cơ sở của NATO bên trong Thổ Nhĩ Kỳ. Các hệ thống phòng thủ của NATO vừa bắn hạ ba tên lửa hướng vào không phận của nước này. Dựa trên các báo cáo về tiếng còi báo động và các vụ nổ ở khu vực lân cận, người ta cho rằng tên lửa được phóng đi gần đây nhất, vào ngày 13/03, đã bị bắn hạ gần căn cứ không quân Incirlik, nơi đồn trú của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, và nhiều nước NATO khác. Iran phủ nhận trách nhiệm trong các vụ phóng, nhưng Ngoại trưởng Thổ Nhĩ Kỳ, Hakan Fidan, cho biết “dữ liệu kỹ thuật” đi ngược lại với tuyên bố đó. Thổ Nhĩ Kỳ vẫn muốn đứng ngoài cuộc chiến. Nhưng các cuộc tấn công tiếp theo có thể buộc nước này phải đáp trả.