Thursday, September 10, 2026

CẦN PHÁT NGÔN CHÍNH XÁC! (Trần Đình Triển)

 



 

Cần phát ngôn chính xác!

Trần Đình Triển

10/09/2026

https://baotiengdan.com/2026/09/10/can-phat-ngon-chinh-xac/

 

Lâu nay, không ít lời phát ngôn đổ lỗi cho “kẻ địch”, “bọn khủng bố”, “bọn phản động”, bọn “tự chuyển biến, tự chuyển hóa”… nhưng bọn đó là ai? Ở đâu? Số lượng bao nhiêu? Tại sao không dẹp bỏ đi mà để chúng vẫn nhởn nhơ ngoài xã hội?…

 

Đảng và Nhà nước ta luôn chỉ đạo và thực hiện chính sách đại đoàn kết, hòa hợp, hòa giải dân tộc; kêu gọi đồng bào trong nước, kiều bào ở nước ngoài đồng sức, đồng lòng xây dựng nước nhà giàu mạnh, văn minh… Vì vậy, việc phát ngôn không có chọn lọc, không dẫn chứng, “cả vú lấp miệng em”… làm ảnh hưởng đến chính sách của Đảng.

 

Tuy nhiên, tôi và đồng bào cả nước đều đồng tình: Ai là kẻ khủng bố, kẻ địch, kẻ phản động… có đầy đủ chứng cứ, không oan thì phải xử lý ngay. Đừng như gốc cây 55 đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội; từ một vụ tai nạn giao thông, cơ quan có thẩm quyền giải quyết chậm trễ, thiếu công khai nội dung vụ việc.

 

Mặt khác, về yếu tố tâm linh, không ít người dân quan niệm “chết trẻ linh thiêng”, “chết đường, chết chợ, linh hồn khó siêu thoát”… nên thường đốt nén hương, cắm bông hoa, gửi tiền vàng mã tại nơi xảy ra tai nạn, mong những điều tốt đẹp đến với người đã chết và phù hộ cho bản thân mình được như ý.

 

Dọc đường Quốc lộ 1, từ Bắc vào Nam, nhiều nơi còn lập miếu thờ tại nơi xảy ra tai nạn. Đó cũng là do kẻ địch làm, hoặc quần chúng nhân dân bị lôi kéo làm hay sao?

 

Sự việc kéo dài cả năm. Nếu do kẻ địch làm thì kẻ địch và bọn phản động ở đâu mà đông thế?! Nếu quần chúng bị lôi kéo thì công tác tuyên truyền, vận động quần chúng bảo vệ an ninh Tổ quốc là biện pháp quan trọng nhất; tại sao để tình trạng đó xảy ra (nếu có)?

 

Nghị quyết số 232/NQ-HĐBCQG ngày 21/3/2026 của Hội đồng Bầu cử quốc gia về bầu cử Quốc hội khóa XVI và bảng chi tiết kết quả phiếu của 500 người trúng cử. Kết quả chung:

76.198.214/76.423.940 cử tri đi bầu, đạt 99,70%; bầu đủ 500/500 đại biểu Quốc hội. Rất nhiều đại biểu đạt số phiếu trên 98%. Điều đó cũng là căn cứ quan trọng để chứng minh: tuyệt! Tuyệt đại đa số công dân Việt Nam rất tốt, yêu đất nước, làm tròn quyền và nghĩa vụ công dân.

 

Ở đâu ra nhiều kẻ địch và nhiều người bị lôi kéo mà hàng ngày đưa hoa viếng cháu bé bị tai nạn tại gốc cây 55 Nguyễn Huy Tự, Hà Nội?

 

Bản chất của Nhà nước pháp quyền XHCN là khi đại diện cho cơ quan nhà nước phát ngôn phải có chứng cứ khách quan, đúng sự thật; tuyệt đối nghiêm cấm phóng đại việc khác để che giấu một vụ việc mà nhân dân đang bức xúc và đặc biệt quan tâm.

 





KHẢI HOÀN MÔN CHO MỘT CUỘC CHIẾN THẮNG! (Trúc Lam)

 



Khải Hoàn môn cho một cuộc chiến thắng!

Trúc Lam

10/09/2026

https://baotiengdan.com/2026/09/10/khai-hoan-mon-cho-mot-cuoc-chien-thang/

 

Nói đến Khải Hoàn môn là nói đến chiến thắng, bởi chẳng ai xây Khải Hoàn môn cho một trận thua, cũng chẳng ai bỏ ra cả đống tiền để dựng một cái cổng thật to, thật đẹp chỉ để nhắc thiên hạ rằng: Ngày xưa chúng ta đã từng… đi qua đây.

 

Khải Hoàn môn phải có chiến thắng. Phải có người thắng, kẻ thua. Phải có một câu chuyện để lịch sử ghi nhớ. Vậy Hà Nội muốn xây Khải Hoàn môn bên Hồ Gươm để kỷ niệm chiến thắng nào?

 

Câu hỏi này nghe có vẻ khó, nhưng thật ra cũng không khó lắm. Nếu nhìn lại hơn nửa thế kỷ qua, có lẽ chiến thắng lớn lao và bền bỉ nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam chính là chiến thắng nhân dân!

 

Một chiến thắng không cần xe tăng tiến vào thành phố, cũng chẳng cần máy bay ném bom hay những trận đánh đẫm máu. Mà chỉ cần luật lệ, nghị định, vài điều khoản, thậm chí vài chữ “theo quy định của pháp luật”. Và thế là xong…

 

Một người dân muốn nói điều gì đó, trước hết phải nghĩ xem có được nói không. Muốn viết một bài thì phải tự hỏi bài này có thể khiến mình gặp rắc rối không. Muốn xuống đường thì phải xem có được phép không. Muốn chất vấn chính quyền thì phải cân nhắc xem câu hỏi có vượt quá giới hạn không.

 

Còn chính quyền thì rất đơn giản, bởi chính quyền không cần phải tự hỏi những điều ấy. Đó là một chiến thắng, một chiến thắng rất đặc biệt.

 

Ngày xưa, vua Lê Lợi đánh thắng quân Minh rồi trả gươm cho thần Kim Quy tại hồ Gươm, tức Hoàn Kiếm. Còn ngày nay, nếu xây Khải Hoàn môn quanh Hồ Gươm, có lẽ nên dựng thêm một bức tượng thật lớn mô tả một người dân đang cố tìm cách đòi lại… những thứ vốn thuộc về mình.

 

Đó là quyền được nói, quyền được hỏi, quyền được phản biện, quyền được biểu đạt, quyền được tham gia vào những quyết định liên quan đến đời sống của chính mình.

 

Nhưng thôi, những thứ ấy có vẻ trừu tượng quá, trong khi Khải Hoàn môn cần những thứ cụ thể hơn. Chẳng hạn, có thể dựng một cổng mang tên “Chiến thắng tiếng nói nhân dân”, rồi trên cổng khắc hàng chữ thật to: “Mọi quyền lực thuộc về nhân dân”. Phía dưới đặt một chiếc micro, nhưng micro này không được nối với bất kỳ hệ thống âm thanh nào.

 

Đó sẽ là một tác phẩm nghệ thuật đương đại rất sâu sắc. Người dân đứng trước micro có thể nói bất cứ điều gì. Chỉ có điều không chắc người nào có thể nghe.

 

Cổng thứ hai có thể mang tên “Khải Hoàn môn tự do báo chí”. Công trình này nên được thiết kế theo hình một tòa soạn báo. Bên ngoài treo rất nhiều bảng hiệu, nhưng bên trong chỉ có một căn phòng trống. Trên bàn đặt một cái computer với màn hình hiện lên dòng chữ: “Nội dung này không khả dụng”.

 

Đây sẽ là một biểu tượng tuyệt vời của thời đại. Những người làm báo tương lai có thể đưa con cái đến tham quan và giải thích: “Ngày xưa, chúng ta có báo chí”. Và rồi đứa bé sẽ hỏi: “Thế tại sao phòng báo lại trống?” Bà mẹ trả lời: “Vì báo chí đã chiến thắng”. Nhưng mà “Chiến thắng ai hả mẹ?” Bà mẹ im lặng…

 

Đó cũng là một hình thức giáo dục lịch sử.

 

Cổng thứ ba nên dành cho “Chiến thắng quyền riêng tư”. Vụ này càng dễ làm hơn, chỉ cần dựng một bức tường khổng lồ, phía trên ghi dòng chữ: “Quyền riêng tư của nhân dân được pháp luật bảo vệ”. Rồi đặt phía dưới một chiếc camera, camera chĩa thẳng vào người dân. Tác phẩm sẽ trở nên hoàn hảo nếu camera hoạt động 24 giờ mỗi ngày.

 

Đó là nghệ thuật, mà nghệ thuật thì đôi khi chẳng cần giải thích.

 

Nhưng công trình quan trọng nhất vẫn phải là Khải Hoàn môn Chiến thắng nhân dân. Cái cổng này phải thật lớn, lớn hơn tất cả những cổng khác, bởi đây là chiến thắng có quy mô lớn nhất, không phải chiến thắng một đạo quân, cũng chẳng phải chiến thắng một quốc gia, mà là chiến thắng chính những người mà mọi văn kiện chính trị đều gọi là “chủ thể của quyền lực”.

 

Câu này nghe rất hay, nhân dân là chủ, nhưng chủ nhà không phải lúc nào cũng được quyết định căn nhà của mình sẽ sơn màu gì. Chủ doanh nghiệp không phải lúc nào cũng quyết định được doanh nghiệp mình làm gì. Chủ đất không phải lúc nào cũng quyết định được mảnh đất của mình sẽ được sử dụng ra sao. Chủ đất nước lại càng không phải lúc nào cũng được quyết định đất nước mình sẽ đi về đâu.

 

Nhưng trên giấy tờ, nhân dân vẫn là chủ. Đó là một trong những phát minh ngôn ngữ đáng kinh ngạc nhất của mọi thời đại!

 

Có lẽ vì vậy nên trên đỉnh Khải Hoàn môn cần đặt một pho tượng “Nhân Dân”. Pho tượng ấy đứng rất cao, nhưng bị đặt ở trên nóc. Còn phía dưới là tất cả những người đang hàng ngày đóng thuế, đóng bảo hiểm, làm việc, kinh doanh, học hành, chữa bệnh, nuôi con và chấp hành đủ thứ quy định. Họ đứng dưới chân tượng.

 

Thiết nghĩ, Hà Nội nên tổ chức một cuộc thi quốc tế để chọn mẫu thiết kế, nhưng xin đừng hỏi người dân có muốn xây hay không, bởi hỏi như vậy sẽ mất hết ý nghĩa của Khải Hoàn môn.

 

Khải Hoàn môn là để kỷ niệm chiến thắng, không phải để hỏi ý kiến những người đã thua. Đây mới chính là điểm tinh tế nhất của dự án. Nếu hỏi dân mà dân không đồng ý thì còn gọi gì là chiến thắng?

 

Ngoài ra, sau khi xây xong, chính quyền nên tổ chức một lễ khánh thành thật lớn. Cần bắn đại bác, có cờ, có hoa, có văn nghệ, có những bài diễn văn dài, có những câu nói rất lớn về lịch sử, dân tộc, nhân dân và tương lai…

 

Có thể mời các cháu thiếu nhi đứng hai bên đường vẫy cờ, sau đó các cháu sẽ hát những bài ca về quê hương. Rồi đoàn xe chở các vị quan chức đi qua Khải Hoàn môn, trên cao có dòng chữ: “Đời đời ghi nhớ chiến thắng”. Bên dưới, người dân đứng nhìn, người thì vỗ tay, người thì chụp ảnh, có người im lặng, có người cười…

 

Chẳng sao cả! Một đất nước văn minh phải có nhiều loại phản ứng, miễn là tất cả đều biết mình đang đứng ở đâu.

 

Thật ra, tôi rất ủng hộ việc xây Khải Hoàn môn Hà Nội, chỉ có điều, nếu đã xây thì nên xây cho đúng ý nghĩa lịch sử. Đừng xây một cái cổng vô hồn để rồi vài chục năm sau người ta phải đoán xem nó được xây để làm gì.

 

Hãy xây một công trình mà mỗi viên đá đều kể được một câu chuyện: Câu chuyện về quyền lực, về nhân dân, về tự do hay về những điều được viết rất đẹp trong hiến pháp nhưng đôi khi lại rất khó tìm thấy trong đời sống.

 

Và nếu đã dựng Khải Hoàn môn bên Hồ Gươm, xin đừng quên Tháp Rùa. Bởi giữa Hồ Gươm là một câu chuyện rất cũ: Gươm được trao cho người lãnh đạo để đánh giặc, rồi cuối cùng phải trả lại cho dân.

 

Có lẽ đó mới là điều đáng để Hà Nội suy nghĩ, bởi lịch sử không chỉ ghi nhớ những người chiến thắng, mà lịch sử còn có một thói quen rất khó chịu: Nó thường hỏi người chiến thắng rằng, sau khi chiến thắng, các ông đã làm gì với những người mà các ông nói rằng mình chiến thắng vì họ?

 

Câu hỏi này có thể chưa cần trả lời hôm nay, cũng chẳng cần khắc lên Khải Hoàn môn, mà cứ để đó. Một trăm năm nữa, hai trăm năm nữa, khi người ta đứng trước những cổng chiến thắng nguy nga bên Hồ Gươm, có lẽ sẽ có ai đó hỏi: “Ngày ấy, họ đã thắng ai?”

 

Và nếu câu trả lời là: “Họ đã thắng nhân dân”, thì xin đừng trách lịch sử quá cay nghiệt. Bởi những người quyết định xây Khải Hoàn môn đã tự viết câu trả lời lên cổng từ trước rồi!






KHẢI HOÀN MÔN Ở HOÀN KIẾM? (Phan Thế Hải)

 



Khải hoàn môn ở Hoàn Kiếm!?

Phan Thế Hải 

10/09/2026

https://baotiengdan.com/2026/09/10/khai-hoan-mon-o-hoan-kiem/

 

Mấy hôm nay, cộng đồng mạng xôn xao chuyện Hà Nội trưng cầu dân ý về việc xây Khải hoàn môn ở bờ hồ Hoàn Kiếm, với ý kiến nhiều chiều khác nhau. Hà Nội nó vậy, nơi tập trung tinh hoa của cả nước. Mỗi sự kiện sắp xảy ra đều có lời ra tiếng vào. Điều quan trọng là chất lượng văn hóa, chất lượng học thuật trong mỗi ý kiến đó.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/09/1-26-1024x466.jpg

Phối cảnh “Khải hoàn môn”. Nguồn: UBND TP Hà Nội

 

Lão nhà quê xin có đôi lời về chuyện này.

 

Trong văn hóa La Mã cổ đại, khi một vị tướng thắng trận trở về, thành Rome có thể tổ chức Triumph – một nghi lễ long trọng để tôn vinh chiến thắng. Đoàn quân chiến thắng tiến vào thành qua những cổng mang tính biểu tượng.

 

Về sau, Khải hoàn môn trở thành một loại kiến trúc tưởng niệm chiến thắng, nổi tiếng nhất là Khải hoàn môn Paris, được Napoleon cho xây dựng từ năm 1806, sau chiến thắng tại Austerlitz. Công trình nằm ở đầu đại lộ Champs-Élysées và trở thành một biểu tượng quốc gia của Pháp.

 

Nói lại chuyện này để thấy việc Hà Nội tính xây Khải hoàn môn (凱旋門) ở bờ hồ là không phù hợp. Thêm nữa, đó lại là hồ Hoàn Kiếm (還劍).

 

Người nước ngoài đến Hà Nội thường không quên địa danh Hoàn Kiếm như là một biểu tượng của hòa bình. Thành phố có hồ Hoàn Kiếm ở trung tâm giống như có một biểu tượng nhắc nhở rằng Hà Nội không chỉ là đô thị của quyền lực, mà còn là đô thị của hòa bình và văn hiến.

 

Có lẽ vì vậy mà “Hoàn Kiếm” là một cái tên rất đẹp: khởi đầu bằng thanh kiếm, nhưng kết thúc bằng việc cất thanh kiếm đi để nói lên chiến tranh chỉ là việc bất đắc dĩ. Người Việt rất yêu chuộng hòa bình. Đôi lúc, chỉ vì mong muốn hòa bình nên phải chiến tranh.

 

Sự tích Hồ Hoàn Kiếm gắn với câu chuyện nổi tiếng về Lê Lợi và thanh gươm thần, đồng thời giải thích nguồn gốc tên gọi Hoàn Kiếm – nghĩa là “trả lại kiếm”. Theo đó, vào đầu cuộc khởi nghĩa Lam Sơn chống quân Minh (thế kỷ XV), Lê Lợi được Long Vương giúp đỡ.

 

Lê Thận, một người đánh cá, nhiều lần kéo được một thanh sắt lên khỏi lưới. Sau đó mới phát hiện đó là lưỡi gươm. Lê Lợi nhặt được một chuôi gươm ở nơi khác. Khi ghép chuôi với lưỡi, vừa khít thành một thanh kiếm hoàn chỉnh, trên lưỡi có chữ “Thuận Thiên”. Lê Lợi hiểu rằng đây là thiên mệnh, nên dùng thanh gươm trong cuộc khởi nghĩa.

 

Sau nhiều năm chiến đấu, nghĩa quân Lam Sơn ngày càng mạnh. Năm 1427, quân Minh thất bại, cuộc kháng chiến giành thắng lợi. Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi, trở thành vua Lê Thái Tổ, mở đầu triều Lê sơ.

 

Một ngày nọ, sau khi đất nước đã thái bình, Lê Lợi đi thuyền trên hồ. Bỗng một con rùa vàng khổng lồ nổi lên mặt nước, tiến về phía thuyền vua. Rùa thần nói rằng nhà vua đã hoàn thành sứ mệnh và đến lúc trả lại thanh gươm cho Long Vương. Lê Lợi rút gươm trao cho Rùa. Rùa ngậm lấy thanh kiếm rồi lặn xuống hồ.

 

Từ đó, nhà vua đặt tên hồ là Hồ Hoàn Kiếm (還劍湖) – hồ trả lại kiếm. Tên gọi cũ của hồ vốn là hồ Lục Thủy, sau còn được gọi là hồ Thủy Quân.

 

Câu chuyện không đơn thuần là một truyện thần thoại. Nó phản ánh một tư tưởng rất quan trọng của người Việt thời xưa: “Thiên mệnh” trao quyền lực để cứu nước, nhưng khi đất nước đã thái bình thì quyền lực ấy phải được trả lại.

 

Thanh kiếm Thuận Thiên (順天) có thể hiểu là biểu tượng của chính nghĩa và thiên mệnh. Lê Lợi chỉ là người được trao kiếm để thực hiện sứ mệnh lịch sử, chứ không phải chủ sở hữu tuyệt đối của nó. Ông biết trả lại quyền lực khi đã làm xong sứ mệnh.

 

Nay, Hà Nội tính xây Khải hoàn môn ở hồ Hoàn Kiếm sẽ xung đột sâu sắc với truyền thống yêu chuộng hòa bình, thật là bất tiện lắm sao!?






BÀI MỚI NGÀY 10/9/2026 (Bauxite Việt Nam)

 



 

Bauxite Việt Nam

NGÀY 10/9/2026

https://boxitvn.blogspot.com/

.

Hồ Gươm – Cần một cuộc thi quốc tế

15:02 | Posted by BVN4

Nguyễn Ngọc Chu 

Hồ Gươm không chỉ là một không gian lịch sử mà còn là một không gian thiêng liêng của Hà Nội. Đây không phải là nơi để mỗi nhiệm kỳ lại tuỳ ý đập đi, sửa lại, thay đổi diện mạo trung tâm thành phố.

Huệ Chi Nguyễn 

Phải nói trung thực là tất cả những công trình được xây lên ở Hà Nội từ sau 1954 đều xấu thậm tệ. Vì người thiết kế cứ bị luẩn quẩn trong cái ý tưởng "phục vụ chính trị" lộ liễu. Còn những người quyết phá bỏ những công trình xây cất trước 1945 thì đều là những người bị ý tưởng "cái gì của Pháp đều là tàn tích thực dân" đè lấp trí. Theo tôi, cả hai loại đều bắt nguồn từ 2 nguyên nhân: 1. Làm cái gì cũng đinh ninh mình là "đầy tớ" [nhân dân] trong khi rất cần tư cách "ông chủ"; 2. Vì là "đầy tớ" nên khu xử mối quan hệ biện chứng giữa "chính trị và chuyên môn" không bao giờ sòng phẳng, do chỗ luôn luôn bị vô thức trấn áp bởi một câu khác có vẻ nặng ký hơn nhiều: "chính trị là thống soái"; và cũng vì thế thực chất không còn tỉnh táo để "chủ động làm chủ", cũng không còn tỉnh táo để nắm vững sự chuyển hóa biện chứng liên tục giữa chính trị và chuyên môn, nó là "hai trong một" và "một phân hai", hữu mà vô vô mà hữu, vế trước phải có ngay vế sau đi kèm. Ở đây tôi không đề cập đến những công trình sản phẩm của các thứ nhóm lợi ích về sau đã làm phá hỏng cảnh quan, môi trường, văn hóa, lịch sử... nghiêm trọng, bất chấp mọi nguyên tắc và luật lệ, như những gì đã được dựng lên ở khu vực trung tâm hay ở xung quanh hồ Tây. Những thứ đó thì phải để cho lịch sử phán xét. 

Đọc thêm »

.

.

Xin đừng xâm phạm và xoá bỏ giá trị lịch sử thiêng liêng của Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội

14:51 | Posted by BVN4

Phạm Đình Trọng 

Xoá bỏ phố xá, nhà cửa, cảnh quan phu phố cổ và khu phố cũ quanh khu đất thiêng hồ Hoàn Kiếm – những người làm quy hoạch Hà Nội hôm nay bộc lộ rõ sự hời hợt, nông cạn và nóng vội. Những người thừa bằng cấp, học hàm, học vị mà thiếu chiều sâu lịch sử, lại thiếu cả tầm rộng văn hoá, tưởng rằng khu phố cổ của phong kiến, của văn minh nông nghiệp đã lỗi thời, cản trở phát triển, cần phá bỏ để xây dựng công trình chủ nghĩa xã hội đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Chao ôi!

Đọc thêm »

.

.

Viễn kiến môi sinh của Đức Đạt Lai Lạt Ma – Từ “Nóc Nhà Thế Giới” tới thảm họa Nepal - Tây Tạng 2026

14:41 | Posted by BVN4

Ngô Thế Vinh 

Cách đây chín năm, một bài viết của Ngô Thế Vinh đã nhìn Cao nguyên Tây Tạng như “Cực Thứ Ba của Trái Đất”, kho dự trữ băng tuyết khổng lồ và là nơi phát nguyên của những dòng sông lớn nuôi sống hàng tcư dân châu Á, trong đó có Sông Mekong. Đức Dalai Lama từ rất sớm đã cảnh báo rằng vấn đề môi sinh Tây Tạng còn cấp thiết hơn cả những vấn đề chính trị: băng tuyết tan nhanh, phá rừng, khai thác khoáng sản, ô nhiễm nguồn nước và những con đập đang làm biến dạng các dòng sông. Từ đầu nguồn Tây Tạng tới các đồng bằng hạ lưu, tất cả nằm trong cùng một hệ sinh thái liên lập. Thông điệp bài viết năm 2017 vẫn nguyên tính thời sự: “Nếu Tây Tạng khô hạn, Châu Á chết” https://vietecologypress.blogspot.com/2017/01/mua-xuan-tay-tang-va-cau-chuyen-nhung.html.

Đọc thêm »

.

.

Le Cid và Corneille cũng bị đấu!

14:21 | Posted by BVN4

Thái Hạo 

Tình hình đấu tố và việc các cơ quan quản lý về giáo dục phải chạy theo để chiều chuộng đám đông, khiến tôi chán nản không muốn nói gì nữa cả. Hy vọng đây là lần cuối cùng tôi nói về vấn đề này!

Đọc thêm »

.

.

Hiểu lịch sử để hành động đúng

12:28 | Posted by BVN4

Nguyễn Anh Huy 

Thời đại mới có những gương mặt anh hùng mới. Lôi chuyện cũ ra đay nghiến, mạt sát đến mức gọi vua Gia Long và tả quân Lê Văn Duyệt là "thằng" để làm gì? 

Đọc thêm »

.

.

Quan hệ Ta - Tàu (tiếp theo)

12:27 | Posted by BVN4

Anh Quoc 

Xem lại Phần 1

Phần 2  – QUỶ KẾ

Ta trải qua hết cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh khác, đều liên quan đến quan hệ với Tàu, lúc thì gián tiếp, khi thì trực tiếp, lúc là anh em, lúc là kẻ thù không biết thế nào mà lần, trong muôn vàn quỷ kế của Tàu.

Trải qua 73 năm, bắt đầu từ năm 1950, Tàu là nước đầu tiên trên thế giới công nhận nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Quan hệ hai nước trải qua nhiều sóng gió, Ta tin Tàu nhưng Tàu thường đâm sau lưng Ta. Cho nên việc xác lập lòng tin giữa Ta và Tàu là cản trở lớn nhất trong quan hệ hai nước.

Đọc thêm »

.

.

“Quái vật hành chính”

11:51 | Posted by BVN4

Ba Sàm và Google AI

Quyết định sáp nhập 13 trường tiểu học tại phường Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) để tạo nên một “siêu trường” với hơn 10.500 học sinh, 287 lớp và 13 hiệu phó đang là tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận. Trên giấy tờ, đây là một bước đi bạo dạn nhằm thực hiện chủ trương tinh gọn bộ máy, giảm biên chế hành chính và tối ưu hóa ngân sách. Thế nhưng, nếu bóc tách lớp vỏ bọc mang tính số liệu ấy để nhìn thẳng vào thực tế vận hành của nền giáo dục sở tại, câu hỏi đặt ra không còn là “quản lý thế nào” nữa, mà là: Chúng ta đang tinh giản để hiệu quả hơn, hay đang vô tình tạo ra một “quái vật hành chính” mở đường cho những tiêu cực bủa vây học đường?

Đọc thêm »

.

.

Khi người giàu trở thành tài sản quốc gia

11:45 | Posted by BVN4

Tô Văn Trường

Một quốc gia mạnh sẽ phải có những doanh nghiệp giàu do đủ sức tích lũy vốn, công nghệ, tri thức và kinh nghiệm qua nhiều thế hệ. Thế nhưng, sự giàu có ấy được tạo ra từ đâu? dựa trên năng lực nào? và có làm cho nền kinh tế lớn lên hay không? mới là điều cốt lõi.

Đọc thêm »

.

 

 

 

 


BÀI MỚI NGÀY 10/9/2026 (Báo Tiếng Dân)

 



Báo Tiếng Dân

NGÀY 10/9/2026

https://baotiengdan.com/   

.

Khải Hoàn môn cho một cuộc chiến thắng!

Trúc Lam  -  10/09/2026

.

Khải hoàn môn ở Hoàn Kiếm!?

Phan Thế Hải  -  10/09/2026

.

Cần phát ngôn chính xác!

Trần Đình Triển  -  10/09/2026

.

Câu chuyện đành kể ra nhân đọc CV của ông Hồ Thiệu Trị

Vũ Hùng   -  10/09/2026

.

Bộ trưởng Quốc phòng Philippines đáp trả Trung Quốc: “Dĩ nhiên là không công nhận vì các vị đã thua”

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh   -  09/09/2026

.

Viễn kiến môi sinh của Đức Đạt Lai Lạt Ma từ “nóc nhà thế giới” tới thảm họa Nepal – Tây Tạng 2026

Ngô Thế Vinh  -  09/09/2026

.

Xin đừng xâm phạm và xoá bỏ giá trị lịch sử thiêng liêng của Thăng Long – Đông Đô – Hà Nộih

Phạm Đình Trọng  -  09/09/2026

.

Có điều gì đó đã xảy ra

Phạm Gia Hiền   -  08/09/2026

.

Hạ giải bằng… máy xúc

Hiệu Minh  -  08/09/2026

.

Hồ Gươm: Cần một cuộc thi quốc tế

Nguyễn Ngọc Chu   -  08/09/2026

.

Nước Mỹ vay, cả thế giới trả?

07/09/2026

.

Lẽ nào Canada sẽ trở thành Ukraine?

Trần Gia Huấn  -  07/09/2026

.

AfD- Bài học của sự phẫn nộ và lòng bao dung

Kiều Thị An Giang  -  07/09/2026

.

Putin và nghệ thuật “không đánh ai cả” bằng xe tăng

Hiệu Minh  -  07/09/2026

.

Lan man về hai nơi trồng người và cứu người

Hiệu Minh  -  05/09/2026

.

Ai là người chống Cộng “thực sự” trong cộng đồng người Việt hải ngoại?

Tác giả: Carl Robinson  –  Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, biên dịch  –  05/09/2026

.

Nếu không có “thánh livestream” Nguyễn Phương Hằng, ai dám nói những điều không ai dám nói?

Dương Tự Lập  –  05/09/2026

.

Trump đang mở đường cho “tân Hercules”?

Nguyễn Hoàng Văn  –  05/09/2026

.

Cambodia – Đi qua những trang đen mới thấy hòa bình đắt giá

Ngô S. Đồng Toản  –  04/09/2026

.

Ngày 2-9-1945 là ngày “giành độc lập” hay là ngày một chính quyền bị thay thế?

Dương Lệ Chi  –  03/09/2026








TIN & BÀI NGÀY 9/9/2026

 



TIN & BÀI NGÀY 9/9/2026

 

 

9/9/2026

DIỆN MẠO CHIẾN TRANH SAU XUNG ĐỘT NGA – UKRAINA (Sergiy Korsunsky / Nikkei Asia)

DRONE PHẢN LỰC CỦA NGA : NỖI KINH HOÀNG MỚI TRÊN BẦU TRỜI UKRAINA (Thùy Dương / RFI)

SỰ CỘNG SINH CỦA HỆ MIỄN DỊCH và VI SINH VẬT : KIỆT TÁC THIÊN NHIÊN TRONG MỖI CON NGƯỜI CHÚNG TA (Trọng Thành / RFI)

PHÁP TỔ CHỨC HỘI NGHỊ QUỐC TẾ VỀ KHÔNG GIAN, THÚC ĐẨY VAI TRÒ CỦA CHÂU ÂU (Phan Minh / RFI)

ĐỨC GIAO CHO UKRAINE TÊN LỬA PATRIOT TRONG KHO DỰ TRỮ (Thùy Dương / RFI)

CHIẾN TRANH TRUNG ĐÔNG : IRAN và MỸ CÙNG TẤN CÔNG CÁC TÀU DẦU (Thanh Hà / RFI)

CARNEY CẢNH CÁO NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN TRƯỚC MẮT KHI THUẾ NHẬP CẢNG TRẢ ĐŨA BẮT ĐẦU CÓ HIỆU LỰC (Nick Murray – Canadian Press)

TRUMP SẼ TÌM CÁCH ĐÁNH CẮP CUỘC BẦU CỬ GIỮA NHIỆM KỲ, CHỦ TỊCH DIỄN ĐÀN AN NINH QUỐC TẾ HALIFAX CẢNH CÁO (Robert Fife  - The Globe and Mail)

CANADA HIỂU ĐIỀU CHÚNG TA KHÔNG CHỊU HIỂU : TRUMP CHỈ LÀ MỘT TRÒ CƯỜI (Rex Huppke – USA TODAY)

CÔNG TY VIỆT NAM DÙNG TIN GIẢ DO AI TẠO RA ĐỂ KIẾM TIỀN --- NHẮM VÀO ĐỘC GIẢ CANADA (CBC News)

CHỦ QUYỀN AI, và AI ĐANG NẮM GIỮ NÓ (Phạm Vũ Thiều Quang / Nghiên Cứu Quốc Tế)

CHA MẸ PALESTINE BẤT AN KHI NGƯỜI ĐỊNH CƯ ISRAEL GIA TĂNG TẤN CÔNG TRƯỜNG HỌC (Lucy Williamson / BBC News Tiếng Việt)

TẬP CẬN BÌNH THANH TRỪNG ‘TAI MẮT’ CỦA MÌNH TRONG QUÂN ĐỘI (Katsuji Nakazawa – Nikkei Asia)

THẾ GIỚI HÔM NAY : 09/09/2026 (The Economist)

SỰ KIỆN 09/09/2026 | FULL (Hoàng Vy / Saigon 57.5)

XIN ĐỪNG XÂM PHẠM VÀ XOÁ BỎ GIÁ TRỊ LỊCH SỬ THIÊNG LIÊNG CỦA THĂNG LONG – ĐÔNG ĐÔ – HÀ NỘI (Phạm Đình Trọng / Facebook)

NỮ THƯỢNG ÚY CÔNG AN LỪA ‘BẢO KÊ’ NHÀ HÀNG CHO TIẾP VIÊN BÁN DÂM (Người Việt Online)

HẠ GIẢI BẰNG . . . MÁY XÚC (Hiệu Minh / Báo Tiếng Dân)

CÓ ĐIỀU GÌ ĐÓ ĐÃ XẢY RA (Phạm Gia Hiền / Báo Tiếng Dân)

TƯỞNG NHƯ CHƯA BAO GIỜ RỜI VIỆT NAM (Nguyễn Tuấn / Facebook)

NGƯỜI VIỆT ONLINE – NGÀY 9/9/2026

NHK WORLD-JAPAN Tiếng Việt – NGÀY 9/9/2026

ĐÀI PHÁT THANH QUỐC TẾ PHÁP – RFI / NGÀY 9/9/2026

BBC NEWS TIẾNG VIỆT – NGÀY 9/9/2026

BÀI MỚI NGÀY 9/9/2026 (Bauxite Việt Nam)

BÀI MỚI NGÀY 9/9/2026 (Báo Tiếng Dân)

TIN & BÀI NGÀY 8/9/2026






DIỆN MẠO CHIẾN TRANH SAU XUNG ĐỘT NGA – UKRAINA (Sergiy Korsunsky / Nikkei Asia)

 



 

Diện mạo chiến tranh sau xung đột Nga - Ukraine

Sergiy Korsunsky  -   Nikkei Asia

Phạm Ánh Minh, biên dịch   -   Nghiên Cứu Quốc Tế

10/09/2026

https://nghiencuuquocte.org/2026/09/10/dien-mao-chien-tranh-sau-xung-dot-nga-ukraine/

 

AI, các đàn máy bay không người lái quy mô lớn và các cuộc tấn công mạng đang định hình lại chiến tranh hiện đại, và các nền dân chủ cần phải chuẩn bị ngay từ bây giờ.

 

Những tranh luận về việc cuộc chiến của Nga tại Ukraine sẽ kết thúc như thế nào và những hệ quả mà nó để lại cho thế giới dường như không có hồi kết. Tuy nhiên, ngày càng rõ rằng chúng ta cần đặt ra một câu hỏi khác: không chỉ hòa bình sau cuộc chiến này sẽ mang diện mạo ra sao, mà cả cuộc chiến tiếp theo sau thời kỳ hòa bình ấy sẽ như thế nào.

 

Chiến tranh Nga – Ukraine là một cuộc xung đột chưa từng có tiền lệ trên nhiều phương diện. Đây là cuộc chiến tranh mang tính thực dân đầu tiên do một thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc sở hữu vũ khí hạt nhân tiến hành. Cuộc xâm lược Georgia của Nga từng là một lời cảnh báo sớm, nhưng không mang cùng bản chất thực dân, bởi những vùng lãnh thổ bị chiếm đóng khi đó không được chính thức sáp nhập vào Liên bang Nga. Các cuộc chiến của Mỹ tại Trung Đông cũng không phải là những cuộc chiến tranh thực dân theo nghĩa đó. Ngược lại, mục tiêu của Moscow tại Ukraine là phá hủy tư cách quốc gia của Ukraine và sáp nhập lãnh thổ nước này.

 

Đáng chú ý hơn nữa, cuộc chiến đã làm thay đổi căn bản cả công cụ lẫn nguyên tắc tiến hành chiến tranh. Những bài học từ chiến trường Ukraine đang được hấp thụ với tốc độ đáng kinh ngạc, không chỉ vào các nền tảng kỹ thuật số của Palantir mà còn vào các hệ thống quân sự của Trung Quốc, thậm chí cả Triều Tiên. Bản thân Nga cũng liên tục điều chỉnh tên lửa và UAV theo thời gian thực nhằm vượt qua những năng lực phòng thủ mới mà lực lượng vũ trang Ukraine phát triển. Cho đến nay, Ukraine vẫn giữ lợi thế trong cuộc đua công nghệ này, nhưng cuộc cạnh tranh còn lâu mới kết thúc.

 

Các cuộc chiến trong tương lai khó có khả năng mở màn bằng những đoàn xe thiết giáp vượt biên giới, việc triển khai ồ ạt các tàu chiến hạng nặng hay các đợt pháo kích quy mô lớn. Thay vào đó, chúng nhiều khả năng sẽ bắt đầu bằng những cuộc tấn công mạng diện rộng nhằm vào hệ thống chỉ huy và kiểm soát quân sự, mạng lưới thông tin liên lạc, cơ sở hạ tầng năng lượng, hệ thống tài chính và các hạ tầng dân sự thiết yếu khác. Xã hội càng phụ thuộc sâu vào kết nối kỹ thuật số, giai đoạn mở màn này càng có khả năng gây hậu quả tàn khốc.

 

Gần như chắc chắn, thế hệ vũ khí mạng tiếp theo sẽ được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo. Dù hoạt động hoàn toàn tự chủ hay dưới sự giám sát chặt chẽ của con người, những hệ thống này sẽ được huấn luyện trên các bộ dữ liệu có tính đặc thù cao về đối thủ tiềm tàng, từ cơ cấu lực lượng vũ trang, điểm yếu của hạ tầng trọng yếu, các cuộc tập trận quân sự và học thuyết tác chiến cho đến kinh nghiệm chiến trường.

 

Làn sóng tấn công thứ hai nhiều khả năng sẽ gồm hàng nghìn máy bay không người lái tích hợp AI hoạt động đồng thời. Nhiệm vụ của chúng sẽ là làm tê liệt hệ thống phòng không và phòng thủ tên lửa, phá hủy hạ tầng trọng yếu và tấn công những cơ sở dân sự nhạy cảm, kể cả bệnh viện. Đồng thời, mạng lưới hậu cần, các đầu mối giao thông và kho dự trữ nhiên liệu, thuốc men, lương thực cũng sẽ trở thành mục tiêu. Chỉ sau khi những nhiệm vụ này hoàn tất, lực lượng quân sự thông thường mới được tung vào chiến trường — nếu khi đó chúng vẫn còn cần thiết.

 

Ngay cả những mô hình toán học tương đối đơn giản về chiến tranh hiện đại, trong đó con người và các hệ thống tự chủ cùng tham gia, cũng liên tục dẫn tới một kết luận quan trọng: một khi các nền tảng tự chủ đạt hiệu quả tác chiến đủ cao, nhu cầu đưa binh sĩ trực tiếp vào vòng chiến sẽ giảm đáng kể. Các hệ thống không người lái tầm xa và năng lực tác chiến mạng đang dần xóa nhòa chiều sâu chiến lược của đối phương. Địa lý, vốn từng là một trong những lợi thế phòng thủ quan trọng nhất của bất kỳ quốc gia nào, đang nhanh chóng mất đi phần lớn ý nghĩa truyền thống.

 

Khả năng triển khai sức mạnh từ xa mà không cần tiếp xúc vật lý trực tiếp sẽ làm thay đổi căn bản khái niệm chiến trường. Khi drone thường xuyên bay qua không phận của nước thứ ba, còn nguồn gốc của các cuộc tấn công mạng tinh vi không thể được xác định một cách chắc chắn, những khái niệm truyền thống như tiền tuyến, kiểm soát lãnh thổ, thậm chí cả hành vi xâm lược, sẽ ngày càng trở nên mơ hồ.

 

AI với năng lực suy luận tiệm cận con người cuối cùng có thể đủ khả năng lựa chọn không chỉ hành động chiến thuật mà cả mục tiêu chiến lược mà không cần sự can thiệp trực tiếp của con người. Khi đó, ngay cả việc xác định thế nào là chiến thắng cũng sẽ trở thành một vấn đề. Quan trọng hơn, rất khó hình dung một hệ thống AI vận hành theo logic tối ưu hóa riêng sẽ hiểu lợi ích của việc “chiến thắng” theo cách nào.

 

Tuy nhiên, có một điều ngày càng rõ ràng: chủ quyền số sẽ sớm trở nên quan trọng đối với một quốc gia không kém gì chủ quyền lãnh thổ. Các trung tâm dữ liệu và năng lực tính toán sẽ trở thành những tài sản chiến lược phải được bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời cũng là những mục tiêu hàng đầu của đối phương. Gián điệp kỹ thuật số, thao túng dữ liệu và phá hoại mạng nhằm làm sai lệch thông tin mà các hệ thống AI dựa vào để ra quyết định nhiều khả năng sẽ trở thành những đặc điểm định hình của các cuộc xung đột trong tương lai, đồng thời mở ra những công cụ mới cho chủ nghĩa khủng bố và chiến tranh phòng ngừa.

 

Các chiến dịch quân sự gần đây của Mỹ và Israel nhằm vào Iran cũng cho thấy một bài học quan trọng khác. Cơ cấu chỉ huy dựa trên mạng lưới đã chứng tỏ khả năng chống chịu cao hơn đáng kể so với các hệ thống tập trung. Chúng cho phép các cơ quan quân sự và dân sự tiếp tục hoạt động ngay cả khi lãnh đạo chính trị hoặc quân sự cấp cao không thể liên lạc hay ra lệnh. Điều này cho thấy các chính phủ cần xem xét lại một cách căn bản cả hệ thống quản trị dân sự lẫn cơ cấu chỉ huy quân sự, xây dựng những mô hình phi tập trung với thẩm quyền được phân cấp rõ ràng ở từng cấp, đồng thời thường xuyên diễn tập trong các điều kiện sát với thực tế.

 

Những sự chuẩn bị này có thể bị xem là quá sớm. Nhưng thực tế không phải vậy. Chúng cần được bắt đầu ngay từ bây giờ.

 

Hy vọng rằng Nga và các thực thể cấu thành nước này sẽ sớm tự chuyển hóa thành một cộng đồng các quốc gia dân chủ cùng chung sống hòa bình với láng giềng là điều khá viển vông nếu nhìn từ góc độ chiến lược thực tế. Tương tự, cũng khó có cơ sở để kỳ vọng Trung Quốc sẽ thay đổi theo hướng đó.

 

Nhân loại vừa trải qua có lẽ là giai đoạn dài nhất trong lịch sử hiện đại, gần 80 năm không xảy ra một cuộc chiến tranh lớn trực tiếp giữa các cường quốc. Tuy nhiên, thời kỳ đó nay đã kết thúc cùng với sự trở lại của những tư tưởng mà nhiều người từng tin đã bị lịch sử loại bỏ: chủ nghĩa phát xít, sự thống trị đế quốc, diệt chủng và chinh phục thuộc địa. Điều này xảy ra bất chấp những tiến bộ công nghệ chưa từng có và nhiều thập kỷ xây dựng một trật tự quốc tế dựa trên luật lệ thay vì sức mạnh.

 

Vì vậy, thách thức trước mắt không chỉ là bảo đảm hòa bình sau cuộc chiến hiện tại. Quan trọng không kém là chuẩn bị cho tính chất của những cuộc chiến có thể diễn ra trong tương lai và bảo đảm rằng các xã hội dân chủ đã sẵn sàng trước khi chúng bắt đầu.

 

---------------

Sergiy Korsunsky là cựu Đại sứ Ukraine tại Nhật Bản. Hiện ông là cố vấn cấp cao tại Nihon Cyber Defence và học giả toàn cầu xuất sắc tại cơ sở Nhật Bản của Đại học Temple.

 

Nguồn: Sergiy Korsunsky, “What will war look like after peace?”Nikkei Asia, 04/09/2026