Tuesday, March 10, 2026

CHỈ NHƯ THẾ MÀ CẦU . . . ‘VỮNG CHẮC’? (Trân Văn / Người Việt)

 



Chỉ như thế mà cầu... ‘vững chắc’?

Trân Văn/Người Việt

March 8, 2026 : 4:03 PM

https://www.nguoi-viet.com/dien-dan/chi-nhu-the-ma-cau-vung-chac/

 

Vừa có khoảng 50,000 thanh niên Việt Nam nhập ngũ! Cuối tuần vừa qua, tại các “lễ giao nhận quân” diễn ra trên khắp Việt Nam, thiên hạ tiếp tục phải nghe nhiều tuyên bố đã được lặp đi, lặp lại trong nhiều thập niên, đại loại “toàn đảng, toàn dân, toàn quân” phải “xây dựng và bảo vệ vững chắc tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa” bằng “nền quốc phòng toàn dân.” Thi hành nghĩa vụ quân sự chính là thực hiện “giữ nước từ khi nước chưa nguy,” bảo vệ tổ quốc “từ sớm, từ xa”…

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/03/VN-Dron-BL-TV.jpg

Máy bay không người lái (drone) do Viettel nghiên cứu, sản xuất được mang ra triển lãm ở Hà Nội dịp 80 năm ngày quốc khánh, 2025. (Hình: Báo Thanh Niên)

 

Giống như các thế hệ đi trước, 50,000 thanh niên vừa nhập ngũ sẽ phải phục vụ quân đội ít nhất là hai năm. Trong hai năm đó, ngoài việc tập nghiêm, nghỉ, đi đều, phần lớn thời gian trong quân ngũ sẽ được dành cho nuôi heo, trồng rau,… Nếu ai đó cảm thấy khó tin thì cứ dành khoảng mươi phút tìm kiếm trên Internet hẳn sẽ thấy rất nhiều hình ảnh, video clip ghi lại cảnh lính trẻ mặc quân phục đứng bán rau bên đường hay giữa chợ và hệ thống tuyên truyền ở Cộng Hòa XHCN Việt Nam khẳng định đó là điểm “ưu việt” của… quân đội nhân dân.

 

Thỉnh thoảng, thanh niên thi hành nghĩa vụ quân sự cũng có cơ hội được tham gia những việc thật sự thiết thực như tham gia cứu giúp nạn nhân thiên tai song thường thì công ích chỉ xoay quanh những việc kiểu như dùng… chổi chà quét bụi ở phi đạo vừa hoàn tất để đón chuyến bay đầu tiên đáp  xuống phi trường Long Thành mà nhiều tờ báo trong hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam đăng tải cách nay vài tháng!

 

Bởi có không ít người nghi ngại về năng lực thực chiến của quân đội nhân dân Việt Nam nên trong vài năm gần đây, hệ thống truyền thông chính thức, đặc biệt là những cơ quan truyền thông thuộc lực lượng vũ trang bắt đầu giới thiệu khá nhiều những thông tin, hình ảnh liên quan đến việc tập luyện nhằm “sẵn sàng chiến đấu.”

 

Hãy tìm xem những thông tin và hình ảnh ấy thì tự nhiên sẽ nhận ra, vào lúc này – tiền bán thế kỷ 21 nhưng trang bị cho quân nhân các đơn vị chính quy vẫn như cách nay năm bảy thập niên, nghĩa là vẫn không có gì nên gặp mưa vẫn phải che thân bằng vải nhựa, ngay cả những thứ rất nhỏ, rất vụn vặt như nút bảo vệ tai, ốp bảo vệ khuỷu tay, bảo vệ đầu gối cũng chẳng có, cho nên mới có những cảnh, một người tập dùng đại liên thì những người còn lại bịt tai chống ồn! Đó là chưa kể rất nhiều cuộc “diễn tập” từ địa phương đến trung ương, vận chuyển thương binh, quân cụ, quân dụng vẫn còn sử dụng… xe thồ.

 

Không chỉ truyền hình quốc phòng, truyền hình quốc gia cũng rất vô tư giới thiệu các cuộc thi sử dụng cối, pháo,… giữa các quân khu, quân đoàn, đại đơn vị cấp sư đoàn. Trong những cuộc thi ấy, hệ thống truyền thông không tiếc lời ca ngợi khả năng tác xạ của các “đội tuyển” (bắn trúng mục tiêu cách vài trăm mét, vài ngàn mét) song nếu tinh ý, hẳn sẽ thấy 100% “tuyển thủ” là… sĩ quan. Khi xảy ra chiến tranh, tìm đâu cho đủ sĩ quan, lập đủ “đội tuyển” đáp ứng nhu cầu chiến trường?

 

                                                                  ***

 

Sau khi liên quân Mỹ-Israel tấn công Iran, một số người Việt nhắc lại một số chuyện “trời ơi” liên quan đến một số “tinh hoa” của quân đội nhân dân Việt Nam. Chuyện gần nhất liên quan đến Trung Tá Lê Thị Hằng, giám đốc Trung Tâm C4, Viện Hàng Không Vũ Trụ Viettel. Năm ngoái, nữ trung tá này được mời báo cáo tại “Đại Hội Thi Đua Quyết Thắng Toàn Quân lần thứ 11” vì đã làm việc miệt mài trong tám năm, nghiên cứu thành công đầu dẫn cho hỏa tiễn đối hạm tầm trung.

 

Bà trung tá kể rằng, khi bắt đầu, cả nhóm chưa có ai từng làm việc trong lĩnh vực hỏa tiễn, không tài liệu hoàn chỉnh, không cơ sở hạ tầng thử nghiệm, đối tác ngoại quốc không hợp tác, không biết đầu tự dẫn là gì. Sau một thời gian dài làm việc xuyên đêm, chảy máu cam cũng chỉ kịp lấy giấy cầm máu rồi tiếp tục làm bà và cộng sự đã tận dụng mọi thứ, kể cả bếp ga mini, nồi nhôm gia dụng, tìm ra – phát triển công nghệ hàn nhúng (công nghệ hàn trong lĩnh vực hàng không…).

 

Rất nhiều người sử dụng mạng xã hội đã phân tích “bản báo công” vừa đề cập. Họ chứng minh, công nghệ hàn nhúng đã định hình từ thập niên 1950. Các phòng thí nghiệm tại Việt Nam không thiếu thốn, lạc hậu tới mức phải dùng bếp ga mini và nồi nhôm gia dụng. Bếp ga mini và nồi nhôm gia dụng không thể cung cấp nhiệt độ ổn định, không có cơ chế đo lường chính xác, nồi nhôm gia dụng có thể lẫn tạp chất, tạo ra những phản ứng không an toàn.

 

Đầu tự dẫn (seeker) – radar dẫn đường hỏa tiễn – vốn hết sức phức tạp, yêu cầu rất cao trong xử lý tín hiệu, chống nhiễu điện tử và tích hợp với động cơ. Các quốc gia có nền tảng khoa học tiên tiến như Mỹ, Nga,… phải tập hợp hàng trăm chuyên gia đa ngành, chi hàng tỷ Mỹ kim và làm việc ròng rã hàng thập niên để chế tạo một dòng đầu tự dẫn. Nhóm của bà Hằng chỉ có bảy người, đi từ không biết gì đến việc hoàn toàn “tự chủ” tạo ra ba dòng đầu dẫn hỏa tiễn sau tám năm là chuyện hoang đường.

 

Tuy nhiên chẳng ai có thể cản được chuyện bà Hằng trở thành “Anh Hùng Các Lực Lượng Vũ Trang” và được vinh danh! Thiên hạ chỉ không rõ bà Hằng sẽ là “anh hùng” trong bao lâu.

Năm 2020, hệ thống công quyền và hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam từng vinh danh Thượng Tá Hồ Anh Sơn – Phó giám đốc Viện Nghiên Cứu Y Dược thuộc Học Viện Quân Y Việt Nam – vì làm việc không ngưng nghỉ trong cả tháng để chế tạo thành công bộ thử nghiệm COVID-19, giúp Việt Nam “tự chủ” về công nghệ xét nghiệm. Ông Sơn trở thành một loại “anh hùng” cho đến năm 2022. Ông Sơn cùng với hàng loạt “anh hùng” bị bắt do thông đồng với Phan Quốc Việt – Giám đốc công ty Việt Á, nhận vài tỷ đồng từ Phan Quốc Việt để hợp thức hóa bộ thử nghiệm COVID-19 không rõ nguồn gốc, giúp Phan Quốc Việt kê giá, phân phối bộ thử nghiệm COVID-19 chiếm đoạt hàng ngàn tỷ đồng. Chung cuộc, “anh hùng” Hồ Anh Sơn bị phạt bảy năm tù.

 

Cuộc chiến giữa Nga và Ukraine, gần đây là cuộc chiến giữa liên quân Mỹ và Israel với Iran cho thấy xung đột vũ trang đã khác rất xa so với cách nay vài năm. Thắng-thua trên chiến trường giờ phụ thuộc rất nhiều vào sự phối hợp và khai thác thành tựu của trí tuệ nhân tạo (AI), chiến tranh điện tử (electronic warfare – EW), không gian mạng, hệ thống tự động.

Trong chiến tranh hiện đại, con người trở thành đối tượng dễ tổn thương nhất, tiêu hao gắn chặt với công nghệ. Khả năng thích ứng và thay đổi kém sẽ là thảm họa không chỉ cho một đội quân mà còn cho cả một dân tộc, một xứ sở.

 

Rất đáng ngại khi cách thức tổ chức và hoạt động của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam vẫn như thế, tệ hơn là vẫn tiếp tục tô hồng, che giấu nhược điểm, tạo ra ảo tưởng và điều đó đồng nghĩa với việc hy sinh vô ích, nhanh chóng kiệt quệ nếu xảy ra xung đột. Tuyên truyền không chỉ mài mòn “vững chắc” mà còn duy trì lạc hậu, chẳng khác gì chuẩn bị “tự sát tập thể”! [kn]

 

 




BÀI MỚI NGÀY 09 & 10/03/2026 (Bauxite Việt Nam)

 


Bauxite Việt Nam

NGÀY 09 & 10/03/2026

Xem xét lại dự án xây dựng sân bay Long Thành (4)

10:27 | Posted by BVN4

Nguyễn Thiện Tống 

Phần 4. Tổng mức đầu tư 16 tỷ USD cho dự án sân bay Long Thành là rất lãng phí 

.

.

Xem xét lại dự án xây dựng sân bay Long Thành (4)

10:27 | Posted by BVN4

Nguyễn Thiện Tống 

Phần 4. Tổng mức đầu tư 16 tỷ USD cho dự án sân bay Long Thành là rất lãng phí 

.

.

Lãnh đạo Trung Quốc nói ‘lạc quan’ về Bộ Quy tắc Ứng xử Biển Đông, sự thật thế nào?

10:24 | Posted by BVN4

BBC -9 tháng 3 2026

.

.

Xung đột Trung Đông sẽ khép lại với việc chế độ Iran sụp đổ hay Mỹ thoái lui?

10:21 | Posted by BVN4

Trọng Thành

.

.

Tại sao Trung Quốc sẽ không giúp Iran?

10:18 | Posted by BVN4

Yun Sun, “Why China Won’t Help Iran”, Foreign Affairs, 05/03/2026

Viên Đăng Huy biên dịch 

.

.

Xem xét lại dự án xây dựng sân bay Long Thành (3)

10:15 | Posted by BVN4

Nguyễn Thiện Tống 

Phần 3. Đánh giá lại mục tiêu và nhu cầu xây dựng sân bay Long Thành

.

.

Quá trình xác lập và thực thi chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa thời thuộc Pháp (Bài 3)

08:44 | Posted by BVN4

GS.TS. Hồ Sĩ Quý

.

.

Bảo vệ tự do bên trong, để không bị điều khiển từ ngoài

08:42 | Posted by BVN4

Phan Dương Hiệu

.

.
Tái định nghĩa tăng trưởng: Từ “cơn say GDP” đến kỷ luật hiệu quả và giá trị ở lại

08:35 | Posted by BVN4

Tô Văn Trường

.

.







 

BÀI MỚI NGÀY 09 & 10/03/2026 (Báo Tiếng Dân)

 



Báo Tiếng Dân

NGÀY 09 & 10/03/2026

https://baotiengdan.com/

 

BÀI  MỚI

 

Từ việc Phát Đạt đòi “đổi đất lấy trường”: Soi lại bài học “nhãn tiền” tại 138B Giảng Võ – Hà Nội

Mai Phan Lợi  -  10/03/2026

 

Chuyện đề xuất di dời Trường Đại học Bách khoa: Xôn xao, bất bình…

Vũ Kim Hạnh  -  09/03/2026

 

Phép thử Bách khoa!

Lê Huyền Ái Mỹ   -  09/03/2026                 

 

Số phận một ngôi trường

Nguyễn Thông  -  09/03/2026

 

Chỉ như thế mà cầu… ‘vững chắc’?

Người Việt  -  Trân Văn   -  09/03/2026

 

Cần giảm 50% thuế liên quan xăng dầu, trích Quỹ bình ổn

Trần Vũ Hải  -  09/03/2026

 

Lý do đa số người Mỹ phản đối cuộc chiến tranh tấn công Iran

Thận Nhiên  -  09/03/2026

 

Đừng gieo rắc hy vọng phi pháp luật về tiến trình vụ án Hồ Duy Hải

Lê Đại Anh Kiệt   -  08/03/2026

 

Vài suy nghĩ mới đây về vụ án Hồ Duy Hải

Ngô Ngọc Trai  -  08/03/2026

 

Quản lý luật sư: Đừng mở thêm các “cửa kiểm tra”

Ngô Anh Tuấn  -  08/03/2026

 

Thư ngỏ của Al Habtoor và sự im lặng của Donald Trump

Thục Quyên   - 08/03/2026

.

Bom đạn không làm nên chiến thắng

Nhã Duy   -  08/03/2026






TIN & BÀI NGÀY 08/03/2026

 



TIN & BÀI NGÀY 08/03/2026

 

 

08/03/2026

QUẢN LÝ LUẬT SƯ : ĐỪNG MỞ THÊM CÁC "CỬA KIẾM TRA" (Ngô Anh Tuấn)

THAM NHŨNG ACV : TRỪNG TRỊ PHẦN NGỌN hay KHƠI THÔNG THỂ CHẾ? (Nguyễn Tuấn Khoa  - Báo Tiếng Dân)

BÀ NGUYỄN THỊ LOAN MONG HỒ DUY HẢI ĐƯỢC VỀ NHÀ LẤY VỢ, SINH CON (Ngô Ngọc Trai)

CÔ ĐỖ THỊ THU KỂ CHUYỆN GIA ĐÌNH ĐI THĂM BÀ CẤN THỊ THÊU Ở TRẠI 5 THANH HÓA (Đỗ Thị Thu / Báo Tiếng Dân)

NGƯỜI VIỆT NEWS – NGÀY 08/03/2026

ĐÀI PHÁT THANH QUỐC TẾ PHÁP – RFI | NGÀY 08/03/2026

BBC NEWS TIẾNG VIỆT – NGÀY 08/03/2026

BÀI MỚI NGÀY 08/03/2026 (Bauxite Việt Nam)

BÀI MỚI NGÀY 08/03/2026 (Báo Tiếng Dân)

TIN & BÀI NGÀY 07/03/2026





Sunday, March 8, 2026

QUẢN LÝ LUẬT SƯ : ĐỪNG MỞ THÊM CÁC "CỬA KIẾM TRA" (Ngô Anh Tuấn)

 



Quản lý luật sư: Đừng mở thêm các “cửa kiểm tra”

Ngô Anh Tuấn

08/03/2026

https://baotiengdan.com/2026/03/08/quan-ly-luat-su-dung-mo-them-cac-cua-kiem-tra/

 

Theo thông tin từ báo Thanh Niên, trong dự thảo sửa đổi liên quan đến quản lý hoạt động luật sư có một đề xuất đáng chú ý: Giao UBND cấp xã thực hiện việc kiểm tra hành chính đối với tổ chức và hoạt động của luật sư tại địa phương. Câu nói mang tính trào phúng của tôi cách đây không lâu – rằng rồi sẽ có ngày luật sư cũng bị “quản lý tới tận cấp xã” – xem ra đang dần trở thành hiện thực.

 

Luật sư là một nghề kinh doanh đặc biệt và không thể, cũng rất không cần thiết phải phân cấp quản lý theo mô hình hành chính xuống tới tận cơ sở. Hơn thế nữa, chính quyền cấp xã là nơi dễ “đụng chạm” với luật sư, nhất là trong các khiếu nại, khiếu kiện mà chính họ là đối tượng bị kiện, trong khi luật sư đại diện cho người dân đứng ở phía ngược lại. Nếu chính quyền cấp xã đồng thời có quyền kiểm tra hoạt động của luật sư, thì ranh giới giữa quyền quản lý hành chính và khả năng tạo ra áp lực đối với hoạt động nghề nghiệp – vốn đã mong manh – giờ sẽ càng trở nên mong manh hơn.

 

Ở thời điểm hiện tại, nhiều luật sư đã cảm nhận những áp lực nhất định từ cấp quản lý hành chính cấp tỉnh – nơi nắm quyền cấp và quản lý chứng chỉ hành nghề. Áp lực ấy, dù được thể hiện trực tiếp hay gián tiếp, vẫn luôn là một yếu tố khiến nhiều người hành nghề phải cân nhắc trong những vụ việc được xem là nhạy cảm, hoặc chọn im lặng thay vì lên tiếng trong những tình huống cần phải cất lời.

 

Nếu tiếp tục mở rộng quyền kiểm tra xuống đến cấp xã, điều đó đồng nghĩa với việc nỗi lo về áp lực hành chính sẽ không chỉ dừng ở cấp tỉnh, mà có thể lan xuống tận cấp cơ sở – nơi quan hệ xã hội, quan hệ quản lý và các lợi ích địa phương thường đan xen phức tạp hơn nhiều. Đó là chưa kể đến việc trình độ, năng lực và kinh nghiệm chuyên môn của cán bộ cấp cơ sở rõ ràng chưa thể trong ngày một ngày hai đã được cải thiện, nâng cao để bắt kịp với những người mà họ được giao nhiệm vụ quản lý. Từ đó, sự khập khiễng trong quan hệ giữa hai bên rất dễ phát sinh và hiệu quả công việc chưa chắc đạt được như mong muốn.

 

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, nghề luật sư thường được quản lý theo mô hình kết hợp giữa quản lý nhà nước ở cấp chuyên ngành và cơ chế tự quản của tổ chức nghề nghiệp. Mục tiêu của mô hình này không phải là buông lỏng quản lý, mà là bảo đảm một khoảng không cần thiết cho tính độc lập của nghề luật sư – yếu tố được xem như một điều kiện của một nền tư pháp lành mạnh. Bởi nếu mọi tầng nấc của hệ thống hành chính đều có thể trở thành một “cửa kiểm tra” đối với luật sư, thì câu hỏi đặt ra không còn chỉ là quản lý có hiệu quả hay không, mà là liệu chúng ta có đang vô tình thu hẹp dần không gian độc lập vốn rất cần thiết cho hoạt động của nghề luật sư hay không. Giới hạn của sự tự do trong khuôn khổ pháp luật đối với luật sư vốn đã chật chội, nay có nguy cơ trở nên chật chội hơn.

 

Tôi cho rằng việc quản lý hoạt động luật sư hiện tại về cơ bản là tương đối ổn, đảm bảo về mặt hình thức; điều cần thiết là cải thiện nội dung quản lý theo hướng thực chất hơn. Việc mở rộng thẩm quyền kiểm tra hoạt động luật sư đã là điều không cần thiết, mở rộng xuống tận cấp cơ sở lại càng không cần thiết.

 

Vì vậy, theo quan điểm cá nhân tôi, đây là một đề xuất cần được cân nhắc lại một cách hết sức nghiêm túc và thận trọng. Với tư cách là một người chịu tác động trực tiếp từ sự thay đổi này, tôi xin giơ tay bỏ một phiếu không thuận. Và tôi tin rằng nhiều luật sư khác cũng sẽ có cùng lựa chọn, bởi suy cho cùng, điều mà chúng tôi mong muốn không phải là ít bị kiểm tra hơn, mà là được hành nghề trong một không gian đủ độc lập để làm đúng công việc của mình, phục vụ tốt nhất cho quyền, lợi ích hợp pháp của người dân trong khả năng có thể.

 





THAM NHŨNG ACV : TRỪNG TRỊ PHẦN NGỌN hay KHƠI THÔNG THỂ CHẾ? (Nguyễn Tuấn Khoa  - Báo Tiếng Dân)

 



Tham nhũng ACV: Trừng trị phần ngọn hay khơi thông thể chế?    -  

Nguyễn Tuấn Khoa  (Báo Tiếng Dân)

6-3-2026 

https://baotiengdan.com/2026/03/06/tham-nhung-acv-trung-tri-phan-ngon-hay-khoi-thong-the-che/

 

Hôm 3/3/2026 các báo đồng loạt đưa tin ông Phiệt – chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Tổng Công ty Cảng Hàng không Việt Nam (ACV) và ông Việt – PTGD ACV bị bắt về hành vi tham nhũng và nhiều việc khác liên quan đến dự án sân bay Long Thành.

 

Lần đầu tiên những người đứng đầu “đế chế” quản lý 21 sân bay bị sờ gáy. Câu hỏi đặt ra là: Suốt hàng thập kỷ qua, với số vốn đầu tư khổng lồ, liệu các đời lãnh đạo trước có thực sự trong sạch?

 

Không! Thậm chí còn dơ bẩn hơn!

 

Ngày 27/08/2004 tôi được dự lễ khởi công Nhà ga Quốc tế Sân bay Tân Sơn Nhất. Buổi lễ này sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu không có bài phát biểu không cầm giấy của thủ tướng Phan Văn Khải. Với thái độ nghiêm khắc và gay gắt, ông Khải nói: “Công trình này phải tránh được những khuyết điểm trong xây dựng sân bay Nội Bài”. Ông Khải đã chỉ ra những sai phạm tai đây như: Thiết bị mua về không sử dụng được, dột nát, ngập nước, vốn đội lên 200%…

 

Ông nói tiếp: “Vậy mà không có ai bị kỷ luật! Bây giờ nhìn lại tôi chỉ muốn đập nó đi nhưng mà xin lỗi, muốn đập nó thì cũng phải có tiền mới đập được”. Ngồi cách ông chỉ 3m tôi thấu cảm được sự bất lực của người đứng đầu Chính Phủ trước những sai phạm tại sân bay Nội Bài khi đó.

 

Cô phiên dịch đã không dịch những đoạn quan trọng nhất và các phóng viên có mặt cũng không dám đăng trong các số báo ngày hôm sau. Nó chỉ tồn tại trong sổ tay của tôi, để hôm nay tôi viết ra mong được hầu chuyên bạn đọc.

 

Thời ông Khải trở về trước, sự bưng bít thông tin là chính sách của các quốc gia cộng sản nhưng không thể kỷ luật thuộc cấp lại là sự giới hạn quyền lực trong bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ. Cùng thế khó đó, ông Phạm Văn Đồng cũng có lần nói câu tương tự như vậy: Trong suốt nhiệm kỳ, tôi chưa từng kỷ luật ai.

 

Câu nói của ông Khải đã bộc lộ một điều: Các đời lãnh đạo ACV không trong sạch và những kẻ tham nhũng của ACV đã hạ cánh an toàn và để lại những hệ lụy kéo dài đến tận Long Thành hôm nay.

 

Hôm qua, ngày 02/03/2026, ông Tô Lâm, trong cuộc họp với Ban Nội Chính, đã cho thấy sự cứng rắn với nạn tham nhũng. Truy tố bà Kim Tiến rồi nhốt hai ông trùm ACV, có dấu ấn của ông Lâm chứ không phải ông Chính.

 

Trừng trị khi tham nhũng thành chuyện đã rồi cũng… tốt, còn hơn là không làm. Nhưng cái gốc lại là thể chế! Ông Tô Lâm đã từng chỉ ra thể chế là điểm nghẽn của điểm nghẽn. Tôi nghĩ hoài không hiểu thể chế theo ông Tô Lâm là gì? Có lẽ ông muốn nói đến khía cạnh lập pháp và cấu trúc của nhà nước pháp quyền. Tuy nhiên, trong khi các nhà lãnh đạo tập trung vào việc khơi thông các văn bản quy phạm pháp luật, thì dư luận lại trăn trở về một cơ chế kiểm soát quyền lực độc lập.

 

Người ta gọi đó là điểm nghẽn chính trị, là thể chế chính trị, là tam quyền phân lập. Nói cách khác, hiện nay đảng Cộng Sản Việt Nam đang lãnh đạo đất nước, đứng cao hơn cả Quốc Hội, hơn cả Chính Phủ và hơn cả Tư Pháp. Tôi tin rằng có một khoảng cách rất lớn trong hai suy nghĩ về thể chế nói trên.

 

Việc ông Đinh La Thăng được thả về sớm khi thụ án chưa được 1/3 thời gian phải chấp hành án 30 năm và cũng không khắc phục hậu quả hàng trăm tỷ đồng, cho thấy điểm nghẽn không nghẽn! Nếu sự nghiêm minh không đi đôi với việc khắc phục hậu quả, thì những ‘điểm nghẽn’ mà chúng ta đang nói tới, có lẽ vẫn chỉ là những nút thắt được nới lỏng cho một vài cá nhân cụ thể.

 

Với những người đã từng chứng kiến lễ khởi công hơn 20 năm trước như tôi, chúng ta không chỉ cần những bản án, mà cần một cơ chế để những nỗi phẫn uất của lịch sử không còn lặp lại ở sân bay Long Thành, hay bất cứ dự án nào khác trên đất nước này.

 

 

 



BÀ NGUYỄN THỊ LOAN MONG HỒ DUY HẢI ĐƯỢC VỀ NHÀ LẤY VỢ, SINH CON (Ngô Ngọc Trai)

 



Bà Nguyễn Thị Loan mong con trai được về nhà lấy vợ, sinh con

Ngô Ngọc Trai

06/03/2026

https://baotiengdan.com/2026/03/06/ba-nguyen-thi-loan-mong-con-trai-duoc-ve-nha-lay-vo-sinh-con/

 

Một ngày tháng 8 năm 2023 bà Nguyễn Thị Loan mẹ tử tù Hồ Duy Hải đã ra Hà Nội đến gặp luật sư trong bối cảnh dư luận đang nóng về việc công bố quyết định thi hành án đối với tử tù Nguyễn Văn Chưởng.

 

Ngay khi vừa xuống sân bay bà tìm đến văn phòng luật sư, đây là lần thứ 6 bà đến gặp tôi tại văn phòng ở Hà Nội và một lần tôi đến thăm gia đình bà ở Long An.

 

Trong khoảng thời gian hai giờ gặp gỡ, vẫn là những câu chuyện đau khổ của người mẹ kêu oan cho con, nhưng bên cạnh đấy lần này chúng tôi bắt đầu nói về những chuyện khi mà Hồ Duy Hải được trả tự do.

 

Ví như việc Hải nên ở đâu, ở nhà cũ hay là tìm cho nơi ở mới, việc thận trọng trong tiếp xúc và phát ngôn của người thân gia đình nên như thế nào.

 

Những kế hoạch tương lai đó bà Loan đã nghĩ đến từ lâu, lúc này có thêm tôi đưa ra những góp ý cho kế hoạch, những câu chuyện tương lai đó như dòng nước hy vọng mát lành tưới tắm cho tâm hồn nhiều nỗi sầu héo của bà.

 

Trong nhiều lần nói chuyện bà Loan thường hay nhắc đến vụ việc ông Hàn Đức Long được minh oan trả tự do và mong ước sao con trai bà cũng được như vậy.

 

Bà Loan cũng tự trách mình vì đã không tìm đến nhờ tôi sớm hơn, bà xót xa cho con trai bị mất tuổi xuân ở trong chốn lao tù, bà mong luật sư giúp cho Hải sớm được trả tự do để về nhà lấy vợ sinh con, được như thế rồi thì ông trời có bắt bà đi thì bà cũng chịu.

 

Trong cuốn sách về Hành trình minh oan cho tử tù Hàn Đức Long, chỗ nào đó tôi đã viết rằng, nếu là một luật sư thương mại thì dễ làm giàu nhưng nếu là một luật sư bào chữa hình sự thì sẽ dễ trở thành người thúc đẩy cho cải cách xã hội.

 

Bởi khi là một luật sư bào chữa tôi đã chứng kiến nhiều nỗi đau, đó có thể là nỗi đau tận cùng của gia đình bị hại mất đi người thân, nỗi đau của gia đình khi con em, chồng vợ mắc phải vòng lao lý, hoặc đó là nỗi đau của người mắc phải vòng oan trái.

 

Bởi vậy sau khi kết thúc công việc bào chữa của luật sư tại phiên tòa tôi lại dành thời gian nghiên cứu lên tiếng luận bàn về các vấn đề chính sách công, để thúc đẩy thay đổi cải thiện đi môi trường kinh tế xã hội nơi đã sản sinh ra các tội phạm.

 

Phải tìm ra thủ phạm mới minh oan?

 

Một điều cần được làm rõ xung quanh vụ án Hồ Duy Hải đó là nhiều người nghĩ rằng phải tìm ra được hung thủ thật sự thì mới mong được minh oan, đây là nhận thức sai nhưng dễ được nhiều người đồng tình.

 

Là luật sư kêu oan cho tử tù, tôi có đầy đủ kiến thức và kinh nghiệm để giải thích việc thực thi pháp luật, giúp cộng đồng hiểu đúng vấn đề này.

 

Đầu tiên mọi người có thể hình dung, khi một vụ án mạng xảy ra sẽ có một số người thuộc diện tình nghi điều tra, những người này sẽ bị áp dụng một số biện pháp điều tra được luật định.

 

Đơn giản thì sẽ bị triệu tập thẩm vấn lấy lời khai và lấy dấu vân tay so sánh, nghiêm trọng hơn thì sẽ bị áp dụng biện pháp ngăn chặn bắt giam giữ. Sau một quá trình thời hạn điều tra theo luật định nếu không chứng minh được người này phạm tội cơ quan tố tụng sẽ phải đình chỉ điều tra đồng nghĩa với việc kết luận họ không phải là thủ phạm.

 

Nếu trước đó đã bắt giam giữ thì phải trả tự do và bồi thường, đó là quy trình thủ tục tố tụng hình sự mà Việt Nam và các nước đều quy định.

 

Trong trường hợp nghi phạm được đưa ra tòa xét xử và bị kết án có tội, sau đấy theo những quy trình thủ tục tư pháp ở những cấp xét xử tiếp theo mà hội đồng xét xử đưa ra nhận định đánh giá lại, ví như cấp phúc thẩm thay đổi phán quyết của cấp sơ thẩm.

 

Hoặc cấp giám đốc thẩm thay đổi những phán quyết của các cấp trước đó, thì khi đó phải trả tự do mình oan và xin lỗi công khai đối với người này, đó là quy trình của tố tụng hiện nay mà ở Việt Nam hay các nước cũng đều thế.

 

Trong những trường hợp như vậy, khi không đủ cơ sở căn cứ kết tội một người thì phải xác định người ta không có tội.

 

Bộ luật tố tụng hình sự tại Điều 13 quy định về nguyên tắc suy đoán vô tội rằng “Khi không đủ và không thể làm sáng tỏ căn cứ để buộc tội, kết tội theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định thì cơ quan, người có thẩm quyền tiến hành tố tụng phải kết luận người bị buộc tội không có tội”.

 

Việc này hoàn toàn không phụ thuộc vào việc đã bắt được thủ phạm đúng hay chưa.

 

Đó là nguyên lý tư pháp đúng đắn nhưng trong thực tế do ít được phổ biến cho nên nhiều người đã không nhìn ra nguyên tắc này.

 

Thực tế qua một số vụ án cũng chỉ thấy khi người ta bắt được thủ phạm thực sự thì mới biết rằng người đã bị kết án là oan sai cho nên phải trả tự do và xin lỗi, ví như các vụ án nổi tiếng của các ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén mà cộng đồng cũng đã biết.

 

Nhưng cũng có vụ việc không tìm ra được thủ phạm mà vẫn minh oan ví như vụ án của ông Hàn Đức Long ở Bắc Giang.

 

Vụ án của tử tù Hàn Đức Long là thuộc trường hợp minh oan trả tự do trong bối cảnh chưa tìm ra được thủ phạm thực sự, trong cuốn sách viết về hành trình minh oan cho tử tù tôi đã chia sẻ rằng vụ án này có ý nghĩa lớn giúp thay đổi quan điểm nhận thức lâu nay rằng cứ phải tìm ra được thủ phạm chính thì mới minh oan cho người bị oan sai.

 

Đối với vụ án của ông Chấn và ông Nén việc tìm ra thủ phạm đã đem lại sự thỏa mãn về công lý trọn vẹn cho cộng đồng xã hội, nhưng vụ án của ông Long mới mang ý nghĩa quan trọng hơn nhiều cho cộng đồng ở khía cạnh thực thi nguyên tắc pháp lý bảo hộ quyền công dân.

 

Việc phải tìm ra được thủ phạm đúng không nên tròng vào cổ của những người bị oan sai, họ không nên bị ràng buộc vào thứ trách nhiệm vô cùng khó khăn phức tạp như là việc tìm ra được thủ phạm đúng của vụ án.

 

Để hình dung ra được mức độ quan trọng của nguyên tắc pháp lý này mọi người hãy thử hình dung bản thân bị dính dáng liên đới điều tra trong một vụ án hình sự mà không hề thực hiện.

 

Nếu cứ phải chờ đợi người ta tìm ra được thủ phạm thực sự thì mới minh oan được cho mình thì đó là cả một sự bất công và lo lắng khủng khiếp, trong khi mọi người sẽ cảm thấy yên tâm an toàn hơn nhiều nếu như sau quá trình điều tra không chứng minh được mình là thủ phạm thì người ta sẽ phải xác định bản thân là người không phạm tội.

 

Trong vụ án Bưu điện Cầu Voi, trong hồ sơ đã có bằng chứng cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm. Các chứng cứ đó bao gồm: Kết quả giám định dấu vân tay của Hải không trùng khớp với dấu vân tay của nghi phạm để lại ở hiện trường; Lời khai ban đầu không nhận tội của Hải; Lời khai của các nhân chứng Hồ Văn Bình, Đinh Vũ Thường.

 

Các chứng cứ này có tính khoa học khách quan, phù hợp với nhau, cùng cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm.

 

Việc cần làm bây giờ là cơ quan tư pháp có thẩm quyền cần trả tự do cho Hồ Duy Hải mà không phụ thuộc vào việc có tìm ra được thủ phạm hay chưa.

 

                                     ============

 

XEM THÊM

 

Vài suy nghĩ mới đây về vụ án Hồ Duy Hải

Ngô Ngọc Trai

08/03/2026

https://baotiengdan.com/2026/03/08/vai-suy-nghi-moi-day-ve-vu-an-ho-duy-hai/

 

                                                       *

 

Đừng gieo rắc hy vọng phi pháp luật về tiến trình vụ án Hồ Duy Hải

Lê Đại Anh Kiệt

08/03/2026

https://baotiengdan.com/2026/03/08/dung-gieo-rac-hy-vong-phi-phap-luat-ve-tien-trinh-vu-an-ho-duy-hai/