Wednesday, February 25, 2026

NHŨNG CHIẾC BÁNH VẼ TỶ ĐÔ (Mạnh Quân / Báo Tiếng Dân)

 



Những chiếc bánh vẽ tỷ đô

Mạnh Quân 

25/02/2026

https://baotiengdan.com/2026/02/25/nhung-chiec-banh-ve-ty-do/

 

Ai đó đã nói đúng, những điều Tổng bí thư Tô Lâm hôm nay nói về sân bay Long Thành, nếu là một cá nhân, như tôi chẳng hạn, dám nói về một dự án như thế: Nguy cơ đội giá, đội vốn so với thực tế, thì có thể bị xem xét, phạt, có thể ít nhất là ‘7 củ rưỡi’.

 

Nhưng giờ, thực tế đã sờ sờ như vậy đó. Một công trình có số vốn đầu tư quá lớn, đã lấy đi một nguồn lực tài chính không nhỏ của quốc gia trong bối cảnh ngân sách nhà nước (đa phần từ tiền thuế của dân) còn chưa dư dả gì, nhưng không chứng minh được nó hiệu quả, đẹp hơn, hiện đại hơn các sân bay có vốn đầu tư thấp hơn như của Thổ Nhĩ Kỳ, Singapore. Thậm chí, có thể chứng minh nó còn kém xa về nhiều mặt khi sự kết nối của nó với TP.HCM đang rất khó khăn mà không dễ khắc phục trong một vài năm?

 

Có lần, một chuyên gia về hàng không đưa cho tôi xem một số tờ trình các hạng mục sửa chữa, đầu tư mới ở sân bay Nội Bài toàn mười mấy ngàn tỷ đồng mà các hạng mục đó không phải lớn. Ông này bảo: Nhà báo thấy không, chỉ với số tiền lớn hơn một chút nhưng Sun Group họ xây được cả một sân bay khá hiện đại, đẹp mắt ở Vân Đồn trong thời gian có hai năm. Nhưng đây (hồi đó còn là Bộ Giao thông Vận tải), người ta kê những hạng mục kinh phí có lẽ cùng lắm vài ngàn tỷ đồng lên tới mười mấy, hai mấy ngàn tỷ ngay. Họp hành, lãnh đạo chê trách, yêu cầu điều chỉnh là có khi giảm phát về còn một nửa mà công năng, chi phí vật liệu… chẳng thay đổi gì. Mà có khi làm cái gì cũng tính 5-7 năm cả.

 

Xem các kết luận thanh tra, kiểm toán các dự án sửa chữa, xây mới đường băng, nhà ga sân bay… trước nay của Thanh tra Chính phủ hay Kiểm toán Nhà nước luôn thấy đội vốn, bớt xén vật liệu, kê khống… ở hạng mục này, dự án kia đủ cả. Có ông Vụ trưởng Thanh tra nói với tôi: Ngân sách nhà nước đừng nói là nhiều hay ít mà phải nói nó được dùng đúng chỗ, đúng mức chưa. Vì nếu ngân sách rót đúng chỗ, tiết kiệm, không bị xà xẻo, tham nhũng thù dự án sẽ phát huy hiệu quả, đóng góp vào phát triển kinh tế. Nhưng những nguồn lực đó rót không đúng lúc, đúng chỗ, bị xà xẻo, tham ô thì không bao nhiêu tiền cho đủ. Đất nước này không hề thiếu tiền cậu ạ.

 

Cho nên, nhìn từ dự án sân bay Long Thành, đến các dự án hàng chục ngàn tỷ khác, dự án hàng trăm ngàn tỷ trong tương lai… càng to càng thấy lo sợ, ở mức độ khó đo lường về tính hiệu quả như sân bay Long Thành.





VIẾT TIẾP VỤ LONG THÀNH và CON SỐ 16 TỶ USD ĐẦU TƯ : TIỀN DOANH NGHIỆP hay TIỀN DÂN? (Mai Phan Lợi / Báo Tiếng Dân)

 



Viết tiếp vụ Long Thành và con số 16 tỷ USD đầu tư: Tiền doanh nghiệp hay tiền dân?

Mai Phan Lợi

25/02/2026

https://baotiengdan.com/2026/02/25/viet-tiep-vu-long-thanh-va-con-so-16-ty-usd-dau-tu-tien-doanh-nghiep-hay-tien-dan/

 

HÌNH :

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/02/1-77.jpg

Ông Tô Lâm than phiền về chi phí và hiệu quả của sân bay Long Thành. Nguồn: VnEconomy

 

Nửa tháng qua, kết quả bài viết về dự án Long Thành (sau cuộc làm việc của Tổng Bí thư với TP.HCM) mà Meta thống kê cho con số gần nửa triệu lượt xem không chỉ là một chỉ báo về tương tác mạng xã hội. Nó phản ánh một điều sâu xa hơn: Người dân đang thực sự lo lắng về “số phận” của các siêu dự án hạ tầng, đặc biệt là những dự án ngốn hàng chục tỷ USD.

 

HÌNH :

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/02/1-78-474x1024.jpg

Ảnh chụp màn hình về số lượt xem (493,740) bài viết trước của tác giả.

 

Và đúng vào lúc dư luận còn chưa kịp lắng xuống sau phát biểu về “30 phút kết nối”, sáng 25/2, TBT Tô Lâm tiếp tục quay lại câu chuyện Long Thành.

 

Nhưng lần này, trọng tâm không còn là chuyện di chuyển nhanh hay chậm, mà là bản chất kinh tế của dự án: Hiệu quả ở đâu, bao giờ hoàn vốn, và đóng góp thực chất cho nền kinh tế là bao nhiêu?

 

Khi đặt dự án lên bàn cân khu vực và quốc tế, câu hỏi trở nên sắc lạnh hơn. Với tổng mức đầu tư dự kiến 16 tỷ USD cho toàn bộ các giai đoạn, Sân bay Long Thành đang đứng trong nhóm những sân bay có chi phí cao hàng đầu thế giới.

 

HÌNH :

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/02/2-20.jpg

Mười năm trước, TS Nguyễn Thiện Tống đã viết bài cảnh báo việc xây dựng sân bay Long Thành. Ảnh chụp màn hình từ báo VnExpress

 

Bởi lẽ dĩ nhiên phải so ngay với “đối thủ cạnh tranh” có cùng hạng cân: Sân bay Đại Hưng, Bắc Kinh, có 7 đường băng, công suất 100 triệu khách/ năm, vốn đầu tư khoảng 11,5 tỷ USD; Sân bay Istanbul với 4 đường băng, công suất 90 triệu khách, vốn khoảng 12 tỷ USD.

 

So sánh này không nhằm phủ nhận khác biệt về điều kiện địa chất, chi phí giải phóng mặt bằng hay cấu trúc tài chính, nhưng nó buộc chúng ta phải giải đáp chất vấn của Tổng bí thư: Vì sao chi nhiều hơn mà chưa chứng minh được sự vượt trội rõ ràng về công nghệ, mô hình vận hành hay hiệu suất khai thác?

 

Câu chuyện hoàn vốn vì thế càng trở nên nhạy cảm. Con số 13 năm mà chủ đầu tư ACV từng đưa ra nghe rất đẹp, nhưng nếu không tính đúng chi phí cơ hội – tức là 16 tỷ USD đó có thể sinh lời bao nhiêu nếu được phân bổ vào các lĩnh vực khác – thì “giấc mơ hồng” ấy có thể trở thành áp lực nợ nần kéo dài.

 

Theo thông lệ quốc tế của International Civil Aviation Organization (ICAO), một sân bay vận hành hiệu quả có thể đóng góp từ 3% đến 5% GDP quốc gia, thông qua chuỗi giá trị logistics, du lịch, dịch vụ, thương mại.

 

Nhưng điều kiện tiên quyết là sự kết nối đồng bộ để sân bay đạt công suất thiết kế. Nếu Long Thành được nối với TP.HCM bằng metro, đường sắt tốc độ cao, cao tốc liên vùng một cách trơn tru, khi đó nó mới thực sự trở thành “máy phát điện” cho tăng trưởng khu vực phía Nam.

 

Ngược lại, nếu hạ tầng kết nối tiếp tục chậm trễ thêm 5-7 năm, thì mỗi phút chờ đợi của hành khách, mỗi giờ tắc nghẽn của xe tải hàng hóa sẽ âm thầm bào mòn lợi ích kinh tế. Lãng phí khi ấy không nằm ở khối bê tông, mà nằm ở thời gian và cơ hội bị đánh mất.

 

Vấn đề vì thế không chỉ dừng ở kỹ thuật xây dựng, mà là trách nhiệm sử dụng nguồn lực quốc gia.

 

Chủ đầu tư là Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV), một doanh nghiệp nhà nước. Nhưng doanh nghiệp này không hoạt động trong chân không. Doanh thu, lợi nhuận, cả khoản lãi gửi ngân hàng hàng trăm tỷ đồng mỗi quý đều được tích lũy từ hệ thống phí và dịch vụ mà hành khách và các hãng hàng không phải trả.

 

Hãy nhìn vào tấm vé máy bay của mỗi người dân. Trong mỗi tấm vé đó có phí phục vụ hành khách, phí an ninh, phí sân đỗ, thuê cầu dẫn, băng chuyền hành lý… và hàng loạt chi phí hạ tầng khác (như bát mì tôm, cafe sân bay) mà cuối cùng đều được tính vào giá vé. Thậm chí từ phí gửi xe, thuê mặt bằng bán lẻ đến quảng cáo trong sân bay cũng tạo nên nguồn thu.

 

Nói cách khác, tiền đầu tư không phải là “tiền trên trời rơi xuống”, mà là từng đồng tích góp từ nền kinh tế.

 

Chính vì vậy, câu chuyện Long Thành không phải là việc riêng của ACV hay một nhóm quản lý dự án. Đó là bài toán sử dụng 16 tỷ USD nguồn lực quốc gia trong bối cảnh đất nước đang nói nhiều đến “kỷ nguyên vươn mình”.

 

Khi Tổng Bí thư nhấn mạnh không để trì trệ tổ chức làm lỡ thời cơ phát triển, thông điệp ấy không chỉ là yêu cầu đẩy nhanh tiến độ, mà là yêu cầu minh bạch hóa hiệu quả.

 

Rốt cuộc, điều người dân chờ đợi không phải là một công trình hoành tráng để chụp ảnh, mà là một động lực tăng trưởng thực sự, có khả năng nâng cao năng suất, giảm chi phí logistics, mở rộng không gian kinh tế và hoàn vốn sòng phẳng.

 

Nếu không trả lời được những câu hỏi đó, thì 16 tỷ USD rất dễ biến thành một “túi bóng” – nhìn thì lớn, nhưng giá trị thực bên trong lại rất mong manh…

 

                                                       ****

 

“Ốc đảo” Long Thành từ câu hỏi của ông Tổng Bí thư?  

Mai Phan Lợi

10/02/2026

https://baotiengdan.com/2026/02/10/oc-dao-long-thanh-tu-cau-hoi-cua-ong-tong-bi-thu/

Sáng ngày 9/2/2026, trong buổi làm việc với TP.HCM, Tổng bí thư Tô Lâm đã đặt ra một “đề bài” đầy sức nặng: Thời gian di chuyển từ trung tâm thành phố đến sân bay Long Thành không thể quá 30 phút.

 

Ông nhấn mạnh: “Nếu mất đến hai giờ thì sẽ không ai đến sân bay Long Thành”.

 

Câu hỏi này không chỉ là một yêu cầu về hạ tầng, mà thực chất là một sự truy vấn về tính hiệu quả của siêu dự án 16 tỷ USD này.

 

Phép tính nghiệt ngã từ thực tế

 

Nhìn vào dữ liệu thực tế từ bản đồ, quãng đường từ Công trường Mê Linh (Quận 1) đến sân bay Long Thành xấp xỉ 50km. Để hoàn thành quãng đường này trong 30 phút, tốc độ trung bình phải đạt 100km/h. Tuy nhiên, nếu trừ đi khoảng 10 phút cho việc tăng tốc, giảm tốc và lưu thông trong nội đô, tốc độ trên cao tốc phải duy trì ở mức 150km/h.

 

HÌNH :

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/02/11-1.jpg

Quãng đường 49,7km từ trung tâm TP.HCM đến Long Thành hiển thị hết 1 giờ 9 phút. Nguồn: Google map

 

Đây là một con số “không tưởng” đối với hạ tầng và văn hóa giao thông tại Việt Nam hiện nay. Ngay cả các cao tốc hiện đại nhất của chúng ta cũng chỉ mới cho phép tối đa 120km/h.

Như vậy, về mặt lý thuyết giao thông đường bộ, mục tiêu 30 phút gần như bất khả thi nếu chỉ dựa vào ô tô cá nhân hay xe khách.

 

“Bóng ma” của những lời phản biện 10 năm trước

 

Câu hỏi của Tổng Bí thư vô tình khơi lại những lo ngại mà các nhà khoa học đã kiên trì lên tiếng từ giai đoạn 2015-2020. TS Nguyễn Thiện Tống và các cộng sự tại HASCON từng cảnh báo việc xây mới Long Thành là một sự lãng phí khủng khiếp so với việc nâng cấp Tân Sơn Nhất.

 

Cụ thể:

 

* Về chi phí: Với 16 tỷ USD, Long Thành đắt hơn nhiều so với các sân bay hiện đại cùng công suất trên thế giới. Sân bay Đại Hưng (Trung Quốc) với 7 đường băng chỉ tốn 11,5 tỷ USD, hay Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) với 4 đường băng tốn 12 tỷ USD. Trong khi đó, Long Thành giai đoạn 1 chỉ có 1 đường băng.

 

* Về diện tích: Các chuyên gia cho rằng việc dùng 5.000 ha đất cho công suất 100 triệu khách là quá lãng phí, khi sân bay Heathrow (Anh) chỉ cần diện tích ít hơn nhiều để phục vụ lượng khách tương đương.

 

Nếu Long Thành đi vào hoạt động mà không có sự kết nối hoàn hảo, viễn cảnh về một ốc đảo – “di tích hàng không” hoang vắng là có thật. Người dân và du khách sẽ chọn sự tiện lợi của Tân Sơn Nhất thay vì phải đánh đổi 2-3 tiếng đồng hồ kẹt xe để đến một sân bay xa xôi.

 

Bài học từ những dự án “duy ý chí”

 

Lịch sử kinh tế Việt Nam không thiếu những bài học đau xót về tính duy ý chí trong quy hoạch. Chương trình “1 triệu tấn đường” từng khiến 34 nhà máy nợ khó đòi tới hơn 7,1 nghìn tỷ đồng, để lại những nhà máy chỉ hoạt động 15 ngày rồi nằm im như “di tích”. Hay Nhà máy lọc dầu Dung Quất, dù đóng góp lớn cho an ninh năng lượng, vẫn luôn là chủ đề tranh cãi về lựa chọn địa điểm xa trung tâm tiêu thụ, làm tăng chi phí vận chuyển.

 

Sân bay Long Thành, với những lùm xùm về nhân sự tại ACV vừa qua (khi có sự thay đổi lãnh đạo chủ chốt ngay trước thềm năm 2026 và những yêu cầu kiểm điểm trách nhiệm về chậm tiến độ) đang đặt ra dấu hỏi lớn về năng lực quản trị. Liệu chúng ta có đang tạo ra một “tượng đài” lãng phí khác?

 

Metro: Lời giải vẫn nằm trên giấy?

 

Từ tháng 8/2025 (và xa hơn là 2023), Thủ tướng đã khẩn cấp yêu cầu nghiên cứu tuyến metro hoặc đường sắt tốc độ cao nối hai sân bay. Tuy nhiên, đến đầu năm 2026, các địa phương vẫn đang trong giai đoạn “thống nhất chủ trương” và trình các nghị quyết về thẩm quyền đầu tư. Dự kiến sớm nhất cũng phải đến năm 2029-2030 các tuyến này mới có thể thành hình.

 

Khoảng trống 3-4 năm từ khi sân bay khánh thành (dự kiến giữa năm 2026) đến khi có metro sẽ là một thảm họa giao thông.

 

Khi đó, Long Thành sẽ không phải là cánh cửa vươn ra thế giới, mà trở thành một “ốc đảo” đắt đỏ.

 

Câu hỏi của Tổng Bí thư như vậy không chỉ dành cho TP.HCM, mà là lời cảnh tỉnh cho toàn bộ quy hoạch chiến lược quốc gia. Nếu không giải được bài toán giao thông kết nối trong 30 phút, Long Thành có nguy cơ trở thành một bài học lãng phí lớn nhất trong lịch sử hạ tầng Việt Nam.

 

Đã đến lúc phải thực hiện đúng tinh thần “nói đi đôi với làm”, tháo gỡ điểm nghẽn hạ tầng bằng những số liệu khoa học, những hành động thực chất, thay vì hô hào những khẩu hiệu tào lao cũ kỹ, hay các báo cáo nằm chờ trên giấy.

 

 

 


ĐẦU NĂM NÓI CHUYỆN "VƯƠN MÌNH" (Hồ Phú Bông / Báo Tiếng Dân)

 



Đầu năm nói chuyện “vươn mình”

Hồ Phú Bông

25/02/2026

https://baotiengdan.com/2026/02/25/dau-nam-noi-chuyen-vuon-minh/#google_vignette

 

Slogan của cựu Bộ trưởng công an Tô Lâm sau khi nhận chức Tổng Bí thư là “kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”. Vấn đề là “vươn” hay “vướng”?

 

Muốn vươn mình cần hai yếu tố quan trọng: (1) Tinh thần quyết tâm, và (2) Phát triển kinh tế vượt bậc.

 

1) Yếu tố tinh thần: Đòi hỏi nhà nước và người dân quyết tâm cùng thực hiện.

 

Nhưng nhà nước hiện tại vẫn là cộng sản độc tài, công an trị. Còn dân thì bị trị. Sợ hãi, nịnh bợ, khôn lỏi đã biến thành bản năng để tồn tại. Đại đa số hầu như chưa hiểu được bổn phận, trách nhiệm và quyền công dân, do hậu quả giáo dục “hồng hơn chuyên”. Thứ giáo dục nhồi sọ, tạo ra ngu trung hơn cả thời phong kiến. Chỉ có Dân chủ, Tự do, con người được khai phóng, thì đất nước mới có thể vươn mình.

 

Lãnh đạo đảng sợ mất đảng hơn mất nước. Cụ thể là đã kéo nhau qua Thành Đô đầu thú khi Liên Xô tan rã vì trước đó Lê Duẩn bỏ Tàu, theo Nga. Từ đó Tân tổng bí thư nào xuất ngoại cũng chọn ra mắt Bắc Kinh trước tiên. Dân, đặc biệt là quan rất giàu, đang sống kiểu trọc phú, khoe mẽ, tranh nhau “đẳng cấp” hợm hĩnh, Facebook là tấm gương phản chiếu rõ nét.

 

Đảng sợ mất đảng hơn mất nước. Đảng viên thì dốt, sống kiểu trọc phú, con cái định cư nước ngoài. Dân sợ hãi, sống khôn lỏi để tồn tại. Ba nhân tố quan trọng mà như thế thì nói đến cùng quyết tâm thực hiện, bất cứ kế hoạch nào, chỉ là tự mê hoặc. Còn đảng viên cấp tiến nào dám “xé rào” (tức là làm ngược lại chủ trương của đảng nhưng kết quả tốt), sẽ bị trừng phạt ngay. Về sau, cũng miệng lưỡi của đảng, lại vinh danh họ!

 

2) Yếu tố phát triển kinh tế: Muốn kinh tế phát triển phải tự chủ, lấy nội lực làm căn bản. 

 

Nhưng kinh tế đang lệ thuộc rất nặng vào Bắc Kinh, gần như không lối thoát, từ nguồn nguyên liệu đến giao thương. Nội lực thì tài nguyên cạn kiệt, tham nhũng tràn lan kể cả chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng, thành phần chóp bu bộ chính trị.

Chủ trương xuất khẩu hàng trăm ngàn công nhân đủ điều kiện, để thu ngoại tệ. Thành phần lao động còn lại là nguồn công nhân chính thì dù có thông minh, cần cù may mắn lắm cũng chỉ có thể làm gia công cho hãng xưởng nước ngoài.

 

Học theo cách Tàu cộng áp dụng thành công vài ba thập niên trước, hồ hởi “lót ổ cho đại bàng vào đẻ” giờ đã lỗi thời, vì tư bản rút được kinh nghiệm xương máu khi phải chuyển giao kỹ thuật quan trọng.

 

Nhân lực về tri thức, IT, phát minh, sáng tạo, start-up… thì vô cùng thiếu. Nhân tài người Việt ở nước ngoài, kể cả thành phần được đảng cho du học, không mấy ai muốn về vì bị kỳ thị, nghi ngờ và lương thấp.

 

Hô hào phải đầu tư, phải làm chủ về trí tuệ nhân tạo (AI) là đúng. Nhưng Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng, Bộ trưởng bộ Khoa học & Công nghệ “hùng hồn” kiểu tự sướng: Tập trung vào AI, tự lực, tự cường, sáng tạo, make in Vietnam, công nghệ số phải phổ cập như không khí, ưu tiên và rẻ… thì đã có giới chức có thẩm quyền nghiên cứu về học thuật nhận xét trong báo cáo của Ngân hàng Thế giới. Họ cho rằng Việt Nam còn yếu về nhân lực, yếu về hạ tầng cơ sở, yếu về nghiên cứu & phát triển, yếu về sở hữu trí tuệ, lại chưa hề có thương hiệu công nghệ lớn trên toàn cầu… Như vậy thì “vươn mình” đâu phải dễ như nói?

 

Đảng lãnh đạo toàn diện” mà cộng sản thì dốt về kinh tế. Thực tế đã chứng minh, nước nào do cộng sản cai trị, nước đó nghèo đói bền vững. Cũng bền vững cầu xin “bọn tư bản bóc lột” cứu giúp! Hoa Kỳ là nước cứu giúp cho các nước cộng sản nhiều nhất nhưng cũng bị cộng sản căm thù nhất, Việt Nam là nước cộng sản nổi bật trong số đó.

 

Vừa rồi, ông Tô Lâm tham dự hội nghị đầu tiên của Hội đồng Hòa bình do ông Trump tổ chức, dù Hội đồng này bị Âu châu ghẻ lạnh nhưng Việt Nam lại rất nhiệt tình. Khi Tổng thống Trump hướng về phía Tổng Bí thư Tô Lâm khen Việt Nam, thấy nét mặt ông Lâm rất rạng rỡ. Sau đó ông Lâm còn được gặp ông Trump tại Nhà Trắng. Rất tiếc là không thấy cảnh gặp gỡ diễn ra như thế nào ngoài tấm hình hai người đứng mà hậu cảnh là chân dung cố Tổng thống Ronald Reagan, người đã làm sụp đổ đế quốc cộng sản Xô Viết.

 

Được khen, được chụp hình chung với một ông tổng thống có “thành tích” khen và phát ngôn bừa bãi mà hậu cảnh là chân dung vị tổng thống làm sụp đổ chủ nghĩa cộng sản, không hiểu ông Tô Lâm nghĩ gì? Đó là “thắng lợi” ngoại giao để củng cố quyền lực phe nhóm đang bị phân rẽ trong nội bộ đảng? Hay đó là một “thắng lợi” để tiếp tục đàm phán thuế tariffs?

 

Khi còn là bộ trưởng công an, ông Tô Lâm đã “thắng lợi” vì bắt cóc được Trịnh Xuân Thanh ở Đức. Được “nổi tiếng” về ăn thịt bò dát vàng ở Anh. Trong nước thì “chiến thắng ngoạn mục” khi dùng sức mạnh tối đa để giết được đảng viên già Lê Đình Kình ngay tại phòng ngủ của cụ. Không những thế, còn mổ bụng cụ, sau đó mới giao xác cho gia đình chôn cất, chỉ vì cụ đảng viên quyết bảo vệ đất Đồng Sênh ở Đồng Tâm.

 

Với “thành tích vẻ vang” như thế nhưng ông Tô Lâm vẫn được đảng chọn làm Tổng Bí thư. Bọn Tư bản chắc chắn biết rất rõ nhưng họ vẫn bắt tay Tô Lâm, vì sao? Dĩ nhiên vì mục đích riêng. Mục đích đó là tìm mọi cách trục lợi được nhiều nhất trên đầu người dân Việt Nam, điều mà cộng sản từng kết án Tư bản là con đỉa hai vòi, một vòi hút máu nhân dân lao động trong nước, một vòi hút máu nhân dân lao động nước ngoài.

 

Thế nhưng, truyền thông và trí thức XHCN vẫn hợp xướng ngày đêm “kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”.

 

Là “vươn mình” hay “vướng mìn” nổ chậm đang tiềm ẩn, mà cuối cùng là dân tộc phải gánh mọi hậu quả?






THỜI SỰ BUỔI SÁNG | 25/02/2026 | FULL (Saigon TV 57.5 / YouTube)

 



Thi S Bui Sáng | 25/02/2026 | FULL🔴

MỸ LINH  &  NGỌC QUỲNH

Saigon TV 57.5

FEB 25, 2026

https://www.youtube.com/watch?v=LRAtScj4Q2w

.

7,688 views Feb 25, 2026 #saigontv #tintuc #thoisu

-------

SAIGON TV📺

Cám ơn quý vị đã ủng hộ đài SaiGon TV 57.5

Like, Share và Subscribe để xem thêm nhiều videos khác

 

Thời Sự Buổi Sáng | 25/02/2026 | FULL🔴

#saigontv #tintuc #thoisu

 

-------

🔴Subscribe để Xem thêm tại: https://bit.ly/2SC5mmU

🔴 Xem Live 24/7 https://www.SAIGONTIVI.com

 

·        Facebook:    / thesaigontv

 

=====================================

 

S Kin 24/02/2026 | FULL🔴

15K views1 day ago

Thi S Bui Sáng | 24/02/2026 | FULL🔴

4.6K views23 hours ago

 

 

 



MỘT PHÁN QUYẾT LỊCH SỬ (Lê Diễn Đức / Facebook)

 



MỘT PHÁN QUYẾT LỊCH SỬ

Lê Diễn Đức

20 tháng 2 lúc 11:30 

https://www.facebook.com/le.dien.uc.2025/posts/pfbid02pe5oFomE2ubLsqx6Zpf36Q5r5BA7CE5PCXQPtNomNnn4ZWV49ex2VF8J8VuYHkWul

 

MỘT PHÁN QUYẾT LỊCH SỬ

 

Hôm nay, tôi thực sự nhẹ lòng khi Supreme Court of the United States đã ra phán quyết chặn lại phần lớn các mức thuế quan do Donald Trump đơn phương áp đặt dựa trên quyền khẩn cấp kinh tế.

 

Tòa xác định rằng việc sử dụng Đạo luật Quyền hạn Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) để áp thuế trên quy mô lớn toàn cầu là vượt quá thẩm quyền mà Quốc hội trao cho tổng thống.

Nói cách khác: quyền đánh thuế là quyền hiến định của Quốc hội, không phải công cụ mà hành pháp có thể tùy nghi sử dụng.

 

Điều đó có ý nghĩa gì?

 

Nó có nghĩa là một tổng thống không thể lấy “tình trạng khẩn cấp” làm cái cớ để áp đặt thuế quan tràn lan lên đồng minh, đối tác và cả nền kinh tế toàn cầu — đặc biệt khi các mục tiêu không thuần túy thương mại hay an ninh quốc gia rõ ràng.

 

Trong nhiều năm, thuế quan đã bị sử dụng như một thứ vũ khí đe dọa: đe Mexico, đe châu Âu, đe Trung Quốc, đe cả các doanh nghiệp Mỹ. Nó trở thành công cụ gây sức ép chính trị hơn là một chính sách thương mại dựa trên chiến lược dài hạn.

 

Và giờ đây, nền tảng pháp lý của cách tiếp cận đó đã bị Tối cao Pháp viện bác bỏ.

 

Còn khoản “2.000 USD từ tiền thuế quan để tặng các gia đình thu nhập thấp” thì sao?

 

Thực tế là khi cơ sở pháp lý của các mức thuế bị vô hiệu hóa, toàn bộ luận điểm rằng thuế quan sẽ tạo ra nguồn thu bền vững để “chia lại” cho người dân cũng sụp đổ theo. Không thể xây dựng một chính sách phân phối thu nhập trên một nền tảng pháp lý không vững chắc.

Tiền thuế quan thực chất do người tiêu dùng và doanh nghiệp Mỹ gánh chịu thông qua giá cả cao hơn. Khi thuế bị bác bỏ, “nguồn tiền kỳ vọng” đó cũng… cuốn theo chiều gió.

 

HẬU QUẢ CỦA PHÁN QUYẾT

 

1- Giới hạn quyền lực hành pháp

Phán quyết này tái khẳng định nguyên tắc phân quyền. Tổng thống không thể đơn phương tái cấu trúc thương mại toàn cầu mà không có sự ủy quyền rõ ràng từ Quốc hội. Đây là một thông điệp mạnh mẽ về kiểm soát và cân bằng quyền lực.

 

2- Bất định ngắn hạn, ổn định dài hạn

Ngắn hạn có thể có biến động: hoàn thuế, điều chỉnh hợp đồng, rà soát lại chính sách thương mại. Nhưng dài hạn, thị trường toàn cầu có thêm một yếu tố ổn định — vì luật pháp đã được làm rõ.

 

3- Tác động chính trị sâu rộng

Chính sách thuế quan từng là trụ cột trong chiến lược kinh tế và đàm phán của ông Trump. Khi nền tảng pháp lý của nó bị bác bỏ, toàn bộ cách tiếp cận “thuế quan như đòn bẩy địa chính trị” sẽ phải xem xét lại.

 

4- Quốc hội trở lại trung tâm

Nếu Mỹ muốn thay đổi cấu trúc thuế quan, điều đó phải đi qua Quốc hội. Điều này buộc các quyết định thương mại lớn phải có tranh luận công khai, minh bạch và chịu trách nhiệm chính trị.

 

Cá nhân tôi vui mừng vì phán quyết này. Không phải vì thích hay ghét một cá nhân nào, mà vì tôi tin rằng một nền dân chủ mạnh là một nền dân chủ có giới hạn quyền lực rõ ràng.

 

Thuế quan không thể là cây gậy để vung lên bất cứ lúc nào vì mục đích ngoài thương mại hoặc an ninh thực sự. Pháp quyền phải đứng trên ý chí của bất kỳ tổng thống nào.

 

Bài đầu năm sau Tết, tôi chọn nói về điều này — vì nó nhắc chúng ta rằng thể chế quan trọng hơn cá nhân, và luật pháp vẫn là điểm tựa cuối cùng.

 

264 BÌNH LUẬN  

 

 

 



BÀI MỚI NGÀY 25/02/2026 (Bauxite Việt Nam)

 



Bauxite Vit Nam

NGÀY  25/02/206
https://boxitvn.blogspot.com/

.

Nền tảng văn hóa không thể là thứ sao chép, lai căng

06:44 | Posted by BVN4

Phan Mai Lợi 

.

Hơn 5 triệu hộ kinh doanh Việt Nam đang tính toán gì năm 2026?

06:41 | Posted by BVN4

Vũ Kim Hạnh

.

Hướng đi của thể chế thương mại toàn cầu và chiến lược của Việt Nam

06:39 | Posted by BVN4

GS. Trần Văn Thọ 

.

16 tỷ USD và cái bóng dài trên đường băng Long Thành

06:37 | Posted by BVN4

Tran NamAnh

.

Viết tiếp vụ Long Thành và con số 16 tỷ USD đầu tư: Tiền doanh nghiệp hay tiền dân?

06:34 | Posted by BVN4

Phan Mai Lợi

.

24/02/2026

.

Đồng lot hin din: Lc lượng Dân Quân Bin Trung Quc năm 2025

04:39 | Posted by BVN4

Sáng kiến Minh bch Hàng H

23 tháng 2 năm 2026

Hoàng Vit Hbiên dch | Viết li dn: Phm Thanh Vân | D án Đại S Ký Bin Đông

.

Chính tr bo ngược và ci cách th chế

04:35 | Posted by BVN4

Nguyn Ngc Chu

.

23.2.2026

.

Bn năm chiến tranh Ukraina: Lãnh đạo châu Âu đến Kiev để th hin tình đoàn kết

04:22 | Posted by BVN4

Thu Hng 24/02/2026

.

Khi ký c b lãng quên trong tiếng hò reo

04:19 | Posted by BVN4

Lê Th Bình

.

Phan Thanh Gin – bi kch ca lương tri và hành trình minh oan trong ký c dân tc

04:18 | Posted by BVN4

Tô Văn Trường

.

22.2.2026

.

Nhng ha hn và him ha ca Hip định sông Mekong năm 1995 sau 30 năm

08:34 | Posted by BVN4

Phm Phan Long, P.E.

Tháng Hai 2026

Gii thiu: Ba mươi năm — Thnh vượng trong him h

.

FDI Tăng k lc - Tăng trưởng GDP cn nhìn t “túi tin li”

08:32 | Posted by BVN4

Tô Văn Trường

.

Điu kin để Vit Nam tăng trưởng hai con s

08:29 | Posted by BVN4

GS. Trn Văn Th  

.

21/02/2026 

.

TBT Tô Lâm dưới lăng kính ca truyn thông phương Tây: Cnh tnh đối vi con đường phát trin ca Vit Nam

08:25 | Posted by BVN4

Tiến sĩ Đinh Hoàng Thng *

(D án M – Vit, CRT)

.

“Hi đồng Hòa bình” và thuế quan: Nhng phép th chiến lược ca quan h Vit-M

08:21 | Posted by BVN4

 Tiến sĩ Đinh Hoàng Thng *

(D án M - Vit, CRT)

.

Ông Zelensky nói vi BBC: Putin đã khơi mào Thế chiến III và phi được ngăn chn

08:17 | Posted by BVN4

Jeremy Bowen

Biên tp viên quc tế

Kyiv23 tháng 2 2026

.

Bauxite Vit Nam Chúc Tết Bính Ng

11:03 | Posted by BVN1

.
Câu đối Tết Bính Ng ca Hà Sĩ Phu

17:52 | Posted by BVN1