Cho nên chúng nó lại làm quan*
Nguyễn Văn Chiến
25/01/2026
https://baotiengdan.com/2026/01/25/cho-nen-chung-no-lai-lam-quan/
LGT: Bài này được viết
năm 2011, liên quan đến Nguyễn Thanh Nghị. Nay thì cậu cả này trở thành “Trưởng
ban Chính sách, chiến lược Trung ương”, xin đăng lại để bạn đọc tỏ tường về
nhân vật đang nắm vận mạng đất nước.
Tuần qua, dư luận trong và ngoài nước đã sôi nổi bàn tán
về một trò gian lận trong thời gian “đại hội đảng” của phe cánh Nguyễn Tấn
Dũng.
Đó là một “màn ảo thuật về tuyên truyền” khi tổ chức thăm
dò ma để tôn cho Dũng danh vị “nhân vật của năm 2010” rồi bịa chuyện “báo chí
nước ngoài” phong cho y danh vị “nhà lãnh đạo xuất sắc nhất châu Á”. Trò gian lận
đểu cáng này được nhà thơ Nguyễn Tôn Hiệt (Sydney) phanh phui và được nhà phê
bình Nguyễn Hưng Quốc tổng kết trên blog của ông trên đài VOA [*].
Màn ảo thuật này đã góp phần giúp Dũng qua cơn họan nạn
trong đại hội đảng, giữ yên được ghế thủ tướng. Không những giữ yên ghế ngồi,
Dũng còn phù phép để đưa con trai của mình là Nguyễn Thanh Nghị vào vị trí ủy
viên dự khuyết BCH trung ương đảng. Nghị năm nay 35 tuổi, Phó hiệu trưởng Đại học
Kiến trúc TP HCM, đã được bầu bổ sung ngay tại Đại hội cho dù bị lọt sổ trong
danh sách Thành ủy TPHCM.
Để làm được trò gian này, phe cánh của Dũng đã lo lắng
chuẩn bị làm trò ảo thuật từ lâu và chúng ta có thể thấy được chuyện này ba năm
trước trong bài báo “Đi lên bằng chính đôi chân mình” trên báo Tiền Phong ngày
31/12/2008, ký tên Quang Tuyền – Nguyên Minh.
Chuyện “thằng cha” thì hai cây bút sắc sảo nói trên đã
bàn, trong bài này tôi sẽ tập trung vào “thằng con”.
1. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
‘Năm ngoái, tôi từ một huyện miền núi ở Tây
Nguyên về công tác tại trường Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh, một môi
trường mà với tôi quả là “địa linh nhân kiệt”. Tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy
trong đội ngũ cán bộ lãnh đạo của nhà trường, có một người còn rất trẻ, Tiến sĩ
Nguyễn Thanh Nghị, ở tuổi 32, anh đã là Trưởng ban Sau đại học và Quan hệ quốc
tế của nhà trường và mới đây, anh lại được bổ nhiệm làm Phó hiệu trưởng.’
Góp ý và thắc mắc:
– Tiến sĩ Nguyễn Thanh Nghị là nhân vật kỳ tài, mới 32 tuổi
mà đã thế nhưng Quang Tuyền – Nguyên Minh cũng là bậc kỳ tài!
– Từ thành phố ở Tây Nguyên mà chuyển về Sài Gòn đã thấy
khó, đằng này còn chuyển thẳng từ “một huyện miền núi” về ngay một môi trường
“địa linh nhân kiệt” giữa Sài Gòn, ắt Quang Tuyền – Nguyên Minh là kẻ đại tài.
– Tài gì chưa rõ, cứ đọc xem tác giả viết gì trong những
đoạn sau.
2. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
‘Những người trẻ mà giữ chức vị cao ở nước ta
chưa nhiều nên một người như Nghị dĩ nhiên là khá “nổi tiếng”. Nhưng còn một điều
khiến tôi ngạc nhiên khác là mọi người nhắc nhiều đến anh không phải ở chức vụ ấy
mà chính ở cách nghĩ, cách sống, cách làm việc rất khiêm tốn, chững chạc. Điều
nổi bật ở anh khiến mọi người tin cậy, yêu mến lại chính là cái tâm trong sáng
và phong cách làm việc sôi nổi, nhiệt tình. Nếu không tình cờ nghe thầy Phó hiệu
trưởng nhà trường “bật mí” trong một bữa tiệc liên hoan, có lẽ tôi sẽ không biết
chàng trai trẻ này là con một vị cán bộ lãnh đạo cao cấp ở Trung ương.’
Góp ý và thắc mắc:
– Thực ra chuyện Nguyễn Thanh Nghị là con trai Nguyễn Tấn
Dũng thì ở Đại học Kiến trúc sinh viên bàn bạc tràn lan. Mà cả tác giả cũng xác
nhận rằng Nghị là người nổi tiếng, đã nổi tiếng thì khó mà giữ kín nhân thân.
– Tác giả chỉ biết được là nhờ “tình cờ nghe” từ miệng
“thầy Phó hiệu trưởng” trường trong một bữa tiệc liên hoan. Như thế thì thiên hạ
đã biết tỏng chuyện này đã lâu, tại sao tác giả lại sử dụng sự ngu khờ của mình
ra để “luận” con trai thủ tướng?
3. Quang Tuyền – Thanh Minh:
‘Tiến sĩ Nguyễn Thanh Nghị nguyên là sinh
viên ưu tú của Trường Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh. TS Lê Quang Quý,
Phó hiệu trưởng nhà trường kể cho tôi hay: Ba Nghị là cán bộ cấp cao, làm việc ở
Hà Nội nên anh phải sống, học tập gần như tự lập tại thành phố Hồ Chí Minh.’
Góp ý và thắc mắc:
– Ở trên thì bảo “tình cờ nghe thầy Phó hiệu trưởng ‘bật
mí’..”, ở đây thì “Phó hiệu trưởng nhà trường kể cho tôi hay”.
– Thế là thế nào? Nếu “tình cờ nghe” thì ấy là ông hiệu
phó đang nói với ai đó, vô tình tác giả đi ngang qua hay ngồi gần kề nghe lỏm
được. Còn nếu “kể cho tôi” thì ông hiệu phó phải nhìn vào mặt tác giả mà nói!
– Chỉ hai chi tiết nhỏ này thôi, đã thấy ló cái đuôi chuột
“Đường đi hay tới, nói dối hay cùng”.
– Lại nữa, khi thì viết “thầy hiệu phó”, khi thì viết “Tiến
sĩ Lê Quang Quý”, không rõ “Quang Qúy” và “Quang Tuyền – Nguyên Minh” này có
quan hệ gì với nhau?
– Nếu Nghị sống “tự lập” thì có nghĩa là Dũng không nuôi
con, Nghị phải đi dạy kèm, phải đi bỏ báo mới có tiền ăn học. Chuyện này ai tin
được?
4. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
“Dĩ nhiên, ban lãnh đạo của nhà trường khi ấy
cũng không ai biết điều này nếu như không có một ngày nọ, thầy hiệu trưởng nhà
trường bất ngờ nhận được điện thoại của một đồng chí lãnh đạo Bộ Giáo dục và
Đào tạo (GDĐT). Đồng chí lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo yêu cầu Ban giám hiệu
cho biết kết quả học tập, rèn luyện của cậu sinh viên là con một cán bộ lãnh đạo
cao cấp của Chính phủ. Lý do đơn giản vì có lần, trong cuộc trò chuyện thân mật,
đồng chí cán bộ cao cấp của Chính phủ với tư cách một “phụ huynh” đã “ngỏ ý”:
“Tôi bận công tác, mong nhà trường giúp đỡ, theo dõi, quản lý ‘thật chặt’, sợ
cháu hư hỏng”.
Lúc này, Ban giám hiệu mới giật mình, không
biết cậu sinh viên ấy là ai? […] Ban giám hiệu yêu cầu Bí thư Đoàn trường, người
gần gũi nhiều sinh viên nhất cung cấp thông tin, cô bí thư cũng chỉ biết lắc đầu.
Tra cứu toàn bộ hồ sơ sinh viên, người ta mới tìm ra Nguyễn Thanh Nghị, khi đó
đã là sinh viên năm thứ ba của nhà trường. Nhưng cũng phải mất mấy ngày đối chiếu
mới tìm ra Nghị, vì trong hồ sơ, anh khai rất khiêm tốn, không hề nêu cụ thể chức
vụ, đơn vị công tác của ba mình”.
Góp ý và thắc mắc:
– Nói lung tung, chẳng rõ ai bảo ai.
– Lúc thì nghe như là Dũng gọi cho Bộ GDĐT, bộ này gọi
cho trường đại học về chuyện thằng con của mình.
– Lúc thì nghe như thể Dũng đang “trò chuyện thân mật” với
BGH của đại học về Nghị, khiến BGH “giật mình”.
– Nếu đã yêu cầu Ban giám hiệu cho biết kết quả học tập,
rèn luyện của con ‘cán bộ lãnh đạo cao cấp’ thì phải nêu thẳng tên người, chẳng
lẽ chỉ nói khơi khơi?
– Mà nếu đã học đại học năm thứ ba, lại là đoàn viên thì
phải nộp bản khai lý lịch trong hồ sơ nhà trường, chẳng lẽ Nghị được hưởng quy
chế đặc biệt, gia nhập đoàn mà khỏi khai lý lịch?
5. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
‘Một điều rất bất ngờ là toàn thể lớp học, thầy
cô, bạn bè đều không biết Nghị là con đồng chí cán bộ cấp cao nọ, nhưng ai cũng
biết Nghị là một sinh viên học tập giỏi, có đạo đức tốt, nhiệt tình với các
phong trào tập thể.’
Góp ý và thắc mắc:
– Nếu Ban giám hiệu, Đoàn Trường không biết Nghị là con của
Dũng thì việc bạn bè thầy cô không biết là chuyện dễ hiểu, sao gọi là “một điều
bất ngờ”?
6. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
– ‘Khi người ta “phát hiện” ra anh là con đồng
chí cán bộ cấp cao thì cũng là thời điểm anh vừa vinh dự được kết nạp vào Đảng
Cộng sản Việt Nam – một vinh dự mà anh đã phấn đấu, giành được bằng chính đôi
chân của mình chứ không phải “dựa bóng” của ba.’
Góp ý và thắc mắc:
– Nịnh đảng viên nhưng không nghiên cứu điều lệ đảng.
Nghe cũng giống như anh nịnh ngu, nịnh ông cha ghẻ nọ rằng thằng con riêng của
vợ ông ta sao mà “giống anh như đúc”.
– Thứ nhất, trước khi kết nạp làm đảng viên chính thức
thì phải qua giai đoạn làm đảng viên dự bị.
– Thứ hai, trước khi trở thành đảng viên dự bị thì phải
trải qua giai đoạn “bồi dưỡng đối tượng đảng”.
– Thứ ba, để trở thành “bồi dưỡng đối tượng đảng” thì phải
khai lý lịch ba đời, trước khi xem xét việc “bồi dưỡng” đảng ủy còn phải cử người
về tận địa phương sưu tra lý lịch.
– Nếu thật tâm Nghị “phấn đấu, giành được” thẻ đảng “bằng
chính đôi chân của mình chứ không phải dựa bóng của ba” thì Nghị phải trải qua
mấy công đoạn trần ai này.
– Mà đã trải qua công đoạn này thì Đảng ủy của nhà trường
phải biết rõ lý lịch của Nghị, đâu phải làm phiền bí thư đoàn trường? Mà Bí thư
đảng ủy là ai nếu không là một trong hai chức vụ: hiệu trưởng hay hiệu phó.
– Mà nếu những chuyện như trên là có thật thì cần khép
Nghị vào tội man khai lý lịch!
7. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
“Tốt nghiệp xuất sắc, với khát vọng học tập
không ngừng, như bao bạn bè khác, Nguyễn Thanh Nghị tự tìm kiếm thông tin và
thi đỗ học bổng tiến sĩ của một trường đại học lớn ở Hoa Kỳ. Cùng thời điểm ấy,
anh lại được nhà trường xét, cho chỉ tiêu học tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh
(xây dựng) ở Đại học George Washington ở Washington.’
Góp ý và thắc mắc:
– Như vậy thì Nghị học trường nào, “trường đại học lớn” ở
Hoa Kỳ hay đại học hạng nhỏ là George Washington ở Washington?
– Nếu Nghị học “tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh” thì có lẽ
Nghị có bằng “Ph.D. of civil engineering”, chuyên về xây đường, lắp cống. Nếu
đã tốt nghiệp ngành này thì nên về Đại học Giao thông Vận tải, sao lại về Đại học
Kiến Trúc?
– Mà Nghị đã tốt nghiệp xuất sắc ngành kiến trúc thì sao
lại đi học tiếp về công chánh? Nói thì hơi quá nhưng nghe cũng giống như sinh
viên tốt nghiệp xuất sắc về kỹ thuật không gian nhưng lên cao lại làm luận án về
“chuyên ngành chế tạo xe đạp”!
- Quang
Tuyền – Nguyên Minh:
‘Tốt nghiệp xuất sắc, anh trở về nước, bạn bè
ai cũng nghĩ rằng anh sẽ “nhảy” vào một bộ, ngành, cơ quan nào đó ở Trung ương
nhưng Nguyễn Thanh Nghị lại làm đơn xin về công tác tại Trường đại học Kiến
trúc thành phố Hồ Chí Minh. Lý do với anh thật đơn giản: Anh muốn đi sâu vào
con đường nghiên cứu khoa học, tiếp tục thực hiện ước mơ, hoài bão và những
công trình khoa học từ những năm tháng sinh viên.’
Góp ý và thắc mắc:
– Như vậy thì theo tác giả, lúc Nghị mới ở Mỹ về, “chưa
đi sâu vào con đường nghiên cứu khoa học” tại đại học kiến trúc, ai cũng biết
Nghị là con ông cháu cha. Vì có vậy thì mới có thể muốn “vào một bộ hay cơ quan
nào ở trung ương” là vào.
– Thế nhưng như đã nói ở phần 1, năm 2007, khi Nghị đã được
bổ nhiệm làm Phó hiệu trưởng’, tác giả và nhiều người, chẳng hề biết nhân vật
này là con ông lớn!
– Đã bịa chuyện thì phải nhất quán, có bài có bản, sao lại
đọan sau đá đọan trước thế này?
9. Quang Tuyền – Nguyên Minh:
‘Giờ đây, 32 tuổi, là một trong những lãnh đạo
trẻ nhất ở một trường đại học danh tiếng nhưng Nguyễn Thanh Nghị luôn khiêm tốn,
chững chạc, làm việc với tất cả tài năng và tâm huyết của mình. Ban Sau đại học,
dưới sự chỉ đạo của anh đã có nhiều phát triển mới, góp phần nâng cao chất lượng
giáo dục, đào tạo và nghiên cứu khoa học của nhà trường.’
Góp ý và thắc mắc:
– Như thế thì Nghị chỉ làm công tác quản lý, lãnh đạo ban
“sau đại học” chứ có “đi sâu vào con đường nghiên cứu khoa học, tiếp tục thực
hiện ước mơ, hoài bão và những công trình khoa học từ những năm tháng sinh
viên” đâu?
Tạm thay lời kết
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên chúng nó lại làm quan
Bằng chứng là vẫn có một số người “quen tai” với cái trò
tâng bốc rẻ tiền nói trên. Bài báo trên xuất hiện năm 2008 nhưng chẳng có ai thắc
mắc, dọn đường cho Nghị vào trung ương, chuẩn bị tiếp nối cái nghề phá hoại đất
nước của bố mình.
Từ đó đến nay, bọn này đã chuẩn bị bao nhiêu là trò thối
tha như thế để hôm nay có một ông “Trưởng ban Chính sách, chiến lược Trung
ương” Nguyễn Thanh Nghị?
_________
Chú thích:
[*] Để biết đầy đủ chi tiết về trò này, xin mời quý bạn đọc
đọc hai bài viết của Nguyễn Tôn Hiệt trên Tiền Vệ:
1) ‘Báo chí nước ngoài’ ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng? Thật ra chỉ là một trò lừa bịp!”: http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=11922
2) “Thông Tấn Xã Việt Nam biến rác thành vàng để lừa bịp
nhân dân”: http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=11928
3) “Một màn ảo thuật về tuyên truyền tại Việt Nam” trong
blog của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc trên đài VOA: http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/quoc/ao-thuat-tuyen-truyen-01-15-2011-113826549.html
.
.
.
No comments:
Post a Comment