Cuba
sau gần 60 năm giương cao ngọn cờ…
(Bài
này chỉ nói về Cuba, không có ý đề cập thêm chỗ nào cả)
Những
gì đã và đang xảy ra ở Cuba “hòn đảo lửa đảo say” khiến chúng ta phải có đôi
nhời về nó. Hơn nửa thế kỷ trước mà dân thiếu cơm ăn áo mặc thì còn hiểu được,
chứ thời buổi này vẫn phải lê la vác rá đi xin gạo, bị cúp điện, phân
phối từng quả trứng gà… quả là đại bi kịch.
Đó
là một nước nhỏ vùng Trung Mỹ, còn gọi là khu vực Mỹ Latinh. Nhỏ, bởi cứ tra
trên Gu gồ chứ chẳng cần mày mò lâu lắc gì, biết ngay diện tích quốc đảo này gần
110.000 cây số vuông (bằng 1/3 Việt Nam), dân số kể cả dân thường lương thiện
và cán bộ đảng viên hơn 12 triệu (hơn 1 phần 10 Việt Nam). Nhỏ nhưng có võ, nhất
là võ mồm, chẳng hạn tự xưng “pháo đài cách mạng XHCN ở tây bán cầu”, “tiên
phong chống đế quốc”, “tự do hay là chết”, “Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến
dâng cả máu của mình”, v.v..
Cuba
làm cách mạng năm 1959, phe nhóm vũ trang của anh em nhà Fidel Castro lật đổ một
chính quyền hợp hiến hợp pháp và lập nên nhà nước của họ. Họ xóa bỏ chế độ tư bản,
xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa, đi theo đường lối cộng sản mà họ và đàn anh
Liên Xô, Trung Quốc gọi là tương lai của nhân loại.
Phần
tương lai xa chưa xảy ra thì chả ai hình dung được, còn phần tương lai đã trôi
thành quá khứ, từ năm 1959 tới nay, thì chứng minh quá rõ, họ đã ném cả một dân
tộc, một quốc gia vào đói nghèo, xiềng xích, bị thủ tiêu quyền sống. Không phải
chỉ Cuba làm thế, những anh em canh giữ hòa bình thế giới với nó đều ngu si,
hoang tưởng, lú lẫn như vậy.
Lại
sực nhớ, ngày 20.3 hằng năm được Liên Hợp Quốc coi là ngày hạnh phúc (năm nào
cũng vậy, cứ ngày ni đều hạnh phúc, dù không có hạnh phúc, đang chịu bất công,
thiếu thốn, đói nghèo). Cuba và những anh em nó đã hớn hở bước trên con đường dẫn
tới tăm tối bất hạnh nhưng lại kiên định bảo là đến hạnh phúc. Gần như cả nhân
loại đã bước trên đường lớn tới hạnh phúc thực sự, chỉ có đám lãnh đạo Cuba
và bạn bè chí cốt của nó theo lối hẻm quyết tâm nghèo đói đến cùng.
Tôi
nhớ đã hơi bị lâu rồi, có đọc một bài của nhà báo Mạnh Kim (dịch giả sừng sỏ,
nhà báo đáng nể), anh viết hồi cuối năm 2016 thì phải, khi trùm cách mạng vô sản
thế giới Fidel chết. Anh Kim có lần rủ tôi cộng tác bài vở cho ảnh nhưng tôi tự
lượng biết mình tài hèn sức mọn nên chỉ chân thành cảm ơn. Anh Kim căn cứ vào dữ
liệu được công khai trên báo chí quốc tế, đã so sánh giữa Cuba và Singapore.
Cả
Fidel Castro và Lý Quang Diệu đều lên nắm quyền cùng năm 1959, thời điểm mà
Cuba giàu hơn hẳn Singapore. Trong khi Singapore chỉ là một thương cảng nghèo,
nông thôn và đô thị xơ xác, thì Cuba đã nổi tiếng với nền công nghiệp du lịch
và giàu tài nguyên. Đó là thời điểm Cuba xếp hạng 5 khu vực Mỹ Latinh về thu nhập
đầu người, hạng 3 về tuổi thọ, hạng 2 về tỷ lệ người sở hữu xe hơi, và hạng nhất
về tỷ lệ người sở hữu tivi (là thứ đồ cao cấp, hiếm khi ấy).
Sau hơn nửa
thế kỷ, sự khác biệt giữa Cuba và Singapore chẳng có gì để bàn cãi. Nó cho thấy
sự thành công và thất bại giữa hai mô hình kinh tế: Kinh tế tập trung nhà
nước độc quyền chi phối và thị trường tự do. Nó cũng cho thấy sự thất bại
và thành công giữa hai mô hình chính trị: Xã hội chủ nghĩa và tư bản. Nhưng
những kẻ lãnh đạo dù có mắt vẫn như mù, không thèm thấy hoặc không
thấy.
Cuba,
đảo quốc nhỏ bé nằm sát nước Mỹ, theo cách nói bây giờ, có vị trí địa chính trị
đặc biệt. Một thời gian khá dài, nó được nhóm các nước cộng sản phong danh hiệu
tiền đồn phe xã hội chủ nghĩa (gồm 13 nước), ngọn cờ đầu chống chủ nghĩa tư bản
bóc lột, chống đế quốc. Anh em nhà Fidel sau khi nắm quyền (tháng 1.1959) đã
thiết lập chế độ độc tài gia đình trị còn tệ hơn cả chính quyền Batista mà họ
gán cho chữ “độc tài”.
Chế
độ Fidel được trang trí màu mè bằng “cộng hòa, dân chủ” để lừa mị. Họ thay nhau
“anh truyền em nối”, già cốc đế đại vương vẫn cố giữ ghế cai trị, chẳng chịu
nhường ai, xem người dân cả nước không ra gì. Họ bắt toàn dân phải cùng họ tôn
thờ cộng sản, thờ Liên Xô, kiên định theo chủ nghĩa xã hội, bất kể phải chịu phận
chư hầu dễ bảo, phụ thuộc, đói nghèo. Họ vênh vang với thứ danh hão tiên phong
chống đế quốc, bảo vệ thành trì chủ nghĩa xã hội.
Đồng
bệnh tương lân, đồng khí tương cầu, chả thế mà tháng 9.2009, ông Nguyễn Minh
Triết chủ tịch nước ta trong chuyến công du Cuba đã thật thà như đếm mà tỏ bày
“Việt Nam và Cuba như trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở phía
tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam
ngủ. Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”. (Tôi dẫn nguyên văn, mà các báo quốc doanh
khi đó đều đăng, thậm chí khen ngợi, thích thú với lối ví von “duyên dáng” dí dỏm
của chủ tịch nước).
Ông
Triết có cái may mắn hơn hai đàn em là Nguyễn Xuân Phúc và Võ Văn Thưởng bởi
không dính phốt, không bị ép làm đơn từ chức, nên khi cáo quan được nhiều người
khen hiền lành, chân chất. Ông khi đó không biết, hoặc cố tình lờ đi Cuba của
anh em nhà Fidel lúc ấy cô đơn, rệu rã, bị cả thế giới nghỉ chơi, ốc chưa mang
nổi mình ốc, lấy đâu sức mang cọc cho rêu, canh giữ hòa bình thế giới.
Mà
cũng thông cảm, tinh thần AQ là thứ đặc trưng của giới lãnh đạo cộng sản quốc
tế, chả riêng gì ông Triết. Còn nhớ, tối hôm coi tivi phát cảnh “thức-ngủ canh
gác” xong, lão hàng xóm nhà tôi cười bảo, giời ạ, ai khiến, hai ông cứ rửa chân
đi ngủ, ngủ lịm đi càng tốt, cho thiên hạ nhờ.
Nghe
hàng xóm tủm tỉm, tôi sực nhớ chuyện tiếu lâm Liên Xô: Khi Lenin chết,
cả liên bang giăng khẩu hiệu rằng “Lenin từ trần nhưng học thuyết của
người đời đời sống mãi”. Một anh muzic (nông dân) bảo, giá như người
vẫn sống, còn học thuyết của người chết đi thì hay biết bao. Anh ta
bị tóm.
Năm
1959 tới tận bây giờ, Cuba vẫn đắm chìm trong cuộc thử nghiệm ý thức hệ kéo
dài. Từ một quốc gia phát triển, dân chủ, sung túc, cuộc cách mạng của anh em
nhà Fidel, mà cụ thể là chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản, đã mau chóng đẩy
Cuba về điểm xuất phát nghèo nàn lạc hậu, thiếu thốn đói khổ như thuở cơ hàn.
Bạn
tôi bảo, họ cố tình không thừa nhận lý do chủ quan, cứ đổ cho khách
quan, là bị cấm vận. Lúc nào cũng đề cao độc lập tự chủ, tự lực
cánh sinh, thì sợ gì cấm vận, sao không cùng bạn bè chung chí hướng
cấm vận lại cho nó biết tay nhau.
Sau
hơn gần 2/3 thế kỷ “hiên ngang kiêu hãnh trên tuyến đầu chống Mỹ”, bị Liên Xô bỏ
rơi không thương tiếc, nay Cuba thực trạng thế nào, chả mấy ai không biết. Những
idol của một thời, kiểu anh em nhà Fidel, dần rơi vào quên lãng, bị chê cười.
Người
dân Cuba không thể ăn bánh vẽ mãi được, không thể say sưa với “tự do hay là chết”
mãi được. Cần phải có thứ gì bỏ vào mồm thì mới tiếp tục làm cách mạng, canh giữ
hòa bình thế giới, trong khi đó đám lãnh đạo Cuba chỉ biết hô hào và dọa dẫm
dân, nhắm mắt lê lết trên lối mòn, chưa tìm ra con đường sáng cho đất nước. Giỏi
lắm thì vác rá đi xin, nơi này một ít, nơi kia một tí, xin gạo xin dầu, để sống
cầm hơi, đợi tới ngày cách mạng thắng lợi trên toàn thế giới.
Nói
thêm về Fidel: Ngày 25.11.2016, nhân vật huyền thoại của phe cộng sản trên thế
giới, nhà lãnh đạo Cuba Fidel Castro Ruz qua đời, thọ 90 tuổi. Ông ta cầm quyền
liên tục từ tháng 1.1959, mãi tới khi sức tàn lực kiệt, không trụ nổi vào năm
2011 mới chịu buông, nhưng không buông hẳn cho những người tài, nguyên khí quốc
gia, mà “nhường ngôi” cho em ruột… trẻ hơn, khi ấy cũng đã ngoài 80 tuổi. Cầm
quyền liên tục từ tháng 1.1959 tới khi sức tàn lực kiệt, không trụ nổi vào năm
2011 ông mới chịu buông. Quá kinh.
Xung
quanh nhân vật này, phe cộng sản quốc tế tô vẽ thêm nhiều điều “khác thường”
nên người ta nói “nhân vật huyền thoại” là vậy. Đó cũng là cách dựng nên, tạo
ra một idol, dù là Cuba idol, nhưng cũng có ý nghĩa chung cho cả phe, mang tính
quốc tế.
Phe
cộng sản thường tuyên truyền đề cao tập thể, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân
nhưng lại thường xuyên thần thánh hóa các cá nhân, dạng Stalin, Brezhnev, Mao
Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Ceaucescu… để lôi cuốn dân chúng.
Nhất
thời, những idol này, thông qua bộ máy tuyên truyền, họ chẳng khác gì chúa trời,
thượng đế, khiến dân chúng phải sùng bái, tụng niệm, làm theo. Tuy nhiên, điều
tai hại là, khi thời thế thay đổi, thần tượng sụp đổ thì hình ảnh được tô vẽ
tan biến rất nhanh, thảm hại. Cuộc sống luôn có quy luật của nó chứ chả tuân
theo ý chí chủ quan của một tổ chức hay cá nhân nào.
Những
năm Liên Xô còn hùng mạnh, đứng đầu phe XHCN, đối trọng với “tập đoàn tư bản đế
quốc” do Mỹ dẫn dắt, Fidel được coi là tên lính xung kích ở tây bán cầu. Có
Liên Xô chống lưng, ông thành người hùng.
Cuba
những năm ấy hầu như chỉ có 2 nhiệm vụ: Chống Mỹ và trồng mía ép đường bán cho
Liên Xô. Tất cả những thứ khác đã có anh cả Liên Xô lo, nên Cuba tự gây cho
mình một nền kinh tế phụ thuộc. Tới mức khi anh cả sụp đổ, tan rã năm 1991, bị
cắt bầu sữa, em bé Cuba đói sữa ngày càng đèo đẹn, suy dinh dưỡng, cho tới nay
đã 35 năm vẫn không hồi phục trưởng thành được.
Từ một nước
phát triển nhất vùng Caribe, đứng hàng đầu Trung Mỹ, nay Cuba nằm trong nhóm nước
nghèo đói thiếu thốn lạc hậu nhất thế giới. Tất cả đều bắt đầu từ cuộc cách mạng
xã hội chủ nghĩa. Và bi kịch ở chỗ cho đến bây giờ những người cộng sản Cuba độc
quyền cai trị đất nước nhỏ bé chục triệu dân này vẫn kiên định đi theo con đường
nghèo đói ấy.
Hôm
29.11.2016, họ hứa trước linh cữu ông Fidel rằng sẽ vẫn nối tiếp đường ông đi.
Đương nhiên là thế, ông em phải nối gót ông anh, ông già 85 cứ phải làm như ông
già 90 đã làm, khác thế nào được. Một thế hệ già nua đứng ở cổng âm ti nhưng vẫn
làm nhiệm vụ dẫn dắt cho cả một dân tộc đi tìm tương lai. Có sự trái khoáy, bi
kịch, bất hạnh nào như thế chăng?
Hậu
sinh của anh em nhà Fidel, ông chủ tịch Miguel Diaz-Canel Bermudez những
ngày qua (tháng 1.2026) vẫn kêu gọi chiến đấu hy sinh đến người Cuba
cuối cùng để bảo vệ thành quả chủ nghĩa xã hội. Chả hiểu họ định
bảo vệ thành quả gì? Hãy khôn ngoan hơn, sang Việt Nam mà học hỏi.
Chủ nghĩa xã hội vẫn còn trong nghị quyết, trên khẩu hiệu, nhưng
cuộc sống đã vận hành theo cách khác, sinh sắc hơn nhiều.
Hồi
miền Bắc Việt Nam đánh nhau với Mỹ, ông Fidel là người ủng hộ nhiệt thành. Những
thập niên 60-70 thế kỷ trước, lứa chúng tôi nghe tuyên truyền nhiều về ông, rất
kính phục ông và ông Che Guevara. Công nhận bộ máy tuyên truyền tô vẽ rất
giỏi.
Nghe
người lớn kể rằng Fidel định đưa quân sang đánh giúp nhưng cụ Hồ bảo chưa cần.
Ông cử kỹ sư và công nhân sang làm đường Xuân Mai – Hòa Bình, giúp xây cái nhà
khách ven hồ Tây cho đảng có chỗ tiếp khách, xây bệnh viện Việt – Cu ở Đồng Hới
(Quảng Bình), chở bò sữa qua để nuôi trên vùng Ba Vì, Mộc Châu, bán rẻ đường
cho Việt Nam hoặc đổi lấy gạo, mặc cho máy bay và thủy lôi Mỹ phong tỏa dày đặc
trên trời dưới nước vẫn đưa tàu thủy chở hàng tới cảng Hải Phòng, khi Quảng Trị
vừa được giải phóng là ông sang thăm động viên ngay…
Ông
Fidel làm việc đó với tinh thần lúc bấy giờ người ta hay nhắc đến, là “quốc tế
vô sản trong sáng”, mà thực chất tất cả mọi điều đều có sự chỉ đạo của
Liên Xô. Người cộng sản Việt Nam biết ơn ông, sống tình nghĩa thủy chung với
Cuba và ông Fidel cho đến tận bây giờ cũng một phần do những quá khứ tốt đẹp ấy.
Tuy
nhiên, cũng cần tỉnh táo hiểu rằng, cũng chả phải vô tư trong sáng
gì đâu, đó chỉ là sự đổi chác, đền bù cho xương máu của người Việt
đã đổ ra trong cuộc chiến tranh mà Liên Xô, Cuba… đứng ngoài vỗ tay cổ
vũ. Hàng triệu người Việt đã ngã xuống “tuyến đầu chống Mỹ” để họ
được hưởng hòa bình, ung dung xây dựng chủ nghĩa xã hội, món nợ ấy
mình không đòi thì thôi, chứ ơn nghĩa cái gì.
Nhưng
ông Fidel cũng là hình ảnh của một người lính, thậm chí hiếu chiến. Ông đề ra
khẩu hiệu “Tổ quốc hay là chết”, dù có phải đánh đến người dân Cuba cuối cùng
cũng không sợ. Ông thích làm người lính đi đầu. Tôn thờ chủ nghĩa cộng sản, ông
Fidel và những người như ông trên khắp thế giới coi sự độc lập dân tộc chỉ là
chuyện nhỏ, hạnh phúc no ấm của người dân lại càng không đáng quan tâm khi mục
đích lớn chưa đạt được.
Cái
mà họ (người cộng sản như Fidel) phấn đấu là “Hòa Bình Thế Giới”, là tiêu diệt,
đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa đế quốc, những thứ mà họ quy vào mấy
chữ ngắn gọn: Bóc lột, xâm lược. Phải đấu tranh cho hòa bình thế giới, canh giữ
hòa bình thế giới, 24/24.
Chính
vì vậy, sau khi đã cướp được chính quyền bằng gươm súng, hầu như không nước cộng
sản nào chịu dừng cuộc chiến lại để tập trung vào việc xây dựng cuộc sống ấm no
hạnh phúc cho dân mình, mà cứ mải miết cuộc hành trình vũ lực vô định với mục
đích vĩ đại lớn lao hơn: Cách mạng thế giới.
Biết
bao nhiêu xương máu đã đổ ra cho sự bao đồng không tưởng này, bị cuốn vào cái
vòng xoáy “ai thắng ai” khủng khiếp, tàn bạo ấy. Họ tự đắc “Ta vì ta ba chục
triệu người/ Cũng vì ba nghìn triệu trên đời”, “Ta giữ cho ai mảnh đất này… /
Ta hiểu vì sao ta chiến đấu/ Ta hiểu vì ai ta hiến máu”…
Tức
là cái tham vọng của họ không bị gói gọn trong phạm vi đất nước – dân tộc mà
kinh khiếp hơn nhiều, nó ôm trùm cả quả địa cầu.
Theo
Fidel, chỉ có sức mạnh của chủ nghĩa xã hội mới có thể tiêu diệt hoàn toàn chủ
nghĩa tư bản, mới đem lại no ấm, hạnh phúc, hòa bình cho nhân loại. Sống chết
cũng phải giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, ngay cả khi hết gió họ vẫn duy ý
chí bắt cờ phải tung bay. Chỉ thù hằn, chỉ thích đánh nhau.
Thời
cách nay nửa thế kỷ, nhưng câu thơ như trên được coi là tuyệt bút. Giả dụ mấy lời
nôm na tự sướng của ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết mà phát ra thời đó chắc
cũng được xem như lời thánh nhân, chỉ tiếc nó bị lùi lại mấy chục năm nên trở
thành trò cười. Người cộng sản kiểu Fidel đã tự huyễn hoặc mình với những khát
vọng to tát kiểu vậy. Dân gian thì nói ngắn gọn “Ốc chưa mang nổi mình ốc, lại
cứ đòi mang cọc cho rêu”.
Sau
này, khi một số người cầm quyền ở các nước phe XHCN tỉnh ngộ ra, họ nhận
thấy rằng đã kiêu hãnh kiêu ngạo ảo tưởng một cách mù quáng. Thì đúng vậy,
con ếch ngồi đáy giếng, dĩ nhiên bầu trời chỉ bằng cái vung thôi.
Nói
gì thì nói, khát vọng vĩ đại của Fidel dưới góc độ lý luận là rất đẹp đẽ, chỉ
có điều luôn làm ngược lại. Lý luận và thực tế luôn trái nhau.
Một
khát vọng vĩ đại, đôi khi cũng đem lại thảm họa vĩ đại. Thật tiếc cho con người,
nhất là cho nhân dân gánh chịu nó.
Nguyễn
Thông (người Phòng)
.
============
Cuba
ngày trở lại. Tình hình Cuba hiện giờ ra sao?
DEC
2, 2025
https://www.youtube.com/watch?v=MrZZMAcslCw
.
364,435 views Dec 2, 2025 #Lainguachan
LNC
trở lại Cuba để xem tình hình ở đây hiện nay ra sao...
==================
Tình
hình thực tại ở Cuba ngày càng tệ hơn? 🇨🇺
Dec 6,
2025
https://www.youtube.com/watch?v=o0A4mnEXefw
.
399,262
views Dec 6, 2025 #Lainguachan
LNC
đi tìm hiểu tình hình thực tại ở Cuba hiện nay...
=======================
Cuộc sống đói thiếu của người dân ở nơi giàu nhất Cuba
AUG
23, 2023
https://www.youtube.com/watch?v=yJEd9ToQD3A
.
1,247,854
views Premiered Aug 23, 2023 #phongbui
#hoancanhkhokhan #tuthien
👉 Đăng ký kênh để xem
thêm những video hay nhất, đừng quên LIKE và nhấn chuông 🔔 nhận thông báo khi
PHONG BỤI ra video mới nhé: https://bit.ly/PhongBuiYoutube
#phongbui #hoancanhkhokhan #tuthien
================
Đây Là
Cuộc Sống Thực Ở CUBA Sau Lệnh Cấm Vận Tàn Nhẫn Của Mỹ Khiến Thế Giới Sốc Nặng
Top 10 Huyen Bi
AUG
23, 2025
https://www.youtube.com/watch?v=Ikmpqh1SDOI
.
182,832
views Aug 23, 2025 #top10huyenbi
#cuba #khamphathegioi
Đây Là Cuộc
Sống Thực Ở CUBA Sau Lệnh Cấm Vận Tàn Nhẫn Của Mỹ Khiến Thế Giới Sốc Nặng
No comments:
Post a Comment