Nhiều bạn
nhắn tin rằng, họ đang chờ tôi lên tiếng về cái bộ phim Đất rừng phương Nam
đang gây tranh cãi ầm ĩ. Thú thật, tôi thích xem phim, và chỉ có bình luận mồm:
thích hay không thích. Những gì không biết thì không viết. Mà phim này dựa vào
tiểu thuyết Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi, tôi xem từ bé. Muốn xem phim thì
trước đó tiểu thuyết này cũng đã có dựng phim. Không rảnh để mua vé xem phiên bản.
Tôi càng chúa ghét loại trí thức gì cũng tỏ ra biết tuốt, có sự là khoe cái biết
tuốt của mình.
Trong vụ
này, thấy hai bên chửi nhau, tôi có xem họ chửi nhau thế nào. Vui nhưng tởm. Tởm
nhất là đấu tố và chụp mũ chính trị. Kể cả sự ngụy biện để bào chữa.
Phe đấu tố
không phải bần cố nông mà khởi động từ đám trí thức. Buồn cười và tởm nhất là
sau gần cả thế kỉ cách mạng, dân trí thì có tiến bộ mà trí thức vẫn ấu trĩ như
trẻ con. Họ vẫn mãi cái tư duy mang tính lập trường ta tốt/địch xấu, ta thiện/địch
ác, ta thắng/địch thua. Một bộ phim thiếu lập trường là sự nhột của nhà cầm quyền
và phe đấu tố gồm toàn những người đứng tuổi nhưng trở thành Hồng vệ binh - đội
quân trẻ con của Mao từng giết người như ngóe.
Phe bào chữa
nói nghệ thuật phi chính trị thì theo tôi cũng không ổn. Chính họ khi bàn chuyện
chính trị thì to mồm nói, rằng ngay cả chuyện ăn uống, ỉa đái cũng có tính
chính trị, vì chính trị chi phối mọi hoạt động của công dân. Vậy thì làm gì có
chuyện nghệ thuật phi chính trị? Họ nói hư cấu thì phi lịch sử. Càng lộ ra sự
ngụy biện. Bởi một sự kiện, dẫu ăn uống, ỉa đái cũng có tính lịch sử. Ngay các
từ chỉ hoạt động ăn uống: từ đớp, táp, nhá, nhai đến ăn như một thú ẩm thực;
các từ chỉ hoạt động vệ sinh: từ liếm, quẹt, trịn, lau, đến rửa bằng phương tiện
hiện đại... đã mang tính lịch sử. Trang phục hay các tổ chức xã hội đỏ, xã hội
đen càng có tính lịch sử. Tất nhiên, phe chỉ điểm, đấu tố dựa vào đó mà kết tội
phản lịch sử, phản quốc gia, phản động thì đúng là kinh hãi.
Xét trên
bình diện ấy, tôi có xót xa cho những người làm phim và nhìn ra luôn cái hậu họa
của bất cứ tác phẩm nào bị mang ra đấu tố, trừ những tác phẩm phân tuyến rõ
ràng địch/ta. Như thể loại lợi dụng thi pháp cổ tích để bịp trẻ em chẳng hạn!
Nhưng đến
hôm nay thì tôi lại quay ra ghét những nhà làm phim, đúng ra ghét nhà sản xuất
phim. Không thể chấp nhận được khi họ cấu kết với trường học bắt sinh viên, học
sinh phải mua vé xem phim. Cái trò nhân danh vì tình yêu đất nước, quê hương,
vì trải nghiệm học tập nghe mà phát ói. Tôi ói vào mặt những nhà quản lý giáo dục
khi đặt vé trước cho sinh viên, học sinh rồi sau đó thu tiền. Có nhân danh gì
đi nữa cũng không giấu được cái món hoa hồng nhà sản xuất chi lại cho người quản
lý.
Đất nước
này gì cũng hoa hồng. Triệu đóa hoa hồng. Thôi thì trong kinh doanh, đấu thầu
còn tạm chấp nhận. Trong giáo dục mà cũng thi nhau hưởng hoa hồng: hoa hồng thiết
bị, hoa hồng sách giáo khoa, hoa hồng học tăng cường, hoa hồng bảo hiểm, hoa hồng
khám sức khỏe, hoa hồng đồng phục,... cho đến hoa hồng vé số, và bây giờ là hoa
hồng vé xem phim. Người quản lý giáo dục kiêm luôn đại lý các loại. Nhưng đại
lý trong kinh doanh còn chừa chỗ cho người bán lẻ. Đại lý trong nhà trường giết
chết luôn người bán lẻ. Loại hoa hồng này moi đến đáy quần hàng triệu phụ
huynh. Không thơm được mà thúi!
Thúi vì
nhà trường vừa giống như nhà thổ, son phấn bằng đủ thứ nhân danh để làm tiền, vừa
giống như thổ phỉ, tước đoạt tài sản công dân bằng trò lấy học sinh làm con
tin.
Nhớ cách
đây đã lâu, công đoàn, đoàn thanh niên làm đại lý bán vé số. Đủ loại nhân danh:
vé số vì người nghèo, vé số vì trẻ em nhiễm chất độc da cam, vé số vì trẻ em
khuyết tật.... Cứ thế mỗi công đoàn bộ phận, mỗi chi đoàn phát cho mỗi công
đoàn viên, mỗi đoàn viên thanh niên chục vé và trừ lương hoặc thu tiền. Đến lúc
tôi phải lên cơn thịnh nộ: "Cả đời tôi không cờ bạc, không đánh số, sao lại
bắt tôi phải cờ bạc, đánh số? Vì người nghèo, người khuyết tật cái gì khi việc
đi bán vé số dạo của họ cũng bị các người cướp luôn?" Tôi phản đối quyết
liệt và từ đó chấm dứt luôn cái loại hoa hồng thúi mà năm nào thầy trò cũng phải
ngửi!
Phim ai
thích thì mua vé vào xem. Không thích thì thôi. Người lớn vỏ não đã hình thành,
phân biệt được hay dở, đúng sai. Tác hại phim ít. Nhưng sách giáo khoa thì bắt
buộc trẻ em phải mua phải học, tác hại vô cùng lớn. Trừ một vài người có tâm có
trí lên tiếng phản đối sự đầu độc của sách, còn đại đa số giáo sư, tiến sĩ thì
im bặt hoặc ngụy biện bào chữa. Trong khi vụ phim ảnh chỉ để kinh doanh sự thư
giãn này thì họ nhe nanh rất hung hăng. Không phải vì người bị móc túi là sinh
viên, học sinh mà vì thứ khác...
Chu Mộng
Long
Hình :
https://www.facebook.com/photo/?fbid=7581443168536527&set=pcb.7581385615208949
https://www.facebook.com/photo?fbid=7581443155203195&set=pcb.7581385615208949
https://www.facebook.com/photo?fbid=7581443181869859&set=pcb.7581385615208949
https://www.facebook.com/photo?fbid=7583028535044657&set=pcb.7581385615208949
https://www.facebook.com/photo?fbid=7583028611711316&set=pcb.7581385615208949
https://www.facebook.com/photo/?fbid=7583028685044642&set=pcb.7581385615208949
.
No comments:
Post a Comment