Thursday, September 3, 2026

DI SẢN CỦA MỘT TỔNG THỐNG KHÔNG PHẢI LÀ TÊN MÌNH ĐƯỢC GẮN Ở BAO NHIÊU NƠI (Dương Ngọc Hoài Linh)

 



Di sản của một tổng thống không phải là tên mình được gắn ở bao nhiêu nơi

Dương Ngọc Hoài Linh

03/09/2026

https://baotiengdan.com/2026/09/03/di-san-cua-mot-tong-thong-khong-phai-la-ten-minh-duoc-gan-o-bao-nhieu-noi/

 

Có một sự nhầm lẫn khá căn bản khi nói rằng “di sản của Trump đa số đã cố định và bền vững”.

 

Trước hết phải phân biệt di sản chính trị với công trình tưởng niệm hay việc quảng bá tên tuổi. Một tổng thống có thể cho treo chân dung, đặt tên một chương trình, xuất hiện trên đồng tiền kỷ niệm hoặc được những người cùng đảng đề nghị lấy tên đặt cho sân bay. Những thứ ấy có thể tồn tại một thời gian rất lâu, nhưng tự thân chúng chưa làm nên “di sản tổng thống”.

 

Trong khoa học chính trị và lịch sử, di sản của một tổng thống là những thay đổi mà nhiệm kỳ của ông để lại đối với thể chế, luật pháp, kinh tế, xã hội, quan hệ quốc tế và văn hóa chính trị sau khi ông đã rời quyền lực. Di sản càng khó đảo ngược khi nó càng vượt khỏi quyền lực cá nhân của tổng thống và được “khóa” vào hệ thống bằng Hiến pháp, luật của Quốc hội, thiết chế lâu dài, án lệ, hiệp ước hoặc sự đồng thuận xã hội rộng lớn.

 

George Washington chẳng cần lấy tên mình đặt lên đồng tiền lúc đang làm tổng thống để trở nên vĩ đại. Một trong những di sản lớn nhất của ông chính là tự nguyện rời quyền lực sau hai nhiệm kỳ, tạo ra chuẩn mực rằng tổng thống không phải vua. Chuẩn mực ấy tồn tại hơn một thế kỷ trước khi giới hạn hai nhiệm kỳ, cuối cùng được ghi thành Tu chính án 22 năm 1951.

 

Abraham Lincoln để lại Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ, thắng lợi của Liên bang trong Nội chiến và động lực chính trị dẫn tới Tu chính án 13, xóa bỏ chế độ nô lệ. Franklin D. Roosevelt để lại New Deal và đặc biệt là hệ thống Social Security – những thiết chế đã sống qua hàng chục đời Quốc hội và tổng thống thuộc cả hai đảng.

 

Dwight Eisenhower gắn với hệ thống xa lộ liên tiểu bang khổng lồ, một phần cơ sở hạ tầng đã thay đổi địa lý kinh tế của Hoa Kỳ. Lyndon Johnson để lại Civil Rights Act 1964, Voting Rights Act 1965, Medicare và Medicaid; riêng Đạo luật Dân quyền 1964 đã biến nguyên tắc chống phân biệt chủng tộc thành luật liên bang.

 

Đó mới là ý nghĩa của chữ “bền vững”: Người kế nhiệm không thể chỉ bước vào Nhà Trắng, cầm bút ký một sắc lệnh rồi xóa sạch nó.

 

Ngược lại, sắc lệnh hành pháp là loại di sản kém cố định hơn. Tổng thống sau có thể hủy hoặc sửa nhiều sắc lệnh của tổng thống trước. Quy định hành chính có thể được sửa theo thủ tục luật định và bị tòa án xem xét. Chính sách ngân sách còn phụ thuộc Quốc hội.

 

Một đạo luật khó xóa hơn vì thường phải có một đạo luật mới. Còn sửa Hiến pháp khó hơn rất nhiều vì phải vượt qua Điều V của Hiến pháp. Vì vậy độ bền của một di sản có thể hình dung như một chiếc tháp: Ý muốn cá nhân sắc lệnh quy định đạo luật thiết chế được xã hội chấp nhận rộng rãi Hiến pháp. Càng lên cao, một tổng thống càng khó tự mình đảo ngược.

 

Vậy những thứ mang tên Trump thì sao?

 

Đây là điểm cần công bằng về sự kiện. Không nên nói rằng tất cả những thứ mang tên Trump hiện nay đều “không hợp pháp” và chắc chắn tổng thống sau sẽ tháo xuống. Cái gì được Quốc hội thông qua thành luật hoặc được thiết lập hợp pháp theo thẩm quyền của tiểu bang thì người kế nhiệm cũng phải tuân theo pháp luật nếu muốn thay đổi.

 

Chẳng hạn, đề nghị đổi tên Palm Beach International Airport thành “Donald J. Trump International Airport” đã được đưa ra tại Quốc hội liên bang qua H.R.8054, nhưng hồ sơ chính thức cho thấy dự luật liên bang đó mới được giới thiệu và chuyển tới ủy ban ngày 24/3/2026, chứ việc giới thiệu dự luật không đồng nghĩa Quốc hội đã ban hành luật.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/09/1-10-746x420.jpg

Nỗ lực gắn tên mình vào Kennedy Center bất thành. Công nhân đang gỡ bỏ tên Donald Trump ra khỏi Kennedy Center ở Washington DC hồi tháng 6/2026, theo lệnh của tòa. Nguồn: AP

 

Trong khi đó, luật Florida năm 2026 lại quy định đổi tên sân bay thành “President Donald J. Trump International Airport”, nhưng còn đặt ra các điều kiện, gồm sự chấp thuận của FAA và thỏa thuận về quyền sử dụng tên. Vì vậy trường hợp này phải phân tích theo thẩm quyền và quy trình pháp lý cụ thể, không thể đơn giản nói tổng thống kế nhiệm muốn tháo là tháo.

 

Đồng $1 mang hình Trump cũng là một ví dụ đáng chú ý. U.S. Mint đã chính thức công bố thiết kế đồng $1 kỷ niệm 250 năm Hoa Kỳ mang chân dung Trump vào tháng 8/2026. Thông tin chính thức của U.S. Mint về đồng $1 Trump. Vì thế có thể tranh luận gay gắt về tính thích hợp của việc một tổng thống đương nhiệm xuất hiện trên tiền kỷ niệm, nhưng không nên gọi nó là bất hợp pháp chỉ vì chúng ta phản đối Trump.

 

Tương tự, thư viện tổng thống (Presidential Library) không phải đền thờ một cá nhân. Theo National Archives, Presidential Library về bản chất là kho lưu trữ hồ sơ của một chính quyền để lịch sử, giới nghiên cứu và công chúng có thể tiếp cận; hồ sơ tổng thống hiện đại thuộc quyền sở hữu của chính phủ liên bang theo Presidential Records Act.

 

Nixon có thư viện tổng thống dù Watergate buộc ông từ chức. Có thư viện mang tên một tổng thống vì vậy không chứng minh tổng thống ấy vĩ đại.

 

Điều quan trọng nhất nằm ở đây: Tượng đài là ký ức về một con người; di sản là hậu quả mà con người ấy để lại cho đất nước.

 

Một tổng thống có thể gắn tên mình lên mười tòa nhà nhưng người kế nhiệm có thể đổi tên nếu pháp luật cho phép. Một đồng tiền có thể ngừng đúc. Một tấm bảng có thể được thay. Một chương trình mang tên tổng thống có thể bị đổi tên.

 

Với các công trình tưởng niệm trên đất liên bang ở Washington, ngay cả việc xây dựng cũng chịu một hệ thống luật và thủ tục; luật liên bang quy định các công trình tưởng niệm thuộc phạm vi điều chỉnh phải được Quốc hội cho phép cụ thể.

 

Nhưng thử “tháo” hệ thống xa lộ Eisenhower ra khỏi nước Mỹ, xóa Social Security của Roosevelt bằng một tấm biển mới, hay xóa Civil Rights Act khỏi lịch sử bằng cách đổi tên một sân bay xem. Không thể. Đó là sự khác biệt giữa di sản thể chế và sự phô trương biểu tượng.

 

Bởi vậy, muốn biết “di sản Trump” có thật sự bền vững hay không, đừng đếm xem hiện nay có bao nhiêu đồng tiền, tấm bảng, sân bay hay công trình mang tên Donald Trump.

 

Hãy chờ sau 20, 30 hay 50 năm và hỏi những câu quan trọng hơn: Ông đã để lại đạo luật nào trở thành nền móng của nước Mỹ? Thiết chế nào do ông tạo ra được cả hai đảng tiếp tục bảo vệ? Nguyên tắc hiến định nào được củng cố? Chính sách nào vẫn tồn tại qua nhiều đời tổng thống vì xã hội Mỹ không muốn từ bỏ nó?

 

Nếu những thứ ấy tồn tại, đó là di sản bền vững của Trump, dù tốt hay xấu. Nếu một thứ chỉ tồn tại nhờ quyền lực chính trị của một cá nhân và biến mất khi cá nhân ấy mất quyền lực, thì chính sự biến mất đó chứng minh rằng nó chưa bao giờ là một di sản “cố định”.

 

Lịch sử cuối cùng không hỏi một tổng thống “Ông đã khắc tên mình lên bao nhiêu thứ?” Lịch sử hỏi: “Sau khi ông không còn quyền lực nữa, nước Mỹ còn giữ lại điều gì của ông – và tại sao?”






No comments: