Tuesday, April 30, 2024

"NHÂN VĂN, NHÂN ÁI" VÀ BẤT CẬN . . . NHÂN TÌNH! (Đồng Phụng Việt / Blog RFA)

 



 

“Nhân văn, nhân ái” và bất cận... nhân tình!

Đồng Phụng Việt  

Thứ Hai, 04/29/2024 - 06:07 — DongPhungViet

https://www.rfavietnam.com/node/8025

 

Chuyện BCH TƯ đảng khóa 13 nhất trí cho ông Vương Đình Huệ “thôi chức Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch Quốc hội khóa 15, theo nguyện vọng cá nhân” (1), cho thấy giới lãnh đạo đảng không còn chút liêm sỉ nào.

 

Một tổ chức chính trị ra rả “nâng cao ý thức pháp luật của cán bộ, công chức, viên chức”, khẳng định đó là “một trong những điều kiện tiên quyết của việc xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (2) nhưng vừa thản nhiên thừa nhận ông Huệ “vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm”, phải “chịu trách nhiệm người đứng đầu theo các quy định của đảng và pháp luật của nhà nước” (3), vừa khẳng định chắc nịch rằng ông Huệ có thể “hạ cánh an toàn” (đồng ý cho thôi chức theo nguyện vọng cá nhân), rồi trước ông Huệ là ông Võ Văn Thưởng (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch thứ 12 của Cộng hòa XHCN Việt Nam), trước ông  Thưởng là ông Trần Tuấn Anh (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Trưởng ban Kinh tế của BCH TƯ đảng), trước ông Anh là ông Nguyễn Xuân Phúc (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch thứ 11 của Cộng hòa XHCN Việt Nam) cũng... y hệt như vậy. Kiểu hành xử ấy có khác gì vừa tự khoe sạch sẽ vì “học tập, làm theo tư tưởng, đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh”, nỗ lực “giữ gìn vệ sinh thật tốt”, vừa bôi tro, trát trấu vào mặt và bảo đó là điểm “ưu việt” của “nhà nước dân chủ kiểu mới”!

 

Một trong những lý do dẫn tới việc bốn Ủy viên Bộ Chính trị vừa kể phải “tự nguyện” xin “thôi giữ các chức vụ” và được BCH TƯ đảng nhất trí đáp ứng là không thể thoái thác “trách nhiệm chính trị của người đứng đầu”. Nếu đúng là “người đứng đầu” không thể né tránh “trách nhiệm chính trị” vì “để xảy ra nhiều vi phạm khiến nhiều cán bộ, đảng viên vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự, xử lý kỷ luật đảng, hành chính” thì tại sao ông Nguyễn Phú Trọng chưa tự xử hoặc BCH TƯ đảng khóa 13 không ngồi lại để xem xét, xử lý Tổng bí thư? Nên xếp ông Trọng vào loại nào khi ông thường xuyên răn dạy các đồng chí phải “tự soi lại mình, tự gột rửa” (3), gọi hiện tượng “chân mình còn lấm bê bê, lại cầm bó đuốc đi rê chân người” là bệnh, lớn tiếng cảnh báo căn bệnh này vừa là nguyên nhân dẫn tới, vừa là biểu hiện của “tự diễn biến, tự chuyển hóa” (4) nhưng vẫn không xin thôi làm Tổng Bí thư, cho dù Bộ Chính trị mất năm Ủy viên trong vòng chưa đầy 18 tháng, chưa kể khi đảm nhận vai trò lãnh đạo tiểu ban chuẩn bị nhân sự cho BCH TƯ đảng khóa 13, ông Trọng còn chọn nhầm, giới thiệu sai nên BCH TƯ khóa này mất thêm hơn một chục Ủy viên nữa bởi từng có đủ thứ “vi phạm, khuyết điểm” trước khi được tiến cử vào BCH TƯ đảng khóa này?

 

                                                          ***

Bởi thiếu liêm sỉ nên bất chấp thực trạng thế nào, đầu năm 2021, lúc Đại hội 13 của đảng CSVN kết thúc, bất chấp Điều lệ đảng không cho phép một cá nhân đảm nhiệm vai trò Tổng bí thư quá hai nhiệm kỳ (5), sau khi tái đắc cử nhiệm kỳ thứ ba, ông Trọng mới dõng dạc tuyên bố: “Đại hội đã tiến hành nghiêm túc, đúng Điều lệ Đảng, sáng suốt lựa chọn và bầu các đồng chí đủ tiêu chuẩn, xứng đáng vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa 13” (6)...     

 

Tổng bí thư như thế thì đồng đảng cũng thế. Không ít cá nhân phụ họa như ông Nguyễn Xuân Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương: “Chúng ta chuẩn bị rất kỹ lưỡng về chất lượng chứ không chỉ có điều kiện, tiêu chuẩn... Qua công tác nhân sự tại đại hội lần này thấy được niềm tin của nhân dân với đảng, đây là nét rất mới, mang lại thành công lớn của đại hội” (7). May là ông Thắng tán... láo. Ông mà đúng, sau scandal Vương Đình Huệ, sẽ có bao nhiêu triệu dân vì thất vọng mà... tự tử?

 

                                                        ***

Mười năm trước, ông Trọng định hướng thế này cho công cuộc chống tham nhũng: “Chúng ta làm rất kiên quyết nhưng phải tỉnh táo, làm lâu dài, giữ cho được ổn định đất nước để phát triển chứ giũ tung tất cả, tạo sự mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm... Phải khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định” (8).

 

“Sự khôn ngoan”, “con mắt chiến lược” nhằm “bảo vệ được bình hoa” là lý do khiến ông Trọng và đảng của ông khẳng định, vừa điều hành công cuộc chống tham nhũng theo hướng “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, vì sự nghiệp chung bất kể đó là ai” (9), vừa bảo đảm “nhân văn, nhân ái, nhân tình” vì “răn đe, giáo dục, ngăn ngừa là chính, nếu phải xử lý thì nghiêm minh, đúng pháp luật và phù hợp với lương tâm, tình cảm của con người” (10).

 

Phải rất thiếu liêm sỉ mới thản nhiên biện luận về việc đặt định những yêu cầu mâu thuẫn, chẳng nơi nào, thời nào trong lịch sử nhân loại dám dùng trong ngăn ngừa “tham quan ô lại”. Thực trạng kinh tế - xã hội càng ngày càng thê thảm chứng minh “nhân văn, nhân ái, nhân tình”, chỉ kích thích các đồng đảng nhũng lạm táo tợn hơn, không những không “răn đe, giáo dục, ngăn ngừa” được ai mà còn là nguyên nhân khiến các đồng đảng “giũ tung tất cả” nhằm giành phần lớn hơn và cuối cùng vẫn là dân lành lãnh hết hậu quả.    

 

--------------------

Chú thích

 

(1) https://vnexpress.net/trung-uong-dong-y-ong-vuong-dinh-hue-thoi-chuc-chu-tich-quoc-hoi-4735654.html

 

(2) https://www.tapchicongsan.org.vn/web/guest/quan-triet-va-thuc-hien-nghi-quyet-dai-hoi-xiii-cua-dang/-/2018/824718/nang-cao-y-thuc-phap-luat-cua-can-bo-cong-chuc-vien-chuc-dap-ung-yeu-cau-xay-dung-nha-nuoc-phap-quyen-xa-hoi-chu-nghia-viet-nam.aspx

 

(3) https://nld.com.vn/thoi-su/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-moi-can-bo-dang-vien-tu-soi-lai-minh-tu-got-rua-tu-sua-minh-20211209160506268.htm

 

(4) https://www.qdnd.vn/phong-chong-tu-dien-bien-tu-chuyen-hoa/truoc-het-phai-tu-phe-binh-738951

 

(5) https://tulieuvankien.dangcongsan.vn/van-kien-tu-lieu-ve-dang/dieu-le-dang/dieu-le-dang-do-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xi-cua-dang-thong-qua-3431

 

(6) https://www.vietnamplus.vn/dien-van-be-mac-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xiii-cua-dang-post692965.vnp

 

(7) https://thanhnien.vn/cong-tac-nhan-su-cua-dai-hoi-xiii-da-duoc-chuan-bi-ky-luong-ve-moi-mat-1851034861.htm

 

(8) https://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/chong-tham-nhung-danh-chuot-dung-vo-lo-20141006212715536.htm

 

(9) https://vnews.gov.vn/video/khong-co-vung-cam-khong-co-ngoai-le-vi-su-nghiep-chung-bat-ke-do-la-ai-62856.htm

 

(10) https://tienphong.vn/chong-tham-nhung-nhan-van-nhung-du-ran-de-ngan-ngua-post1604684.tpo

 

 

DongPhungViet's blog






VINGROUP và CÔNG AN CHỈ "CỘT DÂY GIÀY TRONG RUỘNG DƯA"? (Đồng Phụng Việt / Blog RFA)

 



Vingroup và công an chỉ “cột dây giày trong ruộng dưa”?

Bình luận của blogger Đồng Phụng Việt

30/04/2024

https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/vingroup-and-police-did-it-accidentally-or-purposely-04302024102402.html

 

.

https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/vingroup-and-police-did-it-accidentally-or-purposely-04302024102402.html/@@images/b1fe30d9-64f7-46ec-addc-2d7870b0d4fe.jpeg

Xe điện của VinFast được trưng bày ở cửa hàng tại Hà Nội hôm 29/9/2023 (minh họa)  -  AFP

 

 

Lê Minh Nguyên vừa đưa lên trang Facecebook của ông bài lược thuật về tai nạn xảy ra ở Pleasanton – một thành phố nhỏ ở khu vực Bắc California, hôm 24/4/2024. Bài lược thuật đó không dài nên xin dẫn lại:

 

VinFast làm thinh - Báo Việt Nam không được đăng

 

Gia đình bốn người chết hết vì đi xe VinFast đụng vào cây sồi bốc cháy khoảng 9 giờ tối thứ tư 24/4 ở Pleasanton, Bắc California. Tốc độ cho phép lái trên đường Stoneridge Drive của thành phố này là 40 dặm một giờ, có nghĩa là tốc độ tương đối chậm, có thể thắng kịp khi gặp sự cố. Cảnh sát cho biết việc xe chạy quá tốc độ có góp một phần vào tai nạn và không có chỉ dấu gì là do rượu, ma túy hay giằng co, gây gổ. Xe va vào trụ lề đường rồi lạc tay lái đụng vào cây, bốc cháy dữ dội ngay sau đó và ông Larry Lai, sống gần đó cho biết, ông đang ở bên ngoài thì nghe thấy tiếng nổ vào thời điểm xảy ra tai nạn. Ông nói: “Cứ năm đến mười giây lại có một tiếng nổ lớn, có thể khoảng năm đến tám lần. Ba nguời chết đã được nhận diện là: Tarun Cherukara George, 41 tuổi. Rowan George, 13 tuổi, Aaron George, 9 tuổi. Người thứ tư do bị cháy quá tệ nên chưa thể nhận diện sớm được, chỉ biết là phái nữ.

 

VinFast từ chối sự tiếp xúc để xin ý kiến của hãng tin NBC Bay Area. Cho tới thời điểm này, VinFast vẫn còn làm thinh về tai nạn. Trong nước các báo loan tin thì bị gỡ bài. VinFast không thể và không nên ứng xử thờ ơ trước một tai nạn kinh khủng như vậy ở Mỹ, không nên đem cung cách ứng xử với nguời tiêu dùng ở Việt Nam để áp dụng ở Mỹ, vì sẽ thất bại ê chề!

 

Việc xe chạy quá tốc độ cho phép, vẫn còn chưa rõ là lỗi từ người lái - một kỹ sư làm việc cho Google và được láng giềng quý mến - hay từ phần mềm. Dù cuộc điều tra đang tiến hành để biết chính xác nguyên nhân xảy ra tai nạn nhưng cháy và nổ liên tục khi xe vừa đụng vào cây cho thấy người trong xe không có những phút giây cần thiết để tẩu thoát, người cứu nạn không có thời gian và điều kiện để tiếp cận giải cứu - đây là những điều mà Tesla đã cẩn thận làm và test tới test lui trước khi đưa ra thị trường.

 

VinFast bán xe nhưng nên hiểu là mạng người không rẻ rúng (1).

 

                                                           ***

 

Thật ra đã có rất nhiều người trích dịch tin tức từ các cơ quan truyền thông ở Mỹ, trong đó có cả những cơ quan truyền thông hướng đến độc giả người Việt như RFA về vụ tai nạn thảm khốc này (2). Người viết bài chọn giới thiệu lược thuật của ông Lê Minh Nguyên về tai nạn liên quan tới sản phẩm của VinFast vì vài lý do: Có một số thông tin mới. Chừng mực. Đặc biệt, ông Nguyên cũng là người Việt nhưng chắc chắn không cần phải... đào tẩu và... xin tị nạn như... Sonnie Tran vì ông ở bên ngoài Việt Nam!

 

Sonnie Trần tên thật là Trần Mai Sơn, 38 tuổi, cũng là người Việt như ông Lê Minh Nguyên nhưng sống ở Việt Nam. Sonnie Tran nổi tiếng vì chuyên chắt lọc, tổng hợp thông tin từ các cáo bạch của Vingroup, đối chiếu với những tài liệu của các doanh nghiệp ngoại quốc như Tata, LongChuan,... để phân tích, nhận định về Vingroup và VinFast - một trong những sản phẩm nổi tiếng của Vingroup – trên mạng xã hội. Những phân tích của Sonnie Tran được thiên hạ chú ý vì chúng thuộc dạng... điền thế (cung cấp các thông tin, ý kiến về Vingroup hay VinFast mà thiên hạ quan tâm nhưng không thể tìm thấy trên hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam).

 

Tuy nhiên đó cũng là lý do Sonnie Tran gặp rắc rối. Từ cuối năm ngoái đến đầu năm nay, Sonnie Tran liên tục bị công an Việt Nam triệu tập để lấy lời khai vì các sản phẩm thông tin mà theo công an là có dấu hiệu “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”. Việc Sonnie Tran bị sách nhiễu đã khiến một số cơ quan truyền thông quốc tế ngạc nhiên và nêu ra như một hiện tượng vừa kỳ dị, vừa đáng ngại ở Cộng hòa XHCN Việt Nam. Tuy nhiên điều đó không giúp giảm áp lực mà Sonnie Tran phải gánh chịu. Áp lực gia tăng đến mức Sonnie Tran phải trốn khỏi Việt Nam, tìm cách được hưởng quy chế tị nạn chính trị,...

 

Tin Sonnie Tran đào tẩu xuất hiện gần như cùng lúc với tin về vụ tai nạn thảm khốc ở Pleasanton. Gọi là đào tẩu vì theo Sonnie Tran, ông đã bị cấm xuất cảnh và rắc rối xuất hiện, áp lực càng ngày càng gia tăng bởi công an Việt Nam thực hiện yêu cầu của Vingroup (3). Vingroup đã từng làm như thế với nhiều người. Một trong những vụ từng khuấy động dư luận là chuyện ông Trần Văn Hoàng dám sử dụng YouTube để phàn nàn về những khiếm khuyết của chiếc VinFast mà ông đã mua rồi bị công an triệu tập...

 

                                                         ***

Thiên hạ ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam đã từng và có lẽ sẽ còn tiếp tục bàn tán rất nhiều về việc tại sao hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam lại chọn phương thức hành xử theo kiểu “mũ ni che tai” trước những thông tin, sự kiện mà về mặt nghề nghiệp vốn dĩ không thể bỏ qua nhưng lại cương quyết không màng tới chỉ vì không có lợi cho sự nghiệp của Vingroup. Thiên hạ cũng không thể lý giải tại sao công an Việt Nam lại quan tâm và bảo vệ Vingroup tận tình như vậy?

 

Ông Tô Lâm – nhân vật lãnh đạo Bộ Công an - có biết hiện tượng hết sức bất thường này không? Đặc biệt là khi hiện tượng hết sức bất thường này trở thành “sự kiện và vấn đề” trên hệ thống truyền thông quốc tế, gây tổn hại cho nỗ lực vận động thiên hạ công nhận Việt Nam là quốc gia có nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh – vấn đề có tính chất sống còn đối với sự ổn định và phát triển của kinh tế, xã hội Việt Nam – chẳng lẽ hiện tượng hết sức bất thường đó nằm ngoài phạm trù an ninh kinh tế?

 

Trong quá khứ, ông Tô Lâm từng dính dáng đến chủ một thực thể vốn gần gũi với người đang nắm giữ quyền điều hành Vingroup. Thực thể đó là Công ty Nghe nhìn toàn cầu (AVG). AVG nằm trong tay của ông Phạm Nhật Vũ – bào đệ của ông Phạm Nhật Vượng. Năm 2014, ông Phạm Nhật Vũ quyết định bán 95% cổ phần cho Mobifone (doanh nghiệp nhà nước hoạt động trong lĩnh vực thông tin truyền thông – TTTT). Giá trị thực của số cổ phần này chỉ có 1.900 tỷ đồng nhưng Mobifone lại mua với giá 8.900 tỷ đồng. Sự việc vỡ lở, một Ủy viên BCH TƯ đảng đồng thời là cựu Bộ trưởng TTTT bị phạt tù chung thân (Nguyễn Bắc Son), một Ủy viên BCH TƯ Đảng kiêm Bộ trưởng TTTT lúc đó bị phạt 14 năm tù (Trương Minh Tuấn), Chủ tịch Hội đồng thành viên Mobifone bị phạt 23 năm tù (Lê Nam Trà),... nhưng ông Phạm Nhật Vũ chỉ bị phạt ba năm tù vì hai... ngày trước khi Thanh tra của chính phủ (TTCP) công bố Kết luận Thanh tra (KLTT) đã chủ động đề nghị hủy thương vụ, trả lại toàn bộ tiền cho Mobifone.  

 

Tuy TTCP khẳng định trong KLTT rằng Bộ Công an đã phát hành ba công văn “trái quy định về chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền”, đồng thời đề nghị “Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo Bộ Công an tổ chức kiểm điểm, xử lý trách nhiệm theo quy định của pháp luật các tổ chức, cá nhân thuộc Bộ Công an trong việc tham mưu ban hành ba văn bản tham gia ý kiến với Bộ TTTT” (4) nhưng ông Tô Lâm khi ấy là Thượng tướng, Thứ trưởng Công an - người ký cả ba văn bản vẫn vô sự.

 

Phiên xử vụ án Mobifone – AVG cho thấy, cả ba văn bản mà ông Tô Lâm đã ký không chỉ dọn đường để Mobifone mua cổ phần của AVG với giá trên trời mà việc tùy tiện xếp thương vụ vào diện “Mật” hoặc “Tối mật” đã ngăn chặn tất cả mọi người tiếp cận, đề cập đến thương vụ Mobifone mua 95% cổ phần của AVG. Sự việc vỡ lở chỉ vì một số thành viên của Mobifone kiên trì tố cáo không ngưng nghỉ cả bằng đơn, thư gửi đi khắp nơi lẫn bày ra những khuất tất trên mạng xã hội và tương quan thế lực ở thượng tầng thay đổi.

 

Một trong ba công văn  (CV số 418/BCA-TCAN ngày 9/3/2015) đề nghị Bộ TTTT “chỉ đạo hai doanh nghiệp không công khai, tuyên truyền sự việc, quản lý chặt chẽ các thông tin, tài liệu liên quan đến việc chuyển nhượng vì đây là bí mật kinh doanh của doanh nghiệp”. Đồng thời Thượng tướng Tô Lâm còn “đề nghị Bộ Thông tin Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo các cơ quan thông tấn, báo chí không đưa tin, bài viết bình luận về hoạt động chuyển nhượng giữa hai doanh nghiệp” (5). Xem lại công văn này ắt thấy, “biện pháp nghiệp vụ” vừa kể đã được dùng nhiều lần, với nhiều đối tượng và đã dùng ắt vấn đề không nhỏ.

 

Chưa có bằng chứng nào về việc Bộ công an nói chung và lực lượng an ninh thuộc Bộ Công an nói riêng bảo kê cho Vingroup. Cũng chưa có bằng chứng nào về việc Vingroup dùng Bộ Công an song chẳng lẽ tất cả đều là ngẫu nhiên? Ngạn ngữ có câu “trong ruộng dưa đừng cột dây giày, dưới gốc mận đừng sửa mũ”, hàm ý người tử tế nên tránh gây ngộ nhận. Cả Vingroup lẫn Bộ Công an dưới quyền điều hành của ông Tô Lâm chưa chú ý để tránh ngộ nhận và trong tương lai có muốn tránh chăng?   

___________

Tham khảo:

 

(1) https://www.facebook.com/LeMinhNguyen22/posts/pfbid046tZ4n4UG8aro4LMVFaKZp8GaVatP9GrnM46Bys43BXNLWyTmLvwQ663TnbQVX8Sl

 

(2) https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/vinfast-car-crash-4-deaths-04292024060743.html

 

(3) https://www.voatiengviet.com/a/sonnie-tran-xin-ti-nan-to-cong-an-sach-nhieu-ham-doa-do-ong-phan-tich-vinfast-vingroup/7587298.html

 

(4) https://thanhtra.com.vn/thanh-tra/hoat-dong-nganh/Thanh-tra-Chinh-phu-cong-bo-ket-luan-thuong-vu-MobiFone-mua-AVG-131455.html

 

(5) https://baotiengdan.com/2022/12/27/su-nghiep-cua-hai-pho-thu-tuong-pham-binh-minh-va-vu-duc-dam-cham-dut-phan-2/

 

---------------------------------------------------------------------

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự  Do

 

-----------------------

Tin, bài liên quan

BLOG

 

Những điều nghịch lý của Vinfast

Báo Xuân Pháp Luật thượng cả nhân vật vi phạm pháp luật trắng trợn lên bìa

Báo Nhà nước có bịa tin về VinFast để lừa người Việt?

Viva Vượng Vin đại đế, TUY NHIÊNNNNNNN….

Khi VinFast làm luật

 

 





QUAN và DÂN / Kỳ 4 - 3 - 2 - 1 (Nguyễn Thông / Facebook)

 



Quan và dân (kỳ 4)

Nguyễn Thông  (Nguyễn Thông Cào)

30-4-2024  00;23    

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0VAhGPvjQZFCyU63KrvMXEATGcuHVruM4PSvcAnC6AZ5CjPMgZVBV6GjJhXzomgpWl&id=100024722048900

 

Hôm nay 30.4 (ngày 30 tháng 4), trên phố xá, đường đi, nơi công cộng, và nhất là trên hệ thống báo chí truyền thông mậu dịch (báo, tivi, đài), cả bộ máy cai trị, cả “hệ thống chính trị” gần như vận hành hết công suất vào việc “kỷ niệm 49 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Rồi sau đó vài ngày, tất cả lại bị cuốn vào cơn sóng còn dữ dội hơn, “kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ”. Biết bao nhiêu thời gian, công sức, tiền của đổ vào đó, không ai có thể biết, đong đếm được. Ngân sách được sử dụng thế nào, chi vào việc gì, bao nhiêu… luôn là bí mật.

 

Suốt lâu nay, khi người cộng sản nắm quyền xứ này, họ áp dụng những trò hình thức của các đàn anh Liên Xô, Trung Quốc rất triệt để, thậm chí về mặt nào đó còn “sáng tạo” hơn, khiếp hơn. Thích diễu binh, khoái kỷ niệm này nọ, ham hố treo đèn kết hoa, chăng khẩu hiệu, treo cờ. Phe cộng sản đã đẻ ra lực lượng chuyên nghiệp, chuyện làm việc này, gọi chung là tuyên giáo. Đại loại giống như anh hề chèo để làm vui cho sân khấu chèo. Tất nhiên, mọi trò đều do đám lãnh đạo tối cao quyết, tuyên giáo chỉ là kẻ thực hiện. Ông hàng xóm nhà tôi có lần cười bảo bao giờ xứ ta vắng bặt bọn tuyên giáo thì may ra mới khá lên được, mới “sánh vai các cường quốc 5 châu” được, ít nhất về văn hóa văn nghệ, đời sống tinh thần. Lão còn đếm, những nước giàu mạnh nhất trên thế giới, cả những nước người dân được dễ thở nhất trên thế giới, không nước nào có ban tuyên giáo, ngược lại, họ đầy rẫy cơ sở nghiên cứu về khoa học công nghệ, kỹ thuật, phát minh phục vụ cuộc sống và con người. Món đặc sản tuyên giáo giờ chỉ thấy ở An Nam, Triều Tiên, Cuba, Trung Quốc, Lào, chưa biết khi nào “hoàn thành nhiệm vụ” để trả lại bầu không khí trong lành.

 

Thật không thể hiểu nổi, thôi thì việc kỷ niệm, tưởng nhớ, ôn lại chặng đường đã qua… cũng cho là được đi, cứ một vừa hai phải thì thiên hạ dễ xuê xoa chấp nhận, đằng này họ đàn hát hết năm này qua năm khác. Họ tự đặt ra “năm chẵn” là những dịp sự kiện ở năm đếm mốc đuôi 0 và 5. Đuôi 5 mà cũng năm chẵn, haha, chắc chỉ ở xứ này. Thế vẫn chưa đủ, năm nào cũng phải kỷ niệm mới thích.

 

Cứ đọc cái câu “Kỷ niệm 49 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước - 30.4”, thấy vừa buồn cười vừa buồn. 49 năm, lẻ tới mức không còn lẻ hơn nữa, mà vẫn kỷ niệm tưng bừng, lễ này hội nọ. Sang năm tròn 50, ngũ thập chu niên, thì phải biết. Bà bạn tôi từ Hà Nội mới vào thăm cháu, đi một vòng dòm ngó, nhắn tin nhận xét năm nay vắng vẻ, cờ quạt ít hơn hẳn. Tôi nhắn lại, bà chiêm quan phố xá vùng ven, mấy lị nắng nôi 40 - 41 độ thế này, mấy lị bà không thấy những căn nhà mặt tiền cửa đóng then cài đang dán chi chít bảng cho thuê kia hay sao, đời sống kinh tế, làm ăn ảm đạm như thế thì vui vẻ cờ quạt nỗi gì.

 

Nhưng buồn nhất ở chỗ, 49 năm rồi, vẫn cứ phải hô lên “giải phóng miền Nam”. Không bàn chuyện ai giải phóng ai, có cần giải phóng không, v.v.., đó là thứ tư duy cổ hủ "cờ đèn kèn trống hoa hoét", sặc mùi tuyên giáo. Miệng nói hòa giải hòa hợp nhưng lại cứ sắt máu kiên định “giải phóng” như thế, vài nửa thế kỷ nữa cũng chả thể nào hòa hợp hòa giải.

 

Xét cho cùng, sự say sưa tự mãn về những thành tích đánh nhau, chém giết, giành được trong chiến tranh đâu có hay ho gì, chỉ bộc lộ bản tính hiếu chiến hiếu sát chứ không phải độ lượng hiền hòa yêu thương. Cần sớm dẹp bỏ.

 

Kiểu kỷ niệm, diễu hành, phô trương như này, xưa chỉ thấy ở đám phát xít Đức, về sau rõ nhất ở Triều Tiên (xứ ni hình như không làm vậy thì không chịu nổi, thậm chí tổ chức cả ban đêm). Trong phe xã hội chủ nghĩa, duyệt binh, kỷ niệm, cờ quạt, khẩu hiệu, tuyên truyền còn mạnh hơn cả sản xuất, nghèo mấy cũng cứ phải tung hô.

 

Đã đến lúc, thậm chí đã quá muộn, cần phải thay đổi triệt để, nhằm hòa hợp con người sau cuộc đánh nhau tàn khốc. Dùng rượu tình người chứ đừng dùng cờ-khẩu hiệu, “chút rượu nồng đây xin rưới xuống/giải oan cho cuộc bể dâu này” (Tô Thùy Yên). Gần nửa thế kỷ đi qua mà vẫn còn đầy hố ngăn cách, bất hòa. Buồn. Hãy sống với thế giới văn minh chứ đừng mãi man rợ cờ phướn như thế. Và nữa, tiết kiệm được cả đống tiền dùng để “vén tay áo xô đốt nhà táng giấy”.

 

Hơn 2 chục triệu người ở đồng bằng sông Cửu Long đang khát nước, ngóng chờ từng giọt nước từ thiện. Kỷ niệm 49 năm giải phóng, 70 năm chiến thắng Điện Biên, nói thật, họ chả quan tâm, với họ chả ích gì, bởi lúc này họ chỉ quan tâm tới nước, nước uống, nước tắm, nước dội cầu, nước tưới vườn. Họ khác với quan-cán bộ thích màu mè, ăn xổi ở thì.

 

Nguyễn Thông

 

91 BÌNH LUẬN    

 

*

Quan và dân (kỳ 3)

Nguyễn Thông cùng với Nguyễn Thông Cào.

29-4-2024  lúc 00:27  · 

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02RYTvTocBrWSCQzJoe1PmUnA4kiZtWk1RpWTS8rLTyDUP7A5ZdG694x4bSkhc2FHPl&id=100024722048900

.

.

Quan và dân (kỳ 2)

Nguyễn Thông cùng với Nguyễn Thông Cào.

27/4/2024   lúc 21:36  · 

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0TRTVyHjRoBwrvDuARADfyh4VAewmrygquBXRa1F8ks2ETfxoLAnUHCM6JkTAdnEal&id=100024722048900

.

.

Quan và dân

Nguyễn Thông cùng với Nguyễn Thông Cào.

10-4-2024  lúc 21:31  · 

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0Y6JHKuUW9yaPp6xWgFEdmk8aJ5qkwP3q6k43kzphc4DH75Cy9SjZcnR9nxErQP4Sl&id=100024722048900






TẠI SAO PHẢI "TỨ TRỤ" MÀ KHÔNG LÀ "NHẤT TRỤ" (Trương Nhân Tuấn / Facebook)

 



Tại sao phải "tứ trụ" mà không là "nhứt trụ" ?

Trương Nhân Tuấn

1\30-4-2024  02:33    

https://www.facebook.com/nhantuan.truong/posts/pfbid0ZUMEvThJeXjCtW7vz15z9xKQpT9h4PzybjUGomesp78u68Xc7FuDmnee9Yfdww6Pl

 

Chỉ duy nhứt VN mới có cái mô hình chính trị quái dị, không giống ai gọi là "tứ trụ". Một nước luôn chỉ có một ông vua. Bởi vì "chủ quyền quốc gia" là duy nhứt, là tối thượng, là "bất khả phân chia". Khi chủ quyền bi phân chia làm bốn, hay do bốn người giữ, thì chủ quyền không còn là chủ quyền nữa. Đất nước vì vậy luôn bất ổn.

 

Theo tôi, ông Trọng hay ông Tô, ông nào cũng được. VN chỉ cần "một ông" lãnh đạo là đủ.

Ý kiến của tôi nào giờ là vậy. Nào giờ tôi luôn hô hào "pháp trị hóa nhà nước". "Quốc gia pháp trị - l'Etat de Droit" là vậy. "Pháp trị - the Rule of Law" cũng vậy. Chỉ có "một" trụ mà thôi.

 

Tôi thấy học giả, chuyên gia tầm quốc tế, hay chuyên gia VN, luôn lầm lẫn rằng cái gọi là "nhà nước pháp quyền" của VN hiện tại với mô hình xây dựng quốc gia của Pháp (của EU và phần lớn các quốc gia khác trên thế giới) đồng nghĩa với "Etat de Droit", một mô hình "quốc gia xây dựng trên nền tảng luật lệ".

 

Ở các quốc gia "bình thường", ta thấy có hai mô hình phân chia quyền lực. Thứ nhứt "chế độ đại nghị" và hai là "tổng thống chế". Cả hai thể chế chỉ có "một" nhân vật đứng đầu, được nhân dân trao nắm quyền lực tối thượng của quốc gia, tức "chủ quyền". Chế độ đại nghị, chủ quyền quốc gia thuộc về quốc hội nhưng người đứng đầu nhánh hành pháp nắm quyền lực. "Một" người khác đứng đầu "quốc gia - Etat", gọi là "chủ tịch nước", người này chỉ có tư cách đại diện quốc gia mà không nắm quyền lực. Mô hình "tổng thống chế", tổng thống vừa đại diện quốc gia, vừa nắm luôn quyền lực tối thượng.

 

Còn VN, với cái gọi là "nhà nước pháp quyền". Theo tôi đến nay chưa mấy ai hiểu rõ ý nghĩa "pháp quyền" là gì ?

 

Pháp quyền, hôm trước tôi có bài viết nói là từ này đến từ học giả Đài loan. Ông gọi "tư sản pháp quyền" là "quyền luật định, hay quyền hiến định, của giới tư sản".

 

Tức "pháp quyền là quyền đã được chuẩn nhận do hiến pháp". Điều 4 Hiến pháp VN đã xác định "đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội".

 

"Quốc gia pháp trị - Etat de Droit", là quốc gia được xây dựng trên nền tảng luật lệ.

Khác nhau giữa "Etat de Droit - quốc gia pháp trị" với "nhà nước pháp quyền rất là lớn.

 

Trong chế độ "pháp quyền", quyền lực quốc gia thuộc về đảng và thẩm quyền phân chia quyền lực cũng thuộc về đảng.

 

Nhiều người lẫn lộn "nội qui" của đảng với "pháp qui". Tức lẫn lộn giữa "điều lệ nội bộ của một đảng" với những qui định của luật pháp quốc gia. Nhiều người không phân biệt, và không hiểu được "nhà nước pháp quyền", vì vậy lẫn lộn với mô hình "Etat de Droit". Thật là tai hại.

 

Vì vậy họ mới có những phê bình sai, kiểu VN mất ổn định chính trị. "Tứ trụ còn hai trụ", rồi còn một trụ mới là điều "thuận". Củng cố chế độ "tứ trụ" mới là tầm bậy.

 

.

10 BÌNH LUẬN   

 

 





TẠI SAO PHẢI "TỨ TRỤ" MÀ KHÔNG LÀ "NHẤT TRỤ" (Trương Nhân Tuấn / Facebook)

 



Tại sao phải "tứ trụ" mà không là "nhứt trụ" ?

Trương Nhân Tuấn

1\30-4-2024  02:33    

https://www.facebook.com/nhantuan.truong/posts/pfbid0ZUMEvThJeXjCtW7vz15z9xKQpT9h4PzybjUGomesp78u68Xc7FuDmnee9Yfdww6Pl

 

Chỉ duy nhứt VN mới có cái mô hình chính trị quái dị, không giống ai gọi là "tứ trụ". Một nước luôn chỉ có một ông vua. Bởi vì "chủ quyền quốc gia" là duy nhứt, là tối thượng, là "bất khả phân chia". Khi chủ quyền bi phân chia làm bốn, hay do bốn người giữ, thì chủ quyền không còn là chủ quyền nữa. Đất nước vì vậy luôn bất ổn.

 

Theo tôi, ông Trọng hay ông Tô, ông nào cũng được. VN chỉ cần "một ông" lãnh đạo là đủ.

Ý kiến của tôi nào giờ là vậy. Nào giờ tôi luôn hô hào "pháp trị hóa nhà nước". "Quốc gia pháp trị - l'Etat de Droit" là vậy. "Pháp trị - the Rule of Law" cũng vậy. Chỉ có "một" trụ mà thôi.

 

Tôi thấy học giả, chuyên gia tầm quốc tế, hay chuyên gia VN, luôn lầm lẫn rằng cái gọi là "nhà nước pháp quyền" của VN hiện tại với mô hình xây dựng quốc gia của Pháp (của EU và phần lớn các quốc gia khác trên thế giới) đồng nghĩa với "Etat de Droit", một mô hình "quốc gia xây dựng trên nền tảng luật lệ".

 

Ở các quốc gia "bình thường", ta thấy có hai mô hình phân chia quyền lực. Thứ nhứt "chế độ đại nghị" và hai là "tổng thống chế". Cả hai thể chế chỉ có "một" nhân vật đứng đầu, được nhân dân trao nắm quyền lực tối thượng của quốc gia, tức "chủ quyền". Chế độ đại nghị, chủ quyền quốc gia thuộc về quốc hội nhưng người đứng đầu nhánh hành pháp nắm quyền lực. "Một" người khác đứng đầu "quốc gia - Etat", gọi là "chủ tịch nước", người này chỉ có tư cách đại diện quốc gia mà không nắm quyền lực. Mô hình "tổng thống chế", tổng thống vừa đại diện quốc gia, vừa nắm luôn quyền lực tối thượng.

 

Còn VN, với cái gọi là "nhà nước pháp quyền". Theo tôi đến nay chưa mấy ai hiểu rõ ý nghĩa "pháp quyền" là gì ?

 

Pháp quyền, hôm trước tôi có bài viết nói là từ này đến từ học giả Đài loan. Ông gọi "tư sản pháp quyền" là "quyền luật định, hay quyền hiến định, của giới tư sản".

 

Tức "pháp quyền là quyền đã được chuẩn nhận do hiến pháp". Điều 4 Hiến pháp VN đã xác định "đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội".

 

"Quốc gia pháp trị - Etat de Droit", là quốc gia được xây dựng trên nền tảng luật lệ.

Khác nhau giữa "Etat de Droit - quốc gia pháp trị" với "nhà nước pháp quyền rất là lớn.

 

Trong chế độ "pháp quyền", quyền lực quốc gia thuộc về đảng và thẩm quyền phân chia quyền lực cũng thuộc về đảng.

 

Nhiều người lẫn lộn "nội qui" của đảng với "pháp qui". Tức lẫn lộn giữa "điều lệ nội bộ của một đảng" với những qui định của luật pháp quốc gia. Nhiều người không phân biệt, và không hiểu được "nhà nước pháp quyền", vì vậy lẫn lộn với mô hình "Etat de Droit". Thật là tai hại.

 

Vì vậy họ mới có những phê bình sai, kiểu VN mất ổn định chính trị. "Tứ trụ còn hai trụ", rồi còn một trụ mới là điều "thuận". Củng cố chế độ "tứ trụ" mới là tầm bậy.

 

.

10 BÌNH LUẬN   

 

 




CUỘC CHIẾN QUỐC - CỘNG VÀ HOÀ GIẢI DÂN TỘC (Dương Quốc Chính / Facebook)

 



CUỘC CHIẾN QUỐC - CỘNG VÀ HOÀ GIẢI DÂN TỘC

Dương Quốc Chính

30-4-2024  00:02   

https://www.facebook.com/chinh.duong.quoc.kts/posts/pfbid0b2fb4qDpa7hcPdPcwDG62WV4u75XBBQLELDQ7NfTfBUK118fivZ4mgJyVWmtJn9zl

 

Việt Nam vốn được coi là bản sao của Trung Quốc dù là ở chế độ nào, trừ giai đoạn Việt Nam có bảo kê là Pháp, Mỹ, rồi Liên Xô. Đặc biệt là sau đổi mới, Việt Nam càng là một bản copy lỗi của Trung Quốc. Lỗi chỗ nào thì mình đã chỉ nhiều lần, nhiều chỗ. Lần này sẽ chỉ thêm khi bàn sơ lược về cuộc chiến Quốc – Cộng Trung Quốc.

 

Ban đầu, hai phe chung sống hoà bình dưới sự trợ giúp của Liên Xô, trong giai đoạn Tôn Trung Sơn lãnh đạo Quốc Dân đảng. Đến khi Tưởng Giới Thạch kế vị, ông thống nhất Trung Quốc (trước đó Trung Quốc bị tan rã bởi các chính quyền quân phiệt cát cứ). Tưởng có tư tưởng thiên hữu, Quốc Dân đảng lúc đó có hai phe tả và hữu, nên ông quay ra chống Cộng. Chiến tranh Quốc – Cộng diễn ra từ năm 1926-1937 thì tạm ngưng để cùng đánh Nhật. Hai bên hợp tác không đáng kể, Mao đánh du kích nên không thiệt hại nhiều như Tưởng. Nên cuộc kháng Nhật khiến cho Mao mạnh lên còn Tưởng yếu đi.

 

So sánh với Việt Nam, thì giai đoạn đầu mới thành lập, Quốc Dân đảng và đảng Cộng sản cùng có chủ trương kháng Pháp bằng bạo lực, chung sống hoà bình, thậm chí cũng có đảng viên Quốc Dân đảng thiên tả, thân Cộng sản như tướng Nguyễn Bình là điển hình. Hai đảng này ban đầu đều chống Pháp thất bại vào năm 1930, là khởi nghĩa Yên Bái và Xô Viết Nghệ Tĩnh, đảng Cộng sản lại thêm một lần nữa vào khởi nghĩa Nam Kỳ. Tàn quân đều phải trú ngụ sang Tàu và được Quốc Dân đảng Trung Quốc che chở trong giai đoạn kháng Nhật. Có nghĩa là hai bên cũng từng có giai đoạn chung sống hoà bình.

 

Sau khi Nhật hàng, Quốc – Cộng Trung Quốc đánh nhau tiếp. Cộng sản Trung Quốc trỗi dậy nhanh chóng do quân Tưởng bị thiệt hại quá nặng sau mấy năm kháng Nhật, vì là lực lượng chính.

 

Ngoài ra, Liên Xô sau năm 1945 cũng nghiêng về Mao, bỏ Tưởng, hỗ trợ Mao tiếp quản Mãn Châu do Liên Xô rút quân. Vùng Mãn Châu nguyên là thuộc địa Nhật, được đạo quân Quan Đông nắm giữ, Mao tiếp quản được rất nhiều vũ khí, khí tài Nhật sau khi Liên Xô rút quân. Lẽ ra bên tiếp quản phải là Tưởng, vì đang có chính danh quản lý Trung Quốc.

 

Ngoài ra, Tưởng còn bị Mỹ bỏ rơi, do bị coi là chính phủ bất tài, tham nhũng… Quân Cộng sản đang từ thế thiểu số trước năm 1945, lại lật ngược thành mạnh hơn cả quân Tưởng đang nắm chính quyền. Từ đó dẫn đến hậu quả là Mao đã thắng Tưởng trong cuộc nội chiến Quốc – Cộng.

 

Với tầm nhìn quốc tế thì cuộc chiến Quốc – Cộng nói chung chính là sự tranh đấu giữa phe Cộng sản và phe hữu (Quốc gia) ở các nước mà Cộng sản mạnh. Chiến tranh Quốc – Cộng diễn ra ở Triều Tiên, Cuba, Việt Nam, Lào, Campuchia, Indonesia, Malaysia, Singapore, Thái Lan, Philippines, Myanmar…

 

Cuộc chiến chỉ ác liệt ở những nơi được Liên Xô và Trung Quốc hỗ trợ hiệu quả như Triều Tiên và Đông Dương. Ở các nước Đông Nam Á khác, phe Cộng sản bị đàn áp dữ dội và quá xa Trung Quốc nên không thể cướp chính quyền. Hiện tại nhóm Maoist (Cộng sản kiểu Mao) vẫn còn tồn tại dặt dẹo ở Myanmar và Philippines.

 

Phải nhìn nhận rằng, việc Mao thắng Tưởng là một cơn địa chấn chính trị, ảnh hưởng đến toàn cầu cho đến ngày nay. Thế nên Tổng thống Truman vẫn bị phe đối lập ở Mỹ coi là kẻ tội đồ khi bỏ rơi Tưởng, khiến Mao giành thắng lợi. Kể từ đó, Truman rồi các tổng thống Mỹ sau đó, mới đi đi tới quyết định hỗ trợ mạnh mẽ cho Pháp và Quốc gia Việt Nam, sau đó là Việt Nam Cộng hòa để làm con đê ngăn chặn làn sóng Cộng sản lan tràn khắp Đông Nam Á.

 

Đó là lý do tại sao quân Việt Minh lại có thể trỗi dậy thắng Pháp kể từ sau chiến dịch Biên Giới 1950, rồi kết thúc bởi chiến dịch Điện Biên Phủ. Là do vai trò to lớn của Trung Quốc và Liên Xô đứng sau Trung Quốc. Mỹ thì thấy Pháp chống Cộng không hiệu quả nữa nên quyết định tự mình can thiệp vào Đông Dương chứ không cần thông qua Pháp nữa (80% chiến phí Đông Dương là do Mỹ cấp cho Pháp).

 

Đó cũng chính là nguồn gốc sâu xa dẫn tới sự can thiệp của Mỹ vào VNCH và cũng là lý do khiến họ rút quân, sau khi hoà hoãn với Trung Quốc, để được bảo đảm rằng sự lan tràn của Chủ nghĩa Cộng sản chỉ dừng lại ở Đông Dương.

 

Như vậy, xét về chiến lược địa chính trị, thì việc thắng – bại ở chiến trường cũng chỉ là chuyện nhỏ, không hề dẫn tới những quyết định mang tính chiến lược của các nước lớn. Nên giờ đổ lỗi cho Tổng thống Thiệu rút bỏ Tây Nguyên hay bảo phía Cộng sản Việt Nam thắng lợi nhờ lòng dân, có chính nghĩa, cũng chỉ là thấy cây mà không thấy rừng. Đó là một trong số những nguyên nhân lặt vặt mà thôi. Về bản chất, tổng thể, thì hai bên chỉ là những quân cờ, thằng chơi cờ nó bỏ buộc thì thua thôi.

 

Bên Triều Tiên thì hai bên chơi cờ đều quyết giữ, nên không bên nào bại dù trước đó, khi chưa có can thiệp trực tiếp và mạnh mẽ của thằng chơi cờ thì cuộc chiến đã sắp kết thúc và hai lần suýt thống nhất Triều Tiên bởi miền Bắc, rồi miền Nam.

 

Bây giờ chiến tranh Ukraine cũng gần giống, nếu Ấn Độ, Trung Quốc, Iran, Triều Tiên ngừng hỗ trợ Nga trong khi phương Tây vẫn hỗ trợ Ukraine thì Nga sẽ phải rút quân (không dám nói là thua). Ngược lại, Mỹ và EU ngừng hỗ trợ thì Nga chiếm toàn bộ Ukraine. Việc đánh nhau giỏi hay kém nó chỉ là một phần nhỏ mà thôi.

 

Quay lại cuộc chiến nền tảng là Quốc – Cộng Trung Quốc, tuy có nhiều mối tương đồng với Việt Nam như vậy, nhưng cách hành xử của Trung Cộng là rất khác.

 

Ngày 23/4/1949, Mao chiếm Nam Kinh, thủ đô của Trung Hoa Dân quốc (Tàu Tưởng), ngày này tương tự như ngày 30/4/1975 ở Việt Nam.

 

Ngày 1/10/1949, Mao tuyên bố thành lập nước CHND Trung Hoa. Đến tháng 5/1950, sau khi đổ bộ đảo Hải Nam và một số đảo ngoài khơi Quảng Đông, nhưng không thể chiếm Đài Loan (quân Tưởng nắm giữ và chuyển Chính phủ Dân quốc ra đó), cuộc chiến Quốc Cộng Trung Quốc coi như chấm dứt.

 

Tuy phía Cộng sản Trung Quốc vẫn coi đây là cuộc chiến giải phóng, nhưng họ không kỷ niệm rầm rộ ngày “giải phóng” 23/4, cũng không thấy chia phe đấu tố, chửi Nguỵ Tưởng, không thấy học tập cải tạo với quân Tưởng đầu hàng (thực tế khá đông).

 

Ví dụ điển hình là tướng Lư Hán, từng lãnh đạo quân Tưởng sang Bắc Đông Dương giải giáp Nhật. Sau đó ông quay về Trung Quốc sau hiệp định Trùng Khánh, lãnh đạo tỉnh Vân Nam. Sau đó ông quay xe theo Mao làm chủ tịch quân uỷ Vân Nam, phó chủ tịch Quân uỷ Tây Nam, tham gia thường vụ Quốc hội Trung Cộng. Tức là chức vụ khá to.

 

Như vậy, nhìn tổng thể, đảng Cộng sản Trung Quốc không tạo nên sự chia rẽ dân tộc mạnh mẽ như ở Việt Nam, không có tuyên truyền chống Quốc Dân đảng. Thực tế hiện tại Quốc Dân đảng Đài Loan lại có vẻ thân Tàu hơn đảng Dân Tiến! Có lẽ một phần do bị Trung Quốc diễn biến, do đều có gốc đại lục. Đảng Dân Tiến thì đại diện cho người Đài gốc nên tư tưởng khác biệt.

 

Có nghĩa là, tuy cũng là Cộng sản, là thầy của Cộng sản Việt Nam, nhưng Cộng sản Trung Quốc lại không gây chia rẽ dân tộc, tuy Trung Quốc vẫn mạnh mẽ lên án Đài Loan nếu họ manh nha việc tuyên bố độc lập, nhưng họ vẫn ra sức vuốt ve để dụ Đài Loan chấp nhận quay về Đại Lục với giải pháp hoà bình. Vì thế mình cho rằng có không ít người Đài với tinh thần đại Hán vẫn mong muốn Đài Loan nhập về đại lục.

 

Hơn nữa, với các đảo tranh chấp với nước ngoài, Trung Quốc luôn đoàn kết với Đài Loan trong các tuyên bố chủ quyền. Đó là ở quần đảo Senkaku và Trường Sa. Trung Quốc và Đài Loan không bao giờ chửi nhau trong vấn đề này dù Senkaku và đảo Ba Bình thuộc Trường Sa đang do Đài Loan tuyên bố chủ quyền (thực tế Đài Loan chỉ giữ Ba Bình, còn Senkaku do Nhật chiếm).

 

Tóm lại, Trung Quốc vẫn rất giỏi trong việc hoà giải với chiêu bài giương cao ngọn cờ dân tộc Đại Hán Trung Quốc, dù chính danh ban đầu thuộc về Trung Hoa Dân quốc (bây giờ là Đài Loan). Đây là bài học lớn cho chính quyền Việt Nam. Đại ca làm được vậy, tại sao đệ tử không thể làm? Gọi là bản copy lỗi thì bò đỏ là rạch mặt ăn vạ.

 

Trong khi đó, Việt Nam vẫn duy trì cuộc chiến ý thức hệ Quốc – Cộng, chủ yếu trên không gian mạng giữa anh em Tuyên Giáo, bò đỏ với bóng ma “thế lực thù địch”. Phe đỏ vẫn bỏ tù phe vàng đều đều và đổ tiền nuôi lực lượng bò đỏ clone để hàng ngày đi đấu tranh chống luận điệu thù địch.

 

.

146 BÌNH LUẬN