Tuesday, August 31, 2010

CÓ THỂ TRÁNH ĐƯỢC NGUY CƠ CHIẾN TRANH BIỂN ĐÔNG NẾU CÓ DÂN CHỦ

Sử Gia Al Santoli: Có thể tránh được nguy cơ chiến tranh Biển Ðông nếu có dân chủ

Người Việt

Monday, August 30, 2010

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=118022&z=262

LTS - Ông Al Santoli là chủ tịch tổ chức Asia America Initiative, từng chiến đấu tại Việt Nam trong thời chiến tranh. Ông cũng là chủ biên của báo điện tử “China in Focus” và “Asia in Focus.” Ông là tác giả một số tác phẩm, chẳng hạn “Everything We Had” (Tất Cả Những Gì Chúng Ta Từng Có); “Oral History of the Vietnam War” (Lịch Sử Truyền Khẩu về Chiến Tranh Việt Nam), từng được đề nghị giải thưởng Pulitzer, giải thưởng sách Mỹ (American Book Award) và từng được Hiệp Hội Thư Viện Hoa Kỳ chọn làm sách hay nhất; “To Bear Any Burden: The Vietnam War and Its Aftermath” (Gánh Vác Mọi Gánh Nặng: Chiến Tranh Việt Nam và Hậu Lụy); “New American: Immigrants and Refugees in the U.S. Today” (Người Mỹ mới: Dân Di Cư và Người Tị Nạn ở Hoa Kỳ Hôm Nay); “Leading The Way” (Dẫn Ðường); “Empires of the Steppe: Russia and China, From Antiquity to 1912” (Các Ðế Quốc của Thảo Nguyên: Nga và Trung Quốc, Từ Thời Cổ đến 1912).

Ông cũng từng là phó chủ tịch Hội Ðồng Chính Sách Ðối Ngoại Hoa Kỳ (AFPC), cố vấn an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại tại Hạ Viện Hoa Kỳ.

Ông Santoli dành cho nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn dưới đây - được thực hiện qua hình thức điện thư - nhân có các biến chuyển sôi động liên quan đến tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông.

-----------------------------------------

.

Người Việt: Trung Quốc gần đây đưa tàu khảo sát có hải quân hộ tống đến khu vực gần đảo Tri Tôn (trong quần đảo Hoàng Sa), cách đảo Lý Sơn của Việt Nam khoảng 100 hải lý. Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã phản đối nhiều lần mà không kết quả. Ông có nghĩ Trung Quốc sẽ tiếp tục thực hiện bất cứ điều gì họ muốn ở khu vực cả hai nước đang tranh chấp chủ quyền?

Santoli: Trung Quốc tin rằng toàn bộ biển Ðông (theo cách gọi tên của Việt Nam) hay biển Nam Hải (theo cách gọi của Trung Quốc) thuộc về nước họ, căn cứ trên các cuộc xâm lăng từ triều đại nhà Minh. Oái oăm thay, họ đang trở thành một thứ “Quân Xâm Lăng Mông Cổ” mới với các đặc tính Trung Quốc như người Cộng Sản vẫn thường mô tả sự hiện đại hóa quân đội của họ thời nay.

Cộng Sản là tổ chức tội phạm tự cho cái quyền áp bức người dân mà quân đội do nhà nước kiểm soát đóng vai trò an ninh. Sự chống cự tốt nhất đối với lực lượng ấy là sức mạnh của ý chí con người từ một nền tự do và dân chủ trong sạch. Con người tự do có thể đưa ra các chương trình đầy sáng kiến. Ðiều này quan trọng đối với người Việt Nam vận động cho dân chủ và nhân quyền, không những để bảo vệ Việt Nam mà còn cho cả khu vực đang bị đe dọa bởi lực lượng quân sự Trung Quốc. Ðó là lý do tại sao những người như Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế, một người can đảm và vị tha ở Việt Nam, hợp tác với tôi để viết, phải thành công bởi các nguyên nhân ái quốc và lịch sử.



Người Việt
: Việt Nam hiện nay quá yếu, quá nhỏ để chống lại kẻ khổng lồ Trung Quốc. Việt Nam có thể làm được gì?

Santoli: Cách tốt nhất để đối phó với Trung Quốc vào lúc này là phải liên minh khu vực và có sự bảo vệ của hải quân các nước Hoa Kỳ, Ấn Ðộ, Ðài Loan và Nhật Bản. Các nước trong khu vực có tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông nên hiểu rằng Trung Quốc sẽ cố gắng chia rẽ và chinh phục họ cả về quân sự lẫn chính trị. Nhưng lịch sử chứng minh rằng sức mạnh thật sự của Việt Nam nằm ở sự đoàn kết toàn dân. Bởi thế Cộng Sản và các chế độ độc tài độc đảng bạo ngược phải chấm dứt và phải nhường chỗ cho nền tự do và chính quyền nhân dân đúng nghĩa.

Người Việt: Dường như một hội nghị quốc tế để giải quyết tranh chấp biển Ðông không dễ thành hình vì bị Trung Quốc chống lại. Ðồng thời, các thành viên ASEAN cũng chia rẽ vì bị ảnh hưởng và đe dọa từ Trung Quốc. Một hội nghị giữa Trung Quốc và ASEAN nhằm giải quyết tranh chấp Biển Ðông qua con đường ngoại giao có vẻ như khó xảy ra?

Santoli: Giải pháp chính trị hợp nhất (các nước ASEAN) có thể khó xảy ra vì sự tham lam cố hữu và tham nhũng của những người làm chính trị cũng như các tay lãnh tụ độc tài. Cho nên, từng bước một, Việt Nam cần có sự đoàn kết mạnh mẽ và ý chí của người dân đứng lên kháng cự. Hải Quân Hoa Kỳ phải đồng thời cần có một vai trò mạnh mẽ. Ðiều đó cần đòi hỏi ý chí sức mạnh chiến lược và chính trị được nhìn thấy rõ rệt ở cả Hoa Thịnh Ðốn và Hawaii, nơi mà quân lực Hoa Kỳ có nhiều quyền quyết định đối với khu vực Á Châu. Các nhà ngoại giao và quân sự Hoa Kỳ không thể coi các tay lãnh tụ độc tài là đồng minh, mà phải liên tục vận động để khuyến khích dân chủ dựa trên công bằng và các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền mà hầu hết các nước đều công nhận theo Công Ước Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền.

Người Việt: Trung Quốc hiện đại hóa quân đội ở tốc độ rất nhanh. Họ có tài nguyên dồi dào để thực hiện. Họ thiết lập một căn cứ tàu ngầm nguyên tử ở cảng Tam Á, tỉnh đảo Hải Nam, họ đồn trú nhiều chiến xa và chiến đấu cơ trên đảo Phú Lâm (mà họ gọi là đảo Vĩnh Hưng) ở quần đảo Hoàng Sa, rồi họ đang mở rộng đảo Tri Tôn, đảo phía Nam Hoàng Sa. Nếu họ coi hầu hết biển Ðông như “hồ sau vườn nhà” họ và cứ làm điều họ muốn, bất kể điều gì, liệu chiến tranh có tránh được không?

Santoli: Xét trong tình hình hiện thời, một cuộc chiến tranh lớn ở khu vực và trên bình diện quốc tế trên cả các mặt kinh tế và chính trị, điện tử, truyền thông điện tử và võ khí hủy diệt hàng loạt, có thể xảy đến trong những năm tới. Tuy nhiên, ngăn chận một cuộc chiến tranh khu vực có thể làm được nếu Cộng Sản và các hình thức quân phiệt khác bị các phong trào quần chúng bất bạo động trong nội bộ thay thế. Các nước láng giềng chấp nhận làm hài lòng các bạo chúa sẽ không thành công. Người dân phải mạnh nhờ nâng cao tinh thần qua các định chế dân chủ. Dân chủ giả hiệu như phong trào Cộng Sản của Hồ Chí Minh chỉ làm suy yếu tinh thần và sức mạnh quần chúng. Xuyên qua lịch sử Việt Nam, các phong trào “sức mạnh quần chúng” quen thuộc từng là yếu tố để đánh bại các lực lượng Trung Quốc và Mông Cổ xâm lược.

Có sự lo sợ ngay trong nhóm quyền lực chính trị-quân sự Trung Quốc là họ cũng dễ bị tiêu diệt bởi một cuộc nổi loạn của quần chúng, và họ cũng biết rằng tài sản của họ rất mong manh chỉ nhờ tham nhũng mà có, khi thị trường bị giảm xuống và thiếu tài nguyên thiên nhiên. Người Cộng Sản Trung Quốc cố giữ lấy quyền lực, bất chấp bao nhiêu người sẽ hy sinh, cũng như họ áp bức hàng triệu người dân Trung Quốc, Tây Tạng và các sắc tộc thiểu số khác mà họ từng chinh phục. Ðấy là điều khiến ý chí mạnh mẽ của quần chúng chống lại chế độ bạo ngược, ngay cả tại Trung Quốc, trở thành vô cùng quan trọng.

Việt Nam có thể giúp kích thích một cuộc cách mạng chống lại chế độ Cộng Sản bạo ngược ở Trung Quốc bằng cách theo đuổi một cuộc cải cách dân chủ có thể lây lan như đám cháy rừng tới đa số người Trung Quốc thuộc mọi sắc tộc, vốn đều muốn công bằng và phẩm giá con người. Khổng Tử và Mạnh Tử đều là các nhà tiên phong trong thế giới của cai trị có tinh thần trách nhiệm với “các đặc tính Trung Quốc.” Lão Tử cũng nhấn mạnh đến sự hài hòa và an bình trong Lão Giáo. Phật Giáo dạy người ta rằng sự báo thù và lòng ham muốn quyền lực là các khuynh hướng tiêu diệt nhân bản. Có những người Công Giáo, cũng như các tổ chức “khí công” như tổ chức Pháp Luân Công từng can đảm tuân thủ các nguyên tắc bất bạo động cho dù bị sự đàn áp, tra tấn của Cộng Sản.

Người Việt: Hoa Kỳ từng lập lại nhiều lần là không đứng về phe nào trong cuộc tranh chấp, một giải pháp quốc tế dường như là điều mong ước của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay. Ðể thấy điều đó có thể tới, một cuộc xung đột võ trang rất có thể phải xảy ra trước. Ý kiến ông ra sao?

Santoli: Các tay lãnh tụ độc tài và những kẻ đàn áp nhân quyền luôn luôn tấn công người dân yếu đuối và dễ bị hà hiếp, nhưng lại e sợ hàng xóm mạnh và can đảm. Một châm ngôn Trung Quốc trong võ thuật cổ truyền từng nói: “Kẻ yếu có thể đánh bại kẻ mạnh với quyết tâm và khéo léo.”

Các lãnh tụ quân sự Trung Quốc biết điều này và sẽ dùng tham nhũng và hối lộ để làm cho những nước láng giềng suy yếu. Ðấy là lý do tại sao những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, như Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế, các tổ chức tôn giáo và những người sử dụng Internet, những người phát biểu ý kiến [ôn hòa], đều là các anh hùng thật sự của dân tộc Việt Nam; trong cuộc đấu tranh toàn cầu cho hòa bình và công chính, nhân quyền và an ninh quốc tế là không thể tách rời.

Người Việt: Xin cảm ơn ông!

.

.

.

NGUY HIỂM CỦA SỰ ĐỒNG THUẬN BẮC KINH

Nguy hiểm của sự đồng thuận Bắc Kinh

Chrystia Freeland

Đinh Từ Thức dịch

Thứ tư, ngày 01 tháng chín năm 2010

http://www.talawas.org/2010/09/chrystia-freeland-nguy-hiem-cua-su-ong.html

Hãy bỏ qua chuyện “Đền thờ Hồi giáo tại Ground Zero”, chuyến đi Tây Ban Nha của Michelle Obama, và ngay cả chuyện dầu loang tại Vịnh Mexico. Khi các sử gia tương lai nhìn lại mùa Hè năm 2010, biến cố mà họ có thể chú ý nhất là việc Trung Quốc trở thành nước đứng thứ nhì thế giới về kinh tế.

Trước hết, đây là điều tốt. Sự lớn mạnh của Trung Quốc, và cũng liên hệ, tuy hơi chậm hơn, sự tăng trưởng của Ấn Độ, là câu truyện của hàng trăm triệu người nghèo khó tham dự nền kinh tế toàn cầu và khá hơn chút đỉnh. Tổng sản lượng nội địa mỗi đầu người của hai nước đó căn bản là ngưng đọng trong hơn một thế kỷ, từ 1820 đến 1950. Rồi tăng lên 68% từ 1950 đến 1973, và tăng vọt 245 phần trăm từ 1973 đến 2002.

Nhưng chúng ta phải cẩn thận đừng theo bài học sai lầm từ sự chỗi dậy của Trung Quốc. Nguy hiểm nhất là những việc làm độc đoán.

Ý niệm đó đã trở thành rất quyến rũ vào thời gian có nhiều người Mỹ, tả cũng như hữu, hoài nghi về sự hiệu quả của chính quyền mình. Ngược lại, rất nhiều, đặc biệt trong giới kinh doanh Hoa Kỳ và thành phần tinh hoa trong chính giới, công khai cảm phục hiệu quả của nền kinh tế tư bản nhà nước kiểm soát tại Trung Quốc. Thật vậy, một chiều hướng phổ thông trong giới trí thức, như Stefan Halper, Ian Bremmer và những người khác đã cho thấy, là gợi ý rằng, đặc biệt vào thời kỳ sau khủng hoảng tài chính toàn cầu, kiểu mẫu kinh tế Trung Quốc – được gọi là “sự đồng thuận Bắc Kinh” – có thể thay thế cho kiểu mẫu Hoa Kỳ.

Hoàn toàn sai. Kinh tế trung ương hoạch định có thể tốt cho những xã hội cố gắng thoát khỏi tình trạng nông nghiệp nghèo khó để tiến sang thời đại kỹ nghệ -- đặc biệt khi kỹ thuật cần cho sự chuyển đổi này đã được phát minh ở nơi khác. Còn nhớ vào các thập niên 30, 40, và ngay cả 50, kiểu mẫu của Liên Xô có vẻ tồn tại được, chính vì lý do này.

Cho đến nay, sự tăng trưởng của Trung Quốc hầu hết về việc kỹ nghệ hóa một nền kinh tế nông thôn vô cùng nghèo nàn. Ngay cả bây giờ, GDP tính theo đầu người tại Trung Quốc là 3.600 đô la, chỉ ngang bằng với El SalvadorAlbania. Chúng ta chưa biết liệu Trung Quốc với trung ương tập quyền có thể dấn thêm bước nữa và cạnh tranh nổi với những sáng kiến mới về kỹ thuật và tài chính. Khi Nam Hàn trải qua giai đoạn đó vào thập niên 80, họ đã chuyển đổi sang một thể chế chính quyền dân chủ hơn, và một chế độ tư bản tự do hơn.

Một lý do khiến chế độ tư bản nhà nước có thể bị lung lay khi Trung Quốc giàu có hơn, vì thật khó khi cho phép dân chúng hưởng thụ mà không cho họ trở thành những công dân thực thụ. Một trong những thách thức lớn của kinh tế Trung Quốc trong thập niên tới là cho thị trường nội địa tăng trưởng. Nghĩa là cho người dân Trung Quốc được quyền tiêu thụ nhiều hơn. Khi người dân trở thành tư sản hơn họ có thể đòi nhiều quyền hơn về chính trị.

Sự gò bó thứ nhì của chủ nghĩa tư bản nhà nước sẽ là sáng kiến. Nền kinh tế chính trị của Hoa Kỳ có nhiều khuyết điểm – cấu trúc hạ tầng suy sụp, một giới trung lưu bị thua lỗ. Nhưng Hoa Kỳ có một đức tính chưa nước nào bì kịp: Khi nào cần sáng tạo và biến nó thành những gì dân chúng muốn, thì Hoa Kỳ vô địch. Đây là xứ sở của Apple, Google và Facebook. Đây là những sáng chế kéo theo cách mạng kỹ thuật, và chỉ có một xã hội mở mới có thể tạo ra được.

Thật ra, Trung Quốc là một bài học thực tế cho sự đe dọa của những nước tập quyền, độc đoán trước sự phát triển cách mạng về kỹ thuật. Một trong những câu hỏi lớn các sử gia thắc mắc là tại sao Trung Quốc đã từng tới bờ cuộc cách mạng kỹ nghệ vào thế kỷ 14, rồi có vẻ như bỏ qua những thay đổi cấp tiến về kỹ thuật, nhường sáng kiến này cho châu Âu.

Một giải thích dễ nghe hơn cả cho những thế kỷ ngưng trệ này của Trung Quốc chính là lời giải thích chúng ta dùng cho sự năng động của Trung Quốc ngày nay – đó là một nhà nước tập quyền, độc đoán. Như sử gia kinh tế Joel Mokyr đã viết, “sự thiếu vắng tranh đua về chính trị không có nghĩa là tiến bộ về kỹ thuật không thể xảy ra, nhưng nó có nghĩa là quyết định của một người có thể là một quyết định chết người”. Trong khi ấy, tại châu Âu hỗn loạn, chia rẽ, thiếu hiệu quả, khi một nhà cai trị quyết định đàn áp những nhà sáng chế, “họ chẳng phải làm gì khác hơn là đổi trọng tâm kinh tế từ vùng này sang vùng khác”. Độc tài không khá trong việc tự sửa sai.

Hoa Kỳ không nên bằng lòng về việc Trung Quốc tăng trưởng. Ít nhất, nó có nghĩa là các công ty Mỹ, các chính khách Mỹ và dân Mỹ cần phải thích ứng từ địa vị dễ chịu của một thế lực siêu đẳng duy nhất trên hoàn cầu thành vai trò phải làm việc cực nhọc hơn trong một thế giới đa cực. Những người ủng hộ Trung Quốc đúng khi họ nêu ra vài dự án cơ sở hạ tầng choáng mắt tại đó và hỏi tại sao người Mỹ, với lợi tức trung bình cao hơn người Trung Quốc gấp 12 lần, mà không thể cùng nhau hoàn thành được vài thứ vĩ đại như thế.

Nhưng Hoa Kỳ có thể tôn trọng Trung Quốc mà không cần bắt chước họ. Các nhà độc tài có thể dễ dàng được khâm phục, nhất là từ xa. Thị trường tự do và xã hội tự do bao giờ cũng có vẻ hỗn độn và kém hiệu quả, nhất là ở gần. Nhưng về việc sáng tạo ra một thế giới hiện đại, và sống cao với nó, thì cho tới nay, cái mẫu tốt nhất mà thế giới có được là dân chủ tư bản.

---------------------------

Chrystia Freeland là bỉnh bút toàn cầu tự do của Thomson Reuters. Bà đang viết một cuốn sách về siêu tinh hoa toàn cầu.

Nguồn: “The dangers of a Beijing consensus”, The Washington Post, 30.8.2010.

Bản online mang tựa: “China's economic model isn't the answer for the U.S.”


Bản tiếng Việt © 2010 Đinh Từ Thức
Bản tiếng Việt © 2010 talawas

.

.

.

TRUNG QUỐC TRONG BÀI TOÁN "AN NINH HÀNG HẢI" BIỂN ĐÔNG

Trung Quốc trong bài toán 'an ninh hàng hải' Biển Ðông
Nguyên tác: Carl Thayer

Chuyển ngữ: Hà Giang/Người Việt

Monday, August 30, 2010

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=118029&z=262

Hợp tác, hay bị gạt ra khỏi cuộc chơi

.

LTS - Là một giáo sư chính trị học tại Học Viện Quốc Phòng ở Canberra, Úc Ðại Lợi, GS Carl Thayer am tường và quan tâm đến những biến chuyển mới đây trong tam giác Việt-Mỹ-Trung, tại vùng Biển Ðông, cũng như Á Châu-Thái Bình Dương. Cho rằng việc Hoa Kỳ và Việt Nam mở đầu cuộc đối thoại về chính sách quốc phòng giữa hai bên ngay tại Hà Nội vào Thứ Ba, ngày 17 Tháng Tám vừa qua là một biến động quan trọng, Giáo Sư Carl Thayer ghi lại nhận định của mình trong bài viết có tên “Vietnam's Defensive Diplomacy.” Người Việt dịch lại bài viết sang Việt ngữ, với sự cho phép của tác giả.

***

Bối cảnh quân sự tại Á Châu đang chuyển mình, và nếu xét riêng về mặt hàng hải, sự chuyển mình tại Ðông Nam Châu Á nổi bật hơn hẳn bất cứ địa điểm nào khác trên thế giới. Và vừa rồi, một biến động lớn đã xảy ra: Hoa Kỳ và Việt Nam mở đầu cuộc đối thoại chính sách quốc phòng, ngay tại Hà Nội.

Cuộc họp vào hôm Thứ Ba dựa trên những trao đổi cứ ba năm diễn ra một lần, giữa bộ trưởng Quốc Phòng của hai phía, bắt đầu từ năm 2000, và đánh dấu bước ngoặt rõ nét trong quan hệ song phương. Dưới sự đỡ đầu của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và Việt Nam, kể từ năm 2008, hai quốc gia đã có những cuộc đối thoại hàng năm về chính trị, an ninh và quốc phòng. Hiện giờ, họ đã thiết lập được đường dây thảo luận cấp cao để Bộ Quốc Phòng hai bên có thể bàn thảo trực tiếp những vấn đề liên quan đến quân đội của mình.

.

Sự kiện này khiến người ta đặt nhiều câu hỏi:

Ý nghĩa thực sự của cuộc họp được thực hiện ở cấp Thứ Trưởng này là gì?

Có phải cuộc đàm thoại mới này báo hiệu sự thay đổi chính sách của Việt Nam, từ chỗ duy trì một khoảng cách đều giữa hai cường quốc, đến chỗ nghiêng hẳn về phía Hoa Kỳ?

Và phải chăng, cuộc đàm thoại này cũng báo hiệu rằng, chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ với Trung Quốc đang chuyển từ “bắt tay” (“engagement”) đến “kìm hãm?” (“containment”).

Và rồi, trong thời gian tới, mối giao hảo giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ tiến triển ra sao?

.

Không có câu trả lời nào là đơn giản!

Nhưng rõ ràng, gần đây, những động thái quả quyết về quân sự của Trung Quốc tại Tây Thái Bình Dương và Biển Ðông đã kích thích việc đẩy mạnh hợp tác quân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Hai nước cùng có chung quyền lợi trong việc ngăn ngừa Trung Quốc, hay bất cứ quốc gia nào khác muốn thống trị đường hàng hải, và giành lấy chủ quyền lãnh thổ bằng biện pháp cưỡng chế. Việt Nam cho rằng, sự hiện diện của Hoa Kỳ trong vùng là một rào cản trước sức mạnh đang lên của quân đội Trung Quốc.

Từ năm ngoái, Việt Nam bắt đầu tham gia vào một trò chơi rất nhạy cảm, khi đưa ra tín hiệu là theo quan điểm của họ, sự hiện diện của quân đội Mỹ trong khu vực là một việc chính đáng.

Nói một cách cụ thể, năm ngoái, các viên chức quân đội của Việt Nam đã tới chiến hạm USS John C. Stennis để quan sát vận hành của các chuyến bay trong vùng biển Ðông. Rồi khoảng cuối năm đó, trên đường đến thăm Washington, bộ trưởng Quốc Phòng Việt Nam, Phùng Quang Thanh, ghé ngang Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương tại Hawaii, và được chụp ảnh một tầu ngầm hạt nhân của Hoa Kỳ qua kính tiềm vọng.

Năm nay, sự hợp tác tăng thêm cường độ khi nhà máy đóng tàu Việt Nam sửa chữa hai chiến hạm quân sự của Hoa Kỳ. Vào dịp kỷ niệm 15 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao, báo chí rầm rộ đưa tin phó đại sứ Việt Nam tại Hoa Thịnh Ðốn đến thăm hàng không mẫu hạm USS George HW Bush neo tại Norfolk. Liền ngay sau đó, tại Việt Nam, chính quyền địa phương và các quan chức quân sự từ Ðà Nẵng bay ra hàng không mẫu hạm USS George Washington để quan sát các hoạt động trong vùng độc quyền kinh tế của Việt Nam tại Biển Ðông.

Cùng lúc đó, Việt Nam và Hoa Kỳ thực hiện cuộc diễn tập hải quân chung lần đầu tiên. Ðiều quan trọng là, cuộc diễn tập không xảy ra giữa các tàu hải quân Việt Nam đang hoạt động trên biển với đối tác Hoa Kỳ, thay vào đó, cuộc diễn tập được tổ chức trên hàng không mẫu hạm USS John S. McCain, neo tại bến Ðà Nẵng. Chuyến thăm của hàng không mẫu hạm USS John S. McCain nằm trong

Chương trình thăm viếng thường niên, khởi đầu từ 2003. Cho đến nay, hoạt động chung giữa hai nước mới chỉ gồm những huấn luyện phi tác chiến, như giảm thiểu thiệt hại, luyện tập tìm kiếm và cứu nguy, cũng như trao đổi kỹ thuật nấu nướng.

Thoạt nghe, những trao đổi này có vẻ tầm thường, nhưng thật ra rất cần thiết cho việc xây dựng niềm tin. Giờ đây, giai đoạn xây dựng niềm tin quan hệ quân sự đã xong, Hoa Kỳ và Việt Nam đang thảo luận để cùng vạch một chương trình hoạt động thiết thực, nhằm tăng cường sự chuyên nghiệp của quân đội Việt Nam.

Ðại cương, hai nước sẽ hợp tác trong việc xây dựng tiềm năng cho các lĩnh vực chuyên biệt như gìn giữ hòa bình, bảo vệ môi sinh, cũng như phối hợp công tác tìm kiếm, cứu nguy, và phản ứng trước thiên tai trong khu vực.


Nhưng, rồi sao nữa?

Ở thời điểm này, chương trình hợp tác chưa bao gồm việc mua bán vũ khí, thiết bị và kỹ nghệ quân sự. Nhưng rất có thể, Việt Nam sẽ phá bỏ những hạn chế tự mình áp đặt trước đây, bằng cách cho phép các sĩ quan tham dự những khóa đào tạo quân sự tại các trường cao đẳng và trung tâm huấn luyện quân sự khác.

Sự sẵn sàng của Việt Nam trong việc hợp tác với Hoa Kỳ phần lớn bắt nguồn từ động cơ mong muốn nâng cao khả năng cũng như trình độ chuyên nghiệp của quân đội, ngõ hầu có thể đảm nhiệm vai trò lớn hơn trong việc đóng góp vào an ninh khu vực.

Về phía Hoa Kỳ, nhân viên quân sự Mỹ sẽ phát triển những quan hệ cá nhân với đối tác của mình, để hai bên có thể hiểu nhau hơn, nhờ vậy tạo sự dễ dàng cho những hợp tác tương lai.

Ngoài ra, quan hệ quân sự khắng khít giữa Việt Nam và Hoa Kỳ còn phù hợp với chiến lược ngoại giao quốc phòng của Hà Nội với các quốc gia khác.

Việt Nam có những quan hệ quốc phòng lâu dài với Nga và Ấn Ðộ. Riêng với Úc Ðại Lợi, quan hệ này đã được phát triển mỹ mãn từ năm 1999, qua đó, Úc đào tạo hơn 150 sĩ quan Việt Nam. Việt Nam cũng đang trên đà đẩy mạnh quan hệ quân sự với Pháp, quốc gia từng đô hộ họ trước đây.

Sự phát triển của mối quan hệ quân sự giữa Trung Quốc và Việt Nam cũng có tầm quan trọng không kém. Từ năm 2006 đến nay, hai nước có ít nhất chín cuộc tuần hành hải quân chung ở Vịnh Bắc Bộ. Năm nay họ thực hiện cuộc tìm kiếm và cứu nguy chung đầu tiên trên biển. Việt Nam đã từng đón tiếp ba cuộc viếng thăm cảng của hải quân Trung Quốc, và năm nay, Hải Quân Việt Nam sẽ lần đầu tiên đến thăm một cảng của Trung Quốc.

Việc Hoa Kỳ tái hợp tác với Việt Nam và các quốc gia khác ở Châu Á, như Indonesia, không nên bị đánh giá sai lầm, là chỉ nhằm mục đích bao vây Trung Quốc. Chính quyền Obama muốn chứng minh rằng Hoa Kỳ là quốc gia có trách nhiệm trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, và sẵn sàng hợp tác với các nước trong vùng, kể cả Trung Quốc, để duy trì an ninh khu vực. Quan chức Hoa Kỳ đã nhiều lần kêu gọi Trung Quốc tiếp tục mối quan hệ quân sự giữa đôi bên. Chính quyền Obama cũng tái hợp tác với các nước trong một cấu trúc an ninh đa phương cho khu vực.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert Gates tuyên bố rằng ông sẽ tham dự cuộc họp khai mạc của các Bộ Trưởng Quốc Phòng và tám đối tác của họ tại Hà Nội vào Tháng Mười.

Cuộc họp thứ ba vừa qua là minh chứng hùng hồn về mối quan hệ quân sự ngày càng sâu đậm giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Trung Quốc, vì thế, phải quyết định xem là họ có sẵn sàng hợp tác với cả hai quốc gia này trong việc tìm các biện pháp thiết thực nhằm xây dựng tiềm năng trong khu vực để hướng tới giải quyết những khó khăn về an ninh hiện đang nổi lên hay không.

Nếu Trung Quốc không làm được điều này, họ đối mặt với nguy cơ bị gạt ra khỏi mô hình hợp tác an ninh hàng hải mới, đang thành hình.

(Ghi chú: Tựa bài do Người Việt đặt)

.

.

.

GIẤC MƠ TRUNG HOA !

Giấc mơ Trung Hoa!
Chito Romana

Felix lược dịch

31-08-2010

http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=7732

“Mục tiêu lớn nhất của Trung Quốc trong thế kỷ 21 là trở thành siêu cường số 1 thế giới”. Đây là những lời lẽ được viết trong một cuốn sách mới được xuất bản gần đây có tựa đề là “Giấc Mơ Trung Hoa”, tác giả là Liu Mingfu, một đại tá của Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Hoa.
Với những ai quan tâm đến sự phát triển kinh tế ngoạn mục của Trung Quốc (TQ) và lo lắng tìm hiểu về tham vọng của cường quốc này, 303 trang sách sẽ cung cấp một vài dữ kiện về ước muốn bá chủ thế giới của TQ.

Cuốn sách viết...

“Trở thành cường quốc số 1 là giấc mơ lâu đời của TQ. Đó là giấc mơ đã gây ảnh hưởng cho 3 thế hệ lãnh đạo TQ, từ Tôn Dật Tiên qua Mao Trạch Đông đến Đặng Tiểu Bình.”
Muốn thành “vua” thì tất yếu phải truất ngôi ông vua hiện nay là Hoa Kỳ, ý của Đại tá Liu ra sao? Ông viết TQ cần phải mất 90 năm để bắt kịp Hoa Kỳ, chia làm 3 giai đoạn : 30 năm để bắt kịp về tổng sản phẩm quốc nội (gross domestic product, GDP), 30 năm để cân bằng về sức mạnh quân sự và ảnh hưởng văn hóa, và 30 năm nữa để cân bằng, nếu không muốn nói là vượt qua, về thu nhập đầu người (cũng cần nói thêm thu nhập đầu người hiện nay của TQ độ $3,600 còn Mỹ $46.000).
“Cuộc chiến trong thế kỷ 21 giữa TQ và Hoa Kỳ sẽ kết thúc với kết quả là một nước sẽ trở thành bá chủ thế giới. Trong 500 năm lịch sử thế giới đã chứng kiến nhiều quốc gia khác nhau đã nổi lên là bá chủ thế giới -Bồ Đào Nha (Portugal) trong thế kỷ 16, sau đó là Hòa Lan (Holland) rồi Anh Quốc (England) trong thế kỷ 18 và 19, cuối cùng là Hoa Kỳ trong thế kỷ 20”, ông tiếp, “trong thế kỷ 21 sẽ đến lượt TQ trở thành bá chủ thế giới”.

Tuy vậy trong cuốn sách Đại tá Liu cũng minh định ông không hề xem chuyện xung đột với Hoa Kỳ là chuyện không thể tránh được.
“Cuộc cạnh tranh giữa TQ và Hoa Kỳ sẽ không mang hình thái của một cuộc chiến tranh thế giới hay chiến tranh lạnh. Đó không phải là cuộc “đấu súng” hay “đấu võ đài” nhưng là một cuộc thi đấu điền kinh. Có thế gọi đó là một cuộc thi marathon.”

Trong một email gởi cho ABC News Đại tá Liu viết, “Người dân Hoa Kỳ không cần phải lo ngại TQ. Cuộc cạnh tranh chiến lược giữa TQ và Hoa Kỳ sẽ mang một sắc thái văn minh nhất trong lịch sử nhân loại.”
Ông cũng cho rằng “không cần thiết phải tiến hành một cuộc chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ” và ông cũng công nhận “trong một thời gian dài nữa tiềm lực quân sự của TQ không thể đuổi kịp Hoa Kỳ.”
Tuy vậy ông nhấn mạnh trong cuốn sách rằng nhu cầu phải “biến túi tiền thành băng đạn” và nhất thiết phải xây dựng một lực lượng quân sự hùng mạnh. Điều này là để “ngăn ngừa Hoa Kỳ có ý định tấn công TQ, và nếu chuyện đó xảy ra thì để tránh cho lực lượng quân sự TQ không bị đánh bại.”

Đại tá Liu cho rằng Đài Loan có thể là một điểm nhạy cảm. Ông tuyên bố muốn thấy sức mạnh quân sự của TQ đủ mạnh để Hoa Kỳ “không dám và cũng không thể can dự vào cuộc xung đột quân sự xuyên qua eo biển Đài Loan.”
Đại tá Liu tuyên bố quan điểm trình bày trong cuốn sách là quan điểm riêng của ông và không nhất thiết phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ. Ông nói mục đích viết cuốn sách là để khơi gợi một sự tranh luận và “thông qua sự trao đổi ý kiến sự thật sẽ được phát hiện.”

Một học giả TQ, ông Jin Canrong thuộc Học viện Nghiên cứu Quốc tế của Đại học Renmin, đã nói trong một cuộc phỏng vấn của ABC News rằng “cuốn sách chỉ đơn giản phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả, và cho dù chuyện tác giả là một quân nhân là một chi tiết thú vị thì cũng không nên xem đó là quan điểm của giới lãnh đạo quân sự hay chính trị của TQ.”

Ông cũng thêm rằng dù có thỏa mãn lòng tự hào dân tộc TQ trong một số giới người dân TQ, nhưng cũng không chắc quan điểm này được đa số thầm lặng trong xã hội TQ chia sẻ, những người lao động chỉ quan tâm đến những vấn đề nội bộ của đất nước như giá cả nhà cửa hay thực phẩm leo thang”.
Giáo sư Jin nhận định rằng “Giới lãnh đạo TQ vẫn còn đang bám vào quan điểm chỉ đạo của Đặng Tiểu Bình là TQ nên giữ một vị thế khiêm tốn trên thế giới và chú trọng hơn đến các vấn đề nội bộ”.

Website của tờ Global Times, một cơ quan truyền thông của nhà nước TQ, đã tiến hành một cuộc thăm dò không chính thức, và đã nhận được một sự đồng tình của tuyệt đại đa số người trả lời -80% trong số 4,448 người được hỏi- với nỗ lực trở thành siêu cường quân sự của TQ.
Với câu hỏi liệu tham vọng này có nên công khai với công chúng hay không, câu trả lời có vẻ cân bằng, 52% tán thành công khai và 48% cho rằng không nên.

© DCVOnline

Nguồn: Does China Want to Be Top Superpower? New Book by Chinese Colonel Says China's Goal Is to Replace the U.S. as World's Leader. ABC News/International. By Chito Romana, Beijing, March 2, 2010.

.

.

.

ĐÀN CHIM VIỆT HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI VỚI TÊN MIỀN MỚI

Đàn Chim Việt hoạt động trở lại với tên miền mới

Mạc Việt Hồng

Thứ Ba, 31/08/2010

http://danluan.org/node/6281

Bạn đọc thân mến,

Chiều ngày 23/8/2010, cùng với nhiều trang mạng độc lập khác, Đàn Chim Việt đã bị tin tặc đánh sập.

Lần này, nghiêm trọng hơn, tên miền (domain name) "danchimviet.com" của chúng tôi đã bị kẻ gian cướp đoạt. Chúng treo một thông báo giả mạo rằng, Đàn Chim Việt đóng cửa vĩnh viễn vì mâu thuẫn nội bộ. Hiện chúng tôi đang tiến hành các thủ tục pháp lý cần thiết để thu hồi lại tên miền. Xét thấy việc lấy lại tên miền có thể kéo dài, chúng tôi quyết định Online trở lại với một tên miền khác: www.danchimviet.info

Từ hơn nửa năm nay, Đàn Chim Việt liên tục bị tấn công bằng những thủ đoạn khác nhau và nhiều lần bị tê liệt. Với một đội ngũ biên tập và kỹ thuật hết sức mỏng manh, chúng tôi đã vô cùng vất vả trong việc chống đỡ lại các đợt tấn công này, để đứng vững và chuyển tải tới độc giả những thông tin khác biệt với hơn 700 tờ báo trong nước.

Cố gắng của Ban Biên Tập và Ban Kỹ Thuật đã phần nào được ghi nhận qua sự tăng lên không ngừng về số lượng độc giả, nhất là độc giả từ Việt Nam không quản ngại vượt qua bức tường lửa mà nhà nước nhiều năm nay lập ra nhằm ngăn chặn bạn đọc tiếp cận với trang web chúng tôi.

Nhưng càng được bạn đọc quan tâm, Đàn Chim Việt càng trở thành mục tiêu đánh phá của tin tặc. Không khó khăn gì để biết rằng, thế lực nào đứng sau sự đánh phá dai dẳng này. Trong cuộc chiến không cân sức giữa một bên được yểm trợ bởi tiền bạc và kỹ thuật, chúng tôi chỉ có khát vọng tự do và sự kiên nhẫn. Người ta có thể cướp đi 1 tên miền hay 5-7 tên miền, có thể đánh gục chúng tôi lần này hay lần khác, nhưng thế giới Internet bao la sẽ mở cho chúng tôi những cánh cửa mới để tiếp tục cất cao tiếng hót tự do của mình.

Xin cám ơn sự kiên nhẫn của quý bạn đọc dành cho trang mạng chúng tôi. Các ơn các trang bạn đã giúp chúng tôi chuyển thông báo này tới bạn đọc.

Warsaw 31/8/2010

Thay mặt BBT Đàn Chim Việt
TBT Mạc Việt Hồng

.

.

.

BÀI DIỄN VĂN CỦA NGÔ BẢO CHÂU BỊ BÁO CHÍ VIỆT NAM "BỔ ĐỀ"

Bài diễn văn của Ngô Bảo Châu bị báo chí Việt Nam “bổ đề”
Vạn Xuân

31.08.2010

http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do;jsessionid=F082BD182CC52F69D27D80275557546A?action=viewArtwork&artworkId=11244

Là một khán giả theo dõi buổi lễ vinh danh GS Ngô Bảo Châu tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia đêm 29-8-2010 vừa qua, tôi đã được nghe trọn vẹn trực tiếp bài diễn văn của anh Châu. Sáng hôm sau, toàn văn bài diễn văn đó được đăng lại trên báo Tiền Phong.

Khi đọc lại bài diễn văn trên báo Tiền Phong, tôi phát hiện một vài điểm khác với những gì tai nghe mắt thấy. Tối 30-8-2010 tôi vào blog Thích Học Toán của anh Châu thì thấy anh đã đăng lại trọn vẹn bài diễn văn của anh.

.

Trước nay tôi không bao giờ tin nổi sự “trung thực” của báo chí Việt Nam nên sẵn dịp có hai văn bản tôi đem ra so nhau thử, thì trước hết chức năng đếm chữ của Microsoft Word cho thấy nguyên bản của Ngô Bảo Châu có 1813 chữ nhưng bản trên Tiền Phong chỉ còn lại 1725 chữ!

Tôi in ra 2 bản, so nhau thì thấy sự khác biệt này chủ yếu là do các nhà báo của Tiền Phong tự ý “biên tập” khá nhiều, có lẽ để làm cho câu văn gọn gàng hơn chăng? Hay là vì nhà báo nghe sót chữ?

Nhưng buồn cười nhất là những chỗ sai rất lố bịch. Lố bịch nhất là sai tên người.

.

Ngô Bảo Châu nói:

Nếu không có thời gian làm việc ở Princeton, rất có thể công trình Bổ đề cơ bản sẽ chưa hoàn thành vào thời điểm này. Ngoài ra, nhờ vào sự tiếp xúc với những nhà toán học thiên tài như Langlands, tôi đã xác định được rõ ràng chương trình nghiên cứu tiếp theo của mình sau khi Bổ đề cơ bản đã hoàn thành.

Báo Tiền Phong ghi:

Nếu không có thời gian làm việc ở Princeton, rất có thể, bổ đề cơ bản chưa được hoàn thành ở thời điểm này. Ngoài ra, với sự tiếp xúc với những thiên tài như Gerard Laumon, tôi đã định hình rõ ràng chương trình nghiên cứu tiếp theo của mình sau khi bổ đề cơ bản đã được hoàn thành.

Robert Phelan Langlands, sinh năm 1936, người Canada, là giáo sư toán học ở đại học Princeton, Mĩ. Còn Gérard Laumon, sinh năm 1952, người Pháp, là giáo sư toán học ở Paris-Sud 11, Pháp. Sao lại biến cụ này thành ông kia?

.

Ngô Bảo Châu nói:

Cuối cùng, tôi xin nhắc đến một con người, một nhà khoa học, và một người bạn lớn của Việt Nam. Khi còn là sinh viên Henri Van Regemorter đã tham gia phong trào đấu tranh của sinh viên Pháp phản đối chính sách thực dân ở Đông dương.

Báo Tiền Phong ghi:

Cuối cùng tôi xin nhắc đến một người, là nhà khoa học, người bạn lớn của Việt Nam. Đó là ông Henry Rogermortier. Khi còn là sinh viên, Henry đã tham gia phong trào đấu tranh của sinh viên Pháp phản đối chính sách thực dân ở Đông Dương.

Henri Van Regemorter (1925–2002) là nhà thiên văn học Pháp. Còn ông Henry Rogermortier là ông nào mà lại thò ra đây?

.

Tôi tra internet lại thì thấy cái ông Henry Rogermortier này đã thò ra giành chỗ của ông Henri Van Regemorter từ ngày 21-8-2010 trong bài báo “5 điều thú vị về cuộc sống của GS Ngô Bảo Châu” trên tờ Tin Tức Trong Ngày. Trong bài báo đó, cái tên Henry Rogermortier thậm chí còn được ghi ngay bên dưới tấm hình chụp GS Ngô Bảo Châu và con gái cùng ông Henri Van Regemorter ở ngôi nhà tại Pháp!!!

Phải nói đây là kiểu làm ăn vừa dốt vừa ẩu mà ra.

.

Còn mấy chỗ sau đây thì không phải là dốt hay ẩu, mà là gian.

Ngô Bảo Châu nói:

Tôi thực sự hạnh phúc khi giải thưởng Fields tuy trao cho cá nhân tôi, nhưng cũng đem lại một sự vinh dự xứng đáng cho cộng đồng toán học Pháp.

Báo Tiền Phong ghi:

Tôi thực sự hạnh phúc khi giải thưởng Fields tuy trao cho cá nhân tôi nhưng cũng mang lại vinh dự xứng đáng cho cho cộng đồng khoa học Pháp cũng như cộng đồng khoa học Việt Nam.

Tôi nói đây là trò gian, vì rõ ràng nhà báo đã cố tình nhét thêm chữ vào mồm GS Ngô Bảo Châu, cho đúng với chỉ thị của cấp trên là vận dụng tối đa cơ hội này để làm cho người Việt Nam được “tự sướng”. Từ “cộng đồng toán học Pháp” mà thổi phình to lên, kéo rộng ra thêm thành “cộng đồng khoa học Pháp cũng như cộng đồng khoa học Việt Nam”, thì quả là một thao tác quá sức lành nghề của hạng nhà báo tay sai.

.

Cũng như ở chỗ kể chuyện về giáo sư Henri Van Regemorter, Ngô Bảo Châu nói:

Ông là người sáng lập ra Ủy ban hợp tác khoa học kỹ thuật Pháp Việt.

Báo Tiền Phong lại ghi thành:

Ông là người sáng lập Ủy ban Khoa học kỹ thuật hợp tác Việt - Pháp.

Kéo chữ “Việt” lên đứng trước chữ “Pháp” cũng là một thao tác... cực khéo! Nó làm cho người Việt thấy mình quan trọng hơn, lớn vai vế hơn người Pháp trong việc hợp tác khoa học kỹ thuật! Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng cũng giúp làm tăng sự “tự sướng” của người Việt!!!

.

Dốt, ẩugian là 3 đặc tính cố hữu của báo chí Việt Nam. Dốt thì có thể chữa được, nếu chịu khó học. Ẩu thì cũng chữa được, nếu chịu khó làm ăn cẩn thận hơn. Nhưng gian thì rất khó chữa, vì đó là cái thao tác chuyên nghiệp hết sức cần thiết để có thể làm tròn nhiệm vụ mà lãnh đạo giao phó.

.

Sau gần 20 năm sống và làm việc ở Pháp và Mĩ, GS Ngô Bảo Châu mang thắng lợi về nước để chung vui với đồng bào. Nhưng đối với lãnh đạo thì đây lại là dịp may để họ bám theo làm ầm ĩ lên, hòng che lấp đi cái thực trạng thảm hại của nền giáo dục nước nhà. Trong bài phát biểu đêm 29-8, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra sức lôi cái vinh dự của GS Châu về với Bác và Đảng. Đó là một chiêu thức để lãnh đạo tự thoa son đánh phấn cho mình. Song song với chiêu thức đó, giới nhà báo tay sai được vận dụng tối đa cho chiến dịch này để làm cho người dân cảm thấy sung sướng tự hào chừng nào thì tốt chừng ấy. Một chiến dịch gây “tự sướng” thật hoành tráng, bằng mọi cách. Vì như tục ngữ có nói “sướng con ...u thì mù con mắt”, mà mù con mắt thì khỏi thấy cái thảm trạng ê chề.

--------------

Bài liên hệ:

31.08.2010

Dĩ nhiên là cần nhân tài, nhưng vấn đề là quá dư thừa đám ăn hại - Lương Thị Nữ Nhi

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Rõ ràng ta chưa cần người tài giỏi lắm đâu, vì càng tài giỏi người ta càng bỏ nước mà đi: ai mà chịu dựng nổi cảnh bị bọn sâu dân mọt nước đè đầu cưỡi cổ. Do đó khi Nguyễn Tấn Dũng đặt vấn đề “Việt Nam cần có nhiều Ngô Bảo Châu” (mà trẻ con cũng biết), thì vấn đề mà dân tộc rất cần đặt ra là “Việt Nam cần có ít Nguyễn Tấn Dũng”... (...)

30.08.2010

Kịch bản chính trị quanh vụ “vinh danh Ngô Bảo Châu” đã có thay đổi - Ngô Huy Liễn

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Sau khi đọc bài “Ngô Bảo Châu, từ huân chương toán học đến ‘kịch bản’ chính trị” của ông Đỗ Đình Bổn, tôi xin đóng góp vài thông tin. Ngoài sự thay đổi kịch bản trong việc đón tiếp GS Ngô Bảo Châu tại sân bay Nội Bài như ông Đỗ Đình Bổn đã ghi nhận, còn có một số thay đổi khác sau đó... (...)

29.08.2010

Ngô Bảo Châu, từ huân chương toán học đến “kịch bản” chính trị - Ðỗ Đình Bổn

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Chúng ta hãy chờ xem cái “kịch bản” trao Huân chương Hồ Chí Minh có diễn ra theo “dự kiến” hay không, và GS Châu có nhận cái Huân chương Hồ Chí Minh hay không. Qua đó chúng ta sẽ có nhận định đúng hơn về con người của GS Châu. Không phải Huân chương nào cũng đáng để nhận, và một nhà trí thức đúng mực thì không bao giờ nhận những gì không đáng nhận... (...)

26.08.2010

Sự diễn giải của nàng Đông Thi - Luân Nguyễn

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Trước tiên, tôi xin gửi đến tác giả Trần Thị Kim Lệ lời cảm ơn chân thành vì chị không những bỏ công đọc, mà còn “hiểu” được “cảm giác” của tôi trong bài viết “Một sự xấu hổ”! Những điều chị viết, tôi tin, xuất phát từ lòng nhiệt huyết đối với xã hội Việt Nam. Xin được chia sẻ với tác giả! Song, sự diễn giải nhấn mạnh của chị Kim Lệ đã đi chệch chủ ý của tôi trong bài viết trước đó... (...)

Một vinh dự đểu cáng - Trần Thị Kim Lệ

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Mọi công dân Việt Nam có quyền tự hào về thành tích của GS Ngô, nhưng Đảng không có cái quyền tự hào đó, vì Đảng đã tạo ra một thực trạng giáo dục bầy hầy, ghê tởm mà mọi người đều thấy rõ. Là một người công tác giảng dạy, tôi càng thấy rõ hơn, thấy hàng ngày. Đảng không hề xây dựng được một nền giáo dục lành mạnh và tốt đẹp chút nào cả... (...)

25.08.2010

Một sự xấu hổ - Luân Nguyễn

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Giáo sư Ngô Bảo Châu vừa nhận huân chương Fields danh giá. Là một công dân Việt Nam, tôi không thể không tự hào về điều đó, vì ít ra, giáo sư Ngô cũng sinh ra và có tuổi thơ ở Việt Nam. Tuy nhiên, sau khi biết tin Đảng Cộng sản Việt Nam sắp trao Huân chương Hồ Chí Minh cho giáo sư Ngô, niềm tự hào đó đã biến thành sự xấu hổ ghê gớm... (...)

Ngô Bảo Châu sẽ nhận Huân chương Hồ Chí Minh hay không? - Vương Thế Lan

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Nhưng nếu cuối cùng việc trao Huân chương Hồ Chí Minh cho Giáo sư Ngô Bảo Châu sẽ diễn ra, thì ta phải hiểu rằng thực chất đây chỉ là việc giành lấy thành tích của nhà toán học về cho Đảng. Đây không phải là thái độ trọng vọng nhân tài. Nếu Ngô Bảo Châu nhận cái Huân chương Hồ Chí Minh hư hão đó, thì uy tín khoa học của ông sẽ bị cái bóng ma của Đảng CSVN làm vấy bẩn suốt đời còn lại... (...)

Đảng biết trọng nhân tài? Hay chỉ giành vinh dự? - Lương Thị Nữ Nhi

[VINH QUANG & CẠM BẪY CHÍNH TRỊ] ... Tại sao một cậu bé thần đồng toán học lại phải báo cáo thành tích cho một ông lãnh đạo Đảng (mà chính ông ấy lại là một kẻ dốt toán)? Cái thái độ quan liêu dửng dưng của ông lãnh đạo Đảng chứng tỏ rằng Đảng không hề quan tâm đến toán học hay khoa học gì cả. Đảng chỉ quan tâm đến những thành tích mà cậu bé thần đồng đạt được. Cái trò này chỉ là cái trò chực giành lấy thành tích của một cá nhân làm thành tích của Đảng... (...)

Thôi bà con, xin hãy yên lặng chút đi! Để anh Châu được thảnh thơi bắn một bi thuốc đã nào! - Giao

[VINH QUANG & BÁO CHÍ] ... Không biết Châu biết hút thuốc lá từ hồi nào. Có biết hút thuốc lá, ta mới biết được sự sảng khoái của việc “làm một bi” sau những phút căng thẳng nó ra làm sao. Chúng ta hãy tàm tạm yên lặng nhé, để nhà khoa học của chúng ta được một phút thảnh thơi... (...)

20.08.2010

Giáo sư Ngô Bảo Châu hãy cố mà chịu đựng! - Ðỗ Trung Quân

[VINH QUANG & BÁO CHÍ] ... Nước Pháp biểu lộ vừa đủ thái độ trân trọng và văn hoá ứng xử. Nước ta chưa kết thúc ở đấy. Tuổi nhỏ của giáo sư đã bị báo chí ta xới lên. Trang Blog của giáo sư đã bị trưng bày. Sắp tới sẽ là phòng ngủ và toilet... Giáo sư khổ rồi. Với kiểu cách của báo chí Việt Nam, đời tư của ông sẽ không còn là đời tư nữa... (...)

.

.

.