Saturday, February 1, 2020

ĐI CHÙA, VIẾNG ĐỀN ĐƯỢC GÌ? (Nhà báo Phạm Dương Ngọc)





Chuyện chùa chiền, tâm linh tôi viết rất nhiều. Có lẽ, không còn ngôi chùa, đền, thắng cảnh tâm linh nào nổi tiếng ở Việt Nam mà tôi chưa đến tìm hiểu. Tuy nhiên, vẫn không thể nào lý giải nổi tâm lý của người Việt với vấn đề tâm linh. Chỉ có thể nói, hàng triệu người đầu óc đã bị tiêm nhiễm đến mụ mị.

Đầu năm là người Việt đổ xô nô nức đến các chốn tâm linh cầu khấn. Hàng triệu người kéo đến chùa Hương, Yên Tử, mấy triệu người đến núi Sam. Cảnh tượng kéo đến đền ông Bảy, ông Hoàng Mười, chúa Kho, đền Trần, Ba Vàng... đúng là kinh khủng khiếp.

Một số người đến vãn cảnh, đi chơi theo phong trào, còn lại hầu như là cầu cúng, xin xỏ.

Điều đau đầu nhất, là tôi không thể lý giải nổi người Việt xin xỏ gì ở đền chùa miếu mạo?

Anh em bạn bè doanh nhân của tôi cũng kéo đến đền bà Chúa Kho đông như kiến cỏ, làm lễ rất to, cúng bái vay mượn làm vốn. Toàn người trí thức đông tây kim cổ đầy mình, khiến tôi không thể hiểu nổi. Tôi đã kiên trì đến ngôi đền này nhiều lần, gặp thủ nhang, người già trong làng, đặc biệt cả đầu năm lẫn cuối năm, để tìm hiểu, nhưng vẫn không thể cắt nghĩa được. Đầu năm đi vay thì chen như đến ngạt thở. Cuối năm trả lễ (làm ăn được), thì thấy vắng hoe. Vậy bà Chúa Kho linh thiêng chỗ nào?

Thấy cảnh người Việt đi đền chùa đông như trẩy hội, ai cũng nghĩ rằng, người Việt mộ đạo, thấm nhuần tư tưởng đạo Phật. Tuy nhiên, nếu hiểu về đạo Phật, thì thấy cực kỳ quái đản, kỳ dị.

Tôi dám nói thẳng mà chẳng sợ vạ miệng, rằng, nếu thần, Phật, thánh ngự ở chốn tâm linh đó nhận tiền đút vào tay, nhận tiền âm phủ đốt rực trời, nhận gà xôi cúng ngập mặt để trợ giúp bọn quan tham, bọn buôn gian bán lận, thì thần phật đúng là hạng “Thánh Tham”, là hạng ma quỷ chứ chả phải vị thần tối cao nào.

Thật kinh tởm với cảnh tượng con người chen nhau ở đền Trần để xin ngài ban cho chức tước, để có bổng lộc, để vơ vét của dân nghèo, để rút kiệt sinh lực của quốc gia. Nếu Thánh Trần mà giúp con người việc đó, thì đúng là một ông thánh bẩn thỉu nhất trong lịch sử nhân loại.

Tôi tin rằng, nếu linh hồn Đức Thánh Trần còn ở thế gian, thì có lẽ ngài đang ngự ở một quả núi nào đó bên sườn Tây Yên Tử, nơi tổ tiên ngài cư ngụ, mà chẳng dám bước vào ngôi đền nào ở xứ này, để mà chảy máu mắt khi thấy đám con cháu tham lam dẫm đạp lên nhau cướp ấn ấy nữa.

Điều dễ dàng nhận thấy, khi con người ta càng đặt niềm tin vào vị thánh thần do họ tưởng tượng ra, thì con người ta càng trở nên trống rỗng và có những suy nghĩ quái thai. Ngay trên cộng đồng mạng, bạn có thể gặp ở bất kỳ đâu những câu cmt “a di đà phật”, “tội lỗi, tội lỗi”, “nhân quả không bỏ sót một ai”... nhưng ngay sau đó, cũng người đó sẽ cmt tiếp tục “mày gieo nhân nào gặp quả đó thôi con ạ”, “khẩu nghiệp”... với giọng điệu rủa cho người ta chóng chết, hoặc kiếp sau sẽ làm chó.

Hầu hết người Việt đến với đạo Phật nhưng không thấm nhuần đạo Phật, để sửa mình, mà toàn đem kiến thức đó đi sửa người khác. Vậy nên, mới có chuyện, nhiều người hay đi chùa, cúng dường nhiều lắm, nuôi sư béo ú, nhưng sống với người thân thì chả ra gì. Trước mặt tượng Phật toàn nói lời hay, nhưng với người thân thì toàn “mắm tôm, mắm tép”.

Có một sự thực bây giờ, đền chùa là nơi kinh doanh béo bở. Doanh nghiệp, tập đoàn lớn cũng xây xướng rất nhiều để thu hút du khách. Sư sãi cũng phải chạy chọt, đấu đá nhau để có chức trụ trì. Mấy ông nghiện mới cai được gửi vào chùa làm chú tiểu, mấy cô cậu “bê đê” lười biếng, cũng tìm cửa Phật nương náu, mấy kẻ thần kinh hoang tưởng mà ta cứ tưởng họ được “giời cho ăn lộc”, rồi khúm núm gọi thầy xưng con.

Thật quái dị khi nhiều kẻ cướp tiền của người nghèo rồi đem cúng vào chùa.

Tôi tin rằng, chẳng có thánh, thần, phật nào hiện hữu cả. Những thứ thánh thần, ma quỷ, chỉ là một khái niệm, nhưng lại có ở trong mỗi con người, đó chính là tưởng thức. Làm việc xấu thì là “ma tính”, làm việc tốt thì là “phật tính”. Những người tìm chỗ dựa ở Thánh Thần đẩu đâu, một là họ chả hiểu gì, hai là tâm họ không an, không có niềm tin vào cuộc sống, không có niềm tin vào bản thân mình.

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều có một đúc rút rất thú vị: “Ngôi đền hay ngôi chùa thiêng nhất chính là ngôi đền, ngôi chùa dựng trong lòng người. Vậy mà chúng ta đã bỏ quên những ngôi đền, ngôi chùa thiêng nhất ấy. Khi lòng không yên thì sống giữa đền, giữa chùa cũng không thấy yên. Khi lòng không từ bi thì quỳ dưới chân Thần Phật trong tiếng mõ, tiếng chuông…lòng vẫn ác. Khi lòng không hiểu được hạnh phúc thì nằm giữa bạc vàng, châu báu cũng vẫn thấy bất hạnh”.

(Ảnh trâu nướng tái nguyên con cúng ở đền Bảo Hà - bài và ảnh năm ngoái).






CÔNG AN VIỆT NAM CẦN ĐỔI MỚI GẤP ĐỂ KHÔNG THÀNH 'BẢO KIẾM CÙN' (Nguyễn Hữu Vinh)




NỘI DUNG :


Nguyễn Hữu Vinh
.
.
================================================

Nguyễn Hữu Vinh
Gửi cho BBC từ Hà Nội
31 tháng 1 2020

Dù đã ra khỏi ngành Công an Việt Nam 20 năm qua, trong đó có 5 năm "trở lại", ở giữa lòng nó - nhưng ở vai tù nhân - tôi vẫn không ngừng để mắt tới và mong muốn nó phải được thay đổi mạnh mẽ.

Trong 2 năm rưỡi tạm giam ở B14, tôi đã có 30 lá đơn khiếu nại về việc bắt, giam, truy tố tôi, trong đó đề cập cả nhiều sai trái, yếu kém của các lãnh đạo ngành công an trong nhiều năm mà tôi chứng kiến, trực tiếp biết được. Tiếc rằng những nội dung đó không đến được các cấp lãnh đạo Đảng mà lẽ ra chúng phải đến.

Hai năm rưỡi tiếp theo, tại Trại 5, tôi cũng liên tục kiến nghị, góp ý với Trại, với Tổng cục 8 để sửa những yếu kém trong chế độ giam giữ tù nhân.

Riêng trong bài viết này, chỉ tạm tóm lược một số vấn đề tôi cho là cốt tử, liên quan tới NĂNG LỰC của ngành công an, cần phải thay đổi.

Tác giả trên đường vào Trại Đại Bình, Bảo Lộc, Lâm Đồng, tháng 1/1982. NVCC

Nếu không, thay vì dành toàn lực bảo vệ trật tự xã hội, cuộc sống bình yên của người dân, thì lực lượng công an -ngoài những gì nó đã làm được) - sẽ vẫn tiếp tục như một thứ cản trở rất lớn, từ phát triển kinh tế, văn hóa, cho tới các quyền tự do dân chủ của người dân, và dẫn tới gây nguy hại cho bộ máy chính trị.

Ưu tiên biến thành kiêu binh

Đầu tiên, xin khái quát một chút về Lực lượng công an từ lâu được Đảng CSVN ban cho danh hiệu "Thanh bảo kiếm của Đảng".

Rồi mười mấy năm nay, ngành này có một khẩu hiệu riêng: "Còn Đảng thì còn mình" và đất nước đang thời bình, nên quyền lực công an hơn hẳn quân đội.

Các vị trí Chủ tịch nước, Thủ tướng, Phó thủ tướng thường trực, Thường trực Ban bí thư, Trưởng ban Tổ chức trung ương đều có người từng là công an lâu năm hoặc từng qua ngành này.

Nhưng một khi quyền lực quá lớn, thiếu cơ chế kiểm soát, mà tri thức, năng lực, phẩm chất lại yếu thì rất dễ nẩy sinh nhiều hệ lụy khôn lường.

VIDEO :
Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh thuật lại những gì xảy ra với ông trong thời gian đi tù.

Trên tất cả các diễn đàn, từ báo chí, tới Quốc hội, công việc của các ngành khác cùng các cấp lãnh đạo đều ít nhiều được đem ra bàn luận, chất vấn, phê phán.

Riêng với ngành công an thì hầu như không có chuyện đó; đơn giản vì nó là 'Thanh bảo kiếm của Đảng'. Đảng Cộng sản không muốn để lộ ra cho dân chúng biết thanh kiếm đó cùn hay sắc tới mức nào, trong khi nhiệm vụ bảo vệ Đảng lại luôn được coi là hàng đầu.

Vậy là nảy sinh tư tưởng "kiêu binh", kéo theo tâm lý thiếu coi trọng học hỏi, sửa mình.
Đặt yêu cầu hàng đầu là lòng trung thành tuyệt đối thì dĩ nhiên tiêu chuẩn về chuyên môn-năng lực dễ bị coi là thứ yếu.

Đó là bản chất xuyên suốt. Tới khi đất nước "Đổi mới", "kinh tế thị trường", thì lại thêm một thứ ngấm ngầm được đặt lên trên cả "năng lực", đó là "đồng tiền".

Cuộc chống tham nhũng trong ĐCSVN nhiều năm nay mới chỉ đụng tới chút ít "phẩm chất" của lực lượng công an, chứ "năng lực" của nó thì không; thậm chí lại còn được bỏ qua nhiều hơn những sai phạm.

Tham nhũng khủng khiếp, án oan sai, lọt tội phạm quá nhiều có nguyên nhân hàng đầu là do trình độ hạn chế của lực lượng công an.

Ví dụ tình trạng công an "lấn sân" sang lĩnh vực dân sự, kinh tế ngày càng phổ biến, đến độ từ xã hội cho tới giới truyền thông, rồi hệ thống chính quyền cũng như quen dần, lặng lẽ chấp nhận.

Một cách che đỡ cho tính kém sắc bén của "thanh bảo kiếm" để khỏi bị lộ ra là nhờ vào hệ thống luật pháp chồng chéo, mơ hồ và việc thực thi luật pháp thiếu nghiêm minh; đặc biệt có cái ô che đỡ lớn hơn, chính là lấy mục tiêu chính trị làm tiêu chuẩn hàng đầu.

Bên cạnh đó, toàn bộ hệ thống báo chí nằm trong tay nhà nước cũng tựa như tấm màn che đậy mờ ảo khiến người dân khó nhận diện được thực chất độ sắc bén tới đâu của "thanh bảo kiếm" này.

Nhiều an ninh, ít cảnh sát

Chưa hết! Một vấn đề rất lớn chưa từng được bàn tới, là lực lượng An ninh trong Bộ công an, chiếm tới một nửa; không giống như tất cả các nước văn minh đa số chỉ có Cảnh sát.
Hệ quả là hiện tượng "hình sự hóa" các quan hệ dân sự, kinh tế, mà xu hướng "chính trị hóa", dẫn tới các hệ quả tiêu cực lớn hơn nhiều.

Quyền lực vô biên cũng khởi phát từ chỗ việc của an ninh được mặc định phải giữ bí mật hơn hẳn cảnh sát, thế là thiếu minh bạch, thiếu tính giải trình trong xã hội văn minh, pháp quyền.

Còn thứ hai là về thực tế, tôi chỉ xin đưa vài vụ việc điển hình về độ kém cỏi cùng quyền lực quá lớn của hàng ngũ lãnh đạo chóp bu ngành công an.

Tác giả cùng các cán bộ Trại B14 (nơi giam giữ ông Võ Đại Tôn) vào tháng 5/2982. NVCC

• Vụ án Võ Đại Tôn cách đây gần 40 năm. Công an từ cấp phòng, cho tới bộ thứ trưởng, đều bị một cựu Đại tá quân đội VNCH cầm đầu tổ chức "phục quốc" ở hải ngoại, xâm nhập, bị bắt đánh lừa rất đơn giản - tổ chức họp báo quốc tế để ông Võ Đại Tôn công khai chỉ trích vụ bắt ông ta. Cho đến hôm nay, cả nước chẳng biết gì về vụ án này.

Tác giả Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (bìa phải) cùng Thứ trưởng thường trực Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) Trần Đông, tháng 3/1983. NVCC

• Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức mùa hè 2017 đem về Hà Nội. Các tướng lĩnh công an dính vào vụ này lộ nghiệp vụ quá non nớt, cộng với sự liều lĩnh kiểu "giang hồ", bất chấp luật pháp quốc tế, khiến ngoại giao, quốc thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tới nay vụ này vẫn là 'bí mật' hoàn toàn với truyền thông trong nước, không thấy có ai phải chịu trách nhiệm.

• Vụ Đồng Tâm mới nổ ra đầu năm 2020. Nhìn tổng thể, vụ án này đã thất bại toàn diện, phơi bày yếu kém của ngành công an trên khắp mọi mặt,

Nếu như tin rằng có ba sĩ quan cấp úy, tá ngành công an đã hy sinh vì cùng ngã xuống một cái giếng trời trong nhà dân thì rõ ràng là trình độ nghiệp vụ của riêng họ, và lãnh đạo trên cao chiến dịch tấn công là rất yếu. Hàng ngàn người trang bị tận răng, chuẩn bị cả năm trời chỉ đối đầu với một nhóm nông dân già yếu. Còn nếu như thực tế không có chuyện họ chết, hoặc không phải là chết theo cách đã loan báo, thì lại cho thấy đằng sau vụ việc là một thứ "nghiệp vụ" bất chấp đạo lý, pháp lý được đem ra áp dụng xuất phát từ thế yếu không thể tránh khỏi.

VIDEO :
Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh kể tiếp về thời gian trước khi bị bắt và khi đi tù.

Tôi cũng muốn nói thêm rằng việc ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, bị giết hại trong nhà riêng vẫn còn kín bưng, trong khi các bức hình, video gia đình cụ cung cấp vẫn lan truyền trên mạng, chính là một "tử huyệt" trong vụ án. Một ví dụ nhỏ cũng liên quan truyền thông, nhưng lại là chuyện nghiệp vụ tối thiểu: bằng chứng trong vụ án.

Tại sao cả ngàn cảnh sát cơ động, đủ trang thiết bị hiện đại, mà lại không có lấy một camera, máy ảnh, ghi âm đeo trên người, ghi lại diễn biến cuộc tập kích; cho phép có được bằng chứng quý giá phục vụ đấu tranh với tội phạm?

Còn nếu quả tình là có, rất nhiều, ghi lại đầy đủ, nhưng rồi 'cất đi' thì nó sẽ không bao giờ giải tỏa được nghi ngờ trong dư luận về việc che đậy, xóa dấu vết, và chỉ khiến người ta hỏi cái "tài" của lực lượng này là kiểu gì vậy?

Bao nhiêu công sức vun đắp hình ảnh đất nước trong mối bang giao quốc tế chỉ một trận mưa bão Đồng Tâm là hình ảnh tan biến, nhạt nhòa.

Đau xót thay, một vụ án có thể giải quyết được bằng tòa án dân sự, giữa bộ đội với dân, thì công an lại can thiệp vào bằng vũ lực. Đáng sợ hơn, là đã hiện rõ dần xu hướng đẩy câu chuyện lên thành "chính trị", mang tính "khủng bố", thậm chí có thể cả "lật đổ". Nhưng tôi tin rằng càng cố che đậy, càng bộc lộ thêm sự kém cỏi.

Đi từ Lòng dân để Đổi mới

Qua các sự việc trên, tôi nghĩ dù "thắng" bao nhiêu trận, thất bại ghê gớm nhất của ngành công an nằm ngay trong LÒNG DÂN.

Hậu quả của vụ Đồng Tâm là tác động ngược vào mối quan hệ DÂN-CÔNG AN-QUÂN ĐỘI; nghiêm trọng hơn nữa là DÂN-ĐẢNG; tích tụ thêm mầm mống bùng nổ xã hội.
Tiếc rằng nhiều cấp lãnh đạo Đảng, Nhà nước dường như đã không lường trước được "kịch bản" sẽ được thực hiện tệ đến vậy, để rồi sai lầm nối tiếp sai lầm không gỡ nổi.

Blogger Nguyễn Hữu Vinh bị dưa ra xét xử tại Tòa án nhân dân TP Hà Nội tháng 3/2016. GETTY IMAGES

Cuối cùng, cần bàn giải pháp giúp công an Việt Nam nâng cao năng lực.

• Trước tiên phải thay đổi ngay từ việc định hình vị thế/nhiệm vụ của Công an, trước hết nó phải là "thanh bảo kiếm" của Dân; tựa như Quân đội cũng vậy - không thể cứ mãi "trung với Đảng, hiếu với Dân. Ít nhất như vậy mới đúng với tinh thần của Hiến pháp 2013: "Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, Nhân dân, với Đảng và Nhà nước …"

Trong suốt hơn 40 năm qua, tôi có được thuận lợi là vừa gần gũi với nhiều tầng lớp nhân dân, cả trong lẫn ngoài nước, nhưng cũng lại vẫn có quan hệ khá tốt với lực lượng công an nhiều cấp. Cảm nhận về thái độ vừa bề trên uy quyền, xen lẫn mặc cảm trong anh em cán bộ công an là rất rõ.

Ngược lại, trong dân, thái độ vừa sợ sệt, vừa ác cảm, nhưng có lúc trở thành căm ghét cứ thêm phổ biến.

Tình trạng này là nguy hiểm, tạo mâu thuẫn trong nội bộ xã hội Việt Nam. Và để thay đổi nó, không thể chỉ trông mong vào học tập những lời giáo huấn của lãnh tụ.

• Sau khi xác quyết được Công an vì ai, thì sẽ giúp thay đổi được căn bản bộ máy của ngành này, trong đó Lực lượng cảnh sát" là chủ yếu, giảm dần số an ninh, lực lượng nặng về bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ chính trị. Việc bỏ đi sáu tổng cục, sát nhập nhiều đơn vị là một thay đổi đáng ghi nhận, song vẫn còn quá ít, theo kiểu giật gấu vá vai và nảy sinh bất hợp lý khác.

Thực ra, lực lượng an ninh chỉ thích hợp cho đất nước thời chiến, đến thời bình lẽ ra từ lâu phải giảm bớt dần quy mô và quyền lực của nó; "chống phản động", "an ninh kinh tế", "an ninh văn hóa" … cần bỏ hẳn hoặc chuyển qua cảnh sát, và các chuyên ngành dân sự.

• Ngoài ra, cần "dân sự hóa" dần lực lượng công an, bằng cách chuyển một số chức năng/bộ máy sang cho ngành khác. Ở các nước khác, quản lý trại giam, hộ tịch hộ khẩu, xuất nhập cảnh đều thuộc dân sự, có nơi nhà tù do công ty tư nhân quản lý. Cần đưa lãnh đạo ngành dân sự sang công an, theo nguyên tắc 'civilian leadership' ở các nước văn minh.

Về tổng thể, theo tôi, cuối cùng, nên tách Bộ Công an ra làm hai: Bộ Công an chỉ có cảnh sát, và Ủy ban An ninh Tình báo, cấp tổng cục trực thuộc chính phủ, không tham gia hoạt động tố tụng; phần "an ninh" chỉ chuyên về phản gián, chống gián điệp. Địa phương chỉ tới cấp cục của tỉnh thành hoặc khu vực.

Lực lượng Công an tại Việt Nam được coi là 'thanh bảo kiểm của Đảng'.  HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES

Đổi mới văn minh, hiện đại ngành công an

Cần dứt khoát từ bỏ thái độ chụp mũ coi những con người và các tiếng nói phản biện muốn mở rộng các quyền tự do dân chủ như thù địch.
Những hoạt động mang tính chất khủng bố tinh thần, bức hại đời sống của người dân yêu nước chống xâm phạm chủ quyền, chống tham nhũng, tiêu cực càng phải dứt khoát chấm dứt.
Công an cần mở rộng quan hệ quốc tế với các nước phát triển như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, từ khâu đào tạo, học hỏi, nhận trợ giúp, trao đổi thông tin, tới mua sắm phương tiện, nhưng cần học cả tinh thần thượng tôn pháp luật của họ.

Tác giả tham gia hội diễn tại Đại học An ninh, năm 1997. NVCC

Và nhìn vào cái gốc đào tạo thì là một cựu sĩ quan tốt nghiệp trường an ninh, tôi thấy cần cải cách mạnh hệ thống đào tạo: thay vì tuyển học sinh phổ thông vào các trường công an, nên tuyển người ở các ngành nghề khác rồi đào tạo ngắn hạn.

Để tránh nạn kiêu binh chính trị, cần chấm dứt can thiệp vô nguyên tắc (không được luật pháp quy định cho phép rõ ràng) vào các hoạt động bầu cử, từ các tổ chức quần chúng cho tới cơ quan dân cử các cấp. Công an không tham gia vào cơ quan dân cử. Với bộ máy hiện nay, cần bỏ hẳn hình thức "biệt phái" của công an sang Quốc hội, Ban Tôn giáo chính phủ...

Trong một xã hội pháp quyền, phải để Quốc hội, các đoàn thể quần chúng, báo chí Việt Nam được quyền kiểm tra, giám sát công an và ngay lập tức công khai ngân sách dành cho ngành công an.

Trong năm 2020, này, và với việc Đảng Cộng sản Việt Nam 90 tuổi, để tiếp tục tồn tại trong một thế kỷ văn minh, hiện đại, nhu cầu sửa đổi hệ thống luật pháp liên quan tới những đề xuất trên đang tới với quý vị, rất cấp bách.

Hà Nội, ngày 31/1/2020

-----------------------------
Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Nguyễn Hữu Vinh, tức blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, gửi cho BBC News Tiếng Việt từ Hà Nội. Tác giả tốt nghiệp Đại học An ninh, nguyên là thiếu tá, từng công tác tại Cục Bảo vệ chính trị 1, Tổng cục An ninh, Bộ Công an. Quý vị có ý kiến phản biện về bài này, xin gửi về vietnamese@bbc.co.uk

------------------------------------------------------------------------

.
31/01/2020

Làm việc tại trại giam Việt Nam thì ra thế này cũng phải”

Một số người đã bình luận như vậy về một viên công an Lê Quốc Tuấn ở thành phố Hồ Chí Minh, người bị tình nghi bắn chết bốn người tại một sới bạc ở Củ Chi. Anh này đồng thời cũng là nghi phạm trong một vụ giết người bằng súng để cướp xe ở gần đó.

Nhiều người đồng tình cho rằng giới hành nghề “công an” tại Việt Nam bao giờ cũng nghĩ đến chuyện dùng vũ lực; số khác phản đối cho rằng những kiểu chụp mũ này vơ đũa cả nắm và thiếu những luận chứng xác thực. Song dù gì đi chăng nữa, nhận định này gợi ý cho một đề tài nghiên cứu khá thú vị và cần thiết: Liệu môi trường nghiệp vụ của giới cảnh sát – công an có làm cho tính khí con người trở nên hung hăng hơn? 

Bài viết ngắn ngủi dưới đây hiển nhiên không nhằm mục tiêu nghiên cứu chi tiết tác động của môi trường đến tính cách và xu hướng bạo lực của công an tại Việt Nam. Một nghiên cứu tham vọng như vậy cần nhiều thời gian và “quyết tâm chính trị”. Mục tiêu chủ yếu, thay vào đó, là nhằm giới thiệu, tổng hợp những kiến thức sẵn có của thế giới về tác động của môi trường làm việc đối với tính cách của các cảnh sát viên – công an viên, từ đó giới thiệu nền tảng cho các nghiên cứu trong tương lai về tình hình tại Việt Nam.

Kiểu đào tạo “tiền trảm hậu tấu”

Trước tiên, cần khẳng định rằng việc cảnh sát, công an có xu hướng ưu tiên sử dụng các biện pháp vũ lực thường xuyên không phải chỉ là một vấn đề tại Việt Nam. 

Ở Mỹ hồi năm 2014 có một vụ thế này: Anh thanh niên da đen John Crawford, đang vừa nói chuyện điện thoại với bạn gái vừa xem thử một khẩu súng hơi (BB gun, loại súng chỉ bắn đạn bi, không quá nguy hiểm), thì bị cảnh sát bắn chết. Báo chí và các chính trị gia lập tức xoáy vào bàn luận về khía cạnh xung đột và định kiến sắc tộc vốn đang còn tồn tại trong xã hội Mỹ. Nhưng một số người khác thì quan tâm tới một khía cạnh khác, ít người để ý: chương trình đào tạo cảnh sát.

Cây bút Joshua Holland trên tờ The Nation cho biết, chỉ hai tuần trước khi bắn hạ Crawford một cách nhanh gọn như đã kể ở trên, viên cảnh sát đã được đào tạo về phương pháp “tiền trảm hậu tấu” (shooting first and asking questions later) trong một chương trình xử lý tình huống với những kẻ đối đầu với cảnh sát bằng súng. Chương trình đào tạo này nói rằng đó là biện pháp tốt nhất. Họ được dạy luôn phải ghi nhớ rằng những kẻ tấn công bằng súng luôn rất thích “đếm xác” (body count), vậy nên cảnh sát cần can thiệp một cách “tốc độ, bất ngờ và tích cực chủ động”. 

Trong buổi tập dượt, những cảnh sát tham gia còn được yêu cầu tưởng tượng như kẻ tấn công cầm súng đang đe dọa giết chết người thân của chính mình. Và thật sự như vậy, người cảnh sát được cử đi đối phó với tình huống của Crawford thực hiện đúng những gì anh ta được dạy: tiếp cận mục tiêu một cách tốc độ, bất ngờ và tấn công tích cực chủ động. Camera an ninh cho thấy Crawford bị giết chỉ vài giây sau khi cảnh sát ập vào cửa tiệm, và nạn nhân có lẽ không hề biết chuyện gì đang xảy ra trước khi bị bắn hạ.

Biểu tình phản đối cảnh sát giết người ở Mỹ. Ảnh: affinitymagazine.us.

Những thông tin này khiến cho giới nghiên cứu buộc phải vào cuộc. Police Executive Research Forum, một think tank có trụ sở tại Washington D.C., sau khi khảo sát 280 sở cảnh sát trên toàn nước Mỹ đã chứng minh những gì cộng đồng lo ngại về chương trình đào tạo cảnh sát không phải là thừa. 

Trung bình, một học viên cảnh sát tuần tra được đào tạo khoảng 129 tiếng về các kỹ năng phòng vệ và kỹ năng tấn công, bao gồm sử dụng súng, baton, súng điện và kích điện cũng như các loại công cụ xịt hơi cay. Học viên sau đó dành 24 tiếng để được đào tạo về xử lý tình huống thực tiễn, như khi nào sử dụng vũ lực hoặc các loại vũ khí chết người, khi nào không nên sử dụng. Với 48 tiếng còn lại, người này sẽ được dạy về Luật Hiến pháp Hoa Kỳ, các án lệ liên quan và cẩm nang chính sách sử dụng vũ lực riêng biệt của từng sở, phòng cảnh sát. Chương trình nghiệp vụ này thường sẽ kéo dài trong vòng một năm, chưa kể thời gian đào tạo chính quy trong trường đại học hoặc cao đẳng khác. 
Tuy nhiên, theo Washington Post, trong một năm dài, học viên chỉ được đào tạo vỏn vẹn tám tiếng cho các kỹ năng liên quan đến can thiệp khủng hoảng, tiết chế căng thẳng và giảm thiểu khả năng sử dụng vũ lực của đối tượng. Như vậy, trừ khi có sự cân nhắc chính trị và cân nhắc từ cơ quan dân sự trong một số trường hợp mà Luật Khoa từng có cơ hội giới thiệu, xu hướng sử dụng vũ lực một cách tự nhiên và thường xuyên trong giới cảnh sát là có thật.

Những thông tin nói trên là nền tảng để bắt đầu nghiên cứu tình hình Việt Nam. Chương trình đào tạo của Học Viện Cảnh sát Nhân dân Việt Nam bao gồm những gì? Chương trình nghiệp vụ của từng chuyên ngành nhất định ra sau? Có bao nhiêu giờ, bao nhiêu tín chỉ dành cho các kỹ năng tiết chế căng thẳng, can thiệp phi bạo lực trong tình huống khủng hoảng? Đây sẽ là điểm xuất phát rất tốt để phân tích ảnh hưởng của môi trường làm việc tới cách suy nghĩ của các công an hay cựu công an viên. Vì sao họ lại suy nghĩ theo hướng “Tôi sẽ làm thế nào để khống chế đối tượng? Tôi nên sử dụng súng, baton, roi điện hay các vật dụng phù hợp khác” mà ít khi nghĩ rằng “Tình huống ở đây là gì? Làm sao tôi có thể tiết giảm căng thẳng tinh thần của đối tượng để bảo đảm rằng không ai bị thương?” 

Hiện nay thông tin về chương trình đào tạo chính quy lẫn các chương trình nghiệp vụ ngắn hạn giảng dạy cho công an viên tại Việt Nam không khác gì… bí mật quốc gia, nên việc phổ biến và thực thi quyền tiếp cận thông tin đối với những vấn đề này có lẽ sẽ cần phải được giải quyết đầu tiên. 

Tác động môi trường đến sức khỏe tâm lý của cảnh sát viên 

Một điểm thú vị khác, nhưng đáng tiếc, của hệ thống các nghiên cứu liên quan đến xu hướng bạo lực của cảnh sát nói chung là sức khỏe tinh thần và tâm lý của họ. 

Tại Vương quốc Anh, nghiên cứu của nhóm giáo sư Đại học Glasgow cho biết môi trường làm việc của cảnh sát nước này có rất nhiều yếu tố gây căng thẳng, khiến họ dễ mắc các chứng bệnh về tâm lý. Họ đồng thuận với nhau rằng trong môi trường công việc kiểm soát trật tự, trị an, đối phó tội phạm nói chung, cảnh sát không chỉ đối mặt với những tác nhân tâm lý thông thường (như quan hệ với đồng nghiệp, vấn đề thăng tiến, áp lực từ cấp trên…) mà còn phải đối mặt với những tình huống nguy hiểm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, tính mạng và sự ổn định tâm lý nói chung của họ. Kết quả của nghiên cứu khẳng định môi trường làm việc này đều làm tăng khả năng dẫn đến các chứng căng thẳng, lo lắng, trầm cảm, tê liệt cảm xúc và thậm chí ý định tự tử. Điều này phần nào lý giải cho các ứng xử thiếu chuẩn mực và có tính vũ lực, hung hăng của một số cảnh sát viên. 

Công an Việt Nam hành hung người dân trong một đồn công an ở Tuy Hòa, Phú Yên năm 2019. Ảnh: RFA.

Không dừng lại ở đó, một nghiên cứu được liệt vào dạng cổ điển của các nhà nghiên cứu xã hội học Hà Lan cũng chỉ ra xu hướng gia tăng các vụ bạo lực của cảnh sát ngoài giờ làm nhiệm vụ. Trong đó, nhóm ba nghiên cứu viên Nicolien Kop, Martin Euwema và Wilmar Schaufeli chỉ ra nhiều đặc tính đặc biệt mà những người hành nghề cảnh sát tại nước này hay gặp phải, và giải thích rất cặn kẽ lý do của các hiện tượng này. Họ đặc biệt chú ý đến khái niệm “occupational burnout”, một hiện tượng khiến cho cảnh sát viên kiệt quệ về mặt xúc cảm, và có cái nhìn tiêu cực, nhẫn tâm hay thậm chí cay độc với những người dân mà họ có nhiệm vụ bảo vệ. 

Để lý giải cho hiện tượng này, nhóm nghiên cứu cho rằng việc tiếp xúc nhiều với tội phạm và những tiểu tiết phức tạp liên quan đến nhiều loại hình tội phạm (và cả thủ tục hành chính) khiến cho giới cảnh sát mất dần khả năng cảm thông và lòng trắc ẩn đối với công dân nói chung. Điều này khiến cho chuẩn sử dụng vũ lực của người cảnh sát bị hạ xuống, vì họ chỉ nhìn thấy các công dân, đồng loại của mình như những đối tượng và vật thể hành chính phi nhân cách. Không chỉ vậy, kiệt quệ về mặt cảm xúc và sức lực cũng sẽ khiến cho người cảnh sát không còn đủ minh mẫn hay mong muốn tìm kiếm những phương án giải quyết mâu thuẫn và khủng hoảng tích cực hơn, vốn đòi hỏi nỗ lực thỏa hiệp và hợp tác; mà thay vào đó là các biện pháp vũ lực, áp chế, vốn nhanh chóng và mang lại hiệu quả ngắn hạn nhiều hơn. 

Với thông tin của những nghiên cứu nêu trên, người viết tin rằng các tác giả Việt Nam sẽ có một cơ sở lý luận sẵn sàng để bắt đầu tìm hiểu về yếu tố gây nên áp lực công việc đối với ngành công an Việt Nam, hệ quả của chúng đối với sức khỏe tâm lý của họ và tác động sau cùng lên tâm lý và xu hướng sử dụng vũ lực của người trong ngành. Từ đó, chúng ta có thể xây dựng được một bộ quy tắc hay tiêu chuẩn sức khỏe phù hợp nhằm giải quyết vấn đề nói trên. 

Việt Nam: Công an gây án không bị trừng phạt

Một trong những yếu tố rất đáng nghiên cứu về xu hướng bạo lực và hung hăng của cảnh sát nói chung, và đặc biệt là đối với giới công an Việt Nam, là xu hướng “kiêu binh” của một bộ phận không nhỏ những người trong ngành này. Đây chỉ là quan sát riêng của người viết và chưa được kiểm chứng, không có cơ sở khoa học mạnh mẽ như những nội dung đã được trình bày ở trên; song không phải không có lý do mà người viết nhắc đến yếu tố này ở đây. Nói ngắn gọn, bộ máy thực thi pháp luật Việt Nam thường bỏ qua những hành vi bạo lực phi pháp của công an, vô hình trung khuyến khích họ sử dụng bạo lực.

Đã có rất nhiều cái chết thương tâm xảy ra trong trại tạm giam, tạm giữ, dưới thẩm quyền kiểm soát hoàn toàn của công an, nhưng trách nhiệm ít khi được xác định rõ. Rất nhiều lần lý do tử vong được xác định là tự treo cổ bằng dây nịt, bằng khăn tắmbị bệnh… dù người nhà đều khẳng định trên người nạn nhân có dấu hiệu thâm tím, dấu vết giằng co và bị đánh đập. Không chỉ vậy, trong những vụ việc mà tình tiết tội phạm rõ mười mươi dẫn đến hệ quả chết người, như vụ 5 công an viên tại Ninh Thuận đánh một nạn nhân đến chết, họ cũng chỉ bị truy tố dưới tội danh dùng nhục hình, và thủ phạm bị trừng phạt ở mức cao nhất chỉ ở mức bảy năm tù, mức kịch khung cho tội danh nghiêm trọng (chứ không phải rất nghiêm trọng hay đặc biệt nghiêm trọng). Đấy là chưa kể đến hàng ngàn cáo buộc tra tấn mỗi năm chưa từng khi được xem xét và giải quyết triệt để. Theo người viết, hoàn toàn có khả năng sự dung túng nhất định của hệ thống tư pháp đối với hành vi của giới công an viên nói chung đã góp phần dẫn tới xu hướng bạo lực của họ.






CÚM GIA CẦM H5N1 XUẤT HIỆN GẦN TÂM ĐIỂM VIRUS CORONA Ở TRUNG QUỐC (Tuổi Trẻ Online)




Tuổi Trẻ Online
02/02/2020 05:50 GMT+7

TTO - Ngày 1-2, Trung Quốc thông báo cúm gia cầm H5N1 bắt đầu tại tỉnh Hồ Nam, gần trung tâm bùng nổ dịch viêm phổi cấp do virus corona mới (2019-nCoV) gây ra.

"Cúm gia cầm xảy ra tại một trang trại thuộc trấn Song Thanh, thành phố Thiệu Dương. Trang trại này có 7.850 con gà, trong đó 4.500 con đã chết vì nhiễm bệnh. Chính quyền địa phương đã tiêu hủy 17.828 gia cầm vì dịch bệnh", theo thông báo từ Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thông Trung Quốc ngày 1-2.

Thành phố Thiệu Dương thuộc tỉnh Hồ Nam của Trung Quốc. Tỉnh này giáp với phía nam của tỉnh Hồ Bắc, nơi có thành phố Vũ Hán là trung tâm bùng nổ virus corona.

Theo tờ South China Morning Post ngày 2-2, chính quyền địa phương hiện chưa ghi nhận ca bệnh H5N1 nào ở người.

Đợt dịch này đến giữa lúc chính quyền Trung Quốc đang tiếp tục chiến đấu nhằm ngăn cản sự lây lan của virus corona. Giới quan sát đánh giá điều đó sẽ gây áp lực lớn đến nguồn lực khan hiếm của Trung Quốc để đối phó với các nguy cơ sức khỏe hiện tại.
Cúm gia cầm hay cúm H5N1 là một căn bệnh về hô hấp ở các loài gia cầm và có khả năng lây nhiễm cho người. Loại virus này được phát hiện lần đầu vào năm 1996 tại Trung Quốc.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), cúm H5N1 có khả năng lây nhiễm từ người dù rất khó. Dù vậy, cúm gia cầm đặc biệt nguy hiểm đối với người tiếp xúc với nó. Tỉ lệ tử vong của cúm gia cầm đạt hơn 50% trong suốt 15 năm qua, tức dịch bệnh này còn chết chóc hơn cả dịch SARS (Hội chứng hô hấp cấp tính nặng) và virus corona mới.

Từ năm 2003 đến 2019, WHO đã xác nhận tổng cộng 861 trường hợp nhiễm H5N1 ở người trên toàn thế giới, 455 trong số đó đã tử vong. Trong suốt 16 năm qua, Trung Quốc đã ghi nhận 53 trường hợp nhiễm cúm gia cần và 31 trong số đó đã thiệt mạng.







SỐ NGƯỜI CHẾT VÌ DỊCH VIRUS CORONA TĂNG LÊN 304 NGƯỜI (Zing.vn)




Vũ Mạnh  -  Zing.vn
05:29 02/02/2020

Số người chết vì dịch virus corona ở Trung Quốc tăng thêm 45 trường hợp nâng tổng số ca tử vong lên 304. Tổng số ca nhiễm ở nước này vượt hơn 13.700 ca.

Trong ngày 1/2, tỉnh Hồ Bắc ghi nhận thêm 1.921 người nhiễm virus, nâng tổng số ca bệnh tại tỉnh này lên 9.074, theo đài CCTV. Tổng số

Trung Quốc đang đối mặt với sự cô lập ngày càng mạnh từ các chính phủ nước ngoài trong lúc số ca tử vong tăng lên từng ngày. Mỹ và Australia hôm 1/2 dẫn đầu các nước áp đặt lệnh cấm đi lại đặc biệt với công dân hoặc người đến từ Trung Quốc.

Vũ Hán, tỉnh lỵ tỉnh Hồ Bắc và được cho là nơi virus lây sang người đầu tiên, ghi nhận thêm 894 ca bệnh mới và 32 ca tử vong trong ngày 1/2. Hiện thành phố này đã có 224 người chết vì virus đến nay vẫn chưa có vaccine phòng chống.

Tại thành phố Hoàng Cương cũng thuộc Hồ Bắc, nơi được xem là ổ dịch nghiêm trọng thứ 2 sau Vũ Hán, số ca nhiễm mới cũng tăng thêm 276.

Kể từ khi bùng phát dịch tại Vũ Hán vào tháng 12/2019, hơn 11.700 ca nhiễm virus corona đã được ghi nhận trên toàn thế giới, với tất cả các trường hợp tử vong đều diễn ra tại Trung Quốc.

Có 17 thành phố ở tỉnh Hồ Bắc chịu lệnh phong tỏa trong nỗ lực khống chế dịch bệnh lan rộng.

Hồ Bắc đã kéo dài kỳ nghỉ Tết Nguyên đán đến ngày 13/2 trong nỗ lực chống chế sự lây lan của virus.

Mỹ đã cấm công dân nước ngoài, ngoại trừ thành viên gia đình của công dân và thường trú nhân Mỹ, nhập cảnh nước này nếu họ ở Trung Quốc trong 2 tuần qua. Công dân Mỹ nếu trở về từ Hồ Bắc sẽ bị cách ly bắt buộc trong 14 ngày, trong khi những người trở về từ các vùng khác ở Trung Quốc sẽ phải kiểm tra sức khỏe.

Australia cho biết sẽ cấm nhập cảnh với những người đi từ Trung Quốc mà không phải công dân Australia, trong khi công dân nước này nếu có đi lại ở Trung Quốc trước đó sẽ phải "tự cách ly" trong 2 tuần.

Nga tuyên bố sẽ tạm dừng chính sách miễn visa du lịch cũng như dừng cấp visa làm việc cho công dân Trung Quốc. Nước này cũng đóng cửa một phần đường biên giới với Trung Quốc ở vùng Viễn Đông.

Các biện pháp hạn chế mở rộng tương tự cũng được tuyên bố ở một số nước khác, bao gồm Italy, Singapore và Mông Cổ. Mỹ, Nhật Bản, Anh, Đức và nhiều nước khác trước đó đã khuyến cáo công dân không đến Trung Quốc trong thời gian này. Các nước cũng đã sơ tán công dân từ Vũ Hán.

---------------------
.
Tuổi Trẻ Online
02/02/2020 06:22 GMT+7

TTO - Theo đài truyền hình quốc gia Trung Quốc, số ca tử vong vì virus corona tại tỉnh Hồ Bắc của Trung Quốc đã tăng thêm 45 trường hợp, lên 294 riêng ở tỉnh này, trong số 304 trường hợp trên toàn quốc, cho đến hết ngày 1-2.

Số trường hợp nhiễm bệnh tại Trung Quốc được ghi nhận là 11.860 trong tổng số 12.027 trên toàn thế giới.


 -------------------------------------------------------
 .


Cafef.vn
01-02-2020 - 13:02 PM 





MIỀN ĐÔNG HOA KỲ CÓ BỆNH NHÂN VIRUS CORONA ĐẦU TIÊN (Người Việt Online)



Nghười Việt Online
February 1, 2020

BOSTON, Massachusetts (NV) – Một thanh niên mới từ Vũ Hán, Trung Quốc trở lại Boston, tiểu bang Massachusetts, đã được xác nhận là cư dân đầu tiên của tiểu bang bị lây nhiễm virus Corona, theo các giới chức y tế hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Hai.

Đây là trường hợp bệnh thứ tám ở Hoa Kỳ và là ca đầu tiên ở khu vực Miền Đông, theo bản tin của đài truyền hình CBS10 ở Boston.

Thanh niên này, ngoài 20 tuổi, sống tại Boston, theo bản thông cáo của Bộ Y Tế Massachusetts. Người này đến gặp bác sĩ ngay sau khi trở về Massachusetts và được cô lập từ đó đến nay.

Theo bản thông cáo đưa ra hôm Thứ Bảy, người này sẽ tiếp tục bị cô lập cho tới khi được giới chức y tế xác nhận là khỏi bệnh.

Một số ít người thân cận từng tiếp xúc với bệnh nhân này đã được tìm ra và hiện đang được theo dõi để xem có chỉ dấu lây nhiễm hay không.

Ủy Viên Y tế Massachusetts, bà Monica Bharel, nói rằng họ rất mừng vì bệnh nhân này đã lo điều trị sớm và đang phục hồi. Cũng theo bà Bharel, đe dọa của virus Corona đối với công chúng ở tiểu bang Massachusetts “hiện còn thấp.”

Các giới chức y tế đại chúng đã đưa ra nhận định rằng bệnh cúm hiện đang được coi là nguy hiểm cho dân chúng hơn là virus Corona và cũng chưa ai thiệt mạng vì loại virus này tại Hoa Kỳ.

Thống Đốc Massachusetts, ông Charlie Baker, gửi tweet ra nói rằng người dân tiểu bang nên có các biện pháp đề phòng để ngăn chặn lây lan như đang đang làm đối với bệnh cảm và cúm.

Thị trưởng thành phố Boston, ông Marty Walsh, cũng nói rằng thành phố này có đủ khả năng đối phó nếu virus lan ra. (V.Giang)

----------------------------
.
February 1, 2020
.
February 1, 2020
.
Nguyễn Trang Nhung (Nguồn: RFA)
January 31, 2020
.
BBC
1 tháng 2 2020







VI RÚT CỘNG SẢN NGUY HIỂM NHẤT (Ngô Nhân Dụng)




Ngô Nhân Dụng
January 31, 2020

Hôm Thứ Sáu, 31 Tháng Giêng, 2020, có hai biến cố quan trọng. Ở Washington, Thượng Viện Mỹ đã bỏ phiếu không gọi thêm nhân chứng trong vụ Tổng Thống Donald Trump bị đàn hặc. Ở London, Anh Quốc đã chính thức rút ra khỏi Liên Hiệp Âu Châu, ba năm sau khi trưng cầu dân ý.

Ở Mỹ thì người ta biết chắc chắn trong tuần tới Tổng Thống Trump sẽ được Thượng Viện tha bổng. Còn bên Anh thì chưa ai biết cuộc thương lượng trong vụ ly dị này sẽ đưa tới đâu.

Riêng ở Trung Quốc không có biến cố nào mới. Nhưng một sự kiện quan trọng đang diễn ra bên ngoài nước Trung Hoa đáng chú ý hơn cả: Khắp thế giới, người ta đang muốn tránh không muốn gặp người Tàu. Vì bệnh dịch do virus Corona gây ra, phát lên từ Vũ Hán.

Tại New York (Mỹ), Toronto (Canada), Tokyo (Nhật), Manila (Philippines), người ta tránh không tới Phố Tàu. Không tới cả những nơi người Tàu hay tới. Người da vàng, kể cả người Việt, cũng bị vạ lây. Báo Le Courrier Picard, ở miền Bắc nước Pháp đã viết tựa lớn, “Báo động Vàng,” sau đó phải xin lỗi. Một bà người Việt kể với báo Le Monde rằng có người lái xe qua đã la vào mặt bà rằng: “Tàu nhơ bẩn! Giữ lấy vi rút ở nước Tàu! Nước Pháp không hoan nghênh!” Sau đó hắn ta vọt xe qua vũng nước, bắn tung tóe lên bà này.

Tại ngoại ô thành phố Toronto, Canada, phụ huynh yêu cầu một học khu đông trẻ em gốc Trung Hoa, hãy cấm con cái những gia đình mới từ Trung Quốc về không được đến trường trong 17 ngày. Năm 2003, bệnh dịch SARS, cũng phát xuất từ Trung Quốc, đã lan đến đây, làm 44 người thiệt mạng. Hội đồng học khu và nhiều tổ chức đã phải lên tiếng: “Mặc dù giống virus này xuất phát từ Trung Quốc, nhưng… trong hoàn cảnh hiện nay chúng ta phải đoàn kết như các công dân nước Canada và tránh tất cả các hành vi kỳ thị, đổ lên đầu những người gốc Á Đông và người Trung Quốc.”

Nhưng ngay tại Á Đông, người dân cũng sợ không muốn gặp người Trung Quốc! Ông Ralph Recto, một dân biểu Philippines, đã hô hào tạm treo tấm bảng “Xin đừng bước vào” đối với tất cả du khách từ Trung Quốc tới. Dân Việt Nam, Nam Hàn, Nhật, và cả Hồng Kông cũng vậy.

Trên mạng Twitter, một danh mục “Người Tàu đừng tới Nhật” (#ChineseDon’tComeToJapan) mới xuất hiện đã có bao nhiêu người theo. Nhiều người gọi các du khách Trung Hoa là bọn “khủng bố sinh học” (bioterrorists). Ở Hồng Kông, các tiệm ăn trong nhóm Kwong Wing đã thông báo trên trang Facebook của họ rằng cửa hàng sẽ chỉ tiếp các thực khách nói tiếng Anh hoặc tiếng Quảng Đông – tẩy chay không tiếp các người nói tiếng “phổ thông” tức ngôn ngữ chính thức của Bắc Kinh.

Con virus hình vương miện (vì thế mang tên La Tinh là Corona), làm cho người Trung Hoa bị thiên hạ “tránh như tránh hủi.” Cái vương miện này đang đội trên đầu ông Tập Cận Bình, chủ tịch nước Trung Hoa. Ông đang đóng vai một hoàng đế, nắm quyền cả đảng và nhà nước, có thể cai trị suốt đời.

Nhưng người Trung Hoa bị mang tiếng, bị xa lánh và khinh rẻ không phải vì có một ông hoàng đế ở nước Tàu. Thời nhà Đường, nhà Minh, cho đến đời Hoàng Đế Càn Long nhà Thanh, người Trung Hoa ra ngoài vẫn được thiên hạ kính nể.

Tội nghiệp dân Trung Hoa lục địa bây giờ là họ đang phải sống trong chế độ Cộng Sản!
Thành ra cái con virus hình vương miện phải gọi tên là vi rút Cộng Sản!

Lý do: chính chế độ Cộng Sản bưng bít tin tức khiến bệnh dịch lan ra như “bất ngờ!” Người dân Trung Hoa và thế giới bên ngoài không kịp đối phó có hiệu quà nên nhiều người đã chết oan!

Chính quyền thành phố Vũ Hán chịu trách nhiệm khi không loan tin bệnh dịch ngay khi mới phát hiện. Nhưng họ hành động đúng các quy trình do chế độ Cộng Sản đặt ra. Thị Trưởng Chu Tiên Vượng (Zhou Xianwang, 周先旺) nói trên đài truyền hình rằng sẵn sàng từ chức. Nhưng ông ta thanh minh rằng ông đã muốn loan báo tin có bệnh dịch sớm, ngay khi phát hiện, nhưng phải chờ cấp trên có cho phép hay không!

Ai chết thì cứ chết. Phải chờ lệnh mới được nói! Nếu lệnh tới chậm trễ làm cho nhiều người thiệt mạng thì đó là cái số họ không may mắn! Tám người đã bị công an bắt giam. Họ bị kết tội loan tin đồn thất thiệt về bệnh dịch mới xuất hiện. Trong đó có các bác sĩ mới khám bệnh nhân xong, muốn báo tin cho đồng nghiệp! Bây giờ họ đã được tha, và nhiều người Tàu thấy mình may mắn. Vì sau khi được nghe các “tin đồn thất thiệt” này họ đã phòng ngửa sớm được mấy tuần lễ! Họ che miệng và mũi. Họ tránh không tới những chợ bán cầm thú hoang. Thoát chết!

Trong lúc đó thì ông Tập Cận Bình vẫn kêu gọi các “chiến sĩ kiểm duyệt” phải “tăng cường hướng dẫn dư uận nhân dân” theo đúng chỉ thị của Trung Ương!

Sống trong chế độ Cộng Sản là như vậy đó!

Tập Cận Bình cố bưng bít thông tin để trưng bầy một bộ mặt tốt đẹp giả dối, nhưng chính con virus Corona đang lật mặt nạ đảng Cộng Sản.

Trên bề mặt, Trung Cộng trổ tài cho cả thế giới kinh ngạc và thán phục tài kiểm soát dân chúng của họ. Bằng cách xây dựng một bệnh viện trị bệnh mới tối tân, chỉ trong hai ngày đã hoàn tất và hoạt động. Và cũng chỉ trong hai ba ngày đã giam giữ được 56 triệu người nghi ngờ mang bệnh! Nhưng bên trong hậu trường, là cảnh nhân viên của Bệnh Viện Công Đoàn, uy tín nhất ở Vũ Hán, đang thiếu thốn phải lên mạng kêu gọi cả nước gửi cho các thứ thuốc men, băng, bông, kim chích, thuộc chủng, vân vân. Ngay cả các bệnh viện ở thủ đô Bắc Kinh cũng kêu gọi dân đem tặng mạng che mặt và áo choàng đã khử trùng,

Trung Cộng muốn thế giới thấy dân chúng trong nước đoàn kết chống bệnh. Nhưng người dân Vũ Hán và dân tỉnh Hồ Bắc đi tới đâu cũng bị đồng bào của họ xua đuổi! Không cho lên máy bay, lên xe buýt, không được vào khách sạn, quán ăn. Nghe giọng nói biết ngay là dân Hồ Bắc! Mời quý khách đi chỗ khác!

Nhà báo ở nước Tàu cũng không thể xoay trở. Một cô phóng viên báo Tài Kinh (Caixin) nói rằng cả bọn cô gọi điện thoại từ Bắc Kinh xuống Vũ Hán xin nói chuyện với nhân viên một bệnh viện. Không ai muốn trả lời! Dù đã hứa sẽ giữ kín tên tuổi, cũng không ai dám nói! Vì họ sợ “sai đường lối” của Bộ Chính Trị!

Bây giờ thì chúng ta hiểu tai sao dân chúng Hồng Kông đã kéo nhau hàng triệu người biểu tình phản đối một dự luật dẫn độ, vì sợ sẽ bị đem vào trong lục địa xét xử trước các tòa án Cộng Sản! Và cũng hiểu tại sao dân Đài Loan đã nô nức bỏ phiếu tái nhiệm Tổng Thống Thái Anh Văn, vì bà tỏ thái độ cứng rắn hơn trong việc giao tiếp với Trung Cộng, so với ứng cử viên đối lập!

Không ai muốn sống trong cảnh như dân lục địa! Cái con virus Cộng Sản nguy hiểm hơn tất cả các loại vi khuẩn khác.

Tuy vậy phải biết rằng người dân lục đia cũng không vừa. Một người đặt câu hỏi trên trang mạng của mình: “Chúng ta hy sinh những quyền tự do của mình để đổi lại sẽ được (đảng Cộng Sản) bảo vệ. Nhưng bảo vệ cái gì như thế này? Chúng ta sẽ được họ đưa đi tới đâu nếu cứ chịu đựng mãi?”

Câu “post” trên đã được 27,000 người bấm “thích, like” và đem chuyển đi hơn 7,000 lần trước khi bộ máy kiểm duyệt biết và xóa mất biến. Cái con virus Cộng Sản vẫn thống trị trong nước Trung Hoa! (Ngô Nhân Dụng)