Sunday, August 1, 2010

NHÀ VĂN TRẦN MẠNH HẢO : SỰ THẬT và GIẢI PHÓNG

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Sự thật và giải phóng

Huy Phương Washington, DC

Chủ nhật, 01 tháng 8 2010

http://www1.voanews.com/vietnamese/news/politics/vietnam-writer-poet-tran-08-01-10-99719839.html

Nhà văn Trần Mạnh Hảo có soạn một bài tham luận để đọc trước Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 13 nhưng ông đã không có dịp đọc. Bài viết có tựa “Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước” đã được phổ biến trên một số trang web. Ông đã kể cho VOA những nét chính trong bài tham luận này.

.

VOA: Thưa nhà văn Trần Mạnh Hảo, tại sao ông nói Việt Nam có nguy cơ tiêu vong?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Nguy cơ tiêu vong hiển hiện rất rõ vì trước hết là do ngoại bang xâm lược. Bởi vì mục đích nghìn đời của các vương triều phương Bắc là sáp nhập Việt Nam - tức An Nam cũ, Giao Chỉ cũ - vào với Trung Hoa. Thời nào cũng thế, mục đích của họ là như thế. Thời nay cũng vậy, mục đích của họ là sáp nhập Việt Nam và Đông Dương này vào nước Trung Hoa của họ; mà những bước đi của họ đã nhìn thấy nhãn tiền rồi. Tôi nghĩ cứ đã này thì có thể 100 năm nữa Việt Nam không còn.

VOA: Ngoài nguy cơ tiêu vong do Trung Quốc còn nguy cơ nào khác, thưa ông?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Còn nguy cơ gọi là nội xâm, tức là giặc ở tự bên trong. Nội xâm này là sự tham nhũng quá lớn của chính quyền, rồi sự tha háo về đạo đức, con người với con người đối xử với nhau tàn bạo dã man; bởi vì nó là cái thuyết đấu tranh giai cấp, thuyết đó nó dẫn người ta đến cái ác, làm cho người ta đối xử với nhau bằng cái ác thôi, phải tiêu diệt nhau, làm cho con người không còn văn hóa, không còn yếu tố bên trong. Những thứ đó cũng có thể triệt tiêu dân tộc Việt Nam.

VOA: Thưa ông, tại sao ông nói khẩu hiệu “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” là một khẩu hiệu hết sức duy tâm, và hoàn toàn chống lại thuyết Mác-xít?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Cái đó nó rõ ràng rồi. Bởi vì muôn năm là mãi mãi, mà ông Các Mác đã giải thích sở dĩ loài người đau khổ vì còn phân chia giai cấp, cho nên mục đích của ông là xóa giai cấp đi, không còn giai cấp tư sản, không còn giai cấp vô sản; tức là đảng của giai cấp vô sản, tức là đảng Cộng sản cũng bị xóa đi. Đến khi đảng cộng sản bị xóa đi, giai cấp vô sản không còn, giai cấp tư sản không còn, mà loài người theo ông rất sung sướng thì lúc đó không còn đảng, không còn giai cấp thì đảng cộng sản cũng mất đi rồi thì mới tiến lên thế giới đại đồng được. Còn đằng này các ông ấy hô lên là đảng của các ông ấy muôn năm, muôn năm tức là mãi mãi. Thế thì các ông ấy chống lại Mác chứ, giống như bây giờ nói “Xã hội loài người có giai cấp muôn năm”, tức là hoàn toàn ngược lại, chống lại, treo cổ chủ nghĩa Mác. Cái đó nó không chính danh.

VOA: Vì sao ông nói kiếp người ở Việt Nam “tủi hổ hơn là kiếp bò”?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Đó là cái mà anh bạn tôi nói. Bởi vì cứ 5 người ra đường mà đi chung với nhau là bị bắt, cái lệnh ông Phan Văn Khải ký không được đi quá 5 người ra đường mà tụ tập đi hàng dọc là bị bắt, không cho phép 5 người ra ngoài đường đi với nhau, hay là tụ tập ngoài đường hay tụ tập bất cứ nơi công cộng nào. Thế thì ông bạn tôi ông ấy thấy những đàn bò đi đầy trên đường số 1, đi vài chục con chẳng có bị bắt gì cả. Ở các đường làng, ở các thành phố nhỏ, trâu bò mấy chục con vẫn đi ung dung ra đường, chẳng thấy nhà nước công an bắt gì cả. Ông ấy thấy vậy thì ông tủi quá, người đi ra đường 5 người thì nó bắt, bò với trâu mấy chục con đi ung dung tự do. Cho nên ông bảo đảng và nhà nước tử tế với trâu bò nhưng không tử tế với người, thế thôi.

VOA: Tại sao ông nói nếu Các Mác có sống lại và xuất hiện ngay giữa lòng Hà Nội hay Sài Gòn hôm nay thì chắc chắn ông ấy sẽ bị lính của ông Vũ Hải Triều bắt ngay lập tức?

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Chắc chắn là như vậy. Nếu ông Các Mác tự nhiên lại xuất hiện với bộ com-lê, giày bóng loáng, bộ râu tóc trắng xóa như thế thì chắc chắc bị bắt vì ông Mác chống lại kiểm duyệt báo chí và độc tài trong báo chí. Ông ấy cực kỳ lên án báo chí kiểm duyệt của vua Phổ, ông ấy ca ngợi sự tự do báo chí của chủ nghĩa tư bản. Không có tự do báo chí của chủ nghĩa tư bản, không có tự do xuất bản của tư bản thì không có chủ nghĩa Mác. Cho nên ông ấy là người chống lại kiểm duyệt báo chí, chống lại sự độc tôn độc quyền trong báo chí, và ông ấy là người quảng bá cho tự do ngôn luận, cho các thứ tự do của con người. Thế thì ông ấy xuất hiện ở đây mà thấy những tự do này bị cấm cản thì ông sẽ chửi ầm lên và sẽ bị bắt thôi.

VOA: Thưa ông, tại sao ông nói cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” được gắn vào khái niệm “kinh tế thị trường” của nhà nước Việt Nam là một cái đuôi giả?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Tôi muốn nói cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” là một cái đuôi bằng nhựa, và được chạy bằng cục pin sắp thối của Trung Quốc. Bởi vì kinh tế thị trường tức là kinh tế tư bản, mà kinh tế tư bản lại gắn một cái đuôi giả, là “định hướng xã hội chủ nghĩa”, vậy thì định hướng là sao? Định hướng là người ta xác định phương hướng, xác định được cụ thể điểm đến. Chứ còn Xã hội chủ nghĩa nó còn mông lung lắm, đã có ai xác định được điểm đến đâu, nó là một xã hội không có thật. Có bao giờ người ta lại định hướng đến một cõi không có thật không? Cho nên đó là một cách nói để câu giờ, một cách nói để các ông ấy ngồi đấy các ông ấy cầm quyền, lãnh đạo; chứ thực ra nó là một yếu tố ảo, nó là phi lô-gic và phản khoa học, nó nói bậy bạ, một chuyện nực cười, không ra cái gì cả!

VOA:
Tại sao ông nói khẩu hiệu “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” là một khẩu hiệu hết sức buồn cười?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Chủ nghĩa xã hội như tôi định nghĩa là món không có thật, thế thì ông yêu nước là ông yêu Việt Nam có thật, thì ông cứ yêu nước Việt Nam chứ việc gì phải yêu chủ nghĩa xã hội. Như vậy nếu ta theo khẩu hiệu đó thì yêu nước có nghĩa là yêu một xã hội không có thật.

VOA: Tại sao ông nói khẩu hiệu “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ” là không chính danh, thưa ông?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Xưa nay có một đám người nào mà dám tiêu diệt trí thức đâu, bởi vì trí thức là đầu tàu của xã hội, không có trí thức thì xã hội không thể tiến lên được. Từ khi con người có văn minh thì con người tôn trọng kẻ sĩ, tức là người trí thức dẫn đường cho nhân loại. Không có trí thức thì nhân loại coi như không tồn tại được. Vậy ông tiêu diệt trí thức thì ông tiêu diệt chính cái tinh thần của nhân loại, đầu tàu của nhân loại.
Rồi những người làm giàu ông cũng tiêu diệt nốt thì té ra ai làm giàu cho xã hội ăn, ai sản xuất ra của cải vật chất để nuôi sống xã hội? Chỉ có những người biết làm ra của cải là những phú hào ở nông thôn, hay ở thành phố có những người chủ lập ra xưởng thợ thì họ mới sản xuất ra; chứ còn mấy ông tiêu diệt hết những người biết làm giầu thì xã hội loài người lấy gì mà sống?

VOA: Chúng tôi cũng hiểu bài tham luận của ông là để động viên mọi người nói ra sự thực, nhưng có nhiều người, nhất là những người đang cầm quyền, họ nói rằng nói ra sự thực lúc này là không có lợi. Ông nghĩ thế nào?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Nếu chỉ nghĩ đến cái lợi mà không nghĩ đến lẽ phải và chân lý thì không phải là con người, bởi vì con người có lương tri, con người có lẽ phải và có chân lý. Con người khác con vật ở chỗ con vật chỉ nghĩ đến miếng ăn thôi. Lợi là miếng ăn mà. Cho nên không dám nói ra sự thật bởi vì nói ra sự thật không có lợi thì cũng chả khác gì con vật. Con người khác con vật là ở chỗ đó, con người biết lẽ phải, biết lương tri, biết cái gì là tốt xấu, cái đẹp, cái thiện cái ác; chứ không phải là cứ cắm đầu nói dối hết đời ông đến đời cha, đến đời con, đến đời cháu, đến đời chắt nói dối hoài như thế được. Một dân tộc, một xã hội cứ nói dối hoài như vậy sẽ bị diệt vong. Chắc chắn như thế.

VOA: Bài tham luận của ông có tựa là “Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước”. Cái tựa này nó tương tự như một câu nói trong Kinh Thánh của người Công giáo, “chỉ có sự thực mới giải thoát các con”. Ông có sợ sẽ bị khép vào tội tuyên truyền cho đạo Công giáo không?
Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Chính tôi là người Công giáo, tôi không thể nói dối được. Tôi bây giờ đã sáu tư sáu nhăm tuổi rồi nên tôi phải nói thật, nếu không sẽ bị Chúa buộc tội. Tôi chẳng tuyên truyền gì cho Công giáo mà tôi cũng chẳng tuyên truyền gì cho ai, bởi vì đã làm người thì phải nói ra sự thật, nói mãi sự dối trá thì không phải con người, tôi chỉ nói ra sự thật, đó là thiên chức của người cầm bút; chứ tôi không chống các ông ấy, bởi vì tôi như con kiến còn các ông ấy như núi Thái Sơn. Tôi không chống ai cả, tôi chỉ nói ra sự thật, dù nó tàn nhẫn hay kinh khủng thì đấy là sự thật. Nếu các ông bảo cái đó không phải là sự thật thì các ông nên tranh luận với tôi; việc gì các ông đe dọa bắt bớ hay bắn tôi, chuyện đó nó phi lý.

.

.

CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI, GIẢI PHÓNG VĂN HỌC và ĐẤT NƯỚC (1)

CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI, GIẢI PHÓNG VĂN HỌC và ĐẤT NƯỚC (2)

.

.

.

KHÔNG CHẮC DU HỌC SINH VỀ NƯỚC

Giám đốc Trung tâm VN tại Texas:Không chắc du HS về nước

Văn Cầm Hải

Cập nhật lúc 22:06, Thứ Bảy, 31/07/2010 (GMT+7)

http://vietnamnet.vn/giaoduc/201007/TS-Maxner-khong-chac-giai-phap-du-HS-My-tro-ve-nuoc-925987/

"Những gì Việt Nam cần nhất là cho học sinh thu nhận kiến thức và sau đó trở về để đóng góp vào sự phát triển của đất nước. Tôi không chắc chắn về các giải pháp cho vấn đề này".

Tiến sỹ sử học Stephen F. Maxner - Chủ tịch Hội đồng quản trị Qũy Giáo dục Việt Nam, Giám đốc Trung tâm Việt Nam tại Texas Tech University bày tỏ như vậy trong câu chuyện với nhà văn Văn Cầm Hải.


Văn Cầm Hải : Xin ông cho biết những cơ hội và thách thức trong việc thiết lập các chương trình hợp tác đào tạo với các trường Đại học tại Việt Nam, khả năng hỗ trợ về công tác kiểm định chất lượng của Hoa Kỳ đối với nền giáo dục Việt Nam.

Stephen F. Maxner : Tôi nghĩ rằng, có nhiều cơ hội to lớn để phát triển hơn nữa các chương trình hợp tác giữa các trường đại học của Việt Nam và Mỹ.

Nhu cầu đến Mỹ học tập của sinh viên Việt Nam ngày càng tăng. Năm ngoái, số lượng sinh viên Việt Nam đến Mỹ tăng 46%.

Có rất nhiều khả năng mà các trường đại học Hoa Kỳ có thể giúp phía Việt Nam phát triển các thỏa thuận nghiên cứu học thuật bằng việc sinh viên có thể bắt đầu học tại một trường đại học ở Việt Nam và hoàn thành chương trình học, nhận bằng tại một trường đại học ở Mỹ.

Trong thời gian làm việc với tư cách là giám đốc Trung tâm Việt Nam tại Texas Tech University, chúng tôi làm việc chặt chẽ với các bộ phận khác nhau ở Mỹ và Việt Nam để thành lập các loại chương trình học tập kết hợp.

Một lợi ích quan trọng của các chương trình là giải quyết vấn đề về chất lượng chương trình đào tạo tại Việt Nam bởi một phần của thỏa thuận này là dành cho các trường đại học Việt Nam các chương trình giảng dạy của trường đại học ở Mỹ và giảng dạy bằng tiếng Anh.

Kết quả là, các sinh viên sẽ được chuẩn bị tốt - cả về nội dung khóa học cũng như khả năng tiếng Anh - để đến Mỹ tiếp tục học tập.

Tôi nghĩ rằng, thách thức lớn nhất đối với các chương trình này là vấn đề kinh phí, bởi vì để tham gia, sinh viên Việt Nam và gia đình họ cần phải có khả năng chi trả cấp học phí và lệ phí khi đến với các trường đại học Mỹ.

Văn Cầm Hải : Là một tiến sỹ sử học có kinh nghiệm nghiên cứu lịch sử và hợp tác giáo dục đào tạo với Việt Nam trong nhiều năm qua, ông có thể chia sẻ những quan điểm của mình trong việc xây dựng mô hình đại học quốc tế nào phù hợp với Việt Nam để đảm bảo chất lượng cao nhưng không đánh mất bản sắc truyền thống của mình?
Stephen F. Maxner : Việt Nam đã từng có các trường đại học xuất sắc với giảng viên xuất sắc.

Nhưng Việt Nam đã bị tụt hậu so với nhiều nước khác, bao gồm các nước Đông Nam Á về lĩnh vực nghiên cứu và công bố các công trình nghiên cứu trên tạp chí lẫn các tờ báo khoa học.

Tạo một trường đại học nghiên cứu tiêu chuẩn quốc tế mà chỉ tập trung vào nghiên cứu và công bố có thể làm nổi bật những tài năng và thành tựu của một số ít các nhà nghiên cứu Việt Nam nhưng tác động của nó sẽ rất nhỏ hẹp.

Tôi tin rằng Việt Nam sẽ được đáp ứng mục đích của mình tốt hơn nhiều nếu tập trung những nguồn lực vào việc tạo ra một mô hình thay đổi hệ thống giáo dục bậc cao khắp đất nước.

Hiện nay, giáo sư đại học chỉ làm việc với mức lương đủ để duy trì bản thân và gia đình họ.

Kết quả là, họ phải tham gia vào các hoạt động khác bên ngoài giảng dạy và nghiên cứu để làm ra tiền nhiều hơn và có một cuộc sống thú vị hơn. Điều này có nghĩa giảng viên trường đại học sử dụng rất ít thời gian để tiến hành nghiên cứu mới và công bố kết quả nghiên cứu đó.

Trước khi giảng viên trường đại học trên khắp Việt Nam nhận được tiền lương cần thiết để duy trì một tiêu chuẩn sống tốt đẹp, sự nghiệp giáo dục và nghiên cứu của Việt Nam sẽ tiếp tục tụt hậu so với các quốc gia khác trong khu vực và trên thế giới.

Tôi hy vọng Việt Nam sẽ sử dụng nguồn lực tài chính của mình để thúc đẩy và hỗ trợ các trường đại học hiện hành và như vậy giảng viên sẽ có một ảnh hưởng mang tính hệ thống và rộng khắp trên đất nước Việt Nam.

Văn Cầm Hải :
Điều đáng quan tâm nhất của ông trong mối quan hệ hợp tác giáo dục giữa hai nước Việt - Mỹ là gì? Làm thế nào để những mối quan tâm này trở thành hiện thực để mở ra những triển vọng mới trong lĩnh vực hợp tác giáo dục?
Stephen F. Maxner : Tôi quan tâm nhất về các sinh viên trẻ và tài năng, các nhà nghiên cứu từ Việt Nam đến với các trường đại học Mỹ và sau đó quyết định ở lại Mỹ.

Trong chừng mực hiểu biết của tôi, tôi hiểu tại sao một số sinh viên Việt Nam có thể muốn di cư và sống tại Mỹ sau khi họ kết thúc bằng cấp của họ.

Những gì Việt Nam cần nhất là cho học sinh thu nhận kiến thức và sau đó trở về để đóng góp vào sự phát triển của đất nước.

Tôi không chắc chắn về các giải pháp cho vấn đề này. Hệ thống Mỹ nhập cư được thiết lập để cho phép nhiều sinh viên ở lại Hoa Kỳ nếu một công ty Mỹ thuê họ làm việc.

Bất cứ trường đại học nào ở Mỹ mà cố gắng hạn chế việc lựa chọn nhập cư cho sinh viên Việt Nam (ví dụ, đòi hỏi rằng họ trở về Việt Nam sau khi tốt nghiệp) chỉ đơn giản là sẽ mất nhiều sinh viên Việt Nam khi họ có khả năng sẽ đi đến trường đại học khác tại Hoa Kỳ, ở những nơi không có các yêu cầu bắt buộc quay lại. Đây là vấn đề khó khăn và tôi không nghĩ rằng có một giải pháp dễ dàng.

.

Văn Cầm Hải : Cảm ơn ông!.

.

.

HÃY NGHĨ ĐẾN CỒN DẦU

CÂU CHUYỆN ĐỜI MỘT NẠN NHÂN "XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG"

Vũ Phương Anh - sao vẫn nặng những niềm riêng

Ngọc Lan/Người Việt
Saturday, July 31, 2010

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=116793&z=1

.

Câu chuyện đời một nạn nhân ‘xuất khẩu lao động’

.

WESTMINSTER (NV) - “Cảm nghĩ của em cũng như của những người đã vượt thoát khỏi Việt Nam. Ðó là một cảm giác rất khó tả, vừa vui mừng, vừa hồi hộp, vừa lo lắng.”

Ðó là cảm nhận của cô Vũ Phương Anh khi đặt những bước chân tị nạn đầu tiên đến Hoa Kỳ dưới sự giúp đỡ của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BP.SOS).

.

Cô Vũ Phương Anh, hình chụp trong những ngày còn tị nạn tại Thái Lan. (Hình: Vũ Phương Anh cung cấp)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/116793-big_NVT_PhuongAnh_1aa.jpg

.

Những suy nghĩ đầu tiên

Khoảng 10 ngày sau khi làm quen với cuộc sống ở Mỹ, Phương Anh, nạn nhân của chương trình “xuất khẩu lao động” vẫn còn cảm thấy “ngỡ ngàng, ngỡ ngàng vô cùng” với những tình cảm mà cô nhận được trên mảnh đất tự do này.

“Ðầu tiên em chỉ nghĩ Hoa Kỳ là một nơi cho mình tự do, chứ không nghĩ chính phủ Hoa Kỳ, những người Việt hải ngoại, những tổ chức đã bảo trợ, giúp đỡ cho em rất tận tình, đến em không ngờ nổi luôn. Họ lo cho đủ mọi thứ.”

Phương Anh kể, sau một chặng đường bay dài hơn 30 tiếng, khi xuống sân bay Mỹ, các anh chị ở tổ chức SOS và tổ chức IOM ra đón cô, và cho cô cảm giác “cứ như bước chân về nhà, vừa đến nhà đã có hàng xóm nghe thấy có người Việt đã ra đón ngoài cổng.”

Tình cảm của những người xa xứ dành cho đồng hương mới đến đã khiến Phương Anh “không nói được câu nào hết, em nhớ em chỉ nói được câu ‘cám ơn’ và khóc không thôi.”

Theo Phương Anh, phần đông hàng xóm nơi Phương Anh ở là “các bác H.O.”

“Lúc đầu họ không biết em là ai, nhưng khi thấy các anh chị bên tổ chức SOS quay phim, nên họ hỏi. Ðến lúc biết em là nạn nhân Cộng Sản, các bác H.O. ở đó coi em như con gái luôn.”

Những điều đó đã khiến Phương Anh nghĩ rằng có lẽ cô sẽ chẳng còn mong muốn dọn đi đâu nữa, bởi “bước chân đầu tiên của em đến đất nước Hoa Kỳ mà em đã nhận được những tình cảm như vậy thì làm sao mà quên được. Em chỉ biết nói cám ơn và sẽ cố gắng sống sao cho tốt với những tình cảm mà mọi người đã dành cho em.”

.

Hành trình “lao động xuất khẩu”

Phương Anh cho biết, cô xuất thân trong gia đình “không có được may mắn như mọi người.”

Nhà ở Lào Cai, bố mất sớm, mẹ bị tim, chị gái sang Trung Quốc tìm việc rồi mất tích, bản thân Phương Anh cũng chỉ được học hết lớp 5, và bắt đầu lao vào cuộc bươn chải mưu sinh kiếm tiền phụ mẹ từ năm 12 tuổi.

“Do nhà ở mạn Lào Cai nên em theo chủ hàng đi lấy bia, vải rồi xách hàng thuê cho người ta bỏ xuống thuyền và đẩy qua sông cho họ. Xong, họ cho tiền, khi 10 ngàn, khi 15 ngàn, nhiều nhất là 20 ngàn.” Phương Anh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ lăn lộn kiếm tiền.

Theo người ta buôn gỗ, buôn gạo, buôn hàng may, rồi đi may giày, rồi đi bán quần áo... “Bao nhiêu các tỉnh miền Bắc em đã đi qua gần hết rồi, đi làm hết để kiếm thêm tiền thuốc trị bệnh tim cho mẹ.” Cô kể tiếp.

Ðến năm 2008, ở xã cho biết có chương trình đi “xuất khẩu lao động” sang may giày ở Jordan dành cho người thuộc diện “xóa đói giảm nghèo,” Phương Anh cũng như nhiều cô gái khác ở quê mình cũng cầm cố nhà cửa, ruộng vườn để vay ngân hàng số tiền gần 30 triệu đồng đóng thế chân để mong kiếm được một công việc sáng sủa hơn.

Lời hứa hẹn “mức lương $220/tháng, nếu không nghỉ ngày nào thì sẽ nhận thêm $20 tiền chuyên cần, $20 tiền trợ cấp xa nhà, thêm tiền này tiền kia cũng sẽ vào khoảng $280 đến $300/tháng, với thời gian 8 tiếng/ngày” quả là một số tiền mơ ước cho những người nghèo như Phương Anh.

Thế nhưng khi đặt chân lên xứ người, thì mọi việc đã trở nên tồi tệ hơn rất nhiều so với tất cả những gì được vẽ lên trong đầu cô, từ chuyện tiếp đón đến nơi ăn chốn ở, thiếu thốn tất cả mọi thứ. “Họ thu hết tất cả hộ chiếu, giấy tờ, và yêu cầu mọi người bắt tay vào làm việc ngay.”

Có điều, Phương Anh cũng như tất cả những công nhân khác không phải làm 8 tiếng mỗi ngày như lời nói lúc còn ở Việt Nam, mà mọi người phải làm việc mười mấy tiếng. Tuy nhiên, ai cũng cảm thấy rất vui, vì nghĩ rằng mình sẽ kiếm thêm nhiều tiền.

Cô kể, “Không ngờ sau 10 giờ làm việc, em chỉ lãnh được $10 với lý do em mới sang, và trong thời gian thử việc. Ðiều này, trước đó không ai nói cả.”

Hỏi ra, những bạn bè khác cũng đều lãnh những mức lương vô lý như Phương Anh.

Cô nhớ lại, “Sau buổi tối hôm đó, tụi em cảm thấy bực tức, buồn bã, chán nản, và thất vọng vô cùng.”

Sau khi gọi về Việt Nam hỏi cơ quan chủ quản đưa người đi lao động và nhận được những lời giải thích không thỏa đáng, “tụi em, hơn 270 công nhân, quyết định đình công yêu cầu điều chỉnh mức lương.”

Ðỉnh điểm của cuộc đình công đó, các nữ công nhân Việt Nam đã bị cảnh sát Jordan đàn áp một cách dã man bằng dùi cui, Phương Anh đã dùng điện thoại di động của mình để quay lại hình ảnh đẫm máu đó.

Phương Anh lại gọi về Việt Nam cầu cứu với nơi đã đưa những người như Phương Anh đi lao động, những họ chỉ bảo “hãy cứ đi làm và tắt máy.”

Thế nhưng khi phái đoàn đại diện phía Việt Nam sang Jordan, các công nhân cũng không nhận được bất kỳ sự trợ giúp gì.

Cuối cùng, theo yêu cầu, các nữ công nhân trở về nước.

Riêng Phương Anh đã trốn ở lại với sự giúp đỡ của tổ chức SOS bởi những lời hăm dọa: “Phương Anh sẽ bị bắt khi đặt chân xuống sân bay Việt Nam vì Phương Anh đã đứng lên vận động cuộc đình công này; tiếp tay cho bọn phi chính phủ, phá hoại tài sản công ty, đình công bất hợp pháp...”

.

Hành trình đến bến tự do

Trong thời gian ở lại Thái Lan, từ ngày 28 tháng 3 năm 1008, Phương Anh đã nhiều lần nhận được những cú điện thoại hăm dọa của những người xưng là đại diện cho phía nhà nước Việt Nam. “Họ mang cả gia đình, nhất là mẹ Phương Anh ra làm áp lực buộc Phương Anh trở về.”

Phương Anh tâm sự, “Khi sang đến đây em cảm thấy mình rất may mắn, và cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến cảnh mẹ và những người thân còn kẹt lại. Em ước gì có phép màu nào để cả gia đình em được đoàn tụ ở đây thì em không còn ước mong gì hơn. Nhưng đó chỉ là ước mơ.”

Có lẽ, nhiều người Việt hải ngoại biết đến Phương Anh là biết đến một cô gái, nạn nhân của cái gọi là “xuất khẩu lao động” của nhà nước Việt Nam, người đã mạnh dạn lên tiếng tố cáo sự vô trách nhiệm của nhà nước đối với công dân của mình, như một kiểu “mang con bỏ chợ.” Nhưng, ít ai biết đến những nỗi riêng tư mà cô gái ấy phải đánh đổi cho sự lên tiếng của mình.

Ngày Phương Anh đi “xuất khẩu lao động,” cô để lại nhà người mẹ mang bệnh tim, đứa con gái lên 3 và 2 đứa con nuôi do chị cô mất tích, để lại.

Trong thời gian trốn lại ở Thái Lan chờ tổ chức BPSOS giúp sang Mỹ định cư, Phương Anh nhận được tin con gái 3 tuổi của mình “bị điện giật chết.”

“Ðó là ngày 1 tháng 8 năm 2008.” Người mẹ trẻ nghẹn ngào.

“Khi nghe tin, em không còn biết gì nữa hết. Em đã định chạy đường bộ trở về, nhưng bị mọi người chặn lại, sợ nguy hiểm cho chính em.”

Trong cơn tuyệt vọng, Phương Anh đã dùng đến thuốc ngủ để mong tìm cái chết. Tuy nhiên, người hàng xóm đã kịp thời cứu cô.

“Cảm xúc Phương Anh như thế nào trong khoảng thời gian đó?” Tôi hỏi.

Cô nhỏ giọng, “Là người theo đạo Công Giáo, em chỉ tin vào Chúa. Khi đó em chỉ biết cầu nguyện và nghĩ Chúa cho điều gì thì mình nhận, Chúa lấy đi cái gì mình cũng xin vâng. Chỉ biết như vậy thôi.”

Sau hơn một tuần vật vã, lúc tỉnh lại, cô lại nghĩ đến mẹ, đến hai đứa con nuôi, “nếu bây giờ mình chết đi thì mẹ mình sao đây, rồi 2 đứa con còn lại sao đây, mà mình chết đi thì coi như mình đầu hàng bọn Cộng Sản rồi. Do đó em lại nghĩ mình cần phải sống để cất lên tiếng nói tố cáo.”

Nghĩ vậy, và Phương Anh gắng gượng khuyên mình cần phải sống.

“Ðau lắm chị, điều đó sẽ ray rứt em cả cuộc đời. Chuyện tình cảm đã gãy đổ. Mình chỉ còn lại có đứa con. Nhưng vì cái khó, cái nghèo, mình mới phải để con lại đi làm kiếm tiền, để rồi con phải chết tức tưởi như vậy. Cả đời em sẽ không quên.” Người mẹ mất con thổn thức.

Tôi hỏi tiếp, “Biết Phương Anh sang Mỹ, mẹ có vui không?”

Giọng cô gái chùng xuống, “Mẹ em là người dân tộc, nên chẳng vui gì khi em xa quê. Suy nghĩ của một người phụ nữ dân tộc không giống đa số người Kinh đâu. Lại thêm mẹ em được người ta nói cho biết rằng, ‘Con bà là người theo bọn phi chính phủ, phản động’ thì sao mà vui được hả chị?”

Ôm ấp nỗi niềm làm “đứa con bất hiếu, mẹ ốm đau bệnh tật mà con không có bên cạnh để chăm sóc, lại để lại tất cả mọi công việc nhà cho mẹ gánh vác,” Phương Anh, sau giọng nói mạnh mẽ tố cáo những gì mà “bọn Cộng Sản đã gây ra” đã bật khóc khi nói về gia đình.

Có điều, cô gái đang được nhiều người biết đến trên các diễn đàn đấu tranh vì quyền lợi của người công nhân làm việc trên xứ người đó, lại đang mang nặng thêm nỗi đau của người mẹ không được con cái cảm thông.

“Em còn hai đứa con nuôi, một đứa 18 tuổi, một đứa 16 tuổi. Có người nói với nó là mẹ nó là ‘phản động,’ nên nó rất giận em. Em nói mãi nhưng nó vẫn không chịu hiểu, nó chuyển vào trường ở vùng sâu vùng xa đi học. Nó giận em nhiều lắm. Nó nói, “Con không muốn nói chuyện với mẹ nữa, mẹ đừng gọi cho con. Mẹ đã làm cho con xấu hổ, con thất vọng về mẹ.”

Phương Anh nói bằng giọng thảng thốt: “Em có tội gì để con mình nói với mình như thế chứ?”

Sau những khoảnh khắc bộc bạch nỗi lòng, Phương Anh cho biết, “Ai cũng bảo em đang ở thiên đường, nhưng thực lòng em vẫn chưa bao giờ vui, khi nghĩ về cảnh nhà của mình. Với Phương Anh, khi nào mẹ mình còn bên đó, khi nào con mình còn bên đó, và bao nhiêu bạn bè mình còn bên đó, sống dưới sự kềm kẹp đó thì lòng Phương Anh vẫn mãi không thanh thản.”

.

.

.

Cô Phương Anh, nạn nhân buôn người đến nơi an toàn

Mạch Sống

Wednesday, July 07 @ 17:53:54 EDT

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1929&mode=nested

Ngày 7 tháng 7 một nạn nhân của vụ buôn lao động ở Jordani lên đường định cư sau khi được Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc và chính phủ Hoa Kỳ thừa nhận tư cách ti nạn.

Cô Phương Anh, sau hơn hai năm lánh nạn và trú ẩn ở Thái Lan, cuối cùng đã đạt ước nguyện hít thở không khí tự do ở Hoa Kỳ.

“Em rất cảm ơn cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã cưu mang, giúp đỡ cho em trong suốt thời gian qua,” Cô phát biểu tại phi trường Bangkok trước khi lên máy bay.

Tháng 2 năm 2008 Cô Phương Anh và 175 nữ công nhân Việt Nam khác đình công để phản đối sự bóc lột và ngược đãi của W&D Apparel, một hãng chuyên của người Đài Loan làm chủ. Hãng này chuyên cung cấp đồng phục cho hai đại công ty ở Hoa Kỳ.

.

Cô Phương Anh và Ts. Thắng ở phi trường Bangkok, Thái Lan, 7/7/10 (ảnh CAMSA)

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1929&mode=nested

.

Tổng giám đốc hãng W&D Apparel đã huy động nhân viên bảo vệ và cảnh sát Jordani đến hành hung các chị em phụ nữ này một cách thô bạo. Năm nữ công nhân bị thương nặng, bị hôn mê và nằm liệt giường sau đó.

Khi được tin về trường hợp này, Liên Minh CAMSA đã nhanh chóng thực hiện việc giải cứu cho nạn nhân và lên tiếng trước công luận. Đầu tháng 3 năm 2008 chính phủ Việt Nam đưa một phái đoàn liên ngành bao gồm cả đại diện của các công ty môi giới đã buôn bán công nhân đến Jordani.

“Rất tiếc, thay vì giải cứu nạn nhân thì phái đoàn đã đứng về phía kẻ buôn người. Chúng tôi có tài liệu cho thấy phái đoàn nhận chỉ thị từ lãnh đạo của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội đến Jordani bắt 11 người bị tình nghi là lãnh đạo cuộc đình công, để rồi lùa các nạn nhân trở lại tiếp tục lao động cho hãng W&D Apparel” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, cho biết.

Cô Phương Anh được xem là đối tượng hàng đầu của phái đoán chính phủ liên ngành. Họ đã hăm doạ cô và thân nhân của cô ở Việt Nam.

Trên chuyến bay hồi hương, Cô Phương Anh đưọc Liên Minh CAMSA sắp xếp để trốn thoát và xin sự bảo vệ của Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc ở Thái Lan. BPSOS, một thành viên của Liên Minh CAMSA, đã phối hợp với luật sư tình nguyện để lập hồ sơ xin tị nạn cho Cô Phương Anh.

“Cuối cùng em được đến nơi an toàn. Em rất vui mừng,” Cô Phương Anh bày tỏ cảm nghĩ.

Ts. Thắng và Ls. Lê Duy Phong, Phối Hợp Viên Nhân Quyền và Công Lý Xã Hội của BPSOS, đã có mặt ở phi trường Bangkok lúc 12 giờ khuya ngày 6 tháng 7 để tiễn Cô Phương Anh lên máy bay đến Hoa Kỳ định cư.

Theo Ts. Thắng cho biết, việc định cư Hoa Kỳ của Cô Phương Anh mở đầu cho giai đoạn kế tiếp của kế hoạch phanh phui và truy tố từng mắt xích một trong đường dây buôn lao động từ Việt Nam.

“Vụ buôn người W&D Apparel ở Jordani, với sự can dự rành rành của giới chức chính quyền Việt Nam, đã góp phần đưa Việt Nam vào danh sách cần theo dõi của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào tháng 6 vừa qua,” Ts. Thắng giải thích.

Khi đưa Việt Nam vào danh sách cần theo dõi (Watch List), Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng đưa ra 12 chuẩn mực mà Việt Nam cần tuân thủ nếu muốn ra khỏi danh sách này.

Ts. Thắng và Ls. Phong đang trên đường công tác ở Á Châu về hai lãnh vực bảo vệ người Việt tị nạn và bài trừ nạn buôn người lao động Việt Nam.

Phần đọc thêm:

Buôn Lao Động Ở Jordan: Công Ty Hoa Kỳ Tẩy Chay W&D Apparel

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1747

CAMSA Tiếp Tục Lên Tiếng Về Vụ Buôn Người Ở Jordan

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1536

Công Nhân Việt Ở Jordan Đòi Hồi Hương

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1443

Công Nhân Về Từ Jordan Khiếu Nại Và Tố Cáo Kẻ Buôn Bán Họ

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1425

Liên Minh CAMSA vận động sinh viên tiếp tay

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1410

Công Bằng và Công Lý Thắng Ở Ngoài VN

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1398

Kêu Gọi Giúp Đỡ Hơn 200 Công Nhân Ở Jordan

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1242

Một Nữ Công Nhân Ở Jordan Phải Nhập Viện Trở Lại

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1241

Cơ Quan Quốc Tế Giải Cứu Công Nhân Việt Ở Jordan

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1240

***

Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA (Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) trong tiếng Anh, hiện gồm năm tổ chức thành viên: BPSOS, Uỷ Ban Hoa Kỳ Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, Liên Hội Người Việt Canada, Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (Đức), và Tenaganita (Mã Lai). Sau một năm hoạt động, Liên Minh CAMSA đã can thiệp cho trên 30 vụ lớn nhỏ, ảnh hưởng đến ba ngàn công nhân. Liên Minh CAMSA cần sự yểm trợ của đồng bào để tiếp tục phát triển hoạt động nhằm can thiệp và trợ giúp nạn nhân, truy tố thủ phạm, và thúc đẩy những thay đổi về chính sách của các quốc gia.

Mọi đóng góp yểm trợ cho Liên Minh CAMSA, xin đề cho và gởi về:

BPSOS/CAMSA
PO Box 8065
Falls Church, VA 22041
- USA

----------------------------------

.

TỪ JORDAN ĐẾN HOA KỲ: NẠN NHÂN BUÔN NGƯỜI ĐẾN NƠI AN TOÀN

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2010/07/tu-jordan-en-hoa-ky-nan-nhan-buon-nguoi.html

SỰ THẬT VỀ "XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG" DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM (Phần 1) (Viễn Đông)

http://lamvienbaoloc.multiply.com/journal/item/2195/2195

SỰ THẬT VỀ "XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG" DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM (Phần 2) (Viễn Đông)

http://lamvienbaoloc.multiply.com/journal/item/2194/2194

.

Tin đặc biệt về cô Phương Anh (Nguyễn Mỹ Linh 2009/07/22)

http://www.congdongnguoiviet.fr/ThoiSuNQ/0907VuPhuongAnhH.htm

TÂM LÝ ĐỘC TÀI (Nguyễn Hưng Quốc)

Tâm lý độc tài

Nguyễn Hưng Quốc

Thứ Sáu, 30 tháng 7 2010

http://www1.voanews.com/vietnamese/news/tam-ly-doc-tai-07-30-2010-99648804.html

Tôi nghe, không phải một lần, mà là khá nhiều lần; từ không phải một người, mà là khá nhiều người, chủ yếu là những Việt kiều, vì thiện chí, về Việt Nam làm việc và có cơ hội tiếp xúc với nhiều người trong giới lãnh đạo, than thở: “Nói chuyện với giới lãnh đạo Việt Nam khó lắm. Khen thì mấy ổng cười toe toét. Nhưng chê, dù là chê những chuyện có vẻ hiển nhiên và với giọng điệu nhẹ nhàng nhất, mấy ổng cũng sa sầm mặt xuống ngay tức khắc. Sau đó muốn gặp lại cũng khó. Khó lắm!”

Khi tôi kể lại những lời than thở trên cho một số bạn bè từ Việt Nam sang; mọi người - tất cả đều thuộc giới trí thức khá cao cấp, có người còn nắm giữ những chức vụ khá cao trong guồng máy hành chính - đều xác nhận.
Họ thừa nhận, là, họ, chính họ, các trí thức và cán bộ trong nước, cũng không thể nói thẳng và nói thực với cấp trên: Không ai muốn nghe cả. Không những không muốn nghe, người ta còn giận. Nghĩ là mình lập trường không vững hay có ý đồ gì không tốt.

Nhưng, tôi để ý là, sau khi than thở hoặc thừa nhận như thế, tất cả, từ Việt kiều đến những người trong nước, đều cố biện minh: “Cũng tại mấy ổng già quá rồi. Người già thường khó tính.”

Tôi không tin và cũng không thích những lời biện hộ kiểu đó. Tôi cho đó chỉ là một nguỵ biện. Lại là thứ nguỵ biện nguy hiểm. Nguỵ biện: Không phải người già nào cũng không thích nghe sự thực. Vả lại, phần lớn giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay cũng không thực quá già. Trên thế giới có vô số nhà lãnh đạo lớn tuổi mà vẫn thoải mái tiếp nhận những sự phê phán từ người khác. Nguy hiểm: Chính những sự nguỵ biện kiểu như thế đã dung dưỡng cho thái độ nhắm mắt và bịt tai của những người đang cần được nghe nói thực nhất.

Tôi muốn gọi đúng tên cái chứng không thích nghe về cái xấu, cái dở ấy: độc tài.

Lâu nay, nói đến độc tài (authorianism), chuyên chế (dictatorship) hay toàn trị (totalitarism), chúng ta thường nghĩ ngay đến cơ chế (mechanism), đến bộ máy khép kín và nặng nề của đảng và nhà nước. Đành là đúng. Độc tài (hay những thứ cùng loại đã kể), trước hết, là một cơ cấu quyền lực chỉ cho phép một người, hoặc một nhóm nhỏ, được quyền quyết định tất cả. Không có đối lập. Thậm chí, không có gì được độc lập, kể cả hai thành phần cần được độc lập nhất: tư pháp và truyền thông.

Tuy nhiên, độc tài không phải chỉ là vấn đề cơ chế.

Độc tài còn là vấn đề tâm lý. Tâm lý độc tài là tâm lý chỉ tin vào chính mình, chỉ muốn sử dụng quyền lực để bảo vệ niềm tin của mình, và từ chối nghe bất cứ một ý kiến gì khác với mình. Người độc tài, như thế, ở một trạng thái khá mâu thuẫn: một mặt, họ tự tôn, cho mình, chỉ có một mình mình, là đúng; nhưng mặt khác, lại thiếu tự tin: họ sợ những thách thức đến từ người khác; họ tránh đương đầu; họ không muốn hoặc không dám sử dụng lý trí để thuyết phục người khác và bênh vực cho quan điểm của mình.

Người độc tài, do đó, không phải là những người mạnh mẽ. Và họ cũng biết họ không mạnh mẽ. Biết, nên họ thích sử dụng những biện pháp phi-lý trí để áp đặt và cưỡng chế người khác bằng cách xây dựng những cơ chế bảo vệ cái quyền không dùng lý trí của mình. Cái cơ chế ấy không cần lý lẽ, hơn nữa, nhằm loại trừ mọi lý lẽ. Trong cơ chế ấy, chỉ có một nguyên tắc được vận hành: bạo lực.


Tâm lý độc tài, do đó, là tâm lý sùng bái bạo lực. Tâm lý độc tài nào cũng tìm kiếm và cố duy trì một cơ chế độc tài: với người chồng hoặc người bố có tâm lý độc tài, cơ chế ấy là quyền gia trưởng; với người lãnh đạo một quốc gia, đó là tính chất độc quyền. Cơ chế thuộc chính trị. Tâm lý thuộc văn hoá. Thay đổi cơ chế độc tài cần có những vận động chính trị mạnh mẽ và quyết liệt. Thay đổi tâm lý độc tài cần những cuộc vận động lâu dài và sâu sắc nhằm thay đổi cách nhìn và cách nghĩ. Trong cái gọi là cách nhìn và cách nghĩ ấy, có hai điều quan trọng nhất: chấp nhận sự khác biệt và chấp nhận đối thoại.

Đối thoại chứ không phải độc thoại.

.

.

.

CHÚNG TA TẠO RA TỘI ÁC MANG GƯƠNG MẶT NHỮNG ĐỨA TRẺ

Chúng ta "tạo ra" tội ác mang gương mặt những đứa trẻ?

Kim Dung

1-8-2010

http://tuanvietnam.net/2010-07-30-chung-ta-tao-ra-toi-ac-mang-guong-mat-nhung-dua-tre-

Chắc chắn, My "sói" và đồng bọn sẽ bị pháp luật truy tố và xử lý. Nhưng xã hội người lớn chúng ta- "tạo ra" tội ác mang gương mặt những đứa trẻ như My "sói", thì ai sẽ truy tố?

.

Chuyện "thường ngày" ở xã hội

Không còn quá sốc nữa, bây giờ, mỗi lần đọc trên báo chí thông tin các vụ bạo lực của trẻ em. Bởi bây giờ, tệ nạn xã hội, bạo lực học đường, bạo hành trẻ thơ, thật cay đắng, dường như là chuyện "thường ngày" của xã hội chúng ta. Thế nhưng, sau vụ clip các nữ sinh một trường THPT ngang nhiên đánh "hội đồng" một nữ sinh khác, mà không một ai can thiệp, được tung lên mạng còn chưa bao lâu, thì một vụ tội ác mới đây vừa được khám phá lại khiến tất cả chúng ta, những người làm cha làm mẹ, không thể không dằn vặt, day dứt.

Một nhóm tội phạm 8 tên, trong đó có 6 đứa tuổi dưới 18, nhưng đã phạm tội đặc biệt nghiêm trọng- hiếp dâm trẻ em, cưỡng đoạt tài sản và cướp tài sản. Đáng chú ý, cầm đầu băng tội phạm là một đứa bé gái, mới 14 tuổi đầu, cái tuổi của trẻ con, ăn chưa no, lo chưa tới, còn thích làm nũng cha mẹ, biệt danh My "sói", và "người yêu" của nó mới 18 tuổi, tên là Trịnh Thăng Long.

Theo VNN (ngày 26-6-2010): "Khi My "sói" chỉ cần hô "làm luật", thì cả bọn sẽ xông vào nạn nhân để đánh đập, doạ nạt, cưỡng đoạt tài sản và bắt các cô gái phải cởi đồ để cả bọn thực hiện hành vi bi ổi, trong lúc Long là kẻ cầm điện thoại ghi lại hình ảnh đó. Và nếu cô gái nào không vâng lời sẽ bị doạ đưa đoạn clip lên mạng internet".

Nạn nhân gần đây nhất là cháu L (15 tuổi), đã bị bọn chúng hiếp dâm tập thể trong một nhà nghỉ. Sau đó, chúng còn lấy đi chiếc xe máy Attila màu vàng cùng điện thoại của L. Thủ đoạn của bọn chúng không có gì mới mẻ: My "Sói" thường hay lên mạng lấy những nick chat là tên con trai rồi tán tỉnh, dụ các cô gái trẻ đi chơi. Khi đã có số điện thoại và hình ảnh của các "con mồi", My "sói" đưa hình cho đồng bọn nhận dạng rồi chỉ định một tên con trai đến điểm hẹn, trong khi những tên khác đứng cách đó không xa, sẵn sàng hỗ trợ.

Có điều khác biệt, lần này, nạn nhân bị My "sói" cho vào tròng, không phải ai xa lạ, mà là L- một cô bé bạn học cùng trường, nhưng lại bị My "sói" căm ghét nhất. "Ngay sau đó, cả bọn thay nhau giữ tay và hãm hiếp nạn nhân, trong khi Long, người yêu My "sói" cặm cụi ghi lại mọi hình ảnh từ khi nạn nhân bị ép cởi đồ"...Được biết, còn có 2 cô gái khác cũng là nạn nhân của bọn này. Và hiện nay, cơ quan chức năng đang tiếp tục mở rộng điều tra vụ án.

Một điều trùng hợp ngẫu nhiên. Mới đây, sáng ngày 28-7, Bộ GD và ĐT tổ chức hội thảo về phòng ngừa từ xa tình trạng học sinh đánh nhau. Theo thống kê của Bộ, từ đầu năm học 2009-2010 đến nay, cả nước đã xảy ra gần 1. 600 vụ học sinh đánh nhau ở cả trong và ngoài trường học, tính bình quân, cứ 5 ngày/ vụ. Không biết, vụ My "sói" có được nhắc đến tại hội thảo không, trong số hàng nghìn vụ đánh nhau được thống kê. Chắc là không, bởi hành vi tội ác của nhóm My "sói", dù trong lứa tuổi học đường, nhưng không thuộc phạm vi xử lý của ngành.

Dù vậy, ngành GD có vô can không? Câu trả lời là không. Vì My "sói" và đồng bọn cũng từng đi học, từng chịu sự dạy dỗ của trường học, với những bài học làm người. Vậy mà ra đời, nó lại có biệt danh hung dữ- "sói".

Nhưng nếu theo dõi hội thảo, rất tiếc phải nói rằng, hội thảo này nếu diễn ra hàng chục năm trước đây, hoặc hàng chục năm sau này, cũng vẫn thế, không giải quyết được gì, ngoài cách làm hình thức, giải pháp hình thức, và hứa hẹn cùng nhau cũng...hình thức nốt. Nhất là khi hội thảo tiếp tục hô hào khẩu hiệu: "Nói không với hiện tượng học sinh đánh nhau"(!). Nhưng học sinh có chấp nhận nói "không" hay không thì lại là chuyện khác.

Đương nhiên, khi xảy ra một vụ tội phạm còn vị thành niên, người lớn chúng ta và báo chí lại tiếp tục tay dao tay kéo mổ xẻ, tìm nguyên nhân. Và bài ca 3 môi trường bị "ô nhiễm" lại cất lên điệp khúc buồn bã muôn thuở: Nhà trường đổ lỗi gia đình. Gia đình đổ lỗi xã hội. Xã hội đổ lỗi nhà trường. Cái vòng đổ lỗi liên hoàn cứ luẩn quẩn loanh quanh, trong khi, tội phạm vị thành niên, bạo lực học đường ở giữa vòng vây đó vẫn tiếp tục hoành hành với gương mặt non choẹt, thậm chí vô cùng ngây thơ. Như gương mặt My "sói" là một ví dụ.

Vậy nhưng tin chắc rằng, rất ít người trong chúng ta, thành thật suy nghĩ để thú nhận, chính người lớn chúng ta mới là thủ phạm trong vụ My "sói", và hàng trăm vụ án tội phạm vị thành niên khác.

.

My "sói" và người lớn chúng ta

Thật kinh sợ và rùng mình trước sự vô cảm của My "sói", một đứa bé gái mặt non choẹt, khi nó thản nhiên chỉ huy, thản nhiên chứng kiến sự hành hạ ghê tởm của đồng bọn với cô bé bạn nó, chỉ vì bị nó "ghét cay ghét đắng". Rùng mình và kinh sợ trước sự vô cảm của thằng Long, người yêu My "sói" thản nhiên dùng điện thoại di động quay mọi hình ảnh cô bé L bị đồng bọn thay nhau làm nhục.

Nhưng người lớn chúng ta có vô cảm không? Thực ra, người lớn chúng ta vô cảm hơn rất nhiều. Vô cảm từ trong gia đình...

Chẳng hạn như bố mẹ My "sói". Bố mẹ My "sói" chia tay từ khi nó chưa tròn một tuổi. Đến khi hai người đều lập gia đình riêng và có em bé thì gần như cuộc sống của My "sói" bị phó mặc cho ông bà ngoại nuôi nấng. Năm 11 tuổi, ông bà mất, My "sói" trở nên bơ vơ rồi bắt đầu làm quen với các đại ca đường phố.

Con đường tội lỗi của My "sói" trượt dài từ đây...

Thế nhưng, trước khi bị bắt ít ngày, trên blog của My "sói", người ta đọc được những dòng chữ, mà đọc kỹ vẫn thấy xót xa. Đó là tâm trạng cay đắng, bơ vơ của một đứa trẻ hư không biết bấu víu vào đâu để được sưởi ấm, vì cuộc đời này hình như từ lâu đã tàn lạnh với tâm hồn trẻ thơ của nó.

Bài viết của blog mang tựa đề Con rối (ngày 14/7): "Tại sao. Tình yêu, con đường tao đi. Những gì tao muốn. Tao lại mất tất cả thế này. Trắng tay, đắng cay, phắn ngay...Lúc này tao đang rất là đau khổ. Giờ đây tao muốn quay lại ngày xưa. Giờ đây tao muốn chết. Tao cần được bình yên, tao muốn được nâng niu, tao ghét phải khóc. Nhưng giờ đây nước mắt tao đã rơi quá nhiều. Tao... tao không thể không khóc... Tao sẽ vô cảm như 1 con rối... Đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở".

...Và sự vô cảm diễn ra trong đời sống xã hội còn sâu sắc hơn rất nhiều, lạnh lùng hơn rất nhiều. Vì mục đích kiếm tiền, sự vô cảm của người lớn diễn ra ngay tại các quán Internet, nơi bọn trẻ chúi đầu quên ăn quên ngủ, học những bài học bạo lực, trụy lạc đầu tiên qua các game online. Đó là cây cầu ảo bắc cho đứa trẻ bước vào tội ác thật. Chính My "sói" và đồng bọn chẳng khởi đầu hành trình vào tội ác từ một quán net đó sao?

Sự vô cảm của người lớn, còn đối với ngay cả những đứa trẻ ngoan. Đó là những đứa trẻ bên sông Pôkô, cổ đeo khăn quàng đỏ, cặp sách trên vai, nét mặt căng thẳng vì phải ngày ngày treo mình, đu dây sang bên kia sông đi học. Trên cái dây cáp vô tình đó, cái chết vô nghĩa có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nếu sơ sểnh. Tại sao sự vô cảm của người lớn chúng ta với những đứa trẻ vô tội lại tự nhiên như khí thở vậy?

My "sói" và đồng bọn có cuộc sống hoang dã, đồi bại, khi chúng chứng kiến và thay nhau cưỡng bức nạn nhân là học sinh mới 15 tuổi. Nhưng người lớn chúng ta còn đồi bại hơn nhiều. Một hiệu trưởng trường học Sầm Đức Sương (Hà Giang) cưỡng dâm chính 2 học sinh của mình, bắt các em vào con đường mại dâm, và tổ chức mại dâm, bán dâm cho người lớn, trong đó có cả ông Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Trường Tô, và không ít các quan chức cốt cán của tỉnh.

My "sói" cùng đồng bọn tổ chức ăn cắp, cưỡng đoạt tài sản của nạn nhân sau khi đã thay nhau làm nhục nhân phẩm và thân xác nạn nhân. Nhưng người lớn chúng ta còn ăn cắp trắng trợn hơn, với quy mô lớn, và tài sản ăn cắp còn kinh hoàng hơn, mà có khi lại vẫn nói chuyện nhân phẩm. Thông qua việc rút ruột ngay các công trình mang ý nghĩa chiến thắng thiêng liêng của dân tộc (Điện Biên Phủ), nhân danh những dự án PMU 18, những công trình Đại lộ Đông- Tây v.v... và v.v...

My "sói" lừa dối các nạn nhân bằng nick chat đưa họ vào bẫy, để đồng bọn ra tay, tiến hành tội ác. Nhưng người lớn chúng ta còn lừa dối người dân trắng trợn công khai, và quy mô dối trá lớn hơn nhiều.. Chúng ta lừa dối tổ tiên khi làm bánh dầy, bánh chưng "khủng" nhưng mốc, bên trong độn mút xốp, để dâng tiến Vua cha chính trong ngày giỗ trọng đại - Quốc lễ.

Ngành GD chủ quản của My "sói", một ngành dạy con trẻ phải trung thực, nhưng lại là ngành dối trá triền miên, bằng việc xào xáo kết quả thi cử, trình xã hội những con số tỷ lệ tốt nghiệp chót vót, trong khi chất lượng giáo dục thực chất thấp tè. Và bằng cấp dỏm, bằng thật, học dỏm, bằng giả...lẫn lộn đến nỗi không biết ranh giới trắng đen, đen trắng ra sao trong môi trường sang trọng của trí tuệ, và sự sáng tạo.

Bị bỏ rơi từ trong gia đình. Ra xã hội, bị bao vây bởi những tấm gương xám xịt của người lớn, My "sói" và nhiều đứa trẻ vị thành niên khác làm sao thành người đây?

Chắc chắn, My "sói" và đồng bọn sẽ bị pháp luật truy tố và xử lý. Nhưng xã hội người lớn chúng ta- đang "tạo ra" tội ác mang gương mặt những đứa trẻ như My "sói", thì ai sẽ truy tố?

Hay chính tội phạm của những đứa trẻ như My "sói' và đồng bọn, và còn bao nhiêu kẻ phạm tội vị thành niên khác trước vành móng ngựa, sẽ "truy tố" chúng ta?

.

.

.

Thiếu nữ 14 tuổi cầm đầu nhóm hiếp dâm trẻ em

My "sói" và những phi vụ tàn nhẫn

"Siêu quái" 14 tuổi và những phi vụ tàn nhẫn

Mysói” - “Chấn thương” của xã hội!.

My "sói" - Nữ quái tuổi teen

My 'sói' và những thủ đoạn táo tợn bắt teen bán dâm.

.

.

.

TUYỆT CHIÊU BÀU CỬ HĐND TỈNH HÀ TĨNH

Tuyệt chiêu bầu cử hội đồng nhân dân tỉnh Hà Tĩnh

Tiến Dũng

Chủ Nhật, 01/08/2010

http://danluan.org/node/5890

Tôi có một ông anh bạn hàng xóm là quan chức cấp tỉnh. Ông ta cũng là đại biểu hội đồng nhân dân trong hai nhiệm kì nay. Dù ông là cán bộ tôi là dân buôn bán, nhưng hai nhà gần hồi nối vách nên có quan hệ thân tình. Thỉnh thoảng có món gì ngon, ông mời tôi, tôi cũng mời lại ông để anh em chán tạc chén thù.

Đêm hôm qua tôi và ông có bữa uống đến say ở tại nhà tôi. Vì cũng mời "vào cầu" một quả nho nhỏ nên tôi mời ông sang uống chén rượu cho vui. Khi rượu vào lời ra, ông mới kể cho tôi nghe những câu chuyện thâm cung bí sử lâu nay ở quan đường Hà Tĩnh. Theo ông đó là những chuyện độc nhất vô nhị ở Hà Tĩnh mới có (những nơi khác thì không biết thế nào. Bạn đọc góp ý thêm nhé). Nghe những chuyện ông nói, tôi cho là "độc chiêu" hay "tuyệt chiêu" về cách "bầu cử" các chức danh ở Hà Tĩnh ở nơi gọi là "Hội đồng nhân dân tỉnh Hà Tĩnh".

.

Bắt đầu từ việc tôi hỏi ông là tại sao ông Võ Kim Cự và ông Nguyễn Nhật ở cái tỉnh này ai cũng biết là các ông phá hoại môi trường lấy tài nguyên, mua chức bán quyền, lấy của công hóa giá thành của tư, đi xe Camry đời mới biển xanh, mua bằng cấp giả, v.v... Các bác với tư cách đại biểu Hội đồng Nhân dân sao không lên tiếng ở Hội trường (vì ở ngoài tôi thấy bác ấy ca thán về những tiêu cực trên nhiều lắm)? Tại sao khi bầu cử vẫn cứ 100% số phiếu? Chẳng lẽ cả trăm đại biểu HDND không ai có ý kiến khác hay sao?

.

Bắt đầu bằng một câu chửi thề, ông nói "Đ. mẹ! Chú không biết đó thôi. Vô đó hắn bắt ăn c*t cũng phải ăn chứ dám nói chi đến chuyện có ý kiến khác!" Tôi rất ngạc nhiên, hỏi, "sao lại có thể bắt đại biểu ăn c*t?". Thêm vài chén nữa, bác hàng xóm cho tôi biết "tuyệt chiêu"

.

Dù tiếng tăm ông Cự ông Nhật thì ở Hà Tĩnh này thằng con nít cũng biết hết những cái xấu của họ. Nhưng khi vào hội trường, ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư tỉnh ủy kiêm Chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh tuyên bố "Ban thường vụ tỉnh ủy đã họp rồi. Thường trực hội đông nhân dân tỉnh cũng đã họp và nhất trí cao rằng với tài đức của mình, hai đồng chí Võ Kim Cự và Nguyễn Nhật xứng đáng với nhiệm vụ Chủ tịch và phó chủ tịch UBND tỉnh. Hai đồng chí ấy có học rộng, tài cao, tâm sáng, làm kinh tế giỏi... Với cương vị là Chủ tịch và phó chủ tịch, tương lai không xa Hà Tĩnh sẽ thành đầu tàu kinh tế Bắc Miền Trung và cả nước...."

Sau đó đến phần bỏ phiếu thì nguyên tắc phiếu là "trên lá phiếu chỉ có duy nhất tên đồng chí Võ Kim Cự và đồng chí Nguyễn Nhật với chức danh tương đương. Đồng chí nào đồng ý thì để nguyên, đồng chí nào phản đối thì dùng bút gạch ngang". Cả hội trường câm lặng và không một đồng chí đại biểu hội đồng nào dám sờ tay vào bút. Kết quả thì chắc chắc là ai cũng biết "MỘT TRĂM PHẦN TRĂM" đồng ý!!! Đúng là sáng suốt, tài tình như Bí thư tỉnh úy Hà Tĩnh Nguyễn Thanh Bình.

.

Tôi thêm chén nữa và hỏi ông cái chuyện bầu bán thế này có từ khi nào. Ông trả lời không biết, nhưng từ khi ông Trần Đình Đàn lên đến nay đều làm như vậy (ông Đàn nay là chủ nhiệm VP Quốc hội). Việc hội đồng nhân dân bỏ phiếu duyệt các chức danh khác cũng vậy. Cứ một ứng viên duy nhất, nếu đồng ý thì để nguyên và không đồng ý thì gạch. "chú coi tui có gan thánh thần mà lúc đó tay dám cầm đến bút!"

Tiệc gần tàn, ông chua thêm "Không làm được chi mô chú ơi. Nó quyền sinh quyền sát trong tay. Nó ăn cướp, chơi gái và làm nhiều thứ vô đạo trắng trợn lắm. Ai mà cự lại nó thì không có chốn nương thân đâu."

.

À, ra thế. Đến bây giờ thì tôi mới hiểu quyền lực của bí thư tỉnh ủy lớn đến thế nào.

.

.

.