Sân
khấu chính trị Mỹ đang quay cuồng trong điệu rock, chợt im tiếng. Có một người
da đen mảnh khảnh bước lên bục diễn với cây kèn trompette. Và điệu Blues trầm lắng
vang lên.
Đó
là Obama.
Nhưng
chàng không chỉ đến với điệu Blues, chàng mang cả một thế giới mới lạ được phối
màu trầm của contrebasse, kèn gỗ và chất giọng khàn đục của Louis Armstrong xập
xình lắc lư…
Chàng
mang lại sự hòa dịu, êm ái.
Điệu
Blues của chàng đã làm nhiều người khóc, có cả những người da trắng.
Obama
là một người hùng biện, dễ mến. Ông là sự chọn lựa của nhân dân Hoa Kỳ nhưng
trước hết ông là sự chọn lựa của các thế lực tài phiệt Mỹ. Sự đắc cử của Obama
đồng nghĩa với sự thay đổi chiến lược toàn cầu của các tập đoàn kinh tế ấy.
Họ
đã lắp Obama trên cánh cung và bắn đi.
Obama
là chiếc nỏ thần của Thục An Dương Vương. Cái mũi tên màu sô-cô-la hiền hòa ấy
một lúc đã bắn trúng nhiều con chim: sự hiếu chiến, sự phân biệt chủng tộc, chiến
tranh Iraq, Hồi giáo, lá chắn tên lửa…
Obama
là điều kỳ diệu nhất trong lịch sử nước Mỹ. Là chọn lựa đẹp nhất, khôn ngoan nhất
của giới tài phiệt Hoa Kỳ.
Obama
tốt hay xấu, sẽ làm được những gì, điều đó thời gian sẽ trả lời, nhưng trước hết
Obama đã thay đổi được hình ảnh nước Mỹ trong con mắt của thế giới.
Đó
là điều trước đây chưa ai làm được.
*
Sự
có mặt của Obama tại Nhà Trắng còn có ý nghĩa rất lớn rằng: kể cả kẻ kiêu hãnh
nhất, giàu mạnh nhất như Mỹ rốt cuộc cũng phải xét lại mình, phải tìm cách thay
đổi. Cái đó Marx gọi là “biện chứng”. Nhưng tiếc thay những người tự nhận là
marxiste như đám cầm quyền ở Bắc Triều Tiên hiện nay, như các nhà lãnh đạo còm
cõi quá đát ở Cu Ba… lại không hiểu cái phép biện chứng ấy. Đúng ra là họ rất sợ
sức mạnh của quy luật biện chứng và tìm mọi cách để ngăn cản sự phát triển của
quy luật ấy.
Thực
chất, họ là những kẻ phản động.
Họ
không có kiến thức và lòng nhân ái để hiểu rằng tháng 4 năm 1994 khi Nelson
Mandela, người bị giam giữ hơn hai thập niên trong nhà tù, lên làm tổng thống
Nam Phi đã không tìm cách trả thù những kẻ đã đàn áp nòi giống mình suốt 300
năm. Ở Nam Phi lúc ấy chẳng những đã không có “học tập cải tạo” mà chính quyền
của Mandela gần như giữ nguyên trạng bộ máy hành chính và cả bộ máy cảnh sát.
Các đảng phái chính trị vẫn hoạt động tự do bình thường. Tất nhiên vẫn có những
phiên tòa xử các tội phạm phân biệt chủng tộc trong chế độ Apartheid nhưng
không kể đến màu da, đảng phái, cũ mới. Các chánh án và luật sư phần lớn là người
da trắng từng hành nghề trong chế độ cũ vì họ có kiến thức và hiểu biết luật
pháp.
“Khi
ông Mandela rút khỏi chính trường, nhiều người lo ngại sẽ có PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC
NGƯỢC của người da mầu. Nhưng Thabo Mbeky, người kế tục sự nghiêp của Mandela vẫn
tiếp tục chính sách hòa giải dân tộc, và về nhiều mặt, nhất là kinh tế, còn rộng
mở hơn ngừời tiền nhiệm.” (trích bài ‘Nhìn Nam Phi ngẫm đến Việt Nam’ của
Oldmovie 13)
*
Mùa
đông năm 1997, tôi có dịp sang Đức, ngụ tại Potsdam. Buổi sáng tôi gặp một ông
già người Đức ngồi ăn phở tại quán của người bạn tôi. Với thứ tiếng Anh không lấy
gì làm lưu loát lắm, ông khoe ông là đại tá phi công của chính quyền Đông Đức
cũ. Tôi hỏi:
-Thế
khi nước Đức thống nhất bác có phải đi học tập cải tạo không?
Ông
già tỏ vẻ ngạc nhiên và nói rằng chẳng những không có “cải tạo” mà ông còn được
chính quyền mới trả lương hưu nữa.
Nhưng
ngoạn mục nhất là sự xuất hiện của nữ thủ tướng Angela Merkel. Bà sinh ở Đông Đức,
từng là sinh viên của trường đại học Leipzig, đậu tiến sĩ vật lý năm 1986, từng
là đại biểu quốc hội của chính quyền cộng sản Đông Đức. Thế mà khi nước Đức thống
nhất bà lại được thủ tướng Helmut Kohl bổ nhiệm làm bộ trưởng phụ trách về phụ
nữ và thanh thiếu niên.
Ngày
23/11/2005 bà đắc cử chức Thủ tướng Chính phủ Đức. Sự đắc cử của bà Angela
Merkel cũng ngoạn mục không kém gì thắng lợi của Obama.
Rõ
ràng là những người cầm quyền ở Âu Mỹ (và cả Nam Phi) dù bị mang tiếng là thực
dân, đế quốc… nhưng khi cần cao thượng họ là những người cao thượng, khi cần
nhân ái họ là những người nhân ái, khi cần lẽ phải họ là những người rất tôn trọng
lẽ phải.
Còn
Việt Nam chúng ta, từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, Tây Sơn… chỉ thấy trả
thù, trả thù, trả thù, chỉ thấy những trò hèn hạ như tứ mã phanh thây, đào mồ
cuốc mả cho lính đái vào đầu lâu, tru di tam tộc, cửu tộc, chém ngang lưng,
chôn sống tập thể, thủ tiêu, ám sát…
Đó
là lỗi của ai vậy? Có phải tại cái “gen” của nói giống Lạc Hồng? Xin thưa,
không phải đâu. Bởi vì Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Pôl Pôt, Hitler, Staline…đều
thế cả. Đó là lỗi của chế độ. Nếu chế độ man rợ họ sẽ đẩy cả dân tộc vào sự man
rợ.
Nhân
dân không có lỗi gì cả.
Sự
xuất hiện của Angela Merkel, Barack Obama, Nelson Mandela, Thabo Mbeky… là
thành quả của sự hối lỗi, sự điều chỉnh, sự xét lại của Quyền Lực tại các nước ấy.
Hãy
vứt những cái đầu tủn mủn vào đống phế liệu của lịch sử.
Nguồn: talawas blog ngày
28.03.2009
Đ.H
HÌNH
:
https://www.facebook.com/photo?fbid=27902802262711440&set=pcb.27902803546044645
https://www.facebook.com/photo?fbid=27902803296044670&set=pcb.27902803546044645
No comments:
Post a Comment