Steve John Powell
2 tháng 8 2017
Chánh
niệm đã trở nên phổ biến trên thế giới trong những năm gần đây, nhưng ở Nhật Bản
nó đã ăn sâu vào văn hoá hàng thế kỷ.
Thiền là một quan điểm thấm sâu vào mọi hành động với người theo Thiền
phái. SHINSHOJI ZEN MUSEUM AND GARDENS
Khi tàu cao tốc shinkansen hào nhoáng lướt nhẹ nhàng
vào ga, tôi thấy một nghi thức kỳ lạ bắt đầu. Trong thời gian đỗ ngắn này, người
lái tàu ở toa cuối bắt đầu tự nói với bản thân. Anh ta tiến hành thực hiện một
loạt nhiệm vụ, tự bình luận to tiếng với từng nhiệm vụ và làm mạnh mẽ các động
tác theo từng hoạt động của tàu suốt thời gian đó.
Anh ta đã làm gì vậy? Có thể nói anh ta thực hành
chánh niệm (hay chính niệm). Người Nhật gọi là shisa kanko, nghĩa là 'kiểm tra
và nói to', đó là việc làm chống nhầm lẫn mà các nhân viên đường sắt ở đây đã sử
dụng hơn 100 năm nay. Người lái tàu chỉ tay vào vật thể cần kiểm tra, nói to
tên việc làm khi thực hiện việc này, một việc tự thoại để đảm bảo không quên việc
gì.
Và việc này có vẻ hiệu quả. Một nghiên cứu vào 1994 của
Viện nghiên cứu kỹ thuật đường sắt Nhật Bản, trong tạp chí The Japan Times, cho
thấy khi được yêu cầu thực hiện một nhiệm vụ đơn giản thì người làm việc thường
mắc 2,38 lỗi trong 100 hành động. Khi áp dụng shisa kanko, số lỗi giảm xuống chỉ
còn 0.38, tức giảm tới 85%.
Điều này chưa là gì so với chánh niệm là cái mà những
năm gần đây đồng nghĩa với 'zazen' của người Nhật, zazen là ngồi thiền khoanh
chân trên nệm. Nhưng theo Jon Kabat-Zinn, giáo sư danh dự y khoa thuộc trường Đại
Học Y khoa Massachusetts, nơi ông thành lập phòng khám stress nổi tiếng vào năm
1979, thì chánh niệm "không thực sự là việc ngồi tọa sen ... coi mình như
là một bức tượng trong Bảo Tàng Anh. Có thể đơn giản coi chính niệm là sự tỉnh
giác những gì đang xảy ra mỗi lúc."
Và nhận thức về thời khắc hiện tại này đã được ăn
sâu vào tâm trí người Nhật trong nhiều thế kỷ. Bạn không nghe thấy người ta nói
về nó, nhưng nó được thể hiện qua vô số cách thắc.
Thí dụ như nghi thức uống trà hay trà đạo, thơ và ngắm
hoa anh đào, tất cả đều chia sẻ một nhận thức nâng cao của thời khắc. Trong buổi
tiệc trà, người tham dự dành thời gian để ngắm nghía thiết kế của chén trà trước
khi uống và thưởng thức trang trí của phòng trà, mà nó phản ánh hoa lá của
tháng đó. Nhưng hơn thế nữa, nghi thức này đánh dấu kỷ niệm là thời khắc này, của
con người này, ở nơi này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Và không đâu sự tưởng niệm của thời khắc lại rõ ràng
bằng việc ngắm nhìn hoa anh đào nở mà nó lan tỏa khắp đất nước vào mùa xuân như
một cơn sốt. Tại sao hứng thú đến vậy? Chính xác là vì hoa nở rất nhanh, chỉ
kéo dài trong khoảng một tuần. "Sự thoảng qua tạo nên cảm giác của Nhật Bản
về cái đẹp," thiền sư và nhà thiết kế vườn Shunmyo Masuno cho biết.
Trong nghi thức uống trà, người ta chậm rãi quan sát thiết kế của chén
trà.
Sự thoảng qua cũng được tôn vinh trong hàng chục các
hoạt động ít được biết đến, chẳng hạn như ngắm trăng. Bạn không thể không ngưỡng
mộ một quốc gia dành hẳn một buổi tối đặc biệt trong tháng 9 để ngắm trăng rằm.
Hoặc tổ chức các lễ hội xa hoa để cảm ơn công việc đã làm của các đồ vật vô tri
vô giác, bao gồm mọi thứ, từ dao nhà bếp cũ đến bút lông thư pháp cũ và thậm
chí kim khâu cũ.
Không một vườn thiền phái lại được coi là hoàn hảo nếu
không có đá phủ rêu và đèn đá. Đó là hiện thân sống động của wabi-sabi, là tinh
thần khiêm nhường, đôi lúc mộc mạc mà nó tạo nên thẩm mỹ học Nhật Bản.
Nhưng chánh niệm Nhật Bản mang nhiều ý nghĩa hơn là
việc ngắm côn trùng hoa lá. Vô vàn những ứng dụng thực tiễn gần như chi phối mọi
khía cạnh của cuộc sống hàng ngày, tất cả nhằm giúp bạn có ý thức về cái đang
hiện hữu. Ở trường, ngày được bắt đầu và kết thúc bằng nghi thức ngắn, lời chào
hỏi được trao và các sự kiện trong ngày được công bố. Trước và sau mỗi môn học,
học sinh và giáo viên đứng cúi chào và cảm ơn nhau. Và trước khi bắt đầu bài học,
học sinh được yêu cầu nhắm mắt lại để tập trung ý nghĩ.
Tương tự như vậy, công nhân xây dựng tham gia tập thể
khởi động chân tay cho ngày làm việc. Ở văn phòng, một đồng nghiệp sẽ nói với bạn
'Otsukaresama', (nghĩa là 'bạn mệt rồi'), như một cách để cảm ơn vì công việc bạn
đã làm. Tại các cuộc họp, khi bạn đưa cho ai đó danh thiếp, họ sẽ nhìn kỹ lưỡng
và bình luận, không bao giờ đơn thuần bỏ vào túi.
Những thông lệ này là một cách mà Kabat-Zinn gọi là
'cố ý quan tâm đến những điều mà chúng ta thường không bao giờ nghĩ đến'. Chúng
giúp ta nhận thức được là ta đang ở đâu và đang làm gì trong suốt cả ngày, hơn
là làm việc như cái máy, từ giờ này sang giờ khác, và chỉ nghĩ đến khi nào hết
giờ làm.
Giống như rất nhiều văn hoá Nhật Bản, gốc rễ của tất
cả các phong tục này nằm trong Thiền. "Chánh niệm là một phần của truyền
thống Phật giáo trong nhiều thế kỷ," Takafumi Kawakami, thầy tu ở ngôi đền
Shunko-in ở Kyoto nói. Trong thời đại Kamakura (1185-1333), Thiền phái đã trở
nên phổ biến trong tầng lớp samurai và đã ảnh hưởng đến nghệ thuật, kể cả nghi
thức uống trà, cắm hoa và bố trí cảnh vườn. Vào thời đại Edo (1603-1868), một
thời kỳ thanh bình, Thiền đã đi vào trong giáo dục đối với người bình thường.
Đối với người theo trường phái này, Thiền là một
quan điểm thấm sâu vào mọi hành động: tắm, nấu ăn, quét dọn, làm việc. "Mọi
hoạt động và hành xử trong cuộc sống hàng ngày là một sự rèn luyện (về Thiền),"
Eriko Kuwagaki ở đền Shinshoji thuộc Fukuyama, tỉnh Hiroshima, nói.
Một câu chuyện cổ thú vị về Thiền, được sưu tập
trong tuyển tập năm 1957 về Thiền thức của Paul Corvette, tụa đề 'Thiền trong
xương thịt', có minh họa điều này . Sau nhiều năm tu tập trở thành thiền sư,
Teno đến thăm Nan-in, một thiền sư lâu năm. Trời mưa to, và như thường lệ, Teno
để guốc và ô ở lối vào trước khi vào trong nhà.
Không ở đâu sự tán dương thời khắc hiện tại lại rõ ràng như việc ngắm anh
đào nở. ANGELES MARIN CABELLO
Sau khi chào hỏi nhau, Nan-in hỏi Teno: "Ông đã
để chiếc ô ở bên trái hay bên phải đôi guốc" Không trả lời được, Teno nhận
ra rằng ông còn lâu mới đạt Thiền mức, và đã đi học thêm sáu năm nữa.
Hầu hết chúng ta có thể không muốn đi tới mức đó.
Tuy nhiên, câu hỏi của Nan-in vẫn là thích đáng vì ngày càng có nhiều nhà nghiên
cứu khám phá ra rằng việc biết rõ những gì xảy ra trước mắt không những làm
tăng khả năng chống căng thẳng và làm tăng sức khoẻ mà còn làm giảm mức độ lo lắng
và trầm cảm.
Leah Weiss, giáo viên cao cấp của Chương Trình Tu dưỡng
Tình thương của Đại học Stanford, là một trong số các chuyên gia (đang ngày
càng nhiều) chủ trương 'chính niệm trong hành động'. Đây là cái để được
thực hành suốt trong ngày, chứ không phải chỉ thiền định 10 phút . Weiss mô tả
nó như là "sự nhận biết trong ý thức về những suy nghĩ, những cảm xúc và
môi trường xung quanh ngay cả khi ta tham gia vào một số hoạt động khác."
Vậy làm thế nào để ta có thể có thêm chút chánh niệm
trong cuộc sống? Hãy bắt đầu bằng một cái gì đơn giản, thí dụ như chỉ tay và
nói trước khi bạn rời khỏi nhà vào buổi sáng. Tắt đèn? Rồi. Cửa sổ đóng chưa? Rồi.
Mang tiền? Rồi. Điện thoại? Rồi. Bạn sẽ không bao giờ quên chùm chìa khóa nữa.
Sau đó, có thể bạn sẽ có thời gian để dừng lại và để
ý đến cây và hoa lá.
Bài
tiếng Anh trên BBC
Travel
No comments:
Post a Comment