Monday, April 1, 2024

NỀN 'NGOẠI GIAO TRỤC LỢI' CỦA HÀ NỘI LIỆU SẼ HIỆU QUẢ? (Trần Đông A / Blog VOA)

 



Nền ‘ngoại giao trục lợi’ của Hà Nội liệu sẽ hiệu quả?

Trần Đông A

01/04/2024

https://www.voatiengviet.com/a/nen-ngoai-giao-truc-loi-cua-ha-noi-lieu-se-hieu-qua-/7551989.html  

 

Các động thái ngoại giao với Trung Quốc, Hoa Kỳ và Nga gần đây liệu có thỏa mãn tham vọng của Bắc Kinh, làm an lòng Washington và tiếp tục nhờ Mátxcơva giúp quản lý vùng trời, vùng biển?

 

https://gdb.voanews.com/61BF2902-3F3A-4A73-805C-17EE3DEA80BB_w1023_r1_s.jpg

Việt Nam hiện không phải là thành viên của Tòa án Hình sự Quốc tế (International Criminal Court – ICC), do đó ông Putin sẽ không bị bắt theo lệnh truy nã của ICC nếu công du đến Việt Nam.

 

Bản chất ‘trục lợi’ (profiteering) của ngoại giao Việt Nam chưa bao giờ lộ diện như cuối tháng Ba này. Chuyến thăm Trung Quốc ngày 22/3 của Bí thư Trung ương Đảng (BTTWĐ), Trưởng ban Đối ngoại Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) Lê Hoài Trung, chuyến thăm Hoa Kỳ ngày 25/3 của Ngoại trưởng Bùi Thanh Sơn và lời mời của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (TBT) gửi Tổng thống Putin qua cuộc điện đàm hôm 26/3 nói lên tất cả!

 

Được bổ sung thêm một vài động thái như nâng quan hệ với Nhật Bản và Úc châu lên tầm ‘Đối tác chiến lược toàn diện’ (CSP), Hà Nội vẫn lạc điệu trong việc tìm kiếm một điểm tựa khả tín trong một thế giới đầy âm mưu và bạo lực luôn rình rập. Cho dù TBT Nguyễn Phú Trọng luôn hô hoán: Đất nước chưa bao giờ có cơ đồ và tiềm lực như hiện nay, nhưng đúng là ‘thùng rỗng kêu to’.

 

 

Những thỏa hiệp bất khả thi?

 

Nền kinh tế đang chạm đáy nhưng giới cầm quyền Hà Nội vẫn ‘ngụp lặn’ trong cuộc thanh trừng nội bộ chưa có hồi kết… Đó là bối cảnh nổi bật của các động thái ngoại giao Việt Nam được cho là đang thu hút giới quan sát. Thông cáo hết sức kiệm lời (chỉ vỏn vẹn 176 chữ) từ phía Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) không hề nhắc gì đến việc mất chức của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng (1) – Sự kiện được dư luận quốc tế đánh giá là một cơn địa chấn chính trị tại Việt Nam. Sự tảng lờ cố ý ấy của Bắc Kinh – trước thực tế chỉ trong vòng hơn một năm, hai vị Chủ tịch nước buộc phải rời chính trường một cách tức tưởi – càng cho thấy ĐCSTQ tường tận đến chi tiết về ‘cuộc đảo chính không tiếng súng’ ở Ba Đình. Cho nên bên cạnh nhiệm vụ ‘bẩm báo nội bộ’ của BTTWĐ Lê Hoài Trung với ‘biểu tượng quyền lực mới tại Trung Quốc’ Cai Qi (Thái Kỳ), người xếp thứ năm trong hệ thống phân cấp chính trị tại Trung Quốc, hẳn phải có thêm các sứ mệnh khác. Bắc Kinh không ‘rời mắt’ trước mọi ‘đấu đá cung đình’ cũng như các ‘lắt léo’ về ngoại giao của Hà Nội.

 

Không phải ngẫu nhiên, ngay từ đầu năm, khi có tin TBT Trọng lâm trọng bệnh (2), thì ngay sáng 10/1/2024, Thứ trưởng Bộ Công an Trung Quốc Trần Tư Nguyên đã nhanh chóng có mặt tại Hà Nội. Trong buổi tiếp ông Tư, nhân vật số hai của Công an Trung Quốc, Bộ trưởng Tô Lâm đã nhấn mạnh, đây là chuyến thăm đầu tiên của lãnh đạo Bộ Công an sau chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình; nhấn mạnh ‘hợp tác quốc phòng – an ninh thực chất hơn’ giữa hai quốc gia. Nói là tiếp xã giao nhưng thực ra Tô Lâm đã vượt ra xa ngoài phạm vi của Bộ Công an, đi sâu vào nhiều lĩnh vực hợp tác cụ thể với ‘thiên triều’; thậm chí còn yêu cầu Bắc Kinh tăng cường trao đổi các vấn đề lý luận và thực tiễn liên quan tới chủ nghĩa xã hội (3). Một ông trùm về ‘điều tra tội phạm’ và ‘an ninh nội bộ’ mà lại đi nhờ Bộ Công an Trung Quốc hỗ trợ trong các vấn đề lý luận và thực tiễn về CNXH (?!) Có lẽ trừ tướng Tô Lâm và những người Trung Quốc, lúc bấy giờ mấy ai biết rằng, chỉ sau một thời gian ngắn nữa, Chủ tịch Thưởng – cũng là một cảnh sát về tư tưởng – sẽ bị ‘cưa ghế’.

 

Hai tháng kể từ khi nhân vật số hai của Công an Trung Quốc xuất hiện ở Hà Nội, ngày 11/3/2024, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Bắc Kinh đã không còn úp mở, thẳng thừng cảnh cáo Hà Nội: ‘Việc tham gia các khối có mục đích ‘đối đầu’ và ‘bè phái’ là không phù hợp’ (4), ngay sau khi Việt Nam và Australia vừa thiết lập quan hệ CSP. Giới quan sát nhận định rằng lời cảnh báo như vậy cho thấy sự lo ngại của Bắc Kinh giữa các nỗ lực của Hà Nội muốn mở rộng các quan hệ đa phương. Bắc Kinh tiếp tục dạy khôn Hà Nội: ‘Không bao giờ được trở thành bên ủy nhiệm cho bất kỳ phe phái nào và không bao giờ được lao vào vòng xoáy cạnh tranh giữa các nước lớn’ (5). Vì vậy, sứ mệnh ‘bẩm báo’ của ông Lê Hoài Trung không chỉ liên quan đến các khúc mắc trong giới đầu sỏ ở Ba Đình, mà còn phải tường trình cụ thể về vụ Hà Nội giờ đây đã có tới 7 quan hệ đối tác CSP. Hẳn nhiên, chẳng còn tý hy vọng nào về việc ông BTTWĐ dám nêu vấn đề Vịnh Bắc Bộ với lãnh đạo Bắc Kinh (6). Bởi đó sẽ là một thỏa hiệp bất khả thi! Trung Quốc đã chọn đúng lúc Việt Nam lục đục nội bộ mà lấn lướt tiếp trên Biển Đông, như xưa nay vẫn thế.

 

 

Hoa Kỳ có ‘bị lỡm’ khi được trấn an?

 

Trong khi đó, theo Reuters, ngày 26/3/2024, tại Washington D.C., trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ và đồng chủ trì Đối thoại Bộ trưởng Ngoại giao Việt – Mỹ lần thứ nhất tại Viện Brookings, Ngoại trưởng Bùi Thanh Sơn đã cố gắng trấn an phía Hoa Kỳ rằng, việc Chủ tịch nước từ chức ở Hà Nội không ảnh hưởng gì đến chính sách đối ngoại cũng như chính sách phát triển kinh tế của Việt Nam. Ông Sơn còn cao giọng, ở Việt Nam có sự lãnh đạo tập thể cho nên (nếu) có một hoặc hai yếu nhân nào đó trong ban lãnh đạo từ chức, thì điều ấy cũng chẳng thể làm thay đổi được tình hình (7). Không chỉ trấn an dư luận Hoa Kỳ về sự ổn định của Việt Nam, trong các cuộc hội đàm tại Washington hôm 25/2 với Ngoại trưởng Antony Blinken, Cố vấn An ninh Quốc gia Jake Sullivan và Giám đốc USAID Samantha Power, Ngoại trưởng Sơn còn thúc giục Washington hãy sớm công nhận quy chế kinh tế thị trường cho Hà Nội (8). Chi tiết đến vậy, khát khao là vậy, nhưng báo chí trong nước lại lờ tịt quan tâm từ phía các học giả Mỹ, thậm chí còn giản lược phát biểu của ông Sơn, chỉ gói gọn, “dù bối cảnh tình hình thay đổi, Việt Nam vẫn tiếp tục nhất quán đường lối đối ngoại của Đại hội Đảng lần thứ 13, trong đó coi trọng quan hệ với các nước lớn….” (9).

 

Không rõ, Ngoại trường Bùi Thanh Sơn có nhầm Viện Brookings với Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh (tức là Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc cũ) hay không? Bởi vì cách trả lời kiểu ‘thừa thắng xông lên’ của ông Ngoại trưởng Việt Nam, thậm chí không nhắc đến tên ông Thưởng, đã vấp phải sự phản kháng tức thì của truyền thông Mỹ. Bình luận trên tờ Bloomberg, nhà báo Karishma Vaswani đánh giá rằng, Việt Nam đang trên bờ vực mất đi sức hút từ chiến lược ‘Trung Quốc + 1’. Đây là một chiến lược kinh doanh do các tập đoàn đa quốc gia áp dụng để tránh chỉ đầu tư vào Trung Quốc và kêu gọi phải đa dạng hóa hoạt động kinh doanh sản xuất sang các quốc gia khác (Vietnam Is in Danger of Losing Its China +1 Appeal) (10). Các vị khách mời hôm ấy thấm thía rằng, việc Chính phủ Việt Nam cam kết với Liên Hiệp Quốc sẽ cải thiện hồ sơ dân chủ, nhân quyền và một số lĩnh vực khác với hạn thực hiện vào năm 2099, cho thấy thái độ ngạo mạn của ĐCSVN đối với cộng đồng quốc tế như thế nào!

 

Hãy kiên nhẫn chờ đến tháng 7/2024 này (deadline quyết định gỡ bỏ việc dán nhãn kinh tế phi thị trường cho Việt Nam), chúng ta sẽ thấy kết quả từ sự lựa chọn của các chiến lược gia Hoa Kỳ. Giữa các trục quan hệ CSP Mỹ – Việt, lĩnh vực nào sẽ được ưu tiên cho giai đoạn trước mắt: những cú áp-phe mà Ngoại trưởng Sơn mời gọi, coi hợp tác kinh tế – thương mại – đầu tư là trọng tâm, hay bên cánh đó, người Mỹ vẫn chú ý đến các thang giá trị trong bang giao? Cũng có thể, vì vị thế địa-chính trị của Việt Nam trên ‘bàn cờ lớn’ nhằm bao vây Trung Quốc mà Hoa Kỳ và đồng minh thỏa hiệp với ĐCSVN. Đằng sau việc công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường sẽ là một quyết sách chính trị, giữ cho Việt Nam không trở thành đồng minh của Trung Quốc (11). ĐCSVN đừng nghĩ rằng, cách thuyết khách như người đứng đầu Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa qua có thể khiến Hoa Kỳ ‘mắc lỡm’.

 

 

Mong đợi gì từ Liên bang Nga?

 

Việt Nam hiện không phải là thành viên của Tòa án Hình sự Quốc tế (International Criminal Court – ICC), do đó ông Putin sẽ không bị bắt theo lệnh truy nã của ICC nếu công du đến Việt Nam, theo lời mời của TBT Trọng. Nhận xét về điều này, Giáo sư Zachary Abuza từ National War College, Đại học Quốc phòng (Mỹ) bình luận với BBC News Tiếng Việt hôm 27/3, ‘khả năng Việt Nam bắt giữ ông Putin theo lệnh của ICC thì cũng giống như trẻ em đắp người tuyết giữa Sài Gòn. Việt Nam là một trong những nơi an toàn nhất để Putin công du nước ngoài’. Putin, dù đã trở thành tội phạm chiến tranh, vẫn có thể trông cậy vào sự ủng hộ không lay chuyển của Việt Nam. Hà Nội đã không lên án cuộc xâm lược Ukraine. Tháng 4/2022, Việt Nam cũng bỏ phiếu chống một dự thảo nghị quyết loại Nga khỏi Hội Đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (12).

 

Chính quyền Việt Nam, mà cư dân mạng gọi là ‘hèn với giặc, ác với dân’, lì lợm trước cộng đồng quốc tế với cam kết, đến 2099 mới cho phép ‘thần dân’ được hưởng tự do, dân chủ, nhân quyền… Ấy vậy nhưng Hà Nội vẫn được một Giáo sư Nga ca ngợi, chưa đầy một năm mà có đến hai ông Chủ tịch nước ngã ngựa vì tội tham nhũng ‘là bằng chứng thể hiện sự ổn định của chính quyền và nội lực lành mạnh của Đảng…’ Với một thể chế độc tài đàn em của Mátxcơva, Hà Nội đang ngấp nghé bước lên chiếc thuyền tròng trành sắp lật ‘Cộng đồng chung vận mệnh’ (CCD) với Bắc Kinh, việc Putin thăm Việt Nam liệu sẽ mang lại điều gì tốt lành cho đất nước? Theo ông Nguyễn Thế Phương, sinh viên chương trình tiến sĩ, chuyên gia về quốc phòng Việt Nam tại Đại học New South Wales (Úc) nhận định với Reuters hôm 14/3: ‘Sự thiếu vắng của những đơn hàng vũ khí lớn tiếp tục khiến Việt Nam ‘vô cùng mong manh’. Còn Giáo sư Vuving từ Trung tâm nghiên cứu an ninh châu Á-Thái Bình Dương Daniel K. Inouye (Mỹ) đánh giá, kho máy bay chiến đấu hiện nay của Việt Nam là không đủ để quản lý vùng trời trên đất liền cũng như trên biển (13).

 

----------------------------------

Tham khảo:

 

(1) https://english.news.cn/20240322/0ee1e50da8b446ebb62155b0d962604a/c.html

 

(2) https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/what-to-see-through-mr-nguyenphutrong-s-disappearance-and-sudden-appearance-01162024131628.html

 

(3) https://cand.com.vn/lanh-dao-bo-cong-an/thuc-day-hon-nua-hop-tac-giua-bo...

 

(4 và 5) https://www.voatiengviet.com/a/trung-quoc-len-tieng-ve-quan-he-chien-luoc-toan-dien-vn-australia-vua-thiet-lap/7523760.html

 

(6) https://www.voatiengviet.com/a/7530246.html

 

(7 và 8) https://www.reuters.com/world/vietnam-hopes-us-will-soon-recognize-its-market-economy-status-fm-son-says-2024-03-26/

 

(9) https://dangcongsan.vn/thoi-su/bo-truong-ngoai-giao-bui-thanh-son-du-toa-dam-ve-quan-he-viet-nam-hoa-ky-662009.html

 

(10) https://www.bloomberg.com/opinion/articles/2024-03-24/china-1-vietnam-is-in-danger-of-losing-its-appeal?

 

(11) https://www.voatiengviet.com/a/khi-ro-rang-song-phang-so-gi-la-chu-truong-doi-ngoai-cua-che-do/7509955.html

 

(12 và 13) https://www.bbc.com/vietnamese/articles/cx7zw0dnp66o

 

 

 

 



VỀ MỘT CẢNH 'PHẢN CẢM' TRONG PHIM "MUÔN VỊ NHÂN GIAN" (Thái Hạo)

 



Về một cảnh ‘phản cảm’ trong phim Muôn vị nhân gian  

Thái Hạo

1-4-2024  01:42   

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02AsNfjUehAd7h1HF9NVfvGoEfeEs1J94rRDv6FxX1BZFmMsKrzpxgMEhKFdUjaZQal&id=100059910855657

 

Đêm qua, sau khi đọc một số bài viết phê phán một cảnh “phản cảm” trên phim Muôn vị nhân gian của Trần Anh Hùng, là món thịt chim họa mi, tôi lại muốn xem lại Bố già (The Godfather). Và đã xem cho đến gần sáng. Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi xem bộ phim kinh điển thuộc loại “hay nhất mọi thời đại” này.

 

Phim về thế giới mafia Mỹ giữa thế kỷ 20, được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Mario Puzo, trong đó nhân vật chính là Bố Già Corleone, và sau này là con trai út của ông – Michael. Đầy cảnh thao túng, thanh toán, giết chóc, máu me, phản bội, bạo hành, báo thù… Một bộ phim (và tiểu thuyết) như vậy có là “phản cảm”?

 

Đứng trước một tác phẩm nghệ thuật là đứng trước đời sống, nhưng cũng không phải là đời sống, hiểu theo cái nghĩa một đối một. Lối “phê bình dung tục” đã từng ăn sâu vào “phong hóa” xã hội Việt Nam khi đánh giá một tác phẩm dựa trên tiêu chuẩn “phản ánh” có chính xác hiện thực hay không. Nghệ thuật là một sự cách điệu mà ở đó các chi tiết đã trở thành biểu tượng, nâng con người vượt lên khỏi những chìm đắm hàng ngày, để cảm, để nghĩ và sống với một cái gì cao hơn hiện thực ấy. Đó chính là sức mạnh và sự kỳ diệu của nó.

 

Nguyễn Tuân ca ngợi cả nghệ thuật chém đầu người, bởi ông muốn nhìn mọi thứ dưới con mắt duy mỹ, tất cả đều phải đẹp, kể cả việc chém đầu – đó là một trong những giá trị của Vang bóng một thời. Nếu dùng con mắt đạo đức để phán xét thì mối tình của linh mục Ralph và Meggie không gì đáng lên án hơn, đặc biệt là trong mắt những người Công giáo. Nhưng không, nỗi đau mà cuốn tiểu thuyết mang đến đã nâng con người lên một trong những giằng xé, bi kịch, khát vọng, và “sự nhức nhối làm người”.

 

Không cần nói đâu xa, ngay một tác phẩm trong sách giáo khoa 12, là truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu với hình ảnh ông chồng như một con quỷ đánh vợ mỗi ngày, thậm chí đánh vợ đã trở thành “nếp sống” của ông ta. Nhưng lạ thay, tác giả không phê phán nhân vật này, ngược lại còn tìm cách thấu hiểu những thống khổ và nỗi đau bên trong của y. Và, như chúng ta biết, sách giáo khoa đã dạy học sinh về “tinh thần nhân đạo” của Nguyễn Minh Châu qua những nhân vật như vậy. Cũng trong truyện ngắn này, người đàn bà làng chài đã tự nguyện để cho chồng đánh, và một mực bảo vệ ông ta trước quan tòa. Nếu cứ nhìn nghệ thuật bằng “con mắt đạo đức kiểu thầy tu” thì ta không sao đọc nổi những câu chuyện như thế.

 

Nghệ thuật là đời sống, nhưng không trùng khít với đời sống. Sứ mệnh của nó là nâng đỡ con người bằng ngôn ngữ riêng.

 

Xem Bố già chắc không ai trở nên hung hãn và hiếu sát, ngược lại nó dựng lên trong mỗi người ý thức về phẩm giá, tình bạn, công lý, tự trọng. Đọc Chém treo ngành chắc không ai đi học cách chém đầu cho giống tên đao phủ kia; đọc Chiếc thuyền ngoài xa cũng thế, không ai lôi vợ ra đánh khi bỏ cuốn sách xuống. Bởi nó dội vào lòng người nỗi bi kịch của nhân thế và xã hội, nó làm người ta khóc và khởi sự đi tìm một chân trời. Đó chính là ngôn ngữ của nghệ thuật.

 

Nếu muốn một bộ phim, hay tác phẩm nghệ thuật bất kỳ, phải không có cảnh “phản cảm” thì có lẽ Hollywood nên giải tán, những Nam Cao, Nguyễn Huy Thiệp và hàng vạn tác phẩm danh giá của văn học thế giới cũng nên bị chỉ trích và ném vào sọt rác.

 

Một cảnh về món thịt chim trong bộ phim lấy bối cảnh thế kỷ 19 ở Pháp, chưa cần xét đến đòi hỏi về tính chân thực, mà ngay cả khi nếu là hư cấu thì nó vẫn được biện minh, bởi đặc trưng của nghệ thuật: tính biểu tượng của hình ảnh. Đừng nói ăn thịt chim, ngay cả ăn thịt người để diễn tả cho được cái tàn khốc hoặc tình yêu thương, thì người nghệ sĩ vẫn cho nhân vật ăn như thường. Ai còn nhớ Thoại Khanh – Châu Tuấn? Nàng dâu đã lóc thịt trên cánh tay mình cho mẹ chồng ăn. Nếu chỉ chú ý đến cái chuyện “ăn thịt người” này thì có lẽ đừng đọc, đừng xem thì tốt hơn.

 

Trong Rừng Na Uy, cô con gái cởi truồng, lõa lồ đứng trước bàn thờ bố; cũng trong Rừng Na Uy, một cậu trai đã quan hệ 12 lần với một người hơn mình cả chục tuổi chỉ trong một đêm. Cuốn tiểu thuyết đầy cảnh thác loạn và sự buông tuồng này không những không nhận chìm con người vào hư hỏng, mà ngược lại, nó dội vào lòng người những bế tắc, đau khổ và thân phận của cả một lớp người. Nó làm con người sống biết thấu hiểu, yêu thương, độ lượng và lên đường đi tìm cái đẹp.

 

Xem phim, đọc truyện, nếu ta không sẵn lòng đứng trước một tác phẩm nghệ thuật, thì rất có thể ta sẽ biến nó thành một bài báo hoặc một báo cáo về tình trạng đạo đức hoặc tác động môi trường…

 

Thái Hạo

 

 100 BÌNH LUẬN

 

 

 

 



NHỮNG TRANG CÂM CỦA LỊCH SỬ   (Lão Tạ)

 



NHỮNG TRANG CÂM CỦA LỊCH SỬ  

Lão Tạ  (Tạ Duy Anh)

31-3-2024   22:52    

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0dYSnaTV83DfhUDMm7znNHiADpTdVqsj7LL5dg7x8aw4M8fxF2ChGjmHqYM1wy68ol&id=1160946631

 

Tuy đoạt giải Nobel năm 2015 và viết bằng tiếng Nga, Svetlana Alexievich lại bị ghét bỏ cả ở Belarus, quê hương bà, cả ở Nga.

 

Tất nhiên có lý do của nó.

 

Với bà thì “Putin không phải là một chính trị gia. Putin là một tay KGB. Và những gì ông ta làm là những cái việc khiêu khích xúi giục mà KGB vẫn làm“. Còn chính quyền Belarus dưới mắt bà là “Hỗn hợp của mafia và Nhà nước Xô- viết“.

 

Bà cảm thấy bị tổn thương khi xem qua video cảnh “Những người lính Nga thiệt mạng ở Ucraina được chở về quê và được chôn bí mật, kín đáo như chôn bọn tội phạm“. Bà rất đau lòng khi lịch sử thương tâm đang lặp lại trên đất Nga, lần này không phải do Hitler gây ra. Vẫn những người mẹ Nga từng cắn răng nuốt nỗi đau khi “xua” con mình ra trận bảo vệ tổ quốc, nhưng giờ đây cắn răng im lặng trước sự thật con mình bị giết chết vì cuộc xâm lược tàn bạo, chỉ vì “Nếu tôi nói ra thì người ta sẽ không trả tôi một triệu rúp (thời điểm 2015), số tiền tôi cần để mua cho con gái một căn hộ“.

 

Những trích dẫn trong ngoặc kép ở trên lấy ra từ một cuộc phỏng vấn, không có trong nội dung của “Chiến tranh không có một gương mặt phụ nữ”, cuốn tiểu thuyết tư liệu, qua bản dịch của nhà văn Nguyên Ngọc, làm nên tên tuổi lẫy lừng của Svetlana, từng được xuất bản và ca ngợi ở Việt Nam.

 

https://www.facebook.com/photo/?fbid=10228764506475109&set=a.10213683197371807

Ảnh bìa sách “Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ” của nhà văn Svetlana Alexievich, đoạt giải Nobel Văn chương, nhà văn Nguyên Ngọc dịch.

 

Tác giả dùng thủ pháp để nhân vật – nhân chứng kể lại và bà chỉ ghi chép, gỡ băng từ hàng ngàn cuộc ghi âm rồi sắp xếp chúng thành một bức tranh lịch sử bằng ngôn từ, theo ý bà. Họ, những nhân chứng, nằm trong số hàng triệu phụ nữ Nga từng tham gia chiến tranh chống phát xít Đức. Những cô gái Nga hồi đó, nhiều người chưa hết vị thành niên, đã trốn gia đình, tình nguyện ra mặt trận, chịu đựng muôn vàn nỗi cùng cực không thể hư cấu bằng trí tưởng tượng, gây ra bởi chiến tranh.

 

Khi một phần nhỏ họ có may mắn trở về, được làm mẹ, cũng như bà mẹ Nga có con bị giết trên kia (và rất có thể là một trong số họ) đã câm lặng thời gian dài vì ám ảnh về chết chóc, vì không muốn nhớ lại quá khứ, vì sợ hãi và vì bị xã hội lãng quên. Họ câm lặng cả khi bị một số người xúc phạm coi là những “Đĩ rạc mặc quân phục” (trang 357). “Họ đã im lặng thật lâu đến mức sự im lặng của họ, cả nó nữa, cũng trở thành lịch sử” (trang 175). Họ im lặng vì họ tin rằng “Còn nhớ đến chiến tranh, là còn tiếp tục chết… chết và chết nữa” (trang 155).

 

Chúng ta cùng đọc tiếp một vài đoạn trích khác của cuốn sách, chính xác, là những lời kể tiếp của nhân chứng:

 

“Cùng chúng tôi có một nữ điện báo viên. Cô vừa sinh dậy. Đứa bé còn rất nhỏ, phải cho bú. Nhưng người mẹ không đủ ăn, thiếu sữa, và đứa bé khóc. Bọn SS ở rất gần… Với cả chó. Nếu chúng nghe được, thì chúng tôi chết hết. Cả đội. Ba chục người… Cô hiểu không?

Chúng tôi có một quyết định…

 

Không ai dám truyền đạt lệnh của người chỉ huy, nhưng tự người mẹ đoán ra. Cô nhận đứa bé địu trên người xuống nước và giữ hồi lâu… Đứa bé không còn rống lên nữa. Nó đã chết. Và chúng tôi không ai dám ngước mắt lên nữa. Về phía người mẹ, và về bất cứ người nào trong chúng tôi…” (trang 26).

 

Ở Stalingrad, người bị giết nhiều đến nỗi ngựa không còn sợ. Thường thì chúng sợ. Một con ngựa không bao giờ bước qua một xác người. Chúng tôi đã thu nhặt những người chết của chúng ta, nhưng xác bọn Đức thì không, chúng nằm đầy dưới đất, đóng băng lại. Tôi là lái xe, tôi chở những thùng đạn đại bác, tôi nghe thấy rôm rốp dưới bánh xe, xương của chúng… những chiếc sọ của chúng… Và tôi lấy làm khoái trá…” (trang 27).

 

Tôi chưa từng đọc ở đâu những hiện thực chiến tranh gây ám ảnh đến rợn người, đến muốn nôn ọe vì căng thẳng thần kinh như vậy.

 

Nhưng chiến tranh có lẽ đáng sợ ở chỗ, nó xóa nhòa giữa hành động thiện và ác, giữa chính nghĩa và phi nghĩa, thậm chí liên tục đổi vị trí những thứ đối địch ấy cho nhau. Như đoạn trích dưới đây:

 

Những người du kích cưỡi ngựa vào một làng. Họ lôi một viên trưởng làng và con trai ông ta ra khỏi nhà. Họ dùng que sắt quất vào đầu hai người cho đến khi ngã gục. (…) Trong số du kích có anh trai tôi. Khi anh vào nhà muốn ôm hôn tôi – “Em gái!” tôi rú lên… Rồi tôi thành câm” (trang 29).

 

Sự dũng cảm của những người lính chiến chống lại cái ác, luôn là thứ đáng để chúng ta ngưỡng mộ. Nhưng đôi khi nó không hề giống tí nào với tưởng tượng đậm chất anh hùng ca của chúng ta. Nó đau đớn, trần trụi khác xa với những vinh danh hào nhoáng ghi trong “chính sử”.

 

Nhưng cũng có mệnh lệnh số 227: Không được lùi một bước! Chỉ một bước thôi, anh sẽ bị bắn ngay! Những đơn vị chắn đường đi theo sau chúng tôi. Họ bắn...” (trang 82).

 

“… Staline, đã thủ tiêu, ngay trước chiến tranh, những cán bộ tốt nhất của quân đội (…) Nếu không có năm 1937 (năm Staline đại thanh trừng hàng triệu đồng chí của ông ta), thì cũng sẽ không có năm 1941. Chúng ta sẽ không phải vừa đánh vừa rút lui đến tận Moskva và đã không phải trả giá đắt đến thế cho thắng lợi” (trang 124).

 

Với mục đích “Phải viết một cuốn sách về chiến tranh sao cho người đọc đến buồn nôn sâu sắc vì nó, cho họ thấy chỉ ý tưởng về chiến tranh thôi đã là bỉ ổi, tâm thần...”, tác giả đã gạt sang một bên cái Lịch sử hào hùng của THỜI ĐẠI LỚN hân hoan tô đậm hai chữ CHIẾN THẮNG, để ghi lại thứ lịch sử CỦA MỖI CON NGƯỜI đầy bi kịch và đầy ắp sự thật, được ghi nhớ trong ký ức những phụ nữ, trong đó nhiều thứ đáng ra phải tự hào, lại là những thứ đáng sợ nhất mà họ phải lặng lẽ mang theo suốt cuộc đời.

 

Cuộc sống trở thành một chuỗi đau khổ bất tận với những người bị biến thành bà già ở tuổi hai mươi, mất khả năng sinh đẻ, sợ gặp đàn ông, sợ cả việc đi chợ luôn phải thấy những phản thịt, sợ vào bếp nấu nướng vì khiến họ buồn nôn với mùi thịt nướng, gợi nhớ lại cảnh thịt người bị băm chặt, bị nghiền nát nhừ, bị thiêu cháy…

 

Chiến tranh đã hủy hoại họ, theo mọi nghĩa.

 

Nỗi sợ từ chiến trường vinh quang trở về phải vào thẳng nhà giam như số phận hàng chục ngàn sĩ quan, binh sĩ Liên Xô bị Đức bắt làm tù binh hoặc dám than vãn về tổn thất, cộng với thói dối trá của bộ máy tuyên truyền Xô-viết tiếp tục ăn mòn cuộc đời họ, ít nhất cho đến khi họ gặp tác giả.

 

Chọn phụ nữ là người kể lại chiến tranh, tác giả muốn đối lập một biểu tượng của tình yêu-sinh sôi-hòa bình, với bom đạn-chết chóc-sự điên rồ của cái ác. Đó chính là nỗi thống khổ sâu xa của chung con người, khi họ vừa là nạn nhân, vừa bất đắc dĩ là kẻ đồng lõa, với chiến tranh.

 

Mặc dù cuốn sách là tập hợp của những lời “kể lại”, nhưng rất khó kể lại rành mạch những gì nó đem lại. Nó là hỗn hợp của vô số cảm xúc lộn xộn với đủ các sắc thái; nó lẫn vào sự ngưỡng mộ một nỗi kinh sợ không dễ diễn tả. Nó khiến chúng ta cứ muốn hét lên vì ghê sợ, kinh tởm, nhưng không thể không cúi thấp xuống để lắng nghe những lời yêu đương thì thầm lẫn theo cả lời cầu nguyện được sống và được tha thứ tội lỗi.

 

Không phải tất cả sự thật. Nhưng là sự thật của họ. Trong lịch sử, có rất nhiều trang câm lại khiến chúng ta xúc động...” (trang 324).

 

Được biết, bản in vừa ra mắt của Nhà sách Tao Đàn, là bản đầy đủ nhất cho đến nay. Không chỉ những đoạn bị kiểm duyệt Nhà nước loại bỏ nay được khôi phục, mà gồm luôn cả những đoạn bị chính tác giả tự kiểm duyệt khi xuất bản ở Nga.

 

Chỉ vì nó quá khủng khiếp với bà khi đọc lại.

 

P/S: Nghe nói Pu tội phạm chiến tranh có lần khùng lên rủa bà là “Đồ con đĩ”?

 

 69 BÌNH LUẬN   

 





THÁNG TƯ KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG (Quan Dương)

 



 

 THÁNG TƯ KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG   

 Quan Duong

1 tháng 4, 2023  

https://www.facebook.com/groups/395853348109312/posts/964895457871762/

 

Hằng năm cứ vào tháng tư mỗi khi những kẻ thắng trận tổ chức lễ hội chào mừng rộn rã thì tôi lại nhớ ngày ra khỏi tù, một mình với bộ đồ vá nhiều mảnh ngồi trước mộ con nơi góc ruộng rất xa ở làng Đại Chí xã Bình An Bình Khê Bình Định.

 

HÌNH : https://www.facebook.com/photo/?fbid=3584739855090708&set=gm.964895457871762&idorvanity=395853348109312

 

Trong tấm hình là cô nữ sinh đang ngồi trong lớp . Cô nữ sinh đó là vợ tôi chụp vào năm 1974 khi còn đi học . Hình kế bên chụp ba năm sau đó (1977) là vợ tôi đang ôm con đợi tôi về . Đứa bé tên Lục Bình . Mới có ba năm mà vợ tôi từ một cô nữ sinh xinh đẹp đã trở thành một cô thôn nữ nhìn già hẳn đi vì mỗi ngày phải ra ruộng và chiều về ôm con để đợi

 

Tháng 5/75 chung số phận của những người lính đã để đất nước lọt vào tay kẻ địch, tôi bị bắt vào trại lao động khổ sai của bên thắng trận thì Lục Bình lúc đó hãy còn là bào thai sang tháng thứ năm còn đang nằm trong bụng mẹ .

 

Tháng 9/75 Lục Bình được sinh ra đời trong lúc tôi mặc áo tù nhân phá rừng làm đường ở trại Đồng Găng thuộc tỉnh Khánh Hoà .

 

Tháng 4/76 vợ tôi ẳm con chưa đầy 7 tháng tuổi lặn lội đường xa đi thăm tôi ở Đồng Găng . Đó là lần đầu hai cha con tôi được nhìn thấy nhau . Gọi là nhìn thấy nhau vì đám cán bộ cai tù không cho phép tôi được ôm con mình . Bọn họ nói đó là tội uỷ mị tàn dư của “ nguỵ quyền” Sài Gòn để lại

 

Tháng 6/76 tôi được chuyển từ Đồng Găng ra trại A.30 Tuy Hòa . Mỗi một chiếc GMC là 50 tù binh ngồi chồm hổm chen chúc nhau . Phía trên là hai khẩu AK 47 của công an áp giải chĩa thẳng với tư thế sẳn sàng nhả đạn . Khi đi ngang thị trấn Ninh Hòa là nơi tôi được sinh ra và lớn lên, nhìn qua thành xe tôi thấy lại những con đường mà mới ngày nào tôi còn cắp sách đi trên đó đến trường. Nhưng con đường gần gũi đến thế mà giờ đây chừng như xa vời vợi .

 

Tháng 12/77 vợ tôi ẳm Luc Bình thăm tôi lần nữa tại trại A30 . Đó là lần duy nhất trong cuộc đời tôi được ôm con trong vòng tay . Nhìn vợ tôi xơ xác , nhìn Lục Bình ốm tong teo vì thiếu dinh dưởng lòng tôi đau như cắt mặc dù hình hài tôi cũng chẳng ra gì sau hai năm bị cưỡng bức lao động khổ sai bất kể nắng mưa cùng những cơn đói

 

Trong trại tù mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ tôi thướng thầm thì là ráng đợi ba về nhưng con tôi đã không . Đó là ngày mồng 10 tết 1979 . Hai năm sau 1981 tôi mới được thả và ra ngồi trước mộ con mình . Cảnh chiều làng quê Đại Chí âm u với vài chiếc lá rụng . Tôi ngồi một mình với chiếc áo tù nhân và tôi khóc

 

 

RA NGỒI TRƯỚC MỘ

Đại Chí chiều nay ba trở lại

Cắm nén nhang này trước mộ con

Cảnh cũ giờ đây sau mòn mỏi

lòng ba đau tựa nhát gươm cùn

 

chiều lên mờ khói nhạt

hoàng hôn ngậm cỏ sầu

não nùng con dế khóc

chim lạc cánh về đâu

 

Lá lìa cành run rẩy

Đảo giữa trời co ro

Nghe dường như con gọi

tiếng não nề ba ơi

 

Ba nhớ làm sao bóng dáng con

Thiếu tình ba thuở lọt lòng son

Hạnh phúc đâu theo người chiến bại

Con chết ba đang bị gông cùm

 

Ba nhớ làm sao đôi mắt con

Sáng như sao sáng giữa trời đêm

Sáng rọi đường ba hằng mơ ước

Một nhát gươm vung chặt xích xiềng

 

Ba chẳng hẹn về con vẫn đợi

Bao năm rồi suốt quãng đời thơ

Đâu biết đi là không trở lại

Là xa cách mãi đến nghìn thu

 

Mẹ nói con thường ra trước sân

Nẻo vắng đường xa dõi mắt trông

Lắng tiếng xe ai ngừng trước ngõ

Có phải ba về với con không

 

Ngục tối từng đêm ba nguyện cầu

Quì xin thượng đế rất nhiệm mầu

Xiềng xích phá tan ba trở lại

cho đời con trẻ bớt sầu đau

 

Trở lại thôn xưa chiều nhạt nắng

Đói khổ lan tràn khắp lối đi

Cổng trước cài then nhà sau vắng

Mộ đã xanh màu cỏ biệt ly

 

Cỏ đã xanh um màu thương nhớ

Bóng hình con trẻ biết tìm đâu

Ba với tình con nay đã lỡ

Đành hẹn tao phùng ở kiếp sau

 

Con hỡi từ đây đành vĩnh biệt

Thơ làm rướm máu nhói lòng đau

Quan Dương

 

 

 221 BÌNH LUẬN  





BÀI MỚI NGÀY 01/04/2024 (Báo Tiếng Dân)

 



 

Báo Tiếng Dân

NGÀY 01/04/2024

https://baotiengdan.com/

 

BÀI MỚI

Những trang câm của lịch sử

Tạ Duy Anh  -  01/04/2024

.

Tháng Tư Khúc Đoạn Trường

Quan Dương  -  01/04/2024

.

Bắt bao   -  nhiêu, trong bao lâu thì hết cán bộ ‘thoái hóa, biến chất’?

Blog VOA  -  Trân Văn  -  01/04/2024

.

Sạn chữ (Kỳ 2): Về cách dùng chữ ‘tội’ trên báo chí

Thái Hạo   -  01/04/2024

.

Nhà nước pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa

Đỗ Thành Nhân  -  31/03/2024

.

Sạn chữ* (kỳ 1): Sách giáo khoa Tiểu học – sai dấu câu

Thái Hạo   -  31/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 3)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  31/03/2024

.

Việt Nam cần có chính sách rõ ràng và chính phủ liêm khiết trong việc chuyển đổi năng lượng đầy tiềm năng

Fulcrum  -  Tác giả: Vinod Thomas  -  Đỗ Kim Thêm dịch -  30/03/2024

.

Hồn của đất

Phạm Đình Trọng  -  30/03/2024

.

Trí thức hay nô bộc?

Nguyễn Đắc Kiên  -  30/03/2024

 .

Tình hình Ukraine ngày thứ 765

Phan Châu Thành -  30/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 2)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  30/03/2024

.

Thiếu tướng Rahlan Lâm: “Nếu về Việt Nam rồi… mà đủ điều kiện [đi tỵ nạn] thì Việt Nam vẫn cho đi”

Diễn Đàn Thế Kỷ  -  Hải Di Nguyễn  -  29/03/2024.

.

Vài gạch đầu dòng về cuộc chiến tranh ở Ukraine ngày 29-3-2024

Phúc Lai  -  29/03/2024

.

Nguyễn Hòa Bình tự châm dầu vào lửa đốt mình?

Blog RFA Gió Bấc   -  29/03/2024

.

Tăng trưởng của Việt Nam chậm hơn dự báo với các bất ổn về thương mại

Bloomberg  -  Cù Tuấn, biên dịch  -  29/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 1)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  28/03/2024

.

Về “khúc củi” Lê Viết Chữ

BTV Tiếng Dân   -  28/03/2024

.

Thị trường sách giáo khoa: Chọn sách giá cao, có lợi cho ai?

Chu Mộng Long  -  28/03/2024

 

 



BÀI MỚI NGÀY 01/04/2024 (Báo Tiếng Dân)

 



Báo Tiếng Dân

NGÀY 01/04/2023

https://baotiengdan.com/

 

BÀI MỚI

 

 Những trang câm của lịch sử

Tạ Duy Anh  -  01/04/2024

.

Tháng Tư Khúc Đoạn Trường

Quan Dương  -  01/04/2024

.

Bắt bao nhiêu, trong bao lâu thì hết cán bộ ‘thoái hóa, biến chất’?

Blog VOA  -  Trân Văn  -  01/04/2024

.

Sạn chữ (Kỳ 2): Về cách dùng chữ ‘tội’ trên báo chí

Thái Hạo  -  01/04/2024

.

Nhà nước pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa

Đỗ Thành Nhân   -  31/03/2024

.

Sạn chữ* (Kỳ 1): Sách giáo khoa Tiểu học – sai dấu câu

Thái Hạo  -  31/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 3)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  31/03/2024

.

Việt Nam cần có chính sách rõ ràng và chính phủ liêm khiết trong việc chuyển đổi năng lượng đầy tiềm năng

Fulcrum  -  Tác giả: Vinod Thomas  -  Đỗ Kim Thêm dịch -  30/03/2024

.

Hồn của đất

Phạm Đình Trọng  -  30/03/2024

.

Trí thức hay nô bộc?

Nguyễn Đắc Kiên  -  30/03/2024

 .

Tình hình Ukraine ngày thứ 765

Phan Châu Thành -  30/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 2)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  30/03/2024

.

Thiếu tướng Rahlan Lâm: “Nếu về Việt Nam rồi… mà đủ điều kiện [đi tỵ nạn] thì Việt Nam vẫn cho đi”

Diễn Đàn Thế Kỷ  -  Hải Di Nguyễn  -  29/03/2024.

.

Vài gạch đầu dòng về cuộc chiến tranh ở Ukraine ngày 29-3-2024

Phúc Lai  -  29/03/2024

.

Nguyễn Hòa Bình tự châm dầu vào lửa đốt mình?

Blog RFA Gió Bấc   -  29/03/2024

.

Tăng trưởng của Việt Nam chậm hơn dự báo với các bất ổn về thương mại

Bloomberg  -  Cù Tuấn, biên dịch  -  29/03/2024

.

Quy hoạch nhân sự, kế thừa và… ‘hồng phúc’ đính kèm đại họa (Phần 1)

Blog VOA  -  Trân Văn  -  28/03/2024

.

Về “khúc củi” Lê Viết Chữ

BTV Tiếng Dân   -  28/03/2024

.

Thị trường sách giáo khoa: Chọn sách giá cao, có lợi cho ai?

Chu Mộng Long  -  28/03/2024

.

Thời sự Hậu Pháo (Kỳ 1)

Nguyễn Thông   -  28/03/2024

.

Nghị quyết 36 về Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, một mốc son trong đời công tác của tôi

Nguyễn Đình Bin  -  27/03/2024

.