Wednesday, September 1, 2010

KHÔNG ĐỘI NÓN AN TOÀN, MỘT THANH NIÊN BỊ CÔNG AN ĐÁNH BỂ ĐẦU

Không đội mũ bo him, mt thanh niên bị CA đánh v hp s

Posted on by Dân Báo

http://danlambao.wordpress.com/2010/09/01/khong-d%e1%bb%99i-mu-b%e1%ba%a3o-hi%e1%bb%83m-m%e1%bb%99t-thanh-nien-b%e1%bb%8b-ca-danh-v%e1%bb%a1-h%e1%bb%99p-s%e1%bb%8d/

Anh Hiếu và bn đi do đêm trên xe máy thì gp bốn đi tượng mc qun áo cnh sát cơ đng. Mt đi tượng bước ra vt gậy trúng đầu anh Hiếu khiến anh b v hp s và đi diện vi cái chết.

.

Theo phản ánh ca gia đình anh Phm Trung Hiếu (22 tuổi, 137 Thúy Ái I, phường Bch Đng, qun Hai Bà Trưng – Hà Ni), sự việc xy ra vào khong 0h15 ngày 20/8/2010, ti đon đường vòng xuyên Cửa Bc – Yên Phụ. Khi đó, anh Hiếu ngi sau xe máy do anh Đ Hoàng Thái (22 tui, s 1 Thanh Lương 1, qun Hai Bà Trưng, Hà Ni, bn ca Hiếu) điu khin.

Có phải Cnh sát cơ đng?

Anh Thái kể li: “Đêm hôm đó tôi đang nm ng thì Hiếu gi đin r đi chơi. Mt lúc sau, Hiếu đi xe máy qua nhà đón tôi và tôi đã chở Hiếu đi lang thang do ph. Khi chúng tôi đi t Long Biên lên Yên Phến gần đon vòng xuyến Ca Bc – Yên Ph), tôi nhìn thy có bn người mc qun áo cảnh sát cơ đng đi ra giữa đường. Lúc đó, tôi đi mũ bo him, còn anh Hiếu không đội mũ bo him. Bn người đó cm gy màu đen đi ra gia đường. Không thy họ ra tín hiu cho chúng tôi dng xe nên tôi vn tiếp tc đi sát mép đường”.

“Khi tôi điều khin xe qua nhóm người đó thì mt người vung gy lên vt. Tôi ch kp nghe thy mt tiếng “bp” ln sau lưng. Sau đó, Hiếu kêu lên: “Ôi, mình đau đu quá”. Tôi vi dng xe máy li xem có chuyn gì. Sau đó, Hiếu lên cơn co giật.

Thấy vy, tôi vi đưa bn tôi vào va hè ri xoa ngực và chân tay cho Hiếu. Được mt lúc, Hiếu bt tnh và ngã lăn ra đường. Người dân đi đường đã gi taxi đưa Hiếu ti bnh vin cp cu, còn bn người mc trang phục cnh sát cơ đng đã b đi ngay sau khi vung gậy vt bn tôi” – anh Thái khẳng đnh.

Chết hoc sng thc vật

Tại Bnh vin Vit Đc, dì rut ca nn nhân Phm Trung Hiếu là bà Nguyn Thanh Thủy (42 tui, 105 ngõ 345 Khương Đình, Thanh Xuân, Hà Ni) cho biết: “Đêm hôm đó, khi gia đình tôi đến bnh viện thì các bác s cho biết tình trng sức khe ca Hiếu rt xu. Cháu tôi b chn thương s não, chy máu não, v hp sọ, hu như không còn kh năng qua khi na…”.

Nghẹn ngào trong nước mt, bà Nguyn Th Hòa (45 tuổi, m anh Hiếu) ch nói được vi phóng viên mấy t lp đi lp li: “Oan c quá. Oan ức quá nhà báo ơi”.

Theo tìm hiểu ca phóng viên, anh Hiếu va phi trải qua mt ca phu thut não và các bác sĩ đã gp mt mnh xương s ca anh ra ngoài. Hiện tình trng sc khe ca nn nhân đang rt xu, nạn nhân vn hôn mê bất tnh, nhiu kh năng s t vong hoc phi sng thc vt.

Được biết, anh Hiếu đang hành ngh trang đim, trang trí đám cưới, đã có gia đình riêng và mt đa con mi 10 tháng tui.

Sẽ tiếp tc thông tin đến bn đc khi có din biến mi.

Hoàng Ngọc – Theo Pháp luật

.

.

.

ƯU TIÊN ĐẦU TƯ CHO TOÁN HỌC hay NGÀNH KHOA HỌC NÀO ?

Ưu tiên đầu tư cho toán học hay ngành khoa học nào?

Nguyễn Văn Tuấn

01-09-2010

http://nguyenvantuan.net/science/4-science/1059-uu-tien-dau-tu-cho-toan-hoc-hay-nganh-khoa-hoc-nao

Có lẽ sự kiện quan trọng nhất trong thời gian tôi còn ở bên nhà là tin Gs Ngô Bảo Châu được trao giải Fields. Nhân dịp này tôi xin có lời chân thành chúc mừng Gs Ngô Bảo Châu. Thành tựu của NBC thể xem là một điểm sáng của người Việt Nam, chứ không phải của nền khoa học Việt Nam. Nó nói lên tố chất khoa học của người Việt cũng chẳng thua kém ai. Nhưng tố chất đó phải ở trong bối cảnh và điều kiện thuận lợi thì mới phát huy được. Nếu không có được một người thầy tuyệt vời định ra hướng đi và một môi trường khoa học quá tốt thì chắc gì đã có sự kiện giải Fields đến tay một người Việt Nam. Do đó, có thể nói huy chương Fields chính là một phần thưởng cho nền khoa học Pháp, chứ không phải khoa học Việt Nam.

.

Trong một buổi nói chuyện ở một đại học bên nhà sau khi nghe tin giải Fields, tôi có nói rằng ngay cả một nước Trung Quốc trên 1 tỉ người cũng từng mơ một giải Fields nhưng họ chưa có được. Không biết nhân sự kiện này Trung Quốc còn nhớ có một kiến trúc sư người Việt từng thiết kế và xây tử cấm thành cho họ hay không? Từ nay, chúng ta có thể nói rằng có một người gốc Việt Nam từng được trao tặng giải Fields. Giải Fields tuy rất danh giá, được ví von như là giải “Nobel toán học”, nhưng là giải cho người trẻ và dù phần thưởng vật chất thì còn kém xa giải Nobel. Phần thưởng cho giải Fields hình như là khoảng 15 ngàn USD, tức tương đương với giải thưởng của một chuyên ngành y. Từ nay, hi vọng rằng nghiên cứu sinh Việt Nam ta khi đi xin học bổng nước ngoài sẽ được đón nhận bằng một thái độ trân trọng hơn thời trước đây, thời mà những người thuộc thế hệ tôi bị (phải dùng chữ “bị”) xem như là một dân tộc nghèo nàn và dốt nát khi đối đầu với hệ thống đại học phương Tây. Nhìn như thế để thấy rằng giải thưởng Fields không chỉ là một phần thưởng cho cá nhân Ngô Bảo Châu mà còn có thể có tác động tích cực đến một thế hệ nghiên cứu sinh Việt Nam.

.

Tuy nhiên, phản ứng của giới báo chí và chính phủ trước sự kiện giải Fields làm tôi thấy có gì lấn cấn. Bất cứ người Việt Nam nào làm khoa học cũng thấy hãnh diện trước thành tựu của Ngô Bảo Châu. Nhưng cách mà báo chí và vài quan chức chính phủ thể hiện niềm hãnh diện thật lạ lùng. Báo Tuổi Trẻ còn gửi 2 phóng viên sang Ấn Độ để tường thuật về hội nghị toán học. Hai phóng viên! Các báo khác thì tường thuật từng động thái đến bước đi trong mỗi giờ của Ngô Bảo Châu, cứ như là có gắn hệ thống định vị. Chưa thấy một sự xâm phạm cá nhân nào ghê gớm như thế. Một vài quan chức thì có những hành động rất kì cục, như rút bút trong túi áo ra tặng cho Ngô Bảo Châu. Lễ vinh danh được tổ chức hoành tráng, với hàng ngàn người tham dự, kể cả người đứng đầu chính phủ, và truyền hình trực tiếp. Đành rằng vinh danh một tài năng là cần thiết, nhưng tôi nghĩ những việc làm đó đã đi quá tầm, và phản ảnh một phần nào sự thiếu trưởng thành của một quốc gia.

.

Nhìn cách làm của Việt Nam, tôi thấy ngậm ngùi cho các nhà khoa học Úc. Úc có nhiều người đoạt giải Nobel y học. Tính từ 1915 đến nay, Úc đã có 9 người được trao giải Nobel y học và 1 người chiếm giải Fields. Không biết trước đây thì sao, nhưng từ ngày tôi đến Úc đến nay (30 năm) tôi chưa thấy một nhà khoa học Úc đoạt giải Nobel được tường thuật và vinh danh như ở Việt Nam ta. Còn nhớ trước đây, khi ông Barry Marshall, hay trước đó là Peter Doherty và mới đây nhất là Elizabeth Blackburn (cả hai đều có song tịch Mĩ và Úc) được trao giải Nobel y học, báo chí Úc chỉ có khoảng 10 dòng chữ, thậm chí 5 dòng chữ (như trường hợp bà Blackburn) để đưa tin. Không có phóng viên theo dõi. Không có tặng giải thưởng quốc gia. Không có tặng bút. Không ai lên tiếng cho căn hộ. Không có tặng thẻ máy bay bạch kim. Không có lễ đón ở sân bay. Không có truyền hình trực tiếp. Không có vinh danh trong Quốc hội. Ông Peter Doherty khi về Úc vẫn phải nộp đơn xin chức danh NHMRC Fellow như bao nhiêu người khác (hoàn toàn không có đặc cách), cũng phải xin tài trợ cho nghiên cứu như các nhà khoa học khác trong nước. Trong một buổi nói chuyện tại Viện Garvan, ông còn nói rằng chỉ có khoảng 50% đơn xin tài trợ của ông là thành công, phân nửa bị bác! Thật ra, Úc là nước còn trẻ nhưng là một nước trưởng thành về mặt khoa học. Một nước trưởng thành khoa học không có những hình thức vinh danh quá tầm hay quá khôi hài để biến người được vinh danh thành nạn nhân. Cái khác giữa Úc và Việt Nam có lẽ là ở thái độ đối với nhân tài.

.

Nhưng cách hành xử của Úc không có nghĩa rằng Úc xem thường khoa học. Ngược lại, Úc rất quan tâm đến phát triển khoa học. Chính phủ dành ra hàng tỉ đôla hàng năm để chi cho các chương trình nghiên cứu, để nuôi dưỡng và phát triển đội ngũ khoa học quốc gia. Họ quan tâm đến việc nâng cái mà chúng ta hay quen gọi là “critical mass”, chứ không đặt trọng tâm vào việc phát triển một vài trung tâm nghiên cứu hay vài cá nhân. Có lẽ quan điểm của họ là khi đã có critical mass thì chuyện đoạt giải thưởng quốc tế không còn là vấn đề lớn nữa. Nói cho cùng, việc huấn luyện một vài cá nhân để có giải thưởng quốc tế (như giải Olympic) dễ hơn là nâng cao mặt bằng khoa học của một quốc gia. Thay vì nhân cơ hội Ngô Bảo Châu, chính phủ Việt Nam tuyên bố một chính sách khoa học mới và tích cực hơn, thì sự việc lại được phô diễn quá hình thức chủ nghĩa và có thể nói là quá phường tuồng. Một đất nước với trên 2000 năm văn hiến cần một thái độ bình tĩnh hơn, một hành xử nghiêm chỉnh hơn, và nhất là một cách phô trương mang tính trưởng thành hơn.

.

Có lẽ một trong những phản ứng tích cực nhân sự kiện Ngô Bảo Châu là tuyên bố thành lập viện toán học cấp cao. Đương nhiên, giới toán học vui mừng trước tuyên bố này, nhưng tôi thấy phân vân. Chưa biết ngành toán học Việt Nam đã đóng góp gì cho sự phát triển kinh tế, khoa học và an sinh của Việt Nam, nhưng đã có vị tuyên bố rằng Viện Toán ở Hà Nội là một viện khoa học thành công nhất ở Việt Nam. Ai cũng có thể tuyên bố như thế cho ngành của mình, nhưng vấn đề quan trọng là bằng chứng, là thước đo trong thực tế. Nếu lấy số bài báo khoa học làm thước đo thì ngành toán đóng góp khoảng 9-10% tổng số bài báo khoa học từ Việt Nam, trong khi đó ngành vật lí cũng có số bài báo tương tự (hay cao hơn chút). Riêng ngành y sinh học đóng góp ~30% tổng số bài báo khoa học. Nếu lấy chất lượng làm thước đo, khoảng 45% các công trình nghiên cứu về toán của Việt Nam chưa bao giờ được trích dẫn sau 5 năm công bố (tỉ lệ ngày trong ngành vật lí là 31% và ngành y sinh học là 18%). Ít ai trích dẫn phản ảnh một phần chất lượng nghiên cứu, nhưng cũng một phần là văn hóa ngành (ngành toán ít trích dẫn hơn ngành vật lí). Nhưng dựa vào hai chỉ số trên, khó có thể nói Viện Toán hay ngành toán là thành công nhất ở Việt Nam.

Nhìn sang các nước láng giềng, ngành toán của Việt Nam tốt hơn nhiều nước, nhưng vẫn còn kém hơn Singapore. Chúng ta thử xem qua một vài con số thống kê xem sao:

Nước

Số bài báo về toán học 2000-2005

Chỉ số trích dẫn trung bình

Chỉ số H

Việt Nam

326

2.44

11

Singapore

1474

5.43

30

Malaysia

170

1.94

7

Philippines

3

6.67

2

Indonesia

17

1.41

3

Thailand

98

1.57

6

Bảng trên cho thấy trong thời gian 2000-2005, Việt Nam công bố được 326 bài báo khoa học về toán, với tổng số trích dẫn 797 lần. Tính trung bình, số lần trích dẫn cho mỗi bài báo là 2.4, chỉ số H là 11. Trong cùng thời gian, Singapore công bố 1474 bài, với chỉ số trích dẫn trung bình là 5.43, chỉ số H là 30. Như vậy, ta tuy hơn Thái Lan, Nam Dương hay Mã Lai, nhưng thua xa Singapore về số lượng và chất lượng. Nhưng đó chỉ là một mặt của vấn đề. Thái Lan và Mã Lai có nền toán học kém hơn ta, nhưng kinh tế và mặt bằng khoa học của họ thì bỏ ta xa gần 30 năm.

Bảng số liệu trên còn cho thấy chúng ta cần khiêm tốn hơn trong những tuyên bố về thành công của toán học. Số liệu trên còn gián tiếp đặt dấu hỏi về ưu tiên cho đầu tư giữa các ngành khoa học.

.

Ở Việt Nam hiện nay, y tế và môi trường là hai lĩnh vực thiết yếu nhất. Chỉ cần dạo qua một vòng các bệnh viện sẽ thấy người bệnh ở Việt Nam khổ cực biết là dường nào. Đã có bệnh nhân tự tử chỉ vì không thể có khả năng tài chính để điều trị. Phần lớn thuốc men đều phụ thuộc vào các công ti nước ngoài cung cấp với giá rất cao, trong khi đó kĩ nghệ dược trong nước còn yếu kém, do thiếu nghiên cứu khoa học. Môi trường sống xuống cấp kinh khủng. Hệ thống sông ngòi đang bị ô nhiễm trầm trọng, và dẫn đến hệ quả bệnh tật ở qui mô quốc gia. Nghiên cứu môi trường ở Việt Nam cũng rất thiếu: thiếu chuyên gia, thiếu thiết bị, thiếu tài trợ. Nhưng chẳng ai nói đến dành ngân quĩ cho hai lĩnh vực khoa học thiết yếu này. Có lẽ các lãnh đạo thích trừu tượng hơn là nhìn vào thực tế.

.

Tiêu ra trăm tỉ đồng để phát triển ngành toán có lẽ cần thiết, nhưng sẽ đem lại lợi ích gì thực tế cho Việt Nam? Đã là đầu tư, cho dù là đầu tư khoa học, thì câu hỏi đó cần phải được đặt ra, bởi vì nước ta vẫn còn nghèo và việc chi tiền phải “liệu cơm gấp mắm”, chứ không thể xa xỉ được. Giả dụ như Việt Nam sẽ có một viện toán học cấp cao, với nhiều bài báo khoa học trên các tập san toán hàng đầu thế giới (hiện nay thì Viện Toán chưa có những bài như thế), câu hỏi đặt ra là những bài báo đó sẽ đem lại lợi ích gì cho người bệnh, cho môi sinh? Tạo ra sản phẩm để điều trị bệnh nhân? Không. Đăng kí bằng sáng chế? Không. Đăng kí bản quyền về một phương trình đã được giải quyết? Chưa thấy ai đăng kí bản quyền phương trình. Nếu có ứng dụng thì toán, nói cho cùng, chỉ là một công cụ hỗ trợ cho nghiên cứu khoa học. Mà, không có toán thì người ta vẫn có công cụ khác. Không có được một “closed solution” bằng toán thì nhà nghiên cứu vẫn có thể dùng máy tính để mô phỏng và có một “heuristic solution”. Có toán học, nghiên cứu khoa học phát triển đẹp hơn; nhưng không có toán học thì khoa học vẫn phát triển nhanh. Nhìn qua thế mạnh của khoa học Thái Lan và Mã Lai, chúng ta dễ dàng nhận ra dù ngành toán học của họ không bằng ta, nhưng họ phát triển mạnh trong các lĩnh vực khoa học thực nghiệm như công nghệ sinh học, công nghệ thực phẩm, công nghệ dược. Họ không cần viện toán cấp cao để đưa nền kinh tế của họ bỏ chúng ta 30 năm.

.

Ngày xưa, tôi cũng rất thích học toán. Nhưng đến khi sang Úc và Mĩ, tôi cực kì ngạc nhiên khi thấy điểm vào ngành toán ở các đại học tại đây thấp nhất so với các ngành khác. Chẳng hạn như ở bang New South Wales, trong khi học sinh chỉ cần 70 điểm là có thể vào học ngành toán, nhưng để học các ngành khoa học thực nghiệm và kinh tế thì số điểm tối thiểu phải trên 85. Phần lớn sinh viên theo học ngành toán như là một ngành phụ, như học thêm một công cụ, để họ có thêm bằng cấp để dễ xin việc sau này. Úc không có một viện toán như Việt Nam, và cũng chưa có dự định đầu tư vào toán cao cấp như Việt Nam. Nhưng theo tôi biết số và chất lượng ấn phẩm toán của Úc hơn Việt Nam khá xa. Và, khỏi cần so sánh thành tựu khoa học của Úc với Việt Nam, vì so sánh không còn ý nghĩa. Chưa thấy ai nói toán là động lực phát triển khoa học hay kinh tế Úc.

.

Một câu hỏi không thoải mái vẫn đặt ra: Chúng ta cần ưu tiên xây dựng một nền toán học để đứng vào hàng 40 trên thế giới, hay cần xây dựng một nền khoa học, một "critical mass" khoa học có khả năng đem lại an sinh và phúc lợi trực tiếp cho người dân Việt Nam?

NVT

.

.

.

LIÊN KẾT ĐẠI HỌC DỎM : LỖI TẠI AI ?

LIÊN KẾT ĐẠI HỌC DỎM: LỖI TẠI AI?

BS Hồ Hải

Thứ ba, ngày 31 tháng tám năm 2010

http://bshohai.blogspot.com/2010/08/lien-ket-ai-hoc-dom-loi-tai-ai.html

.

Ai cũng có thể nhận ra mặt ông "tiến sĩ" Lê Ngọc Hà (có bằng "tiến sĩ" online của Northcentral University, một trường đào tạo tiến sĩ giấy của Mỹ) đứng ngòai cùng bên trái trong lễ khai giảng long trọng tcho sự liên kết đào tạo MBA online tại hội trường nhà khách bộ giáo dục (ảnh của Vietnamnet)

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEidObv9jB34AONBb6OYCTOaZSI2VGCjtpk9nT6VsGipLCsKMdyx1HYtjmPUQTG6lGxY8PUvkdOXw5UNa8b1_x5xH5R6MSzCO3mdOMBsM8jmNLcQyYmycmgFCVYDjJku9XzxOvQob5hsK8g/s320/Khai+gi%E1%BA%A3ng+Frederick+Taylor+University.jpg

.

Đúng là ma đưa lối quỷ đưa đường. Cách đây mấy hôm tôi được một bạn đọc hỏi trường Frederick Taylor University (FTU) là trường như thế nào? Tôi đã làm một số kiếm tra và viết một bài: Một số trường hợp nghi vấn đã liên kết đào tạo MBA online để chứng minh FTU là trường ma, chuyên buôn bán bằng cấp của Mỹ. Cũng chính nhờ bài viết này tôi lại được thông tin rằng lễ khai giảng của chương trình MBA online của FTU liên kết với trường trung cấp kỹ thuật công nghệ SARA, đã được tổ chức long trọng tại hội trường nhà khách bộ giáo dục vào ngày 17/3/2010.

Lâu nay tôi thật là ấu trĩ và các báo trong nước cũng thật ngây thơ khi cố gắng viết những bài viết tâm huyết để đưa ra những trường ma của Mỹ đã lập ra với mục tiêu kinh doanh bằng cấp cho những nước lạc hậu, thiếu thông tin chứ không vì mục tiêu giáo dục.

Hôm nay, được các bạn trên trang web JIPV đưa thông tin lễ khai giảng long trọng của FTU cách đây hơn 5 tháng, tôi mới thấy mình trẻ con và vác tù và hàng tổng, trong khi ông tổng thì đứng sau lưng để ủng hộ cho sự tha hóa và đẩy giáo dục Việt Nam xuống vực sâu, khi nó còn nằm bên bờ vực.

Có lẽ chính vì bộ giáo dục đã tham gia tích cực vào câu chuyện "MBA online với trường dỏm" nên lâu nay báo chí và các bloggers tâm huyết với giáo dục nước nhà lên tiếng liên tục, nhưng bộ giáo dục và chính phủ vẫn im hơi lặng tiếng về vấn đề này?

Ai cũng biết giáo dục là chuyện lâu dài, phi lợi nhuận, nhưng làm ra lợi nhuận vô hình không thể cân, đo, đong, đếm được. Nhưng nếu giáo dục đi sai đường thì hậu họa của nó có thể là nước mất, nhà tan khi làm ra những thế hệ chưa đủ tầm và đủ tâm vì dân tộc và tổ quốc.

Thế thì việc bộ giáo dục cho tổ chức lễ khai giảng của chương trình liên kết đào tạo của một trường đại học ma của Mỹ với một trường trung cấp Việt Nam tại hội trường nhà khách của bộ chủ quản là có ý gì? Ủng hộ một việc làm sai trái và tiếp tay đẩy giáo dục Việt Nam xuống vực thẳm, hay vì vấn đề hợp thức hóa 20 vạn tiến sĩ như bộ đã đề ra trong mục tiêu giáo dục đến năm 2020? Hay là vì ngành giáo dục sau 1975 vì chế độ ưu đãi quá thấp nên có câu: "chuột chạy cùng sào..." mà bây giờ không có ai để có đủ khả năng hiểu được trường thật và trường ma? Hay là có người biết mà vẫn làm ngơ vì một mục tiêu ngòai giáo dục?

Dù là mục tiêu nào của một trong bao nhiêu mục tiêu tôi đã liệt kê trên thì có phải là điều tốt? Ai chịu trách nhiệm và lỗi thuộc về ai?

Asia Clinic, 19h09', ngày thứ Ba, 31/8/2010

.

---------------------------

ĐỌC THÊM :

MỘT SỐ TRƯỜNG HỢP NGHI VẤN ĐÃ LIÊN KẾT ĐÀO TẠO MBA...

CÂU CHUYỆN TRÍ TUỆ DÂN TỘC

LẠI MỘT NGHI VẤN VỀ LIÊN KẾT ĐÀO TẠO MBA ONLINE

CHỌN TRƯỜNG ĐẠI HỌC DU HỌC MỸ NHƯ THẾ NÀO?

VỆ SINH TRÍ NÃO CHO DÂN TỘC VIỆT

ĐẠI HỌC MỸ PHÂN BIỆT VÀNG THAU

ĐẠI HỌC MỸ ĐƯỢC CÔNG NHẬN NHƯ THẾ NÀO?

DU HỌC PHỔ THÔNG TRONG NƯỚC Ở ĐÂU?

VÀI DÒNG VỀ TRANG WEB JIPV

.

.

.

KHI GIÁO SƯ THÍCH ... BẮT TAY

Khi giáo sư thích ... bắt tay

Nguyễn Văn Tuấn

01-09-2010

http://nguyenvantuan.net/misc/9-misc/1060-khi-giao-su-thich-bat-tay

Thấy bản tin này ngày hôm qua, không muốn bình luận gì, nhưng có đến 3 bạn đọc gửi thư hối thúc tôi cho ý kiến. Một bạn đọc viết “Thầy ơi, Thầy đọc bài này đi, một ông giáo sư, Tổng Thư ký Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước suốt đời suy nghỉ, nghiền ngẩm làm sao để được bắt tay với Bill Gate, Bush. Putin ... được lâu và để chụp hình cho đẹp chứ không phải làm gì nói gì để mang lại hiệu quả cho đất nước. Nghe Bill Gate khen sinh viên Việt Nam một câu xã giao mà sướng rơn đến nỗi 4 năm rồi vẫn còn thấy sướng. Thầy sẽ hiểu là vì sao cái hội đồng do họ lãnh đạo không loạn cả lên.”

Biết nói gì đây? Nếu là một thường dân thì chuyện kéo dài cái bắt tay với một nhân vật nổi tiếng còn có thể hiểu được; nhưng ở đây, người bắt tay không phải là thường dân, mà là một quan chức cao cấp trong Chính phủ Việt Nam: GS TS Trần Văn Nhung. Một người trong vai vế như thế mà chỉ đi tìm cái bắt tay với các nhân vật như Bill Gate, V. Putin, G. W. Bush cho … lâu!

Bắt tay hơi lâu có khi được hiểu là một hành động hung dữ. Còn nhớ trước đây, cựu lãnh tụ Đảng Lao động của Úc là Mark Latham bắt tay cựu thủ tướng Úc John Howard, nhưng vì cái bắt tay khá lâu và ông xiết hơi mạnh, nên trở thành một hành động mà báo chí Úc gọi là “aggressive handshake”. Thật ra, cái bắt tay của Latham với Howard đã đi vào lịch sử chính trị Úc như là một bài học giao tiếp xã hội.

Quay lại câu chuyện ngài GS TS. Tưởng chỉ là cái bắt tay với cái photo-op, nhưng không phải vậy. Vấn đề là tiếng Anh nữa. Ngài GS TS nói tiếng Anh chẳng những theo kiểu tiếng Việt, mà còn quá sai ngữ vựng và văn phạm. Thử đọc câu “As I know, you canceled your study at Harvard at second year. But today you became the main architecture of Microsoft company, very happy. Mr.Bill Gates” thì các bạn sẽ thấy sai ít nhất là 3 chỗ. Đây là câu chữ của – xin nhắc lại – cựu thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, và Tổng thư kí Hội đồng chức danh Giáo sư Nhà nước.

NVT

===

GS.Trần Văn Nhung 'bật mí' cách bắt tay lâu với Bill Gates

Cập nhật lúc 15:06, Thứ Ba, 31/08/2010 (GMT+7)

http://vietnamnet.vn/giaoduc/201008/GSTran-Van-Nhung-bat-mi-cach-bat-tay-lau-voi-Bill-Gates-932895/

GS. Trần Văn Nhung, Tổng Thư ký Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước, trong lần nói chuyện với sinh viên ngày 28/8, ông kể chuyện "làm sao để có bức ảnh để đời" với những nhân vật nổi tiếng mà mình đã gặp. Năm 2005, khi tháp tùng Thủ tướng Phan Văn Khải sang Mỹ, ông đã dự cuộc gặp với Bill Gates.

Tôi nói với anh, chụp ảnh là chụp cho ảnh một bức ảnh để đời với Bill Gates. Anh ấy nói với tôi muốn chụp ảnh đẹp phải nắm tay lâu lâu vào. Chứ nếu nắm vào bỏ ra ngay thì có khi há mồm cũng chưa xong. Làm sao anh nắm cho được 15 giây, cứ ba giây một ảnh, 15 giây 5 cái ảnh, thế nào cũng có ảnh đẹp.

Nhưng bây giờ nói gì với ông Bill Gates để ông không nắm rồi bỏ tay ra ngay. Tôi mới nhẩm, nếu ta nói rằng Bill Gates: "Richest man in the world) (người giàu nhất hành tinh), anh không bao giờ thích.

Nhưng bây giờ, nói rằng "main architecture of Micrsoft company" (bộ óc, tổng kiến trúc sư của Microsoft", ông rất thích…Nói chậm thôi để được 15 giây. But today, I’m very happy to see you, to talk to you, to shake your hand, to see you... (Tạm dịch: Nhưng hôm nay, tôi rất vui được gặp ông, nói chuyện với ông, bắt tay ông, nhìn ông...)

Khoảng mười giây rồi, còn 5 giây nữa. As I know, you canceled your study at Harvard at second year. But today you became the main architecture of Microsoft company, very happy. Mr.Bill Gates. (Tạm dịch: Như tôi biết, ông đã bỏ học từ năm thứ hai ở ĐH Harvard. Nhưng hôm nay, ông đã trở thành kiến trúc sư chính của Microsoft. Tôi rất vui, thưa ngài Bill Gates).

Ông cười rất tươi, vì không mấy ông lại nói và nói dí dỏm như vậy. Và ông ấy nói như thế này, Thank you very much. Next year, I come to VieNam, I visit you again. (Tạm dịch: Cảm ơn rất nhiều. Năm sau tôi tới Việt Nam. Tôi sẽ lại thăm ông)

Và năm sau, năm 2006, tôi là trưởng ban tổ chức, tổ chức cho mấy ngàn sinh viên nghe Bill Gates nói chuyện ở ĐH Bách khoa Hà Nội, ông ấy rất khen sinh viên Việt Nam.

…Tôi hơi lạm dụng, thế là đi nhiều rồi. Có bắt tay Putin, bắt tay ông Bush. Mỗi ông lại phải nhẩm trước một câu gì đấy để có tất cả ảnh đẹp hết.

.

Ông Trần Văn Nhung, năm 2005, là Thứ trưởng Bộ GD-ĐT, bắt tay với Bill Gates. Ảnh: GS Trần Văn Nhung cung cấp sau khi clip đăng tải

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2028143_BillvaNhung05.jpg

.

Chụp ảnh với Bill Gates khi ông sang Việt Nam, nói chuyện với sinh viên ở Trường ĐH Bách khoa Hà Nội. Ảnh: GS Trần Văn Nhung cung cấp sau khi clip đăng tải

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201008/original/images2028139_Nhung2.jpg

.

.

.