Tuesday, June 30, 2009

NHỮNG AI THẤT BẠI TRONG VỤ LÊ CÔNG ĐỊNH ?

NHỮNG AI THẤT BẠI ?
Lê Nguyên Hồng
Thứ Hai, ngày 29 tháng 6 năm 2009
http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2009/20090629_02.htm
Nhắc đến chuyện thất bại, ai ai cũng không bao giờ muốn điều đó đến với mình, nhưng đôi khi những gì ta không thích, nó vẫn cứ đến. Nếu thất bại mà chưa được xác định bằng hai chữ “hoàn toàn” thì vẫn còn có cơ hội làm lại. “Thua keo này ta bày keo khác”, người xưa muốn nhắn nhủ chúng ta rằng, đừng bao giờ nên nản chí !

Có lẽ là chưa bao giờ một việc xảy đến cho một vài cá nhân đấu tranh chống cộng sản ở Việt Nam lại được nhiều người, nhiều tổ chức quan tâm như vụ công an Việt Nam bắt giam các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Lê Công Định. Chỉ trong khoảng hơn môt tuần lễ, các tin tức xuất phát từ báo chí của nhà nước CSVN đã khơi mào cho một “phong trào viết về Lê Công Định” của báo chí tự do. Hàng loạt bài viết, bài bình luận của những tác giả công khai tên tuổi thật, và rất nhiều tác giả chỉ dùng bút danh, đã bày tỏ quan điểm của mình về việc luật sư Lê Công Định bị bắt giam. Người ta gần như quên mất rằng, trong vụ bắt bớ này còn có hai vị đều có trình độ học vấn tương đương với LCĐ, thậm chí ông Trần Huỳnh Duy Thức còn là “chị ba” tức là về mặt thứ bậc trong tổ chức của nhóm này, ông ta cao hơn LCĐ.

Đối với ông Lê Thăng Long, dư luận cũng không biết gì nhiều hơn là ông ta cùng tốt nghiệp đại học Bách Khoa với ông Trần Huỳnh Duy Thức ở Sài Gòn. Thái độ của ông Lê Thăng Long ra sao trước việc bị bắt, không ai biết, báo chí của nhà nước CS cũng chỉ nhắc sơ qua là bắt ông Lê Thăng Long vào ngày 04/06/2009. Công an cũng không đưa ra được một bằng chứng nào về việc ông Lê Thăng Long đã nhận tội. Riêng ông Trần Huỳnh Duy Thức, thì báo CAND có đưa tin kèm theo việc LCĐ đã nhận tội, là ông ta cũng đã nhận tội (?).

Ngay từ ngày 13/06/2009 báo CAND đã vô tình tiết lộ về thái độ của ông Trần Huỳnh Duy Thức trong bài “Bắt Khẩn Cấp Luật Sư Lê Công Định” như sau : “Trần Huỳnh Duy Thức khi bị an ninh điều tra thực hiện lệnh bắt, khám xét thì đã có những lời lẽ coi thường luật pháp, xấc xược và bất hợp tác”. Như vậy là đã rõ, Ông Trần Huỳnh Duy Thức đã có thái độ kiên quyết phản ứng trước vụ băt bớ này. Tuy chưa hề từng bị công an bắt bớ một lần nào, nhưng thái độ dũng cảm không hề sợ hãi của ông Trần Huỳnh Duy Thức đã được chính công an thừa nhận. Tuy báo chí quốc doanh nói là Trần Huỳnh Duy Thức đã nhận tội, nhưng họ đã không thể đưa ra một bản tường trình, hoặc một giấy tờ gì minh chứng cho việc này. Theo suy luận, trái với trường hợp LCĐ, công an đã không có được điều họ muốn từ ông Trần Huỳnh Duy Thức. Và như vậy, chúng ta đã có cơ sở để ca ngợi “Chị Ba” là người có đủ dũng khí đấu tranh!

Riêng đối với ông Lê Công Định, không hiểu có một duyên cớ gì mà người ta cứ “thích” nhắc đến tên ông ta ?

Mọi chuyện cũng lại bắt đầu từ báo CAND của nhà nước CSVN. Tựa đề các bài viết của họ đều đưa cái tên Lê Công Định lên hàng đầu, không những thế nội dung bên trong của các bài báo đó cũng đề cập đến nhân vật LCĐ nhiều hơn. Thậm chí như trong bài viết “Khởi Tố Bị Can Đối Với Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long”, tuy tựa đề bài này không nói gì đến LCĐ nhưng nội dung lại chỉ vẻn vẹn có 7 dòng (kể cả lời dẫn và một dòng chỉ có 2 chữ) là nói về hai ông Lê Thăng Long Và Trần Huỳnh Duy Thức, còn lại “tràng giang đại hải” là nói về LCĐ. Như vậy, việc công an “xây dựng” LCĐ lên trở thành tâm điểm của vụ bắt bớ này là hoàn toàn có chủ ý.
LCĐ đã “lập công” để chuộc cái… vô tội của mình, bằng cách hợp tác tốt với công an. Xin được trích dẫn báo CAND ngày 16/06/09 đã viết trong bài “Lê Công Định Và Mưu Đồ Phản Loạn” : LCĐ nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự tôn trọng sự làm việc của các nhân viên an ninh điều tra. Được các nhân viên này đánh giá là “tương đối tích cực” bởi đã mau mắn khai ra địa chỉ của 15 hộp thư mà Định thường dùng và mật danh của một số đối tượng phản động ở nước ngoài… Một đoạn khác : Là luật sư nên rất hiểu luật, vì vậy từng trang tài liệu in ra Định đều ghi rất cẩn thận “tài liệu này được in ra từ máy tính của tôi”…
Có vẻ như ông LCĐ không bị một áp lực đe dọa nào từ phía công an ngay trong lúc khám xét và kiểm tra máy tính tại văn phòng của ông ta ở số 11 đường Phan Kế Bính, Sài Gòn. Theo quy định của nhà cầm quyền CSVN về một cuộc tổ chức khám nhà thì cần có rất nhiều ban bệ, nào là Viện Kiểm Sát, công an khu vực, đại diện UBND phường, đại diện tổ dân phố, mặt trận tổ quốc vv…, và một số người làm chứng. Vậy thì, trước mặt đông người và rất nhiều người không quen biết nhau như vậy, công an không dám có một hành động gì hăm dọa đương sự cả. Có thể kết luận, ông LCĐ đã hoàn toàn tự nguyên hợp tác với công an, khi đã mau mắn khai ra 15 địa chỉ Email và ký xác nhận vào các tài liệu được in ra từ máy tính cá nhân của mình.

Thực ra, người viết bài này không hề có ý định (và không có quyền có ý định) phán xét điều gì về tư cách đấu tranh của LCĐ. Trước hết cần khẳng định rằng, LCĐ là người vô tội, việc công an Việt Nam bắt giữ ông ta là một việc làm hoàn toàn phi pháp. Dù ông ta có thể bị công an khống chế từ trước khi bị bắt để dùng làm “chim mồi” đi chăng nữa, thì ông ta cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Và nếu có, thì sự việc ấy cũng chỉ mới xảy ra cách nay không lâu (ít nhất là phải sau tháng 02/2008), vì vào ngày 22/02/2008 LCĐ còn viết một bài thơ đấu tranh khá hay, thể hiện quan điểm về chiến tranh Nam – Bắc của mình với tựa đề “Cuộc Chiến Vô Nhân”, xin trích :
Người ta chôn ngàn người vô tội
Và tự hào chiến thắng vinh quang
Than ôi những chiến binh
Đếm huân chương đỏ ngực
Vì xả súng bắn đồng bào không tấc sắt
Miệng vẫn nhăn nhở cười
Trong diễu hành kỷ niệm 40 năm sau…
Lịch sử gần đến lúc sang trang
Những nghi ngờ vững bền rồi sẽ mất
Máu đòi trả máu
Quy luật muôn đời không bao giờ thay đổi.

Như vậy, với những vần thơ trên (chưa phổ biến công khai), cùng với 7 bài viết đăng trên một số báo kể cả của quốc doanh và hải ngoại, tuy quan điểm chính trị của LCĐ không rõ ràng trong các bài viết đó, thậm chí nó còn có vẻ rất thân CS trong bài “Tại Sao Không Nên Sợ Đa Nguyên”. Nhìn chung, dù các bài báo của LCĐ mang tính chuyên ngành hơn là quan điểm chính trị đấu tranh, chúng ta vẫn nghiêng về xu hướng coi ông ta là một người có tư tưởng đối lập với cộng sản.

Tuy vậy, là một người đấu tranh thiếu kinh nghiệm, nên LCĐ sụp đổ nhanh chóng là điều đương nhiên. Một số giả thuyết cho rằng LCĐ có một tư thế “hở sườn” nào đó, một “gót chân Asin” nào đó, mà từ đó công an an ninh Việt Nam “điểm huyệt” ông ta dễ dàng đến vậy. Tôi cho rằng lý do này không thuyết phục lắm. Qủa thật ông LCĐ chưa có thành tích đấu tranh gì nhiều, tầm ảnh hưởng về chính trị của LCĐ đối với phong trào đấu tranh trong nước, có thể nói là hầu như chưa có gì. Nếu giống như nhiều vụ việc bắt bớ các tổ chức “phản động” trước đây, công an Việt Nam cứ im lặng mà triệt hạ, và họ rất dè dặt với báo chí. Thì không mấy người Việt trong nước biết đến LCĐ với tư cách là một người đấu tranh.
Ngay trong ngành luật, tuy LCĐ được biết đến bởi từng tham gia bảo vệ quyền lợi cho việc xuất khẩu cá Ba Sa, rồi bào chữa cho các vị luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, nhà báo tự do Điếu Cày, nhưng kết quả bào chữa các vụ này chưa như mong đợi. Tất nhiên phải kể đến việc tòa án hiện nay ở Việt Nam thực ra đâu cần đến luật sư, vì mọi bản án đều dường như đã được “bỏ túi” từ trước. Về bản “Tân Hiến Pháp” thực ra cũng không phải là do LCĐ sáng tác, mà là do ông Nguyễn Sỹ Bình soạn thảo rồi đưa cho LCĐ góp ý, còn bản “Điều Lệ Đảng Dân Chủ Việt Nam” cũng vẫn là ông Nguyễn Sỹ Bình đưa cho LCĐ tham khảo mà thôi. Thêm nữa, 18 năm sau khi tốt nghiệp đại học luật Việt Nam, du học qua hai nước, nhưng chúng ta cũng chưa nghe thấy một công bố nào về đề tài nghiên cứu chuyên ngành luật của LCĐ.

Liệu có hơi vội vàng khi nói đến thất bại ? Và ai thất bại ?
Xin được trả lời rằng, dù màn kịch LCĐ viết tường trình nhận tội và xin khoan hồng là có thật, và báo chí của nhà cầm quyền CSVN có làm rùm beng về vụ triệt hạ được một tổ chức “phản động” quan trọng, với nhân vật LCĐ là một luật sư “nổi tiếng”. Nhưng dư luận từ nội bộ những người đấu tranh trong nước, nhất là những người có tên tuổi công khai, đều cho rằng việc LCĐ sụp đổ là điều dễ hiểu. Và dù họ đã tiên liệu được điều này, nhưng thậm chí vẫn bị bất ngờ bởi sự việc diễn ra quá chóng vánh đến như vậy !

Có người đưa ra giả thuyết mong manh rằng, thú tội là cách tránh bị tra tấn đánh đập của LCĐ, ông ta sẽ phản cung trước tòa án. Chuyện bị tra tấn chắc chắn là không xảy ra, nhất là đối với những người ôn hòa như LCĐ. Cho dù kế hoạch này là có thật thì nó vẫn bị phá sản ngay từ phút đầu, bởi những hiệu ứng tai hại của nó đã gây nên sự tổn thất lớn về tinh thần của quần chúng. Đặc biệt, việc khai nhận theo cách “tuốt tuồn tuột, tất tần tật” không giống một người trá hàng của LCĐ đã là một đòn chí tử, đánh mạnh vào uy danh và lòng tốt của Liên Minh Châu Âu và Mỹ đã dành cho chính ông ta!

Một vấn đề cần nhận ra là, đây chính là một đòn tâm lý mà nhà cầm quyền CSVN chủ động đánh vào ý chí của những tư tưởng đấu tranh giành dân chủ hóa đất nước, đánh vào niềm tin của nhân dân đối với đội ngũ các nhà dân chủ. Họ đã cố tình vẽ ra một LCĐ như là một lãnh tụ thực sự, “lãnh tụ” này đã tự nguyện quy hàng, thì giống như câu chuyện chiến tranh thời cổ đại, tướng hàng thì lính cũng nên hàng theo (!)

Từ hàng chục năm nay, nhân dân Việt Nam cũng cần biết ơn liên minh EU và Hoa Kỳ đã luôn bênh vực mhững người Việt bị nhà nước VNCS vi phạm nhân quyền. Nhưng cũng thật trớ trêu thay, khi họ bắt đầu lên tiếng đòi công bằng cho LCĐ, thì ông ta lại đi công nhận là mình có tội. Vì vậy, nhà cầm quyền CSVN mới có cớ cao giọng chỉ trích, rồi công khai tuyên bố rằng bộ ngoại giao Hoa Kỳ và đại diện ngoại giao EU tại Việt Nam đã vô cớ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Thật là một câu chuyện dở khóc dở cườì, giống như việc mọi người hô hào nhau đi cứu người sắp chết đuối, và oán trách kẻ xấu đã xô đẩy anh ta ngã xuống ao, thì anh ta lớn tiếng nói là “tôi không sao đâu, chỉ vì tôi đang… bắt trộm cá, người ta nói rằng cứ ngồi bờ ao là trộm cá”?!

Nhưng không ! Đây không thể là một thất bại của phong trào đấu tranh giành đa nguyên đa đảng, giành tự do dân chủ văn minh tại Việt Nam !
Đây chỉ là thất bại của cá nhân LCĐ khi ông ta không chiến thắng được chính bản thân mình. LCĐ không thể đại diện, và chưa hề chính thức là đại diện cho (dù chỉ) một nhóm đấu tranh nào. Việc LCĐ chấp nhận hoàn cảnh hiện nay không có gì là xấu, vì ông ta hoàn toàn có quyền, ông ta tự nguyện đấu tranh rồi tự chấp nhận thất bại cho riêng mình mà thôi.

Trong nhóm ba người bị bắt, LCĐ đã tường trình thú tội. Nhưng đối với hai người là Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long, thì công an đã không thể có được bản “tường trình” theo kiểu thú tội như LCĐ, bởi nếu có thì báo chí của công an đã “kịp thời” loan tải. Mọi người đều có quyền tin rằng, cho đến hôm nay các ông Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long vẫn đứng vững. Chúng ta hãy nhớ đến những con người dũng cảm, đã hoặc đang trong chốn lao tù như linh mục Nguyễn Văn Lý, các vị Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Hồ Thị Bích Khương, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Xuân Nghĩa…

Chúng ta cũng ghi nhận tiếng nói của những con người có quan điểm chính trị đấu tranh cương quyết, đanh thép, trên mọi diễn đàn báo chí, các đài phát thanh, nhất là trước mặt công an, khiến công an cũng phải kiêng nể kính phục. Đó chính là những lời phản kháng, lời tuyên bố đầy can đảm và trí tuệ của các vị Trần Anh Kim, Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc toàn, linh mục Phan Văn Lợi…Và còn rất nhiều, rất nhiều những tấm gương đấu tranh dũng cảm kiên cường khác, mà trong khuôn khổ bài viết này, tôi không thể liệt kê ra hết được. Chính những con người ấy mới thực sự xứng đáng là những lãnh tụ tinh thần của những người đấu tranh hiện nay ở Việt Nam. Chúng ta không thể chạy theo sự dẫn đường bởi báo chí của nhà cầm quyền CSVN, để tôn ông này bà nọ lên hàng “lãnh tụ”, chỉ vì họ có chút học vị học hàm, mà quên rằng, thủ lĩnh trong đấu tranh dứt khoát và trước tiên phải là những người can đảm !

Thời gian sẽ lấp đầy những mất mát, thiếu sót, rồi người ta sẽ quên đi những vui buồn thường tình. Qua vụ việc của LCĐ nhiều người cũng đã kịp nhận ra rằng, trong cách mạng, nhất là với đặc thù văn hóa, đặc thù tôn giáo, và đặc thù nhận thức có nhiều nét riêng của Người Việt. Việc một ai đó được công nhận là một thủ lĩnh đấu tranh, không thể dễ dãi và đơn giản, họ cần phải trải qua thực tiễn xương máu, phải chứng tỏ được bản lĩnh, năng lực thực sự, và đặc biệt là phải thu phục được nhân tâm của số đông.

Thông thường, một tổ chức ban đầu của cách mạng muốn có sức sống bền vững, thì nó phải được xây dựng và phát triển theo quy mô từ nhỏ đến lớn, từ thấp lên cao, chứ không thể “đốt cháy” giai đoạn. Những vị trí lãnh đạo phong trào phải là những người ưu tú, đã từng trải và được quần chúng công nhận, đề cử, chứ không thể do một vài cá nhân tự tung hô, tự xưng tụng nhau lên một cách tùy tiện. Và nếu muốn tạo hình lên một ông Bụt, thì tốt nhất là không nên tạo bộ râu tóc bạc phơ trước, vì như vậy ma quỷ sẽ đoán biết đây có thể sẽ là ông Bụt trong tương lai, chắc chắn nó sẽ tìm cách phá hủy trước khi ông Bụt thành hình.

“Thất bại chính là mẹ của thành công”, mong rằng đối với phong trào đấu tranh giành dân chủ hóa đất nước, hướng đến một thể chế chính trị đa nguyên đa đảng tại Việt Nam. Những người đấu tranh cũng sẽ lần lượt vượt qua tất cả những khó khăn trên con đường đi tìm chân lý của mình !

Lê Nguyên Hồng

Thành viên Khối 8406 Việt Nam
Email : huyenkhai@rocketmail.com

CÔNG AN ÁP GIẢI LS LÊ TRẦN LUẬT ĐẾN SỞ THUẾ

Ls Lê Trần Luật được cơ quan thuế ''mời'' làm việc, nhưng lại bị nhân viên an ninh áp giải đi
VietCatholic News (29 Jun 2009 16:52)
http://vietcatholic.net/News/Html/68686.htm
SAIGÒN - Sáng nay 29/06/2009, các nhân viên an ninh đến tận nhà áp giải Luật sư Lê Trần Luật đến làm việc với cơ quan thuế. Buổi làm việc giữa cơ quan thuế và Luật sư có mặt của một nhân viên an ninh.

Trước đây, cơ quan thuế đã làm việc rất nhiều lần với Văn phòng Luật sư Pháp quyền (VPLSPQ) từ trước khi văn phòng bị giải thể bắt buộc.

Cách nay 2 tuần, trước lời mời làm việc của cơ quan thuế, Luật sư đã từ chối, vì anh đã cung cấp đầy đủ hồ sơ quyết toán. Tuy nhiên, cơ quan thuế vẫn chưa hài lòng và cứ loanh quanh với những nội dung cũ mà anh đã giải trình rất nhiều lần cả với cơ quan thuế lẫn Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế.

Trụ sở cũ không còn nữa, hồ sơ chứng từ bị lục soát thu giữ nhiều lần, nhưng cơ quan thuế vẫn ra thông báo sẽ đến tận nhà Luật sư vào thứ sáu tuần này (3/7) để "tiếp tục kiểm tra".

Được biết, Luật sư đã bị thất nghiệp dài hạn và thường xuyên bị công an "mời" làm việc từ sau phiên tòa phúc thẩm các giáo dân của giáo xứ Thái Hà đến nay. Nhiều hồ sơ, tài liệu, cùng tất cả các máy vi tính của anh đã bị "tạm giữ vô thời hạn", không hiểu còn dữ liệu nào mà cơ quan thuế muốn "xem xét, kiểm tra" nữa.


Thư ký luật sư


LỰC LƯỢNG QUÂN SỰ TRUNG QUỐC TẠI HOÀNG SA

TIN & HÌNH TRÊN HOÀNG SA - TRƯỜNG SA BLOG


Kênh truyền hình Phượng Hoàng Trung Quốc nói về Việt Nam
http://blog.360.yahoo.com/blog-YUyU5sE5bqcFBKQVPwtkvsJyac8qYGI-?cq=1&p=7850#comments


Các lực lượng quân sự TQ chiếm đóng Hoàng Sa qua ảnh
http://blog.360.yahoo.com/blog-YUyU5sE5bqcFBKQVPwtkvsJyac8qYGI-?cq=1&p=7843#comments


TQ điều quân tới Hoàng Sa, chuẩn bị tấn công Trường Sa?
http://blog.360.yahoo.com/blog-YUyU5sE5bqcFBKQVPwtkvsJyac8qYGI-?cq=1&p=7826#comments


CHĂM SÓC NGƯỜI BỆNH CÚM A/H1N1

Chăm sóc người bệnh cúm A (H1N1) tại gia đình
Cắn, thành viên X-cafe
http://www.x-cafevn.org/node/1839
Những thông tin dưới đây có thể giúp bạn an toàn hơn khi phải chăm sóc người bệnh tại nhà trong thời kỳ dịch cúm.

1. Bệnh cúm lây truyền ra sao?
Cách lây lan chủ yếu của virus cúm từ người sang người là qua đường hô hấp do ho hay hắt hơi. Điều này xảy ra khi những giọt lỏng ti ti của nước bọt/nước mũi từ một cơn ho hay hắt hơi của người bị nhiễm cúm được truyền đi trong không khí và có thể rơi xuống miệng hoặc mũi của những người đứng gần đó. Virus cúm cũng có thể lây lan khi một người chạm phải những giọt lỏng li ti này trên một người khác hay trên vật thể nào đó và sau đó lại chạm vào chính mũi hoặc miệng của họ (hay mũi hoặc miệng của người khác) trước khi rửa tay.

2. Người nhiễm cúm A được chăm sóc tại nhà nên
• Liên lạc với cơ sở y tế để được biết về các yêu cầu chăm sóc đặc biệt nào cần thiết đối với trường hợp họ là thai phụ hoặc có các bệnh nguy cơ như tiểu đường, bệnh tim, hen suyễn, khí thũng phổi.
• Báo với cơ sở y tế để biết họ có nên dùng thuốc chống virus hay không.
• Ở tại nhà trong vòng 7 ngày kể từ khi có những triệu chứng đầu tiên cho đến sau khi hết bệnh 24 tiếng, tùy theo trường hợp nào lâu hơn.
• Nghỉ ngơi thật nhiều.
• Uống các loại nước sạch (nước trắng, nước thịt, nước uống thể thao, nước cân bằng điện giải cho trẻ em) để tránh mất nước.
• Che mũi và miệng khi ho và hắt hơi. Rửa tay sạch thường xuyên với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn đặc biệt là sau khi sử dụng khăn giấy và sau khi ho hoặc hắt hơi vào tay.
• Tránh tiếp xúc gần với người khác - không đi làm hoặc đi học khi bị bệnh.
• Để ý thật cẩn thận với các triệu chứng khẩn cấp (xem dưới đây) có thể cho thấy bạn cần có sự chăm sóc chuyên khoa.

3. Dược phẩm giúp giảm triệu chứng cúm
Kiểm tra với cơ sở cung cấp dịch vụ y tế hoặc dược sĩ để biết cách sử dụng thuốc chính xác và an toàn.

Thuốc chống virus đôi khi có thể giúp giảm triệu chứng cúm, nhưng cần phải được kê toa. Hầu hết mọi người đều không cần đến thuốc chống virus để có thể khỏi bệnh cúm. Tuy nhiên, những người có nguy cơ cao đối với biến chứng của cúm, hoặc những ai bị nặng cần phải đưa vào bệnh viện, dùng thuốc chống virus có thể có lợi. Thuốc chống virus có thể được dùng cho người từ 1 tuổi trở lên. Hãy yêu cầu cơ sở y tế khi bạn cần thuốc chống virus.

Nhiễm cúm có thể dẫn đến nhiễm vi khuẩn. Vì thế, một số người có thể cần đến thuốc kháng sinh. Nếu bệnh cúm nghiêm trọng hoặc kéo dài, hoặc bệnh có vẻ đỡ hơn rồi lại nặng trở lại thì có thể đó là dấu hiệu cho thấy người đó đã bị nhiễm vi khuẩn. Hãy kiểm tra với cơ sở y tế nếu bạn cảm thấy lo lắng.

Chú ý! Không cho trẻ nhỏ hoặc thiếu niên dưới 20 tuổi dùng aspirin khi bị cúm, vì điều này có thể gây ra một bệnh hiếm gặp nhưng nghiêm trọng có tên là Hội chứng Reye.

• Kiểm tra thành phần của thuốc cảm và cúm (các loại thuốc bán không cần kê toa) để xem chúng có chứa aspirin hay không.
• Trẻ em hoặc thiếu niên dưới 20 tuổi bị cúm có thể dùng thuốc không chứa aspirin như acetaminophen (Tylenol®) và ibuprofen (Advil®, Motrin®, Nuprin®) để giảm triệu chứng bệnh.
• Trẻ em nhỏ hơn 4 tuổi không được dùng thuốc cảm bán không kê toa mà không hỏi ý kiến bác sĩ trước.
• Biện pháp chăm sóc an toàn nhất cho trẻ dưới hai tuổi bị cúm là dùng dụng cụ làm ẩm phun sương và ống bơm để hút sạch chất nhầy trong mũi khi mũi bị nghẹt.
• Sốt và đau nhức có thể được điều trị bằng acetaminophen (Tylenol®) hoặc ibuprofen (Advil®, Motrin®, Nuprin®) hoặc các loại thuốc kháng viêm không có steroid (NSAIDS). Ví dụ các loại thuốc sau : Acetaminophen (Tylenol®), Ibuprofen (Advil®, Motrin®, Nuprin®), Naproxen (Aleve).
• Các loại dược phẩm cho cảm, cúm bán không cần kê toa được dùng theo hướng dẫn kèm theo thuốc có thể giúp giảm một số triệu chứng như ho và nghẹt thở. Điều quan trọng là những loại thuốc này không thể làm giảm mức độ lây nhiễm của người bệnh.
• Kiểm tra thành phần trên nhãn hiệu để xem nếu thuốc có acetaminophen hay ibuprofen trước khi uống thêm các loại thuốc này - đừng uống liều gấp đôi! Các bệnh nhân bị bệnh thận hoặc có vấn đề về dạ dày nên kiểm tra với các cơ sở y tế trước khi dùng bất cứ loại thuốc NSAIDS nào.

Kiểm tra với cơ sở y tế hoặc dược sĩ nếu bạn đang dùng một loại thuốc khác không kê toa hoặc có kê toa mà không liên quan đến bệnh cúm.

4. Khi cần cấp cứu

Hãy điện thoại cho bệnh viện yêu cầu chăm sóc chuyên khoa nếu người bệnh tại nhà bị:
• Khó thở hay đau ngực.
• Môi tím hoặc xanh tái.
• Ói mửa hoặc ói cả dịch lỏng.
• Có dấu hiệu mất nước như hoa mắt, chóng mặt khi đứng, bí tiểu, hoặc ở trẻ nhỏ khóc thiếu nước mắt.
• Lên cơn động kinh (ví dụ, co giật không kiểm soát được).
• Phản ứng chậm hơn bình thường hoặc trở nên lú lẫn.

5. Các bước để giảm sự lây nhiễm cúm trong gia đình
Khi chăm sóc một thành viên trong gia đình bị bệnh cúm, điều quan trọng nhất là bảo vệ bản thân bạn và những người chưa bị bệnh bằng cách:
• Giữ người bệnh cách xa những người khác càng nhiều càng tốt (xem “Nơi ở cho người bị bệnh” ở bên dưới).
• Nhắc nhở người bị bệnh che mũi miệng khi họ ho, rửa tay sạch thường xuyên với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn, đặc biệt là sau khi ho hoặc hắt hơi.
• Mỗi người trong gia đình phải thường xuyên rửa tay sạch với xà bông và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn.
• Hỏi cơ sở y tế xem mọi người trong gia đình đã có tiếp xúc với người bệnh - đặc biệt là nếu những người này có bệnh mãn tính - có nên dùng thuốc chống virus như oseltamivir (Tamiflu®) hay zanamivir (Relenza®) để ngăn ngừa cúm.

6. Nơi ở của người bệnh
• Giữ người bệnh ở trong một phòng riêng biệt tách khỏi khu vực chung của gia đình (ví dụ, một phòng có giường trống với nhà tắm riêng, nếu có thể). Đóng cửa phòng bệnh.
• Ngoại trừ trường hợp cần chăm sóc chuyên khoa, người bệnh không nên rời khỏi nhà khi họ bị sốt hoặc trong suốt thời gian họ có thể lây nhiễm bệnh cho người khác (tại thời điểm hiện tại, giới khoa học tin rằng loại virus này có tính chất lây lan giống như cúm thông thường. Với cúm thông thường, các nghiên cứu cho thấy rằng người ta có thể lây nhiễm bệnh từ một ngày trước khi họ có triệu chứng cho đến 7 ngày sau khi họ bị bệnh. Trẻ em, đặc biệt là trẻ nhỏ có thể có khả năng lây nhiễm tiềm tàng trong thời gian lâu hơn).
• Nếu người bệnh cần rời khỏi nhà (ví dụ phải đi chăm sóc chuyên khoa), họ nên che mũi và miệng khi ho hoặc hắt hơi và mang khẩu trang y khoa nếu có.
• Cho người bị bệnh đeo khẩu trang y khoa nếu họ cần ra vào khu vực chung trong nhà gần những người khác .
• Nếu có thể, người bệnh nên dùng một phòng tắm riêng, phòng tắm này nên được làm sạch hàng ngày với chất tẩy rửa trong gia đình (xem dưới đây).

7. Bảo vệ những người khác trong gia đình
• Người bệnh không nên tiếp khách đến thăm, trừ tiếp xúc với người chăm sóc. Một cuộc điện thoại sẽ an toàn hơn là một cuộc thăm viếng mặt đối mặt.
• Nếu có thể, chỉ nên để một người lớn trong nhà chăm sóc người bệnh.
• Tránh để phụ nữ có thai chăm sóc người bệnh. (Phụ nữ có thai thuộc đối tượng nguy cơ cao với biến chứng của bệnh cúm vì hệ miễn dịch kém trong thời gian mang thai).
• Tất cả mọi người trong gia đình nên rửa tay sạch thường xuyên với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn sau mỗi lần tiếp xúc với người bệnh hoặc phòng người bệnh hoặc phòng tắm.
• Dùng giấy vệ sinh lau khô tay sau khi rửa hoặc dùng khăn tắm riêng cho mỗi người trong nhà. Ví dụ, mỗi người dùng một màu khăn riêng.
• Nếu có thể, xem xét việc duy trì sự thông thoáng khí trong những khu vực dùng chung (chẳng hạn như mở cửa sổ trong phòng tắm, bếp…).
• Thuốc chống virus có thể dùng để ngăn ngừa cúm, vì thế kiểm tra với cơ sở y tế để xem những người trong gia đình có nên dùng thuốc kháng virus hay không.

8. Nếu bạn là người chăm sóc
• Tránh mặt đối mặt với người bệnh.
• Khi bế trẻ nhỏ bị bệnh, để cằm của bé lên vai bạn. Như thế bé sẽ không ho vào mặt bạn.
• Rửa tay sạch thường xuyên với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn sau khi bạn tiếp xúc với người bệnh, hoặc chạm vào khăn giấy đã sử dụng, hoặc mang quần áo đi giặt.
• Nói với cơ sở y tế để dùng thuốc kháng virus để ngăn ngừa cúm cho người chăm sóc.
• Tự theo dõi bản thân và các thành viên trong gia đình trước các triệu chứng cúm và liên hệ với đường dây nóng hoặc cơ sở y tế khi có triệu chứng xuất hiện.

9. Sử dụng khẩu trang hoặc mặt nạ
• Tránh tiếp xúc gần (gần hơn 2 mét) với người bệnh càng nhiều càng tốt.
• Nếu bạn phải tiếp xúc gần vời người bệnh (ví dụ, bế trẻ bị bệnh) cố gắng hạn chế thời gian tiếp xúc ở mức thấp nhất và cố gắng mang khẩu trang (ví dụ như khẩu trang y tế) hoặc khẩu trang dùng một lần loại N95.
• Một cái khẩu trang loại N95 vừa khít với khuôn mặt bạn có thể lọc những phần tử nhỏ có thể hít phải ở khu vực ngay khẩu trang, nhưng thở qua mặt nạ thì sẽ dễ hơn so với thở qua một cái khẩu trang loại N95 trong một thời gian dài.
• Mặt nạ và khẩu trang có thể mua ở tiệm thuốc.
• Mang khẩu trang N95 nếu bạn giúp đỡ người bệnh xử lý đường hô hấp bằng bình xịt hoặc ống hít, theo chỉ dẫn của bác sĩ. Xử lý đường hô hấp nên thực hiện ở trong một phòng cách biệt với khu vực chung trong nhà khi có thể.
• Mặt nạ hoặc khẩu trang N95 đã sử dụng nên lấy ra và ngay lập tức bỏ vào thùng rác để nó không chạm vào bất cứ thứ gì khác.
• Tránh sử dụng lại các mặt nạ và khẩu trang sử dụng một lần khi có thể. Nếu sử dụng loại bằng vải có thể dùng nhiều lần, nó phải được giặt sạch bằng bột giặt và sấy khô bằng hơi nóng.
• Sau khi bạn gỡ bỏ mặt nạ hoặc khẩu trang N95, rửa tay sạch với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn.

10. Làm sạch nhà cửa, giặt giũ và xử lý chất thải
• Bỏ các khăn giấy và các đồ dùng một lần đã sử dụng của người bệnh vào thùng rác. Rửa tay sạch sau khi tiếp xúc với khăn giấy đã sử dụng và các vật thải tương tự.
• Giữ sạch các bề mặt (đặc biệt là bàn cạnh giường, các bề mặt trong phòng tắm, đồ chơi trẻ em), bằng cách lau chùi bằng chất tẩy rửa gia dụng theo hướng dẫn trên sản phẩm.
• Các đồ vải, đồ dùng ăn uống, và bát đĩa của người bệnh không cần giặt riêng nhưng quan trọng là những đồ này không được dùng chung khi chưa qua rửa sạch.
• Giặt các đồ vải (như ra trải giường và khăn tắm) bằng xà phòng giặt gia dụng và sấy khô ở chế độ nóng. Tránh ôm đồ giặt trước khi giặt để tránh lây nhiễm cho bạn. Rửa tay sạch với xà phòng và nước hoặc các dung dịch rửa tay có chứa cồn sau khi tiếp xúc với đồ giặt dơ.
• Đồ dùng ăn uống nên rửa sạch trong bồn rửa chén bằng tay với nước và xà phòng.
--------------------------------------------------------


BS Nguyễn Thị Thu Trang, dịch từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng trừ Bệnh, Hoa Kỳ.
HX Thiện biên tập một ít và hiệu chỉnh để phù hợp với tình hình Việt Nam.
Mời xem thêm các bài quan trọng về cúm H1N1 trên
www.dichcum.com
Bài gốc: http://dichcum.com/index.php/kien-th...1-tai-gia-dinh

NHỮNG CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC . . .

Những cái chết được báo trước…
Fattymonk’s Blog
Tháng Sáu 28, 2009 at 1:34 sáng
http://fattymonk.wordpress.com/2009/06/28/nh%E1%BB%AFng-cai-ch%E1%BA%BFt-d%C6%B0%E1%BB%A3c-bao-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc/

1. Mỗi khi đọc phải một bản tin như thế này:

Việt Nam: Mỗi năm có thêm 200.000 trường hợp mắc bệnh ung thư hẳn không ít trong số những người (tin rằng mình) còn khỏe mạnh chột dạ, thoáng chút lo âu, rồi thì tự nhủ với mình rằng “sẽ năng tập thể dục”, ” ăn uống cẩn thận”, ” bớt hút thuốc lá”, hoặc thở dài “sống chết có số, lo gì”. Nhiều người copy link rồi gửi cho bạn bè cùng đọc, rồi thì bàn ra tán vào, xem đâu là những nguyên nhân khiến cho số người ung thư tăng nhiều đến thế trong một năm. Rồi thì câu chuyện cũng qua đi, bị chìm vào vô vàn những thứ phải lo trong cuộc sống. “Ung thư nó nhất định chừa mình ra!”

Nhưng có lẽ không nhiều người tìm hiểu xem cách đây 2,3 năm có gì khác biệt trong một bản tin cùng nội dung cảnh báo như thế. Vậy dành cho những ai chưa tìm thì..nó đây:
Mỗi năm có thêm 77.000 bệnh nhân mắc ung thư
Đó là số liệu của năm 2006. Trong bài trên, ông giám đốc bệnh viện K cũng chú thích rằng đây chỉ là những con số trên giấy, còn tổng số người mắc bệnh thực trong xã hội thì không ai biết. Như vậy, trong vòng 3 năm, số bệnh nhân ung thư mới tăng gấp 2-3 lần! Nghi ngờ con số trên, tôi tìm thêm thông tin về số bệnh nhân ung thư tăng thêm trong các năm trước thì thấy thống kê này:
Cancer burden in Vietnam

Theo một bảng thống kê trong tài liệu trên thì năm 2000 cả nước mới có 36024 nam và 32786 nữ bệnh nhân ung thư (số liệu đăng kí), tổng cộng gần 70.000 người. Nghĩa là chỉ riêng số tăng mới trong năm 2006 đã hơn tổng số bệnh nhân của năm 2000.

Cũng theo
một tài liệu khác, thì số bệnh nhân đến điều trị tại Trung tâm ung thư quốc gia (Bệnh viện K) trong năm 2001 tăng khoảng 1.7 lần so với khoảng thời gian 1997-1998.
Như vậy là mức tăng khoảng 1,7 – 2 lần trong 3 năm là có thể tin được. Chưa tính đến việc hiện nay mỗi năm có ít nhất 75000 người chết vì ung thư, bỏ qua số người hiện tại đang mắc bệnh, chỉ tính số tăng thêm theo tốc độ như trên ta sẽ nhận được những kết quả kinh hoàng:
- Năm 2009: 200.000 ca mới mỗi năm
- Năm 2012: 340.000 ca mới mỗi năm (1,7 lần của 3 năm trước)
- Năm 2015: 578.000 ca mới mỗi năm
- Năm 2018: 982.600 ca mới mỗi năm
- Năm 2021: 1.670.000 ca mới mỗi năm
- Năm 2024: 2.839.000 ca mới mỗi năm
- Năm 2030: 8.204.700 ca mới mỗi năm

Như vậy có thể thấy rằng, nếu không kìm hãm tốc độ phát triển căn bệnh này, tất cả chúng ta sẽ mắc phải một chứng ung thư nào đó trong vòng 20 năm nữa, bao nhiêu phần trăm trong số “chúng ta” sẽ chết?

2. Những yếu tố cản trở tốc độ trên?
- Môi trường trong sạch
- Ăn uống điều độ và vệ sinh
- Không hút thuốc lá
- Sinh hoạt điều độ, rèn luyện thân thể,vân vân.
Có một bài khá hay, các bạn có thể đọc
ở đây (Bí quyết sống trước mối nguy ung thư)

3. Mỗi người hãy thực hiện kế hoạch chống ung thư cho bản thân mình! (??)
Sau khi viết xong hai mục trên, tôi lại nghĩ, tôi viết thế thì cứ viết, các bạn đọc thì cứ đọc, nghe người ta khuyên thì cứ khuyên..xong rồi thì cũng không có gì thay đổi cả đâu. Bạn vẫn sẽ
- Đi hít khói bụi do người ta thải ra vào mỗi sáng và trở về sau khi đã hít no khói bụi vào mỗi tối (có thể đọc thêm bài này
Càng sống lâu năm ở Hà Nội, tỷ lệ mắc bệnh càng cao)
- Ngồi ăn ở những quán mà bạn thích và tin rằng thức ăn không chứa chất độc- ai bảo bạn thế? ai kiểm tra? ai chứng minh? bạn có tin người kiểm tra không?
- Chọn kỹ hoa quả rau xanh ở chợ hoặc mua ở siêu thị và tự nhủ là nó sạch (ai bảo bạn thế? ai kiểm tra? ai chứng minh? bạn có tin người kiểm tra không?)
- Tự trồng rau ăn và tin rằng nó sạch (bạn có thể goog tìm hiểu thêm về ô nhiễm nguồn nước ngầm, ô nhiễm không khí, ô nhiễm đất ở Việt Nam)
- Uống..tới bến để chứng tỏ bản lĩnh cùng anh em (bỏ qua chuyện “nam vô tửu như kỳ vô phong”, bạn có tin là rượu thật không? có tin rượu ko độc ko?)
- Hút thuốc vô bờ bến và bắt người khác hít khói thuốc do bạn thải ra!
- Mua đồ dùng và tin rằng nó ko chứa chất độc (chẳng ai kiểm tra cả, gần đây có vụ sữa chứa melamine và vụ đồ chơi TQ chứa chất độc đều là do nước ngoài phát hiện trước)


Tóm lại là chúng ta sớm hay muộn rồi cũng sẽ mắc ung thư, và không chỉ chúng ta đâu, còn con cháu chắt của chúng ta nữa. Tôi nghĩ vậy vì tôi không bám vào đâu để tin được rằng ngày mai đường xá hay thức ăn sẽ sạch hơn ngày hôm nay cả, ngược lại.
Và ung thư chỉ là một trong rất nhiều bệnh, và một trong rất nhiều tác nhân giết người hàng loạt ở Việt Nam (và trên thế giới) mà thôi.
Vẫn biết ai cũng phải chết, nhưng chết sớm vì ung thư là cái chết đau đớn và vô nghĩa, cái chết khi chưa toại nguyện với đời. Không ai muốn chết như thế.
Tôi chỉ muốn báo trước cho các bạn như vậy.


Fattymonk, 27.06.2009

DIỄN HÀNH VĂN HOÁ QUỐC TẾ tại NEW YORK NGÀY 27-6-2009

DIỄN HÀNH VĂN HOÁ QUỐC TẾ tại NEW YORK NGÀY 27-6-2009

You are invited to view Dung's photo album:
Diển Hành Văn Hoá các Cộng Đồng Á Châu tai New York năm 2009
Jun 27, 2009
by Dung
http://picasaweb.google.com/lamtiendung0/DienHanhVanHoaCacCongOngAChauTaiNewYorkNam2009?authkey=Gv1sRgCInZ5oeGkpPFQQ&feat=email#

Message from Dung: Day la nhung hinh anh song dong va ngoai suc tuong tuong cua nhieu nguoi ma toi chup duoc o chuyen di New york vua qua. Day la lan dien hanh Van Hoa cac cong dong A Chau duoc to chuc hang nam da quy tu nguoi Viet tu cac nuoc dong nhat tu truoc den nay.

View Album
(
http://picasaweb.google.com/lamtiendung0/DienHanhVanHoaCacCongOngAChauTaiNewYorkNam2009?authkey=Gv1sRgCInZ5oeGkpPFQQ&feat=email#)


Play slideshow
(http://picasaweb.google.com/lamtiendung0/DienHanhVanHoaCacCongOngAChauTaiNewYorkNam2009?authkey=Gv1sRgCInZ5oeGkpPFQQ&feat=email#slideshow/5352938650396923378)

If you are having problems viewing this email, copy and paste the following into your browser:

http://picasaweb.google.com/lh/sredir?uname=lamtiendung0&target=ALBUM&id=5352846673229137185&authkey=Gv1sRgCInZ5oeGkpPFQQ&feat=email
To share your photos or receive notification when your friends share photos,
get your own free Picasa Web Albums account.

Monday, June 29, 2009

CAND : TAO KHÔNG ĐÁNH MÀY THÌ TAO LÀ CON CHÓ

Công an nhân dân Việt Nam: Tao không đánh mày thì tao là con chó
talawas blog
30/06/2009 4:03 sáng
http://www.talawas.org/?p=6960
Mời độc giả theo dõi ba câu chuyện diễn ra liên tiếp trong ba ngày vừa qua:

Chuyện thứ nhất: Trong “
Bản tường trình của một công dân” trên Tiền Vệ, nhà văn Nguyễn Viện kể lại sự việc 20 nhân viên công an PA38 tỉnh Gia Lai phá nhà và hành hung gia đình mục sư Tin lành Nguyễn Công Chính ngày 25/6/2009. Nguồn của bản tin gốc là bài phỏng vấn mục sư Nguyễn Công Chính trên RFA.

Chuyện thứ hai diễn ra tại Quảng Trị ngày 26/6/2009, nạn nhân là những nông dân chống tham nhũng được Nhà nước khen thưởng, song bằng khen không giúp họ tránh nổi sự hành hung của công an xã, theo
bản tin trên Tiền Phong Online.

Chuyện thứ ba diễn ra ngày 27/6/2009 tại Lâm Đồng. Theo
bản tin trên RFA, Tu viện Bát Nhã bị 200 thanh niên “xã hội đen” đập phá, với sự chứng kiến và không can thiệp của công an. (Tình hình bạo động tại Tu viện Bát Nhã còn chưa chấm dứt, theo thông tin cập nhật trên trang Phù Sa. Cuối năm ngoái, một bài viết của tác giả Đỗ Thái Nhiên đã phân tích bối cảnh của những xung đột trong “Bi kịch Làng Mai Bát Nhã“. Trang nhà của Làng Mai cho đến nay không đề cập những diễn biến này.)

---------------------------------------

Bản tường trình của một công dân
[*]
http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=8872

1.
Lúc 9:30 tối, gần 20 công an PA 38 tỉnh Gia Lai đập cửa,
ngang nhiên xông vô,
ném gạch đá vào nhà tôi.
Một công an tên Đinh Văn Hiền đứng ngoài cửa, đập cửa nhà tôi.
Tôi hỏi tại sao ông lại đập cổng nhà tôi.
Ông ta văng tục: mày bước ra, tao đánh mày ngay. Tao không đánh mày thì tao là con chó.
Tôi bảo các con tôi vô nhà.
Không mở cửa.
Công an này bắt đầu lấy đá ném vô nhà.
Tôi la lên là công an phá nhà.
Ông này cứ tiếp tục như vậy.
Leo vào cổng, ném đá bể cửa kính nhà tôi.
Con tôi rất sợ hãi.
Đứa con 3 tuổi của tôi đái ra cả trong quần.
Sau đó, họ liên tục ném đá vô nhà,
ném lên nóc nhà.
Nhà tôn nên ném đá kêu rất to.
Hàng xóm đều biết.
Lúc ấy tôi rất sợ hãi vì công an rất đông, cầm gạch, đá, cây, và tấn công liên tục như vậy hơn 1 giờ đồng hồ.

(Những người dùng gạch đá phá nhà tôi tối hôm qua là những người đã canh giữ tôi 12 ngày khi
tôi bị bắt tại Biên Hòa.
Khi công an Gia Lai áp giải tôi về, thì những người công an này canh giữ tôi.
Họ khóa phòng, đêm và ngày đều có 2 người nằm giữ tôi).
Tôi có điện thoại kêu cứu với 113.
Họ nói sẽ đến nhưng không đến.
Tôi có gọi cho một vị lãnh đạo Bộ Công An ở phía Bắc.
Vị này bảo tôi gọi cho một vị khác mà tôi không có số điện thoại.

2.
Tôi hôm trước cũng đã có một an ninh PA 38 bắc thang sau nhà tôi lên bồn nước để vào nhà.
Chúng tôi tri hô thì anh ta bỏ chạy.
Vợ tôi trèo lên bồn nước thì thấy Trung Úy Đỗ Công Yên của công an phường Hoa Lư đứng canh
cho ông kia trèo lên.
Bên phải nhà tôi có một chốt canh, họ gác ở đó và pha điện vào cổng nhà tôi.
Một chốt nữa ở bên trái.
Và sau nhà là một cái nữa.
Tổng cộng 3 chốt với 12 công an.
Họ canh gác và không cho tôi ra khỏi nhà.

3.
Hôm 8 tháng Sáu, họ đã đánh vợ tôi.
Tôi chạy ra can, thì một công an đánh tôi.
Tôi bỏ chạy vô nhà.
Mẹ tôi chạy ra thì bị một bạt tai, văng vô hàng rào.
Mẹ tôi năm nay đã 72 tuổi rồi.
Có tất cả 7 người cùng đánh vợ tôi.

4.
Từ năm 1988 đến giờ tôi không có hộ khẩu và chứng minh.
Đã nhiều lần tôi làm đơn xin hộ khẩu nhưng chính quyền đều từ chối, đổ cho cấp này cấp nọ.
Đến bây giờ tôi vẫn không có hộ khẩu và chứng minh.
Tôi đã sinh ra 3 đứa con.
Đứa lớn nhất 6 tuổi, nhỏ nhất 3 tuổi, đều chưa có hộ khẩu.
Không biết chuyện học hành sẽ ra thế nào.

5.
Năm 2003 họ ủi sập nhà nguyện của tôi 2 lần, thu hết tài sản không trả lại.
Họ thu đất của tôi, làm nhà Hội Trường, giao cho bộ đội canh gác.
Họ lấy 720 mét đất của tôi tại Kontum.
Chính vì hộ khẩu mà tôi mất tất cả.
Trong suốt 20 năm, tôi như người lưu vong ngay trên chính quê hương của mình.
Các thành viên trong gia đình của tôi cũng bị liên lụy.
Hai em gái tôi bây giờ cuộc đời là bán thân để sống.

6.
Gia đình tôi bây giờ tan nát hết.
Tan nát trong suốt từ 20 năm qua.

27.6.2009
_________________________

[*]Nguyên văn bài trả lời phỏng vấn của mục sư Nguyễn Công Chính trên RFA ngày 27.6.2009. Mời đọc tại link trực tiếp, hoặc link gián tiếp.

TIN LIÊN QUAN :

MS NGUYỄN CÔNG CHÍNH : "TÔI NHƯ NGƯỜI LƯU VONG TRÊN CHÍNH QUÊ HƯƠNG MÌNH"
CÔNG AN TIẾP TỤC KHỦNG BỐ GIA ĐÌNH MỤC SƯ NGUYỄN CÔNG CHÍNH
XEM TOÀN BỘ TIN về MS NGUYỄN CÔNG CHÍNH tại :
http://blog.360.yahoo.com/blog-E3O5ezo8eqhJy1OJkhW0qjAxaCb4tHLU2Zo-?cq=1&p=751#comments

-------------------------------------

Chống tham nhũng, một nông dân bị đánh phải nhập viện

Thứ Hai, 29/06/2009, 08:03
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=164806&ChannelID=2
TP - Lúc 21 giờ 30 ngày 26/6, ông Nguyễn Văn Vinh ở thôn Liêm Công Phường, xã Vĩnh Thành (Vĩnh Linh, Quảng Trị) được người nhà đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Trị trong tình trạng Chấn thương vùng hàm, mặt và vùng lưng.
Ông Vinh là một trong bốn nông dân (Lê Văn Lương, Nguyễn Thuận Trưởng và Ngô Minh Phiện) dũng cảm tố cáo một số cán bộ xã Vĩnh Thành tham nhũng mà Tiền Phong năm 2007, 2008 có loạt bài Bốn nông dân chống tham nhũng ở Quảng Trị bị khủng bố và vu khống bằng tờ rơi. Bốn nông dân này đã được Văn phòng Ban Chỉ đạo T.Ư về phòng, chống tham nhũng biểu dương, khen thưởng.
Theo băng ghi hình, ghi âm do ông Nguyễn Thuận Trưởng thực hiện, 15giờ chiều 26/6, nhiều người xuất hiện tại nhà ông Vinh, trong đó có một số người là Công an xã Vĩnh Thành.
Tại đây, những người này vận động, yêu cầu ông Vinh xóa bỏ những câu mà ông Vinh viết treo ở nhà với nội dung liên quan việc gia đình ông bị lãnh đạo xã Vĩnh Thành cắt điện trái luật. Sau đó vài phút, ông Vinh bị một số công an viên của xã xốc nách kéo về trụ sở xã.
Đến 21 giờ 13 phút, người nhà ông Vinh nhận được thông báo đến trụ sở xã đưa ông Vinh đi bệnh viện. Ông Trưởng cho biết, chính ông thấy và băng ghi hình cũng đã quay cảnh một số Công an xã Vĩnh Thành đánh ông Vinh trước khi ông bị đưa về trụ sở xã.
Ngày 16/2/2008, gia đình ông Vinh bị những người phụ trách điện ở địa phương công khai cắt điện cùng ngày các cơ quan ngôn luận đưa tin bốn nông dân tố cáo tham nhũng ở Vĩnh Thành được Văn phòng Ban Chỉ đạo T.Ư về phòng, chống tham nhũng đề nghị khen thưởng.
Từ đó đến nay đã 19 tháng, nhưng gia đình ông Vinh không có điện thắp sáng, phục vụ nhu cầu sinh hoạt. Ông đã nộp đơn khởi kiện dân sự việc gia đình ông bị cắt điện ra toà án, song TAND huyện Vĩnh Linh đã đình chỉ vụ án.
Trước đó, tháng 11/2007, ông Lê Văn Lương, một trong bốn nông dân tố cáo tham nhũng cũng bị một công an viên xã Vĩnh Thành dùng dao chém vào bụng phải nhập viện.
Hữu Thành

--------------------------------------------

TU VIỆN BÁT NHÃ tại LÂM ĐỒNG bị XÃ HỘI ĐEN TẤN CÔNG