Tuesday, September 30, 2025

QUÂN ĐỘI TỔ CHỨC ĐẠI HỘI ĐẢNG, NỖ LỰC TRẤN ÁP 'TIN ĐỒN NHÂN SỰ', CỦNG CỐ ẢNH HƯỞNG CHÍNH TRỊ (BBC News Tiếng Việt)

 



Quân đội tổ chức đại hội Đảng, nỗ lực trấn áp 'tin đồn nhân sự', củng cố ảnh hưởng chính trị

BBC News Tiếng Việt

29 tháng 9 năm 2025

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c33rpyvg8x8o

 

Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ 12 sẽ báo hiệu sự hiện diện của nhân sự quân đội trong bộ máy lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam nhiệm kỳ kế tiếp.

 

Vào lúc 7 giờ 30 sáng hôm nay (29/9), Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ 12 sẽ khai mạc với 450 đại biểu tham dự. Đại hội sẽ kết thúc vào ngày 2/10.

 

Đại hội lần này diễn ra giữa lúc có nhiều đồn đoán về các nhân sự lãnh đạo quân đội và trung ương sắp tới.

 

Sự hiện diện của quân đội trong các nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng - như Bộ Chính trị, bộ ngũ lãnh đạo chủ chốt - cũng là điều đang được giới phân tích và công chúng đặc biệt quan tâm, trong bối cảnh Bộ Công an đang gia tăng ảnh hưởng sâu rộng dưới thời Tổng Bí thư Tô Lâm, người vốn là một đại tướng công an.

 

'Thông tin tuyệt mật'

 

Từ nhiều ngày qua, các tin đồn đã xuất hiện trên mạng xã hội, liên quan đến các vị trí chủ chốt sắp tới tại Bộ Quốc phòng hoặc các nhân vật xuất thân từ quân đội sẽ tham gia các nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Trong các đồn đoán này, nhiều cái tên đã được nhắc tới như Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phan Văn Giang; Thứ trưởng, Tổng Tham mưu trưởng, Đại tướng Nguyễn Tân Cương; Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Đại tướng Trịnh Văn Quyết.

 

Tiền đồ chính trị của Chủ tịch nước Lương Cường, vốn là một đại tướng quân đội, cũng được đề cập.

 

Trước mỗi kỳ đại hội đảng toàn quốc hoặc đại hội đảng bộ của các cơ quan, ban ngành trọng yếu như quân đội, công an, tin đồn về nhân sự thường nở rộ và trên thực tế, không ít tin đồn sau đó đã trở thành hiện thực. Đây chính là nguyên nhân khiến các tin đồn về nhân sự trước Đại hội Đảng bộ Quân đội được quan tâm đặc biệt trên các trang mạng xã hội.

 

Về vấn đề này, Đại tá Vũ Văn Tự, Trợ lý Phòng Tuyên truyền cổ động (Cục Tuyên huấn, Bộ Quốc phòng), nói rằng "sau khi Quân ủy Trung ương báo cáo Bộ Chính trị, số lượng tin bịa đặt gia tăng".

 

Ông Tự nói trong buổi họp báo chiều 22/9 do Bộ Quốc phòng tổ chức, rằng "công tác nhân sự là nội dung tuyệt mật, tối mật, không thể xuất hiện ra bên ngoài".

 

"Có tin đồn đồng chí này sẽ làm bộ trưởng, đồng chí khác sẽ làm chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Tôi khẳng định toàn bộ thông tin nhân sự đều tuyệt mật và không hề có những điều đó," Đại tá Tự nói.

 

Chi tiết trên, cũng như tên và chức danh của ông Vũ Văn Tự, sau đó đã bị các trang điện tử của báo Tuổi Trẻ, Dân Trí... đục bỏ mà không nêu lý do, hiện chỉ còn hiển thị trên trang Sputnik và một số trang tổng hợp tin tức.

 

Ông Vũ Văn Tự cho biết thêm, sau khi xuất hiện thông tin "sai lệch", Cục Tuyên huấn - cơ quan thường trực Ban Chỉ đạo 35 Quân ủy Trung ương - đã tham mưu nhiều biện pháp trên cơ sở công điện của Bộ Tổng tham mưu và thủ trưởng Tổng cục Chính trị về nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ 12.

 

Các biện pháp này bao gồm quán triệt đến toàn bộ cán bộ, chiến sĩ trong toàn quân; chỉ đạo báo chí quân đội cùng các cán bộ, chuyên gia Ban Chỉ đạo 35 viết bài phản bác những nội dung "xuyên tạc" liên quan công tác tổ chức đại hội.

 

Đồng thời, Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng (Bộ Tư lệnh 86) cùng lực lượng công nghệ thông tin toàn quân đã triển khai gỡ bỏ và xóa các tin bài "xấu, độc".

 

Chính quyền Việt Nam có nhiều cách để loại bỏ các thông tin mà họ cho là "xấu, độc" trên mạng xã hội. Cách thường được áp dụng nhất là trừng phạt các chủ tài khoản đăng thông tin, bao gồm cả các biện pháp hình sự và phạt hành chính. Họ cũng có thể huy động đội ngũ dư luận viên báo cáo vi phạm lên nền tảng mạng xã hội đối với các nội dung này, hoặc sử dụng các chiến dịch tấn công trên mạng để khiến các chủ tài khoản phải xóa bỏ nội dung.

 

Một cách nữa cũng thường được áp dụng là buộc các nền tảng gỡ bỏ nội dung. Mặc dù đa phần các công ty quản lý nền tảng xuyên biên giới đều tuyên bố bảo vệ quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận của người dùng, nhưng chính quyền Việt Nam có nhiều công cụ để có thể gây áp lực, và trên thực tế chính quyền từng nhiều lần công khai rằng họ đã buộc các nền tảng này gỡ bỏ các nội dung "chống phá".

 

Bên cạnh đó, các lực lượng chức năng còn "đẩy mạnh thông tin tích cực", tạo dòng chủ lưu để "đấu tranh phản bác các luận điệu chống phá".

 

Từ sáng 23/9, hàng loạt trang Facebook, trong đó có trang Nhân Văn Hà Nội với hơn 8.000 lượt theo dõi, đã lên bài "phản bác".

 

Trang này nêu rằng "trên không gian mạng, các thế lực thù địch, phản động câu kết tiến hành hàng loạt các chiến dịch truyền thông bẩn nhằm chống phá Đại hội 14 trên nhiều nội dung, đặc biệt là công tác nhân sự."

 

Một đoạn khác ghi: "[Chúng coi] công tác nhân sự Đại hội 14 của Đảng chỉ là 'làm màu', còn thực chất là 'việc thanh trừng bè cánh, phe phái', 'các phe nhóm đấu đá nhau', 'chia ghế giữa các phe nhóm'... Việc trước đại hội, một số cán bộ được bổ nhiệm giữ các chức vụ lãnh đạo, chúng suy diễn, xuyên tạc rằng, đó là 'cục bộ, địa phương… đưa người địa phương lên để củng cố quyền lực'."

 

Theo quan sát của BBC News Tiếng Việt, trước thềm Đại hội 14 của Đảng Cộng sản Việt Nam, dự kiến sẽ diễn ra vào đầu năm 2026, có những tài khoản mạng xã hội thậm chí đã đưa ra dự đoán về các ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư nhiệm kỳ mới, kèm phân tích về các phe nhóm trong Đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Cán cân quân đội - công an

 

Trong hệ thống chính trị Việt Nam, quân đội và công an là hai cánh tay đắc lực của Đảng, với quân đội chủ yếu chống kẻ địch bên ngoài còn công an chủ yếu chống kẻ địch bên trong.

 

Giữa hai lực lượng này cũng cạnh tranh về quyền lực vì có những nhiệm vụ, chức năng chồng chéo nhau trong xã hội và có sự cạnh tranh về ngân sách, sức ảnh hưởng.

 

Bộ Công an và Bộ Quốc phòng có nhiều đại diện trong Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Đặc biệt, hai bộ này luôn có ghế trong Bộ Chính trị các khóa - nhóm những nhân vật quyền lực nhất của Đảng.

 

Hiện tại, Bộ Chính trị có 16 ủy viên, trong đó có 6 người xuất thân từ Bộ Công an và ba người từ Bộ Quốc phòng.

 

Những người có xuất thân từ Bộ Công an gồm: Tổng Bí thư Tô Lâm; Thủ tướng Phạm Minh Chính; Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Hòa Bình; Trưởng Ban Nội chính Trung ương Phan Đình Trạc, Bộ trưởng Công an Lương Tam Quang, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Nguyễn Duy Ngọc.

 

Trong số đó, các ông Tô Lâm, Lương Tam Quang, Nguyễn Duy Ngọc có sự nghiệp gắn liền với ngành công an, còn các ông Phạm Minh Chính, Nguyễn Hòa Bình và Phan Đình Trạc từng là công an, nhưng đã chuyên qua các ngành dân sự từ lâu.

 

Ông Trạc có cấp hàm đại tá, ông Bình là thiếu tướng còn ông Chính là trung tướng.

 

Ba người từ Bộ Quốc phòng gồm: Chủ tịch nước Lương Cường, Bộ trưởng Quốc phòng Phan Văn Giang, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương Nguyễn Trọng Nghĩa.

 

Như vậy, có thể thấy những người xuất thân từ công an hiện đang nắm các vị trí quan trọng (hai người trong Tứ Trụ) và có số lượng áp đảo những người từ quân đội.

 

Ngoài sự hiện diện vượt trội ở nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng, Bộ Công an trong thời gian gần đây còn có sự mở rộng quyền lực rất lớn, khi tiếp quản nhiều chức năng của các bộ ngành khác, nắm thêm nhiều công ty lớn.

 

Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát chính trị Việt Nam lâu năm từ Đại học New South Wales, Úc từng nói với BBC News Tiếng Việt vào tháng 9/2024 rằng nhìn từ góc độ thể chế thuần túy, cả quân đội lẫn công an đều không thể thống trị, lấn lướt và vì thế, Tổng Bí thư Tô Lâm phải tính đến lợi ích họ để tạo nên sự đồng thuận.

 

Đại hội Đảng bộ Quân đội lần thứ 12 được đánh giá là một phong vũ biểu dự báo sự hiện diện của quân đội trong dàn lãnh đạo cao nhất của Đảng trong thời gian tới. Đây là lúc lực lượng này tiếp tục khẳng định vị thế chính trị, giữa lúc Bộ Công an đang không ngừng gia tăng ảnh hưởng.

 

-----------------

Tin liên quan

·         

Việt Nam: Ai 'núp' sau đội quân KOL tạo ra cuộc chiến trên Facebook?

10 tháng 7 năm 2021

·         

Tứ Trụ thành 'Bộ Ngũ' và những biến động 'lãnh đạo chủ chốt' và 'cấp cao'

19 tháng 9 năm 2025

·         

Tâm điểm Thanh Hóa: sau 'vắng mặt', khởi tố là những chuyển biến nhân sự đáng chú ý

17 tháng 9 năm 2025

·         

Cơn bão chính trị ở thượng tầng và 'ngoại lệ' Phạm Minh Chính

4 tháng 8 năm 2025

·         

Tướng công an, quân đội nào thăng tiến khi chưa đủ tiêu chuẩn theo quy định?

15 tháng 11 năm 2024

·         

Quy định mới về số lượng phó lãnh đạo, các bộ và sở chịu ảnh hưởng ra sao?

11 tháng 9 năm 2025

 






VIỆT NAM : NGƯỜI LAO ĐỘNG BỊ GIẢM THU NHẬP, LÀM VIỆC THÊM GIỜ DO Ô NHIỄM, NHIỆT ĐỘ CỰC ĐOAN (Thu Hằng / RFI)

 



Việt Nam : Người lao động bị giảm thu nhập, làm việc thêm giờ do ô nhiễm, nhiệt độ cực đoan

Thu Hằng  -  RFI

Đăng ngày: 29/09/2025 - 11:16

https://www.rfi.fr/vi/t%E1%BA%A1p-ch%C3%AD/t%E1%BA%A1p-ch%C3%AD-vi%E1%BB%87t-nam/20250929-viet-nam-nguoi-lao-dong-bi-giam-thu-nhap-lam-viec-them-gio-do-o-nhiem-nhiet-do-cuc-doan

.

Ô nhiễm không khí và nắng nóng kéo dài không chỉ tác động đến sức khỏe và tỉ lệ tử vong, mà còn ảnh hưởng đến việc làm tại Việt Nam. Một bộ phận người lao động phải làm việc thêm 1 tiếng 45 phút và bị giảm thu nhập 129.000 đồng/tháng trong những giai đoạn như vậy. Đây là một trong những nhận định được nêu trong nghiên cứu “Nhiệt độ cực đoan và ô nhiễm ảnh hưởng đến hiệu suất lao động ở Việt Nam như thế nào?”

 

HÌNH :

Người dân đeo khẩu trang chống bụi tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 14/11/2024. AP - Hau Dinh

 

 Nghiên cứu được ông Nguyễn Việt Cường, viện phó Viện Nghiên cứu Phát triển Mêkông và kinh tế gia Cecilia Poggi, Cơ quan Phát triển Pháp - AFD thực hiện trong khuôn khổ Dự án GEMMES Việt Nam và được đăng trong số 79 AFD Research Paper (Tài liệu Nghiên cứu của AFD), tháng 07/2025.

 

Kinh tế gia Cecilia Poggi, điều phối các chương trình nghiên cứu liên quan đến bảo trợ xã hội, thế giới lao động và hòa nhập xã hội tại AFD, đã dành cho RFI Tiếng Việt buổi phỏng vấn về chủ đề này.

 

XEM TIẾP >>>>>






GIÁ NHÀ 'CAO, CAO MÃI' và BỨC XÚC 'CHÍNH SÁCH TRÊN TRỜI, CUỘC ĐỜI DƯỚI ĐẤT' (BBC News Tiếng Việt)

 



Giá nhà 'cao, cao mãi' và bức xúc 'chính sách trên trời, cuộc đời dưới đất'

BBC News Tiếng Việt

29 tháng 9 năm 2025

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/clyqlw88zvno

 

"Các anh ngồi trên trời hết cả rồi, trên thiên đình hết cả rồi, không có ai ở dưới hạ giới nữa" - Thủ tướng Phạm Minh Chính dường như không giấu sự bức xúc khi nói về giá nhà cứ "cao, cao mãi, cao quá" khiến cho người dân không thể mua được.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/84e1/live/b6614af0-98fe-11f0-858a-a904eacbef23.jpg.webp

Thủ tướng Phạm Minh Chính

 

Bức xúc của ông Chính được nói ra trong cuộc họp của Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản vào chiều 22/9, khi ông cho rằng trong khi người dân "rất có nhu cầu nhà" nhưng "nguồn cung hợp lý" lại không có.

 

Giá nhà, ở các dự án chung cư tại Hà Nội và TP HCM, đang tăng theo thời gian, và trên thị trường đang được giao dịch ở mức 70 triệu đến 100 triệu mỗi mét vuông đang vượt quá tầm với của người dân.

 

"Bao nhiêu người cần nhà nhưng giá nhà cao quá… Nếu cứ thổi giá bất động sản lên, người dân thấy giá nhà cao, cao mãi, cao quá, người dân không thể mua được", ông Chính bức xúc.

 

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng, Thành viên Hội đồng tư vấn chính sách của Thủ tướng, giải thích rằng "lời phê bình đó không chỉ nhắm đến các bộ, ngành liên quan thị trường bất động sản, mà còn là thông điệp sâu sắc về căn bệnh kinh niên trong quá trình hoạch định chính sách: làm chính sách mà thiếu hơi thở của đời sống, xa rời thực tiễn", trong bài đăng trên báo Tuổi Trẻ, tựa đề Đừng ngồi trên 'thiên đình' để làm chính sách.

 

Giá nhà ở Việt Nam đang "cao, cao mãi" khi các chuyên gia cho rằng những người lao động bình thường ở Việt Nam sẽ phải mất 40-50 năm, thậm chí 80 năm mới có thể sở hữu được nhà.

 

Nhưng điều gì đang đẩy giá bất động sản ở Việt Nam lên cao? Có thật là đang bị "thổi giá", thao túng như Thủ tướng Chính đặt câu hỏi?

 

Hay do kiểu làm "chính sách trên trời cuộc đời dưới đất"?

 

Giới chuyên gia nói với BBC News Tiếng Việt rằng chính sách bơm tín dụng vào nền kinh tế, cộng thêm việc từ bỏ chính sách đánh thuế bất động sản, cũng như việc thiếu cơ chế kiểm soát đầu cơ là những nguyên nhân chính.

 

Thu nhập cao vẫn không dám mua nhà

 

Tiến sĩ Cấn Văn Lực, Kinh tế trưởng của BIDV, nhận định trong Diễn đàn bất động sản nhà ở 2025 hôm 18/9 rằng giá nhà ở Việt Nam đã tăng quá nhanh so với thu nhập.

 

Thu nhập bình quân hàng tháng của một lao động trong nửa đầu năm 2025 là 8,3 triệu đồng, tăng 10,1% so với cùng kỳ năm ngoái, theo Cục Thống kê.

 

Thu nhập bình quân đầu người của người Việt trong năm 2024 là 5,9 triệu đồng/tháng, trong đó ở thành thị là 6,9 triệu đồng.

 

Các nghiên cứu cho thấy trong 10 năm qua, thu nhập bình quân đầu người tại các đô thị chỉ tăng gấp đôi, nhưng giá căn hộ lại tăng gấp ba.

 

Điều này khiến cho những người có thu nhập 40-50 triệu đồng/tháng không chỉ "ngại cưới, lười sinh", mà còn không dám mua nhà nếu không có sự hỗ trợ tài chính từ gia đình, theo Hội Môi giới Bất động sản Việt Nam.

 

Lâm, một nhân viên văn phòng ở Hà Nội với mức lương khoảng 30 triệu/tháng, là một trong những người trẻ đang có những e ngại đó.

 

Anh chia sẻ với BBC News Tiếng Việt rằng mình vẫn độc thân, sống chung với cha mẹ tại thủ đô và chưa nghĩ đến chuyện mua nhà để ở riêng.

 

Theo số liệu cập nhật mới nhất của Numbeo - nền tảng cơ sở dữ liệu về sinh hoạt phí hàng đầu thế giới - Việt Nam hiện xếp thứ 5 toàn cầu về tỉ lệ giá nhà/thu nhập.

 

Trong báo cáo về ngành bất động sản hôm 24/9, Công ty cổ phần chứng khoán Sài Gòn - Hà Nội (SHS), dựa trên dữ liệu của Numbeo, tính toán chỉ số này đã chạm ngưỡng 27,3, nghĩa là giá một căn hộ trung bình cao gấp hơn 27 lần thu nhập bình quân của một hộ gia đình nhưng chỉ nếu họ "không ăn, không mặc, không nuôi con, không dưỡng già."

 

Nếu một gia đình dành 1/3 thu nhập để mua một căn nhà bình thường, họ phải mất 80 năm.

 

"Từ tuổi xanh cho đến khi mái đầu bạc trắng, cũng chưa chắc chạm được vào cánh cửa nhà mình", các nhà phân tích SHS đánh giá.

 

Phó giáo sư - Tiến sĩ Phạm Thế Anh từ Đại học Kinh tế Quốc dân ước tính rằng "một người có thu nhập 20 triệu đồng/tháng sẽ phải mất hơn 40 năm không ăn uống, chi tiêu mới đủ tiền mua một căn hộ 2 phòng ngủ giá 5 tỷ đồng.

 

"Thậm chí, nếu đi vay, thu nhập hàng năm của họ chỉ đủ để trả lãi, không có khả năng trả gốc", ông Thế Anh nói với BBC News Tiếng Việt.

 

Tại hai thành phố lớn nhất Việt Nam, tình trạng giá nhà leo thang vẫn đang tiếp diễn.

 

Ở TP HCM, giá chung cư trung bình là 89 triệu đồng/m2 - tăng 36%, còn nhà thấp tầng dao động ở mức 230-300 triệu đồng/m2, theo số liệu của Bộ Xây dựng trong 9 tháng đầu năm nay.

 

Sau khi sáp nhập với Bình Dương và Bà Rịa-Vũng Tàu vào đầu tháng Bảy, TP HCM tiếp tục ghi nhận giá nhà trung bình tăng 8-18%, theo nghiên cứu vào quý II của các hãng tư vấn bất động sản Knight Frank, Savills và CBRE.

 

Tại Hà Nội, trong hơn một thập kỷ qua, từ 2014 đến 2025, giá chung cư đã tăng gấp 3 lần, từ 18-25 triệu đồng/m2 lên mức trung bình 75,5 triệu đồng/m2, thậm chí có dự án lên tới 100-150 triệu đồng/m2, theo số liệu của Viện Nghiên cứu và Đánh giá Thị trường Bất động sản Việt Nam.

 

Cũng theo số liệu của 9 tháng đầu năm nay của Bộ Xây dựng, giá chung cư trung bình tại thủ đô đã lên tới 80 triệu đồng/m2, tăng 33% so với cùng kỳ năm ngoái. Phân khúc biệt thự và nhà liền kề còn cao hơn, chạm ngưỡng 100-200 triệu đồng/m2.

 

Lâm, nam nhân viên văn phòng ở Hà Nội, nói với BBC News Tiếng Việt rằng anh thấy bức xúc khi cảm nhận tình trạng nhiều người không có nhu cầu ở những vẫn mua nhà để đầu cơ, đẩy giá nhà lên cao.

 

"Tôi cảm giác như có những người không có nhu cầu [mua nhà] nhưng lại đang liên thủ để làm tăng giá nhà, tước đi cơ hội của những người muốn mua thật sự," Lâm nói với BBC.

 

Bức xúc về giá nhà tăng "cao, cao mãi" đó khiến cho Thủ tướng Chính trong hôm 22/9 đặt câu hỏi liệu thị trường bất động sản có bị thao túng hay không và yêu cầu các cơ quan chức trách phải xử lý triệt để tình trạng găm hàng, đội giá, thổi giá, gây méo mó thị trường.

 

XEM TIẾP >>>>>  

 






Monday, September 29, 2025

PHÁT BIỂU của ALEXANDRIA OCASIO-CORTEZ về NGHỊ QUYẾT TƯỞNG NIỆM CHARLIE KIRK (Tino Cao | Facebook)

 



Phát biểu của Alexandria Ocasio-Cortez về nghị quyết tưởng niệm Charlie Kirk

Tino Cao

20 tháng 9, 2025 lúc 13:03

https://www.facebook.com/minhquyenus/posts/pfbid026DiKqywdSr9KieYJe2ZbLGtVkCjJiaZ8eZws8QXUcxX1P1XCXfRpdwV2J2umAL5cl

 

Trong bối cảnh chính trị Mĩ hiện nay, khi chia rẽ không còn dừng ở mức “bên này bên kia” mà đã trở thành một lăng kính để nhìn thế giới, tôi nhận ra ở phát biểu của dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez một ví dụ điển hình về cách thức một chính trị gia tự định vị mình trước Hạ viện, trước công chúng quốc gia và trước cả kí ức về lịch sử của nước Mĩ.

 

Alexandria Ocasio-Cortez, gương mặt tiêu biểu của cánh tả tiến bộ trong đảng Dân chủ, đã biến bài phát biểu về nghị quyết tưởng niệm Charlie Kirk thành một diễn văn vừa phản ánh lập trường đạo đức vừa chứa đựng lập luận phê phán sâu sắc.

 

Điều cô làm đầu tiên là đặt ra chuẩn mực rõ ràng: việc lên án vụ ám sát Charlie Kirk là điều cần thiết. Đây là sự khẳng định lại nguyên tắc pháp quyền và lời cảnh báo rằng bạo lực chính trị không thể trở thành điều “bình thường mới”. Nhưng cô không dừng ở đó.

 

Alexandria Ocasio-Cortez nhấn mạnh rằng việc tưởng niệm không thể trở thành cơ hội để gột sạch di sản của một nhân vật gây chia rẽ. Có thể lên án hành vi giết người mà không đồng thời tôn vinh người bị giết như một biểu tượng vô điều kiện.

 

Câu nói “chúng ta cần rõ ràng về Charlie Kirk là ai” là một lời kêu gọi giữ gìn tính trung thực nơi người trí thức. Di sản một con người không gói gọn trong cái chết mà nằm trong toàn bộ phát ngôn, hành động và ảnh hưởng xã hội của họ. Khi Alexandria Ocasio-Cortez nhắc lại những phát biểu của Kirk về đạo luật Dân quyền, về vụ tấn công Paul Pelosi hay những định kiến với người Do Thái, cô đang bảo vệ sự toàn vẹn của kí ức tập thể, không để lịch sử bị tẩy trắng thành một câu chuyện một chiều.

 

Cô chỉ ra rằng những phát ngôn ấy không chỉ gây sốc mà còn có tác dụng tước đoạt quyền công dân, khiến nhiều người cảm thấy bị loại trừ khỏi đời sống chung. Đây không còn là tranh cãi cá nhân mà là phê phán một kiểu diễn ngôn đã góp phần củng cố một hệ thống được xây dựng trên nền tảng của quan điểm loại trừ.

 

Một điểm quan trọng khác là tính đảng phái của nghị quyết. Nếu mục tiêu thật sự là chống bạo lực, một nghị quyết lưỡng đảng hoàn toàn khả thi. Thay vào đó, phe đa số lại chọn văn bản tôn vinh Kirk như biểu tượng của sự thống nhất, điều mà Alexandria Ocasio-Cortez cho là gây tổn thương kí ức của những cộng đồng từng chịu đựng nạn phân biệt chủng tộc. Hành động này, thay vì hàn gắn, có thể khoét sâu thêm vết rạn.

 

Đặc biệt, cô cảnh báo về nguy cơ đe dọa tự do ngôn luận. Alexandria Ocasio-Cortez cho rằng chính quyền đang lợi dụng thời điểm này để gây áp lực lên truyền thông, thậm chí đe dọa đóng cửa kênh phát sóng nếu họ phát ra những tiếng nói phản biện. Đây là lời cảnh tỉnh rằng nếu các tiếng nói phản biện bị bịt lại, không gian công cộng sẽ trở nên đơn điệu và dân chủ sẽ mất sức đề kháng.

 

Dù tranh luận gay gắt, Alexandria Ocasio-Cortez vẫn nhắc đến gia đình Kirk và bày tỏ sự cảm thông. Điều này giúp bài phát biểu của cô không bị xem như một đòn công kích cá nhân mà như một lời kêu gọi trách nhiệm công dân.

 

Ở một tầm rộng hơn, phát biểu này phản ánh một xu hướng khác trong chính trị Mĩ: công chúng đòi hỏi kí ức trung thực, không chỉ tưởng niệm phần tốt mà còn đối diện với phần tối. Một nền dân chủ trưởng thành phải có khả năng vừa tưởng nhớ vừa giữ khoảng cách phê phán, vừa tôn trọng người đã khuất vừa không che giấu phần di sản gây tổn hại.

 

Phát biểu của Alexandria Ocasio-Cortez không chỉ phản đối một nghị quyết cụ thể mà còn nhắc dân Mĩ nhớ rằng tưởng niệm không đồng nghĩa với cổ vũ, tôn trọng không đồng nghĩa với đồng thuận và phê phán không đồng nghĩa với tấn công. Đó là một yêu cầu đạo đức: chính trị cần minh bạch hơn, trung thực hơn, và đoàn kết phải được xây dựng trên nền tảng sự thật chứ không phải sự tô vẽ giả dối.

 

                                                       •••••

 

Dưới đây là bản dịch của tôi, bám theo nguyên văn nội dung phát biểu của Alexandria Ocasio-Cortez:

 

Thưa các vị Dân biểu,

 

Hôm nay, các Hạ nghị sĩ Cộng hòa đưa lên bàn nghị sự một nghị quyết “vinh danh cuộc đời và di sản” của Charlie Kirk. Tôi đã bỏ phiếu NO.

 

Lên án sự tàn bạo của vụ sát hại Kirk là điều hiển nhiên, việc đó đặc biệt quan trọng để giúp ổn định một môi trường chính trị ngày càng bất an và dễ biến động khi người dân cảm thấy bị đe dọa. Chúng ta có thể không đồng ý với Charlie và cùng nhau lên án hành động độc ác của việc giết người. Đó là một giá trị nền tảng của nước Mĩ.

 

Điều đó cho thấy rõ sự liều lĩnh và dụng ý chia rẽ của phe đa số khi họ chọn đưa nghị quyết này ra theo hướng đảng phái, thay vì tìm một giải pháp lưỡng đảng để lên án bạo lực chính trị và tưởng niệm cái chết của Kirk, như Quốc hội từng làm với cố Melissa Hortman. Thay vào đó, phe đa số tiến hành một nghị quyết mang đến nỗi đau lớn cho hàng triệu người Mĩ đã trải qua chế độ phân biệt chủng tộc segregation, thời Jim Crow, và di sản của định kiến áp bức cho đến hôm nay.

 

Chúng ta nên rõ ràng về Charlie Kirk là người như thế nào. Một người tin rằng đạo luật Dân quyền (Civil Rights Act) trao quyền bỏ phiếu cho người Mĩ gốc Phi là một sai lầm; người sau lời tấn công bạo lực vào Paul Pelosi đã nói rằng “có một người yêu nước vĩ đại nào đó” nên giải cứu kẻ tấn công; và người đã buộc tội người Do Thái kiểm soát không chỉ các trường cao đẳng mà còn kiểm soát cả các tổ chức phi lợi nhuận, phim ảnh, Hollywood, tất cả mọi thứ. Những lời nói và niềm tin ấy là thiếu hiểu biết trong khi cố gắng tước bỏ quyền của hàng triệu người Mĩ, hoàn toàn không giống với chuyện “làm việc không ngừng vì sự thống nhất” như phe đa số khẳng định trong nghị quyết này.

 

Cũng quan trọng không kém là Quốc hội phải đoàn kết để bác bỏ nỗ lực của chính quyền nhằm biến khoảnh khắc này thành một cuộc tấn công toàn diện vào tự do ngôn luận trên toàn đất nước. Với danh nghĩa Charlie Kirk, chính quyền Trump và Ủy ban truyền thông liên bang FCC giờ đây đang hành động theo cách toan tính đe dọa đóng cửa ABC và bất kì phương tiện truyền thông nào cho phép phát sóng những tiếng nói chỉ trích chính trị. Đây là một cuộc tấn công ghê tởm đối với người dân Mĩ và những quyền theo Tu chính án thứ nhất (First Amendment) vốn xác định chúng ta là một quốc gia. Đây cũng là trách nhiệm của ABC khi họ từ chối tham gia vào sự tha hóa và leo thang của kiểm duyệt này.

 

Chúng tôi tiếp tục cầu nguyện cho gia đình và những người thân của ông Kirk sau hành động kinh khủng đã xảy ra. Tôi đặc biệt bày tỏ sự cảm thông trước nỗi đau mà vợ và các con ông đang phải chịu đựng. Tôi hiểu rằng nỗi đau ấy của họ là không thể đo đếm được…

 

- tino -

--------------

youtube.com

Rep. Alexandria Ocasio-Cortez (D-NY) on Resolution Honoring Charlie Kirk

 

 





DIỄN VĂN CỦA TỔNG THỐNG PHÁP EMMANUEL MACRON TẠI DIỄN ĐÀN LIÊN HIỆP QUỐC, NGÀY 22-9-2025, VỀ GIẢI PHÁP HAI QUỐC GIA ISRAEL & PALESTINE (Tino Cao | Facebook)

 



Diễn văn của Tổng Thống Cộng Hòa Pháp Emmanuel Macron tại Diễn Đàn Liên Hiệp Quốc, ngày 22.9.2025, về giải pháp hai nhà nước Israel và Palestine  

Tino Cao

23 tháng 9, 2025  lúc 03:22 

https://www.facebook.com/minhquyenus/posts/pfbid02LjBCvJY2hDA42wgywdEsD8Uz8V5D6cFRDDpjGahY6x2E9KxsR71pSR2mVxxnMFy2l

 

Bản dịch tiếng Việt của Tino, dựa trên bản văn tiếng Pháp đăng tại website của Văn phòng Phủ Tổng thống Pháp, Điện Élysée Paris (link ở phần bình luận)

 

                                                            ••••

 

Thưa bà chủ tịch Đại hội đồng, thưa ngài tổng thư kí,

Thưa quý vị nguyên thủ quốc gia, quý vị lãnh đạo chính phủ,

Thưa quý bà, quý ông,

 

Chúng ta có mặt tại đây bởi vì thời khắc đã đến. Đã đến lúc phải giải thoát 48 con tin đang bị Hamas giam giữ. Đã đến lúc phải chấm dứt chiến tranh, chấm dứt những đợt bom trút xuống Gaza, chấm dứt những cuộc thảm sát và cảnh người dân buộc phải bỏ chạy. Đã đến lúc, bởi tình trạng khẩn cấp đang ở khắp nơi. Thời khắc của hòa bình đã đến, bởi chúng ta chỉ còn cách khoảnh khắc đánh mất nó một bước ngắn. Đó là lí do chúng ta có mặt nơi đây hôm nay. Có người sẽ nói là quá muộn, có người sẽ bảo là quá sớm. Nhưng một điều chắc chắn: chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.

 

Năm 1947, chính hội nghị này đã quyết định chia tách Palestine dưới chế độ ủy trị thành hai quốc gia, một quốc gia Do Thái và một quốc gia Ả Rập, công nhận quyền tự quyết của mỗi dân tộc. Cộng đồng quốc tế khi đó đã khẳng định sự tồn tại của Nhà nước Israel, hoàn tất định mệnh của một dân tộc sau hàng ngàn năm lưu lạc và bị bách hại để rồi cuối cùng xây dựng nên một nền dân chủ tươi đẹp. Nhưng lời hứa về một Nhà nước Ả Rập, cho đến nay, vẫn chưa thành hiện thực.

 

Từ đó đến nay, người Israel và người Palestine đã đi qua một con đường dài, nơi hi vọng và tuyệt vọng luôn đan xen, mỗi bên theo cách riêng của mình. Và chúng ta, mỗi người trong chúng ta, cũng đã cùng bước đi với họ, theo lịch sử và theo cảm thức riêng. Nhưng sự thật là chúng ta phải gánh lấy trách nhiệm tập thể vì đã thất bại cho đến nay trong việc xây dựng một nền hòa bình công bằng và bền vững cho Trung Đông.

 

Điều hiển nhiên ấy đã bùng lên trước mắt chúng ta ngày 7 tháng 10 năm 2023, khi nhân dân Israel hứng chịu cuộc tấn công khủng bố tồi tệ nhất trong lịch sử của họ: 1224 người bị giết, 4834 người bị thương, 251 người bị bắt cóc.

 

Sự tàn bạo của Hamas và những kẻ đồng lõa trong cuộc thảm sát ấy đã làm Israel và cả thế giới bàng hoàng. Ngày 7 tháng 10 vẫn còn là một vết thương nhức nhối trong tâm hồn người Israel cũng như trong lương tri nhân loại. Chúng ta lên án nó một cách dứt khoát, vì không gì, ở bất kì đâu, có thể biện minh cho khủng bố. Hôm nay, chúng ta nghĩ đến các nạn nhân và gia đình của họ. Chúng ta chia sẻ lòng cảm thông với người Israel và trước hết, đòi hỏi mọi con tin còn bị giam giữ ở Gaza phải được trả tự do vô điều kiện. Người Pháp chúng tôi đã cử hành quốc tang cho 51 đồng bào bị sát hại ngày hôm đó, cùng tất cả các nạn nhân khác. Chúng ta sẽ không bao giờ quên. Không bao giờ. Và cũng không bao giờ từ bỏ cuộc chiến sinh tử chống lại chủ nghĩa bài Do Thái.

 

Người Pháp chúng tôi hiểu thế nào là nỗi đau của khủng bố. Chúng tôi còn khắc ghi trong tim kí ức về tình đoàn kết được bày tỏ sau các vụ khủng bố ở Paris ngày 7 tháng 1 năm 2015, khi hàng chục lãnh đạo thế giới cùng xuống đường, trong đó có thủ tướng Israel và tổng thống Palestine.

 

Chúng tôi hiểu rằng không thể có sự yếu mềm trước khủng bố. Chúng tôi cũng hiểu mối nguy của những cuộc chiến tranh bất tận. Chúng tôi biết rằng luật pháp phải luôn thắng thế trước bạo lực. Và chúng tôi cũng hiểu, từ lịch sử của mình, rằng gắn bó với giá trị phổ quát và khát vọng hòa bình vừa là di sản quá khứ, vừa là điều kiện để được cứu rỗi trong tương lai.

 

Tôi khẳng định điều đó nhân danh tình hữu nghị của chúng tôi với Israel, một tình hữu nghị chưa bao giờ suy giảm. Tôi cũng nói điều đó nhân danh tình hữu nghị của chúng tôi với nhân dân Palestine, để lời hứa khởi đầu của Liên Hiệp Quốc, về hai nhà nước sống cạnh nhau trong hòa bình và an ninh, trở thành hiện thực.

 

Thế nhưng, lúc này đây, Israel vẫn đang tiếp tục các chiến dịch quân sự ở Gaza với mục tiêu tuyên bố là tiêu diệt Hamas. Nhưng thực tế, hàng trăm ngàn người dân phải rời bỏ nhà cửa, bị thương, đói khát, chấn thương tâm lí, đang tiếp tục bị hủy hoại. Hamas đã bị suy yếu đáng kể, và con đường chắc chắn nhất để giải thoát các con tin là một thỏa thuận ngừng bắn bền vững.

 

Không còn gì, tuyệt nhiên không còn gì, có thể biện minh cho việc kéo dài chiến tranh ở Gaza. Trái lại, mọi lẽ đều đòi hỏi phải chấm dứt nó, dứt khoát và ngay bây giờ. Để cứu sống những con tin Israel đang bị giam cầm trong điều kiện khủng khiếp. Để cứu sống hàng trăm ngàn thường dân Palestine bị dày vò bởi đói khát, sợ hãi, tang tóc. Cứu sống tất cả sinh mạng.

 

Bởi trong gần hai năm qua, chính sự chối bỏ nhân tính của người khác, chính sự hi sinh mạng người đã ngự trị. Từ ngày 7 tháng 10, chính sự sống của tha nhân đã bị phủ nhận.

 

Chúng tôi đã nói ngay từ ngày đầu của cuộc chiến ở Gaza: một mạng sống có giá trị ngang bằng một mạng sống. Tôi hiểu điều đó khi ôm lấy gia đình các con tin ở Tel Aviv và Paris. Tôi nghĩ tới người mẹ của Eyatar David, một con tin bị bỏ đói và bị phơi bày trước đám đông bởi những kẻ hành hạ anh. Tôi nghĩ đến Nimrod Cohen, chàng thanh niên 19 tuổi, có người cha mà tôi vừa chào hỏi. Tôi cũng hiểu điều đó khi đến thăm những nạn nhân Palestine của các chiến dịch quân sự Israel, trú ẩn ở Al-Arish, những phụ nữ, những trẻ em với ánh mắt mà tôi sẽ không bao giờ quên.

 

Tôi hiểu điều đó khi gặp những thanh niên Gaza được đón nhận ở Pháp, và tôi nghĩ đến Rita Baroud, lẽ ra hôm nay đã có mặt ở đây, vẫn đang mang lời chứng thực về nỗi tuyệt vọng của gia đình cô tại Gaza.

 

Một mạng sống có giá trị ngang bằng một mạng sống. Và bổn phận của chúng ta là bảo vệ cả hai bên, một bổn phận không thể chia cắt, như chính nhân tính phổ quát của chúng ta.

 

Giải pháp để phá vỡ vòng xoáy chiến tranh và hủy diệt chính là sự thừa nhận lẫn nhau: thừa nhận tính chính đáng, nhân tính và phẩm giá của nhau. Để mỗi người, mỗi bên, một lần nữa có thể thấy được gương mặt con người ở nơi chiến tranh đã che phủ bằng chiếc mặt nạ kẻ thù. Để hiểu rằng cả Israel và Palestine đều đang trong một nỗi cô độc song sinh: sự cô độc của người Israel sau cơn ác mộng ngày 7 tháng 10; và sự cô độc của người Palestine kiệt quệ trong một cuộc chiến vô tận.

 

Thời khắc đã đến. Bởi điều tồi tệ nhất có thể xảy ra: sự hi sinh của thêm bao nhiêu thường dân, việc đẩy dân Gaza sang Ai Cập, việc sáp nhập Bờ Tây, cái chết của các con tin, hay những “sự đã rồi” thay đổi vĩnh viễn cục diện. Đó là lí do, chính là lí do, chúng ta phải mở ra con đường hòa bình hôm nay, ngay tại nơi này. Từ tháng 7 vừa qua, tốc độ sự kiện đã khủng khiếp đến mức có nguy cơ rằng các hiệp định Abraham hay Camp David sẽ bị chính hành động của Israel làm lung lay, khiến hòa bình xa vời ở Trung Đông. Trên vai chúng ta là một trách nhiệm lịch sử: phải làm tất cả để giữ lại khả năng của giải pháp hai nhà nước.

 

Thời khắc đã đến. Chính vì thế, trung thành với cam kết lịch sử của đất nước tôi tại Trung Đông, vì hòa bình giữa nhân dân Israel và nhân dân Palestine, tôi long trọng tuyên bố: Pháp hôm nay công nhận Nhà nước Palestine.

 

Sự công nhận này là cách để khẳng định rằng nhân dân Palestine không phải là một dân tộc “thừa ra”. Ngược lại, như lời thi sĩ Mahmoud Darwish, đó là một dân tộc “không bao giờ nói lời vĩnh biệt với bất cứ điều gì”. Một dân tộc kiêu hãnh với lịch sử, gắn rễ vào mảnh đất, và đầy phẩm giá.

 

Sự thừa nhận những quyền chính đáng của người Palestine không hề lấy đi điều gì khỏi quyền lợi của người Israel, những quyền mà nước Pháp đã ủng hộ ngay từ ngày đầu tiên và vẫn hết sức gắn bó. Chính vì chúng tôi tin rằng việc công nhận Palestine là điều kiện duy nhất để Israel có hòa bình. Chưa bao giờ nước Pháp quay lưng với Israel khi an ninh của họ bị đe dọa, kể cả trước những đòn tấn công từ Iran.

 

Việc công nhận Nhà nước Palestine cũng là một thất bại cho Hamas và cho tất cả những kẻ gieo rắc hận thù bài Do Thái, nuôi dưỡng ám ảnh chống Do Thái, và nuôi ý đồ hủy diệt Israel.

 

Sự công nhận của Pháp được đồng hành bởi nhiều quốc gia khác, công bố ngay hôm nay, trong đó có Andorra, Úc, Bỉ, Canada, Luxembourg, Malta, Monaco, Bồ Đào Nha, Vương quốc Anh, San Marino. Họ đã chờ đợi cùng chúng tôi thời khắc này và, đáp lại lời kêu gọi hồi tháng 7, đã chọn trách nhiệm, lẽ phải và hòa bình. Trước đó, Tây Ban Nha, Ireland, Na Uy và Slovenia đã đi trước vào năm 2024, cùng nhiều nước khác trước nữa.

 

Sự công nhận này mở ra con đường cho một cuộc thương lượng có ích cho cả Israel lẫn Palestine.

 

Con đường ấy chính là Kế hoạch hòa bình và an ninh cho tất cả, do Ả Rập Xê Út và Pháp trình lên hội nghị này, được thông qua với một đa số áp đảo. Kế hoạch thể hiện khát vọng chung: phá vỡ vòng xoáy bạo lực, thay đổi cục diện trên thực địa. Chúng ta đã biết bước lại gần nhau, vượt khỏi những thế thủ quen thuộc và đặt ra những mục tiêu cụ thể. Giờ là lúc cùng nhau khởi động một cơ chế hòa bình đáp ứng nhu cầu của cả hai dân tộc.

 

Giai đoạn đầu tiên của kế hoạch này là tình thế khẩn cấp: giải thoát 48 con tin và chấm dứt toàn bộ các chiến dịch quân sự tại Gaza. Tôi đánh giá cao nỗ lực của Qatar, Ai Cập và Hoa Kì, và kêu gọi Israel đừng làm gì cản trở. Hamas đã bị vô hiệu hóa về mặt quân sự với các thủ lĩnh và người ra quyết định bị loại bỏ. Giờ nó phải bị vô hiệu hóa cả về mặt chính trị để bị tháo dỡ hoàn toàn. Khi thỏa thuận ngừng bắn được thông qua, chúng ta phải khẩn trương thực hiện một nỗ lực tập thể quy mô lớn nhằm cứu trợ dân thường Gaza. Tôi cảm ơn Ai Cập và Jordan vì sự dấn thân của họ, và nhắc lại với Israel nghĩa vụ tuyệt đối phải tạo điều kiện cho viện trợ nhân đạo đến Gaza, nơi mà người dân đang thiếu thốn tất cả.

 

Giai đoạn thứ hai là ổn định và tái thiết Gaza. Một chính quyền chuyển tiếp, gồm có Chính quyền Palestine, thế hệ trẻ Palestine và lực lượng an ninh được đào tạo tăng tốc, sẽ nắm độc quyền an ninh tại Gaza. Chính quyền này sẽ tiến hành giải giáp và giải thể Hamas, với sự hỗ trợ của các đối tác quốc tế và các nguồn lực cần thiết. Pháp sẵn sàng góp phần vào một lực lượng quốc tế ổn định, đồng thời cùng các đối tác châu Âu đào tạo và trang bị cho lực lượng an ninh Palestine. Khi đàm phán cho phép, Hội đồng Bảo an có thể quyết định triển khai một phái bộ hỗ trợ dân sự và an ninh, phối hợp với giới chức Palestine và với sự đồng thuận của Israel.

 

Nhà nước Palestine cũng sẽ có trách nhiệm đem lại hi vọng cho dân mình, vốn đã quá khổ đau vì bạo lực, chiếm đóng, chia rẽ và quản trị yếu kém. Vì thế, họ cần mang đến cho dân tộc mình một khuôn khổ dân chủ mới mẻ và an toàn. Tổng thống Mahmoud Abbas đã cam kết với thái tử Mohammed bin Salman và với tôi rằng: ông lên án mạnh mẽ khủng bố ngày 7.10.2023, ông ủng hộ giải giáp Hamas, loại trừ tổ chức này khỏi bộ máy điều hành tương lai của Gaza cũng như toàn bộ lãnh thổ Palestine, ông hứa đấu tranh chống các diễn ngôn thù hận, và ông cam kết cải cách sâu rộng nền quản trị Palestine.

 

Pháp sẽ theo dõi chặt chẽ việc thực hiện từng cam kết ấy. Một chính quyền Palestine đổi mới là điều kiện tiên quyết cho thành công của các cuộc đàm phán cuối cùng về quy chế của Palestine. Trong khuôn khổ đó, tôi sẵn sàng quyết định mở một tòa đại sứ bên cạnh Nhà nước Palestine, ngay khi tất cả con tin được trả tự do và lệnh ngừng bắn được thiết lập.

 

Yêu cầu của Pháp đối với Israel cũng không kém phần khắt khe. Cùng các đối tác châu Âu, chúng tôi sẽ gắn mức độ hợp tác với Israel với những quyết định cụ thể của họ trong việc chấm dứt chiến tranh và bước vào đàm phán hòa bình.

 

Chỉ có đi theo con đường này, chúng ta mới đạt được một nhà nước Palestine có chủ quyền, độc lập, phi quân sự, với toàn bộ lãnh thổ được thống nhất, công nhận Israel và được Israel công nhận - trong một vùng đất cuối cùng sẽ được hưởng hòa bình.

 

Tôi cũng chờ đợi các đối tác Ả Rập và Hồi giáo, những nước chưa làm, sẽ thực hiện cam kết của mình là công nhận Israel và thiết lập quan hệ bình thường với nước này ngay khi Nhà nước Palestine ra đời. Như thế, chúng ta sẽ chứng minh bằng một sự công nhận kép, có lợi cho hòa bình và an ninh chung ở Trung Đông.

 

Thưa quý vị, đây chính là kế hoạch hòa bình của chúng ta. Nó tạo dựng một lộ trình khắt khe để thoát khỏi chiến tranh và bước vào giai đoạn đàm phán quyết định. Nó biến hòa bình Israel - Palestine thành trụ cột đầu tiên của một kiến trúc mới cho hòa bình và an ninh ở Trung Đông. Nó cũng mở ra triển vọng hội nhập kinh tế sâu rộng hơn.

 

Không điều gì có thể thành hiện thực nếu chính quyền Israel không thực sự đón nhận khát vọng chung này - khát vọng cuối cùng đạt được giải pháp hai nhà nước. Tôi biết những ngần ngại và lo âu của họ. Tôi lắng nghe với sự tôn trọng nỗi buồn, sự mệt mỏi của người Israel; và tôi muốn tin rằng chính quyền Israel cũng sẽ biết lắng nghe, và có đủ sức mạnh để dấn bước.

 

Tôi nhớ lại mình còn là một thanh niên khi nghe tin dữ: Yitzhak Rabin bị ám sát cách đây gần 30 năm, chỉ vì ông dám khao khát hòa bình. Trước khi ngã xuống, vị chiến binh kiêu hùng ấy của Nhà nước Israel đã nói: “Tôi đã làm chiến tranh chừng nào còn không có cơ hội hòa bình”. Hôm nay, cơ hội ấy đang ở ngay trước mắt. Có 142 quốc gia đang chìa bàn tay hòa bình, sẵn sàng được nắm lấy.

 

Vậy nên, vâng, đã đến lúc chấm dứt chiến tranh ở Gaza, chấm dứt thảm sát, chấm dứt cái chết, ngay lập tức. Sự khẩn cấp bắt buộc chúng ta phải làm điều đó. Đã đến lúc để Israel được sống trong hòa bình và an ninh, từ Galilê đến Hồng Hải, qua Biển Chết, hồ Tibêria và Jerusalem. Đã đến lúc không ai còn tranh cãi về sự tồn tại của một Nhà nước Israel, để điều ấy trở thành hiển nhiên.


Đã đến lúc phải mang lại công lí cho nhân dân Palestine, và như thế là công nhận một Nhà nước Palestine, quốc gia anh em, láng giềng, ở Gaza, Bờ Tây và tại Jerusalem. Đã đến lúc quét sạch bóng ma khủng bố khỏi vùng đất này và dựng xây hòa bình. Vâng, chính việc xây dựng hòa bình là điều gắn kết chúng ta nơi đây. Và từ đó, một niềm hi vọng có thể được hình thành.

Vào thời khắc khi với một số người, một năm mới đang bắt đầu, thì đây là một sự lựa chọn phải được đưa ra, và cũng là nghĩa vụ của chúng ta. Hòa bình bao giờ cũng đòi hỏi nhiều hơn, khó khăn hơn tất cả các cuộc chiến.

 

Nhưng thời khắc đã đến.

 

                                                    ••••

* 𝘭𝘰𝘳𝘪𝘨𝘪𝘯𝘢𝘭 𝘧𝘳𝘢𝘯𝘤̧𝘢𝘪𝘴:

 

𝐃𝐢𝐬𝐜𝐨𝐮𝐫𝐬 𝐝𝐮 𝐏𝐫𝐞́𝐬𝐢𝐝𝐞𝐧𝐭 𝐝𝐞 𝐥𝐚 𝐑𝐞́𝐩𝐮𝐛𝐥𝐢𝐪𝐮𝐞, 𝐄𝐦𝐦𝐚𝐧𝐮𝐞𝐥 𝐌𝐚𝐜𝐫𝐨𝐧, 𝐚̀ 𝐥𝐚 𝐭𝐫𝐢𝐛𝐮𝐧𝐞 𝐝𝐞𝐬 𝐍𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧𝐬 𝐮𝐧𝐢𝐞𝐬 𝐥𝐨𝐫𝐬 𝐝𝐞 𝐥𝐚 𝐜𝐨𝐧𝐟𝐞́𝐫𝐞𝐧𝐜𝐞 𝐩𝐨𝐮𝐫 𝐥𝐚 𝐬𝐨𝐥𝐮𝐭𝐢𝐨𝐧 𝐚̀ 𝐝𝐞𝐮𝐱 𝐄𝐭𝐚𝐭𝐬.

 

Madame la Présidente de l’Assemblée générale,

Monsieur le Secrétaire général,

Mesdames et messieurs les chefs d’Etat et de gouvernement,

Mesdames et Messieurs,

 

Nous sommes là car le temps est venu. Le temps est venu de libérer les 48 otages détenus par le Hamas. Le temps est venu d’arrêter la guerre, les bombardements à Gaza, les massacres et les populations en fuite. Le temps est venu car l’urgence est partout. Le temps de la paix est venu, car nous sommes à quelques instants de ne plus pouvoir la saisir. C’est pour cela que nous nous retrouvons aujourd’hui ici. Certains diront trop tard, d’autres diront trop tôt. Une chose est sûre : nous ne pouvons plus attendre.

 

En 1947, cette Assemblée décidait du partage de la Palestine mandataire entre deux Etats, l’un juif et l’autre arabe, et reconnaissait ainsi le droit de chacun à l’autodétermination. La communauté internationale consacrait là l’Etat d’Israël, accomplissant le destin de ce peuple, enfin, après des millénaires d’errance et de persécution, et qui put fonder là une si belle démocratie. La promesse d’un Etat arabe, elle, reste, jusqu’à ce jour, inachevée.

 

Depuis lors, c’est un long chemin d’espérance et de désespoir mêlés qu’Israéliens et Palestiniens ont parcouru chacun à leur manière. Et nous, nous avons cheminé avec eux, chacun d’entre nous selon son histoire et sa sensibilité. Mais la vérité est que nous portons la responsabilité collective d’avoir failli jusqu’ici à bâtir une paix juste et durable au Proche-Orient.

 

C’est l’évidence même qui s’est imposée à nous le 7 octobre 2023, lorsque le peuple israélien a subi la pire attaque terroriste de son histoire. 1224 hommes, femmes et enfants tués. 4834 hommes, femmes et enfants blessés. 251 hommes, femmes et enfants enlevés.

 

La barbarie du Hamas et de ceux qui ont collaboré à ce massacre a stupéfait Israël et le monde. Le 7 octobre est une blessure encore vive pour l’âme israélienne comme pour la conscience universelle. Nous la condamnons sans aucune nuance car rien, jamais, nulle part, ne peut justifier de recourir au terrorisme. Nous pensons en ce jour aux victimes et à leurs familles. Nous disons notre compassion aux Israéliens et exigeons avant toute autre chose que tous les otages encore détenus à Gaza soient libérés sans aucune condition.

 

Nous Français avons rendu un hommage national à nos 51 compatriotes assassinés ce jour-là, et à toutes les victimes du 7 octobre 2023. Nous ne les oublierons pas. Jamais. Comme jamais nous ne cesserons le combat existentiel contre l’antisémitisme.

 

Français, nous savons la morsure du terrorisme. Nous portons au cœur le souvenir du témoignage de fraternité offert après les attentats commis à Paris le 7 janvier 2015, par des dizaines de dirigeants étrangers manifestant avec eux, au premier rang desquels le Premier ministre israélien et le président de l’Autorité palestinienne.

 

Nous savons qu’aucune faiblesse n’est possible face aux terroristes. Nous savons aussi le danger des guerres sans fin. Nous savons que le droit toujours doit l’emporter sur la force. Nous savons enfin de notre Histoire que l’attachement à l’universel et à la paix est l’héritage des siècles passés comme la condition du salut.

 

J’affirme cela au nom de notre amitié avec Israël, à qui notre engagement n’a jamais fait défaut. Au nom de notre amitié aussi avec le peuple palestinien pour qui nous voulons que la promesse initiale des Nations unies, celle de deux Etats vivant côte à côte en paix et en sécurité devienne réalité.

 

Or à cette heure, Israël étend encore ses opérations militaires à Gaza dans l’objectif déclaré de détruire le Hamas. Mais ce sont les vies de centaines de milliers de personnes déplacées, blessées, affamées, traumatisées qui continuent d’être détruites. Alors même que le Hamas a été considérablement affaibli et que la négociation d’un cessez-le-feu durable reste le moyen le plus sûr d’obtenir la libération des otages.

 

Rien, rien ne justifie plus la poursuite de la guerre à Gaza. Rien. Tout commande au contraire d’y mettre un terme définitif maintenant, à défaut de l’avoir fait plus tôt. Pour sauver des vies. Les vies des otages israéliens encore détenus dans des conditions atroces. Les vies des centaines de milliers de civils palestiniens accablés par la faim, la souffrance, la peur de mourir, le deuil de leurs proches.

 

Sauver toutes les vies. Car depuis désormais près de deux ans, c’est bien la négation de l’humanité de l’autre et le sacrifice de la vie humaine qui prévalent. Oui, depuis le 7 octobre, c’est bien la vie de l’autre qui est niée.

 

Nous le disons depuis le premier jour de la guerre à Gaza : une vie vaut une vie. Je le sais pour avoir pris dans mes bras les familles des otages rencontrées à Tel Aviv puis à Paris. Je pense à cet instant à la mère d’Eyatar David, otage affamé et montré à la foule par ses bourreaux. Je pense à Nimrod Cohen, otage de dix-neuf ans, dont je viens de saluer le père. Je le sais pour être aussi allé au chevet des victimes palestiniennes des opérations militaires israéliennes, réfugiées à Al-Arish, des femmes, des enfants, dont je n’oublierai pas le regard.

 

Je le sais, pour avoir rencontré des jeunes de Gaza accueillis en France et je pense à Rita Baroud qui aurait dû être avec nous aujourd’hui et qui continue de témoigner de la détresse de ses proches à Gaza.

 

Une vie vaut une vie. Et notre devoir à tous est de protéger les uns et les autres, devoir indivisible, comme l’est notre humanité commune.

 

Une solution existe pour briser le cycle de la guerre et de la destruction. C’est la reconnaissance de l’autre, de sa légitimité, de son humanité et de sa dignité. Que les uns et les autres rouvrent les yeux et voient des visages humains là où la guerre a placé le masque de l’ennemi ou les traits d’une cible.

 

C’est la reconnaissance qu’Israéliens et Palestiniens vivent dans une solitude jumelle, solitude des Israéliens après le cauchemar historique du 7 octobre 2023, solitude des Palestiniens à bout de force dans cette guerre sans fin

 

Le temps est venu. Car le pire peut advenir, qu’il s’agisse du sacrifice de tant d’autres civils, de l’expulsion de la population de Gaza vers l’Egypte, de l’annexion de la Cisjordanie, de la mort des otages détenus par le Hamas, ou des faits accomplis qui changent de manière irréversible la situation sur le terrain.

 

C’est pour cela, c’est pour cela que nous devons aujourd’hui, ici même, ouvrir ce chemin de paix, car depuis juillet dernier, l’accélération des évènements est terrible. Au point où nous en sommes, il est à craindre que les accords d’Abraham ou de Camp David soient remis en cause par l’action d’Israël et que la paix devienne impossible pour longtemps au Moyen-Orient.

 

Il pèse donc sur nous une responsabilité historique. Nous devons tout faire pour préserver la possibilité même d’une solution à deux Etats, Israël et la Palestine, vivant côte-à-côte en paix et en sécurité.

 

Le temps est venu. C’est pourquoi, fidèle à l’engagement historique de mon pays au Proche-Orient, pour la paix entre le peuple israélien et le peuple palestinien, je déclare que la France reconnaît aujourd’hui l’Etat de Palestine.

 

Cette reconnaissance est une manière d’affirmer que le peuple palestinien n’est pas un peuple en trop. Qu’il est au contraire ce peuple qui ne dit jamais adieu à rien, pour parler avec Mahmoud Darwich. Un peuple fort de son Histoire, de son enracinement, de sa dignité.

 

La reconnaissance des droits légitimes du peuple palestinien n’enlève rien aux droits du peuple israélien, que la France a soutenus dès le premier jour et au respect desquels elle n’est pas moins attachée. Précisément car nous sommes convaincus que cette reconnaissance est la solution qui seule permettra la paix pour Israël. Jamais la France n’a manqué à Israël quand sa sécurité était en jeu, y compris face aux frappes iraniennes.

 

Cette reconnaissance de l’Etat de Palestine est une défaite pour le Hamas comme pour tous ceux qui attisent la haine antisémite, nourrissent des obsessions antisionistes et veulent la destruction de l’Etat d’Israël.

 

Cette reconnaissance de la France est accompagnée par celles qui seront annoncées aujourd’hui entre autres, et je les en remercie, celles d’Andorre, de l’Australie, de la Belgique, du Canada, du Luxembourg, de Malte, de Monaco, du Portugal, du Royaume-Uni, de Saint-Marin, qui ont attendu avec nous ce moment et, saisissant l’appel de juillet dernier, ont fait le choix de la responsabilité, de l’exigence et de la paix.

 

Cela, après le choix fait par l’Espagne, l’Irlande, la Norvège et la Slovénie en 2024, et tant d’autres auparavant.

 

Cette reconnaissance ouvre le chemin d’une négociation utile aux Israéliens comme aux Palestiniens. Ce chemin est celui du plan de paix et de sécurité pour tous que l’Arabie Saoudite et la France ont soumis au vote de cette Assemblée, qui l’a adopté à une très large majorité. Il porte notre ambition commune de briser l’engrenage de la violence et de changer la donne sur le terrain.

 

Nous avons su faire un pas les uns vers les autres, sortir de nos postures habituelles et nous donner des objectifs concrets. Il nous appartient maintenant, ensemble, de déclencher une mécanique de paix répondant aux besoins de chacun.

 

Le premier temps de ce plan de paix et de sécurité pour tous est celui de l’urgence absolue, celle de coupler la libération des 48 otages et la fin des opérations militaires sur tout le territoire de Gaza. Je salue les efforts du Qatar, de l’Egypte et des Etats-Unis pour y parvenir et demande à Israël de ne plus rien faire qui entrave leur aboutissement.

 

Le Hamas a été vaincu sur le plan militaire par la neutralisation de ses chefs et de ses décideurs. Il doit l’être sur le plan politique pour être véritablement démantelé. Dès lors que le cessez-le-feu aura été agréé, c’est un effort massif que nous devrons produire collectivement pour porter secours à la population de Gaza.

 

Je remercie l’Egypte et la Jordanie de leur engagement ici et rappelle à Israël l’obligation absolue qui est la sienne de faciliter l’accès humanitaire à Gaza pour aider une population aujourd’hui démunie de tout.

 

Le deuxième temps est celui de la stabilisation et de la reconstruction à Gaza. Une administration de transition intégrant l’Autorité palestinienne, la jeunesse palestinienne, accompagnée de forces de sécurité dont nous accélérerons la formation, aura le monopole de la sécurité à Gaza.

 

Elle mettra en œuvre le démantèlement et le désarmement du Hamas, avec le soutien des partenaires internationaux et les moyens qui seront nécessaires à cette mission difficile. La France est prête à contribuer à une mission internationale de stabilisation et à soutenir, avec ses partenaires européens, la formation et l’équipement des forces de sécurité palestiniennes.

 

Dès lors que la négociation le permettra, le Conseil de sécurité pourra décider le déploiement d’une mission de soutien civil et sécuritaire, en liaison avec les autorités palestiniennes, avec le consentement des autorités israéliennes.

 

Il reviendra aussi à l’Etat de Palestine de rendre espoir à sa population éprouvée par des années de violence, d’occupation mais aussi de division et d’incurie. Il lui reviendra donc d’offrir à son peuple un cadre d’expression démocratique, renouvelé et sécurisé.

Le président Mahmoud Abbas en a pris l’engagement auprès du prince Mohamed bin Salman et de moi-même.

 

Il a condamné avec force les attaques terroristes du 7 octobre 2023. Il a affirmé son soutien au désarmement du Hamas et s’est engagé à l’exclure de la gouvernance à venir de Gaza comme de l’ensemble du territoire palestinien. Il a affirmé son engagement à lutter contre les discours de haine et a promis une rénovation en profondeur de la gouvernance palestinienne.

 

La France sera attentive à la pleine mise en œuvre de chacun des engagements pris auprès d’elle. Cette Autorité palestinienne renouvelée est une condition nécessaire à la réussite de l’indispensable négociation qu’il faudra reprendre pour parvenir à un accord sur chacune des questions relatives au statut final.

 

C’est dans ce cadre, aussi, que je pourrai décider d’établir une ambassade auprès de l’Etat de Palestine, dès lors que tous les otages détenus à Gaza auront été libérés et qu’un cessez-le-feu aura été établi.

 

L’exigence de la France à l’égard d’Israël ne sera pas moins grande. Avec ses partenaires européens, elle indexera le niveau de sa coopération avec lui sur les dispositions qu’il prendra pour mettre fin à la guerre et négocier la paix.

 

C’est bien grâce à ce chemin que nous obtiendrons un Etat de Palestine souverain, indépendant et démilitarisé regroupant l’ensemble de ses territoires, reconnaissant Israël, et étant reconnu par Israël, dans une région qui connaîtra enfin la paix.

 

J’attends aussi de nos partenaires arabes et musulmans qui ne l’ont pas encore fait, qu’ils tiennent leur engagement de reconnaître l’Etat d’Israël et d’avoir avec lui des relations normales dès lors que l’Etat de Palestine aura été établi. Ainsi ferons-nous la démonstration d’une double reconnaissance au bénéfice de la paix et de la sécurité de tous au Proche-Orient.

 

Voici, Mesdames et Messieurs, quel est notre plan de paix. Il établit un engrenage exigeant pour sortir de la guerre et entrer dans une phase décisive de négociation. Il permet que la paix israélo-palestinienne soit le premier pilier d’une nouvelle architecture de paix et de sécurité au Proche et Moyen-Orient. Il crédibilise aussi la possibilité d’une plus grande intégration économique.

 

Rien ne sera possible sans que les autorités israéliennes s’approprient pleinement notre ambition renouvelée de parvenir enfin à la solution des deux Etats. Je sais leurs réticences et leurs craintes. J’entends avec beaucoup de respect le peuple israélien, sa tristesse et sa fatigue, et je veux croire que les autorités israéliennes l’entendront également et sauront s’engager à leur tour. Je sais que le peuple israélien et ses dirigeants peuvent en avoir la force.

 

Je me souviens du jeune homme que j’étais, apprenant l’assassinat terrible d’Yitzhak Rabin, il y a près de 30 ans, tué pour avoir voulu la paix. Au moment où la mort allait le ravir, le guerrier héroïque de l’Etat d’Israël venait de prononcer ces mots: “J’ai fait la guerre aussi longtemps qu’il n’y avait aucune chance de faire la paix”. Cette chance existe là aujourd’hui. 142 Etats proposent cette paix, main tendue prête à être serrée.

 

Alors, oui, le temps est venu d’arrêter la guerre à Gaza, les massacres, la mort, tout de suite. L’urgence nous le commande. Le temps est venu pour Israël de vivre en paix et en sécurité, de la Galilée à la Mer Rouge, par la mer Morte, par le lac de Tibériade, et par Jérusalem. Le temps est venu de ne plus discuter nulle part l’existence d’un Etat d’Israël et d’en faire une évidence.

 

Le temps est venu de rendre justice au peuple palestinien et ainsi de reconnaître un Etat de Palestine, frère et voisin, à Gaza et en Cisjordanie et par Jérusalem. Le temps est venu de chasser de ces terres le visage hideux du terrorisme et de bâtir la paix. Oui, bâtir la paix, c’est ce qui nous rassemble ici. Et telle est l’espérance qui peut se construire.

 

Alors que pour certains commence une année nouvelle, c’est un choix à faire et c’est notre devoir. La paix est beaucoup plus exigeante, beaucoup plus difficile que toutes les guerres.

 

Mais le temps est venu.

 

—— New York, 22.9.2025

 

https://www.facebook.com/photo?fbid=24788339484138778&set=a.187615724637829

Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron phát biểu tại Diễn Đàn Liên Hiệp Quóc

 

---------------

Tino Cao

https://www.elysee.fr/.../80e-session-de-lassemblee...

ELYSEE.FR

80e session de l’Assemblée générale des Nations unies à New York : première journée.

80e session de l’Assemblée générale des Nations unies à New York : première journée.