08/11/2017
Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn,
dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các
vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?
*
Cứ theo như lời của nhiều vị chuyên nghề xem vận mệnh
qua chỉ tay thì tôi có đường may mắn rất dài, và đường học vấn cũng dài không
kém. Hồi trẻ, tôi tưởng thiệt. Sự thiệt, tiếc thay, chỉ đúng được chừng (gần)
phân nửa.
Tôi quả là may mắn vì có nhiều khoảng thời gian được
cắp sách đến trường, kể cả những trường đại học ở nước ngoài. Chỉ có điều đáng
tiếc là tôi hơi chậm hiểu (và rất chóng quên) nên đến già kiến thức vẫn rất mơ
hồ, về mọi mặt.
Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San
Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương
tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn”
thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.
Cầm hai cuốn giáo khoa trên tay, tổng cộng dám cỡ bẩy
tám trăm trang, mà tôi muốn ứa nước mắt. Khó nuốt thấy rõ. Sách đã dầy lại lắm
biểu đồ, và nhiều hạn từ lạ hoắc. Tra tự điển muốn khùng luôn mà vẫn chỉ hiểu rất
lơ mơ.
Cả hai bài thi giữa khóa của tôi đều không đủ điểm
trung bình. May là dường như cả lớp cũng đều lết bết như nhau nên vị giáo sư phụ
trách rộng lòng ban cho chúng tôi một đặc ân, một cơ hội để “thua me gỡ bài
cào.” Ông sẽ nâng điểm cho sinh viên nào nộp term paper (ngắn
thôi cũng được nhưng tối thiểu phải 500 chữ) viết về kinh nghiệm cá nhân, liên
quan đến thời tiết hay khí hậu.
Mừng hết biết luôn! Tôi nghĩ ngay ra cái tựa rất kêu
(“Kinh Nghiệm Về Thời Tiết Ở Việt Nam Qua Tục Ngữ”) và “nổ như tạc đạn” vì tin
chắc rằng ông thầy mình hoàn toàn không hề biết chi về những điều này:
- Gió bấc
hiu hiu, sếu kêu thì rét
- Mây
xanh thì nắng
Mây trắng thì mưa
Mây trắng thì mưa
- Chơm
chớp đằng Đông vừa trông vừa chạy
Chơm chớp đằng Nam vừa làm vừa chơi
- Chuồn
bay bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng bay vừa thì râm
- Trăng
quầng thì hạn
Trăng tán thì
mưa
Tôi cẩn thận gạch dưới những từ vần điệu: nắng/trắng,
mưa/vừa, hạn/tán ... và giải thích rằng đây là phương cách để kinh nghiệm của
người xưa được lưu truyền một cách dễ dàng.
Excellent ! Tôi được
khen ngợi, được cho điểm tối ưu, cùng với lời mời đi ăn “để chúng ta trao đổi
thêm những kinh nghiệm lý thú về thời tiết ở Việt Nam qua văn chương truyền khẩu.”
Tôi biết (mẹ) gì mà “trao đổi,” cha nội? Cả đời tôi
sống trong phố thị, có thấy “chơm chớp đằng Đông/đằng Tây” hồi nào đâu? Tôi
cũng không dám chắc “sếu” có phải là tên gọi khác của “cò” không nữa? Nếu
không thì e là tôi chưa nhìn thấy con sếu (bằng xương bằng thịt) bao giờ!
Vốn liếng về ca dao và tục ngữ của tôi đều từ cuốn Văn
Học Việt Nam – được giảng dậy ở trường văn khoa Đà Lạt, trước năm
1975 – của tác giả Phạm Văn Diêu. Và vỏn vẹn chỉ có bi nhiêu đó thôi à. Bởi vậy,
tôi quyết định “trốn” luôn ông thầy dậy môn khí tượng ... cho nó đỡ phiền!
Chuyện phiền phức, tuy thế, vẫn cứ theo đuổi cho đến
mãi tuần rồi. Tuần rồi, tôi gặp hai vợ chồng người Tân Tây Lan ở phòng ăn trong
một quán trọ ở thủ đô Manila. Khách vắng, không ai ngoài ba chúng tôi nên họ bắt
chuyện làm quen, rồi hỏi rằng tôi là người Đài Loan hay Nhật Bản?
Cái đù! Tôi chưa bao giờ cảm thấy hãnh diện gì (ráo)
về dòng dõi tiên/rồng nhưng luôn luôn “cải chính” tới bến luôn, nếu bị thiên hạ
tưởng lầm rằng mình thuộc một giống dân (bậy bạ) nào khác. Chả may, ông bà Tân
Tây Lan lại đang có dự tính du lịch Việt Nam nên quay ra hỏi tới tấp về khí hậu
và thời tiết ở quê nhà.
Tôi ngọng, tất nhiên. Tôi sống tha phương đã hơn nửa
đời người, có biết chi đâu về chuyện nắng mưa ở cố hương (ngoài năm ba câu tục
ngữ học thuộc đã lâu) mà dám nói lăng nhăng với người ngoại quốc.
Trăng của vũ trụ thì vẫn lúc quầng, lúc tán. Mây của
bầu trời thì vẫn lúc trắng, lúc xanh. Ở đâu thì chuồn bay thấp cũng mưa, bay
cao cũng nắng, bay vừa cũng râm nhưng riêng ở Việt Nam thì chưa chắc à nha. Khí
hậu và thời tiết ở đất nước tôi – gần đây – bỗng trở nên rất bất thường và hoàn
toàn ngoài dự đoán vì thiên nhiên bị hủy hoại (không thương tiếc) hằng ngày, nhất
là nạn phá rừng.
Hậu quả nhãn tiền và tàn khốc – theo lược thuật của
tác giả Đào Đức Thông, trên trang VNTB:
“Thiên tai luôn luôn đe dọa cuộc sống bình yên của
con người Việt Nam. Từ xưa đến nay, dù bằng cách nào người ta cũng không thể chế
ngự được thiên tai, nhưng có một nghịch lý là chính con người lại gây ra những
tai họa do sự thiếu trách nhiệm, do cẩu thả… khiến cho thiên tai nghiêm trọng
hơn. Trận mưa lũ lịch sử vừa xảy ra với các tỉnh miền núi phía Bắc và Bắc Trung
Bộ làm hơn 100 người thiệt mạng và mất tích, hàng vạn ngôi nhà bị tàn phá, đường
sá, cầu cống, cây cối, hoa màu bị cuốn trôi…ta có thể thấy trong thiên tai có
nguyên nhân từ con người, nói cách khác là nhân họa.”
Ảnh: VNTB
Trong một bài viết khác (“Nhà Gỗ Xác Dân”)
facebooker Trương
Châu Hữu Danh cho biết thêm:
“Chỉ trong vòng 40 năm, những cánh rừng bạt ngàn của
Việt Nam gần như bị xoá sổ. Bao nhiêu năm chiến tranh, hứng chịu bom đạn, rừng
vẫn bạt ngàn xanh ... Sau chiến tranh thì rừng mất sạch. Rừng đi đâu?
...
Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô
không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh
nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng,
các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá. Một thực tế là nhà cán bộ càng
to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi
bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ
trong lũ dữ?”
Không sao đâu. Qúi vị cán bộ đều vẫn “ngủ rất ngon”
lành. Họ vẫn cứ “kê gối cao mà ngủ” như thường – theo nguyên văn của bản
tin của trang Tiếng Dân, đọc
được vào hôm 4 tháng 11 năm 2017, về vụ biệt phủ Yên Bái:
Báo VTC có bài: Thanh tra Chính phủ thừa nhận không thể xử lý được
khối tài sản ‘khủng’ của ông Phạm Sỹ Quý. Về câu hỏi “theo
quy định pháp luật hiện chưa có quy định nào để truy suất nguồn gốc tài sản của
vợ, con ông Phạm Sỹ Quý, điều này có đúng hay không“, ông Bùi Ngọc Lam, Phó Tổng
TTCP cho biết, “trong quy định pháp luật về lĩnh vực này còn có nhiều tồn tại”... Các
“đồng chí” cho vợ, con đứng tên tài sản vẫn kê cao gối mà ngủ.
Báo Công an Nghệ An có bài: Không có ‘vùng cấm’ trong chống tham nhũng, tiêu cực.
Rõ ràng là không có vùng cấm, nhưng người dân phải chờ đợi mỏi mòn, sau gần chục
lần hoãn công bố kết quả, dưới sức ép của dư luận, Thanh tra Chính phủ mới cho
công bố. Còn xử lý thì giao về cho địa phương. Cuối cùng thì ông Quý chỉ đổi ghế,
còn tài sản thì vẫn chưa bị thu hồi.
Thảo nào mà nhà báo Biên
Thùy có bài “Chúc Mừng Ông Phạm Sĩ Qúy” vì sau “thiên tai rồi ‘nhân họa’
liên tiếp ập đến mà ‘biệt phủ’ của gia đình ông chẳng mảy may chút gì cả” và
“trên thực tế thì ông mới chỉ ‘hạ độ cao’ chứ chưa đáp xuống mặt đất. Nhưng đây
cũng là một điều đáng chúc mừng nữa. Phó Chánh Văn phòng HĐND tỉnh tương đương
với Phó Giám đốc cấp Sở, như vậy sự xê dịch không đáng là mấy.”
Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần)
nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Qúy mà tất cả quan chức của
chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên
con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, dành giật thu vén nên còn tâm trí
đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự – nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời
tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái.
Blogger Trần
Văn đã có lời khuyên mọi người đừng “nhẹ dạ, cả tin ... ảo tưởng vào
thành tâm, thiện ý của giới lãnh đạo Đảng CSVN” nữa. Dân Việt phải lo tự cứu đi
thôi.
No comments:
Post a Comment