Monday, July 1, 2024

VIỆT NAM LÀ ĐIỂM ĐẾN LỚN VÀ LÀ THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ NGÀ VOI, SỪNG TÊ GIÁC (RFA)

 



Việt Nam là điểm đến lớn và là thị trường tiêu thụ ngà voi, sừng tê giác

RFA
29-6-2024

https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/vn-major-entry-point-ivory-rhino-06292024084455.html

 

Việt Nam tiếp tục là một điểm đến lớn và cũng là thị trường tiêu thụ hai mặt hàng ngà voi và sừng tê giác. Thực trạng này ngày càng tăng.

 

https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/vn-major-entry-point-ivory-rhino-06292024084455.html/@@images/a43d00e9-98e8-469c-a12d-70cdb22c2705.jpeg

Giáo sư Samuel Wasser từ Đại học Washington đang xem xét các ngà voi bị tịch thu để lấy mẫu ADN trong một vụ phá án lớn thu hồi nhiều sừng tê giác và ngà voi ở ngoại thành Hà Nội hôm 12/11/2016 (minh hoạ)  -  AFP

 

Báo cáo của tổ chức C4ADS chuyên thu thập dữ liệu về những vụ bắt giữ liên quan hoạt động buôn bán động vật hoang dã vừa công bố ngày 28/6 kết luận như vừa nêu.

 

Cụ thể, theo báo cáo của C4ADS, trong khoảng thời gian từ tháng 1/2020 đến tháng 12/2023, cơ quan chức năng Việt Nam tại Sân bay Tân Sơn Nhất bắt giữ được 87 sừng tê giác chuyển qua đó. Bọn buôn lậu chủ yếu giấu mặt hàng cấm này trong hành lý và sừng tê bị bắt có xuất xứ từ Angola, Mozambique, Nam Phi...

 

Đường vận chuyển từ vùng Cận Sahara ở Châu Phi đến Việt Nam có thể được sử dụng để thay thế tuyến vận chuyển bị gián đoạn bởi lệnh phong tỏa dịch COVID-19 của Trung Quốc.

Từ năm 2013 Việt Nam trở thành một tuyến quan trọng của bọn buôn lậu ngà voi và sừng tê giác; đến đại dịch COVID-19 do Trung Quốc có lệnh phong tỏa chặt chẽ, vài trò của tuyến từ vùng Cận Sahara ở Châu Phi đến Việt Nam dường như được gia tăng để thay cho tuyến đến Trung Quốc.

 

Báo cáo của C4ADS cho thấy chỉ vào năm 2021 Việt Nam ghi nhận mức giảm kỷ lục 43% các vụ ngà voi bị bắt giữ; nhưng rồi sau đó năm nào cũng tăng. Tình trạng này được nói có thể do thiếu những nỗ lực can thiệp của cơ quan chức năng.

 

C4ADS cho rằng hoạt động phối hợp giữa các quốc gia gồm Angola, Namibia, Mozambique, Nam Phi và Việt Nam là thiết yếu trong công cuộc chống lại tội phạm buôn bán động vật hoang dã.

 

C4ADS là một tổ chức phi lợi nhuận chuyên cung cấp những phân tích dựa trên dữ liệu và báo cáo căn cứ vào bằng chứng về vấn đề an ninh xuyên biên giới cũng như xung đột toàn cầu.

 

----------------------------

Tin, bài liên quan

TIN VIỆT NAM

 

Hải quan Hải Phòng phát hiện gần 1,6 tấn ngà voi nhập lậu

Bị can Việt mang lậu ngà voi, sừng tê từ Angola về nước bị án 12 năm tù

Vụ vận chuyển trái phép 93kg sừng tê giác: Sau gần ba năm vẫn chưa tìm ra thủ phạm

Khởi tố người đàn ông vận chuyển hơn 15kg sừng tê giác, ngà voi từ Angola về Việt Nam

Việt Nam bắt giữ lô ngà voi nhập lậu lớn nhất từ trước đến nay

 





HỌC HÈ hay NGHỈ CHO KHỎE? (Tô Thức / Bauxite VN)

 



Học hè hay ‘nghỉ cho khỏe’? 

Tô Thức

Posted on 01/07/2024 by Boxit VN

https://boxitvn.online/?p=89340#more-89340

 

Gần đây, tôi được một phụ huynh hỏi về việc lên kế hoạch học hè cho con. Chị từng có tuổi thơ không mùa hè, do phải đi học thêm, nên không muốn con cái chịu cảnh này. Tuy nhiên, chồng chị sợ nếu không học hè, con sẽ thua bạn kém bè khi vào năm học mới, từ đó dẫn tới chán học.

 

Đứng từ góc độ sư phạm, trẻ cần nghỉ hè. Việc học tập liên tục gây căng thẳng, lo lắng và áp lực với não bộ. Do vậy, các nước tiên tiến thường chia một năm học thành ba hoặc bốn kỳ thay vì hai kỳ như ở Việt Nam. Quãng nghỉ là rất cần thiết để trẻ điều tiết giảm tải, cho não có cơ hội phát triển tốt. Việc trẻ rơi rụng kiến thức sau kỳ nghỉ, thực tế lại là một hiện tượng bình thường khi não ức chế. Nếu trẻ học vẹt để đáp ứng yêu cầu thi cử, việc quên đi lại là một cơ chế tự bảo vệ bình thường của não bộ để tránh quá tải.

 

Tuy nhiên, cần nhìn nhận một sự thật là những kỳ nghỉ hè quá dài làm trẻ khó khăn khi đi học trở lại. Một nghiên cứu về IQ từng cho thấy, người bình thường sẽ giảm trung bình khoảng hơn 5 điểm IQ sau một kỳ nghỉ dài ngày. Mặc dù Australia chỉ có khoảng 6 tuần nghỉ hè, đây vẫn là một hiện tượng phổ biến được các giáo viên gọi là hiệu ứng sụt giảm học tập do hè (summer slump). Vậy nên, như một nghịch lý, trẻ cũng lại cần học hè, tuy nhiên, có thể không phải như cách mà chúng ta tưởng tượng.

 

Các chuyên gia giáo dục thống nhất rằng cách học hè hiệu quả nhất là tự học. Do trong quá trình giảm áp lực, não bộ cần chế độ linh hoạt để không đè thêm căng thẳng lên thần kinh. Trẻ cần được học điều trẻ thích ở nhịp độ phù hợp. Mà phù hợp nhất là do trẻ tự quyết định. Một cách học hè hiệu quả là sau thời gian nghỉ ngơi tương đối, trẻ ôn lại những kiến thức, kỹ năng thú vị đã học trong năm trước. Trẻ có thể viết một số kinh nghiệm rút đúc từ những sai lầm trong năm học để làm tốt hơn. Việc cho trẻ làm quen trước với nội dung của năm học tiếp theo là tốt, nhưng nên tạo điều kiện cho trẻ tự khám phá. Qua đó, trẻ có thể tự đặt mục tiêu cho năm học mới. Mọi hướng dẫn chỉ nên dừng lại ở mức độ hỗ trợ.

 

Nếu việc học theo lớp phụ đạo giúp trẻ nắm bắt kiến thức trong thời gian ngắn, thì việc xây dựng khả năng tự học sẽ hữu ích cho tính sáng tạo và quá trình học tập suốt đời của mỗi người.

 

Tuy nhiên, có thể sẽ là sai lầm lớn nếu cho trẻ tự quyết định mọi thứ. Do không phải đến trường, hè là thời gian tuyệt vời để theo đuổi những đam mê tốn thời gian. Đã có nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy, mặc dù chơi game ở mức độ vừa phải tốt cho phát triển của trẻ, nghiện game và mạng xã hội cũng hủy hoại não bộ như là nghiện thuốc và nghiện cờ bạc. Vậy nên, cần hướng trẻ tới những đam mê lành mạnh và có lợi cho thể chất.

 

Trẻ có thể tập thể thao mỗi ngày từ khoảng một tiếng rưỡi tới hai tiếng rưỡi (chia làm hai lần). Việc học các môn nghệ thuật cần trường lớp do những nguyên tắc nhập môn phức tạp, tuy nhiên việc học ngoại ngữ lại không nên theo lối này. Cách học ngoại ngữ hè tốt nhất với trẻ không phải là đến lớp để học thêm kiến thức mới, mà là áp dụng những thứ đã được học vào cuộc sống, như nghe nhạc, đọc sách, xem phim, trò chuyện… Sẽ luôn có những học liệu phù hợp với mọi trình độ của trẻ. Không nên ép trẻ phải theo đuổi những thứ ngoài tầm với.

Trại hè và những chuyến tham quan là cơ hội tuyệt vời với trẻ để có góc nhìn khác về cuộc sống. Tuy nhiên, phụ huynh không nên để những cơ hội này trôi qua vô ích. Trẻ không nên tới một nơi chỉ vì bố mẹ muốn chúng tới đó. Hãy để trẻ hiểu ý nghĩa của chuyến đi, lên kế hoạch, chuẩn bị, tương tác và rút đúc kinh nghiệm. Việc tham gia quá nhiều trại hè sẽ có hại nhiều hơn lợi, do không cho trẻ khoảng lặng cần thiết để lắng đọng.

 

Tôi tin rằng không cần những chỉ dẫn sách vở trên, hầu hết các bậc phụ huynh đều biết điều gì là tốt với trẻ. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất là tâm lý lo sợ con cái thua bạn kém bè, không theo kịp trường lớp. Ngay cả khi con cái đã học giỏi, bố mẹ vẫn muốn con cái giỏi hơn, lo sợ rằng việc để thời gian chết là lãng phí năng lực và hủy hoại tương lai của trẻ. Việc này đẩy trẻ vào những vòng đua vô tận, từ trong năm học tới kỳ nghỉ, rồi lại tới năm học tiếp theo. Để tránh hiện tượng tâm lý này, phụ huynh cần hiểu rằng nghỉ ngơi là một phần không thể thiếu của học tập.

 

Cơ bắp gồng quá thì rách, não bộ áp lực quá thì căng thẳng. Việc phải chịu quá nhiều áp lực sẽ gây ra những thương tổn thần kinh ở mức độ nhất định cho trẻ.

 

T.T.

Nguồn: Vnexpress

 





THỦ TƯỚNG PHẠM MINH CHÍNH THĂM HÀN QUỐC, ĐỐI TÁC THƯƠNG MẠI THỨ BA CỦA VIỆT NAM (BBC | RFI | VnExpress)

 



 

Thủ tướng Phạm Minh Chính thăm Hàn Quốc, có gì đáng chú ý?

BBC News Tiếng Việt

30 tháng 6 2024, 13:28 +07

 https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c0xjwxpv21no

 

Sáng 30/6, Thủ tướng Phạm Minh Chính và phu nhân Lê Thị Bích Trân đã lên đường thăm chính thức Hàn Quốc này từ ngày 30/6 đến ngày 3/7, theo lời mời của Thủ tướng Hàn Quốc Han Duck-soo và phu nhân.

 

Tháp tùng là một phái đoàn gồm chín bộ trưởng các bộ Ngoại giao; Kế hoạch và Đầu tư; Công Thương; Tài chính; Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Lao động-Thương binh và Xã hội; Khoa học và Công nghệ; Tài nguyên và Môi trường; Văn hóa, Thể thao và Du lịch cùng bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ.

 

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Lê Huy Vịnh, Đại sứ Việt Nam tại Hàn Quốc Vũ Hồ và lãnh đạo một số bộ, ngành, địa phương cũng nằm trong đoàn.

 

Chương trình nghị sự của chuyến thăm được báo chí trong nước đưa tin là "hơn một nửa hoạt động tập trung vào lĩnh vực kinh tế".

 

Bình luận với BBC ngày 30/6, Tiến sĩ Huỳnh Tâm Sáng, nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế làm việc cho Quỹ Taiwan NextGen Foundation, Đài Bắc nhận định:

 

"Chuyến công du của Thủ tướng Chính rất có thể ưu tiên vào thúc đẩy hợp tác thương mại và đầu tư, nhất là khi Việt Nam và Hàn Quốc đang nỗ lực tự chủ chiến lược trong bối cảnh địa chính trị thế giới ngày càng phức tạp. Việt Nam rất cần thúc đẩy thương mại, đầu tư, và thu hút nguồn vốn ODA từ Hàn Quốc.

 

"Thắt chặt hợp tác với Hàn Quốc giúp Việt Nam tiến gần hơn đến mục tiêu trở thành quốc gia công nghiệp phát triển vào năm 2030. Hàn Quốc đang giảm sự lệ thuộc vào thị trường Trung Quốc và xem Việt Nam như ưu tiên chiến lược trong nỗ lực hội nhập vào Đông Nam Á."

 

 

Các điểm chính trong chuyến thăm

 

Hàn Quốc là một trong bảy quốc gia là Đối tác chiến lược toàn diện với Việt Nam. Đây cũng là chuyến thăm chính thức Hàn Quốc đầu tiên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam kể từ sau khi hai nước nâng cấp quan hệ lên mức cao nhất vào năm 2022.

 

Đúng một năm trước, tháng 6/2023, Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk-yeol đã có chuyến thăm cấp nhà nước tới Việt Nam.

 

Dự kiến song phương sẽ ký kết một số thỏa thuận hợp tác quan trọng trong các lĩnh vực kinh tế, đầu tư, khoa học công nghệ, văn hóa, giáo dục...

 

Lịch trình của Thủ tướng Phạm Minh Chính trong bốn ngày tại Hàn Quốc được báo chí Việt Nam mô tả là "dày đặc", với khoảng hơn 30 hoạt động và hơn một nửa là về lĩnh vực kinh tế.

 

Theo đó, ngoài các chương trình chính thức với lãnh đạo cấp cao Hàn Quốc, người đứng đầu chính phủ sẽ dự và phát biểu tại ba diễn đàn, gồm Diễn đàn doanh nghiệp, Diễn đàn xúc tiến du lịch và hợp tác văn hóa, Diễn đàn lao động Việt Nam-Hàn Quốc.

 

Dự kiến ông Chính sẽ có mặt ở hai tọa đàm gồm Tọa đàm với lãnh đạo các tổ chức kinh tế Hàn Quốc và Tọa đàm với các nhà tri thức, khoa học Hàn Quốc về bán dẫn và trí tuệ nhân tạo.

 

Ông cũng sẽ tiếp đại diện lãnh đạo một số tập đoàn kinh tế hàng đầu Hàn Quốc đang đầu tư tại Việt Nam.

 

Hàn Quốc là thị trường chủ lực, đứng thứ 3 trong việc tiếp nhận lượng lớn lao động Việt Nam trong 6 tháng đầu năm nay.

 

Do đó, tiến sĩ Huỳnh Tâm Sáng cho rằng, chuyến thăm lần này có thể mang đến triển vọng là Hàn Quốc tăng chỉ tiêu tiếp nhận lao động Việt Nam.

 

"Sau chuyến đi, Việt Nam có thể cân nhắc cấp phép cho lao động sang làm việc ở Hàn Quốc trong nhóm ngành dịch vụ. Hiện Seoul đang rất cần lao động nước ngoài trong bối cảnh tình trạng già hoá dân số nhanh chóng đang gây áp lực lên chính phủ".

 

Thủ tướng Chính cũng sẽ đến thăm nhà máy sản xuất chất bán dẫn của tập đoàn Samsung tại thành phố Pyeongtaek, tỉnh Gyeonggi và có phát biểu chính sách tại Đại học Quốc gia Seoul.

 

Hợp tác kinh tế với Hàn Quốc được coi là "điểm sáng, là trụ cột quan trọng góp phần thúc đẩy phát triển thực chất quan hệ song phương Việt – Hàn", theo lời Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Minh Vũ nói trước báo giới.

 

Về mặt danh nghĩa dù Việt Nam có quan hệ “đồng chí” với Bắc Hàn, nhưng mối quan hệ với Hàn Quốc mới là thực chất.

 

Hàn Quốc là đối tác lớn nhất về đầu tư trực tiếp (FDI) với 87 tỉ USD vốn đăng ký tính đến tháng 4, chiếm 18,25% tổng vốn FDI vào Việt Nam.

 

Theo số liệu từ Tổng cục Hải quan, Hàn Quốc hiện là đối tác thương mại lớn thứ 3 của Việt Nam (chỉ sau Trung Quốc và Mỹ) với kim ngạch song phương năm 2023 đạt 76 tỷ USD.

Việt Nam và Hàn Quốc đang cố gắng tăng cường hợp tác thương mại để đạt mục tiêu kim ngạch thương mại song phương 100 tỷ USD vào năm 2023.

 

Việc tăng cường hợp tác kinh tế với Hàn Quốc giúp Việt Nam giảm phụ thuộc thương mại vào Trung Quốc, điều được một số nhà hoạch định chính sách của Việt Nam coi là vấn đề an ninh trong bối cảnh Việt Nam và Trung Quốc có những tranh chấp về chủ quyền trên Biển Đông.

 

Hồi tháng 12, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc trở thành nguyên thủ nước ngoài đầu tiên thăm Hàn Quốc kể từ khi Tổng thống Yoon Suk-yeo nhậm chức.

 

Tổng thống Hàn Quốc khi đó từng phát biểu rằng Việt Nam “là quốc gia đối tác chủ chốt trong chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Hàn Quốc và Sáng kiến ​​Đoàn kết Hàn Quốc-ASEAN”.

 

XEM TIẾP >>>>>  

 

 

 

================================================

Thủ tướng Phạm Minh Chính công du Hàn Quốc, đối tác thương mại thứ ba của Việt Nam

 Trọng Thành  -  RFI

Đăng ngày: 30/06/2024 - 15:13

 https://www.rfi.fr/vi/vi%E1%BB%87t-nam/20240630-th%E1%BB%A7-t%C6%B0%E1%BB%9Bng-ph%E1%BA%A1m-minh-ch%C3%ADnh-c%C3%B4ng-du-h%C3%A0n-qu%E1%BB%91c-%C4%91%E1%BB%91i-t%C3%A1c-th%C6%B0%C6%A1ng-m%E1%BA%A1i-th%E1%BB%A9-ba-c%E1%BB%A7a-vi%E1%BB%87t-nam

 

Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính và phu nhân công du chính thức Hàn Quốc kể từ hôm  nay, 30/6 đến ngày 3/7, theo lời mời của thủ tướng Hàn Quốc Han Duck-soo. Đây là chuyến thăm chính thức Hàn Quốc đầu tiên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam kể từ khi hai nước nâng cấp quan hệ lên hàng Đối tác Chiến lược Toàn diện tháng 12/2022, và đây cũng là chuyến thăm Hàn Quốc đầu tiên của thủ tướng Phạm Minh Chính.

 

 HÌNH :

Ảnh minh họa : tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk Yeol (T) công du Việt Nam, Hà Nội, ngày 23/06/2023. © REUTERS

 

Theo trang mạng của chính phủ Việt Nam, chuyến công du của thủ tướng Phạm Minh Chính tập trung vào các lĩnh vực hợp tác truyền thống như ‘‘chính trị, quốc phòng, an ninh, kinh tế, hợp tác lao động, hợp tác văn hóa, du lịch và giao lưu nhân dân, khoa học công nghệ, y tế, giáo dục, hợp tác đa phương’’ và các lĩnh vực mà Hàn Quốc có thế mạnh và Việt Nam có nhu cầu như ‘‘bán dẫn, công nghiệp phụ trợ, chuyển đổi số, chuyển đổi xanh, kinh tế tuần hoàn, ứng phó với biến đổi khí hậu’’.

 

Theo thứ trưởng thường trực bộ Ngoại Giao Việt Nam Nguyễn Minh Vũ, chính phủ Việt Nam hy vọng hai bên tiếp tục thúc đẩy quan hệ kinh tế ngày càng mật thiết, sớm nâng trao đổi thương mại song phương lên 100 tỷ đô la và hướng đến mục tiêu 150 tỉ vào năm 2030.

Việt Nam hiện là đối tác thương mại thứ ba của Hàn Quốc, sau Trung Quốc và Mỹ. Hàn Quốc là thị trường xuất khẩu đứng thứ ba của Việt Nam sau Hoa Kỳ và Trung Quốc. Hàn Quốc cũng đang là quốc gia đầu tư số một vào Việt Nam.

 

Chuyến công du của thủ tướng Việt Nam cũng nhằm thúc đẩy Hàn Quốc tiếp tục ‘‘tạo thuận lợi cho cộng đồng người Việt Nam sinh sống, làm việc, học tập tại Hàn Quốc’’.

 

 

===================================================

 

Ba ý nghĩa chuyến thăm Hàn Quốc của Thủ tướng Phạm Minh Chính    

VnExpress 

Thứ bảy, 29/6/2024, 14:37 (GMT+7)

 https://vnexpress.net/ba-y-nghia-chuyen-tham-han-quoc-cua-thu-tuong-pham-minh-chinh-4764162.html

 

Chuyến thăm của Thủ tướng Phạm Minh Chính thể hiện mong muốn thúc đẩy quan hệ hợp tác với Hàn Quốc, giúp hai bên trao đổi các vấn đề quan trọng, cũng như khẳng định chính sách đối ngoại của Việt Nam.

 

Thủ tướng Phạm Minh Chính và phu nhân sẽ thăm chính thức Hàn Quốc từ ngày 30/6 đến 3/7, theo lời mời của Thủ tướng Hàn Quốc Han Duck-soo và phu nhân. Đây là chuyến thăm chính thức Hàn Quốc đầu tiên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam kể từ khi hai nước nâng cấp quan hệ lên Đối tác Chiến lược Toàn diện tháng 12/2022.

 

Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao Nguyễn Minh Vũ cho biết chuyến thăm Hàn Quốc lần này của Thủ tướng Phạm Minh Chính và phu nhân có ý nghĩa rất quan trọng, thể hiện sự coi trọng của lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam đối với quan hệ Đối tác Chiến lược Toàn diện với Hàn Quốc.

 

Chuyến thăm thể hiện mong muốn cụ thể hóa việc triển khai các thỏa thuận của lãnh đạo cấp cao hai nước, trong đó có Chương trình hành động triển khai quan hệ Đối tác Chiến lược Toàn diện được ký hồi tháng 6/2023, Thứ trưởng Nguyễn Minh Vũ nói.

 

Chuyến thăm cũng là dịp để hai bên nhìn lại những tiến triển mới trong quan hệ song phương, trao đổi các vấn đề chiến lược, an ninh quốc phòng, hợp tác kinh tế, thương mại, đầu tư, giao lưu nhân dân, hợp tác trên những diễn đàn đa phương cũng như các lĩnh vực có ý nghĩa then chốt, nhằm đưa quan hệ hai nước lên tầm cao mới, với sự tin cậy chính trị cao hơn, hợp tác thực chất và toàn diện hơn.

 

Việt Nam - Hàn Quốc cũng sẽ thúc đẩy trao đổi và hiểu biết giữa nhân dân hai nước ngày càng sâu sắc và mật thiết hơn, đem lại lợi ích thiết thực cho cả hai bên.

 

Trong bối cảnh tình hình quốc tế, khu vực diễn biến nhanh chóng và phức tạp, chuyến thăm của Thủ tướng Phạm Minh Chính còn nhằm khẳng định chính sách đối ngoại của Việt Nam, tiếp tục coi trọng quan hệ hợp tác hữu nghị với Hàn Quốc; mong muốn đóng góp vào việc duy trì và thúc đẩy hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại khu vực và trên thế giới.

"Chuyến thăm diễn ra trong bối cảnh quan hệ Việt Nam - Hàn Quốc đang phát triển tốt đẹp nhất từ trước đến nay. Lòng tin chính trị giữa hai nước ngày càng được củng cố; hợp tác quốc phòng, an ninh tiếp tục đi vào chiều sâu; hợp tác địa phương và giao lưu nhân dân không ngừng được mở rộng", Thứ trưởng Minh Vũ nói.

 

Trong chuyến thăm lần này, Thủ tướng dự kiến có hơn 30 hoạt động. Ngoài các chương trình chính thức với lãnh đạo cấp cao Hàn Quốc, Thủ tướng sẽ dự ba diễn đàn về doanh nghiệp, xúc tiến du lịch và hợp tác văn hóa, lao động Việt Nam - Hàn Quốc, cùng hai tọa đàm với lãnh đạo các tổ chức kinh tế và với các nhà tri thức, khoa học Hàn Quốc về chất bán dẫn và trí tuệ nhân tạo. Thủ tướng cũng sẽ tiếp đại diện một số tập đoàn kinh tế hàng đầu Hàn Quốc đang đầu tư tại Việt Nam.

 

Thủ tướng dự kiến gặp gỡ đại diện cộng đồng người Việt tại Hàn Quốc, thăm gia đình đa văn hóa Việt - Hàn, phát biểu tại Đại học Quốc gia Seoul và thăm nhà máy sản xuất chất bán dẫn của Tập đoàn Samsung tại thành phố Pyeongtaek, tỉnh Gyeonggi.

 

Thứ trưởng Nguyễn Minh Vũ cho rằng hoạt động của Thủ tướng trong chuyến thăm Hàn Quốc lần này rất toàn diện, trong đó hơn một nửa tập trung vào lĩnh vực kinh tế.

 

Hợp tác kinh tế luôn là điểm sáng, trụ cột quan trọng góp phần thúc đẩy phát triển quan hệ song phương. Hàn Quốc là nước đứng đầu về đầu tư trực tiếp ở Việt Nam với tổng vốn đăng ký lũy kế 87 tỷ USD. Đây cũng là đối tác lớn trong nhóm đầu về kim ngạch thương mại, trong đó năm 2023 đạt gần 80 tỷ USD, và là đối tác lớn về hợp tác phát triển (ODA), du lịch và lao động.

 

Thứ trưởng Nguyễn Minh Vũ cho hay thông qua các hoạt động với giới kinh tế Hàn Quốc trong chuyến thăm lần này, Việt Nam kỳ vọng hai bên sẽ nâng cao chất và lượng trong hợp tác kinh tế, thương mại, đầu tư và đa dạng chuỗi cung ứng.

 

Việt Nam cũng hy vọng hai bên tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực tương lai như bán dẫn, công nghiệp phụ trợ, chuyển đổi số, chuyển đổi xanh, kinh tế tuần hoàn, ứng phó với biến đổi khí hậu; thúc đẩy hợp tác lao động, công nghiệp văn hóa, hợp tác du lịch.

 

"Qua đó, hai bên có thể thực hiện mục tiêu sớm nâng kim ngạch thương mại song phương lên 100 tỷ USD và hướng tới mục tiêu 150 tỷ USD vào năm 2030 theo hướng cân bằng, bền vững và góp phần thực hiện 'Tầm nhìn chiến lược' về phát triển đất nước của Việt Nam với mục tiêu năm 2045 trở thành nước phát triển có thu nhập cao", Thứ trưởng nói.

 

Hoàng Thùy





LÀM SAO CÓ ĐỦ VỐN ĐẦU TƯ TRÊN 17 TỶ USD CHO TOÀN BỘ 3 GIAI ĐOẠN XÂY DỰNG SÂN BAY LONG THÀNH? / BÀI 5 (Nguyễn Thiện Tống / Báo Tiếng Dân)

 



Làm sao có đủ vốn đầu tư trên 17 tỷ USD cho toàn bộ 3 giaiđoạn xây dựng sân bay Long Thành? (Bài 5)

Nguyễn Thiện Tống

29/06/2024

https://baotiengdan.com/2024/06/29/lam-sao-co-du-von-dau-tu-tren-17-ty-usd-cho-toan-bo-3-giai-doan-xay-dung-san-bay-long-thanh-bai-5/

 

Tiếp theo Bài 1 — Bài 2 — Bài 3 và Bài 4

 

Tóm tắt:

Tổng vốn đầu tư thực sự cho toàn bộ Dự án sân bay Long Thành là trên 17 tỷ USD, bao gồm 16 tỷ USD của tổng mức đầu tư 3 giai đoạn xây dựng (336.000 tỷ đồng theo Nghị quyết số 94/2015/QH13) và trên 1 tỷ USD tổng chi phí về đất đai (gần 23.000 tỷ đồng theo Nghị quyết số 53/2017/QH14) và chi phí đường kết nối sân bay Long Thành với QL 51 và cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Dây (4.800 tỷ đồng) sử dụng ngân sách đầu tư công.

 

Câu hỏi khó trả lời nhất về Dự án sân bay Long Thành là nguồn vốn đầu tư cho cả 3 giai đoạn mà đến nay là chưa có và triển vọng là không có đủ.

 

Trong Báo cáo nghiên cứu khà thi cho giai đoạn 1 này, 3 phương án đầu tư sân bay Long Thành được đề xuất như sau:

 

Phương án 1 là đầu tư theo định hướng tại báo cáo nghiên cứu tiền khả thi. Nhà đầu tư khai thác sân bay đầu tư, có sử dụng vốn vay ODA.

 

Phương án 2 là giao ACV (Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam) trực tiếp đầu tư, khai thác, không sử dụng vốn vay ODA, hình thức đầu tư là đầu tư trực tiếp bằng vốn doanh nghiệp.

 

Phương án 3 là đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư khai thác, không sử dụng vốn vay ODA, hình thức đầu tư là PPP, loại hợp đồng BOT.

 

Phân tích kỹ thì cả 3 phương án về vốn đầu tư cho giai đoạn 1 xây dựng sân bay Long Thành đều không khả thi.

 

Bài học cho dự án sân bay Long Thành: vì thiếu vốn mà sân bay Lisbon được duy trì và phát triển ở vị trí cách trung tâm thành phố 10 km, còn sân bay Barcelona cách trung tâm thành phố 12 km cũng đã được mở rộng, nâng cao năng suất thay vì xây sân bay khác tốn kém ở xa hơn.

 

Đây cũng là hướng đáng để tham khảo cho việc ngưng dự án xây dựng sân bay Long Thành vì không có vốn đầu tư.

 

Đáng lẽ ra Quốc hội vào năm 2015 không nên thông qua chủ trương đầu tư xây dựng sân bay Long Thành và vào năm 2019 không nên thông qua Báo cáo nghiên cứu khả thi Dự án đầu tư xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành giai đoạn 1 để khỏi “mắc bẫy sân bay Long Thành” làm tăng gánh nặng nợ công đang quá lớn.

 

a) Các con số thay đổi về vốn đầu tư sân bay Long Thành

 

Tóm tắc Báo cáo đầu tư Dự án sân bay Long Thành (tháng 6 năm 2013) có số vốn đầu tư cho giai đoạn 1 lúc đầu là 7,84 tỷ USD cho diện tích sân bay 2.565 ha với 2 đường băng cất hạ cánh và nhà ga hành khách 400.000 m2 để đạt năng suất 25 triệu HK/năm.

 

Trong Báo cáo Giải trình bổ sung về Báo cáo dự án sân bay Long Thành vào tháng 10 năm 2014, để giảm áp lực huy động nguồn vốn lớn 7,8 tỷ USD trong giai đoạn 1, chủ đầu tư là Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam lại phân kỳ đầu tư thành giai đoạn 1a và 1b. Giai đoạn 1a từ 2016 đến 2022 cần 5,66 tỷ USD để xây dựng 1 đường cất hạ cánh và nhà ga hành khách có năng suất 17 triệu khách/năm. Giai đoạn 1b từ 2022 đến 2025 cần gần 2,2 tỷ USD để xây dựng thêm một đường cất hạ cánh nâng năng suất lên 25 triệu khách/năm và 1,2 triệu tấn hàng hóa/năm.

 

Sau đó Tóm tắc Báo cáo đầu tư Dự án vào tháng 3 năm 2015 có số vốn đầu tư cho giai đoạn 1 rút xuống còn 5,24 tỷ USD cho diện tích 1.165 ha với chỉ 1 đường băng cất hạ cánh và nhà ga hành khách 400.000 m2 để đạt năng suất 25 triệu khách/năm. Như thế Giai đoạn 1 giảm 2,6 tỷ USD từ 7,84 tỷ USD xuống 5,24 tỷ USD.

 

Cuối cùng ngày 25/6/2015 Quốc hội đã quyết định chủ trương Dự án đầu tư sân bay Long Thành với tổng mức đầu tư cho toàn bộ dự án là 336.630 tỷ đồng (áp dụng đơn giá của năm 2014 thì tương đương 16,03 tỷ USD, tăng 0,23 tỷ so với 15,8 tỷ USD ở giải trình ngày 26/2/2015), trong đó giai đoạn 1 là 114.450 tỷ đồng (tương đương 5,45 tỷ USD, tăng 0,21 tỷ USD so với 5,24 tỷ USD ở giải trình ngày 26/2/2015).

 

b) Tổng giá trị đầu tư thực sự cho toàn bộ dự án sân bay Long Thành là trên 17 tỷ USD

 

Ngày 28/10/2014, các đại biểu Quốc hội nhận được “Báo cáo giải trình bổ sung về báo cáo đầu tư dự án xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành” do Bộ trưởng Đinh La Thăng ký.

 

Báo cáo đó của Bộ GTVT cho biết:

 

– Khái toán tổng mức đầu tư ba giai đoạn của dự án sân bay long Thành là 18,7 tỷ USD. Giai đoạn 1 khoảng 7,8 tỷ USD, giai đoạn 2 hơn 3,8 tỷ USD và giai đoạn 3 hơn 7 tỷ USD (sau giai đoạn 3 sân bay có quy mô 100 triệu HK/năm).

 

Vào ngày 26/2/2015 khi giải trình bổ sung về báo cáo Dự án đầu tư xây dựng Cảng HKQT Long Thành, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng cho biết, trong giai đoạn lập Báo cáo tiền khả thi, khái toán chi phí được lập trên cơ sở suất đầu tư nên độ chính xác chưa cao. Giá trị khái toán tại thời điểm báo cáo Quốc hội cho cả 3 giai đoạn của Dự án là 18,7 tỷ USD, trong đó Giai đoạn 1 là 7,84 tỷ USD (tương đương khoảng 164.589 tỷ đồng). Tuy nhiên, sau khi rà soát và tính toán chi tiết hơn trên nguyên tắc áp dụng đơn giá của các dự án có quy mô và yêu cầu kỹ thuật tương tự đã và đang triển khai trên thế giới cũng như trong khu vực, giá trị khái toán rà soát lại chỉ là 15,8 tỷ USD, trong đó Giai đoạn 1 là 5,24 tỷ USD (tương đương khoảng 109.970 tỷ đồng).

 

Ngày 25/6/2015 Quốc hội đã quyết định chủ trương Dự án đầu tư sân bay Long Thành với tổng mức đầu tư cho toàn bộ dự án là 336.630 tỷ đồng (áp dụng đơn giá của năm 2014 thì tương đương 16,03 tỷ USD.

 

Ngoài ra chi phí thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư sân bay Long Thành (gần 23.000 tỷ đồng theo Nghị quyết số 53/2017/QH14) và chi phí đường kết nối sân bay Long Thành với QL 51 và cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Dây (4.800 tỷ đồng) tổng cộng là trên 1 tỷ USD.

 

Do đó tổng vốn đầu tư thực sự cho toàn bộ Dự án sân bay Long Thành là trên 17 tỷ USD, bao gồm 16 tỷ USD của tổng mức đầu tư 3 giai đoạn xây dựng (336.000 tỷ đồng theo Nghị quyết số 94/2015/QH13) và trên 1 tỷ USD tổng chi phí về đất đai và kết nối giao thông sử dụng ngân sách đầu tư công.

 

c) Câu hỏi khó trả lời nhất về Dự án sân bay Long Thành là nguồn vốn đầu tư

 

Theo Thông tin báo chí của Bộ Giao thông vận tải ngày 10/10/2014 về chủ trương đầu tư dự án xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành thì “Việc huy động vốn đầu tư xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành sẽ gắn với các dự án đầu tư các hạng mục cụ thể, theo nguyên tắc Nhà nước chỉ đầu tư hoặc hỗ trợ đầu tư phần kết cấu hạ tầng không có khả năng thu hồi vốn; khuyến khích đầu tư vào các hạng mục thành phần dịch vụ khai thác, có khả năng thu hồi vốn đầu tư”.

 

Cụ thể, Bộ GTVT lúc đó khẳng định trong tổng kinh phí đầu tư cho cả 3 giai đoạn của dự án sân bay Long Thành vào khoảng 18,7 tỷ USD, tuy nhiên chỉ dùng khoảng 6.000 tỷ đồng tiền ngân sách còn lại là vốn vay ODA, vốn ngoài nhà nước (vốn DN, hợp tác công – tư PPP)… Như thế là cần thêm 10 tỷ USD nữa cho giai đoạn 2 và 3 mà không biết dựa trên cơ sở tính toán nào.

 

Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam cũng cho biết trong số 7,8 tỷ USD đầu tư cho giai đoạn 1, tiền từ ngân sách và vay ODA chiếm hơn một nửa (51,5%), gần một nửa còn lại (48,5%) là vốn dự kiến sẽ huy động của doanh nghiệp thông qua liên doanh, liên kết đầu tư. Trong số vốn vay ODA đó, ACV vay lại của Chính phủ và tự hoàn trả. Điều này hết sức mâu thuẫn vì ACV làm sao có khả năng hoàn trả trong khi những hạng mục đầu tư xây dựng này là phần kết cấu hạ tầng không có khả năng thu hồi vốn.

 

Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Đồng Tiến lúc đó cảnh báo, không nên quá kỳ vọng vào nguồn vốn ODA, bởi thực tế dòng vốn này đang suy giảm. Đó là chưa kể nguồn lực này còn phải san sẻ cho các dự án trọng điểm khác. Thêm vào đó, nợ nước ngoài của Việt Nam đang ở ngưỡng cao nên cũng khó có thể quá chờ đợi ở dòng tiền này.

 

Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam báo cáo rằng: “Thực tế thì hiện có nhiều nhà đầu tư nước ngoài… sẵn sàng hợp tác đầu tư vào các hạng mục của dự án dưới nhiều hình thức đầu tư như PPP, BOT”. Trong Báo cáo đầu tư dự án, nhà ga hành khách được liệt kê trong các hạng mục công trình cho phép đầu tư tư nhân.

 

Dự án xây dựng sân bay chỉ nên thực hiện khi Chính phủ có đủ vốn vì các hạng mục thành phần dịch vụ khai thác có lãi sẽ bù lỗ cho các hạng mục kết cấu hạ tầng không có lãi. Vì không có đủ vốn nên phải huy động thêm vốn doanh nghiệp tư, nếu không có biện pháp phân chia tỷ lệ lãi, phần đầu tư công của Chính phủ phải hoàn toàn chịu lỗ lớn, trong khi thành phần đầu tư của doanh nghiệp tư nhân được hưởng lãi tất cả.

 

Tóm lại câu hỏi khó trả lời nhất về Dự án sân bay Long Thành là nguồn vốn đầu tư cho cả 3 giai đoạn mà đến nay là chưa có và triển vọng là không có đủ.

 

d) Hai lần Bộ GTVT đính chính về đối tác nước ngoài sẽ đầu tư vào dự án Long Thành

 

Trong giai đoạn kêu gọi vốn đầu tư cho dự án sân bay Long Thành, tại buổi tọa đàm “Dự án sân bay Long Thành: Cơ hội và thách thức” do Cổng thông tin Chính phủ tổ chức sáng ngày 17/10/2014, Thứ trưởng Bộ GTVT Phạm Quý Tiêu đã thông tin: “Chính phủ Nhật Bản cam kết cho Việt Nam vay khoản tín dụng ODA trị giá 2 tỷ USD cho dự án sây bay quốc tế Long Thành”. Đáng nói là trước đó giữa hai bên chưa hề có một sự thỏa thuận, thống nhất nào.

Ngày hôm sau, thứ trưởng Phạm Quý Tiêu đã phải gửi thư xin lỗi Đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam Fukada Hiroshi về việc nhầm lẫn đó.

 

Cùng lúc với vụ việc trên, Bộ GTVT cũng khẳng định trong báo cáo tại tọa đàm ngày 17/10/2014 rằng tập đoàn ADPi của Pháp – chuyên hoạt động trong lĩnh vực tư vấn thiết kế – cam kết tài trợ số vốn 2 tỉ USD.

 

Trong tờ trình gửi Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Bộ GTVT cũng từng nhắc đến cái tên tập đoàn ADPi bên cạnh những nhà đầu tư nước ngoài quan tâm và bày tỏ sẵn sàng hợp tác khác như Sam Sung, Công ty cảng hàng không Incheon của Hàn Quốc…

 

Thế nhưng đến ngày 22/10/2014, Bộ GTVT lại phát đi thông cáo không biết ADPi là công ty nào và cũng chưa từng làm việc với ADPi về vấn đề này.

 

Lần thứ 2, Bộ GTVT phải ra văn bản “đính chính” về nhà đầu tư không phải là ADPi mà là công ty ADPM (Aeroports de Paris Management) đã bày tỏ mong muốn được tham gia và thu xếp khoản tài chính 2 tỷ USD cho dự án sân bay Long Thành nếu dự án được Quốc hội thông qua và nếu được lựa chọn làm đối tác triển khai dự án này.

 

Tổng giám đốc ADPM Frederic Duyperon thông báo mong muốn đó tại cuộc họp ngày 17/9/2014 với Bộ trưởng Bộ GTVT. Tuy nhiên thực tế không có cam kết nào và rồi không có khoản tài chính 2 tỷ USD đó cho dự án sân bay Long Thành.

 

e) Ba phương án về vốn đầu tư cho giai đoạn 1 xây dựng sân bay Long Thành đều không khả thi

 

Lộ trình thực hiện dự án CHKQT Long Thành đã được Quốc hội chấp thuận ngày 26/5/2015 (Nghị quyết số 94/2015/QH13) gồm 3 giai đoạn.

 

Giai đoạn 1: đầu tư xây dựng 1 đường cất hạ cánh và 1 nhà ga hành khách cùng các hạng mục phụ trợ đồng bộ với năng suất 25 triệu HK/năm, 1,2 triệu tấn hàng hóa/năm (chậm nhất năm 2025 hoàn thành).

 

Giai đoạn 2: tiếp tục đầu tư xây dựng thêm 1 đường cất hạ cánh cấu hình mở và 1 nhà ga hành khách để đạt năng suất 50 triệu HK/năm và 1,5 triệu tấn hàng hóa/năm (năm 2025 – 2030: nghiên cứu, chuẩn bị, đầu tư).

 

Giai đoạn 3: hoàn thành các hạng mục của dự án để đạt năng suất 100 triệu HK/năm và 5 triệu tấn hàng hóa/năm (năm 2035 – 2040: nghiên cứu, chuẩn bị, đầu tư).

 

Quốc hội yêu cầu Chính phủ chỉ đạo lập báo cáo nghiên cứu khả thi đối với từng giai đoạn của dự án và báo cáo Quốc hội thông qua trước khi quyết định đầu tư.

 

Tuy nhiên sau hơn 4 năm kể từ ngày Quốc hội quyết định chủ trương đầu tư dự án sân bay Long Thành, đến cuối tháng 7 năm 2019 Bộ GTVT mới có Báo cáo nghiên cứu khả thi dự án sân bay Long Thành cho giai đoạn 1 mà nguồn vốn đầu tư vẫn chưa xác định.

 

Như vậy là trái với Nghị quyết số 94/2015/QH13 của Quốc hội, vì không có báo cáo nghiên cứu khả thi đối với từng giai đoạn của dự án mà chỉ có Báo cáo nghiên cứu khả thi chỉ cho giai đoạn 1 mà thôi.

 

Trong Báo cáo nghiên cứu khà thi cho giai đoạn 1 này, 3 phương án đầu tư sân bay Long Thành được đề xuất như sau:

 

Phương án 1 là đầu tư theo định hướng tại báo cáo nghiên cứu tiền khả thi. Nhà đầu tư khai thác sân bay đầu tư, có sử dụng vốn vay ODA.

 

Phương án 2 là giao ACV (Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam) trực tiếp đầu tư, khai thác, không sử dụng vốn vay ODA, hình thức đầu tư là đầu tư trực tiếp bằng vốn doanh nghiệp.

 

Phương án 3 là đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư khai thác, không sử dụng vốn vay ODA, hình thức đầu tư là PPP, loại hợp đồng BOT.

 

Đối với phương án 1, sử dụng vốn ODA, hiện chỉ hy vọng tiếp cận được vốn ODA của Nhật Bản và Hàn Quốc, thông qua việc Chính phủ đi vay, rồi cho doanh nghiệp vay lại. Nhược điểm của phương án là sẽ làm tăng nợ công và phải sử dụng tư vấn, nhà thầu xây lắp của nước cho vay.

 

Cuối năm 2014, Phó Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Đồng Tiến lúc đó cảnh báo không nên quá kỳ vọng vào nguồn vốn ODA, bởi thực tế dòng vốn này đang suy giảm. Đó là chưa kể nguồn lực này còn phải san sẻ cho các dự án trọng điểm khác. Thêm vào đó, nợ nước ngoài của Việt Nam đang ở ngưỡng cao nên khó có thể chờ đợi dòng tiền này.

 

Trong tình hình nợ công hiện nay và tương lai, phương án 1 đầu tư xây dựng sân bay Long Thành với ngân sách nhà nước và vốn vay ODA là không khả thi.

 

Tương tự, phương án 3 – đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư khai thác, hình thức đầu tư PPP, loại hợp đồng BOT cũng không khả thi và sai về nguyên tắc. Một dự án lớn như sân bay Long Thành, có ý nghĩa quan trọng về quốc phòng, an ninh quốc gia không thể giao cho tư nhân xây dựng toàn bộ.

 

Hơn nữa, ai dám bỏ tiền ra xây, điều hành, thu tiền và dự trù đến mấy chục năm sau thu lợi xong thì giao lại sân bay cho Nhà nước? Cái đó là ảo tưởng vì không tư nhân nào dại gì đầu tư xây dựng một sân bay mà phân tích tài chính ngay từ đầu đã cho thấy dự án sẽ lỗ.

 

Đối với phương án 2, suy cho cùng cũng là đưa thành phần tư nhân đầu tư vào trong đó, nhưng đối với tư nhân thì cái gì có lợi họ mới đầu tư. Sân bay có hạng mục lỗ, có hạng mục lợi, tổng thể một sân bay là lỗ, Nhà nước nên đầu tư để lấy hạng mục có lợi bù cho hạng mục bị lỗ, gọi là bù lỗ chéo, thì mới lỗ ít. Nhà nước không dại gì bỏ tiền đầu tư cho cái lỗ, còn cái lợi giao cho tư nhân làm và rồi họ hưởng lợi hết, khi ấy Nhà nước đâu có gì để bù lỗ, mà lại lỗ thêm nữa.

 

Trước đây, theo thông tin báo chí của Bộ GTVT ngày 10/10/2014 về chủ trương đầu tư dự án xây dựng sân bay Long Thành thì “Việc huy động vốn đầu tư xây dựng cảng hàng không quốc tế Long Thành sẽ gắn với các dự án đầu tư các hạng mục cụ thể, theo nguyên tắc Nhà nước chỉ đầu tư hoặc hỗ trợ đầu tư phần kết cấu hạ tầng không có khả năng thu hồi vốn; khuyến khích đầu tư vào các hạng mục thành phần dịch vụ khai thác, có khả năng thu hồi vốn đầu tư”.

 

Sau khi dự án sân bay Long Thành được chính thức khởi công xây dựng giai đoạn 1 ngày 5/01/2021, mãi đến ngày 1/6/2024, các ngân hàng Việt Nam gồm Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank), Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (VietinBank), Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) ký kết hợp đồng cấp tín dụng trị giá 1,8 tỷ USD cho dự án thành phần 3 (các công trình thiết yếu trong cảng hàng không) thuộc dự án đầu tư xây dựng sân bay Long Thành – giai đoạn 1 do ACV làm chủ đầu tư. Khoản vốn vay bằng ngoại tệ trung dài hạn này được bảo đảm bằng tài sản hình thành từ dự án, các hạng mục được phép thế chấp (đang có hoặc sẽ hình thành trong tương lai).

 

Vì Nhà nước không có đủ vốn nên phải huy động thêm vốn doanh nghiệp tư, nhưng nếu không có biện pháp phân chia tỷ lệ lãi, phần đầu tư công của Nhà nước phải hoàn toàn chịu lỗ lớn, trong khi thành phần đầu tư của doanh nghiệp tư nhân được hưởng lãi tất cả.

 

Điều nguy hiểm là dễ xảy ra tham nhũng ở đây. Nhà nước lỗ, tiền mất đi là tiền của Nhà nước, còn những người nắm quyền điều hành đầu tư sân bay thì với những hạng mục có lợi, họ sẽ tìm cách hợp đồng, nhiều khi ưu ái cho ai đó làm vì họ có lợi ích nhóm trong đó.

 

Tóm lại, cả ba phương án huy động vốn Bộ GTVT đưa ra đều không khả thi. Ngay cả khi phương án tài chính được làm cho khả thi thì cũng rất rủi ro, tư nhân không dại đầu tư vào đây bởi có lợi hay không có lợi là ở chỗ có khách hay không có khách, mà chỉ khi hoạt động một thời gian dài mới biết chắc.

 

f) Bài học cho dự án sân bay Long Thành: Thiếu vốn, các nước xây dựng sân bay như thế nào?

 

Có nhiều bài học trên thế giới về việc mở rộng và tăng năng suất sân bay hiện hữu trong thành phố chứ không xây dựng sân bay mới để thay thế ở xa thành phố như trường hợp sân bay Lisbon và sân bay Barcelona.

 

Sân bay Lisbon nằm ở thành phố Lisbon, Thủ đô Bồ Đào Nha, chỉ cách trung tâm thành phố 10 km với năng suất năm 2013 là 16 triệu khách. Bắt đầu từ năm 1973, xuất hiện những tranh luận về việc giữ lại sân bay này ở vị trí hiện hữu hay xây dựng một sân bay mới xa trung tâm thành phố.

 

Năm 2007, một nghiên cứu độc lập đề nghị chọn Alcochete (cách Lisbon 15,6 km) – một sân bay quân sự sẵn sàng giao lại cho dân sự nếu có địa điểm khác thích hợp cho sân bay quân sự.

 

Trong thời gian cân nhắc di dời và chọn thời điểm phù hợp cho việc khởi công xây dựng sân bay mới, nhà ga ở sân bay Lisbon vẫn tiếp tục được đầu tư mở rộng.

 

Việc chọn địa điểm mới cho sân bay Lisbon được tuyên bố chính thức vào năm 2008, sau hơn 35 năm nghiên cứu về nhu cầu gia tăng năng suất cho sân bay (từ 1973).

 

Nhưng đến giữa năm 2013, việc chọn địa điểm sân bay mới này bị loại bỏ khỏi kế hoạch chiến lược của Bộ Giao thông Vận tải Bồ Đào Nha, do nhu cầu cắt giảm chi tiêu của chính phủ nên không có vốn đầu tư cho sân bay mới. Thay vào đó, sân bay hiện hữu được đầu tư mở rộng để đáp ứng nhu cầu hàng không gia tăng. Năng suất sân bay Lisbon năm 2018 vừa qua là 29 triệu khách. Năng suất sân bay Lisbon năm 2019 vừa qua là 31,2 triệu khách. Năng suất sân bay Lisbon năm 2023 vừa qua là 33,6 triệu khách.

 

Barcelona là sân bay lớn thứ nhì của Tây Ban Nha, chỉ sau sân bay Madrid Barajas và là sân bay đông khách thứ 39 trên thế giới năm 2013 với 35,2 triệu khách. Sân bay cách trung tâm thành phố 12 km.

 

Năm 2007, sân bay với diện tích 845 ha đã đón nhận 32,9 triệu khách khi năng suất thiết kế là 33 triệu HK/năm. Trước đó, nhà điều khiển không lưu mới đã được khởi công xây dựng và đến năm 2006 thì khánh thành. Nhà ga hành khách mới với diện tích 545.000 m2 cũng được khởi công tiếp theo và khánh thành năm 2009. Năng suất thiết kế của sân bay được nâng lên 55 triệu HK/năm.

 

Tuy nhiên trong thời gian cải tạo xây dựng nhà ga, năng suất thực tế của sân bay giảm còn 27,3 triệu hành khách năm 2009, sau đó tăng dần lên hàng năm và trở thành sân bay đông khách thứ 34 trên thế giới năm 2012 với 35,1 triệu hành khách.

 

Năm 2012, sân bay Barcelona cũng hoàn tất việc xây dựng thêm nhà ga hành khách mới nữa và mở rộng diện tích từ 845 ha lên thành 1.533 ha với 3 đường băng cất, hạ cánh dài 2.528 m, 2.660 m và 3.352 m để có năng suất thiết kế 70 triệu HK/năm. Năm 2018 vừa qua sân bay phục vụ 50,2 triệu hành khách. Năm 2019 vừa qua sân bay phục vụ 52,7 triệu hành khách.

 

Như thế, có thể thấy, vì thiếu vốn mà sân bay Lisbon được duy trì và phát triển ở vị trí cách trung tâm thành phố 10 km. Còn sân bay Barcelona cách trung tâm thành phố 12 km cũng đã được mở rộng, nâng cao năng suất và hiệu quả nhìn thấy rõ rệt thay vì xây sân bay khác tốn kém ở xa hơn.

 

Đáng lẽ ra đây cũng là hướng đáng để tham khảo cho việc ngưng dự án xây dựng sân bay Long Thành vì không có đủ vốn đầu tư.

 

Quốc hội không thể quyết định chủ trương xây dựng sân bay Long Thành mà không biết tổng vốn đầu tư từ đâu cho cả 3 giai đoạn một cách chắc chắn rõ ràng. Nếu lỡ bắt đầu giai đoạn 1 rồi mà số vốn đầu tư tiếp cho các giai đoạn sau không có đủ thì làm sao? Ai chịu trách nhiệm chung về các quyết định đầu tư cho giai đoạn đầu và các giai đoạn sau? Nếu không có vốn cho các giai đoạn sau thì dự án sẽ bị lâm vào tình trạng “tiến thối lưỡng nan”, tạo ra lãng phí và tăng thêm gánh nợ công cho đất nước.

 

Đáng lẽ ra với những lý do trên, Quốc hội vào năm 2015 không nên thông qua chủ trương đầu tư xây dựng sân bay Long Thành và vào năm 2019 không nên thông qua Báo cáo nghiên cứu khả thi Dự án đầu tư xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành giai đoạn 1 để khỏi “mắc bẫy sân bay Long Thành” làm tăng gánh nặng nợ công đang quá lớn.

 

 

 




HỐI LỘ THAM NHŨNG NƠI CỬA CHÙA (VietTuSaiGon / Blog RFA)

 



Hối lộ, tham nhũng nơi cửa chùa

VietTuSaiGon

Thứ Bảy, 06/29/2024 - 12:18 — VietTuSaiGon

https://www.rfavietnam.com/node/8097

 

Nạn tham nhũng không những hoành hành trong hệ thống quản lý, chính trị mà nó đang trở thành tệ nạn của tôn giáo Việt Nam, đặc biệt là Phật Giáo. Đến thời điểm này, có thể nói rằng rất khó để tìm tìm ra một ngôi chùa, một sư trụ trì thuộc hệ thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trực thuộc nhà nước mà không vấy bẩn tham nhũng, thụt két nhà chùa và hối lộ. Tấm bằng tiến sĩ đầy tai tiếng và có vấn đề của Thích Chân Quang chỉ là một cá nhân bị phanh phui, và còn bao nhiêu tấm bằng như vậy, đó là câu chuyện lại liên quan đến tham nhũng, hối lộ và tham vọng quyền lực. Vậy mối quan hệ giữa bằng giả và tham nhũng, hối lộ nơi cửa Phật ra sao?

 

“Theo Hiến chương mới nhất Giáo hội Phật giáo Việt Nam sửa đổi lần thứ VI được thông qua tại Đại hội Đại biểu Phật giáo Toàn quốc lần thứ VIII, nhiệm kỳ 2017 - 2022, hệ thống tổ chức của Giáo hội Phật giáo Việt Nam quy định như sau:

 

Cấp Trung ương có Hội đồng Chứng minh và Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

 

Cấp tỉnh, thành phố có Ban Chứng minh và Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh, thành phố.

 

Cấp quận, huyện, thị xã, thành phố thuộc tỉnh có Ban Chứng minh và Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam quận, huyện, thị xã, thành phố trực thuộc tỉnh.

 

Trong đó, Hội đồng Chứng minh của Giáo hội gồm chư vị Hòa thượng tiêu biểu của Giáo hội Phật giáo Việt Nam; có ít nhất 70 tuổi đời và 50 tuổi đạo; được Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh tiền nhiệm giới thiệu và Đại hội Đại biểu toàn quốc Giáo hội Phật giáo Việt Nam suy tôn.

 

Đây là cơ quan lãnh đạo tối cao về Đạo pháp và Giới luật của Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Hội đồng Chứng minh suy cử Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh để thực thi các chức năng, nhiệm vụ của Hội đồng Chứng minh giữa hai kỳ Đại hội Đại biểu Phật giáo toàn quốc; giám sát và chứng minh các hoạt động Phật sự của các cấp Giáo hội.

 

Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh gồm các chức danh: Đức Pháp chủ; Chư vị Phó Pháp chủ; Chư vị Giám luật; Chánh Thư ký; Chư vị Phó Thư ký; Chư vị Ủy viên Thường trực. Số lượng thành viên Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh thực hiện theo quy chế hoạt động của Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh.

 

Bên cạnh đó, Hội đồng Trị sự là cơ quan điều hành, quản lý hành chính cao nhất của Giáo hội Phật giáo Việt Nam về mọi mặt hoạt động giữa hai nhiệm kỳ. Nhiệm kỳ của Hội đồng Trị sự là 5 năm tương ứng với kỳ Đại hội Đại biểu Phật giáo toàn quốc.

 

Hội đồng Trị sự ban hành quy định chi tiết về thủ tục và tiêu chí suy cử, bãi miễn thành viên Hội đồng Trị sự, thành viên Ban Trị sự cấp tỉnh và thành viên Ban Trị sự cấp huyện, đệ trình Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh ấn chứng”. (Nguồn VTC New).

 

Hiện nay, ở các chùa, muốn nắm chức vị Trụ trì, điều quan trọng nhất không phải là thời gian tu học Phật Giáo, không phải là tuổi đạo mà là tuổi đời. Có vô số trường hợp người tu đã có trên năm mươi năm tuổi Đạo, tức đã có quãng thời gian chay tịnh, kiên trì tu học hơn nửa thế kỉ và có mức độ kiên định, tinh tấn đáng bàn... Thế nhưng trong chùa, vị sư, ni ấy không có bất kì tiếng nói có giá trị nào, tức không ai nghe vị sư/ni ấy nói và họ cũng không được quyền nói.

 

Bởi tiếng nói nơi chùa chiền thuộc về bằng cấp và chức sắc. Trụ trì của chùa là người toàn quyền về mặt hành chính, nhân sự, tôn giáo, giáo luật, tâm linh, kinh tài... Hay nói khác đi, tiếng nói của trụ trì là tiếng nói tuyệt đối trong chùa, lệnh của Trụ trì có thể lớn hơn lệnh vua. Trụ trì được hưởng từ 25% đến 40/% tiền cúng dường và tiền các tang chủ cúng cho chùa khi có hiếu sự. Số tiền 60% còn lại dành làm quĩ hoạt động của chùa, từ việc xây dựng cơ sở hạ tầng cho đến lễ lạc, cúng kinh và bữa ăn hằng ngày của tăng ni... Mọi hoạt động lớn như vậy mà gói gọn trong 60% tiền cúng dường, vẫn có số dư, thậm chí dư nhiều. Vậy thì số tiền 25% đến 40% các trụ trì nắm giữ không hề nhỏ chút nào.

 

Chính vì vậy mà các trụ trì mới có xế hộp loại xịn, đeo đồng hồ Rolex, xài hàng hiệu tiền tỉ. Chính vì vậy mà các sư mới cương quyết làm trụ trì, bằng mọi giá leo lên chức trụ trì. Và nạn tham nhũng, bằng giả, bằng mua ra đời từ chỗ này. Bởi theo qui định có màu sắc rất hành chính của Giáo Hội thì một vị sư muốn nắm giữ chức Trụ trì, phải có bằng cấp về Phật học, đó là điều kiện cần, điều kiện đủ là phải có thêm một số bằng cấp do hệ thống giáo dục nhà nước cấp. Một vị sư cho dù tu lâu năm bao nhiêu mà không có các loại bằng cấp trên thì rất khó để nắm chức vị Trụ trì trong chùa cho dù có bỏ tiền tỉ ra để xây chùa.

 

Đó là mới nói đến chức vị nhỏ nhất trong hệ thống, khi nắm giữ chức Trụ trì rồi, muốn cho tiếng nói được mạnh hơn thì anh/chị phải nỗ lực nắm một chức sắc nào đó trong Giáo Hội, thấp nhất là Giáo Hội địa phương cấp huyện, cao hơn thì lên cấp tỉnh và cao nhất là cấp trung ương. Đương nhiên càng lên cao, quyền lực của người nắm chức sắc càng lớn. Chỉ riêng việc Đại Đức Thích Minh Đạo bị Giáo Hội Phật Giáo cấp huyện bắt quì sám hối, sau đó lên giáo Hội cấp tỉnh quì sám hối thêm lần nữa và cuối cùng là bị bãi bỏ mọi chức sắc, bãi bỏ trụ trì là đủ biết sức mạnh của chức sắc trong Giáo hội ra sao rồi!

 

Việc phân bổ trụ trì là do Ban Chứng Minh và ban Trị sự Giáo Hội Phật Giáo cấp quận/huyện, nhân sự phân bổ được đưa lên cấp tỉnh phê duyệt và thông qua ở cấp trung ương. Việc nắm chức Trưởng Ban Trị sự cấp quận/huyện coi như nắm trong tay quyền lực toàn triệt về việc gật đầu hay lắc đầu cho một Trụ trì nào đó trong một ngôi chùa nào đó. Và cái gật đầu hay lắc đầu, cái chữ ký giới thiệu về cấp tỉnh của Trưởng Ban cấp quận/huyện có tính sống còn với cái chức vị kia. Đương nhiên, không thể dựa vào nước miếng chay hay tùy thuộc vào tuổi đạo... Mà hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng chạy chọt, bằng cấp của đương sự.

 

Bằng cấp càng nhiều, càng vững thì chức sắc càng cao, đương nhiên phải giỏi chạy chọt. Và việc Thích Chân Quang có được bằng Tiến sĩ Luật cũng như khá nhiều bằng cấp khác không phải chỉ do háo danh không thôi. Bởi nếu chỉ háo danh thì Thích Chân Quang với công việc giảng sư, nói nhăng nói cuội bấy lâu nay cũng đủ để ông ta nghênh ngang, khệnh khạng rồi, không cần phải tốn công này nọ để có thêm cái bằng Tiến sĩ kia. Việc cầm cho được bằng tiến sĩ trên tay là có mục đích, có tham vọng của nó, ông ta, với các loại bằng đang nắm trong tay có thể bước một bước khác lên cao hơn, có thể bước vào hàng giáo phẩm trung ương và khi nắm được chức sắc ở cấp trung ương, ông ta có thể bước vào quốc hội nhà nước với chức danh đại biểu quốc hội, có thể từ chức danh đại biểu quốc hội này, đá xoáy vào giáo phẩm lớn nhất của trung ương hội... Bởi mọi thứ bây giờ chỉ cần có thật nhiều tiền và biết chạy chọt là đủ.

 

Rất không may cho Thích Chân Quang là ông ta bị phanh phui quá sớm trên bước đường thực hiện tham vọng, và mọi chuyện thăng tiến của Chân Quang có vẻ sẽ khó khăn, nhiều trở ngại hơn trước.

 

Bởi vô hình trung, Thích Chân Quang đã làm lộ ra một cái lỗ hổng quá lớn trong giáo hội nhà nước và nó có nguy cơ phát tán nhiều thứ làm lộ ra chân tướng cũng như bộ mặt thật về các hoạt động tham ô, tham nhũng, hối lộ trong hệ thống giáo hội.

 

Một hệ thống tuy không có văn bản chính thức nhưng muốn làm trụ trì chùa ở quê thì tốn từ ba trăm đến năm trăm triệu đồng sau khi đã có đầy đủ mọi bằng cấp, muốn làm trụ trì chùa thành phố thì tốn từ ba đến năm tỉ đồng để được làm trụ trì. Đây là thứ luật bất thành văn hiện hành mà ai ai cũng biết nhưng ngại nói ra, thế mới lạ!

 

 

VietTuSaiGon's blog