Tuesday, April 30, 2019

TỪ "ĐÁNH CHO MỸ CÚT" ĐỂ "RƯỚC TÀU & ĐÓN MỸ TRỞ LẠI" (Văn Chu)




30/4 - 44 NĂM NHÌN LẠI
Văn Chu  
30/04/2019

Hình :

30 tháng 4, 1975 đánh dấu sự kết thúc cuộc chinh phục miền Nam Việt của Cộng Sản Bắc Việt sau 21 năm chia đôi đất nước (1954 – 1975).

Trong cuộc chiến này, khi đưa quân vào miền Nam, mục tiêu của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã từng tuyên truyền đối với nhân dân miền Bắc là “đánh cho Mỹ cút, Nguỵ nhào, để giải phóng đồng bào ruột thịt miền Nam”. Cho nên hàng hàng lớp lớp thanh niên miền Bắc với lý tưởng yêu nước của tuổi trẻ đã xuôi Nam sẵn sàng chấp nhận sinh Bắc tử Nam.

Sau 30 tháng 4, 1975, trong say men chiến thắng vì mục tiêu “Mỹ Cút Nguỵ nhào” đã đạt, nhiều bộ đội và nhân dân miền Bắc không khỏi ngỡ ngàng khi thấy mình lại đi giải phóng những người mà cuộc sống sung túc, thoải mái hơn hẳn chính mình và bà con mình ở miền Bắc gấp nhiều lần. Nhà văn Dương Thu Hương đã ngồi xuống ven đường mà khóc như bà đã kể, khi chợt nhận ra mình đã bị lừa và những hy sinh của đồng lứa thật vô ích.

Hơn 40 năm sau: Hiểm hoạ Bắc thuộc đang rõ nét hơn bao giờ hết! Người Tàu đang chiếm lĩnh Biển Đông và các vùng chiến lược của đất nước, đang chi phối mọi công trình xây dựng chiến lược, và thao túng thành phần lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam, v.v. là điều mà đại đa số người dân đều biết không cần phải kể giông dài ra đây.

Té ra, cuộc chiến để cho Mỹ cút, mà rước Tàu. Người dân có thể tự hỏi: giữa Mỹ và Tàu, ai có dã tâm và bản chất xâm lược tàn bạo hơn ai?

Nhưng đồng thời ta cũng thấy Đảng Cộng Sản Việt Nam lại cũng vo ve muốn đón Mỹ trở lại, qua những nỗ lực ngoại giao cũng như đón chào các chiến hạm của Mỹ đến nước Việt, mà đỉnh điểm đang được chờ đợi là chuyến viếng thăm Mỹ dự kiến trong năm nay của Tổng Bí Chủ Nguyễn Phú Trọng để “xây dựng quan hệ chiến lược với Mỹ”.

Thế là cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam mà Đảng Cộng Sản Việt Nam tiến hành có thể được tóm gọn là một cuộc chiến tranh “đuổi Mỹ, rước Tàu và đón Mỹ trở lại!” Một cuộc chiến tranh phi nghĩa vô ích đã làm tiêu hao bao sinh lực dân tộc.

Trong cuộc chiến này, tổn thất nhân mạng của dân hai miền là khoảng 4 triệu người đã tham chiến, thì miền Bắc có khoảng 850 ngàn liệt sĩ và từ 500-600 ngàn thương binh, miền Nam mất 320 ngàn binh sĩ với trên một triệu lính bị thương, theo thống kê tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau. Tổn thất vật chất thì không tính nổi với bom đạn liên tục trong 20 năm.

Tổn thất về tinh thần thì lại càng khó tính hơn với những đau khổ từ sự mất mát đổ vỡ, từ những chấn thương tâm lý gây ra bởi chiến tranh.

Cho nên nhìn kỹ lại thì cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ cứu nước là một cuộc chiến mà thành phần thua cuộc không phải chỉ có bên miền Nam mà cả dân tộc hai miền đều thua và chỉ có thiểu số lãnh đạo CSVN là thắng, vì họ đã đạt được mục đích là cướp được chính quyền một cách trọn vẹn, để có thể ngồi trên đầu toàn dân hai miền Bắc Nam, thâu tóm cả giang san tiền rừng bạc bể về trong tay họ.

Trong lúc chiến tranh đang tiếp diễn dù sinh và tài lực phải đổ vào cuộc chiến giữ nước, mức sống của miền Nam (VNCH) lúc đó vẫn đã ngang tầm hay hơn chút đỉnh các nước trong khu vực Á Châu như Hàn Quốc, Đài Loan, Thái Lan, Mã lai, v.v… là các xứ đang hưởng hoà bình để dồn tâm xây dựng đất nước.

Nếu không có Đảng CSVN lãnh đạo, và cuộc chiến tranh ở trên, chắc chắn nước ta giờ đã trở thành cường quốc phát triển ít nhất là bằng Hàn Quốc chứ không lẹt đẹt thua xa họ như hiện nay.

Cho nên khi Đảng CSVN ăn mừng chiến thắng 30 tháng 4 là họ ăn mừng chiến thắng của họ chứ không phải chiến thắng của dân tộc. Và thật vô liêm sỉ khi họ bắt toàn dân, những người thua cuộc, cùng ăn mừng chiến thắng của họ.

Văn Chu

--------------------------

CÙNG CHỦ ĐỀ
.
REED TUCKER - LĐ LƯỢC DỊCH 30/04/2019
.
MINH HOÀI  30/04/2019
.
THẾ TRUYỀN  30/04/2019








TỔNG KẾT CHIẾN DỊCH (Dương Quốc Chính)






Mình xin phép tổng kết “chiến dịch” giải phóng tư tưởng cho anh em thiện lành và bò đỏ. Mình rất bất ngờ là với 2 stt về chủ đề chiến tranh VN với kiến thức rất phổ thông mà mình đã tìm hiểu từ khoảng 15 năm nay, thế mà có lượng tương tác quá lớn. Hơn 2000 tương tác với hơn 700 lượt shares, hơn 1000 cmts. Điều đó cho thấy là những kiến thức như thế này có quá đông người không biết, tuy nó khá nhạy cảm nhưng vài ngàn người đó đã vượt qua nỗi sợ hãi thường nhật để tương tác hoặc share.

Tất nhiên anh em bò đỏ comment cũng nhiều. Nhưng chung quy cũng chỉ có vài cách cơ bản. Một là spam ảnh chế nhố nhăng, 2 là chửi bới kiểu vô học, 3 là cmt lải nhải như loa phường. Lượng comment trái chiều có tý kiến thức thì chưa đủ 5 người. Anh em có tý kiến thức thì dễ dàng rơi vào ngụy biện khi đuối lý.

Các anh em chịu khó tranh luận thì đa số kiến thức ngô nghê lạc hậu, hệt như sách giáo khoa. Giờ này vẫn còn lảm nhảm Việt Minh cướp chính quyền từ Nhật. Rồi ông Thiệu lấy 16 tấn vàng. Rồi VNCH phá hiệp định Geneva dẫn đến chiến tranh… Những thông tin kiểu đó bây giờ để trở nên quá dễ dàng kiểm chứng bằng các báo chính thống. Đến mức mình viện dẫn sách báo của đảng mà họ vẫn cố tình không chịu tin!

Mình đọc những comment đó vừa buồn cười, vừa thương cảm họ. Vì thấy họ là nạn nhân, bị nhồi sọ lâu quá, lại chưa bao giờ dám tự đặt câu hỏi về tính xác thực. Nghĩ lại thấy mình chửi họ cũng quá đáng. Giống như lúc đập thằng trộm chó xong mới biết vì nó nghèo quá mà phải đi ăn trộm! Thôi thì thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng, anh em hết sức thông cảm. Hy vọng 5-10 năm tới, anh em giác ngộ cách mạng thì còn nhớ đến mình!

Đối với luận điệu của anh em loa phường, thì cơ bản cũng y chang như tuyên giáo vẫn lải nhải hàng ngày. 90% sẽ có ý: “Đế quốc Mỹ xâm lược thì phải đánh đuổi nó để giành độc lập, thống nhất”.

Nói chung, các nước CS anh em đều có cách tuyên truyền chung là dựa vào thủ dâm tinh thần cho bần nông. Kích động tinh thần dân tộc được thì bảo bần nông làm gì nó cũng nghe theo hết, kể cả đấu tố bố mẹ mình, bắn giết anh em mình ở phía bên kia.

Mấy chục năm trước, khi còn chiến tranh, thì người dân bị bịp thế thì còn dễ hiểu. Đằng này, tận hơn 40 năm, tức là 2 thế hệ sau, mà vẫn có các chú bò đỏ hễ thấy màu vàng là lao vào húc bất chấp lý lẽ, chửi người khác là não trạng nô lệ.

Anh em đã bao giờ tự hỏi: “Độc lập làm gì? Thống nhất làm gì để bây giờ nghèo hèn như thế này?“. Anh em có bao giờ thắc mắc: “Tại sao Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan không có độc lập hoàn toàn (phụ thuộc quân sự vào Mỹ), thậm chí còn chưa thống nhất. Thế mà dân VN phải sang làm culi, đĩ điếm cho họ?

Mấy chục năm trước chạy trốn CS, người dân bây giờ vẫn tiếp tục chạy… Photo Courtesy

Với đa số anh em bò đỏ, họ tư duy hệt như thời phong kiến, thằng nào cướp được chính quyền thì thằng đó có quyền lãnh đạo đất nước mãi mãi, bất chấp năng lực quản lý! Thế là ngu trung, bị Nho giáo nhồi sọ mà thôi. Với thể chế dân chủ cộng hòa thì giành được chính quyền rồi mà không có năng lực quản lý đất nước, thì vẫn phải mất chức, để dân bầu người khác lên thay. Nếu muốn quang vinh muôn năm thì phải luôn đổi mới, để chứng minh năng lực. Như ông Nelson Mandela, ông có công đánh đổ chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi, sau mấy chục năm ngồi tù, nhưng cũng chỉ nắm quyền có 1 nhiệm kỳ.

Đó là do các anh em mù quáng, bị đảng ta dắt mũi dưới ngọn cờ giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, là cắm đầu đi theo, sẵn sàng hy sinh tất cả. Lẽ ra, với vai trò của 1 quốc dân, thì sự lựa chọn thể chế chính trị phải dựa vào việc ai sẽ mang lại cho cá nhân mình, cho đất nước mình sự thịnh vượng.

Dân không giàu, nước không mạnh, thì độc lập, thống nhất cũng vô nghĩa, chỉ mang tính hình thức. Chẳng qua là đổi từ nhóm lãnh đạo này sang nhóm lãnh đạo khác. Chả có 1 nước nghèo nào mà được độc lập thật sự cả, kiểu gì cũng phụ thuộc kinh tế vào nước lớn. Mà phụ thuộc kinh tế thì ắt phải phụ thuộc chính trị. Cứ nhìn nước Lào anh em và nước Campuchia thời trước là thấy. Nói chung là nước càng nghèo thì càng ít độc lập.

Các cháu ngoan bác Hồ hãy nhớ lấy lời bác dạy ở ảnh bên dưới: “Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc, tự do, thì độc lập cũng chả có nghĩa lý gì“.

Dự là bò đỏ sẽ lao vào cãi là: “Tao đang hưởng hạnh phúc, tự do đây. Sáng uống cafe, tối uống bia“.

Đúng là “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”.






LUẬN VỀ CỤM TỪ VIỆT CỘNG (Nguyễn Quang Duy)




30/04/2019

Ai cũng biết Việt Cộng là cộng sản Việt Nam, nhưng theo sách sử cụm từ lại mang nhiều ý nghĩa khác nhau, thậm chí trái ngược nhau.

Vào đầu năm 2018, nghiên cứu sinh sử Viện Đại Học Wisconsin-Madison, Brett Reilly công bố trên trang The Diplomat bài “Cội nguồn đích thực của cụm từ Việt Cộng”.

Brett Reilly cho biết đã phát hiện hai điều (1) cụm từ Việt Cộng và (2) cuộc nội chiến Quốc-Cộng đã khởi đầu từ những năm 1920 tại miền Nam Trung Hoa, hơn ba thập niên trước khi người Mỹ tham chiến tại Việt Nam.

Như vậy cuộc chiến Quốc-Cộng đã kéo dài gần trăm năm, vẫn còn tiếp diễn, thách thức phải viết lại lịch sử chiến tranh Việt Nam.

Cứ mỗi tháng 4, cụm từ Việt cộng lại thường xuyên được nhắc đến trong cộng đồng người Việt hải ngoại, nhân 44 năm Sài Gòn thất thủ, xin được tóm tắt công trình nghiên cứu của Brett Reilly và giải thích lý do vì sao đảng Cộng sản Việt Nam luôn dị ứng khi được gọi chính danh là Việt Cộng.

Sách sử chính thống

Tự điển, sách sử, báo chí ngoại ngữ đều định nghĩa Việt Cộng là những du kích quân cộng sản chống lại quân đội và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trong giai đoạn 1954-75.
Tác giả quyển “Victory at any cost” (Chiến thắng bằng mọi giá) Cecil B. Currey còn quả quyết rằng cụm từ do Thiếu tướng tình báo Mỹ Edward Lansdale cố vấn cho Tổng thống Ngô Đình Diệm nghĩ ra từ tiếng Anh Vietnamese Communists - Vietcong.
Lansdale nhận thấy các cán bộ Việt Minh hoạt động ở miền Nam sau 1954 là những người vừa đánh bại quân Pháp nên có uy tín với dân là mối đe dọa quyền lực của Tổng thống Ngô Đình Diệm, nên đề nghị ông Diệm đừng gọi họ là Việt Minh mà gọi bằng một tên mới là Việt Cộng, để người dân miền Nam lầm tưởng rằng đây là 2 lực lượng khác nhau.
Từ đó các sử gia Mỹ theo trường phái chính thống lập luận rằng Mỹ phạm sai lầm khi tham gia chiến tranh, biến xung đột của những người nổi dậy có tinh thần dân tộc tại miền Nam thành chiến trường chiến tranh lạnh giữa Mỹ, Nga và Tàu.
Còn các sử gia theo trường phái xét lại cho rằng Việt Cộng là cụm từ thích hợp để minh hoạ việc Nga, Tàu và Bắc Việt lãnh đạo cuộc nổi dậy tại miền Nam, Mỹ tham gia để ngăn chặn sự lan rộng của cộng sản xuống vùng Đông Nam Châu Á.
Qua nghiên cứu, Brett Reilly biết được cụm từ Việt cộng bắt nguồn từ tiếng Trung Hoa “zhonggong” phát âm tiếng Việt là “Trung cộng”.
Cụm từ này đã được những người Việt bị Pháp truy lùng phải trốn sang miền Nam Trung Hoa vào những năm 1920 sử dụng.
Việt Cộng chỉ những người Việt theo chủ nghĩa quốc tế cộng sản, còn những người Việt theo chủ nghĩa quốc gia được gọi là Việt Quốc.

Nội chiến bắt đầu…

Một cụm từ khác được Brett Reilly đề cập tới là cụm từ Việt gian cũng bắt nguồn tiếng Trung Hoa “Hanjian” phát âm là Hán gian chỉ những người Trung Hoa phản quốc.
Cuối thập niên 1920, khi Quốc Dân Đảng Trung Hoa nhận định rằng chủ nghĩa quốc tế cộng sản thực chất chỉ là chủ nghĩa thực dân kiểu mới của nước Nga Sô viết và như thế Trung Cộng những người Trung Hoa theo cộng sản là Hán gian phản quốc.
Cuộc chiến này ảnh hưởng đến Việt Cộng và Việt Quốc, một bên theo Mao còn bên kia theo Tưởng, khơi mào cuộc nội chiến ý thức hệ giữa những người Việt chống Pháp lưu vong tại miền Nam Trung Hoa.

Nhập cảng Việt Nam…

Theo Brett Reill, cuộc chiến lan sang miền Bắc Việt Nam, các bên tiến hành theo dõi lẫn nhau và thỉnh thoảng lại ám sát những kẻ mà họ nghi là người được phía bên kia trà trộn vào.
Trên Tràng An Báo, xuất bản tại Huế, năm 1938, Cụ Phan Bội Châu tuyên bố những người theo cộng sản là:
“những người lợi dụng chủ nghĩa xã hội nhằm chia rẽ đất nước, phá hoại sự thống nhất, tiêu diệt tinh thần quốc gia, dân tộc”.
Đáp lại, ông Võ Nguyên Giáp và ông Trường Chinh, hai lý thuyết gia cộng sản, trên tờ báo Pháp thiên tả Notre Voix (Tiếng Nói của Chúng Ta), tuyên bố Cụ Phan Bội Châu là “tên phản quốc”.
Có thông tin cho biết chính lãnh tụ cộng sản Nguyễn Ái Quốc đã báo cho thực dân Pháp bắt Cụ Phan Bội Châu để lãnh thưởng.
Trận chiến Quốc-Cộng không chỉ diễn ra gay gắt trên các cột báo, mà còn diễn ra bên trong hệ thống nhà tù thuộc địa.
Một bản sao cương lĩnh 12 điểm, năm 1935, của Việt Nam Quốc dân đảng, được tìm trong nhà tù ở Hà Nội, liệt kê hai mục đích đầu tiên của đảng là nâng cao nhận thức về dân tộc Việt Nam và xoá bỏ chủ nghĩa cộng sản.
Ở nhà tù Côn Đảo, cuộc xung đột ý thức hệ dẫn đến những trận thanh toán gây chết người. Trần Huy Liệu, từng là Bí thư kỳ bộ Nam kỳ Việt Nam Quốc dân đảng, theo cộng sản khi bị tù tại Côn Đảo, hồi tưởng:
“Gió biển lạnh lẽ ở Côn Đảo không thể xua tan được bầu không khí căm thù bao quanh hòn đảo”.

Việt Minh cướp chính quyền 19/8/1945

Sau một giai đoạn rất ngắn hợp tác, hai phía Quốc-Cộng lại sử dụng từ “Hanjian” - Hán gian cho các đối tượng được họ ghép cho là Việt gian phản quốc, khởi động cuộc nội chiến đẫm máu.
Các đơn vị Việt Minh trung thành với Võ Nguyên Giáp tấn công các đảng quốc gia, buộc những người quốc gia một lần nữa phải trốn sang Trung Hoa.
Những người theo cộng sản đệ tam giết cả những người cộng sản đệ tứ, những tổ chức yêu nước không bị ảnh hưởng của Tưởng Giới Thạch, những giáo phái yêu nước như Đạo Hòa Hảo, Đạo Cao Đài, giết tất cả những ai không chấp nhận sự thống trị của cộng sản đệ tam.
Khi chiến tranh giữa Việt Minh và Pháp bùng nổ vào cuối năm 1946, những nhóm người Việt yêu nước không theo cộng sản liên kết với nhau, chịu sự lãnh đạo của cựu hoàng Bảo Đại và cộng tác với Pháp để từng bước giành độc lập bằng biện pháp hòa bình và hợp tác.
Khi người Mỹ cắt viện trợ và ngừng bán vũ khí cho chính phủ Tưởng Giới Thạch, các lực lượng Trung Cộng do Mao Trạch Đông lãnh đạo ngày càng tiến gần đến biên giới phía Bắc.
Theo Brett Reill đến năm 1948, những tờ báo có tinh thần dân tộc chống Pháp đã sử dụng cụm từ Việt Cộng, như trên tờ Tiếng Gọi của Việt Nam Quốc Dân Đảng đã có bài báo động:
“Nếu quân đội Việt Cộng có thể bắt tay với Trung Cộng ở biên giới Trung Việt, thì cái gì ngăn cản được quá trình cộng sản hóa Việt Nam?”
Nếu cụm từ Việt Cộng có nghĩa xấu, thì nó chỉ xấu vì các đảng quốc gia đã liên kết người cộng sản Việt Nam (Việt Cộng) với người cộng sản Trung Hoa (Trung Cộng).
Đến năm 1950, Trung cộng viện trợ cố vấn, quân sự, kinh tế, Việt Minh bắt đầu chuyển thành nhà nước toàn trị, thực hiện chỉnh huấn, chỉnh quân, cải cách ruộng đất theo đường lối Mao Trạch Đông.
Chính quyền Quốc gia dưới sự lãnh đạo của cựu hoàng Bảo Đại thường xuyên sử dụng cụm từ Việt Cộng trong các thông tin chính thức để tố cáo ban lãnh đạo Việt Minh là cộng sản.
Tổng thống Ngô Đình Diệm và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa do đó chỉ kế thừa việc sử dụng cụm từ Việt Cộng để gọi tất cả những người Việt theo cộng sản không kể Bắc Nam.
Công trình nghiên cứu Brett Reill chấm dứt ở đây, để lại một câu hỏi lớn là những người miền Nam thua cuộc vẫn luôn hãnh diện với danh xưng Việt Quốc hay người Việt quốc gia, còn ngược lại đảng Cộng sản Việt Nam mặc dầu thắng trận lại luôn dị ứng khi bị nêu đích danh là Việt Cộng.

Sự thật lịch sử.

Nếu Hồ Chí Minh có hằng trăm tên, tuổi, bút danh, thay đổi tùy tình hình quốc tế cộng sản và hoàn cảnh cách mạng Việt Nam thì đảng Cộng sản cũng thế.
Đảng Cộng sản từng bỏ cả tên cộng sản, để lấy tên Hội Truyền Bá chủ nghĩa Mác-Lênin, đảng Lao Động, đảng Nhân Dân Cách Mạng, hay lập ra hai đảng ngoại vi là đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội.
Trong từng thời kỳ đảng Cộng sản còn sử dụng các tổ chức như Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, Việt Minh, Mặt trận Giải Phóng miền Nam, nhiều các tổ chức ngoại vi khác để hoạt động cộng sản.
Nếu Hồ Chí Minh phải lấy bút danh nhà báo C.B. (Của Bác) để viết bài “Địa Chủ Ác Ghê” trên báo Nhân Dân đấu tố đến chết điền chủ Nguyễn thị Năm.
Thì đảng Cộng sản cũng phải sử dụng đảng Nhân Dân Cách Mạng, Mặt trận giải phóng miền Nam, Chính phủ Cách Mạng Lâm Thời miền Nam Việt Nam, để đánh lừa dư luận, chiến tranh tại miền Nam là cuộc nổi dậy của người miền Nam yêu nước, không do cộng sản miền Bắc lãnh đạo.
Ở nông thôn người dân thường xuyên bị Việt Cộng đe dọa, bị khủng bố, bị xử tử hay bị bắt lên rừng giam cầm đến chết.
Ở thành thị Việt Cộng càng ngày càng gia tăng đặt bom hay pháo kích khủng bố.
Biến cố Mậu Thân 1968, Việt Cộng tấn công Thủ đô Sài Gòn và nhiều thành phố lớn tại miền Nam giết và bắt lên rừng hằng chục ngàn thường dân.
Riêng tại Huế lên đến 5,000 người bị giết hay chôn sống, nhiều ngàn người khác bị bắt lên rừng không có ngày về.
Chiến tranh càng gia tăng thì hình ảnh tội ác Việt Cộng càng được phổ biến trên Đài Truyền Hình hay qua báo chí.
Cụm từ Việt Cộng trở thành ác mộng thành nỗi kinh hoàng của người dân miền Nam.
Khi chính phủ Hoa Kỳ bỏ cuộc “cút” khỏi miền Nam, nhiều người ở thôn quê, ở thị xã hay tỉnh nhỏ sợ Việt Cộng phải bỏ nhà cửa, ruộng vườn lên Sài Gòn hay các thành phố lớn.
Tháng 3/1975, khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, thì từng đoàn người Kinh bỏ nhà, bỏ cửa, đồng bào Sắc Tộc bỏ buông làng dìu dắt chạy trốn Việt Cộng.
Cuộc rút quân (và rút dân) hoàn toàn thất bại, quân đội Bắc Việt kéo vào tiếp thu Huế, Đà Nẵng, rồi cuối cùng tiếp thu Sài Gòn ngày 30/4/1975.
Sau ngày tang thương này, người miền Nam bị tù cải tạo, bị đánh tư sản, bị đi kinh tế mới, cả một guồng máy cai trị từ miền Bắc đưa vào, đến công an khu vực cũng là người miền Bắc, buộc người miền Nam phải bỏ nước ra đi.
Với người miền Nam cụm từ Việt Cộng vẫn là nỗi kinh hoàng luôn ám ảnh, như chiến tranh Quốc-Cộng gần trăm năm vẫn chưa chấm dứt.
Đảng Cộng sản sợ sự thật về mối liên hệ gắn bó từ tư tưởng đến hành động với đảng Cộng sản Trung Hoa – “zhonggong” – Trung Cộng, sợ sự thật về chiến tranh Việt Nam và tội ác họ đã gây ra cho dân tộc Việt Nam.
Họ sợ sự thật lịch sử bởi thế họ rất dị ứng khi được nêu chính danh là Việt Cộng.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
30/4/2019





CÓ CÒN NGÀY VUI (Nguyễn Lân Thắng)





Tôi đang ngồi uống cafe một mình trong một buổi chiều 30/4 se lạnh. Những cơn mưa xối xả từ đêm qua làm Hà Nội những ngày nghỉ lễ vắng người càng buồn hơn. Nhắc đến ngày này không ai là người Việt Nam lại không nhớ đến câu nói nổi tiếng của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt: “…một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại theo các lối cũ vẫn làm, sẽ “có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn”…”. Chính vì lẽ đó, hôm nay trong bài viết này tôi muốn trải lòng với các bạn về những suy nghĩ của mình trong ngày cuối cùng của tháng tư buồn đau.

Là thế hệ sinh năm 1975 ở miền Bắc, khi tôi lớn lên thì cuộc chiến giữa 2 miền Nam Bắc đã hoàn toàn chấm dứt. Tôi còn nhớ như in ký ức đầu tiên về miền Nam của mình là hình ảnh chiếc máy bay C130 to lớn. Ngày đó bố tôi là lính mặt đất trong các sân bay quân sự miền Bắc. Sau năm 1975, hàng loạt các khí tài quân sự của miền Nam chưa hỏng hóc vì chiến tranh được miền Bắc đem về sử dụng. Và như để là sự tưởng thưởng công lao, hồi đó lính không quân miền Bắc được đem cha mẹ, vợ con đi chơi bằng máy bay quân sự vào miền Nam, mỗi năm một lần.

Chính vì thế năm 1977, khi miền Bắc còn nghèo nàn lạc hậu, khi tôi mới 2 tuổi đã được bước lên chiếc máy bay C130 sơn cờ đỏ sao vàng để bay vào Sài Gòn. Đó là một trải nghiệm cực kỳ mạnh mẽ, nên dù chỉ mới 2 tuổi nhưng tôi vẫn còn nhớ như in màu thép đen và hình dáng khổng lồ của chiếc máy bay đó. Rồi suốt trong khoảng 10 năm sau đó, hè năm nào tôi, trong niềm tự hào với bạn bè cùng trang lứa, cũng được đi máy bay vào Nam chơi ở nhiều nơi, từ Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang, Đà Lạt.

Thế nên dù chưa hiểu gì về chính trị hay lịch sử, nhưng những hình ảnh trong tôi về miền Nam là những hình ảnh chân thực nhất của một miền đất mới được “giải phóng”, chưa hề thay đổi gì nhiều so với ngày nay. Những chiếc xe xích lô cao vút, những góc phố chợ trời bày biện đủ thứ linh tinh, những ngôi biệt thự nguy nga cắm cờ đỏ, mùi khói của những chiếc xe lam hối hả trên đường… tất cả những điều ấy ghi sâu trong ký ức non nớt của tôi, và mãi sau này chính nó là chất xúc tác làm tôi tỉnh ra và hiểu được câu chuyện thực về Sài Gòn nhanh hơn so với rất nhiều bạn bè khác.

Không chỉ hình ảnh miền Nam ở miền Nam, trong ký ức của tôi còn có cả hình ảnh của miền Nam ở Hà Nội. Khoảng những năm 1982 – 1983, gia đình tôi sống cùng ông bà nội ở khu tập thể Kim Liên. Hồi đó đây là một trong những khu chung cư đầu tiên của miền Bắc dành cho gia đình cán bộ cấp cao trong các ban ngành đoàn thể. Hàng xóm nhà tôi toàn kỹ sư, bác sỹ, giáo viên… thậm chí còn có nhiều vị bộ trưởng, thứ trưởng oai phong lắm. Trong bối cảnh đó, có một điều rất kỳ lạ là gia đình tôi lại đón tiếp những người họ hàng rất lạ lẫm từ miền Nam ra, và ở lại rất lâu. Họ có trang phục khác hẳn người miền Bắc, rất chỉn chu, kiểu cách. Nhưng thái độ của họ là sự dè chừng, thu mình, nhẫn nhịn hết sức để tránh làm phiền đến xung quanh. Mãi sau này, tôi mới biết một điều rất đau lòng là họ ra Hà Nội tá túc ở gia đình nhà tôi để làm thủ tục đi thăm chồng, thăm cha là lính VNCH đang đi cải tạo trong các trại tù miền Bắc. Chính vì thế, tôi đã có những trải nghiệm tiền đề rất căn bản, để thay đổi hẳn những suy nghĩ của mình so với những điều được giáo dục, được nhồi sọ về miền Nam từ rất sớm.

Thế rồi theo thời gian, khi sự thật lịch sử được phơi bày, khi những tiếng nói của “bên thua cuộc” được cất lên, rất nhiều người miền Bắc đã thay đổi. Trong bao nhiêu năm qua, cho đến tận bây giờ những ngày tháng tư đau buồn dù được hệ thống tuyên truyền nhà nước cố sức quảng bá cho cái gọi là: “giải phóng miền Nam”, “Thống nhất tổ quốc”, “đánh đuổi giặc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai Nguỵ quyền Sài Gòn”… có ngày càng nhiều người được giải ảo, được mở mắt thông não về thực chất của sự kiện 30/4… Và người ta sụp đổ niềm tin không phải chỉ do những tài liệu, bài viết hay những lời nói của “bên thua cuộc” được cất lên. Thực trạng yếu kém, sự tụt hậu của đất nước, sự lăm le thôn tính của Trung Quốc, sự ngu dốt và ươn hèn của lãnh đạo trong các vấn đề tầm vóc quốc gia… chính là những tác động lớn nhất để người dân mất hết niềm tin, quay ra đi hỏi tại sao, và đồng thời có suy nghĩ rất khác về ngày 30/4 so với trước kia.

Tuy nhiên ý kiến bảo vệ những lập luận về ngày này của chế độ vẫn còn không phải là ít. Sự hung hăng và hiếu chiến đó bạn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trên Facebook trong những ngày cuối tháng tư. Và những lời nói đó không phải chỉ có ở dân miền Bắc mà còn từ các bạn trẻ miền Nam nói ra rất nhiều. Tôi vốn rất khó chịu với những lập luận đầy thù hận và ngu ngốc này nhưng không muốn tranh cãi nhiều, vì tôi biết những bạn trẻ đó vẫn đang bị nhồi sọ giống như tôi ngày xưa thôi.

Tôi vẫn tin là thời gian và những trải nghiệm cuộc sống sẽ cho các bạn trẻ cơ hội để tỉnh ngộ. Và điều cuối cùng tôi muốn nói là: chỉ có kẻ nào sống bằng xương máu người khác mới vui được thôi, nói triệu người vui bây giờ không còn đúng nữa rồi, ông Kiệt ạ!







NHÀ THỜ CHÁNH TÒA BÙI CHU, NAM ĐỊNH: THỰC HIỆN CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ, KHÔNG ĐƯỢC PHÁ DI SẢN (Nguyễn Hạnh Nguyên)





Nhà thờ Bùi Chu được xây dựng vào năm 1885 bởi Đức Giám mục Wenceslao Onate Thuận với lối kiến trúc tuyệt đẹp: Vừa theo chất Ba rốc kiểu Tây Ban Nha, vừa có nét Phương Đông rất gần gũi. Công trình đồ sộ này có chiều dài 78m, rộng 22m, cao 15m, tháp cao 35m và ẩn chứa trong đó nhiều câu chuyện lịch sử giá trị, nhiều chi tiết kiến trúc, nội thất đặc biệt. Tuy nhiên mấy ngày qua, nhiều người không khỏi bàng hoàng khi nghe tin công trình sắp bị tháo dỡ để “thay thế bằng một tòa đồ sộ hơn, hiện đại hơn, đủ chỗ cho Giáo dân Bùi Chu”.

NHỮNG THẮC MẮC CỦA GIỚI CHUYÊN MÔN

Khoan hãy bàn đến việc nhà thờ mới có giá trị hơn công trình cũ hay không, chỉ riêng việc đập bỏ một công trình được xây dựng từ cuối thế kỷ 19 (năm 1885) mà công chúng chỉ được biết đến khi cách thời điểm phá dỡ chỉ còn 15 ngày. Di sản là tài sản của Cộng đồng, tài sản Quốc gia, không phải của một địa phương hay cá nhân nào. Trong khi Việt Nam đã ký Công ước Quốc tế về bảo vệ di sản mà những di sản đặc biệt như nhà thờ Chánh Tòa Bùi Chu lại bị phá dỡ?. Đây là điều không thể xảy ra.

Khi muốn, người ta đi tìm giải pháp; không muốn, người ta tìm lý do. Và lý do này nghe có vẻ chính đáng: “…Một khi các nhà thờ chưa được xếp hạng di tích các cấp thì sẽ không được bảo vệ theo Luật Di sản văn hóa và việc bảo vệ hay phá bỏ các nhà thờ sẽ hoàn toàn thuộc quyền của giáo dân và các cha xứ.” (Bài: “Nhà thờ Bùi Chu 134 năm tuổi sẽ bị đập bỏ, Báo motthegioi.vn ngày 29/04/2019)

Nhìn lại Công ước Quốc tế về bảo vệ di sản thế giới mà Việt Nam là thành viên:

“Mỗi Quốc gia thành viên của Công ước này tự nhận trách nhiệm đảm bảo việc xác định, bảo vệ, bảo tồn, giới thiệu và truyền lại cho các thế hệ tương lai di sản… nằm trên lãnh thổ của mình”

Tại Việt nam, Luật Di sản cũng khẳng định: “Cơ quan nhà nước, tổ chức và cá nhân có trách nhiệm bảo vệ và phát huy giá trị di sản. Các cơ quan văn hoá, thông tin đại chúng có trách nhiệm tuyên truyền, phổ biến rộng rãi ở trong nước và nước ngoài các giá trị di sản văn hoá của cộng đồng các dân tộc Việt Nam, góp phần nâng cao ý thức bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hoá trong nhân dân”. (Trích điều 10 và điều 11 Luật Di sản Văn hóa)

Thắc mắc của nhóm những người yêu di sản về việc tại sao một Nhà thờ đẹp nổi tiếng như Nhà Thờ Chánh Tòa Bùi Chu mà lại bị tháo dỡ; chính quyền tỉnh có biết kế hoạch “hạ giải”, tháo dỡ Nhà Thờ không? đã được chúng tôi tìm hiểu và giải đáp sau khi cử người ra Giáo xứ Bùi Chu và điện thoại liên lạc với Phó Chủ tịch Tỉnh Nam Định

Phó chủ tịch tỉnh, ông Bạch Ngọc Chiến, trả lời: “Tỉnh đã gọi cho chủ tịch Huyện Xuân Trường – ông Đặng Ngọc Cường cho biết: Chính quyền không can thiệp vào việc này, do bên Giáo Xứ đã làm thủ tục xin trùng tu nhà thờ. Họ làm đơn theo đúng trình tự (trong đó có nêu: sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về kinh phí, hình thức và cách thức trùng tu, nên Uỷ Ban Huyện chấp nhận cho trùng tu nhà thờ theo nguyên tắc).

Nếu nhà thờ này bị phá, sẽ là điều chấn động thế giới nên ông Chiến khẳng định “Không có chuyện phá dỡ, xây mới nhà thờ. Nam Định là nơi nhiều di sản Tôn giáo. Nếu có chủ trương phá dỡ thì Tỉnh phải có quyết định và cho phép phá dỡ mới thực hiện được”.

Tuy nhiên, tại Giáo xứ, tất cả giáo dân đều được biết chỉ còn chưa đầy 2 tuần nữa, ngày 13.5.2019 Chính tòa Bùi Chu sẽ bị tháo dỡ (theo nghĩa “Hạ giải” như họ được giải thích, và từ năm 2017 trong các văn bản, Giáo xứ vẫn ghi là “Đại tu nhà thờ Chính tòa Bùi Chu”). Thông tin này cũng đã được đăng tải trên trang của Tòa Giám Mục Bùi Chu. Tại Bùi Chu, công việc triển khai xây mới đã được thực hiện rất rõ ràng, nhanh và bài bản. Các khung gỗ đang được thi công. Tuy nhiên theo đánh giá của chúng tôi thì bản vẽ Nhà thờ mới không lớn hơn nhiều so với tòa cũ?

Kích thước bước cột tòa cũ: 4.8 – 6.8 – 4.8

Kích thước bước cột tòa mới: 4.45 – 8.20 – 4.45

KHẢO SÁT CỦA ĐẠI DIỆN NHÓM DI SẢN

Kết quả khảo sát công trình di tích, nhóm đánh giá sơ bộ như sau:

– PHẦN HẠ TẦNG THOÁT NƯỚC: công trình nằm trong trung tâm của khu dân cư, cũng như quần thể mục vụ của địa phận. Cote nền công trình nằm khá thấp so với hạ tầng xung quanh. Đây là vấn đề có thể khắc phục bằng cách cho vành đai thoát nước nằm ngoài phạm vi móng công trình (khi khảo sát kỹ sẽ có phương án cụ thể sau).

– PHẦN KIẾN TRÚC: Công trình có 2 hệ chịu lực chính, phần thân bằng gạch, và phần mái bằng hệ gỗ.
+ Phần thân 2 tháp chuông kết cấu còn đảm bảo, thân tường có một số bị nứt tương đối nghiêm trọng (vết nứt khoảng 5cm) và có dấu hiệu bị xâm thực (một phần do sắp tháo dỡ nên công trình không còn được chăm sóc thường xuyên nữa).
+ Phần sàn chưa thấy dấu hiệu lún ở các vị trí có tải trọng lớn như tháp chuông, các vị trí cột
+ Các chi tiết bậc cấp, bằng đá thanh bị chèn, lấp do thay đổi cao độ sân

– PHẦN NỘI THẤT:
+ Trần cuốn vòm bằng rơm, mật mía, có dấu hiệu bong, rộp và rơi rớt. Phần cửa không còn cửa nguyên gốc, thay vào đó là cửa bản gỗ đơn giản.
+ Tường trong: Xuất hiện nhiều mảng rêu mốc có diện tích lớn ở nội thất (nứt tường). Sàn còn rất đẹp, gần như còn nguyên gạch lát sàn, chưa bị ảnh hưởng
+ Cột gỗ lim và bệ đá chân cột: khả năng chịu lực còn tốt, các cột gỗ lim kích thước lớn, còn nguyên vẹn và có giá trị thẩm mỹ cao. Ngôi thánh đường đứng vững là nhờ những cột gỗ lim vững chắc đặt trên những bệ đá với những đường nét hoa văn mang dấu ấn theo lối kiến trúc Ba rốc đậm chất Tây Ban Nha. Những hình hoa ovan với nhiều chi tiết cầu kỳ là dấu ấn nhận biết ngôi thánh đường này. Nó xuất hiện từ những góc nhỏ của ô cửa sổ đến góc cao của trần thánh đường. Hình ảnh kết hối ba hình ovan vừa thể hiện đường nét ba rốc cổ kính vừa thể hiện nét Phương Đông tạo ra không gian đa dạng phù hợp với nơi chốn mà nó tồn tại. Trần thờ chủ yếu làm bằng vật liệu địa phương trong đó có dùng vôi rơm tạo những vòm cong thoáng nhẹ, phù hợp với khí hậu nhiệt đới miền Bắc (KTS. Cao Thành Nghiệp)
Tạm kết luận sơ bộ về hiện trạng Di sản: Không có dấu hiệu cho thấy công trình xuống cấp nghiêm trọng và không có khả năng chịu lực như thông tin mà Tòa Giám Mục đưa ra.
Công trình có kiến trúc rất đẹp, hoàn toàn có khả năng sửa chữa, trùng tu. Nhóm nghiên cứu hiện trạng đề nghị cho dừng ý định hạ giải công trình để đợi các chuyên gia di sản xem xét. Ngoài ra, biện pháp thi công phần trùng tu phải được công bố về phương pháp trùng tu.

MỘT SỐ GIẢI PHÁP TRƯỚC MẮT:
– Nhà Thờ Chánh tòa Bùi Chu chưa được xếp hạng di tích, đề nghị Tỉnh Nam Định ra quyết định khẳng định đây là công trình có giá trị kiến trúc/lịch sử, văn hóa và đưa vào danh mục kiểm kê để được bảo vệ bằng Luật Di sản. Như vậy có thể tạm thời hoãn lại ngày khởi công phá dỡ.
– Các nhà báo có thể xin gặp UBND Huyện Xuân Trường yêu cầu cung cấp thông tin về việc xin trùng tu của Giáo Xứ (vì hiện nay Nhà Thờ mới chỉ công bố trên trang thông tin của Giáo phận Bùi Chu và cũng không công khai giấy tờ liên quan như giấy phép xây dựng, quyết định cho trùng tu… )
– Nhà thờ chưa hề công bố ý định thi công dự án mới? Trùng tu như thế nào? Đại tu là ở mức độ nào?…Vì vậy đề nghị Tòa Giám mục Bùi Chu cung cấp công khai những nội dung này.

THỰC HIỆN CÔNG ƯỚC- KHÔNG PHÁ DI SẢN

Khi Việt Nam đã tham gia ký công ước Quốc tế về bảo vệ Di sản, việc Di sản Nhà Thờ Chánh tòa Bùi Chu bị phá dỡ sẽ tạo nên “tiếng vang lớn”. Cả Thế giới sẽ nhìn cách chúng ta ứng xử với Di sản ở Bùi Chu giống như họ đã nhìn người Pháp ứng xử ngày 15.4 với Notre Dame De Paris để mà so sánh. Liệu Giáo xứ, Tòa Giám mục và cả chính quyền huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định có chịu được trách nhiệm này?

Di sản là tài sản Quốc gia cho dù đã nằm trong danh sách di sản hay chưa cũng không ai được động đến nếu không có những quyết định, cân nhắc từ phía các nhà chuyên môn. Di sản Nhà Thờ Chánh tòa Bùi Chu không còn là tài sản riêng của Giáo xứ hay của Tỉnh Nam Định mà chúng ta cần nhận thức rằng đó là tài sản của cộng đồng. Sẽ là tổn thất lớn, là sự mất mát không chỉ với tỉnh Nam Định mà với tất cả chúng ta nếu chúng ta cho đập bỏ di sản. Thời điểm này còn quá ít thời gian, rất cần một quyết định khẩn cấp, kịp thời của UBND Tỉnh, của cơ quan Bộ Văn Hóa để tạm thời hoãn hoạt động khởi công ngày 13.5 sắp tới. Chờ có những phân tích chuyên môn và đưa ra giải pháp bảo tồn Di sản này, cho dù có phải mất thêm thời gian. Mọi sự vội vàng sẽ có thể dẫn đến những sai lầm không thể sửa chữa được.

Hình chụp hiện trạng ngày 29.4.2019 của nhóm

Cần ghi chú thêm: "Hạ giải" là hoạt động tháo rời cấu kiện tạo thành kiến trúc của một di tích nhằm mục đích tu bổ di tích hoặc di chuyển cấu kiện đến một nơi khác để lắp dựng. Vì vậy việc hạ giải là để phục vụ công tác trùng tu, trong trường hợp này (so sánh trên bản vẽ và hiện trường thi công kết cấu gỗ) Nhà thờ sẽ được xây mới hoàn toàn.


---------------------------------------

.
.
.






BẢN TIN NGÀY 30-4-2019 (Báo Tiếng Dân)




30/04/2019

Tin Biển Đông

Mâu thuẫn trên Biển Đông giữa Việt Nam với Indonesia: ‘Tàu CSB Việt Nam đâm tàu Indonesia, 12 ngư dân Việt bị bắt’, theo VOA. Hãng tin AP cho biết chính quyền Indonesia đã bắt giữ 12 ngư dân Việt, tạm giam tại một căn cứ hải quân. Phía Indonesia thông báo, hôm 27/4 một tàu tuần tra của nước này đang định ngăn chặn một tàu cá Việt Nam, thì bị “tàu cảnh sát biển Việt Nam đâm vào”.

Thiếu tướng hải quân Indonesia, ông Yudo Margono nói: “Địa điểm bắt giữ nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Indonesia. Nhưng chính quyền Việt Nam cũng tuyên bố khu vực này thuộc chủ quyền của Việt Nam”. Phía Việt Nam kêu gọi chính quyền Indonesia đối xử nhân đạo với 12 ngư dân Việt trên tàu cá tỉnh Bình Định, số hiệu BĐ-97916.

BBC có bài: Indonesia nói ngày 4/05 sẽ huỷ hết các tàu cá VN ‘đánh bắt phi pháp’. Bộ trưởng Thủy sản và Hàng hải Indonesia Susi Pudjiastuti chỉ trích Cục Kiểm ngư Việt Nam, với cáo buộc đã ngăn cản chấp pháp Indonesia khi đang bắt bốn tàu Việt Nam: “Chúng tôi yêu cầu chính phủ Việt Nam giải thích và xin lỗi”.

Bà Pudjiastuti thông báo, ngày 4/5 sắp tới, Indonesia sẽ cho hủy toàn bộ 51 “tàu đánh cá phi pháp” đa số đến từ VN. Một người dân Indonesia bình luận, ngư dân VN “thật tuyệt vọng trong việc săn bắt vì họ không thể nào đánh cá ở vùng biển của chúng ta”.

RFI đưa tin, Biển Đông: Mỹ sẽ “mạnh tay” hơn với dân quân biển Trung Quốc. Trước hiện tượng các lực lượng tàu hải cảnh và tàu cá của dân quân biển TQ càng lúc càng hung hăng trên Biển Đông, tư lệnh Hải Quân Mỹ, đô đốc John Richardson, cảnh cáo Bắc Kinh, rằng Washington sẵn sàng áp dụng các quy tắc đối phó với Hải Quân để đáp trả các hành vi khiêu khích của các lực lượng bán quân sự TQ. Ngày 28/4/2019, ông Richardson đã chuyển thông điệp đó cho phó đô đốc Thẩm Kim Long, tư lệnh Hải Quân TQ.


Tin nhân quyền

Một tin làm những người công giáo bàng hoàng, đó là: Nhà thờ Bùi Chu 134 năm tuổi sẽ bị đập bỏ, báo Một Thế Giới đưa tin. Nhà thờ Bùi Chu có tuổi đời tương đương với thờ Đức Bà ở Sài Gòn (xây dựng năm 1880) và nhà thờ Lớn Hà Nội (xây năm 1886), sẽ bị đập bỏ vào ngày 13.5 để xây nhà thờ mới.

Bức ảnh nhà thờ Bùi Chu với lời ghi chú “Sẽ bị phá hủy vào ngày 13 tháng 5” trên Facebook Martin Rama

Nhạc sĩ Tuấn Khanh viết: “Ngôi nhà thờ phụng Chúa Jesus của những người Công giáo đầu tiên trên đất Việt, được dựng nên từ năm 1884. Dựng nên một thành tích mới huy hoàng của một linh mục hay một giáo phận thì dễ, nhưng giữ lại được một lịch sử tín ngưỡng đã chia sẻ thăng trầm cùng dân tộc thì mới khó. Khó lắm. Đó là chưa nói, Bùi Chu – Phát Diệm còn là ký ức vĩ đại của những người Công giáo đã liều chết ở lại canh giữ các ngôi nhà của Chúa, bất chấp tai ương từ chế độ Cộng sản vô thần sau 1954“.

RFA dẫn lời ông Tim Kaine, Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ: Nhân quyền phải là cột trụ trong quan hệ Việt Nam Hoa Kỳ. Ông Kaine nói: “Chúng ta (Hoa Kỳ) phải đưa vấn đề nhân quyền và cải thiện nhân quyền là một cột trụ trong quan hệ hai nước. Tôi rất mừng khi thấy quan hệ hai nước đã có những điểm mạnh. Hoa Kỳ đang cố gắng để giải quyết các vấn đề về di sản của chiến tranh”.

Ông Kaine cho biết về chuyến thăm VN: “Một trong những cuộc gặp mà chúng tôi thực hiện ở Hà Nội là gặp một nhóm những người trẻ bất đồng chính kiến. Họ rất sẵn sàng gặp gỡ chúng tôi… Rõ ràng là có những người bất đồng chính kiến đang bị cầm tù ở Việt Nam”.

VOA dẫn lời bình của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ, USCIRF: ‘vi phạm tự do tôn giáo ở VN tiếp tục có khuynh hướng tiêu cực’. Phúc trình của USCIRF nhận định, trong năm 2018, chính quyền VN tiếp tục đàn áp các lãnh đạo tôn giáo, các nhà bảo vệ nhân quyền, các nhà hoạt động ôn hòa, và những người chỉ trích khác trên toàn quốc, đặc biệt là những người tham gia biểu tình phản đối luật Đặc khu.

Báo cáo này còn liệt kê trường hợp “nhóm quân nhân Cờ Đỏ” được chính quyền hậu thuẫn ở Nghệ An: “Không giống như những tên côn đồ mặc thường phục, nhóm Cờ Đỏ được tổ chức, không giả danh là một nhóm phá phách ngẫu nhiên; nhóm này liên quan chặt chẽ với — và đôi lúc làm theo chỉ thị của nhà chức trách địa phương”.

Sai phạm đất đai

VTC đặt câu hỏi: Sai phạm chồng chất sai phạm, tại sao bộ GTVT quyết chọn ACV mở rộng Tân Sơn Nhất?  Thanh tra của Bộ Tài chính sau khi kiểm tra việc đầu tư 5 dự án của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV), kết luận, công tác lập, thẩm định, phê duyệt dự toán đã vận dụng định mức với một số hạng mục công việc bảo dưỡng bê-tông xi-măng chưa phù hợp, dẫn đến việc thanh quyết toán bị dở dang.

TS Nguyễn Thiện Tống lưu ý: “Từ kết luận của thanh tra bộ Tài chính chúng ta có thể thấy việc bộ GTVT quyết định giao đất cho ACV tiềm ẩn nhiều rủi do đặc biệt là vấn đề tài chính. Thêm vào đó, tại khu đất này có các đơn vị quân đội đóng quân, chưa thể di dời ngay cho dù bộ Quốc phòng đã có chủ trương bàn giao đất để xây dựng nhà ga hành khách T3”.

UBND tỉnh Gia Lai vừa “sờ gáy” 6 doanh nghiệp nhiều sai phạm sử dụng đất công, theo báo Tiền Phong. Nhóm 6 doanh nghiệp này gồm: Công ty CP Gia Lai, Công ty CP KD&PT miền núi Gia Lai, Công ty CP Thương mại Gia Lai, Công ty CP Du lịch Gia Lai, Công ty CP XD&XL điện Gia Lai, Công ty CP XD Thương mại Ia Grai, bị đề nghị xử phạt vì sai phạm trong quản lý, sử dụng và cho thuê tài sản trên đất công. Thanh tra cũng đề nghị thu hồi 11 thửa đất công mà các doanh nghiệp thuê nhưng không sử dụng.

Trang Kinh Tế Đô Thị đưa tin: Vi phạm đất đai tại xã Vĩnh Quỳnh gây ra nhiều hệ lụy. Theo đó, do UBND xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì buông lỏng quản lý, nên xảy ra tình trạng san lấp đất nông nghiệp cạnh tuyến đường 70 kết nối quận Hà Đông đi ra quốc lộ 1A dài 9km chạy qua 9 xã, phường, thị trấn của quận Hà Đông và huyện Thanh Trì.

Bài báo cho biết, hàng loạt trường hợp ngang nhiên dựng lều lán bằng khung sắt, mái tôn hoặc đặt cả container làm chỗ ở rồi san lấp đất nông nghiệp ven tuyến đường này làm bãi tập kết hàng hóa, dịch vụ sửa chữa xe ô tô siêu trường, siêu trọng ngay dưới hệ thống mạng lưới cột và đường dây điện cao thế.


Các vụ xâm phạm đất rừng

Trang Diễn Đàn Doanh Nghiệp đặt câu hỏi về vụ đổi đất rừng lấy dự án ở Nghệ An: Gần 1.500ha đất rừng tự nhiên sẽ bị “xóa sổ” để phục vụ dự án?  Tỉnh này sẽ có 6 nhóm dự án thuộc lĩnh vực ANQP với tổng diện tích rừng tự nhiên xin được chuyển đổi là 354,99ha, 7 dự án thuộc nhóm phát triển KTXH với tổng diện tích 243,947ha, 14 dự án thuộc nhóm công trình phúc lợi xã hội với tổng diện tích 856,659ha.

Bài viết lưu ý: nhiều công trình, dự án xây dựng trên diện tích đất rừng tự nhiên với diện tích lớn khi chưa được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt, hoặc được “bật đèn xanh” theo kiểu cho xây dựng trước, xin chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng sau. Hậu quả là rừng tự nhiên ở Nghệ An ngày càng cạn kiệt, nguy cơ thiên tai khiến cho môi trường sống tại nhiều địa phương bị xáo trộn, hủy hoại con người.

Các dự án khai thác khoáng sản tại huyện Quỳ Hợp, Nghệ An hàng năm cũng góp phần “xóa sổ” hàng trăm ha rừng tự nhiên. Nguồn: DĐDN

Báo Thanh Tra đặt câu hỏi về vụ phá rừng vừa xảy ra ở Ba Vì, Hà Nội: Ngang nhiên chặt phá hàng nghìn mét vuông đất rừng? Bà Bùi Thúy Nga, một người dân địa phương cho biết, đầu tháng 4/2019 có một số đối tượng mang máy móc thiết bị vào chặt phá cây cối và san gạt đất rừng trong phần diện tích đã được VQG Ba Vì giao khoán theo hợp đồng từ năm 1992 đến nay. Chuyện chặt phá này chỉ dừng lại khi bà Nga phản ánh lên UBND xã Yên Bài và VQG Ba Vì.

Những kẻ phá hoại mang máy móc thiết bị vào san ủi ngang nhiên, rầm rộ. Nguồn: Thanh Tra

Trang Kinh Tế Đô Thị đặt câu hỏi: Vì sao nhà ở của ca sĩ Mỹ Linh vi phạm trật tự xây dựng chưa bị cưỡng chế? Mặc dù “biệt phủ” của bà Mỹ Linh xâm phạm đất rừng Sóc Sơn, nhưng các lực lượng chức năng huyện Sóc Sơn chỉ ra, công trình của gia đình bà Mỹ Linh được xây dựng từ những năm 2008 – 2009. Trong khi đó, đề nghị của Thanh tra TP Hà Nội chỉ yêu cầu cưỡng chế các công trình vi phạm trong hai năm 2017 – 2018. Chính vì vậy, nhà ở của vợ chồng ca sĩ Mỹ Linh chưa thuộc diện phải thực hiện cưỡng chế trong đợt này!


Tin giáo dục

Báo Người Đưa Tin bàn về hậu quả gian lận thi THPT Quốc gia: Người học thật mất chỗ oan uổng và trách nhiệm của bộ GD&ĐT. Bài viết cho rằng, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nên đứng ra xin lỗi các thí sinh, bởi vì đó là kỳ thi quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người. Sai phạm gian lận thi cử xảy ra, cả một hệ thống bị ảnh hưởng, có những thí sinh học thật, thi thật, điểm có thể đỗ thủ khoa nhưng lại không thể vượt những thí sinh gian lận, vì chênh lệch đến gần 30 điểm.

Báo Thanh Niên đưa tin: Hàng trăm giáo viên hợp đồng dài cổ chờ lương. Ông Lữ Đình Thành, Hiệu phó Trường tiểu học Chánh Lộ, TP Quảng Ngãi, cho biết, từ tháng 1/2019 đến nay, do chủ trương cắt giảm hợp đồng lao động tại các cơ sở giáo dục công lập nên 7 GV hợp đồng của trường vẫn chưa được nhận lương: “GV hợp đồng đứng lớp giảng dạy với số tiền lương rất ít. Đã vậy, từ đầu năm 2019 đến nay lại không có lương nên đời sống của họ gặp nhiều khó khăn, gây tâm lý bất an, ảnh hưởng lớn đến chất lượng giảng dạy”.

Bài báo cho biết, thực trạng trên không chỉ diễn ra trên địa bàn TP Quảng Ngãi mà ở hầu hết các huyện trong tỉnh, với khoảng 700 giáo viên hợp đồng đang trong tình cảnh chờ lương, một phần còn do mâu thuẫn giữa Nghị quyết 19 của Đảng, với Nghị định 161 của Chính phủ.

UBND huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk vừa cách chức hiệu trưởng bớt xén tiền hỗ trợ học sinh nghèo, theo báo Người Lao Động. Một lãnh đạo huyện này cho biết, hội đồng kỷ luật đã họp và thống nhất cách chức hiệu trưởng Trường Tiểu học Yang Hăn đối với bà Vũ Thị Sơn vì đã bớt xén 135 triệu đồng tiền hỗ trợ học sinh nghèo, rồi chia cho mình và gần 40 giáo viên, nhân viên trong trường.


***