Saturday, April 30, 2016

TƯỜNG THUẬT CẢ NƯỚC BIỂU TÌNH VÌ BIỂN Ô NHIỄM NGHIÊM TRỌNG (PV.GNsP)





Pv.GNsP
Đăng ngày 01.05.2016 - 7:35am

GNsP (01.05.2016) 

Tại Sài Gòn:

10 giờ 50 – Nhạc sĩ Tô Hải đã lớn tuổi, ngoài 90. Cụ không thể xuống đường cùng với con dân Nước Việt nhưng cụ đã hiệp thông biểu tình tại tư gia.



---------------------------------------

Pv.GNsP
Đăng ngày 30.04.2016 - 5:45pm

GNsP (30.04.2016) – 18 giờ 50: SOS – Hai Phóng viên Tin Mừng Cho Người Nghèo là Chu Mạnh Sơn và một phóng viên khác xin ẩn danh đã bị công an bắt, đưa đi đâu không rõ và điện thoại không liên lạc được. Còn Cựu TNLT Trương Minh Tam cũng tác nghiệp tại hiện trường này đã mất liên lạc từ hồi trưa.

Ông Nghiêm, bố của Cựu TNLT Chu Mạnh Sơn cho biết: “Chiều nay, Phó công an điều tra hình sự tên Tuấn và một vài người khác có vào nhà tôi hỏi Sơn đi đâu… tôi nói, nói đi đâu là quyền của nó. Họ cứ hỏi Sơn đi đâu. Cuối cùng tôi đuổi tụi nó về.”

Còn gia đình phóng viên ẩn danh không thể liên lạc được với người này.


*
*


Pv. GNsP tại Hà Tĩnh
Đăng ngày 29.04.2016 - 3:27pm

GNsP (29.04.2016) – 21 giờ 00: Phóng viên GNsP có mặt tại hiện trường cho hay: “Buổi tối số lượng người dân được tăng lên nhiều so với buổi chiều. Một không khí náo nhiệt. Tất cả người dân đã họp bàn và đều đồng ý là sẽ tiếp tục biểu tình ôn hòa suốt đêm nay. Đã có một số lực lượng chưa rõ là ai đã ngăn chặn những người quay phim chụp ảnh. Việc tiếp cận và phỏng vấn người dân rất khó khăn vì họ sợ những thế lực ngầm đóng giả.”








THẾ GIỚI COI CHỪNG ! (Lê Phan)





Lê Phan
Saturday, April 30, 2016 4:25:16 PM 

Đó là lời khuyến cáo của tờ The Economist khi nhận xét về bài diễn văn của ông Donald Trump về chính sách ngoại giao. Tờ Financial Times thì bảo nếu ông Donald Rumsfeld mang lại cho thế giới ngoại giao “biết những điều không biết” thì hẳn ông Donald Trump dự trù đối phó với những đe dọa từ Nga đến Trung Cộng đến Isis bằng một hình thức “tiên đoán sự không tiên đoán được.”

Trong suốt bài diễn văn, mà hoàn toàn không bình thường khi ông đọc rõ ràng từ một cái teleprompter, một điều mà ông đã từng chế diễu các đối thủ của ông, ông Trump đã làm cho chính sách ngoại giao nghe ra chả khác bao nhiêu việc mua và bán địa ốc. Dầu cho là thảo luận những cố gắng để giảm thiểu tham vọng hạt nhân của Iran, tham vọng của chính ông buộc các đồng minh đóng góp vào chi phí an ninh của chính họ, hay giải thích là ông định làm gì để “tìm xem” liệu Hoa Kỳ có thể cải thiện được liên hệ với Nga (chẳng hạn như tìm một mẫu số chung trong cuộc chiến chống khủng bố Hồi Giáo), ông Trump nhiều lần diễn tả mình là một người có thể tìm được điều mà chúng ta hẳn gọi là “một affair tốt cho Hoa Kỳ” (một deal tuyệt vời) bằng cách là bỏ bàn điều đình. Ông bảo với cử tọa được một tổ chức nghiên cứu ở thủ đô Washington, Center for the National Interest, mời đến “Khi phe kia biết là anh không giám bỏ đi, thì nó trở thành không thể nào thắng được.”

Khổ một nỗi diễn tả ngoại giao như là một loạt những vụ làm ăn buôn bán, điều đình mặt đối mặt với các cường quốc thế giới, không giống một tí nào ngoại giao thực sự. Đối với một tổng thống Hoa Kỳ, những biến cố của thế giới đến dồn dập và không bao giờ ngừng, và không thể giải quyết từng cái một, và chỉ khi nào mình muốn. Hơn thế, các đối thủ địa lý chính trị và mậu dịch không thể bị đuổi đi và quên đi như là những bạn hàng không thích hợp, và dầu cho ông Trump có vỗ ngực tuyên bố, như khi ông nói rằng nếu Hoa Kỳ và Trung Cộng không tìm thấy một liên hệ lưỡng lợi “chúng ta có thể anh đi đường anh tôi đường tôi,” chuyện đó không thể nào xảy ra được.

Ông Trump cáo buộc Tổng Thống Barack Obama là đã từ chối “áp dụng áp lực đối với Trung Quốc đủ để họ giới hạn Bắc Hàn,” có vẻ như muốn nói là sự phiêu lưu mạo hiểm về hạt nhân của Bắc hàn có thể nhanh chóng chấm dứt nếu trừng phạt các lãnh tụ Trung Quốc cho đến khi họ phải quay sang đối đầu với nước láng giềng và cũng là một khách hàng của họ. Ông không hề nghĩ đến lý do tại sao Trung Cộng không muốn ép Bắc Hàn quá vì một Bắc Hàn nổi khùng thì họ cũng gánh, mà một Bắc Hàn sụp đổ với biên giới của một đồng minh Hoa Kỳ là Nam Hàn nay sát bên nước họ, họ cũng phải chịu.

Trung Đông xuất hiện trong bài diễn văn như là một vùng mà đồng thời là một vũng lầy cho trong đó Hoa Kỳ không có nhiệm vụ gì để cải thiện, hoặc là ngược lại, một nơi mà các vấn đề dễ dàng giải quyết. Đưa ra một chỉ trích tuy hơi che đậy nhưng cũng khá rõ về Tổng Thống George W. Bush và những người tân bảo thủ vốn đã cố vấn ông xâm lăng Iraq năm 2003, theo sau một sự tấn công rõ ràng hơn vào Tổng Thống Barack Obama và vị ngoại trưởng đầu tiên của ông, bà Hillary Clinton, ông Trump đã chỉ trích “ý tưởng nguy hiểm” là Hoa Kỳ có thể biến thành một nên dân chủ Tây phương từ các quốc gia “không có kinh nghiệm mà cũng chẳng có quyền lợi” cho một thay đổi như vậy. Ông gầm lên, Hoa Kỳ “không tham gia vào cái công chuyện xây dựng quốc gia nữa,” rồi thêm là làm tổng thống ông sẽ không đưa Hoa Kỳ vào việc đầu hàng “lời quyến rũ giả dối của toàn cầu hóa.”

Nhưng ngay khi ông phác họa bản năng “America First,” giải thích tại sao “chiến tranh và xâm lăng không phải là bản năng đầu tiên của tôi” và mỉa mai bảo nhiều người Mỹ không hiểu tại sao các chính trị gia của họ “có vẻ muốn bảo vệ biên giới của các quốc gia ngoại quốc hơn là biên giới của mình,” ông Trump chuyển hướng đột ngột sang việc tuyên bố là đánh bại Islamic State là dễ ợt mà. Phảng phất như ông Richard Nixon, và những câu nói mập mờ về một kế hoạch bí mật để chấm dứt chiến tranh Việt Nam trong cuộc vận động tranh cử năm 1968, ông Trump nói là ngày tàn của Islamic State đã đến nhưng nói “Tôi không nói cho họ biết lúc nào và tôi không nói cho họ biết bằng cách nào. Chúng ta như là một quốc gia phải ít dễ tiên đoán hơn. Nhưng rồi thì họ cũng bị tiêu diệt.”

Để chứng tỏ sự khó tiên đoán đó, ông đã nói xuôi rồi nói ngược. Thành ra, theo lối tấn công thường xuyên của bên Cộng Hòa, ông chê bai Tổng Thống Obama là đã gây lộn với đồng minh, và thề là Hoa Kỳ của ông sẽ là “bạn đáng tin cậy và đồng minh trở lại.” Nhưng rồi chỉ một chốc sau giải thích là ông sẽ bắt đầu nhiệm kỳ tổng thống bằng cách cho đòi hết lãnh tụ đồng minh đến một cuộc họp thượng đỉnh để bàn thảo xem tại sao họ “coi Hoa kỳ là yếu và dễ tha thứ và không cảm thấy có trách nhiệm gì giữ lời hứa của họ với chúng ta.”

Ông Trump nói rõ là chính phủ của ông sẽ đặt ưu tiên vào “tôn trọng,” một điều mà ông nói ông Obama đã bỏ mất với thế giới. Là bằng cớ, ông chỉ ra là các lãnh tụ ngoại quốc rất ít khi chào đón tổng thống Hoa Kỳ ở phi trường khi Air Force One đến nước họ, mặc dầu đó là một thông lệ ngoại giao trên toàn thế giới. Đó là một điều mà người tự nhận mình là một kẻ đọc mọi thứ báo phải biết bởi truyền thông Hoa Kỳ đã tốn rất nhiều giấy mực và thời gian để nhắc nhở sự việc là thật bất thường cho ông Obama đích thân chào đón Đức Giáo Hoàng ở phi trường của căn cứ không quân Andrews khi ngài đến Hoa Kỳ. Ông Trump còn bảo là tổng thống đã bị coi thường khi viếng thăm Cuba và Saudi Arabia khi một lãnh tụ cao cấp không ra chào ông. Ông Trump còn mỉa mai “Có lẽ đó là một vụ chưa có tiền lệ trong lịch sử dài lâu và uy tín của Air Force One.” Ấy vậy mà việc nữ hoàng Anh gửi một viên phó quan của quận Essex, nào phải là một nhân vật danh giá gì trong hàng viên chức Anh, đến đón Tổng Thống Obama ở phi trường Stansted thì chả thấy ông Trump nhắc nhở đến gì cả. Một nhà ngoại giao còn hỏi nếu một Tổng Thống Trump được chào đón ở phi trường không bởi lãnh tụ của quốc gia đó mà bởi một nhân vật thứ yếu thì ông tính làm gì? Quay lại bỏ về Mỹ. Tẩy chay nước này. Hay đưa quân đội đến chiếm đóng để đòi kính nể.

Ông Trump không phải là người có bao nhiêu hiểu biết chi tiết về địa lý chính trị, nhưng sự tức giận của ông trước điều mà ông gọi là “thiếu tôn trọng” đối với Hoa Kỳ của những người ngoại quốc có vẻ hết sức thành thật. Ở thủ đô Washington DC người ta có thể cười ông, nhưng họ nên nghĩ lại xem những điều ông nói hấp dẫn đến như thế nào đối với những cử tri thuộc giai cấp bình dân ở những nơi vốn thường cung cấp quân nhân đi lâm chiến và hy sinh trong các cuộc chiến tranh của Hoa Kỳ ở hải ngoại.

Sự khôn ngoan của ông Trump là đã nói là sở dĩ Hoa Kỳ bị như vậy là vì Hoa Kỳ là một quốc gia tốt, rộng lượng đã phải đối đầu với một thế giới đểu giả và vô ơn, và nay đến lúc phải ích kỷ trở lại. Khi nói đến các quốc gia Trung Đông, ông bày tỏ một sự sẵn lòng có điều kiện để làm việc với các quốc gia trong vùng mà chính họ cũng đang bị đe dọa bởi Hồi Giáo quá khích. Có điều ông nhắc “Nhưng phải là có đi có lại, họ phải tử tế với chúng ta và nhớ chúng ta và tất cả những gì chúng ta đã làm cho họ.” Có ai nhắc hộ cho ông Trump biết là điều Hoa Kỳ thường làm là ủng hộ cho các ông hoàng Ả Rập độc tài, cai trị những quốc gia này như những tài sản của riêng mình và thường cũng không thuộc sắc tộc đa số ở vùng đất họ cai trị nữa.

Nhưng có lẽ nói những sự thực với ông Trump cũng vô ích bởi Hoa Kỳ đã được hưởng lợi lớn cũng như phải chịu chi phí khi làm kẻ bảo vệ cho an ninh toàn cầu. Nhưng việc đó đâu có quan trọng. Ông Trump biết rõ là có những cử tri quá chán rồi và muốn thế giới phải chịu ơn hơn, hay là sẽ bị đe dọa bởi việc Hoa Kỳ rút lui. Ông Trump nào có cần một chính sách ngoại giao. Ông chỉ muốn nói cho cử tri những điều gì họ muốn nghe. Bài diễn văn của ông là một mớ hổ lốn nếu nói đến một chính sách ngoại giao. Nhưng nó sẽ rất tốt trong chính trị bầu cử.

Mặc dầu có thời ông là một ủng hộ viên của đảng Dân Chủ, hồi này ông Trump hiếm khi đồng ý với bên Dân Chủ điều gì. Nhưng có lẽ nhà tỷ phú địa ốc này sẽ đồng ý với kết luận của trung tâm nghiên cứu Center for American Progress, một cơ quan nghiên cứu dân chủ, vốn đã diễn tả chính sách ngoại giao của ông là “Làm cho Hoa Kỳ một lần nữa khó tiên đoán.” Thế giới quả là nên phải coi chừng.





BIỂN ĐÔNG ĐỎ MÁU & NƯỚC MẮT (Ngô Nhân Dụng)





Ngô Nhân Dụng
Friday, April 29, 2016 7:09:40 PM 

Trên mạng Anh Ba Sàm, Tuấn Khanh nhìn thấy: “...những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người...” Vụ cá chết trôi lên bở biển suốt mấy tỉnh phía Bắc miền Trung là một đại họa cho môi trường sống, ảnh hưởng tới hàng triệu người dân. Một bản “Tuyên Bố về Tội Ác đầu độc Biển Miền Trung Việt Nam” hôm qua đã được 600 người, trong và ngoài nước ký tên, lên án chính quyền Cộng Sản “vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân...”

Trước ảnh nước biển bị ô nhiễm mang mầu đỏ lan dần dần từ Hà Tĩnh vào đến bờ biển ở Huế, Ðà Nẵng, nhiều người đã nhìn thấy một “Biển Ðông chảy máu!” Nhưng nói tới Biển Ðông bây giờ, không người Việt Nam nào không nghĩ tới cuộc xâm lăng do Cộng Sản Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Trung Cộng đang đe dọa thôn tính tất cả vùng biển Ðông Nam Á, trong đó có hàng trăm hòn đảo và bãi đá ngầm thuộc Quần Ðảo Trường Sa mà người Việt Nam vẫn còn giữ được. Những cuộc xâm lăng biển đảo liên hệ với vụ tàn phá môi trường sống mới xảy ra hay không? Từ đầu, dư luận đã nhắm vào một công ty Ðài Loan, mang tên Formosa, làm nhà máy gang thép trong vùng Vũng Áng, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Muốn quy kết trách nhiệm cho công ty Formosa phải chờ các cuộc thử nghiệm và điều tra kỹ thuật, nhưng đằng sau công ty Formosa đã có bóng dáng chính quyền Cộng Sản Trung Quốc!

Mạng VietNamNet đăng một bài trên Dân Việt, với tựa đề: “Vũng Áng thành 'lãnh thổ' Trung Quốc!” Formosa nằm trong khu vực Vũng Áng.

Tại sao Vũng Áng được coi là thuộc ‘lãnh thổ’ Trung Quốc? Vì chính quyền Cộng Sản Việt Nam không được vào kiểm tra trong khu vực đó. Ông Phạm Khánh Ly, vụ phó Vụ Nuôi Trồng Thủy Sản, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tuyên bố: “Ðoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng vì đây là khu công nghiệp có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này.” Muốn vào Vũng Áng, ông Ly nói “cần thành lập đoàn công tác liên ngành, có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được.” Bài báo đánh dấu hỏi: “Hàng chục nghìn người Trung Quốc có ‘quyền’ tự do vào Vũng Áng, nhưng Việt Nam thì không được vào?”

Con số “hàng chục ngàn” là phỏng đoán. Bài báo trên Ðất Việt cho thêm chi tiết: “Theo báo cáo của ban quản lý khu kinh tế Hà Tĩnh), tính đến tháng 9 năm 2014, tổng số lao động nước ngoài tại khu kinh tế Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) là 5,321 người (trong đó lao động Trung Quốc là 3,680 người). Có hơn 3,000 lao động Trung Quốc không có giấy phép đang làm việc tại Formosa. Tuy nhiên, lãnh đạo... Hà Tĩnh... không nắm được số lượng lao động Trung Quốc trên địa bàn là bao nhiêu vì Ban Quản Lý Khu Kinh Tế được quyền cấp phép lao động trực tiếp.” Sở Lao Ðộng Hà Tĩnh cũng không có đủ người để đếm con số lao động Trung Quốc, nếu Formosa không báo cáo thì họ cũng không biết là bao nhiêu! Nhà báo Tuấn Khanh cũng ước tính: “Số lượng công nhân Trung Quốc lên đến 10,000 người.”

Ông Tuấn Khanh cho biết thêm, “trên trang web mang tên Trần Ðại Quang, tên của chủ tịch nước Việt Nam hiện nay, cho biết hệ thống đó (Formosa) hoàn toàn là Trung Quốc.” Ông dẫn chứng một công văn của công ty Hưng Nghiệp Formosa gửi cho chính quyền tỉnh Hà Tĩnh thì “trong số 28 công ty nhà thầu làm việc cho Formosa, đã có đến 25 công ty Trung Quốc (không phải Ðài Loan), chỉ có 3 công ty thầu của người Việt Nam.” Tại sao nhiều công ty Trung Quốc được trúng thầu như vậy?

Formosa là một tập đoàn nhiều công ty ở Ðài Loan; hoạt động trong rất nhiều lãnh vực. Họ có những công ty trong ngành hóa chất (Formosa Chemicals & Fibre), chất dẻo (Formosa Plastics), vận tải (Formosa Transportation), sản xuất dụng cụ (Formosa Tools), cho tới ngành điện tử (Formosa Microsemi co., Formosa Micro-Electronic). Tất nhiên họ có làm ăn lớn với nước Trung Hoa Cộng Sản và cần bảo vệ quyền lợi của họ ở lục địa hơn là ở nước ta.

Formosa đầu tư hàng chục tỷ đô la Mỹ vào Việt Nam. Nếu làm ăn theo lối các xí nghiệp tư bản Ðài Loan bình thường thì chắc họ sẽ không dám làm bậy, không đem thải chất độc vào vùng nước ven biển. Một công ty tư bản làm ăn lâu dài, với hợp đồng 70 năm, thường lo bảo vệ thanh danh, không vì một món lợi nhỏ mà để rủi ro bị tố cáo đầu độc môi trường; trước sau cũng có ngày bại lộ.

Công ty này đã phản ứng nhanh chóng, hơn cả chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Họ sa thải ngay ông Chu Xuân Phàm, và ban giám đốc đã họp báo, nghiêng mình, cúi đầu xin lỗi về những lời tuyên bố thách thức dân Việt Nam của viên phó phòng đối ngoại này. Nếu muốn bảo vệ thanh danh, công ty Formosa Hà Tĩnh hãy bỏ tiền mở cuộc điều tra và trắc nghiệm nước biển trong cả vùng bị ô nhiễm, để biết đích thực nguồn gốc đại nạn này do đâu mà sinh ra. Do ống dẫn chất thải của công ty Formosa hay do các nguồn gốc khác, ngoài tầm kiểm soát của Formosa? Cuộc điều tra này phải do một công ty quốc tế thực hiện, chi phí do công ty mẹ Formosa ở Ðài Loan trả. Ngay cả khi Formosa tự biện hộ rằng đường ống dẫn chất thải của họ đã được chính quyền Việt Cộng chấp thuận từ đầu tới cuối, thì nếu đó là nguồn gốc tai họa môi trường, chính công ty Formosa cũng vẫn chịu trách nhiệm. Là một đại công ty quốc tế, họ phải biết chất nào là chất độc và không có quyền dựa trên giấy phép của một chính quyền tham nhũng, ô trọc mà làm hại loài người, dù đó là giống dân Việt Nam bất hạnh nằm dưới một chế độ độc tài Cộng Sản!

Nhưng khi làm ăn, Formosa cũng thừa biết có thể dựa vào ảnh hưởng chính trị của Trung Cộng trên đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Chu Xuân Phàm (Chou Chun Fan) nói giỏi tiếng Việt, chắc đã làm việc với cả các nhà thầu Trung Cộng và quan chức Việt Cộng. Do đó biết rõ mối tương quan quyền thế giữa hai bên, ông ta suy nghĩ, nói năng dựa theo những gì nhìn thấy trước mắt đó. Ông có thể nghĩ rằng nếu các nhà thầu Trung Cộng vi phạm luật lao động hay luật lệ bảo vệ môi trường sống của dân Việt thì chắc sẽ có chính quyền Trung Cộng lo che chở. Trong mối tương quan Trung Cộng và Việt Cộng này, các cấp chính quyền Việt Cộng phải chờ “có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được” trong vùng Vũng Áng.

Vậy ông thủ tướng Việt Nam làm gì trong mấy tuần qua?

Không thấy làm gì cả. Một vụ tàn phá môi trường sống của mấy chục triệu người dân đã bắt đầu từ đầu Tháng Tư, mấy tuần sau mới có người giữ chức thứ trưởng tới nơi và họp báo nhanh trong chớp mắt! Ai cũng thấy có thể so sánh với hành động của chính phủ Nhật Bản sau trận động đất mới đây. Nghe tin có động đất, ông thủ tướng đã chạy ngay tới văn phòng, làm việc, thức suốt đêm điều động việc cứu cấp của chính quyền trung ương và địa phương. Ông bay tới ngay nơi bị nạn, khi gặp gỡ dân chúng thì ông quỳ gối dưới sàn nhà trước các nạn nhân ngồi trên ghế; hình ảnh này đã được truyền trên các mạng Internet tại Việt Nam.

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức Việt Nam đã lên án cảnh “bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia,...” Người không phải chính quyền chỉ bất lực, Bản Tuyên Bố viết tiếp: “Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, (và) trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu đảng Cộng Sản - đã đến thăm nghi can số một (công ty Formosa), thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy.” Nếu Formosa là thủ phạm chính gây ra đại họa môi trường này, dân Việt Nam phải lên tiếng khắp thế giới, gây ra một phong trào quốc tế cùng tẩy chay đại công ty danh tiếng này. Ðó là cách phản đối duy nhất của những người thấp cổ bé miệng phải sống dưới ách độc tài đảng trị.

Ba hiện tượng, “cá chết trên bãi biển miền Trung,” “công nhân Tàu không giấy phép tràn ngập,” và “Trung Cộng lộng hành trên Biển Ðông,” đều dính dáng với nhau và bắt nguồn từ một đầu mối: Quan hệ giữa hai đảng Cộng Sản, Việt Cộng lệ thuộc Trung Cộng. Nhân ngày 30 Tháng Tư, người Việt Nam càng phẫn nộ trước cảnh một chính quyền nô lệ ngoại bang!
Chính vì đảng Cộng Sản Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng từ năm 1950 đến nay nên “cơn hồng thủy Biển Ðông” mới xảy ra. Dân Việt Nam phải hỏi tội chính quyền Cộng Sản trước hết. Bởi vì đại họa môi trường này là do chế độ độc tài đảng trị gây ra. Ngoài Vũng Áng, còn bao nhiêu vùng khác cũng đang bị nhiễm độc, từ chất phế thải của các công trường Trung Cộng đang khai thác, trong đó có các vùng mỏ Bô Xít cũng đang “đẫm máu đỏ.”

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức kết luận: “Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng” và “Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Ðông!”

“...Những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người...” Biển đã khóc thương những xác người và xác cá. Nước mắt đỏ chảy ngoài Biển Ðông vì dân Việt chưa được giải thoát khỏi chế độ độc tài “vô trách nhiệm, vô cảm, bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân...”