Saturday, February 28, 2009

KHỐI 8406 CHÀO MỪNG HÙNG NGUYÊN ĐẠO và NGUYỄN THANH PHONG

Khối 8406 hân hoan chào đón nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo, và dân oan Nguyễn Thanh Phong đã được phóng thích khỏi tù
Khối 8406
Thứ Năm, ngày 26 tháng 2 năm 2009
http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2009/20090226_07.htm
Khối 8406 rất hân hoan được tin anh Huỳnh Nguyên Đạo, thành viên đảng Dân Chủ Nhân Dân, một nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền Việt Nam, và anh Nguyễn Thanh Phong, một dân oan tại Long An, cả hai đã được phóng thích trong đợt đặc xá ngày 17 tháng 2 năm 2008.

Dưới bút hiệu Huỳnh Việt Lang, anh Huỳnh Nguyên Đạo đã từng đăng trên các trang web nhiều bài nhận định sâu sắc về chính trị, xã hội trong chế độ Cộng sản Việt Nam. Cũng vì thế anh bị bắt ngày 15-8-2006, và trong phiên tòa phúc thẩm ngày 17-8 -2007, anh bị kết án 2 năm 6 tháng tù và 2 năm quản chế về tội “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Còn anh Nguyễn Thanh Phong trong 17 năm qua đã cùng gia đình liên tục khiếu kiện đòi công lý về số đất đai bị cán bộ địa phương cưỡng chiếm, và từng lên tiếng tố cáo các tham quan địa phương toa rập cưỡng chiếm đất đai dân nghèo. Vì thế anh đã bị công an tỉnh Long An bắt ngày 14-10-2006. Anh bị kết án 3 năm tù giam về tội “lợi dụng quyền dân chủ gây rối trật tự… xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Xin chia vui với hai Anh trong việc được gặp lại vợ con và những người thân yêu nhất của hai Anh, những người đã hy sinh và lo lắng cho hai Anh trong suốt thời gian bị giam tù.

Tuy nhiên, chúng tôi cũng rất đau xót trước tình trạng còn rất nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền khác vẫn còn đang bị giam hãm trong ngục tù Cộng sản, như:
‒ Bs Lê Nguyên Sang, Ls Nguyễn Bắc Truyễn, là hai người cùng chung một vụ án với Anh.
‒ Lm Nguyễn Văn Lý, Ls Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Phong, anh Nguyễn Bình Thành…
‒ Anh Phạm Bá Hải, Trương Quốc Huy, Hàng Tấn Phát, Nguyễn Ngọc Quang, Nhà báo Trương Minh Đức, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày)…
‒ Truyền đạo Đoàn Văn Diên, Ms Nguyễn Thị Hồng, Ls Trần Quốc Hiền…
‒ Tu sĩ Nguyễn Văn Điền, ông Lê Văn Sóc, Dương Thị Tròn…
‒ Cô Hồ Thị Bích Khương, cô Lê Thị Kim Thu, anh Lương Văn Sinh…
‒ Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Cô Phạm Thanh Nghiên, Thầy giáo Vũ Hùng, Kỹ sư Phạm Văn Trội, sinh viên Ngô Quỳnh, Nhà thơ Trần Đức Thạch, anh Nguyễn Văn Túc…
‒ Anh Nguyễn Kim Nhàn, anh Nguyễn Văn Tính…
‒ Và còn rất nhiều những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo… trong các tôn giáo, các đảng phái, các tổ chức đấu tranh khác…

Đặc biệt chúng tôi rất lo ngại cho tình trạng sức khỏe…
‒ của thầy giáo Vũ Hùng (bị bắt ngày 18-09-2008) đã tuyệt thực nhiều ngày để phản đối việc giam cầm độc đoán của nhà cầm quyền .
‒ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (bị bắt ngày 10-09-2008) đang bị bệnh sỏi thận, bệnh đau dạ dày và bệnh trĩ.
‒ của chị Hồ Thị Bích Khương (bị bắt ngày 25/4/2007) bị công an đánh đập tàn nhẫn vì đã dám gửi thư ra ngoài nói sự thật về tình trạng bạc đãi phạm nhân trong tù.

Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trả tự do ngay cho những tù nhân trên, đặc biệt những người đang bị bệnh trầm trọng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tất cả những tù nhân trên hoàn toàn vô tội, họ bị bắt và bỏ tù chỉ vì dám lên tiếng cho sự thật và dám tranh đấu chống lại bất công, đồng thời muốn xây dựng một chế độ dân chủ thật sự trên quê hương Việt Nam.

Lên tiếng từ Việt Nam, ngày 27-2-2009.
Ban Đại diện Lâm thời Khối 8406
1) Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.
2) Trung tá Trần Anh Kim – Thái Bình – Việt Nam.
3) Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.
4) Giáo sư Nguyễn Chính Kết (đang vận động dân chủ tại hải ngoại)
___________________


Hình ảnh một số nhà đấu tranh dân chủ còn đang bị giam cầm:
http://www.vietvungvinh.com/VietNam/2009/Images/20090226_07.jpg


LUẬT SƯ TRẦN LÂM NHẬN BÀO CHỮA CHO CÁC NHÀ DÂN CHỦ

Ls. Trần Lâm nhận thụ lí hồ sơ của các nhà dân chủ đang bị giam giữ thẩm vấn
Sau nhiều lần đề nghị được gặp thân nhân mà vẫn chưa được gặp mặt. Hôm nay, 27/2/2009, chị Lý Thị Tuyết Mai, Bùi Thị Rề cùng chị Nguyễn Thị Huyền Trang, Nguyễn Thị Nga đã gặp nhau và chính thức đi gặp luật sư Trần Lâm để nhờ ông làm luật sư cho các thân nhân của họ đang bị giam giữ, để đề nghị được thăm gặp thân nhân và lấy chữ ký của anh em đang bị giam giữ.

Luật sư Trần Lâm đã nhận lời và đã ký hợp đồng. Luật sư tuyên bố sẽ tiến hành công việc ngay và miễn phí cho các thân nhân này. Ngoài khoản tiền 500 đến 1 triệu là khoản văn phòng chung của luật sư thu theo quy định giấy tờ thì luật sư không nhận bất cứ khoản nào khác từ các thân nhân này. Trong buổi trưa hôm nay cũng có mặt đông đủ anh em dân chủ đến để động viên như anh Vi Đức Hồi, Nguyễn Thượng Long, Vũ Mạnh Hùng, Nguyễn Phương Anh và những người khác.

Liên hệ luật sư Trần Lâm : +84982744336.

Những ngày vừa qua an ninh PA38 Hà Nội đã liên tục thẩm vấn hai nhà giáo cùng đứng tên trong một lá thư tựa đề
"suy nghĩ của nhà giáo và cựu chiến binh về lãnh hải" là hai ông Nguyễn Thanh Nhàn và Phan Anh. An ninh đã đe doạ và cấm hai ông không được đấu tranh dân chủ. Sau khi đe doạ xong thì ông Nguyễn Thanh Nhàn bị "trộm" lấy mất 1 xe máy, trước đó nhà giáo Vũ Mạnh Hùng cũng mất 1 xe máy tại sân nhà.

Phóng viên Dân Chủ & Nhân Quyền
(Hà Nội)

--------------------------------------------------------
Copyright © by e-ThongLuan All Right Reserved.
Published on: 2009-02-27
http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=1253

NHỮNG KẺ BỊ MÊ HOẶC VÀO CÕI CHẾT (Phần I)

Ngòi bút nhỏ máu của Svetlana Alexievitch (Phần 1)
Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết

Bảo Thạch
Bài đăng ngày 27/02/2009 - Cập nhật lần cuối ngày 27/02/2009 18:33 TU
http://www.rfi.fr/actuvi/articles/110/article_2669.asp
Cách nay 20 năm, sự kiện bức tường Berlin sụp đổ, đã đánh dấu ngày tàn của chủ nghĩa cộng sản Đông Âu. Hai năm sau, đến lượt Liên Xô tan vỡ. Chế độ cộng sản sụp đổ, kèm theo các đảo lộn trong thời kỳ hậu Xô Viết, đã tạo ra chấn thương tâm lý nặng nề trong xã hội Nga, đẩy nhiều người vào con đường tự sát. Trong tập ký sự ''Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết'', qua những trường hợp cụ thể, nữ văn sĩ Belarus Svetlana Alexievitch đã chẩn đoán căn nguyên của các hành động tuyệt vọng : tâm trạng đau đớn của những người cảm thấy mình bị đánh lừa.

Chân dung nhà văn Svetlana Alexievitch
http://www.rfi.fr/actuvi/images/110/SA_portrait_200_2009_02_27.jpg

« Một thời đại đã đi qua, thời đại của những lời nói dối tuyệt vời »,
nhà văn người Belarus Svetlana Alexievitch đã viết như vậy trong lời mở đầu tác phẩm Ensorcelés par la mort – Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết. Quyển sách này tập hợp chân dung của 14 nhân vật có thật. Đặc điểm chung của các nhân vật này là họ đã tự vẫn, có khi tự vẫn hụt, nhưng tất cả đều đã thành người thiên cổ.

Hình bìa ấn bản tiếng Pháp của tác phẩm ''Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết''
http://www.rfi.fr/actuvi/images/110/SA_Ensorceles_200_2009_02_27.jpg

Svetlana Alexievitch đã điều tra, tìm gặp những kẻ sống sót hoặc những người thân của kẻ quá cố. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều chia sẻ tâm trạng hoài niệm chế độ Xô Viết. Chế độ này từ khi tan vỡ năm 1991 đã biến họ thành những kẻ lạc loài, những người vô căn cước, không bản sắc, những đồ thừa, những thành phần phế thải.
Động cơ khiến cho Svetlana Alexievitch tìm hiểu về làn sóng tự tử ở Nga trong thời kỳ hậu Xô Viết là một mẩu tin đăng trên nhật báo Đức Frankfurter Rundschau với tựa Số người tự tử ở Nga gia tăng. Báo này viết ngày 28/03/1992 rằng năm 1991, 60.000 người Nga đã tự kết liễu đời mình, như vậy là so với năm trước, đã có thêm 20.000 trường hợp. Ông Guennady Ossipov, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khoa học Chính trị và Xã hội tuyên bố : « Nước Nga đứng trên bờ vực thẳm, một triệu người Nga đã toan tự vẫn và 20% dân số, tức là 1/5 của dân tộc này, mơ tưởng được xuất cảnh định cư ở nước ngoài ».
Từ xưa đến nay, hành động tự sát là hiện tượng cá nhân thời nào cũng có, cộng đồng nào cũng có. Các nhà xã hội học chứng minh, đôi lúc trong lịch sử, tự sát là hành động tập thể, một hiện tượng xã hội. Điều này lâu lâu xuất hiện ở Tây Âu trong các giáo phái sống cách ly. Nhưng trong trường hợp nước Nga hậu Xô Viết, Svetlana Alexievitch, qua tác phẩm gom góp chứng từ của 14 kẻ bạc mệnh, đã mô tả hành động tự sát của người Nga là một hiện tượng chính trị.

Nỗi tuyệt vọng vì cảm thấy bị đánh lừa

Ý nghĩa của sự việc này thật đơn giản. Phát hiện ra họ đã bị một huyền thoại đánh lừa, huyền thoại mà họ đã góp công góp sức dựng lên bằng đức độ hy sinh và mù quáng, nhiều người Nga không thể chịu đựng nổi cú sốc này. Sau đây là một số trường hợp tiêu biểu.

Đầu tiên hết là sinh viên Ivan Ivachovest, 33 tuổi, vừa hoàn thành xong luận án tiến sĩ về chủ nghĩa «Marx và tôn giáo ». Cái chết của anh có thể xem là số phận nhà trí thức hoài nghi tuyệt vọng khi nhận thức ra rằng chân lý của chủ nghĩa Marx toàn điều huyễn hoặc. Một người bạn sinh viên học triết, Vladimir Stanokevich cùng ở nội trú với Ivan kể lại rằng :
« Bạn ấy đã muốn ra đi một cách kín đáo, hẳn là như vậy. Lúc đó vào buổi xế chiều, trời đã chạng vạng tối, nhưng nhiều sinh viên trong tòa nhà nội trú bên cạnh đã nhìn thấy bạn tôi nhảy lầu tự tử. Trước đó, bạn ấy đã mở toang cửa sổ. Bạn ấy đã trèo ra ngoài đứng trên cái gờ cửa sổ và nhìn xuống đất một hồi lâu, rồi quay lưng vào khoảng không, nhảy bổng như muốn bay lên không trung từ tầng 11. Ở dưới, một người đàn bà đang dẫn đứa con nhỏ đi ngang qua. Cậu bé ngước nhìn lên và kêu :
- Mẹ,mẹ, nhìn kìa, ông ta muốn làm con chim bay lên trời.
Hôm trước, tôi còn gặp bạn ấy ngoài hành lang. Anh nói : « Mình có chuyện muốn nói với cậu, nhớ sang chỗ tớ nhé ». Tối hôm ấy, tôi đến gõ cửa phòng bạn, anh nhất định không mở. Tôi ở phòng bên cạnh nên tôi nghe bạn ấy ở trong phòng, đi đi lại lại như một con thú bị nhốt trong chuồng. Tôi tự bảo, thôi, ngày mai mình lại cố tạt sang lần nữa. Thế nhưng, ngày hôm sau, tôi phải cùng với anh công an khu phố vào căn phòng này khi bạn tôi không còn nữa. Anh công an hỏi :
- Cái này là cái gì ? và chỉ vào tập hồ sơ dầy.
Tôi liếc nhìn và nói :
- Đây là bản luận án tiến sĩ của bạn tôi. Ông nhìn mà xem, cái tựa đề ghi rõ chủ nghĩa Marx và tôn giáo.
Tôi thấy tất cả các trang đều bị gạch chéo với dòng chữ đỏ viết thật to ở khắp nơi: Đồ dởm, láo toét, nói dối…


Ngày 23/08/1991, bức tượng Lê-nin tại thủ đô Lít Va bị tháo gỡ, dấu hiệu phản ánh sự phân rã của Liên Xô
http://www.rfi.fr/actuvi/images/110/lenin_200_2009_02_27.jpg

Kẻ xấu số khác là bà Nathalia Pakovich, 55 tuổi, Giáo sư đại học. Bà có thể được xem là trường hợp phân thân tiêu biểu, vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm, không giải hóa được căn bệnh vĩ cuồng và nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn Xô Viết từ thời Stalin. Bà giáo sư này thú nhận tâm tưởng của bà là bãi chiến trường giằng co xung đột giữa ba con người khác nhau.
Đầu tiên hết là một cô bé yêu Stalin một cách tuyệt đối. Cô bé này lớn lên vào đại học, gây kinh hoàng cho mọi người xung quanh vì cô tố giác tất cả những ai dám phê bình chỉ trích chế độ. Thứ nhì là một thiếu phụ đã biết yêu, đã lấy chồng, thế nhưng cặp vợ chồng luôn luôn sống trong nỗi sợ hãi, trong nỗi ám ảnh bị bắt, bị đày ải, bị thủ tiêu. Trong nhiều năm tháng, cả hai người đều mang trong mình chất độc arsenic để có thể tự vẫn ngay tức khắc nếu bị lọt vào tay công an chính trị. Con người thứ ba là người đàn bà góa bụa luống tuổi hiện nay. Bệnh nhân sống trong nhà thương tâm thần đã hiểu rằng chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa phát xít trong thực chất không khác biệt nhau lắm. Đó là nỗi đau của kẻ đã thoát khỏi nhà tù ý thức hệ nhưng đã quá muộn.
Tuy vậy, bà không thể quên lúc huy hoàng của thời điểm lòng tin chiến thắng thử thách trong những năm tháng tan băng dưới thời Khroutchev:
“Chúng tôi, những đứa con của thời điểm tháng tư tan băng. Ngày nay đức tính tạo bạo của chúng tôi không còn giống như ngày xưa nữa, chân lý của chúng tôi không còn là chân lý nữa. Ngày xưa chúng tôi ngây thơ biết bao. Chúng tôi cho rằng Lê-nin là người tốt và Stalin mới là kẻ xấu, chúng tôi sẽ xây dựng một chủ nghĩa cộng sản mang bộ mặt nhân bản, chúng tôi không mảy may hoài nghi ý tưởng này. Dường như không gì lay chuyển được nó, nó vĩnh viễn tồn tại như bầu trời. Chúng tôi là đội quân đi tiên phong. Một mẻ kim lọai đang đựoc nấu chảy trong chiếc lò nung khổng lồ. Do đó tôi đã rời Leningrad trước những lời trách móc của bạn bè - Mày ngu xuẩn thật, mày sẽ hối tiếc, mọi người đều mơ ước được sống ở đây. Để được như vậy người ta phải chạy chọt đủ mọi cách, kể cả phải làm đám cưới giả, vậy mà mày lại ra đi, để đi đến nơi đâu ? -
Đến Minsk, các giáo sư của tôi gọi Minsk là thành phố xã hội chủ nghĩa nhất. Tôi gửi trả chìa khóa căn hộ ở Leningrad cho cơ quan phụ trách vấn đề nhà ở. Lúc ấy tôi hãnh diện với chính mình. Trong tôi là nhu cầu được hy sinh, được tôn thờ một cái gì đó. Nhu cầu này luân lưu trong dòng máu của tôi. Phải là Freud mới giải thích được nhu cầu đó, có thể nhu cầu này phát sinh từ tinh thần nô lệ hay từ sự yêu chuộng cái chết được xem là mục tiêu tối thượng, hay cũng có thể nhu cầu nói trên phát sinh từ sự yêu thích cái nghèo, sự yêu thích lối sống khổ hạnh.”

Chiến công của những người này trong thế chiến thứ hai ngày nay còn ai ghi nhớ ? (Ảnh : lefigaro.fr)
http://www.rfi.fr/actuvi/images/110/nostalgiques_200_2009_02_27.jpg

Đáng thương nhất là những người già đã từng oanh liệt một thời. Chiến công hiển hách của họ từ nội chiến đến thế chiến, nay bị ném xuống bùn đen. Huân chương rực rỡ của họ là nghịch lý trêu ngươi xã hội mới. Có ông già kể lại một bọn du côn đã túm lấy ông, đánh một trận nhừ tử khi chúng thấy các huy chương lấp lánh ông vẫn đeo trên ngực. Chúng còn nguyền rủa : « nếu ngày xưa mày bớt hiếu chiến thì ngày nay bọn tao đã được no nê ngồi uống bia ngọai ».
Một người giấu tên, đảng viên đảng cộng sản từ 1920, nay 87 tuổi, đã tâm sự giữa hai lần tự tử (lần thứ nhì ông thành công) : Cuộc đời của ông nhập với cách mạng, hết theo Lê-nin rồi đến Stalin, rồi Khroutchev. Ông vào tù, ra tội, bị xử oan, bị lưư đầy ra Gulag, nhưng vẫn tuyệt đối tin vào đảng cộng sản. Gia đình tan nát, người vợ cũng bị lưu đầy và bỏ mạng, đứa con trai từ lúc bé cũng bị đưa cho một gia đình vô danh nuôi nấng. Phải đợi đến chiến công của ông trong Đệ nhị thế chiến thì người ta mới phục hồi danh dự và trả lại thẻ đảng cho ông :
“Người ta đã phục hồi danh dự cho tôi vào năm 1945 khi tôi trở về từ cuộc chiến. Khi ấy tôi bị thương và được tặng thưởng đầy huy chương vì đã tham gia vào cuộc tấn công đánh chiếm Berlin. Tôi được gọi đến chi bộ và tại đây người ta đã trả lại thẻ đảng cho tôi và nói rằng :
- Rủi thay vợ ông không thể trở về đoàn tụ với ông được bởi vì bà ấy đã mất, nhưng chúng tôi phục hồi danh dự cho ông.
Ôi ! bạn có tưởng tượng là tôi vui sướng đến nhường nào không. Dĩ nhiên là ngày nay, có lẽ tôi không nên thú nhận những điều như vậy thế nhưng những giây phút kể trên là lúc tôi hạnh phúc nhất trên đời. Bởi lẽ trước đây chúng tôi đặt đảng lên trên tất cả, trên cả tình yêu, trên cả cuộc sống của chính mình. Chúng tôi xem việc hy sinh tính mạng cho đảng là một vinh dự và tất cả mọi người đều sẵn sàng làm việc này. Tương lai chúng tôi phải huy hoàng, nhưng phải lấy cái chết và sự hy sinh để đổi lấy cái tương lai này. Người ta có thể bắt buộc tất cả mọi người trong chúng tôi phải hy sinh, hy sinh bất cứ lúc nào. Cả ngàn người đã chết xung quanh chúng tôi, việc này đã quá quen thuộc. Vợ tôi cũng đã mất và tôi, tôi cũng có thể chết. Tại sao tôi có thể vui sướng khi vợ tôi đã qua đời.
Không, bạn đừng xin lỗi bởi vì những câu hỏi của bạn không làm tôi phật ý đâu. Trái lại, một lần nữa, những câu hỏi này chứng tỏ tôi đến từ một thế giới khác, một hành tinh khác, cũng có thể từ một hành tinh không còn hiện hữu nữa. Hành tinh này có những quy luật riêng của nó, có lẽ chính vì thế mà chúng tôi đã yêu cái chết. Vâng, chúng tôi đã yêu cái chết. Tôi hiểu ra điều này cách đây không lâu vào một đêm thức trắng…

Tác phẩm « Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết » là bài kinh cầu siêu bên mồ chôn tập thể mang tên Chủ nghĩa Cộng sản. Svetlana Alexievitch đã hòan thành một bản đồng ca được phối âm cho 14 giọng hát về những thất thố của những người từng chót tin tưởng vững chắc họ là điểm tựa của lịch sử.
Nhưng điều dữ dội nhất là tính trung thực của tập ký sự này, trong bản điều tra này, là Svetlana Alexievitch đã ghi lại những điều ngày nay tại Nga, không ai còn màng đến nữa. Người ta muốn quên đi vì thẹn thùng vì mặc cảm. Svetlana đã gợi lại tất cả những mất mát với mục đích đơn giản - bó buộc con người ta soi gương tự vấn và sám hối - Bà nói : « dù là ác quỷ nó cũng cần phải được trao một tấm gương, bằng không nó tưởng rằng nó vô hình ».



Friday, February 27, 2009

TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ TUYỆT THỰC

Tù Nhân Chính Trị tại Trại Giam Z30A Tuyệt Thực 3 Ngày Phản Đối Chính Sách Giam Giữ Khắc Nghiệt
Thứ bảy, 28 Tháng 2 2009 04:26
http://ddcnd.org/main/index.php?option=com_content&view=article&id=561:tu-nhan-chinh-tr-ti-tri-giam-z30a-tuyt-thc&catid=13:phat-bieu-binh-luan&Itemid=9
Viêt Nam, ngày 27 tháng 2 năm 2009.
Theo tin tức chúng tôi nhận được, trại giam Z30A thuộc Huyện Xuân Lộc, Tỉnh Đồng Nai đã có những qui định về giam giữ rất khó khăn và nghiêm ngặt, liên tục vi phạm nhân quyền đối với các tù nhân chính trị hiện đang bị giam tại đây.

Tù nhân chính trị không được phép đọc các báo khác ngoài báo do trại qui định, không được có kinh thánh, rất ít khi được xem truyền hình. Chỉ duy nhất có tờ báo Nhân Dân, tờ báo của Đảng CSVN là được đưa vào trại. Đối với những tù nhân chính trị đang bị biệt giam như bác sĩ Lê Nguyên Sang, luật sư Nguyễn Bắc Truyễn, luật sư Trần Quốc Hiền thuộc đảng Dân chủ Nhân dân, anh Trương Minh Đức của Đảng Vì Dân, anh Nguyễn Ngọc Quang và nhiều thành viên của Khối 8406 hay các đảng phái chính trị khác đều bị cấm tham gia các hoạt động thể thao của trại giam.

Ngày 19 tháng 2 năm 2007 vừa qua, để bày tỏ sự phản đối chính sách giam giữ khắc nghiệt, chà đạp quyền con người và vi phạm các nguyên tắc về giam giữ tù nhân. Đồng loạt nhiều tù nhân thuộc các tổ chức chính trị trên đã cùng tham gia biểu tình bằng cách tuyệt thực 3 ngày, kể từ ngày 19 tháng 2 năm 2009.

Phóng viên Đảng DCND – Sài Gòn Việt Nam

-------------------------------------------------------

Vietnamese Political Prisoners in Z30A Prison Camp Staged 3 Days Hunger Strike

Vietnam, Feb. 27, 2009 – Based on the information that we have gathered, Z30A prison camp in Xuan Loc district, Dong Nai province has conducted very harsh policies in the jailing of political prisoners, and continually violated their human rights.

Solitary confinement political prisoners such as Dr. Le Nguyen Sang, lawyer Nguyen Bac Truyen, lawyer Tran Quoc Hien of The People’s Democratic Party, Mr. Truong Minh Duc of Vietnam Populist Party, Mr. Nguyen Ngoc Quang and other members of 8406 Block were all denied the rights to read newspapers, having their bibles, printed materials, or participating in any physical activities. They are rarely allowed to watch television. The only newspaper that is permitted to circulate in the prison is the People’s Newspaper (Nhan Dan), the official voice of the Communist Party.

On February 19, 2009, to protest the ruthless and inhuman policy of Z30A prison camp, in violation of political prisoners' rights, the majority of the above-mentioned political prisoners had staged 3 days of hunger strike to call upon the conscience of concerned people and various human rights organizations worldwide.

Reporter from the People's Democratic Party, Saigon.


THƯ NGUYỄN TRỌNG VĨNH GỬI BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CSVN

Thư gửi Bộ Chính Trị của ông Nguyễn Trọng Vĩnh
v/v cho Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên


Kính gửi: Các đồng chí uỷ viên Bộ Chính Trị,
Đồng kính gửi: Thủ Tướng và các Phó Thủ Tướng Chính Phủ.

Kính thưa các đồng chí,
Lâu nay tôi không có thông tin, mãi đến gần đây được đọc thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và hàng trăm ý kiến không đồng tình của các nhà khoa học, cán bộ và người dân ở khắp Bắc - Trung - Nam, tôi mới biết ta đồng ý cho Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên. Nguy hiểm quá ! Tôi cũng thấy những nguy hại như mọi người đã phát biểu: tàn phá môi trường sinh thái, xâm hại rừng nguyên sinh, nguy hại cho đời sống của đồng bào dân tộc người Thượng, lưu độc cho các dòng sông phát nguyên hoặc chảy qua Tây Nguyên, ảnh hưởng rất xấu cho đời sống của người dân Nam bộ sống dọc hai bờ sông Đồng Nai, có thể ảnh hưởng đến các công trình thuỷ điện phía Nam. Điều đáng lo hơn cả là an ninh quốc giạ Chúng ta đều biết Trung Quốc xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á đảo Hải Nam, nói thẳng ra là không phải để chống kẻ thù xâm lược nào, mà là đe dọa Việt Nam và sẵn sàng chờ thời cơ thôn tính nốt Trường Sa của chúng ta, sau khi đã nhanh tay chiếm Hoàng Sa từ tay Chính quyền Sài Gòn. Nay lại để Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên thì sẽ có năm, bảy nghìn hoặc một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một "thị trấn Trung Hoa", một "căn cứ quân sự" trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào thì không khó gì). Phía Bắc nước ta, trên biển có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ thì độc lập, chủ quyền mà chúng ta đã phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào ?!

Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, chúng ta có đầy đủ căn cứ lịch sử và pháp lý, còn Trung Quốc thì không. Vậy mà báo chí Trung Quốc dựng ra chứng cứ, luôn công khai xí hai quần đảo đó là của họ. Quốc vụ viện Trung Quốc (chính phủ) công khai công bố quyết định lập huyện Tam Sa. Trung Quốc có nhiều hành động rất công khai mà lại dỗ chúng ta im lặng không đưa vấn đề ra công khai, thật là vô lý. Chúng ta muốn sống hòa bình hữu nghị với Trung Quốc, tôi cũng muốn thế. Nhưng hữu nghị cũng phải đấu tranh thích hợp để bảo vệ lợi ích chính đáng của Tổ Quốc ta. Nếu lãnh đạo chưa tiện lên tiếng công khai thì cứ để báo chí, các nhà khoa học lịch sử đưa ra chứng lý, cứ để cho quần chúng biểu tình hoà bình, phản đối khi lãnh thổ Quốc gia bị xâm phạm, không nên dập đi tinh thần yêu nước của họ.

Đành rằng các đồng chí có quyền, muốn làm gì cũng được, quyết định thế nào cũng được, nhưng cũng nên quan tâm dư luận, lắng nghe những lời phân tích lợi, hại, phải, trái mà suy nghĩ cân nhắc. Từ xưa đến nay, ở triều đại nào cũng vậy, chủ trương, chính sách ích quốc, lợi dân thì được dân ủng hộ, chủ trương chính sách sai trái tổn quốc, hại dân thì dân oán. Dân oán, mất lòng tin thì khó yên ổn và thịnh vượng được. "Quan nhất thời, dân vạn đại", "vua cũng nhất thời, dân vạn đại".

Thưa các đồng chí,
Trên đây là những lời nói thẳng, tâm huyết của một đảng viên già 70 tuổi Đảng, đã gần đất xa trời, mong được các đồng chí xem xét.
Kính chào,
(đã ký)
Nguyễn Trọng Vĩnh
Địa chỉ: Số nhà 23, Ngõ 5, Phố Hoàng Tích Trí, Phường Kim Liên, Quận Đống Đa, Hà Nội
____________

Theo thông tin chúng tôi nhận được Ông Nguyễn Trọng Vĩnh tác giả lá thư này là Thiếu tướng, cựu chính ủy Quân khu 4 miền Bắc trước 1975 và là cựu Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh giai đoạn 1974 -1989.
http://www.ykien.net/bai0711/bai090227.htm


TƯ BẢN và XÃ HỘI - HAI MẶT CỦA MỘT VẤN ĐỀ

Tư Bản và Xã Hội
Hai mặt của một vấn đề
Trần Bình Nam

Feb. 27, 2009
http://www.tranbinhnam.com/binhluan/TuBan_Va_XaHoi.html
Không có gì giải thích rõ ràng sự khác biệt giữa khuynh hướng Cộng Hòa và khuynh hướng Dân Chủ tại Hoa Kỳ bằng hai câu nói của tổng thống Ronald Reagan và Barack Obama về vai trò của chính phủ.
Ngày 20/1/1981 trong bài diễn văn nhậm chức tổng thống Reagan nói: “Trong cuộc khủng hoảng hiện nay, chính phủ không phải là giải pháp, chính phủ chính là vấn đề của chúng ta” (nguyên văn: In this present crisis, government is not the solution to our problem; government is the problem).
Tổng thống Obama, trong bài diễn văn nhậm chức ngày 20/1/2008 thì nói: “Chúng ta không còn thắc mắc chính phủ quá lớn hay quá nhỏ, thay vào đó chúng ta hỏi chính phủ có làm việc hữu hiệu không – có tạo ra công ăn việc làm lương đủ sống, có chế độ săn sóc sức khỏe tốt, có hưu bổng đầy đủ cho người nghỉ hưu không…” (nguyên văn: The question we ask today is not whether our government is too big or too small, but whether it works -- whether it helps families find jobs at a decent wage, care they can afford, a retirement that is dignified.)

Đối với tổng thống Reagan, đại diện cho khuynh hướng Cộng Hòa, nguyên tắc cung cầu là bàn tay vô hình điều khiển nền kinh tế quốc gia. Và chính sách thuế khóa của chính phủ nếu thích hợp (chính yếu là giảm thuế) sẽ tạo điều kiện cho giới tư bản đầu tư tiền bạc đúng lúc đúng chỗ mang lại sự phồn thịnh. Nếu chính phủ dùng quyền viết ngân sách để đánh thuế cao rồi dùng tiền thuế bỏ vào các chương trình chi tiêu và trợ cấp để ảnh hưởng đến sinh hoạt xã hội thì nền kinh tế sẽ héo mòn như một cái cây cần đất khô lại được trồng vào một vùng đất lắm nước. Nói cách khác chính phủ sẽ là nguyên nhân của mọi vấn đề nếu can thiệp vào sự vận hành của luật cung cầu.

Những người Dân Chủ hiểu luật cung cầu là cốt tủy của một nền kinh tế tự do, và vai trò quan trọng của các ngân hàng và các đại công ty trong một nền kinh tế, nhưng họ không khoán trắng vào tay các nhà tư bản. Nếu để hoàn toàn tự do không có sự kiểm soát của chính phủ, lòng tham (bản tính tự nhiên của con người) sẽ làm các nhà tư bản bóp méo sinh hoạt kinh tế và đến một lúc nào đó khủng hoảng kinh tế sẽ bộc phát.
Mặt khác trong thế giới tư bản của luật cung cầu thành phần có khả năng trí tuệ và đa năng sẽ chiếm thế thượng phong, tích lũy một tỉ số lớn tài sản quốc gia tạo ra sự chênh lệch khả năng kinh tế giữa các tầng lớp trong xã hội. Cho nên những người Dân Chủ chủ trương chính phủ phải nhúng tay vào sinh hoạt kinh tế, dùng quyền ngân sách để phân phối tài nguyên quốc gia sao cho sự vận hành dưới bảng chỉ đường của luật cung cầu không trở thành méo mó tạo ra bất công xã hội.

Nói chung người Cộng Hòa hay người Dân Chủ đều biết giới hạn kinh tế tư bản và sự cần thiết của sự can thiệp của chính phủ. Cái khác biệt là mức độ.

Kinh tế thị trường huy động sức người sức của hữu hiệu nhưng thỉnh thoảng theo chu kỳ tạo ra khủng hoảng kinh tế. Trong khi sự can thiệp quá nặng tay của chính phủ tạo ra sự trì trệ kinh tế. Cho nên ai cũng thấy sự cân bằng giữa sự vận hành của luật cung cầu và sự can thiệp của chính phủ là cần thiết.
Và đó là lý do tại sao tại Hoa Kỳ qua các cuộc bầu cử định kỳ đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa thay phiên nhau cầm quyền để sinh hoạt kinh tế (và qua đó sinh hoạt chính trị) được điều chỉnh vĩ mô qua thời gian, và tại sao nếu đảng này vào tòa Bạch cung thì đảng kia thường nắm Quốc hội để làm nhiệm vụ đối lập điều chỉnh vi mô các chính sách kinh tế làm cho sinh hoạt xã hội được hài hòa.

Trên thực tế, Lực lượng Tư bản và Sự Can thiệp của Chính phủ là hai điều đều cần thiết và bổ túc cho nhau. Tuy nhiên mỗi lần do điều kiện kinh tế phải chuyển đổi “chính trị” từ phương thức này sang phương thức khác bởi quyết định của dân qua bầu cử thì phe mất quyền chính trị thường có khuynh hướng đối kháng để kềm hãm phe thắng thế không đi quá đà trong các chính sách mới, đồng thời chuẩn bị thế chính trị cho khuynh hướng của mình.

Và khi sự chuyển đổi chính trị là kết quả của một tình trạng khủng hoảng xã hội và kinh tế thì phản ứng đối kháng càng mạnh mẽ. Và điều này giải thích sự phản kháng đầy mầu sắc đảng phái của đảng Cộng Hòa đối với luật kích thích kinh tế 787 tỉ vừa được tổng thống Obama ký ban hành ngày 17/2/2009. Các lý lẽ phản kháng (như quá nhiều chương trình chi tiêu, quá nhiều chương trình trợ cấp, chương trình phi lý như giúp những người mất nhà do họ thiếu trách nhiệm khi vay tiền mua nhà biết rằng mình không có khả năng trả ...) đều hữu lý trên mặt lý thuyết nhưng không hữu lý trên mặt thực tế. Khi con bệnh đang hồi thập tử nhất sinh phương thuốc cần nặng về chữa trị biến chứng hơn là nặng về chữa trị nguyên nhân có tính dài hạn. Và đó là bản chất và nội dung của luật kích thích kinh tế 787 tỉ mỹ kim.

Trong 8 năm cầm quyền tổng thống George W. Bush áp dụng đường lối kinh tế thuần tư bản đặt nặng trên hai nguyên tắc làm kim chỉ nam từ thời tổng thống Reagan là (1) giúp đỡ cho các đại công ty phát triển làm ăn, tin rằng người nghèo sẽ được hưởng phúc lợi theo (trickle –down economics) và (2) giảm thuế - nhất là giảm thuế cho những người giàu có, những tay tư bản – để các nhà tư bản có thêm tiền đầu tư làm cho nền kinh tế chuyển vận mang lại phúc lợi cho xã hội (supply-side economics).

Tuy nhiên chính phủ Cộng Hòa đã tạo ra một khung cảnh sinh hoạt kinh tế thiếu kiểm soát đưa đến quá đáng và lợi dụng. Giới tư bản (tượng trưng là Wall Street và Main Street – Thị trường Chứng khoán và Ngân hàng) được tự do do sự phá bỏ các khâu kiểm soát (regulations) trở nên làm ăn thiếu nguyên tắc. Ngân hàng Trung ương giảm lãi xuất quá thấp và quá lâu, các dân biểu kiếm phiếu bằng cách khuyến khích mọi người mua nhà dù không đủ điều kiện và làm ngơ trước mọi dấu hiệu bất ổn đã đưa đến cuộc khủng hoảng kinh tế bùng nỗ vào tháng 9/2008. Sau gần 6 tháng (9/2008 – 2/2009) các cơ sở tài chánh lớn và các ngân hàng kếch xù trụ cốt của kinh tế quốc gia hoàn toàn sụp đổ và mới nhất là sự lung lay của hai đại ngân hàng còn sống sót là Bank of America và City Bank. Đây là cuộc khủng hoảng kinh tế lớn nhất và trầm trọng nhất kể từ cuộc đại khủng hoảng năm 1929.

Và đã có khủng hoảng kinh tế thì chính phủ phải can thiệp.
Đó là điều từng xảy ra như một nguyên tắc, mặc dù mỗi lần xẩy ra đều có cuộc tranh cãi giữa các chính trị gia và các nhà kinh tế về mức độ và sự hữu hiệu của phương pháp chữa trị.

Trong cuộc đại khủng hoảng năm 1929 tổng thống Franklin D. Roosevelt đã thành lập Tổng Cục Tìm Việc Làm (Work Projects Administration – WPA) tạo ra 8 triệu công ăn việc làm, thành lập chương trình An sinh Xã hội (Social Security) cho người nghỉ hưu và người già cũng như các cơ chế bảo vệ và kiểm soát như FDIC (Federal Deposit Insurance Commission) và SEC (Securities & Exchange Commisssion). Trong cuộc khủng hoảng tháng 9/2008 tổng thống Bush cũng đã khẩn cấp quốc hữu hóa hai đại công ty cho vay tiền (chính yếu để mua nhà) sạt nghiệp Fannie Mae và Fredie Mac và vội vàng thông qua luật cho phép Bộ Tài chánh tiêu 700 tỉ mỹ kim cứu nguy các cơ sở tài chánh nòng cốt của nền kinh tế quốc gia đang trên đà sụp đổ.

Và sau khi tổng thống Obama nhậm chức, công việc đầu tiên của ông là thúc đẩy quốc hội, và chưa đầy một tháng đã ký ban hành ngân sách kích thích kinh tế (stimulus package) 787 tỉ mỹ kim gồm gần 25% giảm thuế theo yêu sách của đảng Cộng Hòa, và còn lại cho các chương trình tạo công ăn việc làm ngay trước mắt và xây dựng căn bản hạ tầng cho sự phát triển bền vững như sửa chữa đường sá, cầu cống, trường học, hệ thống điện toán đa dẫn (broadband), chương trình tự túc năng lượng ...

Các nhà kinh tế tư bản cũng như một số dân biểu nghị sĩ đảng Cộng Hòa cho rằng ngân sách 787 kích thích kinh tế của tổng thống Obama không giúp đặt căn bản cho sự phát triển dài lâu như sự giảm thuế cho giới tư bản và khuyến khích giúp đỡ các đại công ty. Họ quên rằng các chính sách trên đã được thi hành trong 8 năm của Bush và vì quá tin vào sự nhiệm mầu của thuyết supply-side và trickle-down quên cả nhiệm vụ kiểm soát đã đưa đến tình trạng nguy ngập hôm nay.

Người ta phê bình đảng Dân Chủ và ông Obama đang áp dụng nguyên tắc xã hội chủ nghĩa của Âu châu, hậu quả sẽ làm cho Hoa Kỳ trở nên nghèo khó thiếu thốn như tại Âu châu. Sự phê bình này có giá trị ở chỗ Hoa Kỳ là một nước tư bản và nền kinh tế tư bản cung cầu của nó đã giúp nước Mỹ thành cường quốc kinh tế thế giới. Nhưng sự phê bình không có giá trị ở chỗ là nếu không tạm thời Âu châu hóa nền kinh tế Hoa Kỳ thì trận bão táp kinh tế 2008 này có thể sẽ làm tê liệt quốc gia. Các nước Âu châu không phải bỗng nhiên có một chế độ kinh tế tư bản đậm mầu sắc xã hội như hiện nay, trong đó sự giúp đỡ người yếu kém trong xã hội cũng cần thiết như sự phát triển kinh tế. Là một lục địa già và cũ (Old Europe - theo lời của cựu bộ trưởng quốc phòng Donald Rumsfeld) Âu châu đã trải qua mọi thử thách, và có thể họ đang chọn cái giải pháp mà họ cho là tối hảo.

Chương trình kích thích kinh tế tổng thống Obama vừa ký ban hành sẽ làm chậm lại đà suy thoái kinh tế hiện nay, đó là điều không cần bàn cãi. Điều cần bàn cãi là nó có giúp cho nền kinh tế phục hồi hoàn toàn hay không, và một câu hỏi then chốt khác là hệ lụy thâm thủng ngân sách (để có tiền kích thích kinh tế) là một gánh nặng con cháu chúng ta có kham nổi hay không. Vị trí của Hoa Kỳ trên thế giới sau cuộc khủng hoảng này hoàn toàn lệ thuộc vào đáp số của hai câu hỏi trên.

Nhìn rộng ra, hình như chính trị và kinh tế thế giới biến chuyển qua lại giữa hai quan niệm phát triển kinh tế và an sinh xã hội. Khi tình trạng phát triển kinh tế gặp trở ngại như suy thoái kinh tế đe dọa an sinh xã hội thì các biện pháp mang lại an sinh xã hội trở thành ưu tiên. Khi các biện pháp quá chú trọng về an sinh xã hội làm cho kinh tế bị ngưng trệ thì đó là lúc giảm sự can thiệp của chính phủ đề nền kinh tế được tự do.

Khi những người lập quốc Hoa Kỳ hình thành trên căn bản một chế độ lưỡng đảng, một bên Cộng Hòa chủ trương phát triển là chính (dân sinh sẽ được phục vụ do thành quả của kết quả kinh tế), một bên Dân Chủ chú trọng đến dân sinh (phát triển là một quan tâm nhưng ưu tiên sau dân sinh) bảo đảm bởi một Hiến pháp đa đảng họ đã thấy sự vận hành này của xã hội mà mọi chế độ chính trị đều phải tuân theo như một quy luật. Cho nên sự tranh cãi giữa Cộng Hòa và Dân Chủ tại Hoa Kỳ không là một vấn đề. Đó là một sinh hoạt dân chủ để làm cho Hoa Kỳ luôn là một quốc gia hùng mạnh trong khi nhân dân được bảo đảm một đời sống tự do, phóng khoáng và đầy đủ.

Thuyết Mác xít do Karl Marx và Angel chủ trương trên bản chất là một nỗ lực giải quyết bất công xã hội do cuộc cách mạng kỹ nghệ tại Anh quốc (cuối thế kỷ 18 kéo dài sang đầu thế kỷ 19) mang lại như môi trường bị hủy hoại, đời sống kinh tế chênh lệch, thành phần thợ thuyền bị bóc lột... Nhưng lý thuyết cải tạo xã hội của Marx chủ trương tiêu diệt tư hữu và thị trường đã đi quá đà, chệch hướng, và đã cung cấp một căn bản lý thuyết cho những tay đầu cơ chính trị thiết lập những chế độ độc tài. Chế độ độc tài Mác xít tại Liên bang Xô viết (trong đó chính phủ nắm toàn bộ sinh hoạt kinh tế) đã tàn tạ cùng với các nước Đông Âu, và các chế độ cộng sản tại Trung quốc, và Việt Nam cũng trên con đường tàn tạ nhường chỗ cho kinh tế thị trường.

Tại Việt Nam chính quyền cộng sản từ năm 1986 đã tạm từ bỏ chế độ kinh tế tập trung trả quyền quyết định kinh tế cho nông dân và các thương gia nhưng vẫn kéo dài cái đuôi “xã hội chủ nghĩa” trong một nền kinh tế mệnh danh là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Lý thuyết “định hướng” này không có gì sai trái nếu nó được dùng như một phương thức để tránh những thái quá của kinh tế thị trường như sự phân nhiệm “Cộng Hòa, Dân Chủ” tại Hoa Kỳ . Rất tiếc tại Việt Nam nó là một công thức để bảo vệ đảng cầm quyền. Đảng nắm các sinh hoạt quốc doanh nói là để bảo vệ xã hội nhưng thực chất là để bảo vệ quyền lợi của đảng.

Tại Trung quốc có một biến chuyển đáng quan tâm do ông Cheng Li nêu ra trong bài viết nhan đề “China’s Team of Rivals” đăng trong tạp chí Foreign Policy số Tháng Ba/Tháng Tư 2009. Theo ông Cheng Li, Hồ Cẩm Đào, Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung quốc đã có một quyết định độc đáo trong Đại hội đảng thứ 17 (10/2007) là cất nhắc hai Ủy viên Trung ương đảng trẻ tuổi vào Ủy ban Thường trực của Bộ chính trị là hai ông Tập Cận Bình (Xi Jinping) và Lý Khắc Cường (Li Keqiang) để chuẩn bị cho một trong hai trở thành Tổng bí thư đảng vào đại hội đảng thứ 18 năm 2012.

Hai nhân vật này có khuynh hướng và đường lối chính trị khác nhau. Ông Tập Cẩm Bình thuộc nhóm có khuynh hướng cởi mở chủ trương kinh tế thị trường, khuyến khích kinh tế tư nhân (gọi là nhóm Con Dòng – Elitism) (1) trong khi ông Lý Khắc Cường thuộc nhóm có khuynh hướng chăm lo các vấn đề xã hội và sự ổn định của đời sống nông thôn là chính (gọi là nhóm Dân Túy – Populist). Hình như ông Hồ Cẩm Đào có ý chuẩn bị hai khuynh hướng đối chọi nhau trong đảng như một cơ chế điều chỉnh những thái quá của sự nhắm mắt phát triển bất chấp hậu quả hay sự can thiệp quá sâu đậm của nền kinh tế xã hội tàn dư của nền kinh tế Mác Xít. Có thể đảng Cộng sản Trung quốc đã cảm nhận được rằng đảng không thể giữ tính chính thống và tồn tại nếu tiếp tục đường lối kinh tế dựa vào xuất cảng là chính như hiện nay và đàn áp mọi tiếng nói đối lập của nhân dân. Với công thức mới đảng Cộng sản Trung quốc chuẩn bị cho đối lập lên tiếng qua khuynh hướng Lý Khắc Cường (hoặc ngược lại qua khuynh hướng Tập Cẩm Bình nếu khuynh hướng Lý Khắc Cường cầm quyền). Mèo trắng mèo đen đều có ích nếu duy trì được sự chính thống của đảng. Và vào đại hội thứ 18 tùy theo đảng Cộng sản Trung quốc chọn đường lối ưu tiên phát triển hay ưu tiên chăm lo dân sinh ổn định xã hội mà ông Tập Cẩm Bình hay Lý Khắc Cường sẽ được bầu vào chức vụ Tổng bí thư.
Nếu quả thật đây là thâm ý chính trị của đảng Cộng sản Trung quốc thì chuyển biến này sẽ tạo ra tại Trung quốc một khung cảnh chính trị không khác gì Cộng Hòa và Dân Chủ tại Hoa Kỳ.

Âu, Á, Tư Bản chủ nghĩa và Xã Hội chủ nghĩa gặp nhau ở đây. Và cuối cùng công thức xã hội Âu châu, một xã hội có tự do dân chủ, có một nền chính trị đa đảng và một chế độ xã hội trong đó người không may mắn và ít khả năng vẫn có thể sống chứ không bị chôn vùi dưới lớp gạch nặng nề của các đại ngân hàng và của các đại công ty sẽ là cái xã hội mà Hoa Kỳ và Trung quốc vốn khởi đầu từ những xuất phát hoàn toàn đối nghịch với nhau sẽ cùng đi đến.

Trần Bình Nam
Feb. 27, 2009
binhnam@sbcglobal.net
www.tranbinhnam.com
(1) Có nơi dịch là nhóm “bảo hoàng” hay nhóm “vương tử”



NẠN NHÂN THIÊN AN MÔN TIẾP TỤC ĐÒI CÔNG LÝ

Nạn nhân phong trào dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh đòi công lý
Ánh Nguyệt, Thanh Thủy

Bài đăng ngày 27/02/2009 - Cập nhật lần cuối ngày 27/02/2009 15:01 TU
http://www.rfi.fr/actuvi/articles/110/article_2667.asp
Sắp đến kỷ niệm 20 năm biến cố Thiên An Môn 04.06.1989, thân nhân những người bị giết hại trong phong trào đòi dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh đã kêu gọi trừng phạt những kẻ chỉ đạo cuộc tàn sát.

Phong trào đòi dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh 1989
http://www.rfi.fr/actuvi/images/110/blindee_backinh200b.jpg

Trong bức thư ngỏ gửi các lãnh đạo Trung Quốc trước khoá họp Quốc hội hàng năm, sẽ khai mạc trong tuần tới, phong trào « Các bà mẹ Thiên An Môn » kêu gọi chính phủ phải chấm dứt sự im lặng về cuộc đàn áp đẫm máu xảy ra trong đêm mùng 3 rạng mùng 4 tháng 6 năm 1989 tại quảng trường Thiên An Môn ; điều tra đầy đủ để tìm hiểu trong tình huống nào quân đội đã tiến hành cuộc đàn áp ; công bố rạch ròi số người chết ; bồi thường cho gia đình các nạn nhân và trừng phạt những người trách nhiệm của vụ thảm sát.

Xin nhắc lại là đầu tháng 6 năm 1989 quân đội Trung Quốc đã bắn chết hàng trăm và có thể là hàng ngàn người biểu tình bất bạo động trong sáu tuần lễ để đòi dân chủ hóa Trung Quốc tại quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh.
Đến nay đảng Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ công bố một bản báo cáo đầy đủ về sự cố xảy ra gần hai mươi năm qua và luôn luôn gọi phong trào đòi dân chủ Thiên An Môn là một « âm mưu phản cách mạng » để biện minh cho vụ đàn áp đẫm máu và cho chính sách truy lùng, bắt giam hàng trăm người bị tình nghi.

Phong trào « Các bà mẹ Thiên An Môn », mà người đứng đầu là bà Đinh Tử Lâm có con trai bị quân đội bắn chết ngay từ những giây phút đầu cuộc đàn áp, đã trình lên chính quyền nhiều bản kiến nghị nhưng không lần nào được trả lời. Lần này bản khiến nghị, đề ngày 26.02.09 được tổ chức Human Rights Watch phổ biến hôm nay, đã nhận được chữ ký của 127 gia đình nạn nhân.
Ngoài ra « Các bà mẹ Thiên An Môn » còn đề nghị là Quốc hội không nên tiếp tục xem « ngày 4 tháng 6 » là một đề tài cấm kỵ và nên thực hiện một bài nghiên cứu để tìm hiểu xem, hai mươi năm sau, người dân Trung Quốc bình thường nghĩ gì về thảm kịch Thiên An Môn.


-----------------------------------------

Sự kiện Thiên An Môn
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n

Thảm sát Thiên An Môn 4/6/1989
http://blog.360.yahoo.com/blog-C2gsNzAlc7MapBXxMwn741k-?cq=1&p=45

The Tiananmen Square Story
http://www.youtube.com/watch?v=TDKVEprC948&feature=related