Monday, September 20, 2010

KHÁC BIỆT NAM - BẮC

Khác biệt Nam – Bắc

Nguyễn Văn Tuấn

Thứ hai, 20 Tháng 9 2010 21:40

http://nguyenvantuan.net/news/6-news/1081-khac-biet-nam-bac

Không, tựa đề không hàm ý chia rẽ Bắc – Nam, mà chỉ muốn giới thiệu một vài nhận xét của ông Đặng Phong (một nhà lịch sử kinh tế) về tình hình kinh tế ở miền Nam trước 1975. Tôi còn nhớ ông Đặng Phong còn có một cuốn sách với nhiều số liệu thống kê cho thấy nền kinh tế miền Nam trước 1975 đã xấp xỉ Singapore (và Hàn Quốc ?).

Đọc những nhận xét của ông Đặng Phong làm tôi nhớ đến thời mới “giải phóng”. Thời đó, các bác ngoài Bắc vào giảng dạy chúng tôi rất nhiều điều “lạ”. Ấn tượng nhất vẫn là “Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ, Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mĩ”. Một ông chính trị viên Thanh Hóa nói xùi bọt mép (vâng, tôi nhớ rất rõ) một cách hùng hồn: Bọn Mĩ Ngụy chúng nó cho các anh nhiều thông tin, để làm gì các anh biết không? Để đánh lạc hướng các anh, để làm các anh rối rắm, không phân biệt được thật với giả, đúng với sai, để chúng rảnh tay cai trị các anh. Chúng tôi chỉ cung cấp thông tin đủ để các anh quyết định. Lúc đó, tôi chưa mường tượng được ý nghĩa của lời nói này. Nhưng chỉ hơn 2 năm tôi đã hiểu ông nói gì. Ôi, một thời mông muội.

Theo tôi, chẳng những kinh tế, mà nền giáo dục ở miền Nam lúc đó cũng tốt hơn bây giờ rất nhiều. Thời đó, học sinh đều phải học thật, thi thật, và thi cử cực kì nghiêm túc. Hồi đó cũng có chuyện thi dùm này nọ, nhưng rất hiếm, và khi phát hiện thì bị xử lí theo pháp luật rất nghiêm chỉnh. Ngày xưa, thầy ra thầy, thợ ra thợ. Còn bây giờ thì ôi thôi, thầy thợ lẫn lộn cả. Loạn chuẩn mực. Sư sĩ loạn lên cả. Lại còn “phó tiến sĩ”, rồi tự nhiên một đêm thành tiến sĩ. Lại thêm cái gọi là “Tiến sĩ khoa học”! Còn “cao học” thì hô biến một phát thành “thạc sĩ”, thay đổi ý nghĩa của agrégé bao đời nay. Bác sĩ thì chuyên khoa I, chuyên khoa II, làm thế giới chẳng hiểu đó là gì cả. Thật hết biết!

Thời tôi học tiểu học và trung học còn có môn “Công dân giáo dục”, dạy học trò cách cư xử xã hội, yêu kính người chung quanh. Ấy vậy mà nay nền giáo dục bên nhà mới bắt đầu nói đến chuyện dạy “kĩ năng sống” cho học trò! Hóa ra, nền giáo dục thời đó đã đi trước khá xa so với bây giờ? Nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc kể rằng “nhà phê bình Hoài Thanh. Sau năm 1975, Hoài Thanh và bà vợ dọn vào Sài Gòn ở. Có hai hay ba lần gì đó, đâu khoảng 1980, một người thầy cũ thường rủ tôi đến thăm ông. Câu chuyện thường lan man từ văn học đến xã hội. Một lần, Hoài Thanh chép miệng nói, đại khái: ‘Bản chất của chế độ nguỵ là xấu vậy mà không hiểu sao nó lại đào tạo con người giỏi thế. Ai cũng lịch sự. Cứ mở miệng ra là cám ơn với xin lỗi rối rít. Ngồi ở trong nhà, có ai đi ngoài đường chõ miệng hỏi cái gì mà mình trả lời xong, cắp đít đi thẳng, không thèm cám ơn một tiếng, thì không cần nhìn, mình cũng biết ngay đó là dân ngoài Bắc vào’.”

Bây giờ, nhìn lại ai cũng thấy tiếc. Ai cũng đặt câu hỏi mang tính giả thuyết: “nếu”. Nếu không có biến cố 1975? Nếu sau 1975 không có những “dao động lịch sử” đau lòng? Nếu không có cải tạo? Nếu không có vượt biên? Nếu không có những biến cố hay dao động đó thì Việt Nam ngày nay sẽ ra sao? Sẽ như Thái Lan hay Hàn Quốc? Sẽ không có chuyện chúng ta nhìn Singapore một cách ngưỡng mộ như nông dân người nhìn ông phú hộ. Sẽ không có cảnh “xuất khẩu lao động”? Sẽ không có chuyện phụ nữ Việt xếp hàng cho người nước ngoài chọn vợ như món hàng? Sẽ không có chuyện Việt Nam đứng vào hàng các nước nghèo nhất thế giới? Không ai trả lời được câu hỏi mang tính giả thuyết, nhưng nếu những gì xảy ra trong thời gian qua là dữ liệu thì những câu trả lời mang tính giả thuyết trên cũng có cơ sở.

NVT

----------------------------------------------

Gợi ý từ một nhà kinh tế

Vương Trí Nhàn

23-8-2010

http://vuongtrinhan.blogspot.com/2010/09/ghi-chep-hang-ngay-10.html

.

Ông Đặng Phong, một nhà lịch sử kinh tế qua đời. Tôi biết ông nhân một lần đọc cuốn Lịch sử kinh tế VN 1945-2000 do ông chủ biên, thấy có nhắc thoáng qua một điều gần như ai cũng nghĩ nhưng ít ai viết: trước 1975, kinh tế Miền Nam đã ở trình độ cao hơn kinh tế Miền Bắc.

.

Tự ngẫm nghĩ, thì thấy đúng thế, không thể khác được, không thể nói ngược như chúng tôi vẫn nói, hoặc lảng tránh cho là cấm kỵ, và lấy những chuyện khác nói át đi.

.

Nhìn rộng ra thấy không chỉ kinh tế tốt hơn mà giáo dục Miền Nam lúc đó cũng hơn; không chỉ đường xá tốt, mà tư cách cá nhân của con người trong đó nói chung cũng trưởng thành hơn con người miền Bắc, trình độ hiểu biết và tuân thủ luật pháp tốt, giữa người với người có mối quan hệ tử tế, thanh thiếu niên lúc đó ham học và biết học hơn.

.
Như vậy dễ dàng công nhận là trình độ sống của bà con trong ấy cao, nhất là dân thành phố. Dấn thêm một bước, trong đầu tôi thấy vụt lên cái ý, liệu có thể nói rằng, xét trên phương diện hiện đại hóa, là con đường tất yếu mà xã hội phải trải qua, nhân dân Miền Nam đã đi xa hơn, đạt tới tầm mức văn hóa cao hơn? Như vậy bản thân khái niệm văn hóa mà lâu nay tôi vẫn hiểu cũng phải được xem xét lại chăng ?

Tôi sẽ tự phản bác lại nhiều lần trước khi đi đến kết luận …

Nhưng càng đọc Đặng Phong ý tưởng trên càng không rời khỏi tôi.

.

Đặng Phong đã được mời đi giảng bài tại một số Đại học lớn bên Anh Mỹ. Các bộ sách về lịch sử kinh tế của ông đã xuất bản đáng quý ở chỗ có nhiều tài liệu ghi chép được từ các cuộc trò chuyện với các nhà chỉ đạo kinh tế quốc dân. Ông có lối làm việc khách quan khoa học, chỗ nào ý của người khác ghi rõ, chỗ nào ý của mình để riêng. Khi biết những chi tiết này, tôi thêm tin ở ông để nghĩ tiếp những điều ông đã nghĩ.

--------------------------------

Miền Nam và Miền Bắc

Nguyễn Hưng Quốc

Thứ Năm, 16 tháng 9 2010

http://www.voanews.com/vietnamese/news/mien-nam-mien-bac-09-16-2010-103077399.html

Mới đây, đọc trên blog của nhà phê bình Vương Trí Nhàn ở trong nước, tôi bắt gặp một đoạn nhan đề “Gợi ý từ một nhà kinh tế” với một số nhận xét bất ngờ và thú vị. Đoạn viết khá ngắn, tôi xin phép được chép nguyên văn:

.

Ông Đặng Phong, một nhà lịch sử kinh tế qua đời. Tôi biết ông nhân một lần đọc cuốn Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000 do ông chủ biên, thấy có nhắc thoáng qua một điều gần như ai cũng nghĩ nhưng ít ai viết: trước 1975, kinh tế Miền Nam đã ở trình độ cao hơn kinh tế Miền Bắc.

Tự ngẫm nghĩ, thì thấy đúng thế, không thể khác được, không thể nói ngược như chúng tôi vẫn nói, hoặc lảng tránh cho là cấm kỵ, và lấy những chuyện khác nói át đi.

Nhìn rộng ra thấy không chỉ kinh tế tốt hơn mà giáo dục Miền Nam lúc đó cũng hơn; không chỉ đường xá tốt, mà tư cách cá nhân của con người trong đó nói chung cũng trưởng thành hơn con người Miền Bắc, trình độ hiểu biết và tuân thủ luật pháp tốt, giữa người với người có mối quan hệ tử tế, thanh thiếu niên lúc đó ham học và biết học hơn.

Như vậy dễ dàng công nhận là trình độ sống của bà con trong ấy cao, nhất là dân thành phố. Dấn thêm một bước, trong đầu tôi thấy vụt lên cái ý, liệu có thể nói rằng, xét trên phương diện hiện đại hóa, là con đường tất yếu mà xã hội phải trải qua, nhân dân Miền Nam đã đi xa hơn, đạt tới tầm mức văn hóa cao hơn? Như vậy bản thân khái niệm văn hóa mà lâu nay tôi vẫn hiểu cũng phải được xem xét lại chăng?

Tôi sẽ tự phản bác lại nhiều lần trước khi đi đến kết luận …

Nhưng càng đọc Đặng Phong ý tưởng trên càng không rời khỏi tôi.”

.

Đúng như Vương Trí Nhàn nói, điều Đặng Phong và ông nhận xét “gần như ai cũng nghĩ nhưng ít ai viết”. Bản thân tôi đã nghe một nhận xét như thế từ một bậc tài hoa nhưng nổi tiếng bảo thủ ở Miền Bắc: nhà phê bình Hoài Thanh. Sau năm 1975, Hoài Thanh và bà vợ dọn vào Sài Gòn ở. Có hai hay ba lần gì đó, đâu khoảng 1980, một người thầy cũ thường rủ tôi đến thăm ông. Câu chuyện thường lan man từ văn học đến xã hội. Một lần, Hoài Thanh chép miệng nói, đại khái: “Bản chất của chế độ nguỵ là xấu vậy mà không hiểu sao nó lại đào tạo con người giỏi thế. Ai cũng lịch sự. Cứ mở miệng ra là cám ơn với xin lỗi rối rít. Ngồi ở trong nhà, có ai đi ngoài đường chõ miệng hỏi cái gì mà mình trả lời xong, cắp đít đi thẳng, không thèm cám ơn một tiếng, thì không cần nhìn, mình cũng biết ngay đó là dân ngoài Bắc vào.”

.

Đặng Phong so sánh về kinh tế, Hoài Thanh nói về văn hóa ứng xử, còn Vương Trí Nhàn bàn về văn hóa nói chung. Người ta có thể thắc mắc: Vậy, ở những lãnh vực khác thì sao? Như văn học, mỹ thuật hay âm nhạc, chẳng hạn? Có gì khác giữa Miền Nam và Miền Bắc cũng như giữa Miền Nam trước đây và cả nước bây giờ?

.

Trong một bài phỏng vấn do Thụy Khuê thực hiện, in trên tạp chí Hợp Lưu số 103 ra vào tháng 1 và 2, 2009, sau, đăng lại trên trang Viet-studies của Trần Hữu Dũng, cũng chính Vương Trí Nhàn đã nêu lên một nhận xét sơ khởi. Theo ông, so với văn học Miền Bắc, văn học Miền Nam thể hiện “rõ hơn” và “đầy đủ hơn” những “đau khổ của con người” và những “tình thế bi thương, đau đớn, cả sự bơ vơ, bất lực, trong đời sống”. Khác với văn học Miền Bắc, văn học Miền Nam, một mặt, tiếp nối được truyền thống cách tân trong văn học tiền chiến; mặt khác, tiếp cận được với văn học thế giới, “sử dụng các quan niệm các phương thức của văn hóa Phương Tây để diễn tả đời sống con người hiện đại”. Văn học Miền Nam cũng có những yếu tố hiện thực và nhân đạo mà văn học Miền Bắc không có.

.

Tất cả những nhận xét nêu trên, về kinh tế, văn hóa hay văn học đều khá sơ lược. Một sự so sánh công bằng và chính xác cần nhiều nỗ lực hơn nữa. Vần cần xuất phát từ một tầm nhìn cao hơn nữa. Tiếc, những nỗ lực và tầm nhìn ấy, cho đến nay, vẫn còn tiềm ẩn đâu đó. Trên sách vở cũng như trong học đường, văn học và văn hóa Miền Nam vẫn còn để trống, không ai nhắc đến, hoặc nếu nhắc, cũng nhắc với sự xuyên tạc và mạ lị như trong thời kỳ còn chiến tranh. Cách đây mười mấy năm, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên ở Hà Nội dự định nghiên cứu về Thanh Tâm Tuyền và nhóm Sáng Tạo ở Sài Gòn vào nửa sau thập niên 1950, tuy nhiên, ông đã bị đả kích kịch liệt, cuối cùng, đành bỏ cuộc. Hiện nay, theo chỗ tôi biết, cũng chưa có ai tiếp tục.

.

Cũng xin nói luôn, trích lại đoạn văn của Vương Trí Nhàn cũng như kể lại lời nhận xét của Hoài Thanh, tôi không hề muốn khoét sâu vào óc kỳ thị địa phương vốn đầu độc mối quan hệ giữa những người cùng một nước.

Thứ nhất, sự kỳ thị và chia rẽ vùng miền ở Việt Nam đã quá trầm trọng; chúng ta không cần và cũng không nên làm trầm trọng thêm nữa. Nó không có ích gì cả. Ở một thời đại toàn cầu hoá như hiện nay, khi mọi người đang tìm cách xoá mờ dần ranh giới và những khoảng cách giữa các quốc gia cũng như giữa các nền văn hoá, luôn luôn đề cao sự khoan dung và cởi mở, cổ xuý cho cách nhìn liên văn hoá (intercultural) và xuyên văn hoá (cross-cultural) mà người Việt mình cứ lại nhấp nhổm với chuyện Nam/Trung/Bắc thì không những vô duyên mà còn nguy hiểm, không những lạc hậu mà còn phản tiến hoá.

Thứ hai, không nên quên, liên quan đến con người, bất cứ sự khái quát hoá vội vã nào cũng đều bất cập và rất dễ sai lầm: ở Miền Nam, không hiếm người thô bạo, thậm chí, thô bỉ, ngược lại, ở Miền Bắc, không hiếm người cực kỳ nhã nhặn và lịch sự, rất “hiện đại” và ở tầm văn hoá cao.

Thứ ba, cũng không nên quên, trước đây, ít nhất là trước năm 1954, ở Miền Bắc, đặc biệt, ở Hà Nội, người dân nổi tiếng là thanh lịch. Sau này, gặp lại một số người Hà Nội thuộc thế hệ cũ, tôi vẫn bắt gặp cái dáng vẻ thanh lịch truyền thống ấy. Ngôn ngữ họ thanh lịch. Tác phong họ thanh lịch. Cách hành xử của họ cũng thanh lịch. Nét thanh lịch ấy không còn thấy ở các thế hệ trẻ hơn.

Cho nên, những khác biệt giữa hai miền, Nam và Bắc, không nằm ở con người. Cũng không nằm ở truyền thống, nơi ưu thế rõ ràng là nghiêng hẳn về phía Miền Bắc. Sự khác biệt chủ yếu nằm ở chế độ. Liên quan đến chế độ, ở khía cạnh chúng ta đang bàn, yếu tố quan trọng nhất là văn hoá, trong đó nổi bật nhất là văn hóa chính trị, tức những cách diễn dịch cũng như những quy phạm và quy ước mà mọi người cùng chia sẻ về quyền lực và trách nhiệm. Những quy ước và những quy phạm ấy không phải tự nhiên mà có. Chúng là những gì người ta thụ đắc trong môi trường giáo dục, từ gia đình đến học đường và xã hội. Trong việc thụ đắc ấy, vai trò của chế độ đóng vai chủ đạo: Chính chế độ, cụ thể là nhà nước, quyết định về chương trình giáo dục cũng như nội dung của truyền thông đại chúng, qua đó, hình thành những mẫu người mà họ cần và muốn. Trong suốt hơn nửa thế kỷ, lúc nào nhà cầm quyền cũng tuyên dương hình tượng con người mới xã hội chủ nghĩa. Nhưng nhìn lại, chúng ta chỉ thấy có một điểm trong mẫu hình con người mới ấy thành hiện thực và được phổ biến: tính thiếu thật thà.

.

Nghiên cứu về văn học cũng như văn hóa Miền Nam trong tương quan so sánh với Miền Bắc hay cả nước hiện nay không phải nhằm phục hồi chế độ Miền Nam vốn đã thuộc về quá khứ xa lắc và cũng không nhằm gây chia rẽ vùng miền. Mà, theo tôi, chỉ nhằm hai mục đích chính: thứ nhất, công bằng với lịch sử; và thứ hai, để nhận diện đầy đủ hơn những thất bại trong chính sách văn học và văn hóa hiện nay, từ đó, tìm cách khắc phục.

Cứ quay lưng lại với thực tế và cứ ra rả với những khẩu hiệu láo khoét rỗng tuếch về những thành tựu đầy ảo tưởng, chúng ta chỉ kéo dài sự thất bại mà thôi.

Chả hay ho gì.

---------------------

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

.

.

.

No comments: