Wednesday, November 26, 2014

Tường thuật buổi Toạ đàm về cơ chế của Liên Hợp Quốc về bảo vệ Người bảo vệ nhân quyền 26/11/2014 (Dân Luận tổng hợp)



Dân Luận tổng hợp
Thứ Tư, 26/11/2014

Lực lượng an ninh tuy đuợc mời công khai tới dự hội thảo nhưng không vào mà đứng ngoài nhà thờ Thái Hà và ngăn cản khách tham gia hội thảo. Ảnh FB Chinh Minh.

Lúc 8 giờ 30 ngày 26/11/2014, tại Hội trường Nhà thờ Thái Hà đã diễn ra buổi Tọa đàm chuyên đề “Cơ chế của Liên Hợp Quốc về bảo vệ người bảo vệ nhân quyền”.

Trong Thông cáo báo chí trước khi diễn ra buổi Toạ đàm, Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết: "Những người bảo vệ nhân quyền (NBVNQ) đóng vai trò thiết yếu trong việc hiện thực hóa các quyền con người được ghi nhận trong luật pháp quốc gia và các tiêu chuẩn theo luật quốc tế. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, NBVNQ tại Việt Nam đã không được thừa nhận đúng mức với vai trò cao cả này, không những thế họ phải luôn gánh chịu rất nhiều rủi ro trong các hoạt động của mình. Vì thế Tọa đàm nhằm mục đích tôn vinh những người bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam và tìm kiếm một cơ chế hữu hiệu để bảo vệ họ, cũng như qua đó phổ biến ý thức tôn trọng nhân quyền và khuyến kích tất cả mọi người trở thành những người bảo vệ nhân quyền”.

Đến tham dự buổi nói chuyện ngày hôm nay có khoảng năm mươi nhà hoạt động về lĩnh vực nhân quyền trong và ngoài nước, các nhân sĩ trí thức, nhận viên các đại sứ quán nước ngoài yêu chuộng nhân quyền. Trong các hình ảnh lan truyền trên Internet chúng tôi nhân thấy có những nhà hoạt động nổi tiếng như: Nguyễn Hồ Nhật Thành, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Tường Thuỵ, Nguyễn Quang A, Nguyễn Kim Chi...
.
Tăng cường trấn áp trước buổi Toạ đàm

Tối 25/11/2014, nhà thờ Thái Hà, nơi sẽ diễn ra buổi nói chuyện đã bị 1 viên cảnh sát và hai dân phòng, cùng những người lạ mặt xông vào đòi gặp Linh mục Phượng. Giáo dân tại đây đã khoá trái cửa, gióng chuông để kêu gọi sự giúp đỡ của các giáo dân khác. Sau khi thấy không thể nào gặp được các vị linh mục, những nhân viên công lực này đã yêu cầu được ra về. Sự việc này xảy ra khi trước đó có 2 người đem Bưu phẩm của Uỷ ban nhân dân quận Đống Đa đến nhà thờ nhưng không có người nhận.
.
Theo FB Tao Vo Van cho biết:

Lúc 5 giờ sáng 26/11/2014, TS Nguyễn Quang A đi bộ ra khỏi nhà để đến nhà thờ Thái Hà tham dự Toạ đàm, nhưng đã có khoảng 10 người mặc thường phục bám theo sau hòng ngăn cản ông đi. Khi ông đón xe bus để đi cũng bị những người này ngăn cản không cho lên xe.

Lúc 9 giờ TS Nguyễn Quang A đến được đầu phố Nguyễn Lương Bằng, thì bị hơn 30 nhân viên an ninh, công an, dân phòng ngăn cản với vẻ hùng hổ và đe doạ. Khoảng 10 nhà hoạt động và 3 người nước ngoài là thuộc các Đại sứ quán đã ra để "giải thoát" cho ông, và cuối cùng ông cũng đến được buổi nói chuyện.

Đông đảo nhân viên công lực ngăn cản TS Nguyễn Quang A. Ảnh: Peter Lâm Bùi

Các báo cáo khác cho biết, trong đêm 25/11/2014 nhiều nhà riêng của những nhà hoạt động nhân quyền cũng bị sách nhiễu, "hỏi thăm" bất thường của Cảnh sát khu vực. Nhà báo độc lập JB Nguyễn Hữu Vinh viết trên trang cá nhân mô tả việc công an đến nhà hỏi thăm "mai có các Đại sứ tổ chức về nhân quyền gì đó, hỏi anh xem có đi không?".

Thời gian qua, những nhà hoạt động nhân quyền liên tục bị sách nhiễu và tấn công bởi những người lạ mặt nghi là nhân viên an ninh. Nạn nhân mới nhất là ký giả Trương Minh Đức đã bị những người lạ tấn công một cách dã man, trong số đó ông nhận ra 1 người đã từng "làm việc" với ông ở đồn công an.

Trong thư mời Bộ công an và Sở công an Hà Nội ghi rõ:
"Những người bảo vệ nhân quyền (NBVNQ) đóng vai trò thiết yếu trong việc hiện thực hóa các quyền con người được ghi nhận trong luật pháp quốc gia và các tiêu chuẩn theo luật quốc tế, và là thành trì cuối cùng trong cuộc chiến chống lại phân biệt đối xử. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, NBVNQ tại Việt Nam đã không được thừa nhận đúng mức với vai trò cao cả của mình, không những thế, họ phải luôn gánh chịu rất nhiều rủi ro trong các hoạt động của mình.

Trong kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về Nhân quyền (UPR) tại Genève vào tháng 6/ 2014 vừa qua, Việt Nam đã chấp nhận một số khuyến nghị về việc công nhận, bảo vệ, và đảm bảo môi trường hoạt động cho những NBVNQ tại Việt Nam, mà cụ thể là khuyến nghị số 143.149 của Luxembourg,143.162 của Na Uy, 143.167 của Tunisia."

Một số hình ảnh từ buổi toạ đàm:
Hình ảnh tổng hợp từ những nhà hoạt động: Bạch Hồng Quyền, Nguyễn Văn Đề, Trịnh Bá Phương...

----------------------------------









Phát biểu của Điếu Cày tại buổi phát giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2014 (Dân Làm Báo)




VIDEO :
Bài phát biểu của Blogger Điếu Cày khi nhận giải
Kính thưa quý vị

Vào ngày 21 tháng 10 năm 2014, tôi bị tống xuất ra khỏi nhà tù CSVN và phải sống lưu vong.

Tôi bị bắt hai lần và bị kết án 14 năm 6 tháng tù chỉ vì tôi đã cùng bạn bè sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do để thực hiện quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Bạn tôi là nhà báo Tạ Phong Tần cũng bị kết án tội 10 năm.

Vì sao chúng tôi bị đàn áp với những bản án nặng nề như vậy khi chúng tôi chỉ biểu đạt ý nguyên một cách ôn hòa, bất bạo động trên Internet?

Vì sao chúng tôi bị đàn áp khi chúng tôi giúp những người dân yếu thế cất lên tiếng nói của họ?

Vì sao chúng tôi bị đàn áp khi thực hiện những quyền công dân đã được thừa nhận trong Công Ước Quốc Tế mà nhà nước CSVN đã tham gia ký kết?

Bởi vì, nhà nước CSVN là một nhà nước độc tài về truyền thông và dùng nó để chi phối dư luận xã hội, phục vụ cho mục đích cầm quyền.

Họ không cho phép người dân được tự do thông tin trên internet bằng cách ban hành Nghị Định 72 đưa ra nhiều cấm đoán, chế tài trên mạng internet.

Họ không chấp nhận những ý kiến khác biệt trong xã hội. Những ai dám đưa ra quan điểm khác biệt hoặc bình luận về các sự kiện chính trị nhạy cảm đều bị coi là tuyên truyền chống nhà nước và phải chịu những bản án nặng nề.

Trong một thể chế như vậy, người dân không có công cụ, phương tiện để cất lên tiếng nói và ý nguyện của mình.

Công nghệ thông tin phát triển đã giúp chúng tôi có công cụ mới: chúng tôi sử dụng blogs, facebook để thực hiện quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Và nhà nước CSVN đã bắt giam, đàn áp chúng tôi vì điều đó.

Ba thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đã bị xử tổng cộng 26 năm tù chỉ vì họ dám thực hiện quyền tự do báo chí.

Tôi đã trải qua 6 năm 6 tháng trong 11 nhà tù của chế độ CS. Trong các nhà tù đó, còn tồn tại rất nhiều những vi phạm nhân quyền mà tôi đã chứng kiến, chính tôi và bạn tù đã bị tước đoạt những quyền con người cơ bản.

Sự có mặt của tôi tại đây là một thắng lợi của những nỗ lực không ngừng nghỉ của bạn bè và đồng nghiệp trong và ngoài nước, của các tổ chức quốc tế, và chính phủ Hoa Kỳ đã gây sức ép lên nhà nước VN để buộc họ phải trả tự do cho tôi.

Đặc biệt là chiến dịch của CPJ kêu gọi mọi người ký vào thỉnh nguyện thư gửi đến nhà cầm quyền VN đòi trả tự do cho tôi.

Ngày hôm nay tôi được ra khỏi lao tù, nhưng vẫn còn các bạn đồng nghiệp của tôi đang bị giam cầm trong các nhà tù CSVN. Tôi sẽ phải tiếp tục đấu tranh để giải cứu cho các bạn đồng nghiệp của mình.

Tôi mong muốn các ký giả, các tổ chức bảo vệ nhà báo và các chính phủ lên tiếng mạnh mẽ, đấu tranh để giúp các đồng nghiệp của chúng ta thoát khỏi các nhà tù CS, thúc đẩy quyền tự do báo chí trên toàn thế giới. 

Thay mặt các nhà báo VN đang bị cầm tù, chúng tôi xin gửi lời tri ân đến CPJ và tất cả quý vị đã quan tâm giúp đỡ trong suốt những năm qua.

Xin trân trọng kính chào.



----------------------







Đặng Thơ Thơ nói về 20 năm văn học miền Nam : 1954-1975 (Đinh Quang Anh Thái/Người Việt)



Đinh Quang Anh Thái/Người Việt (thực hiện)
Wednesday, November 26, 2014 3:00:42 PM

LTS: Vào hai ngày, 6 và 7 Tháng Mười Hai, sắp tới, hội thảo Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam (1954-1975) sẽ được tổ chức tại nhật báo Người Việt và nhật báo Việt Báo ở Westminster. Gần 20 nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình và nghiên cứu văn học tại Hoa Kỳ, Canada, Pháp và Úc sẽ trình bày và phân tích những đặc điểm, thành tựu và ảnh hưởng của văn học miền Nam Việt Nam thời kỳ 1954-1975. Ban tổ chức gồm nhật báo Người Việt, nhật báo Việt Báo, báo mạng Tiền Vệ và báo mạng Da Mầu. Nhân dịp này, nhà văn Đặng Thơ Thơ dành cho nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn sau đây, do nhà báo Đinh Quang Anh Thái thực hiện.
.
Đinh Quang Anh Thái (NV): Đề tài thuyết trình của chị trong cuộc Hội Thảo 20 năm Văn Học Miền Nam là Khái Niệm Mẹ và Những Di Sản Cho Con, chị có thể cho biết tại sao chị chọn đề tài này?
Nhà văn Đặng Thơ Thơ: Sau khi nhận lời thuyết trình trong hội thảo, tôi mất một thời gian khá lâu để đọc, đọc lại, và tìm kiếm thêm những tác phẩm trước nay chưa có dịp đọc. Thoạt đầu tôi muốn tập trung vào các tác phẩm của những nhà văn nữ và tìm hiểu ý thức nữ quyền thể hiện vào giai đoạn trước 1975 như thế nào. Nhưng có một vài thay đổi, trước hết tôi không thể đọc hết tất cả những tác phẩm của những người viết nữ trong giai đoạn 20 năm 1954-1975 và tôi cảm thấy sẽ thiếu sót trong một đề tài nghiên cứu rộng như thế với thời gian và phương tiện hạn hẹp như hiện nay. Sau đó tôi biết nhà văn Trịnh Thanh Thủy sẽ thuyết trình về đề tài nữ quyền và tôi cảm thấy rất mừng là sẽ có người nói thay mình về vấn đề này. Cuối cùng trong một lần gặp mặt nhà văn Viên Linh, tôi được anh tặng cuốn tân truyện Thị Trấn Miền Đông viết năm 1963, ấn bản cuối cùng anh còn giữ. Tôi đọc liền một mạch. Một tiểu thuyết tuyệt vời! Về mặt kỹ thuật và phong cách viết, đây là một truyện hoàn toàn không bị cũ khi đọc lại sau hơn nửa thế kỷ. Không khí và ngôn ngữ truyện lôi kéo ngay từ trang đầu tiên. Thứ hai, về mặt chủ đề, truyện Thị Trấn Miền Đông đưa ra rất nhiều vấn đề bao quát cho những câu hỏi về gia đình, đất nước, thế hệ lớn lên trong thời chiến, các di sản từ chiến tranh, giải pháp nào khả thể, v.v... thông qua ẩn dụ về việc chia chác gia tài. Có thể nói, tôi quyết định viết về khái niệm “Mẹ và di sản cho con” sau khi đọc Thị Trấn Miền Đông của Viên Linh. Nội dung và kết thúc của Thị Trấn Miền Đông rất thú vị vì nó là một dự cảm rất đúng của tác giả về tương lai của miền Nam vào năm 1975. Cái chết của người mẹ trong Thị Trấn Miền Đông là một ẩn dụ về miền Nam bị bức tử và toàn truyện là sự ám ảnh về bóng ma của quá khứ vẫn đang theo đuổi chúng ta cho đến ngày hôm nay.
.
NV: Nói về khái niệm di sản của mẹ, nhà văn Dương Nghiễm Mậu viết cuốn Gia Tài Người Mẹ cũng vào năm 1963 khi cuộc chiến ở Việt Nam bước sang giai đoạn mới cùng với những xáo trộn về các mặt chính trị xã hội ở miền Nam. Chị có đề cập đến cuốn này trong phần thuyết trình không? Ngoài ra còn có những tác phẩm nào khác nằm trong chủ đề mà chị sẽ trình bày?
Nhà văn Đặng Thơ Thơ: Không thể không nói đến cuốn Gia Tài Người Mẹ. Hai di sản “lớn” nhất mà thế hệ người viết trước 75 thụ hưởng là di sản của cuộc nội chiến ý thức hệ và di sản hậu thuộc địa sau 100 năm dưới sự thống trị của Pháp. Tôi sẽ dành một phần lớn để phân tích về di sản hậu thuộc địa trong tác phẩm Gia Tài Người Mẹ. Nhà văn Dương Nghiễm Mậu đã dùng người mẹ như ẩn dụ về dân tộc qua những lần “kết hôn” với những thể chế khác nhau: chế độ thuộc địa, ý thức hệ cộng sản chủ nghĩa, lý tưởng tự do của miền Nam... Thái độ của những người con đối với mẹ và quan hệ giữa họ với nhau thể hiện cái nhìn của tác giả về sự bế tắc của cuộc nội chiến ý thức hệ lúc đó. Trong Gia Tài Người Mẹ với sự có mặt của nhẫn - người con gái út lai Tây đen, hậu quả một vụ hãm hiếp - trong truyện, quan hệ mẹ con và những nỗ lực thoát ly khỏi gia đình của những người con trở thành biểu tượng của một tinh thần dân tộc muốn phủ nhận quá khứ bị trị và những di sản của chế độ thực dân mới cách đó không lâu. Có thể đọc Gia Tài Người Mẹ như một tác phẩm tiêu biểu của dòng văn học hậu thuộc địa vào giai đoạn trước 75. Trong bối cảnh lịch sử của đất nước, quan hệ mẹ-con trong Gia Tài Người Mẹ vừa là một liên hệ chồng chéo của giai cấp, chủng tộc, và giới tính vừa là một phúng dụ/ngụ ngôn của một mẫu quốc thống trị và một đất nước “con” bị trị. Nhưng ngay tại thời điểm 2014 này, Gia Tài Người Mẹ lại đưa ra một chiều kích lịch sử khác. Cuối truyện Gia Tài Người Mẹ là cảnh bóng tối bao trùm và những người con ngồi nghe tiếng chân của những kẻ lạ mặt tiến lại gần. Không thể nào không liên tưởng đến tình trạng đất nước ngày hôm nay với sự có mặt của những kẻ lạ trên quê hương.
.
NV: Chị nói đến khái niệm mẹ và di sản của mẹ, thì điều này có liên hệ gì với ý thức nữ quyền là ý định ban đầu của chị không?
Nhà văn Đặng Thơ Thơ: Tôi sẽ dành một phần trong bài để nói về những quan hệ chồng chéo của giới tính và chủng tộc trong cách nhìn về mẹ qua tác phẩm Đêm Nghe Tiếng Đại Bác của nhà văn Nhã Ca, và hai truyện ngắn “Người Con Gái Tuổi Mèo” của nhà văn Trùng Dương và “Ăn Chịu Thử Một Lần” của nhà văn Minh Quân. Tôi chú ý đến sự khác biệt giới tính của người viết khi nhìn về mẹ, cụ thể là mẹ trong Đêm Nghe Tiếng Đại Bác của Nhã Ca rất khác với mẹ trong truyện của hai nhà văn nam là Viên Linh và Dương Nghiễm Mậu.

Trong “Người Con Gái Tuổi Mèo,” nhân vật Bích của Trùng Dương có những suy nghĩ và cách soi rọi bản thân mang tính độc lập và thể hiện ý thức nữ quyền, trong đó có việc tự chăm sóc đời sống tinh thần, kiến thức, và trí tuệ của chính mình, và chọn cách sống đối nghịch với các quy ước xã hội. Quyết định không thuộc về một người đàn ông nào là một cách khẳng định quyền sở hữu bản thân. Việc cô từ chối không lấy một người chồng ngoại quốc có thể nhìn như cách để thách thức những quyền lực áp chế của chủ nghĩa đế quốc đang bành trướng, và để giải trừ những di sản hậu thuộc địa như trong trường hợp Nhẫn, người con gái lai Tây đen, trong Gia Tài Người Mẹ. Để liên kết với khái niệm mẹ, mà Bích không có mẹ, tôi chú ý đến chi tiết Bích giả bộ nói chuyện với hồn ma của mẹ. Đó là một quá trình đẩy tới tận cùng ý niệm về mẹ, từ hấp hối Gia Tài Người Mẹ, đến tự vẫn Thị Trấn Miền Đông, và trở thành một hồn ma không siêu thoát được, mà lại là một hồn ma giả nữa.
.
NV: Từ những truyện mà chị vừa nhắc, đến văn học miền Nam nói chung, chúng ta rút ra được nhận định gì?
Nhà văn Đặng Thơ Thơ: Trở lại truyện Thị Trấn Miền Đông của Viên Linh, chính tác giả đã viết trong phần mở đầu với tựa đề Tác Phẩm Đầu Tay, “Câu hỏi vẫn còn nguyên cho thời thế và quê hương của Liên, nhân vật chính trong truyện này, dù đã hơn một phần tư thế kỷ trôi qua, và mẹ Liên nếu chưa treo cổ, có thể sẽ vẫn treo cổ lại.” Miền Nam đã chết nhưng linh hồn của miền Nam, bóng ma của người mẹ, vẫn tồn tại. Đã 40 năm sau khi đất nước bị bức tử, bóng ma vẫn đang nằm trong mỗi người chúng ta: Đó là nền văn học miền Nam đã bị trải qua cuộc phần thư, chết đi sống lại, và cương quyết từ chối bị vùi dập. Mẹ và di sản của mẹ là một dự cảm rất sớm của những người viết miền Nam giai đoạn 54-75 về sự tồn tại của một nền văn học hai mươi năm, chết rất trẻ, và giữ trong nó tất cả chất tươi mới, đột phá, sáng tạo, của một thế hệ viết trong tự do và viết trong ý thức rạch ròi về trách nhiệm và đạo lý của người viết. Nếu chúng ta đã viết cho dòng văn học miền Nam, nếu chúng ta đã đọc những tác phẩm của văn học miền Nam, nếu chúng ta đã từng là nhân chứng/nhân vật sống cho những tác phẩm của văn học miền Nam, thì chúng ta là người đã tạo ra những hồn ma đó, và chúng ta chịu trách nhiệm phải cư xử thế nào cho phải đối với những bóng ma của mẹ. Đó là công việc của người làm văn học để lưu truyền những di sản tinh thần cho những thế hệ tiếp theo.
.
NV: Cám ơn nhà văn Đặng Thơ Thơ đã trả lời phỏng vấn của nhật báo Người Việt.

-----------------------------


25.11.2014
.
Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014
.
Phỏng vấn nhà văn Trịnh Thanh Thủy về Văn Học Miền Nam 1954 – 1975
Kalynh Ngô/Người Việt (thực hiện)
22.11.2014
.
Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014





Lại thêm 39 đồng bào tỵ nạn Việt Nam vừa đến Canada (Cali Today)



Cali Today
Cập nhật: 25/11/2014 18:12

chúng tôi gởi lời cảm ơn đến tổ chức Nhà Việt Nam Hoa Thịnh Đốn (VLAC) đã gởi chi phiếu $4427.00, Cộng Đồng Việt Nam Tự Do tại New Jersey (NJVACA) đã quyên góp được $8650.00, và Thiếu tá Hải Quân Hoa Kỳ Michael Đỗ tặng một số tiền là $500.00 để tiếp tay tổ chức VOICE cùng các nhà bảo trợ hầu giúp đỡ đồng tỵ nạn xây dựng lại cuộc đời trên miền đất hứa

Tấm ảnh chụp khi đồng bào vừa đặt chân xuống phi trường Vancouver đã được Thượng Tọa Thích Nguyên Thảo cùng các thành viên cộng đồng người Việt tại Canada đón tiếp.

Cali Today News - Vào hồi 5 giờ chiều Thứ Ba 25 tháng 11, 2014 đã có thêm 39 đồng bào tỵ nạn Việt Nam đã được chính quyền Thái Lan cấp giấy xuất cảnh để rời đất nước tạm dung này và bay thẳng đến phi trường Vancouver, Canada, sau khi nộp số tiền phạt là $200 US dollars cho mỗi đầu người, và chịu 48 tiếng đồng hồ tù giam tượng trưng cho tội nhập cảnh "bất hợp pháp"! 
Đây cũng là nhóm Thứ Hai trong tổng số hơn 100 người đã phải sống vất vưởng, ngoài vòng pháp luật từ hơn 25 năm qua ở các nước thuộc miền Đông Nam Á để tránh bị trục xuất về VN.

Sau bao cuộc tranh đấu cũng như vận động không ngừng nghỉ, cuối cùng thì tổ chức VOICE phối hợp với cộng đồng người Việt tại Canada đã thành công trong việc thuyết phục đất nước đầy lòng nhân đạo này nhận hết những người tỵ nạn kiên trì và can đảm đến mảnh đất Tự Do sau hơn 25 năm miệt mài tìm kiếm trong gian truân và nước mắt. 

Nhân đây chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến quý vị hảo tâm, đã tiếp tay tổ chức VOICE cùng các nhà bảo trợ hầu giúp đỡ đồng tỵ nạn xây dựng lại cuộc đời trên miền đất hứa.

Kính chúc toàn thể quý vị một muà Lễ Tạ Ơn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Nam Lộc

---------------------------

 Trên phi cơ rời Bangkok

Thư của nhạc sĩ NAM LỘC gửi về từ Vancouver, Canada: Hành trình tìm Tự Do!

Thân gởi anh Nguyễn Xuân Nam và độc giả CaliToday,

Xin chia sẻ cùng anh và toàn thể quý vị đồng hương hình ảnh mới nhất trên phi cơ của nhóm đồng bào tỵ nạn Việt Nam thứ hai gồm 39 người từ Thái Lan, đang trên đường đến Vancouver, Canada, mảnh đất Tự Do sau hơn 25 năm miệt mài tìm kiếm trong gian truân và nước mắt. 

Nhân đây anh cũng cho phép chúng tôi gởi lời cảm ơn đến tổ chức Nhà Việt Nam Hoa Thịnh Đốn (VLAC) đã gởi chi phiếu $4427.00, Cộng Đồng Việt Nam Tự Do tại New Jersey (NJVACA) đã quyên góp được $8650.00, và Thiếu tá Hải Quân Hoa Kỳ Michael Đỗ tặng một số tiền là $500.00 để tiếp tay tổ chức VOICE cùng các nhà bảo trợ hầu giúp đỡ đồng tỵ nạn xây dựng lại cuộc đời trên miền đất hứa.

Sẽ cập nhật thêm hình ảnh khi đồng bào đặt chân xuống phi trường Vancouver tối hôm nay.

Thành thật cám ơn anh và kính chúc toàn thể quý vị một muà Lễ Tạ Ơn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Nam Lộc

Ghi chú: Chúng tôi sẽ cập nhật tin tức và hình ảnh khi khi đồng bào đặt chân xuống phi trường Vancouver tối hôm nay.





CON VOI TRONG PHÒNG (FB Nguyễn Văn Tuấn)



26-11-2014

Đọc trên danluan thấy có đăng lại những thông tin thú vị về đất nước và con người Việt Nam (1). Ở phần cuối bày, tác giả (Kỳ Duyên) đặt câu hỏi "Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác?" Người phương Tây có thành ngữ "an elephant in the room" (một con voi nó đang ở trong phòng), có nghĩa là có một vấn đề/ tình huống/ giải pháp/ nguyên nhân rất hiển nhiên mà không ai muốn nói về nó. Tôi nghĩ câu "một con voi nó đang ở trong phòng" chính là trả lời cho câu hỏi của nhà báo Kỳ Duyên. Thôi thì cứ nói thẳng ra: "Con voi" đó chính là cái chủ nghĩa làm nền tảng thế chế mà VN đang theo đuổi.

Xin trích ra đây những con số chính về dân số và tài nguyên thiên nhiên:

(a) Dân số: 93 triệu, đứng hạng 13/243.
(b) Diện tích: 331,210 km^2, hạng 61/189.
(c) Bờ biển: 3444 km, hạng 33/154.
(d) Rừng: 123,000 km^2, hạng 45/192.
(e) Đất canh tác: 30,000 km^2, hạng 32/236.

Còn về thành quả kinh tế - xã hội – khoa học thì sao?

(a) Giáo dục: chỉ số phát triển con người đứng hạng 121/187.
(b) Bằng sáng chế: không đáng kể, gần như 0.
(c) Ô nhiễm môi trường: đứng hạng 102/124.
(d) Thu nhập bình quân đầu người: đứng hạng 123/182.
(e) Tham nhũng: hạng 116/177.
(f) Phát triển xã hội: hạng 72/76.
(g) Tự do ngôn luận: 174/180.
(h) Y tế: hạng 160/190.

Với những con số về tài nguyên thiên nhiên và dân số chúng ta nghĩ rằng VN đáng lẽ phải là nước giàu có. Chả thế mà ông Lý Quang Diệu chẳng từng nói rằng VN đáng lẽ phải là một "ngôi sao" ở Á châu. Nhưng trong thực tế thì các số liệu trên cho thấy VN là một trong những nước nghèo nhất thế giới, ô nhiễm nặng nề, thiếu tính sáng tạo, tham nhũng vào hàng cao trên thế giới, và thiếu tự do ngôn luận. Có thể nói không ngoa rằng VN là một nước thất bại.

Nhưng tại sao thất bại? Tôi nghĩ ai trong chúng ta cũng có một vài câu trả lời. Trước đây, tôi thường hay nghĩ rằng sự thành bại của một quốc gia là do thời cơ, điều kiện tự nhiên, và con người. Những nước như Hàn Quốc, Đài Loan và Singapore thành công vì hội đủ 3 điều kiện đó. Nhưng mới đọc cuốn “Tại sao các quốc gia thất bại” của Daron Acemoglu và James Robinson (2), trong đó tác giả chứng minh rằng thể chế có ảnh hưởng rất lớn đến thành bại của một quốc gia. Họ lí giải rằng sở dĩ các nước nghèo và lạc hậu là do thể chế chiếm đoạt về chính trị và kinh tế. Tôi nghĩ minh hoạ cho ý này sinh động nhất là trường hợp Bắc Hàn và Nam Hàn. Cũng có thể so sánh Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam trước 1975 thì rất dễ thấy "con voi trong phòng".

Đối chiếu lại ở Việt Nam, chúng ta thấy đại đa số người Việt cũng bị tước đoạt như thế. Ngay cả đất đai tưởng là của dân, nhưng thật ra là thuộc "sở hữu của toàn dân"! Các tập đoàn kinh tế chỉ tập trung vào một thiểu số có quyền thế gọi một cách mĩ miều là “nhóm lợi ích”. Đại đa số người Việt không có quyền quyết định chính trị. Do đó, theo lí giải của Acemoglu & Robinson, chúng ta có thể giải thích tại sao Việt Nam cho đến nay vẫn còn nghèo: vấn đề thể chế. Đó chính là "an elephant in the room" mà không ai -- kể cả nhà báo Kỳ Duyên -- muốn nói đến nó.

=====
  1. http://nxbtre.com.vn/tai-sao-cac-quoc-gia-that-bai.12340.49…. Ai chưa đọc cuốn này, nên tìm đọc vì rất hay. Nó giải thích tại sao những nước như VN vẫn còn nghèo và lạc hậu.


----------------------------


Vì Sao Các Quốc Gia Thất Bại
Nguồn Gốc của Quyền Lực, Thịnh Vượng và Nghèo Khó
Tác giả: Daron Acemoglu & Jemes A. Robinson
Dịch giả: Nguyễn Quang A
Chọn ấn bản: PDF | EPUB | MOBI




Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha bị tra tấn tinh thần trong tù ( Nguyễn Thị Kim Liên)



Nguyễn Thị Kim Liên
Thứ Tư, 26/11/2014
.
Dân Luận: Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha bị bắt hồi tháng 10/2012 cùng với sinh viên Nguyễn Phương Uyên sau khi rải truyền đơn chống Trung Quốc, và kêu gọi dân chủ. Sau 2 phiên sơ thẩm và phúc thẩm tại tòa án nhân dân tỉnh Long An, Phương Uyên được trả tự do tại tòa với bản án tù treo 3 năm, và Đinh Nguyên Kha 4 năm tù giam, 3 năm quản chế.

Không lâu sau đó, Kha bị chuyển từ Trại tạm giam tỉnh Long An đến trại K3 Xuyên Mộc, Vũng Tàu. Trong lần thăm con lần này, bà Kim Liên đã mô tả những sự tra tấn mà công an quản giáo tại đây đã gây ra cho Nguyên Kha. Dân Luận xin được giới thiệu bức thư như một lời kêu cứu này:

Đinh Nguyên Kha & Nguyễn Phương Uyên trước tòa án

Trại tù Xuyên Mộc K3 có ý đồ gì?

(Kêu cứu! Kêu cứu! Con tôi đang bị quấy rối và bức hại trong nhà tù.)

Trong lần thăm nuôi trước (24-10), Cháu Kha có báo với mình rằng cháu bị bịnh trĩ và đau khớp gối, mình lập tức gởi thuốc vào trại tù cho cháu liền.

Vậy mà hôm 24-11 mình đi thăm cháu, thấy cháu ra gặp gia đình mà mình không khỏi xót xa.
Trời thì nóng như thiêu đốt, mà cháu mặc 2 áo, bên ngoài thì khoác áo tù, mắt lờ đờ, mặt thì đỏ, rờ trán cháu thì nóng hâm hấp, chân tay run rẩy .

Mình hết hồn, hỏi con bịnh hả?

Cháu nói: "Con đang bị lạnh mẹ à, 15 ngày nay con bị bịnh, bị viêm mũi hành hạ, bị không ngủ được nên nhức đầu muốn ói, đầu óc con không ổn định, con mệt lắm mẹ ơi!"

Trời ơi! Nghe con nói mình muốn khóc liền, nhưng ráng kiềm chế, sợ 4 thằng cai tù nó thấy, tụi nó sẽ hả hê. Mình bèn hỏi cớ sự tại sao con bị như vậy, tụi nó có hành hạ tra tấn gì con không?

Kha nói: "Không mẹ à, bởi vì nữa tháng nay, trại tù bố trí thêm một người mới vào ở chung với con, Chú nầy con không rõ danh tánh, cứ mở quạt 24/24 và vì nằm dưới gạch nên con bị bịnh.
Chú ấy luôn quấy rối con đủ mọi cách, con không ăn , không ngủ được, con có góp ý với chú hoài, nhưng chú rất cực đoan, rất hung hăng, khiêu khích con hoài.
Chú nầy có dấu hiệu tâm thần nhẹ, con nói thế nào chú vẫn bỏ ngoài tai.
Con có làm đơn gởi giám thị trại tù, yêu cầu giải quyết cho con khẩn cấp về bịnh tình của con và chuyển con đi phòng khác, nhưng họ không giải quyết mẹ à.
Con hiện đang mệt mỏi lắm, đầu óc không kiểm soát được, con sợ sẽ xảy ra chuyện xấu quá mẹ ơi!"

Quá đau xót bà con FB à! Con của mình mỗi tháng mỗi đi thăm, thấy chuyện gì bất công sai trái trong trại tù mình lên tiếng phản đối quyết liệt, mà nó còn bị như vậy. Mình nghĩ đến những anh chị em Tù Nhân Lương Tâm khác, thân cô thế cô thì sẽ bị bức hại đến cỡ nào?

Mình chỉ biết trấn an cháu, Và mình nói, Mẹ sẽ làm đơn khiếu nại việc nầy lên giám đốc trại giam K3 Xuyên Mộc, và những cơ quan cấp cao hơn nữa nếu cần thiết.

Về thông tin bạn tù cùng phòng với Đinh Nguyên Kha, mình cũng không biết rõ anh ta là ai? Vào ở chung với Kha có mục đích gì?

Mình rất lo lắng cho tình trạng của Kha trong những ngày sắp tới. Là một người mẹ, mình không thể nào cầm nước mắt khi biết con mình phải chịu cảnh bức hại như vậy, mình rất mong cháu có đủ nghị lực để vượt qua.

Bà con trên FB và những người bạn của mình, những Luật Sư, những Luật Gia ,am hiểu pháp luật chxhcn VN , xin hãy tư vấn cho mình, mình phải làm gì trong hoàn cảnh nầy đây?

Mình xin cảm ơn bà con FB đã xem và lắng nghe lời tâm sự của 2 mẹ con mình.

Gia đình TNLT Đinh Nguyên Kha trong một lần thăm anh.

______________________________________________________
* Ngày 7/11/2014 Việt Nam ký Công ước chống tra tấn.
Điều 1 của Công ước định nghĩa tra tấn như sau:

(Tra tấn) là bất kỳ hành động nào tạo ra sự đau đớn nặng nề hoặc đau khổ - dù thể xác hay tâm thần - do cố ý gây ra cho một người nhằm các mục đích là đạt được thông tin hay một lời thú nhận từ anh ta hoặc một người thứ ba, trừng phạt anh ta vì một hành động mà anh ta hoặc người thứ ba đã phạm hoặc bị nghi là đã phạm, hoặc đe dọa, ép buộc anh ta hoặc một người thứ ba, hoặc đối với bất kỳ lý do nào dựa trên sự phân biệt đối xử bất kỳ loại nào, khi nỗi đau đớn hay đau khổ như vậy gây ra bởi - hoặc theo sự xúi giục - hoặc với sự đồng ý - hoặc chấp thuận - của một quan chức hoặc người khác hành động trên cương vị chính quyền. Nó không bao gồm sự đau đớn hoặc đau khổ ngẫu nhiên hoặc vốn có khi bị các hình phạt đúng theo luật.

– Công ước chống Tra tấn, Điều 1,1

* Điều 5, Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền:








Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha bị tra tấn tinh thần trong tù ( Nguyễn Thị Kim Liên)



Nguyễn Thị Kim Liên
Thứ Tư, 26/11/2014
.
Dân Luận: Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha bị bắt hồi tháng 10/2012 cùng với sinh viên Nguyễn Phương Uyên sau khi rải truyền đơn chống Trung Quốc, và kêu gọi dân chủ. Sau 2 phiên sơ thẩm và phúc thẩm tại tòa án nhân dân tỉnh Long An, Phương Uyên được trả tự do tại tòa với bản án tù treo 3 năm, và Đinh Nguyên Kha 4 năm tù giam, 3 năm quản chế.

Không lâu sau đó, Kha bị chuyển từ Trại tạm giam tỉnh Long An đến trại K3 Xuyên Mộc, Vũng Tàu. Trong lần thăm con lần này, bà Kim Liên đã mô tả những sự tra tấn mà công an quản giáo tại đây đã gây ra cho Nguyên Kha. Dân Luận xin được giới thiệu bức thư như một lời kêu cứu này:

Đinh Nguyên Kha & Nguyễn Phương Uyên trước tòa án

Trại tù Xuyên Mộc K3 có ý đồ gì?

(Kêu cứu! Kêu cứu! Con tôi đang bị quấy rối và bức hại trong nhà tù.)

Trong lần thăm nuôi trước (24-10), Cháu Kha có báo với mình rằng cháu bị bịnh trĩ và đau khớp gối, mình lập tức gởi thuốc vào trại tù cho cháu liền.

Vậy mà hôm 24-11 mình đi thăm cháu, thấy cháu ra gặp gia đình mà mình không khỏi xót xa.
Trời thì nóng như thiêu đốt, mà cháu mặc 2 áo, bên ngoài thì khoác áo tù, mắt lờ đờ, mặt thì đỏ, rờ trán cháu thì nóng hâm hấp, chân tay run rẩy .

Mình hết hồn, hỏi con bịnh hả?

Cháu nói: "Con đang bị lạnh mẹ à, 15 ngày nay con bị bịnh, bị viêm mũi hành hạ, bị không ngủ được nên nhức đầu muốn ói, đầu óc con không ổn định, con mệt lắm mẹ ơi!"

Trời ơi! Nghe con nói mình muốn khóc liền, nhưng ráng kiềm chế, sợ 4 thằng cai tù nó thấy, tụi nó sẽ hả hê. Mình bèn hỏi cớ sự tại sao con bị như vậy, tụi nó có hành hạ tra tấn gì con không?

Kha nói: "Không mẹ à, bởi vì nữa tháng nay, trại tù bố trí thêm một người mới vào ở chung với con, Chú nầy con không rõ danh tánh, cứ mở quạt 24/24 và vì nằm dưới gạch nên con bị bịnh.
Chú ấy luôn quấy rối con đủ mọi cách, con không ăn , không ngủ được, con có góp ý với chú hoài, nhưng chú rất cực đoan, rất hung hăng, khiêu khích con hoài.
Chú nầy có dấu hiệu tâm thần nhẹ, con nói thế nào chú vẫn bỏ ngoài tai.
Con có làm đơn gởi giám thị trại tù, yêu cầu giải quyết cho con khẩn cấp về bịnh tình của con và chuyển con đi phòng khác, nhưng họ không giải quyết mẹ à.
Con hiện đang mệt mỏi lắm, đầu óc không kiểm soát được, con sợ sẽ xảy ra chuyện xấu quá mẹ ơi!"

Quá đau xót bà con FB à! Con của mình mỗi tháng mỗi đi thăm, thấy chuyện gì bất công sai trái trong trại tù mình lên tiếng phản đối quyết liệt, mà nó còn bị như vậy. Mình nghĩ đến những anh chị em Tù Nhân Lương Tâm khác, thân cô thế cô thì sẽ bị bức hại đến cỡ nào?

Mình chỉ biết trấn an cháu, Và mình nói, Mẹ sẽ làm đơn khiếu nại việc nầy lên giám đốc trại giam K3 Xuyên Mộc, và những cơ quan cấp cao hơn nữa nếu cần thiết.

Về thông tin bạn tù cùng phòng với Đinh Nguyên Kha, mình cũng không biết rõ anh ta là ai? Vào ở chung với Kha có mục đích gì?

Mình rất lo lắng cho tình trạng của Kha trong những ngày sắp tới. Là một người mẹ, mình không thể nào cầm nước mắt khi biết con mình phải chịu cảnh bức hại như vậy, mình rất mong cháu có đủ nghị lực để vượt qua.

Bà con trên FB và những người bạn của mình, những Luật Sư, những Luật Gia ,am hiểu pháp luật chxhcn VN , xin hãy tư vấn cho mình, mình phải làm gì trong hoàn cảnh nầy đây?

Mình xin cảm ơn bà con FB đã xem và lắng nghe lời tâm sự của 2 mẹ con mình.

Gia đình TNLT Đinh Nguyên Kha trong một lần thăm anh.

______________________________________________________
* Ngày 7/11/2014 Việt Nam ký Công ước chống tra tấn.
Điều 1 của Công ước định nghĩa tra tấn như sau:

(Tra tấn) là bất kỳ hành động nào tạo ra sự đau đớn nặng nề hoặc đau khổ - dù thể xác hay tâm thần - do cố ý gây ra cho một người nhằm các mục đích là đạt được thông tin hay một lời thú nhận từ anh ta hoặc một người thứ ba, trừng phạt anh ta vì một hành động mà anh ta hoặc người thứ ba đã phạm hoặc bị nghi là đã phạm, hoặc đe dọa, ép buộc anh ta hoặc một người thứ ba, hoặc đối với bất kỳ lý do nào dựa trên sự phân biệt đối xử bất kỳ loại nào, khi nỗi đau đớn hay đau khổ như vậy gây ra bởi - hoặc theo sự xúi giục - hoặc với sự đồng ý - hoặc chấp thuận - của một quan chức hoặc người khác hành động trên cương vị chính quyền. Nó không bao gồm sự đau đớn hoặc đau khổ ngẫu nhiên hoặc vốn có khi bị các hình phạt đúng theo luật.

– Công ước chống Tra tấn, Điều 1,1

* Điều 5, Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền: