Monday, July 6, 2015

Hồ Chí Minh và vụ lừa thế kỷ - Phần 4 (Đỗ Đức Mậu - Danlambao)






Hồ Chí Minh đã được gì và mất gì? 

Hồ Chí Minh chỉ được một nửa Việt Nam mà so với trước chiến tranh thì thiệt hơn vì không có tỉnh Thừa Thiên Huế. Nhưng Hồ Chí Minh được một công danh lớn - do ĐCS phong-  là “anh hùng dân tộc” chống thực dân xâm lược cứu nước. Dù đó là gian dối, nhưng trớ trêu thay lại được dân miền Bắc tin! Đó là một lợi thế tâm lý rất lớn, một vốn chính trị đồ sộ mà Hồ Chí Minh đã kiếm được từ cuộc chiến tranh “chống thực dân Pháp xâm lược”. Dựa vào đó Hồ Chí Minh lại một lần nữa xóa bỏ hiệp định Giơ ne Vơ gây ra chiến tranh ở Nam VN với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” (thực ra đó là chống Mỹ cứu đảng (vì nước Mỹ đâu có xâm lược Việt Nam mà chỉ vào để đánh VC... thôi). Nếu nước Mỹ muốn xâm lược Việt Nam thì ngay từ tháng 9-1945 chiến hạm Mỹ đã neo đậu ở ngoài phao số 0 (Đồ Sơn Hải Phòng) sao họ không làm điều đó?).

Muốn thống nhất đất nước là một ý tốt. Nước Đức cũng bị chia cắt đông-tây (do cuộc chiến tranh lạnh). Vậy mà nước Đức đã thống nhất một cách hòa bình. Đó là cách thần thánh. Còn cách làm của Hồ Chí Minh và ĐCSVN thì phải gọi là gì? Cuộc chiến tranh ở VN là toan tính giết anh em trong nhà để dành quyền làm chủ cả ngôi nhà. Vì nếu cứ để miền nam Việt Nam yên ổn phát triển như Hàn Quốc thì khó khăn cho việc xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội và miền bắc Việt Nam sẽ lâm vào cảnh như Bắc Triều Tiên ngày nay. Còn một điều cũng cần nói rõ là khi đang tổng tiến công mùa xuân năm 1975 thì nước anh em của đảng CSVN là Trung Hoa đã chiếm nốt Tây Hoàng Sa. Mặc dù đài phát thanh Việt Nam Cộng Hòa kêu gọi miền Bắc hãy dừng cuộc chiến để cùng nhau giữ lấy Hoàng Sa nhưng thái độ của những người cầm quyền miền Bắc thế nào? Mọi người hãy xem xét kỹ việc này. Rõ ràng là đảng của ông Hồ Chí Minh chỉ đặt lợi ích bè đảng trên hết!

Tới nay, chừng nào còn người Việt Nam tin rằng nước Pháp muốn cướp nước Việt Nam và Hoa Kỳ một ủy viên thường trực khác của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc cũng xâm lược Việt Nam, còn Liên Xô, Trung Hoa là anh em đồng chí của Hồ Chí Minh thì ĐCSVN vẫn rung đùi yên tâm rằng thành trì của họ còn vững, họ còn ngạo nghễ coi thường quần chúng và dẫm lên tự do dân chủ, nhân quyền. Sau 9 năm chiến tranh và cả sau này nữa là 30 năm thì Hồ Chí Minh mất gì? Ông ta chẳng mất gì cả. Vì ông ta có gì mà mất? Có chăng sức hò hét: “Dù chiến tranh có kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hay lâu hơn nửa thì cũng quyết đánh thằng giặc Mỹ!”. Bởi vì chiến tranh ác liệt chỉ dân khổ chứ ông ta có khổ đâu, hàng triệu hàng đứa chết thay chứ ông ta đâu chết. Chỉ sau thất bại của cuộc chiến Tết Mậu Thân, ông ta tiêu mất không biết bao nhiêu đặc công, biệt động tinh nhuệ mà chẳng nên cơm cháo gì. Thế mới uất chảy máu mắt mà chết vì bệnh. Chỉ có nước Việt Nam mất và dân Việt Nam mất. 

Nước VN mất gần nửa thế kỷ không được hòa bình yên ổn để xây dựng kinh tế như Hàn Quốc, Thái Lan, Indonexia, và các nước Đông Nam Á khác. Đó là cái mất không sao lấy lại được, rồi còn bao nhiêu đình chùa, đền miếu, nhà thờ tổ, nhà thờ họ, bao nhiêu di sản văn hóa của chính tổ tiên ở làng Đình Hương Nam, đã bị Hồ Chí Minh và ĐCSVN mượn tay người Pháp phá bằng các hoạt động du kích và lệnh tiêu thổ kháng chiến. Người dân Việt Nam mất gì? Người mất của mất nhà, người mất cha, mất chồng, mất con. Nếu xương những người chết cho hai cuộc chiến tranh gom lại được thì chắc phải chất lên thành núi!. 

Còn biết bao nhiêu người mất đi một phần cơ thể, biết bao nhiêu cô gái thanh niên xung phong mất đi tuổi xuân đẹp đẽ, mất quyền làm vợ làm mẹ, rồi sống âm thầm đơn độc. Bao nhiêu nạn nhân chất độc da cam vì bị đẩy vào vùng có rải chất độc đó để phải chịu di hại suốt đời. cả cho đến con đời cháu - mà còn bị kiện mấy công ty hóa chất Mỹ (chứ không dám kiện quân đội Mỹ, nước Mỹ!) để làm trò cười cho cả thế giới. 

Thực hiện hai cuộc chiến tranh tàn khốc với nước Pháp rồi với Mỹ, có phải Hồ Chí Minh có lòng yêu nước và tha thiết thương đồng bào không? Không, tuyệt nhiên là không. Bởi vì ông ta đâu có chủ nghĩa yêu nước? Ông ta chỉ có chủ nghĩa Mác Lê Nin mà thôi, và chỉ có bốn phương vô sản là anh em. Những người cộng sản nói ông ra đi từ Bến Nhà Rồng để tìm đường cứu nước! Vậy thì hãy nêu những sự việc trước đó để chứng tỏ ông đã có những việc làm “cứu nước”? Phần lớn cuộc đời ông từ năm 1911 ông sống và làm gì? ở đâu? dựa vào người tài chính nào để đi đây đi đó khắp thế giới? Liệu có phải vì lòng hào hiệp, vì đất nước Việt Nam mà người Nga chu cấp để ông hoạt động? Không! Tất cả ông ta chỉ làm cho cái gọi là “Quốc tế thứ ba” Tổ Quốc và đồng bào Việt Nam không có trong tim ông. Chỉ vì ông ta cuồng tín mơ ước về thế giới đại đồng vô sản nên mới có hai cuộc chiến tranh với nước Pháp và Mỹ, gây ra bao nhiêu mất mát và đau thương cho đất nước và dân tộc!. Hồ Chí Minh không có việc làm cứu nước mà chỉ có việc làm hại nước. 

Vậy mà Hồ Chí Minh nói cả đời ông ta chỉ có mong ước là đồng bào được ấm no hạnh phúc! Hạnh phúc là như thế ư? Vậy thì nếu nước Việt Nam không có Hồ Chí Minh thì sẽ như thế nào? 

(còn tiếp) 









Lừa dễ thế sao ông Tổng Bí Lú? (Le Nguyen - Danlambao)





7/07/2015          1 Comment

Đội vũ trang tuyên truyền, ban tuyên huấn, ban tuyên giáo trung ương đảng... là tên gọi các bộ phận, công cụ không thể tách rời của từng thời kỳ được đảng cộng sản chế biến, làm ra nhằm phục vụ công tác tuyên truyền chính trị và ca ngợi lãnh tụ cộng sản. Việc văn nô, bồi bút sử dụng loa đài thêu dệt, ca tụng tài năng, đức độ không có thật của các lãnh đạo đảng cộng sản là chuyện bình thường mang tính đặc thù của văn hóa cộng sản, không có gì bàn cãi hay đáng ngạc nhiên. Có ngạc nhiên chăng là việc đương kim tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng lên tiếng hư cấu, nhét vào mồm, ca ngợi tài năng, phẩm chất không có thật và che giấu tội phản quốc của cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh là điều bất thường trong nội bộ đảng chưa có tiền lệ, kể từ sau lãnh tụ Hồ Chí Minh làm tay sai cho quốc tế cộng sản.

Năm nay lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Nguyễn Văn Linh, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói theo ngôn ngữ đảng ta là đã có bước “đột phá ngoạn mục” khi đăng đàn cường điệu, ca ngợi hết lời cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, có một số đoạn trong diễn văn đọc được như sau:

“...Đồng chí (NVL) khẳng định Kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin là vấn đề có tính nguyên tắc số một đối với đảng ta. Trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin có nghĩa là nắm vững bản chất cách mạng và khoa học của chủ nghĩa Mác-Lênin, vận dụng một cách đúng đắn, thích hợp với điều kiện nước ta góp phần phát triển chủ nghĩa Mác-Lênin một cách sáng tạo.Chúng ta phải đấu tranh chống những luận điệu và thủ đoạn đả kích, phủ nhận, xuyên tạc chủ nghiã Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh từ phía những thế lực thù địch, những kẻ cơ hội...” (*)

“...Đảng ta chủ trương tiến hành đổi mới toàn diện, nhưng đổi mới phải có nguyên tắc, đúng định hướng xã hội chủ nghĩa với những hình thức, bước đi và biện pháp thích hợp; phát huy dân chủ, đồng thời giữ vững kỷ luật, kỷ cương; không chấp nhận “đa nguyên, đa đảng.... Đồng chí kịch liệt phê phán quan điểm đòi đa nguyên, đa đảng. Đồng chí nói trong điều kiện nước ta, không có sự cần thiết khách quan để lập nên cơ chế chính trị đa nguyên, đa đảng đối lập.” (*)

Hai đoạn văn trong bài diễn văn là điểm nhấn nổi bật của Nguyễn Phú Trọng ca tụng “tài năng phản động xuất chúng” của Nguyễn Văn Linh, ngoài điểm hai nhấn đó ra thì những chữ còn lại trong bài diễn văn chỉ là những cụm chữ đã qua sử dụng, là các đoạn văn mẫu điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa, dành viết riêng cho mọi tên cộng sản mê cuồng đã đi gặp cụ tổ Mác-Lê của chúng, có nội dung, con chữ quen thuộc như sau:

“...Đồng chí Nguyễn Văn Linnh là một trong những học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người chiến sĩ cộng sản kiên cường, một nhà lãnh đạo có uy tín lớn của đảng, nhà nước và nhân dân ta, người bạn tin cậy của bạn bè quốc tế... kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của vị lãnh đạo đã có nhiều công lao to lớn đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và công cuộc đổi mới đất nước...” (*)

Hai điểm nhấn kể lể công lao của Nguyễn Văn Linh và những câu sáo mòn ca ngợi lãnh tụ của ông Nguyễn Phú trọng cũng đã được số đông lãnh đạo cao cấp các ban ngành, cơ quan trực thuộc đảng, nhà nước hợp họa làm thành bản đồng ca ngu ngơ khá hoành tráng và chính cung cách xướng ca hợp họa giới hạn trí tuệ của những con người tự nguyện làm những con robot không não này, cũng chỉ nhằm che lấp tội lỗi tày trời “thà mất nước hơn mất đảng” của Nguyễn Văn Linh gây ra cho đất nước, dân tộc Việt Nam.

Tội lỗi Nguyễn Văn Linh tựu trung nằm trong hai điểm nhấn mà Nguyễn Phú Trọng ca ngợi là kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin và chống đa nguyên đa đảng. Chính hai ý tưởng phản động cốt lõi, nổi bật này dẫn dắt Nguyễn Văn Linh đến với quyết tâm ngu “thà mất nước hơn mất đảng” qua hội nghị Thành Đô để “bắt đầu cho một thời kỳ bắc thuộc mới” mà đồng chí của ông ta là ông Nguyễn Cơ Thạch đã uất ức thốt lên và Trần Quang Cơ kịch liệt phê phán trong “Hồi Ức Và Suy nghĩ” của ông Cơ. 

Từ đó đến nay, từ khi Nguyễn Văn Linh dẫn bầy khuyển mã sang dự hội nghị Thành Đô chủ động ký kết mật ước đến nay, vẫn còn là bí mật quốc gia nhưng tình hình nước ta mất dần lãnh thổ, lãnh hải vào tay Tàu và lệ thuộc toàn diện vào bá quyền Đại Hán đã từng bước biến thành hiện thực như lời Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ cảnh báo từ ¼ thế kỷ trước, là sự thật không thể phủ nhận.

Hai điểm nhấn nổi bật một là kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, hai là chống đa nguyên đa đảng của Nguyễn Văn Linh mà Nguyễn Phú Trọng hết lời ca ngợi chính là nguyên nhân kiềm hãm đất nước, dân tộc Việt Nam chìm sâu dưới đáy của vũng lầy đói nghèo, lạc mậu, chậm tiến và từng bước đi vào vòng lệ thuộc ngoại bang. Bên cạnh đó, loài người tiến bộ ai cũng thấy, các nước xóa sổ chủ nghĩa Mác-Lênin thực hiện đa nguyên đa đảng ở Trung, Đông Âu từ ¼ thế kỷ qua đều có tương lai sáng sủa hơn con đường Nguyễn Văn Linh chui đầu vào rọ Thành Đô, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin và không chấp nhận đa nguyên, đa đảng! 

Tính đến nay hơn ¼ thế kỷ kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, không chấp nhận đa nguyên, đa đảng như chủ trương đường lối đút đầu vào rọ của kẻ thù truyền kiếp phương bắc “thà mất nước hơn mất đảng” theo tư duy phản quốc, bán nước cầu vinh của Nguyễn Văn Linh nói riêng, các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam nói chung đã làm cho đất nước Việt Nam tan nát, vỡ vụn ra từng mảnh nhỏ ở mọi mặt đời sống, không có cơ hàn gắn hay phục hồi và không cần thông minh ai cũng có thể thấy, qua một số điểm cơ bản sau:

Một là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng là nguyên nhân chính làm cho quan chức đảng viên suy thoái đạo đức lối sống, xã hội băng hoại suy đồi, ngày càng trầm trọng, càng xấu hơn - với đội ngũ cán bộ vô trách nhiệm, vô văn hóa, vô luân, vô đạo ra tay trộm cắp, cướp bóc tài sản của dân của nước và tự liên kết, biến thành băng đảng tội phạm có tổ chức, vô cảm trước tiếng kêu đứt ruột, thấu trời của đồng bào, đồng loại, phá tan hoang mảnh giang san gấm vóc của tổ tiên nòi Việt ngàn đời truyền lại.

Hai là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin của nguyễn văn linh đã biến Việt Nam thành một “cường quốc” xuất khẩu lao động, bán sức lao động thượng vàng hạ cám từ xuất cảng oshin đến nô lệ tình dục... từ buôn người đến xuất cảng băng đảng tội phạm xì ke, ma túy, cần sa... từ cơ trưởng phi hành đoàn rửa tiền, quan chức sứ quán buôn lậu ngà voi, sừng tê giác đến du sinh trộm cắp mỹ phẫm, đồ lót trong các siêu thị có tổ chức của hàng không Việt Nam chuyển về nước tiêu thụ... là nỗi ô nhục cho hai tiếng việt Nam.

Ba là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng đã biến người dân lao động Việt Nam thành dân tộc nô lệ trên chính quê hương mình có sự tiếp tay tích cực của công đoàn quốc doanh, với đa tầng áp bức, bóc lột của tư bản xanh đến tư bản đỏ, của cán bộ lãnh đạo cao cấp đến tên tổ trưởng dân phố. Tên nào cũng thể hiện là ông trời con, luật là tao tao là luật theo lối bầy đàn hoang dã, rừng rú thuở loài người còn ăn lông ở lỗ.

Bốn là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin đã biến Việt Nam Cộng Hòa là nỗi ước mơ vươn tới của các nước Đông Nam Á trở thành một nước Việt Nam yếu kém, lẹt đẹt đi theo sau đít Miên, Lào về mặt kinh tế- xã hội, dân quyền-nhân quyền nhưng lại nổi tiếng vi phạm trắng trợn các cam kết quốc tế và hối lộ, tham nhũng thì vô phương ngăn chận, đẩy lùi.

Năm là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng nên những khoản viện trợ khoa học kỹ thuật, vay vốn hoàn lại lẫn không hoàn lại của quốc tế cho xây dựng, phát triển đất nước kém hiệu quả, đa phần lọt vào túi tham nhóm lợi ích, vào túi băng đảng mafia cộng sản Việt Nam, không thế lực nào có thể ngăn cản.

Sáu là kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin mù quáng với súng đạn trong tay nên băng đảng mafia cộng sản thi nhau đút đầu vào thòng lọng cho Nga-Tàu siết cổ chết, kéo theo cả đất nước, dân tộc Việt Nam phải chịu liên lụy... trong vòng xoay của đế quốc Nga-Tàu, trước sự bất lực đầy phẫn nộ của người dân.

Bảy là đáng kinh sợ hơn nữa, cho việc kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng là các công ty quốc doanh dù độc quyền kinh doanh điện, kinh doanh nước thậm chí đào than, nhôm, sắt, thép... hút dầu trong lòng đất lên bán với nhiều điều kiện thuận lợi, ưu đãi vốn nhẹ lãi, giảm thuế vẫn bị lỗ triền miên? Mọi người đều biết nhưng không thể làm gì được đảng cộng sản độc quyền, độc ác có một không hai trong lịch sử Việt Nam ..

Vài vụ việc nêu trên, đủ kết luận cho thấy hành động kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng là cực kỳ sai lầm, cực kỳ phản động, chống lại ý chí nguyện vọng của toàn dân Việt Nam và Nguyễn Phú Trọng cùng đồng bọn đã sử dụng hai điểm nhấn ca ngợi Nguyễn Văn Linh nhưng lại cố tình che đậy, giấu nhẹm hành động, phát ngôn bán nước lộ liễu của Nguyễn Văn Linh qua câu nói cả bộ chính trị đảng cộng sản đều biết: “...Dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa...” 

Đến hôm nay, ngay thời điểm này, hậu quả của kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và tư tưởng bán nước qua phát ngôn “...Trung Quốc bành trướng thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa” của Nguyễn Văn linh là đúng đắn hay sai lầm đã rõ, không cần phải bàn cãi với những cái đầu không não lẫn nói lấy được của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Sự việc bán nước cầu vinh đã rành rành ra đó nhưng bầy đàn Nguyễn Phú Trọng vẫn lải nhải kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và ca ngợi Nguyễn Văn Linh “...lãnh đạo, chỉ đạo nhạy bén, chủ động khôn khéo, chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua những khó khăn...” (*) 

Tất cả những điều nói lấy được của Nguyễn Phú trọng và đồng bọn nói về Nguyễn Văn Linh cũng đều không ngoài mục đích là che chắn tội lỗi tày trời của Nguyễn Văn Linh để bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ với tư duy phản động “...thà mất nước hơn mất đảng... dù thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa” của những tên lãnh đạo cộng sản mù quáng, mê cuồng vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc từ đời đầu, đời giữa đến đời nay. 

Kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng và Trung cộng dù thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa, là tư tưởng phản động đi ngược lại chiều thuận của lịch sử, chống lại tư tưởng tiến bộ của nhân loại và những kẻ nào cổ vũ cho tư tưởng phản động của Nguyễn Văn Linh là kẻ thù của dân tộc Việt Nam cần phải bị loại trừ khỏi tư tưởng, con người Việt Nam. Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Lê Thanh Hải, Phạm Quang Nghị, Đinh Thế Huynh... và bè lũ tay sai đảng cộng sản Việt Nam, là những kẻ cổ vũ cho tư tưởng sai trái phản động “...kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng...” là những tên đầu sỏ chống nhân loại, chống dân tộc Việt Nam là mục tiêu cần nhắm tới trên con đường đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam.

Nguyễn Văn Linh, tên đầu sỏ của bộ ba tên Nguyễn Văn Linh-Đỗ Mười-Phạm Văn Đồng đã đưa dân tộc Việt Nam vào vòng bắc thuộc mới qua hội nghị Thành Đô với câu nói bán nước thách thức lương tâm nòi Việt “...Dù bành trướng thế nào cũng là một nước xã hội chủ nghĩa...” Tội của Nguyễn Văn Linh và của những tên theo hùa ngang ngữa với tội Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà trong lịch sử dân tộc Việt Nam và những tên cộng sản đời đầu Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức thọ... lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cùng với những tên đồng phạm đời giữa, đời nay làm ô danh những trang sử Việt không thể nào tẩy xóa, cần phải bị vạch mặt chỉ tên tội ác của chúng làm ra để chúng không thể sử dụng những tư tưởng sai trái về công lao đổi mới, kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, chống đa nguyên, đa đảng cùng nhiều điều gây ngô nhận để tiếp tục đánh lừa dân tộc Việt Nam.

07.07.2015

_____________________________________

Tham khảo: