Sunday, December 17, 2017

MỘT CHIẾN DỊCH REPORT TRIỆT XÓA CÁC FACEBOOK PHẢN BIỆN (Trương Duy Nhất)


Chủ Nhật, 12/17/2017 - 08:02 — truongduynhat

Đang có một chiến dịch điểm, tập trung dồn dập report nhằm triệt xoá các trang facebook phản biện.

Facebook Trương Duy Nhất (một góc nhìn khác) vừa bị xoá chừng 2 tiếng trước. Email thông báo từ đội ngũ quản trị facebook cho biết: họ xoá vì có tài khoản khác trên facebook báo cáo tài khoản Trương Duy Nhất của tôi là “mạo danh”.

Không biết, có phải nguồn cơn triệt phá từ một status trên trang facebook của tôi hôm qua mang tên “Thanh trừng “thái tử đảng”? Status đó, tôi đã lên tiếng đòi “tước hàm cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng” và yêu cầu “tống cổ khỏi bộ máy” những “Thái tử đảng” và lớp con quan, trong đó có 3 anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Thanh Phượng và Nguyễn Minh Triết.

Trước đó, nhiều nhân vật khác cũng đã gặp tình trạng này, nặng thì bị xoá không lấy lại được, nhẹ thì mất quyền truy cập một thời gian dài.

Đây cũng là mặt trái rất dở của Facebook khi có kẻ mạo danh đi report, thì đội ngũ quản trị “robot” của Facebook lại xoá ngay mà không hề thẩm tra. Cho dù đó là những trang của các cây bút lâu năm, đã định danh.

Với trang facebook Trương Duy Nhất (một góc nhìn khác) của tôi. Trong khi chờ đợi lấy lại quyền truy cập từ nhà quản trị, mời bạn đọc truy cập website Một Góc Nhìn Khác (http://www.truongduynhat.org), hoặc blog Trương Duy Nhất RFA (http://www.rfavietnam.com/blog/4453) để đọc các bài viết.

Khác với nhiều người viết khác, không chỉ đăng trên facebook, tôi còn đăng đầy đủ tin bài của mình song hành trên blog và website. Vì vậy, giả như trường hợp xấu nhất không lấy lại được facebook, thì vẫn còn đó website Một Góc Nhìn Khác và blog Trương Duy Nhất RFA.

Không một kẻ nào, thế lực nào có thể xoá nổi.

Kính báo, và mong nhận được sự cảm thông sẻ chia từ bạn đọc.

Nhà báo Trương Duy Nhất.

-----------------------------------

XEM THÊM :

Thứ Bảy, 12/16/2017 - 18:49 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Sáu, 12/15/2017 - 03:11 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Năm, 12/14/2017 - 12:41 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Năm, 12/14/2017 - 01:18 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Chủ Nhật, 12/10/2017 - 12:05 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Chủ Nhật, 12/10/2017 - 05:53 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Bảy, 12/09/2017 - 10:07 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Hai, 12/04/2017 - 14:47 — truongduynhat
Trương Duy Nhất

Thứ Hai, 12/04/2017 - 13:07 — truongduynhat
Trương Duy Nhất








MẶC THIÊN, TỪ TRONG BÓNG TỐI VẪN KHÔNG NGỪNG HÁT VỀ QUÊ HƯƠNG (Tuấn Khanh)


Thứ Bảy, 12/16/2017 - 23:41 — tuankhanh

*

*
Sự xuất hiện của bài hát Biển đông dậy sóng ba đào của tác giả Mặc Thiên vào cuối năm 2017 này, nhắc lại 10 năm trước, người nhạc sĩ bí ẩn này đã từng làm cho giới mộ điệu xôn xao, với bài hát Khóc mẹ dân oan.

Thật xứng danh với lời nhận định “người nhạc sĩ bí ẩn nhất trong năm” mà đài Á Châu Tự Do đã loan đi về Mặc Thiên, khi bài hát Khóc mẹ dân oan do ca sĩ Như Quỳnh trình bày trong DVD của trung tâm Asia số 57 đã làm rơi lệ không biết bao nhiêu người quan tâm về thảm cảnh của hàng đoàn dân oan mất đất ở VN bị đánh đập, bị tù đày.

Năm 2017, bài hát Biển đông dậy sóng ba đào của Mặc Thiên lại xuất hiện với nội dung về số phận ngư dân Việt trên biển, túng cùng không còn cách mưu sinh khi những chiếc tàu của Trung Cộng vẫn chực chờ từ hôm qua, rồi hôm nay lại bị bắt, bị phá, bị tù… bởi sự ngăn chận Mã Lai, Nam Dương, Thái Lan…

Nghe lại các bài hát như Khóc mẹ dân oan, Khấn nguyện, Ngọn lửa thiêng liêng…, tưởng chừng như tác giả Mặc Thiên ngồi đâu đó trong căn phòng nhỏ của mình, luôn đau đáu nhìn theo phận người rồi ghi chép với nỗi buồn của một nghệ sĩ, mà chỉ còn biết hát thay cho tiếng thở dài. 10 năm như một chặng đường mà có vẻ như ông không bao giờ ngơi nghỉ trong hành trình quyết chọn làm lưu dân, đuổi theo, ghi chép nỗi đau của dân tộc mình.

Trong một bản tin phát đi vào ngày 27-2-2008 của đài Á Châu Tự Do, có nói rằng

“Đã từ lâu, các sản phẩm băng đĩa nhạc của một số trung tâm lớn tại Hải Ngoại được sao chép lậu và bán tại thị trường Việt Nam.
Và những ngày gần đây nhất, công an văn hoá Việt Nam, còn gọi là PA 25, bắt đầu ra chiến dịch truy quét để ngăn cấm một sản phẩm vừa phát hành, đồng thời, tìm cho ra tác giả một bài hát trong sản phẩm ấy.
Đó là cuốn DVD Asia số 57, đó là bài hát “Khóc Mẹ Dân oan,” và đó là nhạc sĩ Mặc Thiên”.

Và đó chắc cũng là lý do là nhạc sĩ Mặc Thiên chưa bao giờ xuất hiện, xứng với lời nhận định rằng của đài Á Châu Tự Do rằng “Không một ai trong giới thưởng ngoạn Việt Nam biết Mặc Thiên là ai, và người ta gọi anh là “người nhạc sĩ bí mật nhất năm 2007". Trong lần nhận giải cho bài hát Hạng xuất sắc của Giải thưởng Âm nhạc Tự Do 2017 được tổ chức tại Sydney, Úc Châu, ông có gửi qua thư điện tử giọng nói của mình, để nói về bài hát của mình. Các thành viên của Hiệp hội yểm trợ văn hóa Úc-Việt (VAALA) đã dự đoán rằng có thể ông sống ở Khánh Hòa, miền Trung Việt Nam.

Chắc phải là một đứa con ở miền biển, Mặc Thiên mới có thể viết nên một nhạc khúc đẫm nước mắt của phận ngư dân Việt, mà vị mặn của đại dương không thể sánh với nước mắt của những người mẹ già dõi mắt ra biển, tuyệt vọng trông con trở về.

Ca sĩ Thanh Thúy, người được chọn trình bày ca khúc này với cộng đồng người Việt Úc Châu nói rằng chị như không thở được khi nghe bài hát này, cứ mỗi lần chị nghe, lại muốn khóc mà thương cho người Việt hôm nay.

Đọc trăm bản tin, nghe ngàn câu chuyện, đôi lúc không bằng thưởng thức một bài hát chân thành với đời. Đó là điều mà sự huyền bí của nghệ thuật có thể đem lại cho người nghe, và có thể giúp tái sinh trong cõi vô tâm với vận mệnh quê hương mình. Bài Biển đông dậy sóng ba đào là một trong những tác phẩm có khả năng đó.

----------------------------------

Lời bài hát
Biển Đông dậy sóng ba đào
Những con tàu đi đánh cá ngoài khơi
Biển đảo Hoàng sa, biển đảo Trường sa giờ đã không về
Những con người mang thân phận Việt Nam
Đã bao ngày qua nhục nhã ê chề
Tàu cộng xâm lăng, hòng cướp biển đông này
Phận người ngư dân bị Trung Quốc xâm hại
Mẹ Việt Nam ơi, người bỏ con sao đành
Nhìn trời quê hương mà xót thương con mình
Nước mắt mẹ tôi đã bao lần rơi
Ngóng xa biển khơi có bao giờ nguôi chờ các con về
Đến khi niềm tin đã cạn lực tan
Quê hương lầm than mẹ trút hơi tàn

------------------------------------

Tham khảo thêm:

Các giọng ca đoạt giải Âm nhạc Tự do 2017 (Viet Song Contest)
https://goo.gl/kFza59

Các bài hát đoạt giải Âm nhạc Tự Do 2017 (Viet Song Contest)
https://goo.gl/C8jS2V










MẪU CÁN BỘ NĂNG NỔ (Nguyễn Tường Thụy)


Thứ Bảy, 12/16/2017 - 12:05 — nguyentuongthuy

Cuộc chiến chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng lên đến đỉnh cao khi ông Đinh La Thăng bị bắt. Ông Thăng là quan chức to nhất, là thanh củi gộc cho vào cái lò của ông Trọng mặc dù ngoài xin lỗi Đảng, xin lỗi nhân dân ông còn xin lỗi cả… cá nhân ông Trọng. Đinh La Thăng từng là ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Tp HCM, Bộ trưởng Giao thông vận tải, Bí thư đảng ủy, Chủ tịch Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN), đại biểu quốc hội… Nói ông Thăng là quan chức to nhất bị bắt là ở chỗ đó. “Tiện tay”, ông Trọng cho bắt luôn cả em trai ông Thăng là Đinh Mạnh Thắng. Có một điều lạ là sai phạm của ông Đinh La Thăng là từ hồi ông làm lãnh đạo PVN nhưng sau đó vẫn bổ nhiệm ông làm Bộ trưởng Giao thông Vận tải, bầu ông vào Bộ chính trị rồi cho làm Bí thư Thành ủy Tp HCM.

Trong chiến dịch “đốt lò”, đã có nhiều quan chức cỡ bự, đại gia đang chờ ra vành móng ngựa. Điều này đã lấy lại lòng tin của nhiều người. Tuy nhiên đối với cũng nhiều người, tức là “một bộ phận không nhỏ”, người ta còn nghi ngờ về động cơ, mục đích của ông Trọng. Có những cánh rừng có nhiều củi mục nhưng không được nhặt về. Gần đây là thông tin khởi tố hai cựu Tổng giám đốc PVN nhưng sau đó đã nhanh chóng cải chính khiến công luận ngơ ngác không hiểu tại sao.

Nhưng để xảy ra sai phạm tràn lan, gây thất thoát và tham nhũng hàng chục nghìn tỉ đồng, hàng tỉ đô la do lỗi tại ai? Có phải là cán bộ kém phẩm chất? Điều này đúng. Có phải cơ chế quản lý lỏng lẻo? Điều này cũng đúng. Nhưng ai là người cất nhắc họ thành cán bộ rồi tạo điều kiện cho họ chui sâu leo cao? Cái gì sinh ra sự quản lý hớ hênh, để lòng tham của con người nổi dậy, “dễ đến thế, ngu gì mà không vơ vét”. Suy xét cho sâu xa thì rõ ràng là do cái thể chế này sinh ra mà thể chế thì không ai bắt bỏ tù được, chỉ có thể thay đổi. Điều này đã bàn đến nhiều, ở đây chỉ đề cập một nguyên nhân cụ thể là cách sử dụng con người, tức là khâu tổ chức cán bộ.

Có một mẫu người dễ thăng tiến nhất, được cho là kiên định, vững vàng, năng nổ và vì thế anh ta được cấp trên tin cậy, tạm gọi là mẫu cán bộ năng nổ. Mẫu người này có những đặc điểm sau:

- Luôn tỏ ra kiên định về lập trường, vững vàng về tư tưởng. Không kiên định vững vàng, sao họ không hề tỏ ra nghi ngờ bất cứ nghị quyết nào của các cấp ủy đảng, không nghi ngờ bất cứ mệnh lệnh nào của cấp trên. Mọi nghị quyết, mọi mệnh lệnh của cấp trên dù đúng sai, họ đều hưởng ứng, triển khai thực hiện một cách sốt sắng và rất… ồn ào.

- Năng nổ, thích thể hiện: Lúc nào họ cũng đứng ở vị trí tiên phong. Phong trào thi đua nào được phát động, y như rằng có mặt họ ở hàng đầu. Khi là lính thì tích cực cày kéo, dĩ nhiên là sếp phải trông thấy, khi làm quan to rồi thì tích cực làm mẫu dĩ nhiên là phóng viên phải đi theo. Về hiệu quả như thế nào thì họ không cần biết, “đi đâu không biết hàng đầu cứ đi”.

- Sẵn sàng xé rào: Mẫu cán bộ này ít trau dồi chuyên môn nghiệp vụ. Họ thấy chuyên môn nghiệp vụ giỏi không cần thiết trong cơ chế này. Bài học về những người tài giỏi, liêm chính nhưng rất ì ạch trên con đường tiến thân khiến họ tránh xa. Trong khi làm lãnh đạo, họ ít để ý đến các qui định của pháp luật và đặc biệt là ít quan tâm đến các nguyên tắc của quản lý kinh tế, tổ chức quản lý nhân sự và rất mạnh bạo xé rào. Họ cất nhắc cánh hẩu bất chấp các qui định về đề bạt, cất nhắc. Họ cho những nguyên tắc, qui định là rào cản cho sự phát triển. Họ mạnh dạn chi những khoản tiền không cần chứng từ, miễn sao được việc. Những khoản chi này sẽ được hợp lý hóa bằng chứng từ giả. Dĩ nhiên là đối với khoản ngoài sổ sách thì không cần chứng từ. Một doanh nghiệp làm ăn thua lỗ phải thay cán bộ. Vị giám đốc mới về “xốc” xí nghiệp lên bằng cách hô hét, quát tháo om sòm, liên tục đưa ra các quyết định này, quyết định nọ kể cả quyết định bằng mồm. Nhiều lúc cao hứng lên, anh ra lệnh cho trợ lý ngay trước mặt công nhân: “Mày về làm quyết định thưởng cho chúng nó 10 triệu, tao ký. Anh không cần biết qui định thưởng tối đa, tối thiểu là bao nhiêu hoặc bằng bao nhiêu phần trăm của giá trị làm lợi, cứ làm như tiền của mình. Chuyên môn thì không dám cãi.

Có những cán bộ cần mẫn, chặt chẽ trong nguyên tắc tài chính, lo cải tiến kỹ thuật, hợp lý hóa trong sản xuất, tiết kiệm nhiều tỉ đồng cho ngân sách nhưng không ai để ý đến. Trong khi đó, mẫu người trên chỉ giỏi hò hét, phá phách thì được ca ngợi  như một hiện tượng của phong trào “thi đua yêu nước”, “học tập và làm theo”.

- Biết ăn chia: Khi cơ chế quản lý quá lỏng lẻo mà lại được sự tin cậy, chiều chuộng của cấp trên, họ yên tâm và mạnh bạo trong việc phá phách và vơ vét. Tuy nhiên, họ tỏ ra biết điều trong khâu “phân phối”, trên dưới ai cũng có phần nên vui vẻ cả.

- Có tài diễn thuyết: Mẫu năng nổ này thường có duyên diễn thuyết, thu hút được đám đông. Ngoài hô hét, họ hay minh họa bằng các câu chuyện lạ, khôi hài, tay vung vít, chém vào không khí, chân đi đi lại lại, có phi gạt phăng cả mic xuống nền hội trường. Cao hứng, họ đi xuống cả các hàng cử tọa, chỉ mặt gọi thằng này thằng kia một cách suồng sã và thân mật.

- Tác phong quần chúng: Mẫu người này thường có tác phong quần chúng, nói năng khá thoải mái, xuề xòa, hay nói tục, dễ hòa đồng với mọi người, hay bao bạn bè, đồng nghiệp. Các ngón nghề cái gì cũng biết, từ hút thuốc lào cho đến gái gú. Họ chơi với ai cũng khá chung thủy, trừ khi buộc phải cứu lấy mạng mình. Họ cũng quý đồng hương, thiên vị quê hương mình. Họ cư xử cũng có nghĩa, có tình, mang chất giang hồ. Đây có lẽ là ưu điểm duy nhất của mẫu người này. Trong khi người ta đã quá chán ngán với mẫu cán bộ lạnh lùng, đạo đức giả thì “tác phong quần chúng” này dễ chiếm được cảm tình của mọi người.

- Họ rất nhạy bén, biết đón ý cấp trên. Họ hiểu rất nhanh ý muốn của từng vị thượng cấp một, sẵn sàng giành lấy những việc mà người khác e ngại không muốn hay không dám làm vì nó trái với nguyên tắc, qui định quản lý hoặc trái với lương tâm đạo đức.

- Được coi là có cá tính: Cách thể hiện của họ khác người nên có được coi là có cá tính. Tất nhiên, trong một tập thể, ai cũng na ná như ai thì cũng dở. Nhưng tiếc rằng, cá tính của các vị ấy không đột phá vào sự trì trệ mà theo xu hướng phá phách. Ngày xưa, thời chiến tranh, lính tráng hay truyền cho nhau chuyện về những ông tướng có tính cách kỳ quặc. Ví dụ có ông thương người, dừng xe lại cho đi nhờ. Đến khi họ xuống xe  cảm ơn thì ông nổi “cá tính”, bắt lái xe chở về người đi nhờ về vị trí cũ (chắc dọa thôi), vì theo ông, có gì mà phải cảm ơn. Có ông lãnh đạo xuống công trường, thấy một cô gái trèo lên máy xúc chơi, ông tưởng cô này là thợ lái máy liền hứng lên chỉ đạo cho đơn vị xây dựng cô ta thành chiến sĩ thi đua hay anh hùng gì đấy. Chuyện đồn đại ở các đơn vị, không biết thực hư thế nào.

- Được tin cậy: Mọi thể hiện của họ gây được ảo giác cho cấp trên. Cấp trên thấy họ xông xáo nên cho rằng họ được việc, là năng nổ. Vì vậy, mẫu cán bộ này thăng tiến rất nhanh. Họ lên vị trí càng cao thì phá càng mạnh, vơ vét, chia chác càng nhiều. Khi con người ta được đề bạt dễ dàng quá thì sinh ra tự mãn, kiêu căng, không biết điểm dừng. Cuối cùng thì họ có thể hạ cánh an toàn nhưng cũng nhiều trường hợp về hưu rồi cũng không thoát vì tội lớn quá và rõ quá, đảng phải “cay đắng” xử lý họ. Nhưng xét cho cùng thì cũng tại đảng mơ hồ quá, tin tưởng, nuông chiều họ quá nên vô hình trung tạo môi trường cho họ vi phạm pháp luật có hệ thống và để lại hậu quả rất nặng nề. Nếu công tâm, biết đánh giá đúng năng lực, phẩm chất cán bộ, không cất nhắc họ vào vị trí dễ phá phách, dễ vơ vét thì đâu đến nỗi họ lâm vào vòng lao lý và đảng phải chịu tổn thất nặng nề đến thế. Sai phạm của họ liên quan đến nhiều người, nhưng có nhiều người thoát còn họ trở thành vật hy sinh.

Mẫu cán bộ này hiện vẫn đang được ưa chuộng ở các cơ quan, tổ chức của nhà nước và các cấp ủy đảng mà không dễ mấy ai chịu nhìn nhận.

15/12/2017






TRUNG QUỐC VỚI MỘT NĂM THẦM LẶNG TÍCH CỰC XÂY DỰNG CĂN CỨ Ở BIỂN ĐÔNG (Asia Maritime Transparency Initiative)


HỒ SƠ ĐẢO NHÂN TẠO
Nguồn tin: Asia Maritime Transparency Initiative  (AMTI)
Ngày 14 tháng 12 năm 2017
Biên dịch: Trần Thị Phương Thảo | Hiệu đính: Huệ Việt

Dư luận quốc tế đã chuyển hướng chú ý khỏi cuộc khủng hoảng tranh chấp Biển Đông diễn tiến chậm chạp trong suốt năm 2017 vừa qua, nhưng tình hình ngoài thực địa vẫn chưa hề lắng dịu. Trong khi theo đuổi tiếp cận ngoại giao đối với các nước láng giềng Đông Nam Á, Bắc Kinh vẫn tiếp tục các hoạt động xây dựng đáng kể tại các tiền đồn lưỡng dụng [quân sự và dân sự – BTV] ở quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Quốc đã hoàn thành nạo vét và san lấp để từ đó đã tạo ra được 7 đảo mới ở quần đảo Trường Sa đầu năm 2016, và có vẻ như đã hoãn các hoạt động này để tập trung mở rộng các thực thể địa lý ở quần đảo Hoàng Sa cho tới giữa năm 2017. Tuy nhiên, Bắc Kinh vẫn giữ nguyên quyết tâm thúc đẩy giai đoạn tiếp theo của hoạt động xây dựng [ở quần đảo Trường Sa – BTV] – đó là xây các cơ sở hạ tầng cần thiết cho phép các căn cứ hải quân và không quân có thể hoạt động đầy đủ trên những tiền đồn lớn hơn.

AMTI đã nhận diện tất cả các công trình dài hạn mà Trung Quốc đã hoàn thành hoặc bắt đầu đưa vào hoạt động từ đầu năm nay, từ các nhà kho ngầm dưới đất và các công trình hành chính cho đến các mạng cảm biến và radar rộng lớn. Các công trình này bao phủ một khu vực rộng khoảng 72 mẫu, tương đương với 290000 m2, trên đảo nhân tạo tại đá Chữ Thập, Subi, và Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa, và đá Bắc, đá Cây và đá Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa. Không tính tới những cấu trúc tạm thời như công ten nơ lưu trữ hay các nhà máy xi măng, hoặc các công việc khác ngoài hoạt động xây dựng, như việc rải đất và trồng cỏ tại các tiền đồn mới.

XEM TIẾP : 








CÔ ẤY NGỒI ĐÂY (Lã Việt Dũng)



Cô ấy ngồi đây, vỉa hè Bờ Hồ một sáng mùa đông, vì cô ấy là Nguyễn Thị Loan – mẹ của tử tù Hồ Duy Hải. Như bao người mẹ khác, cô ấy làm mọi cách để cứu con, kể cả khi chẳng còn một tia hi vọng.

Cô ấy ngồi đây, vì con trai cô ấy bị coi là hung thủ trong một vụ án mà từ quá trình điều tra đến xét xử đều đầy rẫy những sai phạm. Họ bỏ qua những vật chứng, nhân chứng giúp chứng minh sự vô tội của Hồ Duy Hải và vội vã kết luận dựa trên những chứng cứ mập mờ. Nguồn đây: Làm rõ ‘nhân chứng đặc biệt’ vụ tử hình Hồ Duy Hải.

Cô ấy ngồi đây, vì nếu là bạn, bạn cũng sẽ ngồi đây. Một người bố, người mẹ tin làm sao được, ngủ làm sao được, chết nhắm mắt làm sao được khi chính quyền xử tử con mình mà dấu vân tay trên hiện trường không phải của con; còn con dao, cái thớt được mua từ ngoài chợ để bổ sung vào hồ sơ vụ án. Nguồn đây: Vụ Hồ Duy Hải: Tang vật được mua… ngoài chợ?.

Cô ấy buộc phải ngồi đây, vì mọi lời kêu cứu của cô ấy và gia đình đều vô vọng. Toà sơ thẩm, phúc thẩm đều chỉ dựa vào lời khai bất nhất, có dấu hiệu bị bức cung của Hải mà bỏ mặc những nghi vấn và tình tiết quan trọng. Đến ý kiến của một số ĐBQH trong đoàn giám sát về án oan – uỷ ban tư pháp cũng bị bỏ qua . Nguồn đây: Vụ án Hồ Duy Hải: Đủ cả 4 căn cứ để kháng nghị.

Cô ấy ngồi đây, vì một kẻ tên là Nguyễn Văn Nghị, nghi phạm chính trước đó có quan hệ mật thiết với nạn nhân, tối hôm đó có mặt tại hiện trường, đã được công an lấy lời khai rồi đột ngột được thả ra để bỏ trốn khỏi địa phương và sau này không hề xuất hiện trong hồ sơ vụ án. Nguyễn Văn Nghị được chính cô và người dân địa phương xác nhận là cháu của bà Trương Mỹ Hoa – nguyên phó chủ tịch nước CHXNCN Việt Nam.

Cô ấy ngồi đây, vì những kẻ được gọi là chủ tịch nước, người có quyền ân xá những vụ án tử hình, chưa bao giờ dám đối mặt với cô và gia đình để xem xét ân xá hay can đảm xác nhận tội chết cho Hồ Duy Hải.

Cô ấy ngồi đây, với lời kêu cứu khản đặc, ma mị như đến từ cõi âm: “Nhịp tim con đập cùng nhịp tim của mẹ, con mà chết thì mẹ cũng chết theo…”

Và vì mọi niềm tin về công lý, về tình người, về chính quyền và xã hội trong cô đã sụp đổ.
Còn chúng ta, một ngàn lời lên tiếng, một ngàn chữ ký đề nghị chủ tịch nước ân xá hay tuyên bố huỷ bản án vì chưa đủ bằng chứng buộc tội khó lắm sao?


-----------------------------









TUYÊN CHIẾN VỚI CÁC TÔN GIÁO (Xã Luận của BNS Tự Do Ngôn Luận)



Các hành vi tiêu biểu trên đây nằm trong loạt những đòn thù ngày càng gia tăng của Cộng sản đối với tôn giáo, nhất là sau vụ Formosa, kẻ được nhà nước hết mình bảo trợ, giết chết môi trường biển và nghề nghiệp biển ở miền Trung từ tháng 4 năm ngoái. Tên tội phạm và bọn đồng lõa đã bị sự phản đối quyết liệt của toàn dân, nhất là các cộng đoàn tôn giáo, mà cụ thể là Giáo phận Vinh và các giáo xứ tại Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Những cuộc xuống đường rầm rộ đã được tổ chức, những cuộc khiếu kiện đông đảo đã được tiến hành, những cuộc vận động quốc tế đã được tung ra. Nhưng ngược lại, đủ mưu hèn kế bẩn, đủ động thái đê tiện -dưới sự hỗ trợ của dùi cui, súng ống - của CS cũng liên tục giáng xuống những con người và những tập thể tôn giáo yêu nước. CS lo sợ một ngọn triều từ nhân dân sẽ nổi lên, cuốn phăng chế độ tội ác như bên Đông Âu ngày nào.

*

Tại Việt Nam vào thời gian này, có hai ngày lễ quan trọng của hai tôn giáo lớn là Ki-tô giáo và Phật giáo Hòa Hảo nằm khá gần nhau: lễ Giáng sinh của Đức Chúa Giê-su vào ngày 25-12-2017 và lễ Đản sanh của Đức Huỳnh Phú Sổ vào ngày 25 tháng 11 Đinh Dậu (tức 11-01-2018).

Rất nhiều người Việt, nhất là các tín đồ Hòa Hảo, đều biết Đức Huỳnh Phú Sổ (1920-1947) đã được lịch sử ghi nhận như một vĩ nhân của Đất nước, vì đã hoạt động chống Thực dân Pháp và Việt minh Cộng sản qua việc thành lập Dân chủ Xã hội đảng với mục tiêu cách mạng con người, cách mạng dân tộc, cách mạng xã hội. Ngài cũng được vinh danh như một thánh nhân của Tôn giáo, vì đã thành lập Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, thu phục hàng triệu tín đồ, đem lại vô vàn lợi ích cho tâm linh con người, cho văn hóa Dân tộc và cho tinh thần Đất nước kể từ năm 1939 tới nay.

Thế nhưng, từ sau năm 1975, bên cạnh những hành vi bách hại khốc liệt đối với Phật giáo Hòa Hảo như bắt bớ, giết chết nhân sự đến cả trăm ngàn người, cướp bóc, phá hủy hàng ngàn cơ sở và nơi thờ tự, cắt xén xuyên tạc Sấm Giảng Thi Văn của vị lập đạo, dàn dựng một cơ cấu quốc doanh mang tên Ban Trị sự Trung ương, nhà cầm quyền còn hạn chế hay cấm cản các tín đồ Giáo hội ấy tổ chức lễ Đản sanh của Đức Huỳnh Giáo chủ và nhiều đại lễ khác của đạo.

Sau hơn 10 năm để cho Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy tổ chức Đại lễ Đản sanh cách hạn chế trong mỗi địa phương, bỗng nhiên năm nay nhà cầm quyền An Giang (nơi có đông đảo tín đồ) cấm hẳn Giáo hội này không được làm bất cứ điều gì nhân sinh nhật Giáo chủ của họ, lấy cớ ngang ngược rằng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần tuý là một tổ chức không được nhà nước công nhận. Nhiều biện pháp hăm dọa đã được đưa ra từ hôm 27 tháng 11 mới rồi, khiến cho Giáo hội phải phổ biến các Thông báo khẩn cấp ngày 27 và 30-11-2017.

Đặc biệt, hôm 12-12-2017, trong một Kháng thư mạnh mẽ gởi cho lãnh đạo cao cấp của nhà nước, vị Hội trưởng là cụ Nguyễn Văn Điền đã có những lời tâm huyết như sau: “…Nho bảo: “Quân thị Thần như thủ túc, Thần đối Quân như thân nhân”, nhược bằng: “Quân thị Thần như thảo giới, Thần đối Quân như khấu thù”. Đây là kinh nghiệm của người xưa, cho ta một bài học về đạo làm vua, về mặt trị quốc và vai trò lãnh đạo. Nhất nhất đều nằm trong định luật nhân quả “Thiện ác chi báo như ảnh tùy hình” (Lành dữ trả vay như bóng theo hình)… Là đạo làm quan ta phải “Phiếm ái chúng như thân nhân, ái dân như xích tử…” (Phàm thương người đời như người thân, thương dân như thương con đỏ). Thì nhất định hậu quả rất tốt đẹp, tương lai rất tươi sáng. Với cái trách nhiệm phụ mẫu chi dân của một nhà lãnh đạo Đất nước khôn khéo thông minh, đừng bao giờ ép dân phải trở nên thành phần đối kháng. Nên giáo dục cho dân thành người đạo nghĩa; nên đào tạo cho dân trở thành người trung hậu hiền lương. Có thế mới tạo cơ hội tốt cho nhân dân, cho tôn giáo một điều kiện đi vào chân thiện mỹ. Nhất thiết là những ngày lễ lớn của các tôn giáo được tự do tổ chức, không bị phân biệt đối xử, như hiện nay của Nhà cầm quyền tỉnh An Giang. Và đây cũng gọi là Minh Đức Tân Dân đấy…”

Nhưng với một hàng lãnh đạo ngày càng coi Nhân dân và Tôn giáo như kẻ thù đe dọa ngai vàng lẫn túi bạc của họ và đang thực sự tuyên chiến với hai thành phần này, có hy vọng gì là họ sẽ làm dân đức sáng tỏ và dân sinh đổi mới chăng, hay sẽ đàn áp cách khốc liệt? nên vị Hội trưởng Giáo hội đành phải tuyên bố trước: “Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy chúng tôi nhứt quyết phải tổ chức bằng được những ngày Lễ Đạo, đặc biệt là Đại lễ Đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ lần thứ 98, cho dù phải trả một giá rất đắt. Nếu đủ nhân duyên đền ơn Đạo đáp nghĩa Thầy, ví phải đổ máu thì những giọt máu oan cừu này sẽ tô đậm nét son lịch sử trong thời kỳ pháp nạn ! Bằng như được chết thì những oan hồn này hòa quyện với gió sớm mây chiều cùng hồn thiêng sông núi; và máu xương này sẽ điểm tô cho Tổ quốc Việt Nam và vun quén cho vườn hoa Đạo pháp được khởi sắc khoe hương với thời gian bất tận”.

Về phía Ki-tô giáo (gồm Công giáo và Tin lành), từ bao năm qua, Đại lễ Giáng sinh dù được cử hành thoải mái nhiều nơi, nhưng ở vùng sâu vùng xa, nhất là giữa các cộng đồng dân tộc thiểu số ở Tây Bắc hay Tây Nguyên, hoặc tại những nơi mà dân đạo bị cho là “ương ngạnh”, “chống đối” thì đó cũng là lúc nhà nước “tỏ uy quyền” bằng cách hạch sách, cấm cản đủ kiểu đối với chức sắc lẫn tín đồ. Bằng chứng mới nhất là tại giáo xứ Đông Kiều, Giáo hạt Đông Tháp, Giáo phận Vinh, nằm trên địa bàn xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An

Vào khoảng 8 giờ tối ngày 13-12-2017, một số “côn đồ” (công an đội lốt hay thuê mướn) đã đến khu vực nhà thờ Đông Kiều hành hung giáo dân vì làm hang đá Noel. Chúng phá hai cổng chào, chặt các dàn bóng đèn trang trí và tấn công tín hữu. Một thanh niên bị chém vào tay vào xe và một thầy giáo bị bắn vào đầu, phải đưa đi bệnh viện.

Căn nguyên vụ việc là sáng hôm đó, hơn một chục cán bộ, công an địa phương đã đến giáo xứ, yêu cầu tháo dỡ hang đá, lấy cớ nơi dựngnằm trên phần đất “đang có tranh chấp.” Chủ tịch Hội đồng mục vụ giáo xứ và các giáo dân đã từ chối đòi hỏi ngang ngược này bởi lẽ “hang đá làm trên đất đã được người dân hiến tặng cho giáo xứ”. Ban chiều, tay chủ tịch xã lại dẫn lâu la đến lặp lại lệnh phải dẹp bỏ hang đá trong vòng 24 giờ đồng hồ. Và đến tối thì chúng đã ra tay như nói trên.

Trang Thanh niên Công giáo dẫn lời linh mục Antôn Nguyễn Văn Thanh phát biểu trong thánh lễ hiệp thông của các linh mục Giáo hạt Đông Tháp vào chiều ngày 14-12 như sau: “Giáng Sinh không chỉ của người Công giáo mà là tất cả mọi người, thế nhưng chính quyền huyện Diễn Châu lại ngăn cấm Giáo xứ Đông Kiều dựng hang đá làm bằng những cái bạt theo kiểu tạm bợ và trang trí những bóng đèn nho nhỏ…”. Trang ấy còn cho biết hiện nay giáo dân đã lập hàng rào để bảo vệ dân làng và giáo xứ vì họ sợ “côn đồ và Hội Cờ Đỏ sẽ vào làng quậy phá.” Đang khi đó thì một video lưu truyền trên mạng cho thấy một người mặc sắc phục an ninh nói ông ta sẽ cử cán bộ tới trực tại các chốt ở khu vực quanh nhà thờ Đông Kiều trong những ngày tới để “đảm bảo an ninh trật tự”. Việc này khiến công luận nhớ lại những sự kiện gây đau thương và tạo công phẫn tại cộng đoàn Công giáo này.

Đó là từ ngày 1 đến 20 tháng 9 vừa qua, tư gia và cơ sở kinh doanh của nhiều gia đình bị côn đồ ném đá, dùng súng tấn công, phá hoại tài sản. Ngày 20 tháng 9, Linh mục quản xứ Nguyễn Ngọc Ngữ và một linh mục bạn đã bị hàng trăm kẻ lạ mặt vây lại và xông vào đòi đánh ngay trước cổng ủy ban nhân dân huyện khi hai vị “được” mời đến đấy “làm việc”. Trong cùng ngày, nhiều đoàn thể tại xã Diễn Mỹ còn mang cờ đỏ sao vàng, băng rôn, khẩu hiệu đi vào khu vực quanh nhà thờ Đông Kiều gây rối và đòi trục xuất vị quản xứ ra khỏi xã. Những kẻ này còn có nhiều hành vi báng bổ tôn giáo như dùng gạch đá, gậy gộc đập phá ảnh tượng thánh và lấy súng bắn vào bàn thờ của người dân. Để bênh vực những hành vi vô luật ấy, trên một số trang báo điện tử và mạng xã hội (đặc biệt tại Nghệ An) có nhiều bài viết cho rằng những hành động này là phản ứng tự phát của dân lành chứ không phải do nhà cầm quyền chủ ý gây ra?!? Trang “Thông tin chống Phản động” của bọn dư luận viên còn vu cáo: “Linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ, chánh xứ Đông Kiều thường xuyên có những hành động kích động giáo dân dựng biểu ngữ, lấn chiếm đất công, xây dựng trái phép, phát ngôn tục tĩu… đã bị người dân nơi đây dạy cho một bài học.” Linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp hôm 22-09 đã ra thông cáo phản đối các hành vi vi phạm pháp luật lẫn quyền tự do tôn giáo của tín hữu lẫn linh mục nơi đây, và chiều ngày 14 tháng 12 đã tới dâng thánh lễ hiệp thông với họ.

Ngoài hai vụ cấm cản tôn giáo mừng Đại lễ như trên, trang Việt Nam Thời Báo có đưa tin về việc nhà cầm quyền tỉnh Điện Biên đã xóa trắng điểm nhóm Tin Lành Tà Phì Chà. Theo đó, “ngày 15-11-2017, 5 trong số 71 ngôi nhà trong bản đã bị nhân viên chính quyền phá dỡ. Do điểm nhóm Tá Phì Chà nằm cách khá xa đường quốc lộ 131 nên khi thực hiện cưỡng chế, chính quyền huyện Mường Nhé đã huy động máy múc mở đường lên tận bản cùng một lực lượng lớn gồm cả dân quân ở các bản trong huyện và công an, bộ đội biên phòng, cơ động. Các ngã đường đến bản đều bị chính quyền lập chốt chặn; không ai có thể ra vào dù trong các trường hợp rất cấp bách, cần thiết như thăm, khám bệnh”. Trên mạng cũng lưu truyền nhiều video cho thấy vào ngày Nhân quyền Quốc tế, 10 tháng 12, Hòa thượng Thích Không Tánh thuộc Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo VNTN và hai linh mục Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn Lê Ngọc Thanh và Lê Xuân Lộc đã bị công an côn đồ chặn đường hành hung, không cho đến giáo xứ Thọ Hòa của linh mục Nguyễn Duy Tân để cùng mừng lễ bổn mạng giáo xứ và cầu nguyện cho nhân quyền.

Các hành vi tiêu biểu trên đây nằm trong loạt những đòn thù ngày càng gia tăng của Cộng sản đối với tôn giáo, nhất là sau vụ Formosa, kẻ được nhà nước hết mình bảo trợ, giết chết môi trường biển và nghề nghiệp biển ở miền Trung từ tháng 4 năm ngoái. Tên tội phạm và bọn đồng lõa đã bị sự phản đối quyết liệt của toàn dân, nhất là các cộng đoàn tôn giáo, mà cụ thể là Giáo phận Vinh và các giáo xứ tại Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Những cuộc xuống đường rầm rộ đã được tổ chức, những cuộc khiếu kiện đông đảo đã được tiến hành, những cuộc vận động quốc tế đã được tung ra. Nhưng ngược lại, đủ mưu hèn kế bẩn, đủ động thái đê tiện -dưới sự hỗ trợ của dùi cui, súng ống- của CS cũng liên tục giáng xuống những con người và những tập thể tôn giáo yêu nước. CS lo sợ một ngọn triều từ nhân dân sẽ nổi lên, cuốn phăng chế độ tội ác như bên Đông Âu ngày nào.

Chính vì thế mà các Giáo hội cần ý thức được vai trò và uy tín của mình, cần vận dụng sức mạnh của niềm tin tôn giáo và mãnh lực của quần chúng tín đồ. Hãy tập thói quen bày tỏ thái độ đòi hỏi công lý và sự thật, nhân quyền và dân chủ không chỉ qua những tuyên bố thẳng thắn, những buổi cầu nguyện đông đúc, mà còn qua những cuộc biểu tình rầm rộ, với hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn tín đồ, để kéo cả toàn dân theo. Như bên Đông Âu, cái chế độ độc tài này chỉ sợ những tập thể tôn giáo biết bày tỏ ý chí cách ôn hòa trên phố và chỉ sụp đổ khi đức tin thúc đẩy được đại khối tín hữu xuống đường.

Xã luận bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 281 (15-12-2017)

Ban Biên Tập








VIỆT NAM – QUỐC GIA MẤT NƯỚC - KỲ 1 : NƯỚC NGHÈO LẠI CÀNG NGHÈO NƯỚC (Mai Quốc Ấn)



Chúng ta mất nước, một cách đều đặn nhưng nhanh chóng và diễn ra mỗi ngày. Những suy nghĩ sai lầm mà sách giáo khoa đã dạy khiến người Việt càng ngộ nhận và cố chấp hơn trong việc thừa nhận quốc gia đang mất nước.

Lượng nước bình quân đầu người tại Việt Nam vào khoảng 9.000 m3/năm, vào loại trung bình trên thế giới. Con số này nhỏ bé hơn hơn nhiều so với các quốc gia giàu nước như Canada (79.000m3/người), Peru (60.000m3/người), Chile (60.000m3/người), Colombia (44.000m3/người).

Theo Cục Quản lý Tài nguyên Nước , Việt Nam có 108 lưu vực sông với khoảng 3.450 sông, suối có chiều dài từ 10km trở lên, trong đó có 9 hệ thống sông lớn diện tích lưu vực lớn hơn 10.000km2, bao gồm: Hồng, Thái Bình, Bằng Giang – Kỳ Cùng, Mã, Cả, Vu Gia – Thu Bồn, Ba, Đồng Nai và sông Cửu Long. Tổng lượng nước mặt trung bình hằng năm khoảng 830-840 tỷ m3, trong đó hơn 60% lượng nước được sản sinh từ nước ngoài, chỉ có khoảng 310-320 tỷ m3 được sản sinh trên lãnh thổ Việt Nam.

Tổng lượng nước đang được khai thác, sử dụng hàng năm khoảng 81 tỷ m3, xấp xỉ 10% tổng lượng nước hiện có trung bình hàng năm của cả nước. Nước không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi mà chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.

Và Việt Nam đang đối mặt với 3 thách thức tầm vĩ mô về vấn đề an ninh nguồn nước, gồm:

1- Nhu cầu nước gia tăng trong khi nguồn nước đang tiếp tục bị suy giảm.

2- Ở một số khu vực, nguồn nước dưới đất cũng bị khai thác quá mức. Mực nước dưới đất ở một số khu vực bị suy giảm liên tục và chưa có dấu hiệu hồi phục.

3- Tình trạng ô nhiễm nguồn nước ngày càng tăng cả về mức độ, quy mô, nhiều nơi có nước nhưng không thể sử dụng do nguồn nước bị ô nhiễm.

Nguồn nước mặt ở hầu hết các khu vực đô thị, khu công nghiệp, làng nghề đều đã bị ô nhiễm, nhiều nơi ô nhiễm nghiêm trọng do nước thải từ các cơ sở sản xuất, khu công nghiệp, các đô thị không được xử lý hoặc xử lý chưa đạt tiêu chuẩn nhưng vẫn xả ra môi trường, vào nguồn nước.

Tài nguyên nước Việt Nam chủ yếu phụ thuộc vào nước ngoài. Việt Nam nằm ở hạ lưu các hệ thống sông lớn như sông Hồng và sông Mê Công và khoảng 2/3 lượng nước của nước ta là từ nước ngoài chảy vào.

Đối với sông Mê Công, 11 công trình thủy điện trên dòng chính gây nguy cơ nguồn nước chảy về nước ta sẽ ngày càng suy giảm cùng với giảm lượng bùn cát, ngăn cản di cư của cá, tác động đến khoảng 60 triệu người dân sinh sống ven sông. Đối với hệ thống sông Hồng, Trung Quốc đã lập kế hoạch xây dựng 52 công trình. Khi các công trình này hoàn thành sẽ thay đổi chế độ thủy văn và Việt Nam rất khó trong việc chủ động được về nguồn nước và phòng chống lũ.

Ảnh hưởng của biến đổi khí hậu và nước biển dâng, xâm nhập mặn tác động mạnh mẽ, sâu sắc tới tài nguyên nước. Mùa khô ngày càng kéo dài, hạn hán gây thiếu nước xảy ra trên diện rộng liên tục trong mùa khô các năm từ 2008 đến nay, không chỉ xảy ra cả ở khu vực miền Trung, Tây Nguyên, miền núi cao phía Bắc mà ngay cả ở vùng ĐBSCL.

Mực nước biển dâng cao dẫn tới ngập lụt vùng ven biển; gia tăng tình trạng xâm nhập mặn vùng cửa sông, đồng bằng ven biển; gây xói lở, sa bồi làm đảo lộn cân bằng tự nhiên và sinh thái, ảnh hưởng nghiêm trọng đến vùng ven bờ.

Đớn đau thay, Việt Nam chưa có một chiến lược tổng thể về sử dụng nước. Theo giáo sư Vũ Trọng Hồng , hiện nay Việt Nam chưa xây dựng được chiến lược sử dụng nước. Cho đến nay ngành nông nghiệp sử dụng khoảng 70% đến 80% tổng nhu cầu nước nhưng chưa có một khảo sát chính thức nào về nhu cầu thực tế của ngành này.

Rừng đầu nguồn bị suy giảm, diện tích rừng nguyên sinh không được cải thiện, chất lượng rừng trồng mới kém làm giảm nguồn sinh thủy là một trong những nguyên nhân chính góp phần làm cho nguồn nước cạn kiệt, thiếu nước trong mùa khô và gia tăng lũ ống, lũ quét, sạt lở đất trong mùa mưa trong thời gian gần đây.

Với những dữ liệu nghiên cứu nhiều năm của các tổ chức như WB, DAB, UN Water,… thì đúng là Việt Nam đang thực sự mất nước cả về lượng và chất một cách nghiêm trọng. An ninh nguồn nước là một trong các vấn đề an ninh hàng đầu nhưng tôi chưa thấy một cảnh báo nào từ Bộ Công an công bố việc mất an ninh nguồn nước.

Ví dụ “bạn vàng” giữ nước ở đầu nguồn bằng thủy điện thì hoàn toàn có thể “ra giá” chính trị với các quốc gia hạ nguồn vì họ có quyền điều tiết nước. Đã có rất nhiều cảnh báo về chiến tranh thế giới thứ 3 sẽ là cuộc chiến vì nước, hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đều được.

Trong khi đó, các dự án khai khoáng và công nghiệp nặng lại đưa không chỉ nước mà còn đất đai, không khí của đất nước vào thế nguy hiểm. Môi trường và nhân dân là những đối tượng chịu tác động đầu tiên và nặng nề nhất.

Bạn có thể nhịn uống nước trong bao lâu? Hãy nghĩ về điều đó khi tắm quá lâu, sử dụng nước một cách hoang phí hay vứt 1 túi rác xuống sông. Và tệ hơn, là việc bạn im lặng trước những dự án làm mất chất lượng lẫn số lượng nước.

Mất nước thì chỉ có quan tham và gian thương được lợi! Đó là 1 thực tế rất Việt Nam…

Chú thích: Nhiệt điện Duyên Hải tại Trà Vinh, một trong những nhiệt điện làm suy thoái nguồn nước như bao nhiêu nhiệt điện khác. (Ảnh do tôi chụp trong chuyến thực tế tuần trước)

Chú ý: bài viết có sử dụng số liệu của tổ chức GreenID, thuộc WareCode VN.