Saturday, November 1, 2014

Kỷ niệm ngày mất cố tổng thống Ngô Đình Diệm, là nhân vật lịch sử thì phải được tôn trọng (FB Ls Lê Công Định)





1-11-2014

Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?” Tôi cau mày, đáp: “Dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu cũng đáng bậc cha chú của anh mà! Nếu mình đi đến vùng Nghệ An, em nói đây là quê hương của thằng Hồ, anh sẽ cảm thấy thế nào?” Anh ấy chống chế: “Xin lỗi, thói quen thôi mà!” Từ đấy anh ấy xem tôi là “phản động” (!). Tôi hãnh diện về tiếng “phản động” đó, vì nhớ đến lời giáo huấn đạo làm người của cha mẹ tôi.

Ba tôi, một người tham gia phong trào cộng sản, vẫn luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Ông thường nhận định với tôi rằng dân tộc này sẽ tốt đẹp hơn nhiều, thậm chí có thể sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu, nếu cụ Diệm lèo lái con thuyền đất nước đến được bờ bến mà cụ tâm niệm và tranh đấu cả một đời. Khi tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì sao ông chưa bao giờ bày tỏ sự tôn trọng tối thiểu đối với bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào, ba tôi lắc đầu trả lời: “Ba chọn lầm đường!” Và ông luôn căn dặn tôi: “Thế hệ của con không được quyền lạc lối như ba.”

Mỗi sáng mùng một Tết hàng năm lúc tôi còn là học sinh tiểu học và trung học, sau khi sang chúc Tết ông nội về, ba mẹ thường đưa anh em chúng tôi đến nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi viếng mộ dượng sáu tôi là ký giả Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, Chủ bút nhật báo Đông Phương ở Sài Gòn trước 1975. Bao giờ cũng vậy, trước khi đến mộ dượng tôi, ba tôi luôn dừng lại thắp hương, còn mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài. Anh em chúng tôi phải đứng chấp tay, cúi đầu. Điều đó đã trở thành thông lệ của gia đình tôi ngày xưa.

Năm 1998, sang Pháp học, tôi đọc một quyển sách về Tổng thống Ngô Đình Diệm và biết rằng sau khi nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị giải tỏa năm 1985, hài cốt của ba vị cùng với ông Ngô Đình Cẩn được thân nhân chuyển về nghĩa trang Lái Thiêu. Tết năm 1999, nhân dịp trở về Việt Nam dự chương trình Orientation dành cho sinh viên nhận học bổng Fulbright du học Hoa Kỳ, tôi chở ba tôi đi Bình Dương tìm nghĩa trang Lái Thiêu, mà ông còn nhớ tên gọi xưa là “Nhị Tì Quảng Đông”. Chúng tôi dò hỏi những người dân gác mộ xung quanh đó, thì được hướng dẫn tận tình và đưa đến tận nơi. Họ còn nhắc nhở chúng tôi viếng nhanh rồi về, vì buổi trưa các du kích xã đi ăn cơm nếu không chúng tôi có thể bị mời về xã đội điều tra lý do viếng mộ ông Ngô Đình Diệm (?).

Theo quyển sách tôi đọc, bia mộ của cố Tổng thống ghi “Giacôbê Đệ”, còn bia mộ của ông Cố vấn ghi “Baotixita Huynh”, do thân nhân lúc cải táng cố tình tráo hai chữ “huynh” và “đệ” để kẻ gian nhầm lẫn. Tôi không rõ thực hư việc này, nhưng quả nhiên thấy rõ những dòng chữ ấy. Giữa mộ hai ngài là mộ của bà cụ cố thân sinh. Cách một quãng xa, ngôi mộ có tấm bia dựng cao ghi chữ “Can” và năm mất 1964, chính là mộ phần của ông Ngô Đình Cẩn. Hai cha con tôi kính cẩn làm lễ, thắp hương, đọc kinh cầu nguyện và chụp ảnh lưu niệm. Suốt đoạn đường về ba tôi trầm ngâm, muộn phiền trước cảnh một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20 mà cuối đời chỉ còn nắm tro tàn vùi chôn tại một nơi và theo một cách thức không tương xứng với tầm vóc và đóng góp của ông. Nỗi buồn của ba lây sang cả tôi.

Trở lại Paris năm đó, tôi tìm đến thăm trường Ecole des Chartres, một trong những trường danh giá nhất của Pháp, nơi ông Ngô Đình Nhu từng theo học. Ngôi trường ấy tọa lạc gần trường luật Panthéon-Assas của tôi. Tôi vẫn nể phục ông Nhu như một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam đương thời.

Từ chuyến đi năm 1999 trở về sau, lúc thì vào dịp Tết, lúc nhân ngày giỗ hai ông, tôi âm thầm đến viếng mộ phần của bốn vị đều đặn. Giữa năm 2007, một buổi chiều cuối tuần, đón tiếp luật sư Lê Quốc Quân vào Sài Gòn, tôi đưa anh và hai vợ chồng luật sư đồng nghiệp cùng đến nghĩa trang Lái Thiêu. Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông.

Ls Lê Công Định chụp trong chuyến đi viếng mộ năm 2007 cùng luật sư Lê Quốc Quân, đây là mộ phần của ông cố vấn Ngô Đình Nhu, trong tấm bia ghi là "Gioan Baotixita Huynh". Ảnh: FB Ls Lê Công Định

Tiếc rằng giờ đây đang trong thời gian quản thúc, ngày mai tôi không thể đến viếng mộ phần của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và ba vị tiền nhân như mong ước, hy vọng lời chia sẻ này thay cho nén hương tưởng niệm để tỏ lòng kính trọng và niềm tiếc thương của tôi dành cho nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam.






Chuyện gì sẽ xảy ra sau ngày bầu cử? (Nguyễn Văn Khanh)





Nguyễn Văn Khanh
Thursday, October 30, 2014 7:11:58 PM

LTS: Ngày Thứ Ba, 4 Tháng Mười Một, tới đây, cử tri Hoa Kỳ sẽ bước vào phòng phiếu chọn người đại diện ở tòa nhà Quốc Hội Liên Bang qua cuộc bầu cử giữa kỳ 2014. Một tuần trước ngày cuộc bầu cử diễn ra, tòa soạn có cuộc trao đổi với nhà báo Nguyễn Văn Khanh về tình hình cuộc bầu cử năm nay.

Hỏi: Những gì sẽ xảy ra vào ngày Thứ Ba tuần tới? Bàn cờ chính trị Hoa Kỳ sẽ như thế nào sau ngày bầu cử?

Nguyễn Văn Khanh: Sẽ như thế nào thì chưa ai biết chắc, nhưng có thể thì đã được nhiều người nói đến. Hầu hết dư luận cho thấy cử tri có vẻ nghiêng về phía đảng Cộng Hòa, tạo thuận lợi cho đảng này trong việc lấy thêm ghế đại biểu Hạ Viện và biết đâu chừng, có thể nắm khối đa số Thượng Viện.

Chuyện cánh Cộng Hòa lấy thêm ghế dân biểu Hạ Viện được một số không ít các quan sát viên bầu cử Hoa Kỳ xem là điều chắc chắn xảy ra, nhưng liệu có lấy được khối đa số ở Thượng Viện hay không thì có lẽ phải chờ cho đến khuya Thứ Ba tuần tới, sau khi các tiểu bang hoàn tất kiểm phiếu chúng ta mới biết thắng bại ra sao. Dù sao chăng nữa, tôi cũng phải nhắc lại là chiều hướng chính trị đang có vẻ thuận lợi cho phía Cộng Hòa hơn phía Dân Chủ.

Hỏi: Tại sao vậy?

Nguyễn Văn Khanh: Lý do được nhiều người nói đến là những cuộc bầu cử giữa kỳ thường phản ánh quan điểm chính trị của người dân đối với vị tổng thống đương nhiệm.

Ở cuộc bầu cử giữa kỳ lần này, vị tổng thống đương nhiệm là ông Barack Obama và uy tín chính trị của ông đang xuống khá thấp, chỉ có hơn 40% cử tri tán thành đường lối hoạt động của ông. Do đó, có thể nói là tất cả các ứng cử viên Cộng Hòa tranh cử thượng nghị sĩ đều lớn tiếng chỉ trích đối thủ là người của ông Obama, thí dụ như ứng cử viên Cộng Hòa Dan Sullivan ở tiểu bang Alaska nói rõ đối thủ Mark Begich “theo ông Obama, tôi không theo ông ta (Obama), tôi theo các bạn (cử tri), hoặc bà Alison Lundergan Grimes đang tranh cử ở tiểu bang Kentucky từ chối trả lời câu hỏi 2 năm trước đây (2012) bà có bỏ phiếu chọn ông Obama làm tổng thống nhiệm kỳ 2 hay không.

Nhưng có lẽ thú vị nhất là chuyện ở Colorado, lúc Tổng Thống Obama đến tiểu bang này để quyên tiền cho đảng thì Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Mark Udall tìm cách ở lại Washington, DC chứ không về đón tổng thống. Ông Udall còn nói đùa với báo chí rằng khi nhân viên Tòa Bạch Ốc nhìn ra sân thì ông “là người cuối cùng mà họ nhìn thấy.” Ðiều đó chứng tỏ đi bên cạnh ông Obama trong lúc này là điều không tiện.

Ngay chính Tổng Thống Obama cũng từng lên tiếng nhìn nhận cuộc bỏ phiếu năm nay “nhắm” vào ông, và hầu như không có mấy ứng cử viên Dân Chủ muốn đến gần với ông, có thể nói là chẳng ai muốn ông xuất hiện vận động giúp họ kiếm phiếu.

Hỏi: Tại Hạ Viện, số ghế dân biểu Cộng Hòa hơn số ghế dân biểu Dân Chủ là 33 ghế. Theo dự đoán của các nhà quan sát chính trị Hoa Kỳ, đảng Cộng Hòa có thể lấy thêm bao nhiêu ghế nữa?

Nguyễn Văn Khanh: Có rất nhiều dự đoán được đưa ra, hầu hết đều cho rằng chuyện Cộng Hòa chiếm thêm 10 hay 15 ghế ở Hạ Viện là điều có thể xảy ra, nhưng không ai tin phe Cộng Hòa sẽ lấy được 53 ghế như cuộc bầu cử diễn ra hồi 2010, cũng chẳng ai tin khối đa số Hạ Viện sẽ trở lại với đảng Dân Chủ.

Hỏi: Ðảng Cộng Hòa đang nắm 45 ghế thượng nghị sĩ, cần lấy thêm 6 ghế để nắm khối đa số. Những ghế cần thiết đó nằm ở những tiểu bang nào?

Nguyễn Văn Khanh: Những ghế cần thiết cho đảng Cộng Hòa nằm ở 10 hay 12 tiểu bang, được chú ý đến nhiều nhất là Alaska, Arkansas, Georgia, Iowa, Louisiana, New Hampshire, North Carolina và Colorado. Những tiểu bang có tên vừa nêu là những nơi đảng Dân Chủ dồn rất nhiều tiền để giữ ghế, đảng Cộng Hòa cũng dồn mọi nỗ lực để lấy ghế của đối thủ, thí dụ như số tiền bỏ ra tranh cử ở North Carolina lên đến hơn $100 triệu và theo những cuộc thăm dò trước ngày bầu cử mà tôi được xem thì ghế nghị sĩ của tiểu bang này sẽ quyết định khối đa số Thượng Viện vẫn nằm trong tay đảng Dân Chủ hay sẽ thuộc về đảng Cộng Hòa.

Có lẽ cũng cần phải nói thêm ở đây là cuộc bầu cử giữa kỳ năm nay là cuộc bầu cử giữa kỳ tốn kém nhất trong lịch sử chính trị của nước Mỹ và càng đến gần ngày bẩu cử thì trận mưa emails xin tiền của cả 2 đảng càng dồn dập. Họ cần tiền để giúp các ứng cử viên và cần tiền để vận động cử tri đi bầu, bỏ phiếu cho người của đảng. Một trong những emails mà giới truyền thông chúng tôi có dịp trông thấy là email của Tổng Thống Obama.

Hỏi: Xin ngắt lời anh ở đây. Email của Tổng Thống Obama nói gì?

Nguyễn Văn Khanh: Trong email gửi cho các đảng viên và những người ủng hộ đảng Dân Chủ, Tổng Thống Obama nhắc lại bầu cử thượng nghị sĩ ở khoảng 12 tiểu bang có thể nghiêng về đảng Dân Chủ và cũng có thể nghiêng về phía đảng Cộng Hòa, và để chiến thắng, cánh Dân Chủ cần phải có thêm tiền để tiếp tục kế hoạch kêu gọi cử tri ở những tiểu bang đó đi bầu, nên ông xin những người ủng hộ giúp đỡ.

Hỏi: Và những email từ phía đảng Cộng Hòa?

Nguyễn Văn Khanh: Cũng tương tự như vậy. Ðại để bên Cộng Hòa nói rằng ngọn gió chính trị đã xoay chiều, đây là cơ hội thuận lợi nhất để đảng nắm trọn Quốc Hội và kêu gọi cử tri cũng như những người ủng hộ đảng đừng bỏ lỡ cơ hội, nhớ giúp tiền để đảng đánh trận đánh chính trị rất quyết liệt vào tuần lễ cuối cùng.

Hỏi: Anh đừng quên quyết định cuối cùng luôn luôn nằm ở cử tri, vì cử tri là người nắm lá phiếu?

Nguyễn Văn Khanh: Ðiều đó hoàn toàn đúng. Không chỉ ở cuộc bầu cử giữa kỳ 2014, mà ở bất cứ cuộc bầu cử nào cử tri cũng là người quyết định. Riêng ở cuộc bầu cử năm nay, tôi thấy có 2 điều: thứ nhất là như đã nói, dư luận cử tri nghiêng về phía Cộng Hòa; điều thứ nhì là mới đây tờ Christian Monitor đăng tải bài báo viết rằng 42% cử tri Mỹ bây giờ tự xem họ là thành phần cử tri độc lập, tức không liên hệ với đảng nào cả. Chính vì thế nên cuộc bầu cử vào tuần tới trở thành rất khó đoán.

Một yếu tố khác nữa cũng cần phải nói đến là mặc dù không hài lòng về việc Tổng Thống Obama hứa mà không làm, nhưng các cuộc thăm dò dẫn về ngày bầu cử cho thấy cử tri Latino vẫn không bỏ rơi đảng Dân Chủ, cho dù tỷ lệ cử tri Latino nghiêng về phía Cộng Hòa được nói là đang tăng. Chính vì những điểm này nên các chiến lược gia Dân Chủ mà tôi có dịp tiếp xúc đều bảo họ tin thế nào cũng vẫn giữ được thế đa số ở Thượng Viện.

Hỏi: Lá phiếu của thành phần nữ cử tri thì sao?

Nguyễn Văn Khanh: Ðể trả lời câu hỏi này, có lẽ chúng ta phải trở lại với cuộc bầu cử tổng thống 2012. Lúc đó, tổng số phiếu nữ cử tri trẻ chưa lập gia đình dồn cho ông Obama hơn số phiếu ông Mitt Romney của đảng Cộng Hòa tới 17%; tổng số phiếu nữ cử tri đã lập gia đình dành cho ông Romney hơn phiếu ông Obama có được tới 7%. Ðiều đảng Dân Chủ đang lo là thông thường ở cuộc bầu cử giữa kỳ, thành phần nữ cử tri trẻ, chưa có gia đình đi bỏ phiếu không đông bằng số nữ cử tri đã có gia đình. Nếu điều này tái diễn vào Thứ Ba tuần tới, đảng Cộng Hòa sẽ có lợi thế hơn.

Hỏi: Giả sử đảng Cộng Hòa lấy được khối đa số Thượng Viện, chuyện gì sẽ xảy ra?

Nguyễn Văn Khanh: Thay đổi đầu tiên là trong vị thế của khối đa số, lãnh đạo Cộng Hòa ở Thượng Viện có toàn quyền quyết định dự luật nào sẽ được đưa ra để thảo luận, nhưng lại vướng mắc quy định phải có ít nhất 60 phiếu ủng hộ, thành ra những khó khăn mà Thượng Viện Dân Chủ gặp phải trong 6 năm qua sẽ là những khó khăn mà Thượng Viện Cộng Hòa phải đương đầu.

Thay đổi thứ nhì là vai trò chủ tịch các ủy ban và tiểu ban sẽ do các vị thượng nghị sĩ Cộng Hòa đảm nhận, giúp đảng Cộng Hòa cơ hội thực hiện một số điều họ muốn làm, thí dụ như Ủy Ban Ngân Sách và Ủy Ban Quốc Phòng có thể thông qua ngân khoản lớn hơn cho quốc phòng, chuyện có được toàn thể Thượng Viện bỏ phiếu ủng hộ hay không sẽ tính sau, nhưng ít nhất cũng giúp cho đảng Cộng Hòa cơ hội bày tỏ cho dân chúng đường lối, chính sách của họ, dọn đường cho cuộc bầu cử tổng thống 2016. Nên nhớ lịch sử chính trị Hoa Kỳ cho thấy đảng thành công ở cuộc bầu cử giữa kỳ thường có thuận lợi hơn ở cuộc bầu cử tổng thống diễn ra 2 năm sau đó.

Ðiều duy nhất tôi nhìn thấy ngay lúc này là có thể Thượng Viện sẽ bỏ phiếu và thông qua dự luật cải tổ di trú. Ðây là dự luật được soạn thảo bởi 4 vị nghị sĩ gồm 2 Cộng Hòa, 2 Dân Chủ, và đã được thông qua từ năm 2012 nhưng không được chuyển sang Hạ Viện, vì theo các lãnh đạo Thượng Viện Dân Chủ, có chuyển sang thì Hạ Viện cũng không cứu xét hoặc sẽ bỏ phiếu chống. Nếu dự đoán của tôi đúng thì lần này chính Thượng Viện Cộng Hòa làm áp lực với Hạ Viện Cộng Hòa để bỏ phiếu thông qua dự luật quan trọng đó, giải quyết một trong những khó khăn của quốc gia và giải quyết tình trạng di trú cho ít nhất 12 triệu người đang sống trên đất Mỹ mà không có giấy tờ cư trú.

Hỏi: Liệu Thượng Viện Cộng Hòa có kết hợp với Hạ Viện Cộng Hòa để hủy bỏ Obamacare hay không?

Nguyễn Văn Khanh: Câu trả lời là không.

Hỏi: Tại sao vậy?

Nguyễn Văn Khanh: Lý do vì ngay trong hàng ngũ thượng nghị sĩ Cộng Hòa có khá nhiều vị xem chuyện hủy bỏ Obamacare là điều không tưởng, vì thế cùng với các đồng viện Dân Chủ họ nghiêng về hướng phải sửa đổi sao cho Obamacare hoàn chỉnh hơn. Bên Hạ Viện Cộng Hòa muốn hủy bỏ hẳn luật này, nhưng phía Thượng Viện thì không.

Hỏi: Câu hỏi cuối cùng, dự đoán của riêng anh về kết quả bầu cử Thứ Ba tuần tới như thế nào?

Nguyễn Văn Khanh: Tôi không ngạc nhiên khi thấy bên Cộng Hòa sẽ lấy thêm chừng chục ghế ở Hạ Viện, còn Thượng Viện thì chịu thua, không dám vội đoán Cộng Hòa hay Dân Chủ sẽ chiếm đa số. Nên nhớ số cử tri tham gia bầu cử giữa kỳ bao giờ cũng ít hơn số cử tri tham gia bầu tổng thống, vì thế đảng nào lôi kéo được cử tri đi bầu thì đảng đó thành công.





Nếu Cộng Hòa chiếm luôn Thượng Viện (Ngô Nhân Dụng)





Ngô Nhân Dụng
Friday, October 31, 2014 4:44:58 PM

Ðảng Cộng Hòa đã chiếm đa số tại Hạ Viện từ năm 2010, qua hai lần bầu cử. Trong bốn năm qua các dân biểu Cộng Hòa đã soạn và biểu quyết nhiều dự luật ngược với chủ trương của Tổng Thống Barack Obama. Thí dụ một dự luật cắt giảm thuế suất cho những người giầu nhất nước Mỹ từ 35% xuống 28%, do Dân Biểu Eric Cantor đề nghị. Hoặc dự luật ngân sách năm 2013 của Dân Biểu Paul Ryan, trong đó ông cắt trợ cấp chương trình y tế cho người nghèo (Medicaid, Medical). Các dự luật đó không bao giờ được chuyển tới bàn giấy ông tổng thống, vì Ðảng Dân Chủ có khả năng ngăn lại với 55 ghế ở Thượng Viện. Nghị Sĩ Harry Reid, lãnh tụ khối đa số, nắm quyền soạn chương trình nghị sự, quyết định dự luật nào sẽ được đưa ra thảo luận và biểu quyết. Nếu ông không đưa ra thì coi như bỏ.

Sang năm, Tổng Thống Obama có thể sẽ không còn được che chở với cái “mộc” của ông Reid nữa. Nhiều cuộc nghiên cứu dự đoán đảng Cộng Hòa có thể sẽ chiếm quyền kiểm soát Thượng Viện của đảng Dân Chủ nếu thắng thêm sáu ghế nghị sĩ. Nếu vậy, khi Thượng Viện khai mạc khóa mới vào Tháng Giêng 2015, Nghị Sĩ Mitch McConnell, hiện là trưởng khối thiểu số Cộng Hòa, sẽ lên thay ông Reid - giả thiết rằng chính ông McConnell không thất cử, trong một cuộc chạy đua gay go tới ngày cuối cùng. Mất cái lá chắn là Nghị Sĩ Reid, nếu muốn bác bỏ một dự luật do Quốc Hội đưa qua thì Tổng Thống Obama sẽ phải dùng quyền phủ quyết.

Hiến Pháp Mỹ dành cho các vị tổng thống quyền phủ quyết (veto) các dự luật của Quốc Hội. Muốn vô hiệu hóa một veto (chữ La Tinh, nghĩa là Tôi Cấm), Quốc Hội phải hội đủ hai phần ba số phiếu ở mỗi viện, một điều rất khó. Nhưng khi một ông tổng thống veto, có nghĩa là “sinh sự,” hoặc “khai chiến.” Ông Obama, có lẽ do bản tính, không thích sinh sự với ai. Cho nên trong sáu năm qua ông chỉ veto có hai dự luật, cuối năm 2010. Tổng Thống George W. Bush veto 12 lần, trong hai nhiệm kỳ của ông có sáu năm đảng Cộng Hòa kiểm soát Quốc Hội. Hai vị tổng thống khác cai trị hai nhiệm kỳ gần đây là Ronald Reagan, 78 lần veto, Clinton 37 lần; còn Tổng Thống George H.W. Bush, 44 lần. Vị tổng thống Mỹ duy nhất đã veto ít hơn ông Obama là James Garfield, ông không phải dùng quyền phủ quyết lần nào vì nhậm chức được 200 ngày đã bị ám sát, năm 1881.

Trong hai năm tới, ông Obama có thể sẽ đuổi kịp hoặc vượt qua con số 12 lần veto của ông George W. Bush, nếu các dân biểu, nghị sĩ Cộng Hòa quyết định “chiến,” không chịu “hòa.” Nếu Thứ Ba tuần tới đảng Cộng Hòa thắng, họ có thể chọn con đường hòa hoãn, hoặc tấn công. Hòa hoãn tức là Quốc Hội sẽ thông qua những dự luật mà ông tổng thống có thể ký ban hành thay vì phủ quyết. Muốn vậy, Quốc Hội phải chịu chấp thuận một số điều ông tổng thống đề nghị sửa đổi. Ba lãnh vực hai bên có thể tìm cách thỏa hiệp với nhau là tăng thêm số hiệp ước thương mại tự do với nhiều quốc gia khác; giản dị hóa hệ thống thuế vụ; và cải tổ luật lệ về di dân, trong đó giải quyết vấn đề di dân bất hợp pháp.

Ðảng Cộng Hòa cũng có thể chọn đối đầu với Tòa Bạch Ốc. Họ sẽ tấn công ngay vào một pháo đài của chính quyền Obama, là Ðạo luật Cải tổ Y tế, tên chính thức là ACA, “Affordable Care Act,” thường gọi là Obamacare. Ðây là một đề tài gây sôi máu người bên Cộng Hòa từ hơn ba năm nay. Hôm Thứ Ba vừa qua, Nghị Sĩ Mitch McConnell, trưởng khối Cộng Hòa tại Thượng Viện, đã nói trong một phút sơ hở, rằng ông không thấy hy vọng mai mốt sẽ rút lại, xóa bỏ được đạo luật ACA, Obamacare. Ngay sau đó, dư luận trong đảng nổi giận đến nỗi văn phòng của ông McConnell phải ra thông cáo cải chính, nói rằng ông vẫn quyết tâm xóa bỏ đạo luật ACA. Nhưng ai cũng biết rằng ông McConnell có lý. Một dự luật xóa bỏ ACA, dù được Hạ Viện thông qua dễ dàng, muốn qua cửa ải Thượng Viện thì đảng Cộng Hòa phải có đủ 60 phiếu thuận. Mà dù qua được cửa ải khó khăn này rồi, khi chuyển qua Tòa Bạch Ốc chắc chắn ông Obama sẽ phủ quyết. Ðảng Cộng Hòa không đủ số phiếu ở mỗi viện để lật ngược lại.

Chắc các dân biểu, nghị sĩ Cộng Hòa sẽ không muốn phí thời giờ thảo luận và bỏ phiếu một đạo luật để xóa Obamacare. Họ có thể vẫn tấn công đạo luật này mà không cần làm luật mới. Mỗi năm Quốc Hội vẫn biểu quyết ngân sách cho việc thi hành đạo luật ACA, Obamacare. Chỉ cần cắt giảm các món chi tiêu y tế, cho các chương trình như Medicaid, Medical, cũng có tác dụng như xóa bỏ Obamacare. Quốc Hội cũng có thể làm các đạo luật hoàn toàn độc lập với Obamacare nhưng khiến cho nó vô hiệu. Thí dụ, một đạo luật cấm sử dụng bảo hiểm y tế trả tiền bác sĩ phá thai. Một đạo luật cấm phá thai sau 20 tuần lễ, đã được Hạ Viện (Cộng Hòa) thông qua, mai mốt có thể sẽ qua ải Thượng Viện. Với những đạo luật nhỏ như vậy, đảng Cộng Hòa có thể cắt, xén dần dần nhiều khoản trong Obamacare. Họ sẽ không đụng tới những điều khoản được đa số dân Mỹ ủng hộ, như bảo hiểm y tế toàn dân, cho con cái được theo bảo hiểm y tế của bố mẹ khi còn học đại học, hoặc cấm các công ty bảo hiểm từ chối thân chủ đã mắc bệnh, vân vân. Nhưng trong Quốc Hội mới đảng Cộng Hòa sẽ không thể làm ngơ về Obamacare được; vì đó là một mục tiêu họ đã tấn công để vận động cử tri từ mấy năm nay rồi. Trong cuộc tranh cử năm nay, đề tài lại được hâm nóng cao hơn; cùng với các khẩu hiệu khác. Bà Joni Ernst, ứng cử viên Cộng Hòa tại tiểu bang Iowa, đã tuyên bố nếu đắc cử bà sẽ “cấm phá thai, cấm hôn nhân đồng tính.” Bà còn dọa sẽ đàn hặc (impeach) Tổng Thống Obama nữa. Nếu bà Joni Ernst thắng thì đảng Cộng Hòa có hy vọng chiếm trên 50 ghế ở Thượng Viện; nếu bà thua thì chắc đảng Cộng Hòa chắc sẽ vẫn đóng vai thiểu số.

Cũng theo đường lối trên đây, đảng Cộng Hòa có thể đưa ra những điều luật tấn công vào các chủ trương của chính phủ Obama. Thí dụ Quốc Hội có thể giảm bớt vai trò của cơ quan bảo vệ môi trường sống, EPA. Họ có thể cắt bớt ngân sách của cơ quan này, hoặc đưa ra những điều luật nhỏ “kèm vào” một dự luật về ngân sách, chỉ cho phép các xí nghiệp năng lượng thải khí và nước độc dễ dãi hơn. Ông tổng thống sẽ phải chấp nhận điều khoản đó, hoặc phải bác bỏ, phủ quyết tất cả bản ngân sách! Nhiều vấn đề khác cũng có thể được giải quyết theo cách này, như giảm bớt quyền hành của cơ quan bảo vệ người tiêu thụ, hoặc kiểm soát các ngân hàng và định chế tài chánh. Phương pháp này đã được Dân Biểu Paul Ryan áp dụng trong hai năm qua. Ông đưa vào ngân sách quốc gia những điều khoản như giảm bớt quỹ học bổng Pell cho sinh viên vay tiền, hoặc cắt bớt trợ cấp thực phẩm (food stamps), giảm ngân sách trùng tu xa lộ, đồng thời cắt thuế suất cho nhà giầu, vân vân. Dự luật của ông Ryan được Hạ Viện (Cộng Hòa) thông qua, rồi bị tắc ở Thượng Viện (Dân Chủ). Sang năm, nếu hai viện vào tay một đảng, việc sẽ dễ dàng hơn.

Với đa số tại cả hai viện Quốc Hội, đảng Cộng Hòa có thể ảnh hưởng tới việc bổ nhiệm các thẩm phán liên bang. Tất cả đều phải được Thượng Viện thông qua. Cho nên trong hai năm tới, Tổng Thống Obama phải chọn, hoặc đề nghị những thẩm phán “vừa mắt” đảng Cộng Hòa, tức là nghiêng về phía bảo thủ; hoặc là ông tổng thống sẽ không thể bổ nhiệm một vị thẩm phán nào mới cả; trong lúc guồng máy tư pháp liên bang hiện đang thiếu thẩm phán vì thủ tục phong nhậm khó khăn. Trong hai năm tới, một thẩm phán tối cao có thể sẽ từ nhiệm, là bà Ruth Bader Ginsburg, đã 79 tuổi. Nếu đảng Cộng Hòa muốn, họ có thể trì hoãn việc bỏ phiếu chấp thuận một vị thẩm phán mới. Trong Tối Cao Pháp Viện còn lại 8 người, thì phe bảo thủ sẽ chiếm bốn, phe cấp tiến chỉ còn ba, một vị được coi là trung lập. Ðến năm 2016, nếu một ứng cử viên Cộng Hòa đắc cử tổng thống, ông hay bà ta có thể sẽ đề cử ứng viên thẩm phán tối cao thích hợp với Cộng Hòa hơn.

Nếu chiếm được cả hai viện Quốc Hội, đảng Cộng Hòa có thể tạo thêm ảnh hưởng cho cuộc bầu cử tổng thống năm 2016. Việc nhỏ là họ sẽ dùng diễn đàn Quốc Hội mở cuộc điều tra về vụ một đại sứ Mỹ bị quân khủng bố giết ở Benghazi, Libya, trong thời gian bà Hillary Clinton làm ngoại trưởng. Họ có thể kết tội bà Clinton đã che giấu tin tức về vụ này.

Nhưng diễn đàn Quốc Hội có thể được sử dụng gây những ảnh hưởng lớn hơn. Một đảng nắm quyền Quốc Hội có thể hướng dư luận cả nước quan tâm đến những vấn đề mà họ coi là quan trọng nhất; cũng là các vấn đề mà đảng có câu trả lời được dân chúng thích nhất. Vì chính Quốc Hội là diễn đàn thảo luận các vấn đề của quốc gia, mà nghị trình thì đảng đa số được quyền quyết định. Do đó, trong hai năm tới, đảng Cộng Hòa có cơ hội đưa ra những đề tài lớn, cho báo chí luôn luôn nhắc tới, và khiến dân chúng phải chú ý. Nghĩa là các đề tài trong cuộc vận động tranh cử năm 2016 sẽ do đảng Cộng Hòa quyết định! Họ có thể muốn dân chúng bàn về chuyện an ninh, quốc phòng, di dân hay hôn nhân đồng tính, họ sẽ làm cho cả nước phải chú ý đến.

Một hành động hỗ trợ được cho bất cứ ứng cử viên tổng thống nào của đảng Cộng Hòa (hiện chưa có ai nổi bật) là làm sao vô hiệu hóa hai năm sau cùng của Tổng Thống Obama. Như vậy, dân Mỹ sẽ chán luôn cả ông Obama lẫn đảng Dân Chủ. Họ có thể biểu quyết các dự luật lớn, được toàn dân chú ý, như thuế khóa, di dân, vân vân, biết trước rằng nội dung không thể được ông Obama chấp nhận. Do đó bắt buộc ông phải veto. Làm như vậy nhiều lần, uy tín của ông tổng thống dần dần xuống thấp. Ðó là chiến thuật mà đảng Dân Chủ đã làm trong hai năm sau cùng của Tổng Thống George W. Bush (2007-08)!

Nhưng các dân biểu, nghị sĩ, dù thuộc đảng nào, cũng lo cho chính họ hơn là lo cho ứng cử viên tổng thống cùng một đảng. Chúng ta cần nhớ lại rằng trong chính trường nước Mỹ, hiện tượng hai ngành hành pháp và lập pháp do hai đảng đối nghịch điều khiển là một chuyện thường tình. Ông Reagan làm tổng thống tám năm, đảng Dân Chủ kiểm soát Hạ Viện trong bẩy năm rưỡi và chiếm luôn Thượng Viện trong ba năm sau cùng; rồi tiếp tục như vậy suốt bốn năm của ông Bush (cha). Sáu năm cuối (1994-2000) ông Clinton ngồi ở Tòa Bạch Ốc còn đảng Cộng Hòa kiểm soát cả hai viện Quốc Hội. Trong bốn năm cuối của Tổng Thống Bush (Con) hai viện Quốc Hội đều do đảng Dân Chủ chiếm đa số.

Hai đảng trong hai ngành hành pháp và lập pháp vẫn có thể cộng tác với nhau. Năm 1994, Dân Biểu Newt Gingrich dẫn đầu đảng Cộng Hòa chiếm lại hai viện Quốc Hội. Ông thành chủ tịch Hạ Viện, trong khi Nghị Sĩ Bob Dole là trưởng khối đa số ở Thượng Viện. Lúc đầu, hai người cộng tác tấn công tới tấp Tổng Thống Bill Clinton. Quốc Hội thông qua các dự luật hoàn toàn vô ích vì bị tổng thống veto. Năm 1996, Quốc Hội làm chính phủ phải đóng cửa vì hết ngân sách chi tiêu. Nhưng sau đó ông Gingrich đã đổi chiến thuật. Ông cộng tác với ông Bill Clinton để hoàn thành một đạo luật cải tổ an sinh xã hội. Ðây là đạo luật dân Mỹ vẫn chờ đợi mấy chục năm nhưng hai đảng không thể nào đồng ý với nhau. Nhờ hai ngành chính phủ thuộc hai đảng khác nhau cho nên cả hai mới có dịp cộng tác như vậy. Chúng ta sẽ coi ông Obama có mời ông Clinton làm cố vấn về phương pháp cộng tác với đảng Cộng Hòa hay không.

Nhưng liệu đảng Cộng Hòa có toàn thắng, chiếm đa số cả hai viện Quốc Hội hay không? Cho đến nửa đêm ngày Thứ Ba tới, chưa ai dám nói chắc 100%.

---------------------







Cử Tri Việt Nam Trên Đất Mỹ (Giao Chỉ San Jose)





01/11/2014

Chuyện xưa, chuyện nay

Trong những năm gần đây, tại nhiều nơi trên đất Mỹ, các vị thị trưởng, dân biểu, giám sát viên, nghị viện mặc quốc phục Việt Nam, hay đeo cà vạt cờ vàng tham dự các lễ hội của cộng đồng. Bởi vì chúng ta đ ã trở thành khối cử tri quan trọng. Năm 2010, dân biểu San Jose là ông Mike Honda đã cùng chúng tôi quỳ gối bên ngôi mộ tượng trưng cho tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà, thắp nén hương tưởng niệm. Bởi vì ngoài tư cách quen biết, chúng tôi là cử tri thân hữu của ông. Mùa bầu cử năm nay, có tổ chức vận động đem mẫu phiếu bầu bằng thư vào nhà dưỡng lão giúp cho cụ già Việt Nam điền phiếu bầu cử. Cụ bà 90 tuổi ký tên để hoàn tất nhiệm vụ công dân. Cụ cũng có một phiếu tương tự như ông bà tỷ phú Bill Gate ở miền Tây hay ông bà tổng thống Obama ở miền đông Hoa Kỳ. Tất cả đều là cử tri của chính thể dân chủ. Đó cũng là điều mà tuổi trẻ Hồng Kông đang đấu tranh để đòi hỏi nhà cầm quyền Bác Kinh phải chấp nhận. Tuyên ngôn bất hủ của nhân quyền là con người sinh ra bình đẳng. Thể hiện cụ thể là mọi công dân trưởng thành phải là một cử tri. Vì ý nghĩa cao cả của chức vụ này, chúng tôi viết bài về cuộc bầu cử tại San Jose lần thứ ba. Bài viết như sau, khởi sự từ kỷ niệm đau thương 40 năm trước với các ông bà dân biểu Hoa Kỳ.

Bài học về quyền bính Hoa Kỳ

Hơn 40 năm trước, yểm trợ cho Nam Việt Nam chống cộng là chủ trương của các tổng thống Hoa Kỳ. Dân Mỹ gọi chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến của các vị tổng thống (The war of the presidents). Khởi sự tham dự vào cuộc là ông Eisenhower (53-61) nhưng quyết định ảnh hưởng quan trọng là vị kế nhiệm Kennedy (61-63); Kế tiếp là ông Johnson (63-69); Vai trò quan trọng là ông Nixon (69-74); Chấm dứt tệ hại là ông Ford (74-79).

Xin nhắc lại vắn tắt 1 vài dữ kiện như sau:

Thời kỳ tổng thống Eisehower, Việt Nam chia đôi 1954. Tổng thống Ngô đình Diệm là thượng khách của Hoa Kỳ. Chỉ vài năm sau tổng thống Kennedy vẫn nỗ lực giúp miền Nam nhưng lại là người trách nhiệm về cái chết của ông Diệm.

Tiếp tục bảo vệ miền Nam, tổng thống Johnson đem quân vào chiến đấu trực tiếp và oanh tạc miền Bắc. Chiến tranh khốc liệt nhưng không có kết quả.

Ông Nixon lên cầm quyền chủ trương Việt Nam hóa, tấn công mãnh liệt nhưng không phải để chiến thắng mà để rút lui. Sau cùng tổng thống Ford hoàn toàn tùy thuộc vào quốc hội và bỏ rơi miền Nam.

Trong suốt 22 năm từ 1953 đến 1975 quốc hội Hoa Kỳ không bao giờ có ý kiến thống nhất và quyết định trong chiến tranh Việt Nam. Quan điểm lúc tả lúc hữu, khi trồi khi sụt. Miền Nam Việt Nam hoàn toàn không có tiếng nói trực tiếp hay gián tiếp trong quốc hội Mỹ. Không ảnh hưởng được các dân biểu và thượng nghị sĩ. Vì vậy tồn tại để nhận yểm trợ của Hoa Kỳ trên 20 năm thực là may mắn.

Đầu tháng 4-1975 phái đoàn quốc hội Hoa Kỳ thăm Sài Gòn. Sẽ có quyết định sau cùng. Bộ tổng tham mưu VNCH chuẩn bị đón ông bà dân biểu đến nghe thuyết trình quân sự. Dưới sân cỏ trưng bầy các vũ khí tối tân của Nga Tầu viện trợ cho Bắc Việt. Khối Cộng chẳng cần tham khảo quốc hội đã giúp Hà Nội tối đa. Sài Gòn thiếu quân viện chẳng quen biết dân biểu nào mà chạy thuốc.

Chúng tôi chuẩn bị biểu đồ thống kê với hình ảnh các đường biểu diễn viện trợ quân sự đi xuống, tử sĩ và thương binh đi lên. Xăng không chảy thì máu phải chảy. Đại tướng tổng tham mưu và các tướng tá đứng trên hành lang tòa nhà chính chuẩn bị đón khách. Chương trình đã dự trù đúng giờ, nhưng đoàn xe của dân biểu Mỹ chạy ngang qua mà không ngừng lại. Đi vào cổng số 1 phía trước rồi ra thẳng cổng số 2 phóng lên tổng y viện Cộng Hòa. Quốc hội Mỹ chẳng coi chính quyền miền Nam có ký lô nào. Dù là dân sự hay quân sự. Bởi vì chúng ta không phải là cử tri của Mỹ. Chúng ta cũng không có người Việt nào đang là công dân Mỹ tại Hoa Kỳ. Chúng ta không phải là cử tri để đẻ ra quốc hội.


H
c bài Do Thái. Sau 30 tháng 4-1975 dân di tn Vit Nam qua M. Theo giy t M ch nhn v con và thân nhân quyến thuc người M, nhân viên s M hay công nhân trong các hãng thu ca Hoa K. Trong hàng ngũ quân cán chính, lệnh riêng không có văn bản chỉ cho di tản từ cấp tướng, các bộ trưởng, v.v…

Tính theo dự trù của tổng thống Ford, sẽ có chừng 75 ngàn người hợp lệ di tản. Thực sự cuộc ra đi đã không theo đúng giấy tờ Mỹ. Vào những ngày giờ sau cùng dân ta không phân biệt giai tầng xã hội và xuất xứ chính trị. Cứ lênh đênh trên biển là vớt. Riêng đoàn tàu hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã chuyên chở 30 ngàn quân dân chính vào đất Mỹ. Đa số không theo tiêu chuẩn của ông Ford. Chẳng ai có giấy tờ, toàn đi theo số tử vi.

Chúng tôi họp mặt lần đầu với các di dân Do Thái tại San Francisco. Nghe ông trùm Do Thái tóc bạc diễn giả chỉ dạy dân tứ xứ sắc tộc bài học căn bản. Hãy an cư, lạc nghiệp và sau cùng là cử tri. Con đường xây dựng dân sinh cộng đồng. Con đường phục quốc, dựng nước và kiến quốc phải đi theo lối đó.

Con đường mà Do Thái đã đi hàng trăm năm qua cho đến khi khuynh đảo quốc hội, tư bản, báo chí Hoa Kỳ như hiện nay. Diễn giả lấy dân Việt Nam tỵ nạn làm thí dụ. Hãy tập trung về 1 nơi. Làm thành 1 cộng đồng, thành lập 1 ghetto. Rồi đông dân hưởng trợ cấp sẽ đẻ ra cán sự. Làm 2 gióp sẽ có địa ốc giúp mua nhà, đau ốm sẽ có bác sĩ và kiện tụng sẽ có luật sư. Mở trường Việt ngữ, sinh con đẻ cái. Có học trò sẽ có phụ giáo, mở hãng sẽ có kỹ sư. Mở tiệm ăn sẽ có khách. Ra báo sẽ có độc giả. Radio TV sẽ có khán giả. Khi đủ 5 năm sẽ vào quốc tịch. Có quốc tịch là có đoàn tụ. Quan trọng nhất là ghi danh lên chức cử tri. Khởi đầu 1 khối cử tri nhỏ, rồi lớn dần sẽ có nghị viên, sẽ có thị trưởng. Rồi thì tổ chức văn nghệ hô hào đi bầu...

Thính giả hỏi diễn giả, câu hỏi đưa ra vào khoảng tháng 4-1976 là con đường bao xa? Diễn giả cho biết Do Thái đi mất 100 năm. Việt Nam bây giờ con đường xa như thế phải mất 1 phần tư thế kỷ tức là 25 năm. Ngày nay sắp đến tháng 4 năm 2015, dường như chúng ta phải mất gần 40 năm mới đạt được. Như dù muộn nhưng mục tiêu cử tri gốc Việt đã đạt được rồi. Xin lấy chuyện San Jose làm thí dụ.

Cuộc tranh cử thị trưởng San Jose

Hội ái hữu không quân Bắc Cali tổ chức đêm không gian hội ngộ vào chủ nhật tuần qua. Ông giám sát viên Dave Cortese đeo cà vạt cờ vàng đi từng bàn bắt tay 500 quan khách. Với 10% dân số là người Việt, ông Dave đã sớm biết sự quan trọng của khối cử tri Việt từ 20 năm qua. Ông cũng đã từng thăng trầm nhiều phen trong thế giới nghị trường. Trầm lặng, bảo thủ, kiên nhẫn và sẵn sàng thỏa hiệp, ông có nhiều hy vọng sẽ vào chung kết để trở thành vị thị trưởng của kinh đô điện tử thế giới. Người Việt tại đây đã biết rõ sự quan trọng của vai trò cử tri và sẽ xử dụng lá phiếu xứng đáng cho Dave Cortese. Trong khi đó đối thủ của Dave, ông Sam trẻ hơn mười mấy tuổi, trải qua gần 8 năm nghị viên San Jose lần này vào chung kết tranh ghế thị trưởng. Sau kết quả bầu sơ khởi, Dave dẫn trước, Sam thứ nhì. Thứ ba là cô phó thị trưởng gốc Việt Madison. Nay chỉ còn mấy tháng sau cùng, anh Sam nhìn ra được yếu tố cử tri gốc Việt. Đây là khối bản lề sẽ quyết định khi chiến trường đang ngang ngửa. Sam bỏ ra khá nhiều tiền vận động báo chí, radio, TV và thư tín Việt Ngữ. Nỗ lực chinh phục cử tri gốc Việt. Hai chiêu khá đặc biệt là ông ra tuyên ngôn 10 điểm cam kết sẽ thi hành giấy trắng mực đen trực tiếp cho nhu cầu của cộng đồng Việt Nam. Có thể nói là tất cả cho Việt Nam, vì Việt Nam và bởi Việt Nam. Chiêu thứ hai là đưa 1 nghị quyết cấm cửa cộng sản đến San Jose đã được hội đồng thành phố San Jose đồng chấp thuận. Các nhà bình luận tùy theo quan điểm có thể nhận định khác nhau. Phe này có thể hoan nghênh vì sáng kiến xây dựng. Phe kia cho là mua chuộc giờ chót để lấy phiếu. Ý kiến khác biệt, bất khả tranh luận. Tuy nhiên điểm đáng lưu ý ở đây là yếu tố cử tri gốc Việt đã thực sự trở thành quan trọng.

Tại San Jose kỳ này. Dù là Sam hay Dave làm thị trưởng cử tri Việt Nam cũng đóng vai trò quan trọng. Tuy nhiên là cử tri mới quan trọng 1 nửa. Đi bầu mới thực sự quan trọng đủ 100%. Cử tri tôi đã bỏ phiếu bầu khiếm diện cho ông Dave, bạn cũ 20 năm. Nhưng tôi tán thưởng nỗ lực của Sam. Dù là hơi muộn, dù là chỉ muốn lấy phiếu, Sam cũng biết tôn trọng ý kiến của cử tri gốc Việt. Kỳ này chúng tôi để cho Dave đi hết đường trần. Tám năm nữa nếu Sam trở lại, và tôi vẫn còn là cử tri, tôi sẽ bầu cho Sam, nếu 10 điều anh cam kết mà thiên hạ chưa hoàn tất. Nhân đây, với tư cách cá nhân và cơ quan, xin thưa thẳng với quý vị thân hữu. Suốt 35 năm sinh hoạt tại địa phương chúng tôi chưa hề nhận đồng xu cắc bạc nào từ các vị dân cử dù gián tiếp hay trực tiếp. Ngay cả Viêt Museum là niềm hãnh diện Việt Nam cũng không hề có một đồng tài trợ của thành phố San Jose. Duy chỉ có ông bạn già Pete McHugh giúp cho phương tiện làm cầu thang cho xe lăn. Chấm hết.

Bầu cho người nào.

Vẫn câu hỏi cũ được hỏi đi hỏi lại nhiều lần, tôi xin trả lời để quý vị cử tri tùy tiện.

Ghế thị trưởng San Jose tôi bầu cho ông Dave vì khả năng, vì tình nghĩa và vì tin vào kinh nghiệm lãnh đạo quản trị quá khứ nên dành cho tương lai San Jose. Nghị viên khu 7 tôi bầu cho luật sư Tâm. Nếu không có người Việt Nam giữ ghế khu 7, cộng đồng Việt Nam sẽ mất cơ hội có được 1 nghị viên. Tranh cử khu khác rất khó, chỉ còn hy vọng khu 7. Nếu mất địa phương này, chắc chắn sẽ mất luôn lâu dài về sau.

Về đại diện dân biểu San Jose, chúng tôi bầu cho bà Zoe Lofgren. một nhà đấu tranh số 1 cho dân quyền và nhân quyền tại Mỹ và Việt Nam. Bà là 1 ân nhân của tỵ nạn và di dân. Chức vụ thống đốc tôi bầu cho các vị đương nhiệm. Người nào đang ở trong chức vụ mà không có vấn đề, ta nên tiếp tục tín nhiệm.

Trường hợp dân biểu ông Mike Hoda cũng như vậy. Xin các bạn ta ở trong khu vực phía Bắc San Jose hãy giữ ông bạn vàng Mike Honda cho quốc hội Mỹ. Đối thủ của ông tuy nói năng ngon lành và tiền bạc khá nặng nhưng rồi đây vào việc sẽ không biết ra sao.

Xa hơn nữa ở miền Bắc, xin các cử tri Việt Nam hiếm hoi, hãy đi bầu và bầu cho ông thẩm phán Phan quang Tuệ.

Cử tri Việt Nam tại Hoa Kỳ và đặc biệt tại Cali ngày nay là 1 thành phần lịch sử rất quan trọng.

Bốn mươi năm trước, chúng ta mất nước vì quốc hội Mỹ coi chúng ta không ra gì, vì chúng ta không phải là cử tri.

Hãy là cử tri đi bầu, quốc hội Mỹ phải lắng nghe và ta sẽ đấu tranh dành được tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Hãy là cử tri và đi bầu, con đường duy nhất để đi tới. Khi bạn đi bầu, bạn bình đẳng với Bill Gates và Obama. Trên thế giới ngày nay, thiên hạ liều chết để được như các bạn. Các ngài cử tri Hoa Kỳ.

Giao Chỉ, San Jose