Tuesday, July 16, 2019

CÔNG TY DỆT MAY CHO NIKE RỜI VIỆT NAM SAU KHI RA KHỎI TRUNG HOA (Cindy Wang – Bloomberg)






DCVOnline dịch
Posted on July 15, 2019 by editor

Hãng may dệt Eclat có thể đầu tư vào Indonesia hoặc Campuchia thay vì Việt Nam. Hung Cheng-ha , Chủ tịch Eclat, cho biết, khách hàng của Eclat không muốn có cơ sở sản xuất tại một quốc gia

Hung Cheng-hai . Bloomberg

Không có nhiều địa điểm an toàn là chuyện bình thường trong nền thương mại toàn cầu hiện nay.

Đó là kinh nghiệm Công ty dệt Eclat đang trải qua. Công ty cung cấp quần áo thể thao cho Nike Inc. và Lululemon Athletica Inc. đã rời Trung Quốc vào năm 2016 vì điều kiện sản xuẩ ở đó không còn lý tưởng nữa, và đã quyết định chuyển sang sản xuất tại Việt Nam. Hiện nay, khi chiến tranh thương mại toàn cầu đang căng thẳng, Eclat lại thấy mình dễ bị thiệt hại và cần phải ra khỏi Việt Nam. Chủ tịch Eclat Hung Cheng-hai nói trong một cuộc phỏng vấn,

“Đánh giá của chúng tôi theo tình hình toàn cầu, điều quan trọng nhất hiện nay là đa dạng hóa. Khách hàng cũng muốn chúng tôi đa dạng hóa và không muốn những cơ sở sản xuất chỉ ở một quốc gia. Hiện nay chúng tôi sản xuất 50% hàng may mặc tại Việt Nam, như vậy chúng tôi đa dạng không đủ.” Hung Cheng-hai

Căng thẳng thương mại gia tăng giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa đã làm gián đoạn chuỗi cung toàn cầu, buộc các công ty phải đưa nhàn máy sản xuất ra khỏi Trung Hoa và đi đến các quốc gia khác như Đài Loan, Việt Nam và Bangladesh. Nhưng với việc Donald Trump vừa trở nên cứng rắn đối với Việt Nam, gọi nước này là quốc gia lợi dụng thương mại lớn nhất và vừa đánh thuế nhập cảng cao hơn, 400%, đối với thép tại đây, những công ty sản xuât đang thấy rằng  không có quốc gia nào đủ an toàn tránh được thuế nhập cảng để có thể là trung tâm cung ứng toàn cầu.

Eclat hiện đang tìm cách xây dựng nhiều trung tâm sản xuất nhỏ hơn ở khu vực, để có thể phục vụ khách hàng nhanh hơn. Chủ tịch Eclat nói công ty sản xuất dệt may này sẽ không xét đến việc lập thêm nhà máy hoặc mở rộng tại Việt Nam trong ba năm tới. Ông cho biết thêm,

Thay vào đó, Eclat sẽ đầu tư vào các cơ sở mới ở các quốc gia Đông Nam Á như Indonesia hoặc Campuchia. Họ dự định ​​sẽ đầu tư 80 triệu đô la để thiết lập 120 dây chuyền sản xuất trong khu vực; hội đồng quản trị Eclat sẽ quyết định các địa điểm cụ thể vào cuối năm nay.

Cổ phiếu Eclat đã tăng 3,5% vào thứ Hai – bước nhảy lớn nhất trong hơn hai tháng – vượt xa mức tăng 0,5% của chỉ số Taiex ở Đài Loan.

Helen Chien, người phân tích của Daiwa tại Đài Bắc cho biết, Eclat đa dạng hóa trước các công ty cùng ngành, mang lại lợi thế cạnh tranh của họ trong chuỗi cung ứng, và mang lại hiệu quả tốt cho tương lai lâu dài.

Kế hoạch B

Mặc dù Hoa Kỳ và Trung Hoa đã mở lại các cuộc đàm phán để đi đến thỏa thuận, nhưng ngày càng có nhiều dấu hiệu cho thấy chuỗi cung ứng toàn cầu – từ lâu đã dựa vào Trung Hoa là nơi sản xuất cho thế giới – đang biến dạng vĩnh viễn. Intel Corp cho biết họ đang xét lại chuỗi cung ứng toàn cầu của mình, trong khi Apple Inc. và Amazon.com Inc. nằm trong số những hãng được cho là đang hập Kế hoạch B.

Giám đốc điều hành Li & Fung Ltd. Spencer Fung. Bloomberg

Nhưng sự vội vã di chuyển sang những quốc gia châu Á lân cận cũng đang đạt đến điểm bão hòa. Spencer Fung, giám đốc điều hành của Li & Fung Ltd., công ty cung cấp hàng tiêu dùng lớn nhất thế giới, nói với Bloomberg hồi đầu tháng. “Ví dụ, Việt Nam đã đầy ngập, đã quá đủ.”

Eclat thoát khỏi thuế xuất cao hơn của Hoa Kỳ vì đã đóng cửa cơ sở tại Trung Hoa vào năm 2016 do thiếu nhân lực địa phương. Theo Hung Chen-hai,

“Thời đại của hàng ‘Làm tại Trung Hoa’ đã kết thúc từ hơn 5 trước, vì những công nhân trẻ Trung Hoa — sản phẩm của chính sách Một con —  không còn thích làm việc trong nhà máy. Chúng tôi sẽ thận trọng khi đầu tư vào Trung Hoa và sẽ không bỏ tiền vào các doanh nghiệp phải dùng quá nhiều nhân công.”
Hung Cheng-hai

Theo Rae Hsing, người phân tích của Cathay Securities tại Đài Bắc, phân tán chuỗi cung ứng sẽ làm giảm bất kỳ rủi ro thuế nhập cảng nào đối với Eclat và thậm chí trong dài hạn có thể giúp nó giảm được chi phí.

Nhân viên làm việc trong phòng sản xuất mẫu của Eclat tại Đài Bắc. Bloomberg

Chiến lược của Eclat, dường như đang có hiệu quả; công ty này báo cáo lợi nhuận tăng 44% trong năm 2018 so với một năm trước đó. Cổ phiếu của nó đã tăng 13% trong năm nay.

Hung Cheng-hai xem linh hoạt là chìa khóa thành công. Ví dụ, sự bất ổn vì thuế nhập cảng đã gây khó khăn cho khách hàng khi xếp đặt chuỗi cung ứng, khiến họ phải thận trọng hơn trong việc đặt hàng. Eclat đã thích nghi bằng cách giao hàng nhanh hơn. Sự sẵn sàng uyển chuyển sẽ giúp công ty dễ dàng đối phó với những bất ngờ hơn. Ông nói,

“Nếu điều này thật đáng lo ngại, thì chúng ta cũng cần phải lo đến việc đầu tư ở Ấn Độ hay Mexico. Nhưng sẽ chẳng khi nào hết chuyện để lo ngại.”

© 2019 DCVOnline
Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net

*
Nguồn: 
July 14, 2019, 5:00 PM EDT .  Updated on July 15, 2019, 2:31 AM EDT





CHUYỆN KỂ ĐI THĂM TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM (Nguyễn Thu)




16/07/201

Có 3 bà trong số 20 người đi cùng thân nhân của TNLT Trương Minh Đức, là bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vừa mới mổ xong, từ trong Nam ra nhà tù số 6 Thanh Chương, Nghệ An để thăm chồng, đang cùng với các bạn tù khác tuyệt thực, phản đối việc bị gỡ quạt điện trong lúc thời tiết khắc nghiệt nhiệt độ bên ngoài 40 độ C huống gì trong phòng giam!

Đoàn người đi thăm tù nhân

Họ tường thuật lại nội vụ bị quản giáo, công an, tù hình sự và đặc biệt là công an giả danh côn đồ (tất cả khoảng 50 tên) dối gạt, xé lẻ rồi hợp lực tấn công tàn bạo, bất kể trẻ già, nam nữ, không chừa một ai! Riêng mấy người nam và một phụ nữ bị tấn công dữ dội, như hình đã phổ biến. Bị đập điện thoại, cướp điện thoại, ví tiền…

Cả 3 bà kể lại đều có nội dung khá giống nhau, dù mỗi bà một trường hợp. Đó là một toán 4, 5 người từ phía Nam ra, số còn lại từ phía Bắc vô. Mấy đoạn videos rất ngắn được quay chớp nhoáng giữa lúc hỗn loạn đã minh chứng là 3 bà đều kể sự thật.



[3] fbclid=IwAR0xxmbxY3eIh6vOqVxc1Xk3vjnIcfMvF0_FKPEwQatwhy2UkACC4ZAKNYE



Tuy nội vụ xảy ra ở Thanh Chương, Nghệ An (ngay tại quê hương “học tập và làm theo lời bác!”) khá xa thành phố nhưng bản chất vấn đề lại từ Trung ương. Vì nếu Trung ương không chủ trương thì chắc chắn không thể có những 50 tên tụ họp, mượn danh côn đồ, dám coi thường luật pháp đến như vâỵ.

Cho nên phải hiểu đây là chủ trương của đảng đối với người yêu nước khi chụp cho họ cái mũ “phản động”!

Cái mũ mà đảng muốn chụp cho bất cứ ai thì quá dễ. Nhưng nhân danh “chính phủ” mà hành động ám muội, dùng công an (vốn dĩ là cơ quan thi hành luật pháp) như thế thì tự nó đã nói lên bản chất cực kỳ phản động của chế độ, chỉ vì sợ hãi nên hành động điên rồ!
Liệu sự phản động cực độ như vậy có thể tồn tại không?

Từ hơn nửa thế kỷ trước, ngày đó chuyện kỳ thị người da đen ở Mỹ hãy còn là luật! Luật không cho người da đen được bình đẵng với người da trắng. Từ vào công viên, đi xe buýt, cho đến không được vào đại học của người da trắng. Điển hình năm 1962, James Meredith, người da đen bị đại học da trắng Missisippi từ chối nên cuối cùng Liên bang phải dùng cả 500 lính để bảo vệ học sinh nầy được đến trường!

Từ một vài hình ảnh đơn lẻ đó dần dần đã trở thành biểu tượng của công cuộc tranh đấu nhân quyền mà đỉnh điểm là Mục sư Luther King bị ám sát. Từ đó lịch sử Mỹ sang trang. Nước Mỹ hàng năm đã có ngày nghỉ lễ để tưởng niệm ông, là ngày Thứ Hai, tuần lễ thứ 3 hoặc 4 của tháng Giêng. Đến ngày nầy người da đen khắp nước Mỹ được nghỉ. Họ tổ chức diễn thuyết, biểu diễn nhiều tiết mục ngoạn mục trên đường phố để vinh danh ông, cũng là vinh danh về nhân quyền. Và nước Mỹ đã có tổng thống da đen.

Người yêu nước VN hiện công khai chống đối chế độ, vì chế độ chỉ ưu tiên quyền lợi cho đảng viên, đi ngược lại nguyện vọng của dân tộc, kể cả thông đồng với giặc để bảo vệ đảng. Đầu tiên và căn bản là phải có sự bình đẵng giữa quyền và lợi của đảng viên với dân. Đảng cộng sản không thể tự viết Điều 4 Hiến Pháp giành quyền lãnh đạo toàn diện đất nước.
Quân đội, công an phải phi đảng phái, chỉ có nhiệm vụ bảo vệ an ninh lãnh thổ và trật tự xã hội chứ không phải ưu tiên bảo vệ đảng.

Vì sự bất bình đẵng cốt lõi nầy nên người VN yêu nước cho dẫu hiện tại bị chụp mũ “phản động”, cho dẫu bị cô thế, bị đàn áp dã man (như chuyện vừa xảy ra) nhưng từng bước nhứt định sẽ thành công. Cũng như người da đen ở Mỹ đã thay đổi được nước Mỹ.

Đất nước VN phải là của toàn dân chứ không phải của riêng của đảng viên, phe nhóm và đảng CSVN. Thử hỏi chỉ có 4 – 5 triệu đảng viên liệu có thể thắng được hơn 90 triệu người còn lại (?) trong lúc biến cố da đen ở Mỹ vào thời điểm 1960 thì có 88.6% da trắng nhưng chỉ có 10.5 % da đen (!) và hiện tại đang là văn minh của thế kỷ 21 với dòng thác thông tin internet?

(16/7/2019)

-----------------------------

XEM THÊM

15/07/2019





TÁC HẠI CỦA "TƯ DUY LỆNH MIỆNG" ! (Nguyễn Ngọc Già)




Nguyễn Ngọc Già
2019-07-16

Năm xưa, 64 người lính Việt Nam đã trở thành "bia sống" cho Trung Cộng nã đạn tại Gạc Ma - Trường Sa.

Ảnh minh họa: Ông Lê Đức Anh đang an ủi thân nhân cố thủ tướng Võ Văn Kiệt ngày 14/6/2008. AFP

Sự tàn ác "trời không dung đất không tha" của Trung Cộng, do CSVN "góp tay" rất lớn, trong đó vai trò của Lê Đức Anh - lúc bấy giờ trong tư cách Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng - mang tính quyết định. Theo ông Lê Mã Lương,  Lê Đức Anh đã  "truyền lệnh miệng" cho người lính VN không được phép chiến đấu.

Tai hại ghê gớm chính là chỗ đó!

Càng khủng khiếp hơn nhiều lần, bởi lịch sử vốn là môn khoa học, nên không thể dung chứa"sự mờ ám" trong đó. Đã là khoa học, tất cả phải có đầy đủ căn cứ và bằng chứng. Và cũng chính vì lẽ đó, dù có muốn, cũng loại trọng không thể buộc Lê Đức Anh phải chịu trách nhiệm về hành vi phản bội dân tộc do y gây ra, dù tội phản bội Tổ Quốc được quy định hẳn hòi trong Bộ Luật Hình Sự và thuộc tội!

Những ngày này, bãi Tư Chính - quần đảo Trường Sa đang bị Trung Cộng uy hiếp. Không một dòng tin nào hiện ra trên các báo đài của CSVN, trong khi lòng dân "như thiêu như đốt"!

Chắc chắn tất cả các báo đài đã nhận được "lệnh miệng" ở những kẻ nắm chức vụ cao nhất trong Bộ Chính Trị ĐCSVN. Ai đã ra "cái lệnh miệng" đó?

Thật đáng lên án cho những kẻ nào đã "truyền lệnh miệng". Bởi "di họa" để lại từ "lệnh miệng" là không tài nào quy nổi trách nhiệm mà vốn buộc phải có những con người cụ thể nhận lãnh hình phạt, dù nặng hay nhẹ!

Và cũng thật đáng chê trách những kẻ đã phục tùng "lệnh miệng", bởi họ, dường như trở thành những cỗ máy vô tri vô giác, trước vấn đề an nguy của cả quốc gia gần trăm triệu người!

"Tư duy lệnh miệng" làm cho biết bao vụ án "kinh thiên động địa" rơi vào ngõ cụt, kể từ khi CSVN "cướp chính quyền" và áp đặt ách cai trị bạo ngược lên toàn dân tộc VN.

"Tư duy lệnh miệng" xói mòn và tàn phá khốc liệt "tính trách nhiệm" trong mỗi con người Việt Nam trên mọi lãnh vực, không chỉ trong lãnh vực bảo vệ chủ quyền biển đảo.

"Tư duy lệnh miệng" biến con người trở nên đớn hèn, bạc nhược, vong thân, vong bản và từ đó dẫn đến vong quốc!

Kẻ thích "tư duy lệnh miệng" là những kẻ vô học, vô trách nhiệm, chà đạp luật pháp và các chuẩn mực văn minh của loài người.

Những kẻ yêu chuộng "tư duy lệnh miệng" là những con người tôn thờ "bạo quyền" và chúng hằng tin "bạo quyền" là phương cách duy nhất hiệu quả để quản trị quốc gia, trong khi không thấy được những tác hại khôn lường do "tư duy lệnh miệng" gây ra!

Không cần đề cập những vụ án thuở "xa xưa" của người CSVN, bởi những tấm gương tày liếp như; Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Nhôm v.v... vẫn còn nóng hổi.

Tôi cũng từng vấp phải "tư duy lệnh miệng"!

Khoảng năm 2006, Đài Truyền Hình Tp.HCM (HTV) xây dựng cột antenna với độ cao 252m để thay thế cột cũ (cao 125m) do chế độ VNCH để lại. Đây cũng là lần đầu tiên, trên toàn quốc, cần có 1 cột antenna đáp ứng nhu cầu vào lúc bấy giờ. Hợp đồng được ký giữa HTV và nhà sản xuất Hoa Kỳ.

Mọi việc tiến hành suôn sẻ và khá nhanh chóng với nền hành chính trì trệ, bởi HTV luôn được "ưu ái và dòm ngó kỹ lưỡng" vì vai trò quan trọng của nó!

Khi cột antenna được dựng lên khoảng trên 100m, một hôm, Tổng Giám đốc thời bấy giờ - Huỳnh Văn Nam (con trai của người được gọi là "thi tướng" Huỳnh Văn Nghệ), lúc đó đang đi công tác tại Mỹ, gọi điện cho tôi và... "truyền lệnh miệng": Tạm ngưng thi công!

Sau phút choáng váng, tôi hỏi lý do phải tạm ngưng.

Ông Huỳnh Văn Nam cho biết, Nguyễn Văn Đua (lúc bấy giờ là Phó bí thư thường trực Thành ủy Tp.HCM) cũng... "truyền lệnh miệng" trực tiếp với lý do: Trong mắt Ba Đua, cột antenna chỉ "cao cỡ đó mà rung lắc dữ quá"! Ba Đua sợ nó...sụp, khi đạt đến độ cao theo thiết kế (!).

Sau một ngày suy nghĩ, tôi quyết định để bên thi công tiếp tục công trình trong lặng lẽ. Tôi dặn viên chỉ huy trưởng công trình người Mỹ: Ông cứ làm việc bình thường. Bất cứ ai nếu xuống gặp ông, hãy nói với họ làm việc với tôi.

Công trình thi công đúng tiến độ theo hợp đồng. Trong khoảng thời gian đó, cũng không có bất kỳ một nhân vật nào ở Thành Ủy hay UBNDTP hoặc Sở Xây Dựng, Sở KH & ĐT v.v... xuống "dòm ngó"!

Chừng khoảng 2 tháng sau, ông Huỳnh Văn Nam về Việt Nam. Tôi chủ động gọi điện và báo là công trình đã hoàn thành, chờ nghiệm thu và khánh thành.

Ông Nam trố mắt kinh ngạc và trầm ngâm: Tại sao anh biểu em ngưng mà không nghe?

Tôi "giả điên" mà rằng: Ủa?! Anh có dặn hả anh? Thiệt tình em không nhớ!

Lúc này thì ông Nam không còn giữ bình tĩnh nữa và gay gắt: Ông Ba Đua sẽ "kỷ luật" tất cả, kể cả tao và mày!

Tôi thủng thẳng hồi đáp:
Anh đừng lo! Ổng ra "lệnh miệng", có bằng chứng đâu mà ngại. Lời nói "gió thoảng mây bay" thôi anh! Nhưng công trình mà ngưng là anh "chết" và em là người "chết chung" [*], bởi hợp đồng đã ký rồi. Mọi việc đã được tính toán kỹ lưỡng và thỏa thuận (thời gian thi công, các sự cố xảy ra, thời hạn bảo trì - bảo hành, thanh toán v.v... kể cả phạt tiền nếu lỗi do bên A hay bên B gây ra làm công trình chậm trễ).

Nếu công trình giả sử "sụp" thì "thằng Mỹ" nó chịu, anh không cần lo. Cái đáng lo là dừng theo "lệnh miệng" thì ông Ba Đua có bỏ tiền ra đền không? Anh và em lấy tiền đâu mà đền? Tiền đô đó anh! Không đùa giỡn được đâu!

Cuối cùng, cột anntenna 252m nghiệm thu và khánh thành đúng như mong muốn.

Kết

Người CSVN nên giật mình về "tư duy lệnh miệng", bởi cũng cần nhắc lại câu ca dao:

Trăm năm bia đá cũng mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ

"Bia miệng" sẽ được "trao tặng" cho những kẻ nào ưa thích "lệnh miệng" là vậy!
______________

Nguyễn Ngọc Già

Giải thích: Tại sao NNG bị "chết chung".Vì hợp đồng "kiểu CS" luôn có người "ký nháy" trước khi được ký chính và đóng dấu. Lý do? Để khi có sự cố gì xảy ra thì "người ký nháy" sẽ phải "đưa đầu" ra chịu trước hết! "Ký nháy" là "đặc sản" của CSVN - độc nhất vô nhị trên thế giới!




SỰ NGUỴ BIỆN CỦA ÔNG HOÀNG HẢI VÂN (Nguyễn Trung Bảo)





Trong bài viết của Hoàng Hải Vân về sự kiện ở bãi Tư Chính, câu chữ đá nhau chan chát từ trên xuống dưới với nhiều lỗi nguỵ biện mà vì đó đã khiến ông ấy phải viết ra những điều đi ngược với các nguyên tắc của nghề báo. Kể từ sau bài viết này, với tôi, ông Huỳnh Kim Sánh (có bút danh Hoàng Hải Vân) tuyệt đối không phải là nhà báo. Ông đã chọn cho mình vị trí của một tuyên truyền viên.

Ngay trong khổ đầu tiên của bài viết, ông Sánh khẳng định “nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính cứu nước”. Đây là một lối viết xách mé thiếu sự lương thiện và “dán nhãn” cho những người đang lên tiếng trên mạng về sự kiện Tư Chính nhằm tạo ra ấn tượng họ chỉ là những người chỉ “cào bàn phím” – như cách nói quen thuộc của các dư luận viên, chứ không trả lời được những điều mà người ta đưa ra.

Lối viết này là sự tấn công cá nhân, loại nguỵ biện thấp kém nhất trong các loại nguỵ biện, cách mà các dư luận viên cấp thấp thường dùng để phô bày sự kém cỏi của trí óc. Ông Sánh, trong các bài viết của mình, thường dẫn các tư tưởng triết học Đông – Tây kim cổ, lại dùng ngay cách nguỵ biện thấp kém này ngay trong phần mở đầu bài viết, điều ấy cho thấy gì? Cho thấy ông ta chỉ dùng chữ nghĩa để loè bịp thiên hạ chứ những tư tưởng triết học cao đẹp này không thấm được vào ông ấy.

Trong phần tiếp theo, ông khẳng định có sự thật rằng tàu thăm dò của Trung Quốc đang thăm dò dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam. Ông cũng dẫn luật Biển về Vùng Đặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ). Từ đó, ông cho rằng việc khai thác dầu khí của tàu Trung Quốc đã bị “ta giám sát” và sự giám sát ấy là “chuyện quân sự báo chí cần gì phải biết”.

Đây chính là lối nguỵ biện kết luận ẩu thường thấy ở những dư luận viên có chút đầu óc, ông khá hơn ở đoạn này, dùng để bịp thiên hạ sau khi tung ra một mớ xà bần kiến thức góp nhặt.

Đúng là theo luật Biển, tàu bè được phép đi qua lại trong EEZ nhưng như ông ta đã khẳng định, tàu Trung Quốc đến để khai thác dầu khí. Do đó, việc giám sát thế nào đối với những xâm phạm vào EEZ của Việt Nam thì bất kỳ người dân nào cũng có quyền được biết. Không ai đòi hỏi báo chí phải đưa tin kế hoạch tác chiến, trực chiến, hay biện pháp can thiệp cụ thể. Đó là những bí mật quân sự mà luật đã nghiêm cấm báo chí thông tin.

Tuy nhiên, đưa tin rằng có sự xâm phạm của tàu Trung Quốc đối với EEZ của Việt Nam và hoạt động can thiệp của lực lượng chấp pháp Việt Nam là điều mà bất kỳ nhà báo nào cũng phải thực hiện. Từ chối điều đó là từ chối trách nhiệm đưa tin của nhà báo. Cố dùng sự nguỵ biện để lu lấp đi việc ấy rồi kết luận ẩu “báo chí cần gì phải biết” là tự nhận vai trò của một tuyên truyền viên.

Không chỉ vậy, ông Sánh còn công khai hạ nhục những chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam khi gọi họ là “mạ thủ” tức bọn chuyên đi chưởi bới trêu tức đối phương. Những cảnh sát biển Việt Nam đang căng mình đối đầu với lực lượng mạnh hơn mình, đối diện với sinh tử để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của tổ quốc, họ tuyệt đối không phải là lực lượng thấp hèn chỉ biết đi chửi bới nhục mạ đối phương. Họ, dù danh nghĩa là lực lượng bán quân sự nhưng ai cũng biết lực lượng này được biên chế như một binh chủng thuộc quân chủng hải quân, có phương án tác chiến – can thiệp và bảo vệ biển đảo của tổ quốc. Tuyệt đối không thể có chuyện “mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái” hay “vung ‘cac’ vung ‘lon’ lên tàu chúng nó” như cách ông Sánh hạ nhục họ.

Ông Sánh nhiều lần khoe từng là lính nhưng với khổ cuối trong bài viết của ông thì tôi đề nghị Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển phải có ý kiến chính thức về điều xằng bậy mà ông ta cố ý gán ghép cho lực lượng này. Không cần là luật sư, tôi cũng nhận ra dấu hiệu vi phạm điều 258 Bộ luật Hình Sự trong bài viết của ông Sánh “lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của tổ chức và cá nhân” ở đây cụ thể là danh tiếng của lực lượng Cảnh sát biển, là danh dự của những chiến sĩ Cảnh sát biển đang chiến đấu bảo vệ biển đảo.

Ông Sánh tuyệt đối không còn là nhà báo. Không phải bởi ông đã bị rút thẻ nhà báo. Một nhà báo không được công nhận bởi cái thẻ do nhà nước cấp. Một nhà báo được công nhận bởi bài viết và bị phủ nhận cũng bởi bài viết.

Trung Bảo

Ps: Chắc chắn ông Sánh sẽ block tôi sau bài viết này. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì vì tôi đã unfriend ông ta từ lâu khi thấy vào likes bài viết vu khống cá nhân tôi của thằng Thổ Tả vô học. Chẳng hề gì, dù ông Sánh là người đã phỏng vấn và nhận tôi về báo Thanh Niên làm phóng viên 13 năm về trước.


---------------------------

CHUYỆN Ở BÃI TƯ CHÍNH

Trong những ngày qua, nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính “cứu nước” và không quên kịch liệt lên án báo chí chính thống “im mồm” không dám đưa tin về lực lượng hải quân ta bị hải quân Trung Quốc “tấn công”.

Sự thật là có một tàu, gọi là Tàu khảo sát Hải dương Địa chất 8 (Haiyang Dizhi 8) cùng với một số tàu Hải cảnh Trung Quốc hộ tống đã vào thềm lục địa của ta tại khu vực bãi Tư Chính để thăm dò dầu khí. Nơi đây có nhà giàn DK1 của Hải Quân ta kiểm soát khu vực thềm lục địa này.

Theo luật pháp quốc tế, chủ quyền thềm lục địa của ta là ở phần đáy biển và lòng đất dưới đáy biển. Còn cột nước phía trên đáy biển thuộc tự do hàng hải, nếu không nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của ta thì ta không có chủ quyền gì. Bởi vậy tàu bè các nước qua lại đi tới đi lui vùng biển phía trên thềm lục địa của ta đều không vi phạm. Khi nào họ khoan, đục, dùi, hoặc cắm cái gì xuống đất đá dưới đáy biển, lúc đó họ mới vi phạm chủ quyền của ta. Nếu chạy khơi khơi trên mặt nước thì dù họ mang hạm đội đến cũng chẳng làm gì được họ.

Nhưng mấy cái tàu của thằngTàu đến đây không có ý định chạy khơi khơi trên mặt nước ngắm cảnh. Chúng nó đến để thăm dò dầu khí, dù nơi đây chẳng liên quan đến đất hương hỏa mả mẹ gì của nhà nó. Đương nhiên, chúng phải bị lực lượng chấp pháp trên biển của ta giám sát. Giám sát kiểu gì là chuyện quân sự, báo chí cần gì phải biết ! Chúng mày chạy khơi khơi trên mặt nước thì mặc mẹ chúng mày, chúng mày mà cắm cái gì xuống đất đá dưới biển là chúng ông cho vỡ alo ba đời nhà chúng mày ngay.

Kết quả là các mạ thủ của ta đã tiễn chúng nó lên đường, không phải bằng tình hữu nghị gì đó, mà bằng những thứ không thể viết lên báo được. Mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái, các báo chính thống có tin gì mà đưa ? Chẳng lẽ đưa tin chiến sĩ ta vung “cac” vung “lon” lên tàu chúng nó ?

Đại khái chuyện diễn ra ở bãi Tư chính là như rứa.

HHV

P/s : Một cái tút chỉ có vài trăm chữ mà rất nhiều người đã không đọc kỹ, một số kẻ đọc kỹ thì không đủ hiểu biết về luật biển nên không phân biệt như thế nào là sự thật. Riêng việc các báo chính thống vì sao không đăng tin, theo tôi biết là họ không có thông tin gì để đăng, họ lại không thể cử phóng viên ra ngoài biển để lấy tin, cơ quan nhà nước thì không cung cấp. Những hoạt động liên quan đến quân sự không thể yêu cầu các cơ quan nhà nước cung cấp thông tin được. Thông tin từ báo chí nước ngoài cũng lấy từ một dòng tweet của một ông, rồi biến hóa ra, phần lớn không phải là sự thật.

---------------------------------

LIÊN QUAN
.
Trương Nhân Tuấn     16/07/2019
.
Trần Đức Tín - 16/07/2019
.
Đặng Duân - 16/07/2019
.
Trịnh Hữu Long - 15/07/2019
.
Đoàn Bảo Châu  - 15/07/2019
.
Song Phan - 15/07/2019
.
Trương Nhân Tuấn - 15/07/2019
.
Mai Quốc Ấn - 15/07/2019
.
Lập Quyền Dân - 15/07/2019
.
Viet-Studies   -   Nguyễn Quang Dy  - 15/07/2019
.
Chu Vĩnh Hải  - 14/07/2019
.
Trương Nhân Tuấn  - 14/07/2019
.
Trung Bảo  - 14/07/2019
.
Khải Đơn  - 14/07/2019
.
Thọ Nguyễn - 14/07/2019
.
Trương Nhân Tuấn  - 13/07/2019
.
Ngô Trường An - 13/07/2019
.
Nguyễn Ngọc Chu - 13/07/2019
.
Thuận Hóa - 13/07/2019









BẢN TIN NGÀY 16/07/2019 (Báo Tiếng Dân)




16/07/2019

Tin Biển Đông

RFA đặt câu hỏi: Tại sao Trung Quốc tiếp tục “dằn mặt” Việt Nam ngay trong vùng đặc quyền kinh tế? ThS Hoàng Việt cho rằng, mục đích của Trung Quốc khi điều tàu hải cảnh vào Vùng đặc quyền Kinh tế (EEZ) của Việt Nam là để “dằn mặt” lãnh đạo CSVN trước chuyến thăm Mỹ: “Việc bà Kim Ngân sang Trung Quốc có lẽ theo tôi cũng là những chuẩn bị giải thích cho Trung Quốc về chuyến thăm Hoa Kỳ sắp tới. Cũng nhân dịp này Trung Quốc muốn cảnh cáo và nhắc nhở Việt Nam là Trung Quốc sẵn sàng có thể ra tay”.

Nhà báo Mặc Lâm đặt câu hỏi: Việt Nam có nên vì ‘đại cục’?Về mục đích của cuộc đối đầu ở bãi Tư Chính, bài báo cho rằng: “Chọn lựa chiến tranh với Việt Nam không phải là mục tiêu tối hậu của Trung Quốc mà dùng áp lực, đe dọa bằng khí tài quân sự, bao vây kinh tế cũng như giúp Việt Nam ổn định chính trị bằng phương châm 4 chữ vàng, mới là con bài mà Trung Quốc đang nắm chặt”.

Báo Sài Gòn Giải Phóng có bài: Diễn biến khó lường ở biển Đông. Trong tình hình Trung Quốc ngày càng lấn tới ở Biển Đông, còn liên kết giữa các nước ASEAN ngày càng rời rạc, ông Lalit Mansingh, cựu Đại sứ Ấn Độ tại Mỹ, Anh cảnh báo: “Vấn đề biển Đông tác động lớn đến tình hình an ninh khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương nói riêng và thế giới nói chung. Nếu không được giải quyết thỏa đáng, nó sẽ để lại những hậu quả hết sức thảm khốc”.

Báo Pháp Luật TP HCM có bài: 6 cách để Philippines thực thi phán quyết Biển Đông. Ông Antonio Carpio, Phó Chánh án Tòa Tối cao Philippines, thống kê 6 cách để chính quyền nước này thực thi phán quyết của Tòa Trọng tài thường trực (PCA) 2016: 1. Tham gia công ước chung với Việt Nam, Malaysia, Indonesia và Brunei; 2. Triển khai các tàu tuần tra hoạt động trên biển Đông; 3. Ủng hộ chiến dịch tuần tra tự do hàng hải (FONOP) của Mỹ và các đồng minh ở Biển Đông; 4. Cử Hải quân Philippines tham gia FONOP; 5. Mời các nước ASEAN tham gia FONOP; 6. Ủng hộ các nỗ lực tư nhân thực thi phán quyết.

Báo Tuổi Trẻ đặt câu hỏi: Pháo Trung Quốc ra Biển Đông 3 tháng đã gỉ sét? Một nhà khoa học Trung Quốc giấu tên, nói với báo South China Morning Post: “Một khẩu pháo vừa được đưa ra đó 3 tháng đã bị loại biên vì gỉ sét”. Không chỉ hải pháo, các khí tài khác như đài radar, bệ phóng tên lửa cũng có nguy cơ trở thành sắt vụn. Những cầu cảng, đường băng trên các đảo nhân tạo được bồi đắp trái phép đang bị bào mòn trước thời tiết khắc nghiệt ở Biển Đông.

GS Hu Qigao của Học viện Công nghệ quốc phòng Trung Quốc thừa nhận: “Các cấu trúc bê tông bắt đầu bị tan ra sau chưa đầy 3 năm trong khi những thiết bị bằng kim loại ngừng hoạt động vì gỉ sét trong thời gian chưa tới 1 năm”.


Phân lô, bán nền các dự án “ma”

Báo Tuổi Trẻ đưa tin: Lập dự án ‘ma’, rao bán luôn cả trụ sở công an phường. Đó là vụ bán đất nền tại “dự án” Villa In Central Resort, ở phường Ninh Hải, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa, với giá 8 triệu đồng/m2. Một “cò” đất tên Hà giới thiệu: “Nếu giao dịch thì sổ đỏ sẽ riêng từng lô, thổ cư 100%. Anh chốt đất, thì sẽ đặt cọc một lô 100 – 200 triệu”.
Ông Trần Hải, chủ tịch UBND phường Ninh Hải khẳng định: “Bên trái trường mầm non Ninh Hải là khu vực làm việc của công an phường Ninh Hải, bên phải là khu đất trống thuộc sự quản lý của phường, phía sau là nghĩa địa chứ không có dự án nào tại đây”.

Một biển cảnh báo dự án ma. Nguồn: Khả Hòa/ TN

Báo Đồng Nai viết: Dự án “ma” nở rộ. Bài báo nhắc lại vụ Công ty BĐS Alibaba rao bán 29 dự án “ma” tại Đồng Nai. Chính quyền địa phương khẳng định, các khu đất do Alibaba quảng bá hiện chỉ là đất nông nghiệp do cá nhân, hộ gia đình đứng tên. Bên cạnh đó, còn có vụ Công ty BĐS Đức Tâm Land bắt tay với Công ty TNHH Thiện Minh rao bán đất nền “ma” tại phường Bửu Hòa.

Một người dân ở phường Bửu Long, TP Biên Hòa cho biết: “Cuối năm 2018… tôi đã mua 2 lô đất dự án Khu đô thị Tam Phước của Công ty cổ phần bất động sản An Gia Lập Nghiệp với giá 1,2 tỷ đồng. Khi mua công ty hứa sau 3-4 tháng sẽ có sổ hồng, nhưng đợi đến cuối tháng 6-2019 không có, tôi đến UBND phường Tam Phước hỏi mới biết khu đất này không làm được giấy tờ nên đành chịu vì tiền đã giao 90%”.


Tin kinh tế

Thông Tấn Xã VN dẫn lời Thứ trưởng Trần Xuân Hà: Tình trạng trốn thuế, nợ đọng còn phức tạp. Trong hội nghị của Tổng cục Thuế vào sáng 15/7, Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Xuân Hà thừa nhận, “các khó khăn, hạn chế trong quản lý thuế như cơ chế chính sách về quản lý thu, chính sách về thuế đã được bổ sung, sửa đổi nhiều, tuy nhiên hệ thống các văn bản pháp luật chưa thực sự đồng bộ, có phần mâu thuẫn nhau giữa quy định về quản lý thu với quy định về chính sách thuế”.

Thứ trưởng Hà cảnh báo, tình trạng nợ đọng về thuế ngày càng phức tạp, “tổng số nợ gia tăng, nhất là nợ không có khả năng thu hồi (đến 30/6 là 83.389 tỷ đồng, tăng 9,3%) hơn 7.000 tỷ đồng”.


Cựu Hiệu trưởng ấu dâm Đinh Bằng My được tại ngoại

Báo Dân Trí đưa tin: Hiệu trưởng lạm dụng tình dục nhiều nam sinh ở Phú Thọ được tại ngoại. Sáng 14/7, một lãnh đạo UBND thị trấn Thanh Sơn xác nhận, bị can Đinh Bằng My, cựu hiệu trưởng lạm dụng tình dục nhiều nam sinh Trường Phổ thông dân tộc nội trú THCS Thanh Sơn, đã được cơ quan chức năng cho tại ngoại.

Vị lãnh đạo trên cho biết: “Quyết định cho bị can My tại ngoại được công bố cách đây khoảng 1 tháng. Thời điểm công bố quyết định nêu trên có sự chứng kiến của chính quyền sở tại và lãnh đạo Công an huyện Thanh Sơn”.

Báo Lao Động đặt câu hỏi về vụ ông Đinh Bằng My dâm ô hàng loạt nam sinh được tại ngoại: Có đúng luật? Một số người cho rằng, “đây là vụ việc nghiêm trọng, tính chất phức tạp, vì vậy, cần thiết phải tạm giam bị can Đinh Bằng My. Nếu cơ quan điều tra đã kết thúc quá trình điều tra rồi, thì sớm đưa vụ việc ra xét xử; hoặc cần gia hạn điều tra thì gia hạn luôn”.

LS Diệp Năng Bình phân tích: “Ông Đinh Bằng My từng dâm ô với nhiều bé trai… Do đó, việc thay đổi biện pháp ngăn chặn tạm giam trong thời gian ông Đinh Bằng My – trong thời gian chuẩn bị xét xử có thể làm nguy hại cho cộng đồng, đặc biệt là các cháu trai, bởi cựu hiệu trưởng Trường PTDT Nội trú THCS Thanh Sơn có thể tiếp tục phạm tội”.


Vụ Giám đốc Sở Y tế Long An bị kiện

Giám đốc Sở Y tế Long An Huỳnh Minh Phúc bị bà Trần Thị Ngọc Cúc, cựu phó trưởng phòng, Chi cục An toàn Vệ sinh thực phẩm, thuộc Sở Y tế Long An, khởi kiện hành chính. Báo Dân Trí bàn về chuyện lạ ở Long An: Một cán bộ đòi “được” kỷ luật. Bà Cúc bị cơ quan thi hành kỷ luật với hình thức “cảnh cáo”, rồi lại được hủy bỏ, nhưng lại kiện ra tòa, yêu cầu Sở Y tế Long An thu hồi quyết định “hủy kỷ luật” này.

Vụ việc bắt đầu từ lúc bà Cúc nhận tiền để cho một doanh nghiệp làm 14 bảng xét nghiệm giả vào năm 2012, sau đó bà chấp nhận bị cảnh cáo. Đến cuối năm 2016, công an TP Tân An quyết định khởi tố bà Cúc. Đến nay vụ điều tra vẫn chưa kết thúc, do một sai phạm không thể xử phạt 2 lần. Cho nên, Công an TP Tân An yêu cầu Sở Y tế Long An ra quyết định hủy quyết định thi hành kỷ luật cảnh cáo bà Cúc. “Với việc Sở Y tế Long An hủy Quyết định 366, bà Cúc có nguy cơ bị xử lý hình sự”.


Tài xế vs BOT

Zing đưa tin: Tài xế lĩnh 18 tháng tù vì tông gãy thanh chắn trạm BOT An Sương. Theo đó, ngày 15/7/2019, TAND quận Bình Tân, TP HCM xét xử sơ thẩm tài xế Văn Ngọc Hoàng về tội Cố ý gây hư hỏng tài sản. Vụ việc xảy ra lúc 19h, ngày 5/3, trong lúc tài xế Hoàng lái xe container từ khu công nghiệp Vĩnh Lộc hướng ra quốc lộ 1.

Khi xe của tài xế Hoàng đến trạm thu phí BOT An Sương, ông Hoàng “không mua vé qua trạm vì cho rằng trạm BOT đặt sai vị trí” và “đề nghị nhân viên cho lái xe qua. Khi không được chấp thuận, nam tài xế lái xe tông gãy thanh chắn rồi chạy đi”. Phía tòa án cho rằng, hành vi của tài xế Hoàng “gây mất trật tự an ninh nên cần cách ly bị cáo một thời gian”, còn các trạm BOT “móc túi” dân lại vô tội.


Cập nhật tin biểu tình ở Hồng Kông

Biểu tình chống dẫn độ lan rộng tới vùng ngoại ô Hồng Kông, VOA đưa tin. Bài báo thống kê, “hàng triệu người đã xuống đường trong tháng qua trong các cuộc biểu tình lớn nhất và bạo lực nhất tính từ nhiều thập kỷ qua để phản đối một dự luật dẫn độ, mà nếu được áp dụng, sẽ cho phép một số nghi phạm được đưa sang Hoa Lục để bị xét xử tại các tòa án do Đảng Cộng sản chi phối”.

Theo phía tổ chức biểu tình, có khoảng 115.000 người tham dự cuộc biểu tình hôm Chủ Nhật ở vùng ngoại ô Hồng Kông, nhưng phía cảnh sát ra cho rằng con số vào lúc cao điểm chỉ có 28.000 người. Người biểu tình tiếp tục đòi Trưởng đặc khu Carrie Lam từ chức, yêu cầu chính quyền phóng thích vô điều kiện những người bị bắt.

Hồng Kông tiếp tục biểu tình, Trưởng đặc khu muốn từ chức nhưng Bắc Kinh từ chối, theo báo Một Thế Giới. Wang Zhimin, người đứng đầu văn phòng liên lạc Bắc Kinh tại Hồng Kông, đã công khai ủng hộ bà Lâm, nói rằng “chính phủ trung ương kiên quyết ủng hộ công việc của bà”.

Bài báo lưu ý, “dự luật là đề xuất ​​của bà Lâm, chứ không phải Bắc Kinh, những người thạo tin về tình hình cho biết. Điều đó đã khiến bà Lâm trở thành mục tiêu cho cả những lời chỉ trích công khai từ người Hồng Kông và Trung Quốc vốn không hài lòng với cách bà xử lý cuộc va chạm”.


***