Wednesday, August 20, 2014

TIN & BÀI THÁNG 8/2014




TIN & BÀI THÁNG 8/2014



























Sunday, August 17, 2014

GS CHARLES CƯỜNG NGUYỄN NHẬN GIẢI DI SẢN GỐC Á 2014 (Việt Báo / VOA)


12/08/201400:00:00
Giáo sư khoa trưởng Nguyễn Charles Cường 
Cụ Nguyễn Trãi viết: “Đất nước có lúc thịnh lúc suy, nhưng nhân tài đời nào cũng có”. Lưu tâm đến tiền đồ của dân tộc, hạnh phúc của các thế hệ sau là chú tâm vào giáo dục, đào tạo những người trẻ tuổi được trang bị khả năng dồi dào, kiến thức cần thiết, có một tinh thần nhân bản, hiểu tương quan cho và nhận trong xã hội; một trong các vị thực hiện điều đó là giáo sư khoa trưởng Nguyễn Charles Cường, sắp được một tổ chức văn hóa vinh danh (2014 Asian Heritage Award in Opportunity, 11th Annual Asian Heritage Awards Gala Nov. 22 at the California Center for the Arts in Escondido) vào ngày 22 tháng 11 năm 2014 tại trung tâm văn học nghệ thuật tại Escondido gần San Diego, miền Tây Nam Hoa Kỳ; đây chỉ là một trong rất nhiều giải thưởng mà các định chế khoa học, các cơ quan và tổ chức văn hoá, các hiệp hội văn học nghệ thuật, các cơ sở truyền thống trao tặng ông trong khoảng 20 năm qua.
Trong lúc cư dân tại California vẫn còn đang giao động vì những vận động chính trị từ phía các chính trị thuộc gốc Nói Tiếng Tây Ban Nha, định đưa thêm một điều vào hiến pháp tiểu bang California, có tác dụng ảnh hưởng đến sinh viên các cao đẳng và đại học công lập; chọn các sinh viên theo học dựa theo tương quan dân số, do đó các sinh gốc Việt sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa vì sẽ phải ở trong điều kiện khó khăn hơn để được nhận nhập học; với tư cách một giáo chức sinh hoạt nhiều năm trong môi trường nghiên cứu và đại học, chúng tôi thiết nghĩ sự giới thiệu các vị hiện đang ở những chức vụ quan trọng đã trải qua những kinh nghiệm tại môi trường chọn lọc này sẽ là đưa ra những tấm gương để các học sinh sinh viên noi theo khi chuẩn bị cho tương lai của bản thân.
Trong thủ đô Hoa Thịnh Đốn có các đại học tư thục hàng đầu: Georgetown University, George Washington University, American University, Howard University, Catholic University of America.
1 – Georgetown University là một đại học danh tiếng toàn quốc trong đó ban quản trị đa số là các tu sĩ dòng Tên (Jesuit Order), nổi tiếng với trường bang giao quốc tế (School of Foreign Service) nơi đào tạo rất nhiều các nhân viên ngoại giao, ban giáo sư gồm rất nhiều nhân viên ngoại giao và các chính khách cao cấp.
Để giúp sinh viên cao học có được những nhân viên giảng huấn với phẩm chất cao như vậy, đại học Johns Hopkins cũng có cơ sở (School of Advanced International Studies) tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Nam Kinh (Trung Hoa), Bologna (Ý Quốc).
2 – George Washington University được thiết lập do một đạo luật của Quốc Hội, nổi tiếng với Medical Center là nơi điều trị cấp cứu cho cố tổng thống Ronald Reagan khi ông bị mưu sát vào năm 1991 tại khách sạn Hilton Hotel, đây cũng là nơi các giới chức cao cấp mọi quốc gia tới dự các khóa tu nghiệp, qua phân khoa luật dạy vào ban đêm và cuối tuần rất nhiều dân biểu nghị sĩ của quốc hội Mỹ đã tốt nghiệp luật khoa, nhờ vị trí gần các định chế quốc tế như Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund), Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và các cơ sở luật học, hành chánh, tài chánh nên các sinh viên rất ưa chuộng vì có nhiều cơ hội tìm được việc thực tập chuyên môn.
3 – American University có mối liên hệ mật thiết với hành pháp và lập pháp, đây là nơi cố tổng thống John Kennedy chọn để đọc những bài diễn văn về chính sách đối ngoại, đặc biệt cũng là nơi cố nghị sĩ Ted Kennedy tuyên bố ủng hộ ứng cử viên Barack Obama trong cuộc tranh cử tổng thống vào năm 2008. Đại học này có mối liên hệ mật thiết với cơ quan Congressional Budget Office chuyên nghiên cứu về ngân khoản cho Quốc Hội Hoa Kỳ.
4 – Howard University được coi như Harvard University cho các người da màu thiểu số gốc Phi Châu (african American) với ngân quỹ một phần do chính phủ liên bang tài trợ, có phẩm chất cao về giảng huấn trong mọi ngành từ văn khoa đến kỹ thuật qua luật học và y khoa, đa số sinh viên thuộc thành phần thiểu số da đen.
5 – Catholic University of America được tòa thánh Vatican tài trợ một phần ngân khoản, tọa lạc trong khu Tây Bắc của thủ đô Hoa Thịnh Đốn với nhiều cơ sở và giáo đường to lớn như Basilica (lớn nhất Mỹ) trong đó có tượng Đức Mẹ La Vang, trung tâm văn hóa giáo hoàng Phao Lồ Đệ Nhị (John Paul II Cultural Center), phân khoa thần học rất nổi tiếng. Có hai nhân vật nổi tiếng tốt nghiệp tại đây là tiến sĩ Michael Griffin, giám đốc thứ 11 của NASA (2005-2009) và đại sứ Michael Michalak người đại diện Hoa Kỳ tại Việt Nam từ 2007 đến 2011.
Đây cũng là nơi tiến sĩ Nguyễn Charles Cường khởi đầu sự nghiệp giáo dục, ông đã từ giảng sư (assistant professor), qua giáo sư (associate professor) rồi lên đến bậc cao nhất của giảng huấn đại học là giáo sư thực thụ toàn phần (full professor). Với tài năng lãnh đạo và quản trị, ông cũng đảm nhiệm các chức vụ từ trưởng khoa (deparment chairman), rồi lên đến khoa trưởng (dean of the school of engineering), ông là người gốc Việt đầu tiên được có chức vụ khoa trưởng tại một đại học hàng đầu vào năm 2001 và hiện nay là thâm niên nhất với 13 năm trong trọng trách nầy.
Sinh trưởng giữa thập niên 50, ông đã tốt nghiệp tú tài trước tuổi 18, sau đó du học tại Đức Quốc (thời gian đó còn gọi là Tây Đức trước khi thống nhất vào năm 1991 sau khi bức tường Bá Linh bị dẹp bỏ vào năm 1989), theo học đại học kỹ thuật Konstanz tọa lạc sát biên giới Thụy Sĩ, ông đã tốt nghiệp thủ khoa, vài năm sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, ông nhập cư Hoa Kỳ để xum họp gia đình, theo học đại học (George Washington University), tốt nghiệp tiến sĩ, sau một thời gian ngắn tại đại học này thì ông được nhận vào thành phần giảng huấn chính thức (tenured-track professor) của đại học CUA (Catholic University of America) và tòng sự tại đó cho đến hôm nay.
Trách vụ của giáo sư đại học bao gồm hai phần: truyền bá kiến thức và tạo thêm kiến thức, cộng thêm với các chức vụ ngoài đại học song có nhiều tương quan thiết yếu đến xã hội.
1 – trong nhiệm vụ truyện bá kiến thức ông đã giúp cho sinh viên trau dồi khá năng trong một hoàn cảnh thuận lợi qua những bài giảng rõ ràng, phương thức giáo dục tân tiến, tiếp xúc cởi mở với các môn sinh, các thực tập tạo sự hiểu biết tường tận về lý thuyết.
2 – tạo thêm kiến thức là nhiệm vụ chính yếu của các nhân viên giảng huấn đại học, ông đã có những nghiên cứu rất sâu rộng về tự động hoá, người máy, thông minh nhân tạo, học thuyết cơ học về lý thuyết điều khiển, phương thức suy tính tạo quyết định, khoa học điện toán cao cấp (automation, robotics, artificial intelligence, control theory, computing and decision making, advanced computing science), cộng tác nghiên cứu và ứng dụng với các cơ quan nghiên cứu quốc gia như NASA, NIST, NOAA, NIH…
Ông có rất nhiều các bài viết nói về các kiến thức mới trong các lãnh vực kể trên được phổ biến trong các tạp chí khoa học chuyên môn với tầm vóc quốc gia và kích thước quốc tế. Ông cũng là chủ bút khai sinh ra tập san khoa học nổi tiếng The International Journal of Intelligent Automation and Soft Computing, để dùng phương tiện này giúp đưa ra những bài viết về các công trình nghiên cứu và các áp dụng trong kỹ nghệ, giúp rất nhiều cho các khoa học gia bồi dưỡng kiến thức, trau dồi khả năng và nâng cao phẩm chất của các công trình nghiên cứu.
3 – ông được các định chế quốc gia như Thư Viện Quốc Hội (Library of Congress) mời làm cố vấn, là thành viên trong ủy ban thẩm định nhân sự của bộ ngoại giao (US State Department), là thành viên được tổng thống bổ nhiệm (presidential appointee) của Cơ Quan Giáo Dục Việt Nam (Vietnam Education Foundation) và các chức vụ trong nhiều cơ sở, định chế quan trọng khác.
Trong cộng đồng ông đã được Asia vinh danh tại Kodak Theater trong cuốn Video Mùa Hè Rực Rỡ (cùng với kỹ sư Nguyễn Hùng Việt, fellow of Boeing), những sinh viên gốc Việt theo học ông từ đại học George Washington University và sau này tại Catholic University of America đều cảm nhận được sự khuyến khích, có tấm gương sáng để nói theo và sự giúp đỡ khi cần thiết. Các sinh viên Việt Nam xuất sắc được học bổng du học tại CUA cũng được giúp đỡ tận tình để tốt nghiệp đại học và tiếp tục cao học cùng tiến sĩ.
Theo chương trình phát triển chiến lược mà ông đề nghị và đang thực thi thì School of Engineering sẽ phát triển hơn, nâng cao uy tín qua các công trình nghiên cứu, tuyển mộ giáo chức và thu nhận sinh viên (facility, faculty, student). Hiện nay phân khoa kỹ sư là một điểm chói sáng của đại học CUA và ngày một phát triển, phẩm chất cao độ được giới chuyên môn tán thưởng; mặc dù học phí khá cao khoảng 40,000 Mỹ Kim song mỗi năm số sinh viên xin nhập học càng đông và sĩ số được nhận rất giới hạn chỉ dành cho các sinh viên hội đủ khả năng. Chúng tôi có niềm hy vọng là giáo sư khoa trưởng này sẽ có thể được lên đến bậc cao nhất về chuyên môn và quản trị giáo dục tại đại học là giám đốc học vụ (provost, vice-president for academic affairs).
Nguyễn Viết Kim
Nguồn:Việt Báo. Online
------------------------
17.08.2014
Giáo sư-Tiến sĩ Charles Cường Nguyễn, Khoa trưởng trường Kỹ Sư thuộc Đại học Công giáo Hoa Kỳ
Người Mỹ gốc Việt duy nhất đảm nhiệm chức Trưởng Khoa tại một trường đại học của Mỹ sẽ nhận Giải thưởng Cơ hội 2014 do Tổ chức Di sản Châu Á ở Hoa Kỳ trao tặng vào ngày 22 tháng 11 năm nay.
Sau rất nhiều giải thưởng cao quý về các thành tựu đóng góp cho khoa học, đây là giải thưởng đầu tiên của Giáo sư-Tiến sĩ Charles Cường Nguyễn, Khoa trưởng trường Kỹ Sư thuộc Đại học Công giáo Hoa Kỳ (CUA) ở thủ đô Washington DC, trong lĩnh vực quản lý giáo dục mà ông theo đuổi hàng chục năm nay.
Giáo sư Charles Cường Nguyễn xuất thân từ Đà Nẵng. Ông từng du học Đức trước khi sang Mỹ định cư năm 1978. Sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, ông gia nhập ban giảng huấn của đại học CUA và từ đó thăng tiến lên các cấp bậc quản lý đến vị trí Trưởng Khoa từ năm 2001.
Giải thưởng vinh danh những đóng góp của ông giúp mang cơ hội học tập đến cho các sinh viên có năng lực ở Châu Á mơ ước được đào tạo trong môi trường đại học Hoa Kỳ nhưng không đủ điều kiện.
Trong nhiều năm qua, Giáo sư Charles Cường Nguyễn đã mở ra nhiều chương trình hợp tác giáo dục tại Đài Loan, Ấn Độ, và Việt Nam. Trong số này có chương trình 2+2 với học bổng 50% đưa sinh viên sang Đại học Công giáo Hoa Kỳ học tiếp 2 năm cuối sau 2 năm đầu học tại Việt Nam, và chương trình hậu đại học tuyển cử nhân qua trường CUA để tu nghiệp lên tiến sĩ. Ông  được Tổng thống Mỹ George W. Bush bổ nhiệm vào Ban giám đốc Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF) năm 2004.
Ông đã từng nhận được nhiều giải thưởng cao quý trong lĩnh vực khoa học với các công trình nghiên cứu về toán, y khoa, và điện tử bao gồm Giải thưởng Thành tựu Trọn đời do Tổ chức World Automation Congress trao tặng năm 2009.
Ông là tác giả của hàng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học của Mỹ và quốc tế, và là chủ bút tập san khoa học The International Journal of Intelligent Automation and Soft Computing nói về nghiên cứu và ứng dụng kỹ nghệ.
Tạp chí Thanh Niên hôm nay có cuộc trao đổi với GS Charles Cường Nguyễn về câu chuyện thành công của ông và những chia sẻ về mối liên hệ giữa học vấn, tinh thần lãnh đạo và đóng góp cho xã hội nhân dịp ông được vinh danh Giải Di sản Gốc Á 2014.   
Giáo sư Nguyễn: Tôi rất hân hạnh được Giải thưởng Di sản gốc Á 2014.  Tôi đi du học Tây Đức từ 1972. Khi qua Mỹ bắt đầu làm việc ở đại học CUA, tôi nghĩ muốn thành công, muốn lên làm vai trò lãnh đạo, mình phải cố gắng làm việc gấp nhiều lần người bản xứ vì mình là người thiểu số, vẫn bị sự kỳ thị. Yếu tố chính cho sự thành công của tôi là làm việc cần cù, luôn thật lòng, và không dối trá. Chuyện quan trọng là phải được sự tin tưởng của những đồng nghiệp, họ mới cử mình lên làm lãnh đạo. 
Trà Mi: Những thành công GS gặt hái được đánh dấu bằng những gian nan khổ luyện thế nào?
Giáo sư Nguyễn: Mình là người thiểu số, không ai để ý đến mình. Tôi nhớ khi mới bắt đầu làm giáo sư thực thụ, rất khó khăn, vì tôi là người đầu tiên trẻ nhất trong trường được lên làm giáo sư thực thụ. Ban tuyển chọn họ không cho mình sự dễ dãi như những người khác. Họ bắt buộc mình những điều kiện mà những người khác không bị bắt buộc. Đến khi lên làm phân khoa trưởng ngành điện, tôi cũng bị như vậy. Tất cả đồng nghiệp họ chú ý, phê bình mình không công bằng. Sau 4 năm, tôi được bổ nhiệm làm khoa trưởng trường kỹ sư. Mấy năm đầu, tôi cũng bị chỉ trích rất nhiều vì họ nghĩ mình người thiểu số, nói tiếng Anh không bằng họ, không đủ tư cách hay khả năng làm chức vụ lãnh đạo trong trường. Bởi vậy, tôi gặp rất nhiều khó khăn trong 5 năm đầu trong chức vụ của tôi. Khi mới tới Mỹ, khó khăn đầu tiên là vấn đề sinh ngữ, nhưng tôi ráng hết sức để trao dồi sinh ngữ của mình. Và như mọi người mới qua đây, khó khăn nữa là vấn đề tài chính. Tôi phải vừa đi học, vừa đi làm. Sáng tôi dạy 3 lớp ban ngày. Tối tôi đi học 5 lớp. Đời sống rất vất vả trong mấy năm đầu. Đi đâu họ cũng nghĩ mình là người thiểu số không đủ khả năng.
Trà Mi: Giải thưởng vinh danh những đóng góp của GS trong việc lập ra nhiều chương trình giúp sinh viên giỏi ở Châu Á, đặc biệt là VN, không đủ điều kiện tài chính có thể theo đuổi giấc mơ khoa bảng tại đại học uy tín ở Mỹ. Mang lại cơ hội cho người trẻ thành công. Ông muốn gửi tới giới trẻ thông điệp gì qua những việc làm của mình?
Giáo sư Nguyễn: Tôi muốn nói với các sinh viên Việt Nam, thứ nhất cần phải cần cù học tập để được tuyển chọn vào các chương trình du học như của đại học CUA. Ngoài ra, nếu có cơ hội, các em nên học nhiều hơn những gì trường lớp dạy. Quan trọng nhất cho sự thành công là phải thành thật. Những yếu tố đó sẽ giúp các em thành công trong tương lai.
Trà Mi: Những yếu tố nào khiến GS chú ý đến sinh viên Việt Nam?
Giáo sư Nguyễn: Tôi đã đi rất nhiều nước để thực hiện các chương trình giáo dục nhưng tôi chú trọng đến Việt Nam vì mình là sinh trưởng ở đó, mình có bổn phận giúp giới trẻ Việt Nam thành công trong tương lai. Tôi nghĩ người Việt, nhất là giới trẻ, có sự thông minh và bản chất rất cần cù. Có những yếu tố đó sẽ giúp họ xây dựng Việt Nam trong tương lai. Ba yếu tố quan trọng nhất làm nên thành công là học vấn, tinh thần lãnh đạo và đóng góp cho xã hội..…
Bấm vào nghe toàn bộ cuộc trao đổi với GS Charles Cường Nguyễn

BA THÁNG MẤT MỘT TỶ ĐÔ-LA, BAO GIỜ VIỆT NAM VỠ NỢ ? (Việt Hoàng - Thông Luận)


Được đăng ngày Chủ nhật, 17 Tháng 8 2014 21:39
Ông Nguyễn Anh Dương, chuyên gia của Viện nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương Việt Nam (CIEM) cho biết trong một cuộc hội thảo hồi cuối năm 2013 (22/11/2013)  rằng cứ mỗi ba tháng Việt Nam phải trả nợ công, gồm cả gốc và lãi lên tới 25.000-26.000 tỉ đồng (hơn một tỉ đôla) (tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/581607/cu-moi-ba-thang-viet-nam-tra-no-1-ti-usd) . Đấy là hồi cuối năm ngoái, khi mọi chuyện vẫn “bình thường” nhất là quan hệ với Trung Quốc vẫn “tốt đẹp”. Sau sự kiện Trung Quốc đem giàn khoan HD-981 đặt sâu vào trong lãnh hải Việt Nam khiến quan hệ hai nước nổi sóng, dẫn đến các cuộc biểu tình bạo động gây chết người Trung Quốc tại Vũng Áng thì sự trả đũa và trừng phạt kinh tế của Trung Quốc đối với Việt Nam không biết diễn biến thế nào mà mới đây, ngày 7/8/2014 trong Hội nghị toàn quốc ngành kế hoạch và đầu tư tại Đà Nẵng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải thốt lên “Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ, phải bố trí đủ để trả nợ…”.
Một câu hỏi khiến nhiều người dân Việt Nam (và cả một số đại biểu quốc hội) quan tâm đó là: Nợ công của Việt Nam hiện nay là bao nhiêu? Cùng với nó là các câu hỏi như: Nợ công của Việt Nam được quản lý và sử dụng như thế nào? Phương án trả nợ ra sao? Nếu vỡ nợ thì chính phủ sẽ giải quyết như thế nào? Cuộc sống của người dân khi đó sẽ đi về đâu? ...Cho dù các quan chức cao cấp của Việt Nam ra sức trấn an dân chúng rằng, nợ công vẫn ở mức an toàn (50-60% GDP) nhưng theo các chuyên gia kinh tế thì nợ công Việt Nam đã vượt ngưỡng an toàn từ lâu và đã vượt quá 100% GDP. Theo tiến sĩ Phạm Thế Anh, trưởng bộ môn kinh tế vĩ mô Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội thì “Nợ công Việt Nam nếu tính cả nợ doanh nghiệp nhà nước với nợ đọng xây dựng cơ bản thì đã trên 100% GDP năm 2012, tương đương khoảng 180 tỉ USD. Số nợ này gấp khoảng bốn lần thu ngân sách của VN mỗi năm”. baodatviet.vn/kinh-te/tai-chinh/viet-nam-dang-tra-lai-bao-nhieu-ty-usdnam-cho-no-cong
Những người dân Việt Nam không quan tâm đến chính trị thì cho rằng nợ công nhiều hay ít không ảnh hưởng đến họ và việc trả nợ đã có đảng và nhà nước lo? Một tin không mấy vui dành cho họ là trung bình mỗi người dân Việt Nam (từ lúc mới ra đời cho đến lúc nằm thở bằng bình ô-xy ở bệnh viện) đều phải có trách nhiệm trả nợ công là khoảng 20 triệu đồng! Những người này sẽ bảo “Tôi làm gì có tiền mà trả? Tôi có vay đâu mà trả? Mà tôi không trả thì đã sao?” Vậy sự thật là như thế nào? Điều đầu tiên mà những người này cần nhớ là đảng, nhà nước và chính phủ Việt Nam không làm gì ra tiền. Ngay cả lương của họ cũng lấy từ ngân sách quốc gia, tức là từ tiền thuế của người dân mà có. Nhà nước đi vay tiền của nước ngoài, về lý thuyết là để phục vụ cho các nhu cầu phát triển của người dân Việt Nam, họ chỉ là người thay mặt người dân Việt Nam đi vay nợ mà thôi. Vì vậy toàn thể người dân Việt Nam phải có trách nhiệm trả nợ là hoàn toàn đúng và không thể khác được. Nếu có người cho rằng tôi không có gì để trả, thì khi đó con cháu họ sẽ phải trả bằng cách phải đóng thuế nhiều hơn và nhận mức lương ít đi so với nhu cầu của cuộc sống. Bạn nói tôi không có tiền để nộp thuế. Không sao, nhà nước có muôn nghìn cách để móc túi bạn mà cách đơn giản nhất là tạo ra lạm phát, tức là làm cho đồng tiền mất giá đi. Bạn vẫn sẽ nhận lương 3-4 triệu/tháng như trước nhưng giá trị thực của đồng lương đó chỉ còn 1-2 triệu vì giá cả ngoài thị trường đã tăng lên gấp đôi.
Nếu cuối cùng, vì người dân không còn gì để nộp cho nhà nước để trả nợ nữa thì vỡ nợ cấp nhà nước sẽ xảy ra. Chuyện này không có gì mới và lạ. Năm 1997 một loạt các nước vùng Đông Nam Á đã vỡ nợ trong đó có cả Hàn Quốc, Thái Lan. Mới nhất là ngày 31/7/2014 vừa qua, Argentina một quốc gia Nam Mỹ đã vỡ nợ lần thứ hai, sau khi mất khả năng thanh toán 1,5 tỷ USD trái phiếu quốc gia cho cho hai quỹ đầu tư của Mỹ. Giả sử Việt Nam rơi vào tình trạng vỡ nợ thì điều gì sẽ xảy ra? Theo chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành thì: “Nếu Việt Nam vỡ nợ, tất nhiên hệ số tín nhiệm của tín dụng đối với Việt Nam sẽ rất là thê thảm, trong trường hợp nhà nước muốn vay tiền chỉ số tín dụng từ BB sẽ rơi xuống B- và xuống hơn nữa...như thế làm sao Việt Nam có thể tồn tại trên thị trường tài chính quốc tế. Những chuyện ấy sẽ kéo theo làm cho một nước không thể ngóc đầu lên nổi. Chúng ta đã thấy chuyện đó xảy ra rồi, thí dụ bên Argentina vỡ nợ lần thứ hai kéo theo bao nhiêu hệ lụy của nền kinh tế”.  rfa.org/vietnamese/programs
Như vậy cũng có nghĩa là Việt Nam sẽ không thể vay được tiền của ai nữa kể cả từ Quĩ Tiền tệ Quốc tế, cho đến khi khả năng trả nợ được phục hồi. Trái phiếu của Việt Nam khi đó chỉ còn là đống giấy lộn.
Chuyện vỡ nợ công của Việt Nam không còn là chuyện giả tưởng nữa mà đang có nguy cơ lớn trong những ngày sắp tới. Sự vỡ nợ của các Quĩ bảo hiểm xã hội (tức là Quĩ Hưu trí của công nhân viên chức nhà nước) liên tục được đưa ra và cảnh báo là có thể vỡ sớm hơn so với dự báo. Lý do là có nhiều doanh nghiệp hoạt động èo uột dẫn đến việc nợ đóng tiền cho Quĩ bảo hiểm xã hội. Lý do quan trọng nữa, theo lời ông Bùi Sĩ Lợi, Phó chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội khiến ông “bày tỏ sự lo lắng về hoạt động đầu tư, tăng trưởng quỹ BHXH, vì nguồn quỹ này chủ yếu cho ngân sách Nhà nước vay và mua trái phiếu Chính phủ (73,41%), các ngân hàng thương mại Nhà nước vay chỉ chiếm (24,72%). bhxhhagiang.gov.vn/index.php/vi/news/
Như vậy nếu nhà nước vỡ nợ công thì các Quĩ Hưu trí này cũng vỡ nợ theo. “Sổ hưu” của các cán bộ và quân nhân ăn lương nhà nước, khi đó cũng không còn. Không hiểu khi đó đại tá-giáo sư Trần Đăng Thanh sẽ ăn nói thế nào để thuyết phục các đảng viên yên tâm và tiếp tục đồng lòng cùng chính phủ chống lại nguy cơ “diễn biến hòa bình” của “các thế lực thù địch”? Một bản tin cũng đáng chú ý trên báo Pháp Luật Thành Phố là “Bạc Liêu: Nguy cơ không còn tiền để chi lương”. Điều khiến chúng ta giật mình là tỉnh Bạc Liêu, một miền quê trù phú với những cánh đồng cò bay thẳng cánh, có công tử Bạc Liêu ăn chơi nổi tiếng Sài thành thuở trước, mà giờ đây cũng gay go như vậy thử hỏi những nơi khác sẽ như thế nào? cafef.vn/thoi-su/bac-lieu
Nếu không có những thay đổi đột biến và sâu rộng về thể chế chính trị thì sẽ không có cách gì cứu vãn được tình thế. Vì chính trị là quyết định tất cả. Người dân Việt Nam sẽ phải trả giá đắt cho sự bàng quang và thờ ơ của chính họ đối với các hoạt động chính trị của nhà nước và các tổ chức đối lập dân chủ. Một mặt người dân luôn trông chờ và hy vọng vào sự thay đổi và sự tử tế của chính quyền. Đây là một sai lầm nghiêm trọng vì một chế độ độc tài toàn trị chỉ luôn vơ vét và làm giàu cho chính họ và thân tộc họ chứ không bao giờ họ vì dân vì nước. Mặt khác vì tâm lý chờ đợi và cam chịu, ngại thay đổi nên người dân Việt Nam đã không dành sự quan tâm cần thiết và đúng mức cho các tổ chức chính trị dân chủ đối lập. Sai lầm của người dân ở đây là họ vẫn cố gắng tưới nước cho một gốc cây đã mục ruỗng thay vì dành một chút thời gian để chăm sóc cho những hạt giống mới đã đâm chồi nảy lộc. Một gốc cây mục không thể nào sống lại được, trong khi những hạt giống đã nảy mầm nếu được nuôi dưỡng tốt thì không mấy chốc sẽ lớn mạnh và khi đó người dân sẽ có quyền lực chọn những giống cây thích hợp và mạnh khỏe nhất để dùng vào việc gây dựng lại cơ đồ.
Là một tổ chức chính trị dân chủ đối lập của người Việt Nam, chúng tôi xin được đưa ra những giải pháp để giải quyết vấn đề nợ công cũng như sự an toàn của Quĩ Hưu trí để người dân Việt Nam tham khảo và đánh giá như sau:
- Để tránh vỡ nợ công thì cách tốt nhất là chính quyền cần hạn chế vay mượn nước ngoài tối đa. Vay ít thì trả ít, nguy cơ vỡ nợ vì vậy sẽ được giảm thiểu.
- Muốn tránh vay nợ nước ngoài nhiều thì chính quyền phải tăng thu ngân sách bằng biện pháp chống thất thu thuế. Muốn chống thất thu thuế thì đầu tiên phải chống được tham nhũng (cứ một đồng bị tham nhũng thì ngân sách nhà nước sẽ mất đi mười đồng, thậm chí hàng trăm đồng từ tiền thuế). Thứ hai là phải chống được buôn lậu. Thứ ba luật pháp phải nghiêm minh và bình đẳng với mọi thành phần kinh tế. Nhà nước sẽ kiên quyết xóa bỏ bọi ưu đãi và đặc quyền, đặc lợi dành cho các tập đoàn và các doanh nghiệp nhà nước, kể cả các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài FDI. Nhà nước sẽ tư hữu hóa mọi ngành nghề kinh tế và tạo ra một bộ luật kinh tế chung cho tất cả mọi thành phần với tất cả sự ưu đãi và dễ dãi để người kinh doanh yên tâm đầu tư các dự án dài hạn. Nhà nước không có chức năng kinh doanh mà chỉ tập trung vào nhiệm vụ trọng tài và giữ cho các hoạt động kinh tế và xã hội được ổn định và đảm đảo an sinh xã hội.
- Chính quyền Việt Nam phải cắt giảm tối đa bộ máy công chức và những người hưởng lưởng từ ngân sách. 30% công chức “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” phải cho nghỉ việc. Trả các hội đoàn ăn lương ngân sách về cho xã hội dân sự như Hội nhà văn, Hội nhà báo, Hội nông dân, Hội phụ nữ… Các hội này phải tự thân vận động và sống bằng sự đóng góp của các hội viên. Nhà nước không có trách nhiệm và không nên nuôi cơm các hội này. Các đảng phái và tổ chức chính trị cũng phải tự thân vận động, tồn tại và phát triển bằng chính năng lực của mình.
- Việt Nam là một nước đang phát triển vì vậy rất cần nhiều nguồn vốn để xây dựng hạ tầng cơ sở và phục vụ dân sinh. Việc vay mượn nợ công là điều vẫn phải làm trong nhiều năm tới. Để tránh thất thoát và tham nhũng trong việc đầu tư và giải ngân các nguồn vốn vay này thì tiêu chí minh bạch và công khai cần phải đặt lên hàng đầu. Tất cả các dự án đầu tư công đều phải được thông báo rộng rãi từ trước khi đấu thầu một gian đủ dài để mọi doanh nghiệp có thể nghiên cứu và tham gia. Việc đấu thầu phải diễn ra công khai minh bạch, dưới sự giám sát của người dân và báo chí. Một ủy ban độc lập của quốc hội sẽ quản lý và giám sát quá trình đầu tư công này.
- Quĩ Hưu trí (Quĩ bảo hiểm xã hội) là một vấn đề rất quan trọng cho sự ổn định của đất nước vì nó liên quan đến lương hưu của hàng triệu người …hưu trí. Bất cứ sự đổ vỡ nào của Quĩ Hưu trí đều gây ra những hệ lụy nghiêm trọng cho đời sống xã hội. Vì sự quan trọng đó mà không thể để “việc quản lý và sử dụng Quĩ Bảo hiểm Xã hội là trách nhiệm của tổ chức …bảo hiểm xã hội”. Quĩ Hưu trí phải do một Ủy ban độc lập của Quốc hội quản lý và giám sát. Việc dùng tiền của Quĩ hưu trí để đầu tư phải rất thận trọng, công khai và đảm bảo an toàn một cao nhất…
Các đề nghị của chúng tôi đưa ra có thể chưa đầy đủ và vẫn còn phiến diện tuy nhiên chỉ với chừng ấy thôi thì người dân Việt Nam cũng có thể thấy rằng, nhà nước hiện nay không thể làm được gì, không thể thay đổi được gì. Rõ ràng là phải thay đổi thể chế chính trị trước tiên sau đó mới có thể làm những việc tiếp theo khác…
Việt Hoàng

BẮT LỘ DIỆN ĐỂ HIỆN NGUYÊN HÌNH (BNS Tự Do Ngôn Luận)


Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận
Đăng ngày: 17.08.2014
VRNs (17.08.2014)Tự do ngôn luận – Một trong những bài hát đáng khinh tởm nhất dưới chế độ CSVN là bài “Đảng đã cho ta mùa Xuân” của Phạm Tuyên, con trai ông Phạm Quỳnh, người đã bị Hồ Chí Minh giết chết cách tàn độc.
Xin ghi lại toàn văn để đồng bào thấy tất cả tính mỉa mai cùng tột của cái ca khúc xứng đáng đi vào lịch sử như một đối ảnh khốn khiếp của các thiên hùng ca Bình Ngô Đại Cáo, Hịch Tướng Sĩ…:
“Đảng đã cho ta một mùa Xuân đầy ước vọng. Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi. Đảng đã mang về tuổi Xuân cho nước non. Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời. Bao năm khổ đau đất nước ta không mùa Xuân. Cuộc đời tăm tối chốn lao tù bao hờn căm. Vầng dương hé sáng khi khắp nơi ta có Đảng. Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang. Và rồi từ đây ánh dương soi đời mới. Tiến theo cờ Đảng là thấy tương lai sáng tươi. Đảng đã cho ta cả mùa Xuân cả cuộc đời. Đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai. Đảng đã đem lại tuổi Xuân cho nước non. Thế giới quanh ta ngân vang ngàn tiếng cười. Xua đi màn đêm chiến tranh gieo bao khổ đau. Cuộc đời từ nay sẽ sáng tươi như mùa Xuân. Vượt mọi gian khó ta tiến lên đi theo Đảng. Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang. Bạn ơi mùa Xuân khắp nơi tươi đẹp quá. Khi lý tưởng Đảng rực sáng trong tim chúng ta”.
Không khó để thấy rằng hơn nửa thế kỷ qua, từ khi Hồ Chí Minh du nhập vào VN cái chủ thuyết, cái chế độ và cái chính đảng hết sức phi nhân bản và phản dân tộc nhưng lại trá hình dưới vỏ bọc “đấu tranh cho tự do độc lập”, “thủ tiêu cảnh áp bức bóc lột” và “xây dựng thế giới đại đồng” hòng mê hoặc quần chúng, thì thực tế hoàn toàn trái ngược với những gì diễn tả trong bài hát khốn nạn trên đây. Khắp nơi, người ta chỉ thấy một mùa xuân sau song sắt (của nhà tù lớn mang tên Cộng hòa XHCNVN). Mọi chốn, người ta chỉ thấy tuổi xuân con người bị đày đọa (do tâm trí bị đầu độc, do thể xác suy dinh dưỡng, do tương lai ra mịt mờ…), chỉ thấy tuổi xuân đất nước bị bầm dập (do văn hóa suy đồi, do đạo đức băng hoại, do môi trường nhiễm độc, do kinh tế tụt hậu, do chính trị hà khắc, do ngoại giao yếu hèn…). Khắp nơi, người ta chỉ thấy bóng tối của những cuộc chiến kinh hoàng do chính đảng CS gây ra chứ không ai khác. Mọi chốn, người ta chỉ thấy bóng tối của một tương lai vô định vì cái “lý tưởng” xã hội chủ nghĩa không tưởng lường gạt, vì cái nguy cơ rơi lại vào tròng nô lệ kẻ thù truyền kiếp bắc phương. Ta hãy nghe chính những người Cộng sản đã tạm mở mắt đang tố cáo thực trạng bi đát này: 
“Từ nhiều năm nay, đảng CSVN dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình Xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh. Trong khi đó, giới lãnh đạo Trung Quốc (TQ) từ lâu đã theo đuổi mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc, phục vụ lợi ích của TQ. Sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đến nay, VN đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với TQ, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, TQ càng lấn tới. Gần đây, trong bối cảnh quốc tế phức tạp, TQ có nhiều hành vi leo thang mới trong mưu đồ xâm lược và bá chiếm Biển Đông, coi VN là mắt xích yếu nhất cần khuất phục trước tiên. Thực tế bóc trần cái gọi là “cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” chỉ là sự ngộ nhận và “4 tốt, 16 chữ” chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng TQ đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến VN thành “chư hầu kiểu mới” của họ” (Trích Thư ngỏ ngày 28-07-2014 của 61 đảng viên gởi Ban Chấp hành TW và toàn thể đảng CSVN).
Quả là CSVN đã hiện nguyên hình như một chế độ bất công, bất nhân, bất lực và như một chính đảng áp bức, độc tài, hèn nhát, bạc nhược (hiện nguyên hình chứ không phải thoái hóa bản chất, vì bản chất của nó vốn đã xấu tự thân và ngay từ đầu, chỉ khéo che đậy và ngụy biện mà thôi).
Tuy nhiên, gần đây, nhiều dấu hiệu mới cho thấy việc hiện nguyên hình này của CSVN chưa phải là trọn vẹn và cả toàn dân cần phải buộc cho nó lộ diện hoàn toàn hầu dễ bề đối phó, không thì chết cả đám, tiêu vong cả dân tộc. Đó là trong cuộc họp thượng đỉnh tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu vào tháng 9-1990, giữa lãnh đạo hai đảng lẫn hai nhà nước (phía TQ là Giang Trạch Dân, TBT đảng và Lý Bằng, Thủ tướng Quốc vụ viện; phía VN là Nguyễn Văn Linh, TBT đảng, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và Phạm Văn Đồng, Cố vấn), hai bên đã ký kết một văn bản mang tên “Kỷ yếu Hội nghị” để chính thức bình thường hóa quan hệ 2 nước (vốn đã trở thành thù địch sau các cuộc chiến biên giới năm 1979 rồi 1984) và cùng nhau thực hiện những thỏa thuận đạt được giữa lãnh đạo 2 nhà nước và 2 đảng. Cuộc gặp thượng đỉnh này cũng như nội dung các thỏa thuận lần ấy từ đó đến nay vẫn luôn nằm trong bí mật, chưa được chính thức công bố cho nhân dân VN lẫn TQ và cộng đồng quốc tế được biết! Gần đây, có nhiều đồn đoán trong nhân dân -phát xuất từ những tiết lộ của Tân Hoa xã, Hoàn Cầu Thời báo, Wikileaks- rằng tại Hội nghị Thành Đô ấy, đám chóp bu Ba Đình đã ngang nhiên đem giang sơn đất Việt mà bán cho Tàu qua cam kết: “VN bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như TQ đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây…” Đây là một tin sét đánh chấn động cả ngàn năm lịch sử Dân tộc và làm cho lòng dân Việt hôm nay hết sức hoang mang, sôi sục cũng như phẫn nộ.
Để biết thực hư vấn đề đó ra sao, chúng ta hãy nhìn lại bối cảnh của Hội nghị Thành Đô bấy giờ. Lúc ấy, hàng loạt các đảng CS và hệ thống XHCN -như quân bài domino- nối tiếp nhau tan rã và sụp đổ ở Đông Âu, vì mang mầm tự hủy trong bản chất của chúng. Mầm mống tự hủy này chính là chủ trương cai trị bằng bạo lực và dối trá, hai điều mà bản tính con người dị ứng một cách triệt để. Đầu tiên là Ba Lan (6-1989), tiếp theo là Hungari (10-1989), Đông Đức (11-1989), đoạn tới Tiệp Khắc (12-1989), Rumani (12-1989), rồi Bulgari (1-1990). Muộn hơn là Albani (3-1991), rồi Nam Tư (6-1991) và cuối cùng là Liên bang Xô viết (19-8-1991). Đặc biệt, những sự kiện dồn dập xảy ra tại sáu nước Đông Âu trong vòng không đầy một năm đã gây bồn chồn lo lắng, âu sầu sợ hãi cho TBT Nguyễn Văn Linh (kẻ từng rất tâm đầu ý hợp với lãnh tụ bị hành quyết của Rumani là Ceaucescu trong chuyện cứu vãn Xã hội chủ nghĩa) cũng như bộ sậu chóp bu Hà Nội.
Nắm bắt được tâm trạng hoảng hốt đó của lãnh đạo đảng và nhà nước VN, đồng thời biết chắc đám này sẵn sàng nhân nhượng tất cả để khôi phục quan hệ đảng và nhà nước với TQ nhằm có đồng minh và chỗ dựa trong việc bảo vệ đảng và chế độ, Trung Nam Hải quyết định hành động! Bắc Kinh thấy đây là cơ hội ngàn năm một thuở để đưa lãnh đạo đảng và nhà nước VN nằm trọn trong quỹ đạo phụ thuộc toàn diện vào mình, để từ đó tiến tới việc thôn tính mảnh đất phía nam mà cả ngàn năm, tổ tiên Hán tộc đã bao phen thất bại trong việc xâm lược. Và cơ quan Tàu cộng được giao thực hiện quỷ kế này chính là Hoa Nam Tình Báo, kẻ mà theo dư luận, đã tạo ra một Hồ Chí Minh giả để cai trị đất Việt. Hoa Nam Tình Báo đã chọn được ba con cờ đắc dụng: một Nguyễn Văn Linh ngây thơ khờ khạo, một Đỗ Mười ngu dốt háo danh và một Phạm Văn Đồng tay đã nhúng chàm việc dâng hai quần đảo tiền đồn của đất nước. Dĩ nhiên với đầu óc cuồng tín vào tình hữu nghị cộng đảng, với tâm địa khốn khiếp vô tổ quốc và vô đồng bào, với tham vọng điên khùng muốn thống trị mãi trên đất Việt (như chúng học từ chủ nghĩa CS do HCM giảng dạy), ba tên bán nước ấy đã sẵn sàng xóa đi ngàn năm kiêu hùng của Dân tộc, chà đạp xương máu của bao anh hùng liệt nữ, nhắm mắt trước cảnh đọa đày của các tộc Mông, Mãn, Hồi, Tạng. Việc chúng cùng đám đàn em giấu giếm nội dung những thỏa thuận sinh tử đối với đất nước ấy suốt 24 năm trời là bằng chứng chúng sợ nhân dân tuyên án là lũ phản quốc, một lũ phản quốc chưa từng có trong lịch sử dân tộc.
Hội nghị Thành Đô
Nhưng dù chúng không công bố mật ước Thành Đô, nhân dân cũng thấy được những hậu quả và hệ luận từ đó. Chẳng hạn cuộc chiến tranh xâm lược của Tàu ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc VN (1979) không còn được nhắc đến, thậm chí những hoạt động tưởng niệm và vinh danh các liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến này đều bị cấm cản! Biến cố xâm lược ấy cũng như việc Tàu dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa (1974) và đảo Gạc Ma ở Trường Sa (1988) không được tổng kết và đưa vào lịch sử và giáo khoa để giáo dục lòng yêu nước cho giới trẻ. Chẳng hạn những cuộc biểu tình yêu nước chống Tàu xâm phạm biển đảo, sát hại ngư dân ta đều bị đàn áp tàn bạo. Chẳng hạn việc cho phép Tàu thuê hàng trăm ngàn héc ta rừng đầu nguồn, rừng quốc phòng ở các tỉnh biên giới chiến lược phía Bắc với thời hạn lâu dài 50-70 năm. Chẳng hạn việc để cho Tàu đưa hàng ngàn công nhân đến Tây Nguyên, một yếu huyệt rất quan trọng về an ninh quốc phòng để thực hiện dự án bauxite đầy nghi ngờ và đáng tranh cãi. Chẳng hạn việc các công ty Tàu trúng đến 80-90% các gói thầu trọn gói EPC (thiết kế-mua sắm-xây dựng) trong các dự án về kinh tế-xã hội, đặc biệt là các dự án nhiệt điện, với hàng chục ngàn lao động phổ thông Tàu (có phép và không phép) thực hiện các dự án đó? Chẳng hạn việc thương nhân và doanh nghiệp Tàu tung hoành trên khắp lãnh thổ nước ta, lừa đảo nông dân, áp bức công nhân, lũng đoạn và phá hoại nền kinh tế đất nước một cách hết sức dễ dàng. Gần đây nhất là vụ Tàu ngang nhiên hạ đặt giàn khoan trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN mà Hà Nội vẫn không dám nhân cơ hội đó kiện TQ ra trước tòa án quốc tế như Philippin đã làm.
Do đó, đồn đoán của công luận về “đại họa mất nước năm 2020” do tay Tàu cộng và Việt cộng là phần nào có cơ sở. Nó buộc mọi con Hồng cháu Lạc phải đứng lên biểu tình rầm rộ, trước hết là đòi hỏi Ba Đình phải bạch hóa mọi chuyện ở Thành Đô, bắt chúng lộ diện đầy đủ để hiện trọn vẹn nguyên hình, tiếp đó là khóa tay bè lũ bán nước trước khi lũ cướp nước ập đến. Bằng không thì tiêu vong cả Dân tộc. Cứ ngó thảm cảnh dân Tây Tạng và Tân Cương hiện thời thì biết.
BBT Tự Do Ngôn Luận số 201

TƯỢNG ĐÀI CỘNG SẢN, MỘT GIA TÀI KHÔNG AI MUỐN NHẬN (Trần Trung Đạo)


Trần Trung Đạo
on August 12, 2014 3:43 PM
Tổng Bí Thư CS Nguyễn Văn Linh và quốc tổ Hùng Vương, ai đáng kính trọng hơn? “Đó là câu hỏi ngu!” Những người có chút ít nhận thức chính trị và lịch sử, chẳng những không trả lời mà còn mắng ngược kẻ đặt ra câu hỏi.
Làm thế nào Nguyễn Văn Linh, một trong những người đã ký mật ước Thành Đô quy thuộc Trung Cộng lại có thể đem so với vị vua đã sáng lập nên nước Văn Lang của dòng giống Lạc Việt.
Làm thế nào một lãnh đạo của chỉ ba triệu đảng viên CS lại đem ra so sánh vua Hùng, sáng tổ của cả dân tộc, và đừng quên không có vua Hùng đã không có một nước tên gọi Việt Nam trên bản đồ thế giới trong khi nếu không có đảng CSVN lại một điều vô cùng may mắn cho dân tộc Việt Nam.
Sự thật khó tin nhưng chính các lãnh đạo CSVN, có văn bản đàng hoàng, cho rằng TBT CSVN Nguyễn Văn Linh đáng kính trọng hơn Quốc Tổ Hùng Vương.
Theo nội dung Quyết Định số 1063/QĐ-TTg do Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 2 tháng 7 vừa qua phê duyệt kế hoạch tổ chức các ngày lễ trong hai năm 2014 và 2015, ngày sinh của Nguyễn Văn Linh 01/07 được đảng CSVN được xem như ngày lễ “Quy Mô Cấp Quốc Gia” trong khi này Giổ Tổ Hùng Vương Mùng 10 tháng 3 năm Ất Mùi 2015 chỉ là lễ địa phương và bị đưa xuống hàng cấp tỉnh. Theo Quyết Định này, vua Hùng bị xếp ngang hàng với Trần Phú, Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Quốc Việt, Nguyễn Chí Thanh.
Nguyên văn: “Ngày lễ lớn do Ban Tổ chức cấp quốc gia chủ trì tổ chức, giao Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì xây dựng Đề án trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt gồm: Kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (01/7/1915 – 01/7/2015)”.
Nguyên văn: “Bao gồm kỷ niệm ngày sinh của các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước, lãnh đạo tiền bối tiêu biểu; phong trào cách mạng; sự kiện tiêu biểu và ngày truyền thống, ngày thành lập ngành; ngày giải phóng, ngày thành lập tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. 1. Kỷ niệm 55 năm Ngày mở đường Hồ Chí Minh (19/5/1959 – 19/5/2014). Bộ Quốc phòng đã tổ chức. 2. Giỗ Tổ Hùng Vương (mùng 10 tháng 3 năm Ất Mùi – 2015). Giao tỉnh Phú Thọ chủ trì tổ chức…..” Toàn văn của Quyết Định có thể đọc ở đây: http://thuvienphapluat.vn/archive/Quyet-dinh-1063-QD-TTg-Ke-hoach-to-chuc-ky-niem-le-lon-2014-2015-vb238004.aspx
Quyết định của lãnh đạo CSVN phát xuất nhiều lý do như người viết đã trình bày trong các bài viết, nhiều nhất trong bài Bàn về tẩy não, xin tóm tắt lần nữa dưới đây:
- Tiếp tục tẩy não các thế hệ Việt Nam, nhất là thế hệ trẻ. Một khi chính sách tuyên truyền tẩy não không còn tác dụng, đảng CS sẽ tắt thở. Đó là trường hợp của Liên Xô.
Trong lúc “bóng ma chủ nghĩa cộng sản” mà Karl Marx dùng để thách thức quyền lực của các nhà nước tư sản giữa thế kỷ 19 trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản, đã chìm vào quá khứ và đại đa số nhân loại đang hăng say tiến bước trên con đường dân chủ hóa. Việt Nam thì chưa. Tại Việt Nam, hàng triệu học sinh, sinh viên mỗi ngày vẫn phải học thuộc một cách từ chương những khái niệm, những định nghĩa sai lầm và lỗi thời. Tại Việt Nam, bịnh sùng bái cá nhân, tôn thờ lãnh tụ vẫn còn đang chế ngự trong hầu hết các lãnh vực của đời sống văn hóa và tinh thần đất nước. Không một giáo án, giáo trình, diễn văn, tham luận, tuyên ngôn, tuyên cáo nào mà không trích dẫn vài câu nói của các lãnh tụ CS. Sự nô lệ tri thức như là một loại vi trùng sinh sôi và lan rộng trong từng con người, qua nhiều thế hệ, xói mòn và tàn phá tính khai phóng, làm thui chột tính sáng tạo trong con người.
- Đồng nghĩa lịch sử đảng CS và lịch sử dân tộc.
Lãnh đạo đảng CSVN đang cố gắng tuyệt vọng để vực dậy những xác chết, những tên tuổi đang bị lãnh quên,vùi lấp trong làn sóng văn minh dân chủ thời đại và đồng nghĩa họ với các anh hùng dân tộc thật sự khác.
Tuy nhiên, những lãnh đạo CS đã chết, từ chết trẻ như Lý Tự Trọng, Nguyễn Thị Minh Khai, Trần Phú, chết già như Hồ Chí Minh, Tôn Đức Thắng, Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Quốc Việt, chết trong chiến tranh như Nguyễn Chí Thanh v.v.. chỉ là đảng viên CS, không có liên hệ một chút gì đến lịch sử Việt Nam.
Có người có thể sẽ phản biện rằng, họ là người CS nhưng đồng thời là người yêu nước. Không. Những người kể trên là đảng viên CS, đã sống và chết như những người CS. Mục tiêu CS hóa Việt Nam là canh bạc của đời họ. Bằng chứng rõ ràng. Nguyễn Thị Minh Khai, Lý Tự Trọng và nhiều đảng viên CS khác khi bước lên máy chém đều hô lớn “Đảng cộng sản Đông Dương muôn năm”, không ai trong số họ hô “Việt Nam vạn tuế” hay “Việt Nam muôn năm” như các đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã hô tại Yên Bái sáng sớm ngày 17 tháng 6 năm 1930.
Một người sắp chết thường nghĩ về cội nguồn. Đó là cha mẹ, quê hương, dân tộc, tổ quốc. Người CS chỉ biết nghĩ về đảng vì đảng là cội nguồn của họ.
Như người viết đã phân tích trước đây, đó cũng là điểm khác biệt chính giữa các đảng cách mạng thật sự chiến đấu vì tự do, độc lập của dân tộc và đảng CSVN. Với những người yêu nước chân chính, đảng cách mạng chỉ là chiếc ghe để đưa dân tộc Việt Nam qua bờ tự do độc lập trong khi với Đảng Cộng sản chiếc ghe lại chính là dân tộc.
Các nước cựu CS Đông Âu và thế giới xử trí sao với những “Nguyễn Lương Bằng”, “Hoàng Quốc Việt”, “Nguyễn Chí Thanh”, “Nguyễn Thị Minh Khai” … của họ?
Ngày lễ kỷ niệm những người này tại các nươc cựu CS rất dễ giải quyết. Tên tuổi họ tức khắc bị gạch ra khỏi lịch và nhanh chóng rơi vào quên lãng. Nhân dân các nước Cộng Hòa non trẻ quá bận tâm lao vào cuộc chạy đua với nhân loại để hiện đại hóa đất nước, chẳng còn ai có thì giờ nghĩ đến chuyện xưa, mới đó nhưng chừng già hơn trái đất.
Tuy nhiên, việc phá hủy các tượng đài là cả một vấn đề vì phải tốn nhiều công sức và tranh luận.
Các nhà sử học Đông Âu gọi tượng đài các “anh hùng CS” là gia tài không ai muốn nhận (unwanted heritage) hay như hai tác giả W. Logan và K Reeves gọi là gia tài nan giải trong tác phẩm Những nơi đau nhức và nhục nhã, đương đầu với một “gia tài nan giải” (Places of pain and shame: dealing with “difficult heritage”).
Chẳng hạn việc phá hủy bức tượng khổng lồ của Enver Hoxha (Lê Duẩn của đảng CS Albany) đã gây nhiều tranh cải. Một số sử gia cho rằng nên giữ tượng Enver Hoxha để các thế hệ sau khi học về một chế độ độc tài tàn bạo sẽ đến ngay đó để xem mặt mày của y ra sao. Nhiều nơi vẫn còn giữ lại một số tượng đài trong ý nghĩa đó. Một số tượng đài khác bị bỏ hoang. Số phận của chúng giống như những lô cốt thời thực dân còn lại. Quốc kỳ cũng vậy, tất cả quốc gia cựu CS không dùng lá cờ dưới chế độ CS trước đây bị gọi là “cờ tổ quốc”, trong trường hợp Việt Nam là cờ đỏ sao vàng, làm quốc kỳ cho kỷ nguyên Cộng Hòa mới của đất nước họ.
Riêng chính phủ Hungary có một sáng kiến hay. Họ muốn nhắc nhở các thế hệ mai sau một quá khứ hãi hùng, đau thương của đất nước, một bài học mà các thế hệ trẻ phải học để tránh, nên thay vì phá hủy, đã tập trung các “Bác Hồ”, “Lý Tự Trọng”, “Nguyễn Thị Minh Khai”, “Lê Hồng Phong”, “Phan Đăng Lưu” v.v. của nước họ vào một công viên gọi là Memento Park, địa chỉ 1223 Budapest Balatoni road, Szabadkai street corner, Hungary. (www.mementopark.hu).
Công viên này là trung tâm du lịch nổi tiếng ở Budapest. Phải mua vé mới được vào xem mặt các “anh hùng”. Bộ trưởng Giáo Dục Hungary Zoltán Pokorni phát biểu “Tôi nghiên cứu các kế hoạch của đề án Memento Park với một quan tâm rất lớn. Tôi thấy đây là một kế hoạch đầy hứa hẹn để giữ ký ức lịch sử còn sống và tăng cường ý thức của công dân về trách nhiệm và cam kết để giữ gìn nền dân chủ… Công viên sẽ được sinh viên học sinh, những em không có kinh nghiệm và ký ức riêng tư, thăm viếng thường xuyên, nhờ đó có cái nhìn sâu xa và ấn tượng của một thời đại được biểu hiện trong công viên”.
Việt Nam rồi cũng thế. Một ngày những thế hệ trẻ Việt Nam sẽ đến những nơi tương tự không phải để thưởng ngoạn hay thăm viếng nhưng để học về sự chịu đựng vô bờ bến của ông bà họ trên đoạn đường đầy máu và nước mắt mà dân tộc Việt đã phải đi qua.
Trần Trung Đạo

ĐÈN CÙ : GIẢI THIÊNG CÁCH MẠNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (Kính Hòa - RFA)


ĐÈN CÙ : GIẢI THIÊNG CÁCH MẠNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (Kính Hòa - RFA)




Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-08-14
Nhật báo Người Việt sẽ xuất bản quyển sách tư liệu mang tựa đề Đèn Cù của nhà văn, nhà báo Trần Đĩnh vào cuối tháng 8 này.  RFA files
Điều mong mỏi nhất của người đọc khi cầm lên quyển sách tư liệu dày 600 trang của Trần Đĩnh có lẽ sẽ là những tiết lộ về những toan tính, những âm mưu chính trị bên trong đảng cộng sản Việt nam trong gần 70 năm qua từ khi đảng này bước lên thống lĩnh đời sống chính trị Việt nam. Mong mỏi đó ở người đọc không phải là điều gây ngạc nhiên vì chính nhân thân của tác giả, người làm việc nhiều năm tại cơ quan tuyên truyền của đảng là báo Nhân dân, và hơn thế nữa ông là người có cơ hội tiếp cận những nhân vật lớn của đảng như Hồ Chí Minh, Trường Chinh,…
600 trang sách dẫn độc giả đi từ những âm mưu nhỏ giành giật quyền lực ở cơ quan cho đến âm mưu mang tính toàn cầu, mà trong đó tác giả cũng phải mất nhiều thời gian để nhận ra. Và điều đáng buồn hơn hết chính là những âm mưu đó đã đưa đến cuộc chiến Việt nam tương tàn hơn hai mươi năm mà hệ lụy cho đến ngày nay dường như chưa chấm dứt.
Những lời đồn đoán về nền chính trị bí ẩn của đảng cộng sản Việt nam được tác giả xác nhận một cách rõ ràng, hoặc bởi chính mắt mình trông thấy, hoặc bởi những người trong cuộc kể lại.
Giải Thánh
Đó là chuyện ông vua không ngai Lê Đức Thọ, người chỉ giữ chức vụ khiêm tốn trưởng ban tổ chức trung ương, nhưng nắm trong tay quyền sinh quyền sát trên không những sinh mạng chính trị mà cả sinh mạng vật lý của hàng triệu đảng viên đảng cộng sản Việt nam và những người dân Việt nam.
Lê Đức Thọ,tên tht là: Phan Đình Khi sinh ngày 10/10/1911,mt 13/10/1990
Đó là chuyện các anh hùng của cuộc chiến tranh cách mạng do đảng cộng sản lãnh đạo, Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, thực chất đã không còn quyền lực gì từ những năm 60 của thế kỷ trước, mặc dù họ đã được đảng phong thánh.
Tác giả Trần Đĩnh đã giải thánh những anh hùng đó, giải thánh bằng những sự thật về cuộc sống bình thường của họ, mà tác giả mô tả một cách trần trụi nhất.
Hồ Chí Minh hóa ra không phải là một nhà cách mạng khắc kỷ bỏ hết mọi thứ riêng tư để hiến thân cho cách mạng và cho dân tộc. Qua lời kể của họa sĩ Phan Kế An, ông cũng có những đòi hỏi xác thịt bình thường nhất.
Hữu Thọ người đôi khi được báo chí chính thống hiện nay mô tả như một nhà báo đầy đạo dức và trách nhiệm nghề nghiệp, hóa ra là một kẻ bon chen, nhỏ nhen, làm tất cả để tiến thân trên những tầng nấc quyền lực của đảng.
Lê Duẩn, Tổng bí thư có quyền lực tuyệt đối của đảng cho đến chết, lại có những ý nghĩ rất ngộ nghĩnh về kinh tế quốc gia khi tuyên bố rằng cứ in tiền thoải mái vì nền kinh tế cộng sản của ông không hề có lạm phát. Cũng chính vị Tổng bí thư có vẻ bề ngoài điềm đạm ấy lại dùng vũ lực xốc cổ áo nhà triết học Trần Đức Thảo khi ông này nói rằng ông không hiểu những điều Tổng bí thư nói.
Qua việc giải thánh các nhân vật cách mạng, cuộc cách mạng cộng sản đã được giải thiêng, nó đơn giản trở thành một cuộc đấu tranh giành quyền lực của một nhóm người. Và cuộc đấu tranh quyền lực đó lại bị chi phối bởi một điều lạ lùng mang tên gọi Ý thức hệ.
Tác giả nói với chúng tôi về Ý thức hệ đó:
Mình không thể hiểu cái ràng buộc về ý thức hệ nó kinh khủng lắm. Con người ta không dám vượt khỏi cái  ranh giới của ý thức hệ  đã qui định được đâu. Anh phải có phe. Anh phải có đầu tàu, đầu tàu cách mạng ấy, Liên Xô lãnh đạo anh không được vi phạm không được phản bội. Anh nên nhớ ngày xưa trong đảng Cộng sản quốc tế, chi bộ của quốc tế là chi bộ của Liên Xô. Anh mà phản bội chi bộ ấy thì còn ra cái gì nữa, đúng không?
Âm mưu lớn đằng sau cuộc chiến tranh Việt nam
Chính Ý thức hệ này đã tạo nên một âm mưu lớn hơn mang tầm vóc toàn cầu, của những đồng chí phương Bắc của đảng cộng sản Việt nam, đó là nước Trung hoa cộng sản. Đây dường như là lần đầu tiên, một người trong lòng hệ thống là Trần Đĩnh xác định rõ rằng chính Trung Quốc đã đứng đằng sau lưng đảng cộng sản Việt Nam để khuấy động cuộc chiến tranh Việt Nam, mà tác giả không ngần ngại gọi nó là một cuộc nội chiến. Theo tác giả thì Trung quốc đã khuấy động chiến tranh bằng máu người Việt nam để đưa Trung Quốc ra đấu trường tranh giành quyền lợi của thế giới.
Phân tích của tác giả cho thấy rằng đảng cộng sản Việt Nam từ khi thành lập chưa bao giờ độc lập như họ thường tuyên bố. Trong cuộc chiến Việt nam huynh đệ tương tàn, đảng cộng sản Việt nam phụ thuộc vào Trung quốc. Chính vì lý do đó đã xảy ra vụ án Xét lại chống đảng mà những người được coi là thân Liên Xô như tác giả bị tống giam, thẩm tra bằng những bảng án miệng của Đảng. Rồi sau đó để làm vừa lòng Liên Xô, các nhân vật được xem là thân Trung quốc, đến phiên mình, lại bị tống giam không án.
Liên quan đến vụ án xét lại này, Trần Đĩnh cũng làm rõ rằng chính Lê Duẩn là người tôn vinh Mao Trạch Đông là lãnh tụ vô sản thế giới trong những năm 60, chứ không phải như dư luận từng xì xào trước đây rằng Trường Chinh là người thân Trung quốc vì ông chịu trách nhiệm những chết chóc đẫm máu của cuộc cải cách ruộng đất mà Trung quốc đứng đằng sau lưng.
Ông Võ Nguyên Giáp và lãnh tụ Hồ chí Minh năm 1945
Và đến phiên mình, khi Trường Chinh đã mất quyền lực thì ông cũng đánh đu theo dòng chính thống thân Trung quốc.
Trong những tư tưởng thân bên này thân bên nọ ấy đương nhiên quyền lợi dân tộc Việt nam bị quên đi, từ những năm cuối thập niên 50 những người cộng sản Việt nam đã tin rằng Trung quốc sẽ giữ giùm quần đảo Hoàng Sa!
Kinh hoàng cải cách ruộng đất
Và cuối cùng, trong những sự thật trần trụi mà tác giả mô tả, là sự thật chết chóc của cải cách ruộng đất dưới vỏ bọc mỹ miều đấu tranh giai cấp. Nếu trong Bên Thắng Cuộc của nhà báo Huy Đức, những thảm cảnh trên đường vượt biển tìm tự do của người Việt sau năm 1975 được mô tả rõ ràng như chì đen trên giấy trắng không kèm theo lời bình luận, thì thảm sát cải cách ruộng đất lại được Trần Đĩnh cất lên đầy thê lương như những câu hờ tang tóc trên đồng bằng Bắc bộ.
Trong những tư tưởng thân bên này thân bên nọ ấy đương nhiên quyền lợi dân tộc Việt nam bị quên đi, từ những năm cuối thập niên 50 những người cộng sản Việt nam đã tin rằng Trung quốc sẽ giữ giùm quần đảo Hoàng Sa!
Và ai là người chịu trách nhiệm về cuộc giết chóc hoang tàn mà chính đảng cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận rằng đó là sai lầm? Cái nhìn cận cảnh của tác giả về Hồ Chí Minh, lãnh tụ lớn nhất của đảng lúc ấy, sau những cái chết của những địa chủ có công với cách mạng như bà Nguyễn Thị Năm, Cụ Cử Cáp,… làm cho người đọc nghĩ rằng những giọt nước mắt của Hồ Chí Minh mà nhiều người thấy qua hình ảnh từ trước đến nay không hoàn toàn là những giọt nước mắt.
Đèn Cù: Sống trong lòng chủ nghĩa cộng sản và thoát khỏi nó
Một đặc trưng cơ bản của chế độ cộng sản là tính toàn trị của nó. Nó muốn kiểm soát hết mọi thứ, kể cả suy nghĩ của người dân. Đèn Cù của Trần Đĩnh miêu tả những náo loạn tinh thần mà chủ nghĩa cộng sản đem lại cho một xã hội bình thường vì sự mong muốn toàn trị của nó.
Trong sự mong muốn toàn trị ấy, chủ nghĩa cộng sản bỏ qua cá nhân con người. Trần Đĩnh viết rằng định nghĩa về con người dưới chế độ cộng sản là một tổng hòa các mối quan hệ xã hội, và vì thế chính bản thân con người là không quan trọng nữa.
Trong xã hội mà đảng lãnh đạo nổi lên như một tổ chức siêu quyền lực. Mọi quan hệ giữa người và người với nhau như tình bạn cũng không quan trọng cái mà Trần Đĩnh gọi là tình đảng, vì tình đảng ấy cho những người cảm tình của nó đủ thứ, bảo vệ và che chắn cho những người có tình đảng ấy.
Theo tác giả, chủ nghĩa cộng sản đã lợi dụng hai góc tối tăm nhất của con người là nỗi sợ và lòng tham để thống trị họ. Ông lấy bản thân làm ví dụ. Ông biết rằng ông viết theo chỉ thị của ai đó, của đảng là một việc không nên làm, và khi đã lờ mờ nhận thấy thì cũng khó lòng bứt khỏi nó.
Và tôi bắt đầu lờ mờ nhận thấy ngoài bồi bút, tôi mang hai bộ mặt lệch nhau: om xòm ở tư cách kẻ lên án và câm nín với vai tội phạm bị đàn áp man rợ của chính bản thân.
Mà không phải chỉ có ông, một nhà báo không có vai vế trong đảng. Một vị đại công thần là Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng sợ hãi những cố vấn Trung quốc, vị Đại tướng phải nhắn nhủ các người thân tín của mình là phải dè chừng sự sưu tra lý lịch của những viên cố vấn ấy. Guồng máy cộng sản nội địa và cộng sản quốc tế luôn đè nặng một nỗi sợ lên những thành viên của họ.
Một loại xã hội mới được mà đảng cộng sản xây dựng nên được Trần Đĩnh mô tả: Đảng tạo ra hẳn một xã hội mới toanh cho loài người bất cần loài người có bằng lòng hay không. Đọc đoạn này độc giả dễ dàng liên tưởng đến tác phẩm gây chấn động ý thức hệ cộng sản vào những năm 50 của thế kỷ trước của Milovan Djilas mang tên Giai cấp mới, trong đó nhân vật số hai của đảng cộng sản Nam tư mô tả một giai cấp mới là gia cấp cộng sản lên ngôi nắm mọi quyền lực và quyền lợi. Nay Trần Đĩnh viết rằng trong sự bất cần loài người có đồng ý hay không ấy thì luật pháp chẳng có ý nghĩa gì cả.
Những nhân vật có thật trong Đèn Cù, từ những văn nghệ sĩ, trí giả như Đặng Thai Mai, Chế Lan Viên, đến những nhân vật chính trị đều hành xử trong một tình đảng và không pháp luật ấy. Mà ngay chính bản thân tác giả, ông cũng cho rằng có những lúc ông đã hành xử rất “cộng sản,” đó là khi ông đến gặp ông Trường Chinh, và được ông này khoe đứa cháu còn ẵm ngữa:
Bây giờ, ở trang giấy này, tôi thành thật xin lỗi người ông và người cháu đích tôn. Tôi đã phản ứng sặc mùi cộng sản: oán hận dai bền. Hôm ấy Trường Chinh có tình người hơn tôi. Nay tôi thật lòng xấu hổ. Nhất là khi đọc Cioran: “Hận thù có thể khiến con người dũng cảm nhưng chỉ bao dung mới làm cho con người có đạo đức.”
Mang những hận thù, oán hận ấy để đi giải phóng loài người như mục tiêu cao cả mà những nhà tư tưởng cộng sản đầu tiên đề ra thì quả là khó, Trần Đĩnh viết tiếp :
Giải phóng con người là một thứ ngoa ngôn sặc mùi tâm thần. Giải phóng cho bản thân bình đẳng với dân còn làm không nổi, nói gì giải phóng loài người?
Và những mục đích cao đẹp đó chỉ đem vào cho chủ nghĩa cộng sản một đặc tính mà Trần Đĩnh dùng một danh từ của đầu thế kỷ 21 để miêu tả, đó là một loại thuốc lắc, ý thức hệ gây lắc, như những cơn điên lọan ở vũ trường.
Trong cơn lắc say sưa đó, chế độ cộng sản trở nên, như Trần Đĩnh mô tả, là một chế độ hỗn hào, nó cho mình là đứng lên hết thảy mọi thứ. Điều này giải thích cho sự ngạc nhiên cách đây gần 40 năm khi những người dân miền Nam lần đầu tiên tiếp xúc với ngôn ngữ tuyên truyền từ những người cộng sản, khi họ gọi tất cả những nhân vật, những quốc gia không thuộc về phe của họ bằng những từ miệt thị, từ những viên tướng Mỹ, Pháp cho đến những nhà lãnh đạo chế độ Việt nam cộng hòa vừa sụp đổ.
Giữ mình và thoát cộng
Trong khung cảnh mờ mịch đầy kích động do đảng tạo ra ấy, vẫn còn có những con người bám víu được những mảnh lý lẽ, lương tri cuối cùng của mình.
Nguyễn Trung Thành, nhân vật đã giúp Lê Đức Thọ dựng nên vụ án xét lại chống đảng đã cố gắng đòi hỏi minh oan cho những nạn nhân. Vù là sự minh oan đó vẫn còn nằm dưới…công lý của Đảng.
Bản thân Trần Đĩnh cũng giải thích ông đã phải giữ mình như thế nào :
Tôi đã giữ được y tứ với bản thân trước hết. May sao cái chất thú hoang nó đã giúp tôi giữ lấy nhân cách cho mình, cái nhân cách hết sức mong manh trong vòng vây của chủ nghĩa tập thể, cái chủ nghĩa nó không biết đến nhân cách. Cái gì dính đến nhân - con người - là nó ghét lắm.
Có lúc ông vẫn hy vọng là cứu giúp đảng cộng sản, mà ông đã tham gia vào thuở thanh niên hăng hái tưởng rằng đó là một lý tưởng sống. Cho đến sau khi cuộc chiến mà ông không ngần ngại gọi là cuộc nội chiến kết thúc. Khi bị khai trừ ra khỏi đảng cộng sản, ông trích lời bố ông rằng đó là một sự kiện vĩ đại của cuộc đời ông.
Cuốn sách được Trần Đĩnh hoàn thành vào năm 2014 của thế kỷ 21. Nhìn lại tư tưởng ủng hộ Liên Xô của ông và các đồng chí vào những năm chiến tranh lạnh, đối đầu với chủ nghĩa Mao, ông viết:
Có lẽ trong những người phản đối cộng sản, có một số rất ghét xét lại chúng tôi vì là “tay sai Liên Xô.” Họ nghe Ðảng nên không hiểu là do kiên trì phản đối nội chiến, chúng tôi đã bị khép tội chống Ðảng, phản động trong bóng tối bí mật bao la của Ðảng.
Lúc đó với chúng tôi, đào đâu ra Human Right Watch, ra Internet, ra Hạ viện Mỹ thông qua nghị quyết đòi Việt Nam tôn trọng nhân quyền, đào đâu ra các thứ blogs ngày ngày đòi thả chúng tôi v. v.?.
Điều này không khác những người cộng sản Đông Âu trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ cũng từng hy vọng rằng họ có thể làm cho chủ nghĩa cộng sản trở nên có một khuôn mặt mang tính người hơn.
Và trước khi hoàn tất quyển sách này, Trần Đĩnh vẫn còn đề đạt những gì ông cho là nên làm với chính quyền hiện tại, vẫn còn mang tên cộng sản, nhưng đã tiến hành một cuộc hôn nhân nhiều gai góc với nền kinh tế tư bản chủ nghĩa.