Friday, September 30, 2016

BẾ TẮC (Huỳnh Ngọc Chênh)




FRIDAY, SEPTEMBER 30, 2016

Những người cộng sản đang cai trị đất nước chưa bao giờ lường hết sức bung lên của người dân Việt sau bao năm bị quản thúc dưới cơ chế độc đảng phản động.

Chính sức bung lên đó đã làm tan nát hàng rào bao cấp để đưa sinh hoạt người dân về với cơ chế thị trường.

Ít ai nghĩ rằng chính những người chạy chợ mang vài viên thuốc tây trong túi quần, mang vài đôi dép nhựa cùng một chiều dưới chân, khoác trong người hai ba lớp áo quần để mở "cừa hàng lưu động" bán thuốc tây, bán thời trang trước chợ Bến Thành là những người tiên phong phá tan thành luỹ bao cấp.

Nhưng chính cơ chế thị trường bung ra tự phát ấy, cộng thêm cái định hướng XHCN quái dị, đã làm nó phát triển hỗn loạn và méo mó dẫn theo sinh hoạt của toàn xã hội cũng hỗn loạn và méo mó tương thích.

Sài Gòn và Hà Nội là hai trung tâm đỉnh cao của sự hỗn loạn và méo mó.

Có nhiều cái để dẫn ra, nhưng rõ nét và bức thiết nhất hiện nay là giao thông đô thị và thoát nước.

Những người lãnh đạo hai đô thị lớn nhất nước nầy, từ trước đến ngay hiện nay đều không có kiến thức cơ bản về quản lý đô thị. Họ là những nhà chính trị được xây dựng lên để cai trị chứ không phải để quản trị, do vậy họ chỉ được học chính trị cao cấp theo kiểu của cộng sản chứ không hề được học về quản lý đô thị.

Quy hoạch sai và manh múm về nhà ở và giao thông, cho phát triển xe hai bánh áo ạt là nguyên nhân đưa đến tình trạng hoàn toàn bế tắc về giao thông và thoát nước của hai thành phố lớn hiện nay.

Từ những năm 90 của thế kỷ trước các bài báo cảnh báo về việc cho nhập xe gắn máy ào ạt (của tôi và của vài nhà chuyên môn) không những bị nhà cấm quyền lạnh nhạt mà còn bị phản ứng tiêu cực của phần lớn xã hội. Hồi đó dùng biện pháp hành chánh hoặc kinh tế ngăn cấm xe gắn máy đồng thời với việc phát triển mạng lưới giao thông công cộng còn kịp, chứ bây giờ thì không thể nào làm được nữa.

Vấn nạn kẹt xe và ngập nước của hai đô thị lớn rơi vào thế bế tắc không có lối ra.

Ấy thế mà lãnh đạo đất nước hiện nay lại phân về hai thành phố này những người cai trị nhằm phục vụ mục tiêu đấu đá nội bộ tranh giành quyền lực chứ không phải nhằm mục tiêu giải quyết những vấn nạn bức thiết của xã hội và của người dân.

Sau đại hội 12, đưa về Sài Gòn và Hà Nội một ông Đinh La Thăng và một ông Hoàng Trung Hải quá nhiều lỗi lầm để cô lập hoặc để tạo vây cánh chứ không phải đưa về những người quản lý đô thị tài năng để giải quyết bức xúc đô thị.

Giữa lúc Sài Gòn đang ngập toàn diện thì người lãnh đạo cao nhất đang nằm trên lửa để đối phó với bản cáo trạng gần như chính thức từ nội bộ tung ra, mà nếu đúng theo đó có thể đưa ông ra toà nhận mức án tử hình chứ không thể nhẹ hơn. Lòng dạ ông ta bây giờ chỉ tràn ngập chuyện chống án chứ còn chỗ nào nữa cho việc chống ngập và chống kẹt.

Ông Hà Nội cũng chẳng hơn gì, đang ngay ngáy lo lục lại hồ sơ tội lỗi cũ để bưng bít và lo đi cúng bái tứ phương để tìm chữ yên thân chứ lòng dạ nào mà lo yên dân, yên nước.

Ôi, chưa bao giờ thấy Mao lại đúng như bây giờ ở VN, phải làm cho thiên hạ đại loạn...

Các ông làm loạn để cai trị chứ chưa hề nghĩ đến việc quản trị để yên dân.

Bế tắc, không chỉ Sài Gòn- Hà Nội và không chỉ giao thông- thoát nước, mà toàn tập bế tắc.

HNC
vào lúc 10:52 AM 




VỤ CÔNG AN ĐÔNG ANH HÀNH HUNG NHÀ BÁO : LIỆU CÔNG AN CÓ THỂ ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN ? (Nhà báo Võ Văn Tạo)





Bình thường và bất bình thường

Những vụ công an hành hung, thậm chí sát hại người dân tại đồn, trong trại giam xảy ra như cơm bữa lâu nay đã làm không ít người dân không mấy ngạc nhiên trước vụ công an huyện Đông Anh (Hà Nội) đấm hộc máu miệng phóng viên Quang Thế của báo Tuổi Trẻ sáng 23-9-2016 tại cầu Nhật Tân. Điều bất thường đối với nhân loại văn minh đã trở thành bình thường ở Việt Nam lâu nay.

Thế nhưng, một tuần sau vụ việc, tuyên bố chính thức với báo chí chiều 29-9 của đại tá Phó giám đốc kiêm Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc đã thực sự gây sửng sốt, kinh ngạc cho báo giới cùng dư luận xã hội. Theo đó, kết luận điều tra ban đầu của Công an Hà Nội đây là một vụ “xô xát” (?). Hai cán bộ, chiến sĩ công an Đông Anh bị Công an Hà Nội chỉ đạo Công an Đông Anh tiến hành kiểm điểm, xử lý vì vi phạm quy tắc ứng xử của công an nhân dân. Công an Ngô Quang Hưng “có dùng tay gạt trúng vào má của nhà báo Quang Thế và có hành vi giơ chân đá, mặc dù không trúng”, bị khiển trách. Công an Nguyễn Văn Thuyên (gạt máy quay) “do chưa có hành động cụ thể gây ra tác hại cụ thể đối với ai, đã yêu cầu kiểm điểm phê bình rút kinh nghiệm”. 

Về phía nạn nhân, chiều tối 29-9, Công an quận Tây Hồ ra thông báo, gửi quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với nhà báo Quang Thế. Quyết định nêu các lỗi và mức phạt tương ứng:

“Vào khu vực cấm nơi tiến hành các hoạt động có nội dung thuộc phạm vi bí mật nhà nước mà không được phép, phạt 2.000.000 đồng; Chụp ảnh tại khu vực cấm, phạt 2.000.000 đồng; Có lời nói lăng mạ người thi hành công vụ, phạt 2.500.000 đồng; Lợi dụng tư cách nhà báo, phóng viên can thiệp cản trở hoạt động đúng phát luật của tổ chức cá nhân, phạt 7.500.000 đồng; Đỗ xe mô tô trên cầu, phạt 350.000 đồng; Không chấp hành hiệu lệnh của người điều khiển giao thông, phạt 55.000 đồng.

Tổng tiền phạt với các lỗi mà Công an quận Tây Hồ cho rằng nhà báo Quang Thế vi phạm là 14.405.000 đồng” (Nhà báo Quang Thế cho biết chỉ chấp nhận lỗi đậu xe mô tô trên cầu).

Vụ hành hung:

Sáng 23-9, tiếp nhận thông tin phản ánh của bạn đọc và chỉ đạo của cơ quan, nhà báo Quang Thế đến cầu Nhật Tân tìm hiểu vụ việc một tài xế taxi nhảy từ trên cầu xuống đất, tử vong.

Đến nơi, Quang Thế không thấy có biển thông báo cấm chụp ảnh, ghi hình, lực lượng chức năng cũng không căng dây bảo vệ hiện trường. Rất nhiều người dân đứng trên cầu đang dùng điện thoại quay phim, chụp ảnh vụ việc.

Khi Quang Thế đưa máy ảnh ra chụp ảnh thì có một cán bộ chiến sĩ công an mặc cảnh phục ra ngăn cản không cho chụp. Sau đó Quang Thế đi ra cách xa hiện trường và chụp ảnh thì CSHS Công an Đông Anh, mặc thường phục lao vào cản trở và hành hung.

Quang Thế bị đánh chảy máu mồm, bị đấm vào đầu gây choáng váng. Rất nhiều người dân, đồng nghiệp các báo có mặt ở hiện trường đã chụp ảnh, ghi hình vụ Quang Thế bị hành hung.

Sau khi vụ việc xảy ra, Quang Thế đã đến Công an xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh (cơ quan Công an nhất nơi xảy ra vụ việc) để đưa đơn trình báo vụ bị hành hung khi đang tác nghiệp.

Vụ cản trở, hành hung nhà báo Quang Thế cũng được nhiều nhà báo đồng nghiệp và người dân có mặt tại hiện trường quay clip rất rõ ràng, đã được nhiều tờ báo đăng tải.

3. Các cơ quan hữu trách:

- Ngay sáng 23-9, Thiếu tướng Đoàn Duy Khương, Giám đốc công an Hà Nội cho biết: "Tôi đã nhận được báo cáo của Công an huyện Đông Anh về vụ việc này. Sau khi xem báo cáo, tôi đã giao cho PC 44, công an TP Hà Nội xuống kiểm tra. Nếu có việc Công an huyện Đông Anh đánh phóng viên thì sẽ xử lý nghiêm; nếu người đánh không phải là công an thì cũng phải xử lý nghiêm, không để tình trạng này tái diễn."

- Ngay chiều 23-9, thượng tá Phạm Nam Thắng, Đội trưởng Đội CSHS Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) đã trực tiếp đến làm việc với Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội. Thượng tá Thắng thừa nhận cán bộ chiến sỹ của đơn vị đã có“thái độ không đúng. Đây là những cán bộ trẻ, có thể do bị áp lực vì lúc đang làm ở hiện trường rất đông người hiếu kỳ tụ tập xem nên hành xử không đúng”. 

Ông Thắng cho rằng đây là sự việc rất đáng tiếc và thay mặt đơn vị xin lỗi cá nhân nhà báo Trần Quang Thế, xin lỗi báo Tuổi Trẻ.

- Ngày 24/9, Hội Nhà báo Việt Nam có công văn gửi Công an TP. Hà Nội và Công an huyện Đông Anh, yêu cầu Công an TP. Hà Nội chỉ đạo Công an huyện Đông Anh và các đơn vị có liên quan xác minh vụ cản trở, hành hung nhà báo, xử lý nghiêm minh, thông báo trên công luận và trả lời Hội Nhà báo Việt Nam. 

- Ngày 25-9, Văn phòng UBND TP Hà Nội ra văn bản truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Chủ tịch Nguyễn Đức Chung yêu cầu điều tra làm rõ vụ việc phóng viên Trần Quang Thế (công tác tại báo Tuổi Trẻ) bị cán bộ Đội CSHS huyện Đông Anh hành hung khi tác nghiệp trên cầu Nhật Tân. Giao Công an thành phố xác minh và xử lý nghiêm theo quy định pháp luật, đồng thời báo cáo Thành ủy, UBND TP và thông tin trả lời báo chí trước ngày 27/9.

4. Những câu hỏi:

- Báo chí có chức năng điều tra, công an cũng vậy. Đều là thực thi công vụ, công an lấy quyền gì đuổi nhà báo tác nghiệp? Báo chí có chức năng giám sát, ai đảm bảo công an sẽ kết luận điều tra vụ án thi thể tài xế taxi dưới chân cầu chính xác, khách quan, nếu không có sự giám sát của báo chí? Công an sẽ nghĩ gì, nếu nhà báo cũng lạm quyền tác nghiệp điều tra, đuổi công an khỏi hiện trường?

- Điều 2 - Luật Báo chí quy định rõ: “không một tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động”, hành vi lạm quyền, xua đuổi nhà báo tác nghiệp tại hiện trường có vi phạm Luật Báo chí?

- Căn cứ pháp luật nào để Công an Quân Tây Hồ quy kết nhà báo Quang Thế “vào khu vực cấm nơi tiến hành các hoạt động có nội dung thuộc phạm vi bí mật nhà nước mà không được phép; Chụp ảnh tại khu vực cấm”, khi công an không căng dây khoanh vùng khu vực hiện trường cần bảo vệ, không đặt biển cấm quay phim, chụp ảnh?

- Tại sao lâu nay trong hầu hết những vụ án tương tự ở khắp cả nước, công an và nhà báo vẫn cùng nhau tác nghiệp bình thường, không xảy ra cản trở, hành hung nhà báo, cũng chẳng phạt nhà báo. Phải chăng vì công an Đông Anh đã lỡ hành hung thô bạo nhà báo, nên công an Hà Nội phải chỉ đạo Công an Tây Hồ ra quyết định phạt vô lối nhà báo để khỏa lấp sai trái của cán bộ, chiến sĩ thuộc quyền?

- Đối thoại đôi co giữa công an và nhà báo (trong clip) có là sự lăng mạ của nhà báo với công an?

- Chi tiết nhà báo lùi ra xa để chụp ảnh hiện trường có là “can thiệp, cản trở” công an tác nghiệp điều tra?

- Vụ công an hung hăng đấm nhà báo Quang Thế hộc máu miệng giữa đông người dân, phóng viên có mặt tại hiện trường rõ ràng mang tính chất côn đồ, đã đủ để khởi tố tội gây thương tích chưa?

- Với nhà báo mà công an còn giở thói côn đồ như vậy, với người dân bình thường, thấp cổ bé họng, công an sẽ còn hành xử đến thế nào? Quy định của ngành công an: “Đối với dân phải kính trọng, lễ phép” thể hiện như vậy ư?

- Vụ việc ngay chốn đông người chứng kiến, giữa thanh thiên bạch nhật Thủ đô, gây xôn xao, bức xúc công luận trong và ngoài nước cả tuần nay, clip ghi hiện trường vụ việc đã được báo chí nhà nước đăng tải rộng rãi, các cơ quan hữu trách đều đã lên tiếng, nóng lòng theo dõi việc xử lý, mà Công an Hà Nội vẫn trơ tráo, trắng trợn kết luận và công bố như thách thức pháp luật, chọc giận dư luận như vậy. Thử hỏi những vụ dùng nhục hình tra tấn đánh đập, những án mạng xảy kín đáo ra tại đồn công an, trong trại giam, ai còn có thể tin vào kết luận, công bố của công an?

- Công an Đông Anh, Công an Hà nội đã đổi trắng thay đen như vậy, Bộ Công an, Viện Kiểm sát Tối cao liệu có thể làm ngơ?

Hình :

Ảnh (trên các báo): - Công an Đông Anh xua đuổi, hành hung nhà báo Quang Thế
Đại tá Nguyễn Duy Ngọc, PGĐ kiêm Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an Hà Nội.


--------------------------------------------


Trả lời báo chí về hành vi đấm vào mặt phóng viên Quang Thế (báo Tuổi Trẻ - văn phòng Hà Nội) của công an huyện Đông Anh, ông Nguyễn Duy Ngọc - chức vụ đại tá - (Phó giám đốc CA Hà Nội, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra) đã gọi đó là hành động "gạt tay trúng má". Hình thức xử lý viên công an đánh người là cảnh cáo và mức phạt dành cho phóng viên là 14,5 triệu đồng. Đây là một vụ việc được xem là án lệ nhằm tái khẳng định sứ mạnh độc tôn của ngành công an gới báo giới. Và chắc chắn việc sử dụng bạo lực của công an sẽ tiếp tục diễn ra nếu sự việc này được xử lý theo kiểu thoả hiệp và cho chìm xuồng.

công an huyện Đông Anh đấm vào mặt phóng viên Quang Thế

Trước báo giới, mặc dù có thừa nhận đã xảy ra xô xát giữa cảnh sát hình sự huyện Đông Anh và phóng viên Quang Thế tại hiện trường vụ án tài xế taxi tử vong ở cầu Nhật Tân, tuy nhiên đại diện công an Hà Nội đã phủ nhận chuyện đánh người. Ngoài việc chuyển đổi hành vi đấm vào mặt thành "gạt tay trúng má" phóng viên thì công an còn khuyến mãi thêm một biên bản phạt 14,5 triệu đồng với phóng viên Quang Thế vì: 

- Vào khu vực cấm nơi tiến hành các hoạt động có nội dung thuộc phạm vi bí mật nhà nước mà không được phép với mức phạt, chụp ảnh tại khu vực cấm, 

- Có lời nói lăng mạ người thi hành công vụ với mức phạt, 

- Lợi dụng tư cách nhà báo, phóng viên can thiệp cản trở hoạt động đúng pháp luật của tổ chức cá nhân với mức phạt, 

- Đỗ xe mô tô trên cầu, 

- Không chấp hành hiệu lệnh của người điều khiển giao thông.

Hiện trường vụ án theo luật nếu không có lực lượng chức năng mặc đồng phục bảo vệ, không có băng phân cách khu vực giới hạn theo quy định của pháp luật thì không thể tuỳ tiện định giá đó là "bí mật nhà nước".

Từ trước đến nay, lực lượng công an đã quá quen với kiểu "cấm quay phim chụp ảnh" tuỳ tiện nên luôn ngăn cản người khác ghi hình nên đã luôn xảy ra xô xát.

Tôi không quá ngạc nhiên với việc cấm ghi hình ở các khu vực công cộng, các phiên toà công khai.. Nếu thích, chỉ cần mang một tấm bảng hiệu đỏ đến nơi xảy ra sự việc, công an hoàn toàn có thể cướp giật, đập máy ảnh và bắt giữ người sử dụng điện thoại tại khu vực đó. Việc này hẳn các bạn đã từng tham gia biểu tình và đi dự các phiên toà rõ hơn ai hết.

Sự việc xảy ra đối với phóng viên Quang Thế hôm nay, đã từng xảy ra với rất nhiều bloggers, với những người dân bình thường khi chứng kiến nhiều sự việc có liên quan đến công an nơi công cộng.

Nhà báo có thể tự bảo vệ mình không?

Nếu luật báo chí có tác dụng, nếu hội nhà báo và cơ quan chủ quản đủ dũng cảm để bảo vệ đồng nghiệp của mình - tôi tin rằng sự việc "gạt tay trúng má" sẽ không thể tạo tiền lệ giới hạn quyền tác nghiệp và thông tin của báo giới.

Tại sao ông đại tá Ngọc lại có thể hồn nhiên gọi cú đấm vào mặt đến chảy máu là "gạt tay trúng má"? Đó là vì tâm lý cả nể, sợ va chạm với công an xưa nay của nhiều nhà báo.

Một lý do khác dung túng cho sự lạm quyền của công an chính là mỗi vị tổng biên tập của các tờ báo trong nước đều là đảng viên. Cơ chế tự kiểm duyệt của các vị TBT này khá nhanh nhạy do định hướng bởi Ban tuyên giáo và bởi quyết định lựa chọn của từng cá nhân.

Sự lạm quyền của công an ít nhiều bắt đầu từ sự cam chịu và sợ hãi của nhiều người.

Để không còn ai bị "gạt tay trúng má" đến toé máu như Quang Thế hôm qua, các nhà báo chỉ còn một lựa chọn là phải lên tiếng và đưa sự việc ra trước toà án để xét xử.