Tuesday, September 1, 2009
SỰ THẬT VỀ ĐẢNG DÂN CHỦ VIỆT NAM
Về Đảng Dân Chủ Việt Nam
Phát biểu của ông Hoàng Minh Chính trả lời ông Huỳnh Văn Tiểng trên giường bệnh ngày 29/10/2007
Hoàng Minh Chính
http://danluan.org/node/2485
Dưới đây là bóc băng ghi âm lời ông Hoàng Minh Chính trả lời ông Huỳnh Văn Tiểng trên giường bệnh trong y viện Hữu Nghị Việt – Xô tại Hà Nội ngày 29/10/2007. Cụ bà Lê Hồng Ngọc, quả phụ ông Hoàng Minh Chính đã chép lại qua băng ghi âm tại nhà riêng ở ngõ 26 phố Lý Thường Kiệt – Hà Nội từ ngày 19/8 đến 27 tháng 8 năm 2009.
Có một số anh em trong Đảng Dân chủ Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại, có hỏi tôi rằng: “Cái chuyện ông Huỳnh Văn Tiểng nói rằng ông Hoàng Minh Chính bị khai trừ khỏi Đảng Dân Chủ thì sự thật nó như thế nào?”.
Tôi mặc dù rất mệt, mệt lắm… Tuy nhiên về cái điều vu khống một cách tuỳ tiện buộc tôi phải trả lời, nhưng tôi không trả lời bằng một câu nói tuỳ tiện, một cái khoát tay là xong…
Không! Tôi trả lời bằng những dữ kiện lịch sử có đầu và có cuối, từ khâu đầu tiên cho đến khâu cuối cùng trong quá trình tôi công tác tại Trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam.
Tôi còn nhớ ngày 9 tháng 3 (năm 1945) cuộc đảo chính Nhật- Pháp. Nhân cơ hội đó, tôi cùng một số (vào khoảng 10 người) là anh em tù nhân cộng sản bị giam tai nhà tù Hoả Lò vượt ngục ra ngoài tiếp tục đấu tranh cách mạng. Đấy là khâu đầu tiên. Tôi nói đến từng khâu một, tôi không đi vào chi tiết, bởi vì đi vào chi tiết sẽ rất dài dòng.
Khâu thứ hai là - Tôi ra ngoài thì được gặp ông Nguyễn Văn Trân (khi đó là Bí Thư Xứ uỷ Bắc kỳ của đảng cộng sản Đông Dương – nay là ĐCSVN). Ông Nguyễn Văn Trân có nói rằng Trung ương giao cho tôi trách nhiệm làm Bí thư đảng đoàn trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam, để thay cho ông Vũ Quý được Trung ương cử đi làm công việc khác. Tôi làm Bí thư đảng đoàn Trung ương (TW) Đảng Dân chủ (ĐDCVN) để truyền đạt những chủ trương đường lối của TW Đảng Cộng sản cho có sự nhất trí.
Khâu thứ ba là: Trong khi đó những sự kiện mới xẩy ra rất quan trọng, như cuộc bầu cử Quốc Hội, thành lập Chính Phủ Liên Hiệp nên một số đồng chí cấp lãnh đạo trung ương Đảng DCVN cũng giống như đảng viên được cử vào trong Chính Phủ để giữ chức trách là bộ trưởng hoặc thứ trưởng, trong đó có ông Dương Đức Hiền (nguyên là Tổng Thư Ký Đảng DCVN) được cử làm Bộ Trưởng Bộ Thanh niên. Ông Vũ Đình Hoè được cử làm Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục và những vị khác cũng được cử làm bộ trưởng hay thứ trưởng, cả thảy vào khoảng chừng 5 vị được tham gia Chính Phủ.
Trong tình hình như thế Đảng Dân Chủ VN cần phải họp Đại Hội để sắp xếp lãnh đạo trung ương của mình cho phù hợp với tình hình mới. Đại hội đó đã bầu tôi là Hoàng Minh Chính làm Tổng Thư ký Đảng DCVN, một vị nữa được bầu làm Phó Tổng Thư ký là ông Đỗ Đức Dục (nguyên là Uỷ viên TW Đảng Dân Chủ) được cử làm Phó Tổng Thư ký Đảng DCVN. Và sắp xếp một số vị nữa làm các chức vụ của trung ương Đảng để cho bộ máy của trung ương được hoạt động một cách tích cực và đầy đủ trong hoàn cảnh mới.
Với tình hình lúc bấy giờ lãnh đạo của chính quyền Việt Nam thấy cuộc chiến tranh giữa Pháp với Việt Nam khó có thể không xẩy ra vì thế cho nên phải chuẩn bị đối phó, và Chính Phủ Kháng Chiến được thành lập. Tôi lúc bấy giờ với tư cách là Tổng Thư ký Đảng DCVN thấy tình hình đất nước nguy nan, và thấy trách nhiệm của mình phải tham chiến, do đó nên tôi đã đề nghị với trung ương để được tham gia chiến đấu.
Tôi được đại tướng Võ Nguyên Giáp giao cho tôi phụ trách mặt trận sân bay Gia Lâm là mặt trận rất quan trọng, rất nguy hiểm ở bên Gia Lâm thuộc về Hà Nội. Tôi đã xây dựng một đội quyết tử quân và trong trận chiến đấu lần thứ 4 vào đầu năm 1947 tôi đã trực tiếp lãnh đạo cuộc đột kích này. Muốn hiểu cụ thể cuộc đột kích này thì đã có bài của ông Đặng Việt Châu (nguyên là Phó Thủ Tướng Chính Phủ nước VNDCCH), ông ấy đã viết và đăng trên tờ báo Quân Đội Nhân Dân Việt Nam về “Trận đột kích sân bay Gia Lâm”. Số báo ấy nay tôi vẫn còn giữ làm kỷ niệm và hồ sơ của các báo chí cũng vẫn còn đầy đủ. Trong trận đánh ấy, tôi đã bị trọng thương nhưng được anh em cõng ra ngoài và đưa về trạm cứu thương tiền phương ở Vân Đình (thuộc tỉnh Hà Tây cũ). Sau đó tôi được đưa vào hậu phương tức là tỉnh Thanh Hoá để chữa bệnh, bởi vì cánh tay trái của tôi bị thương nặng, gần như bị liệt hẳn.
Vào chữa chạy trong Thanh Hoá phải mất gần một năm giời cái tay của tôi, tay bị liệt đã trở lại tương đối, có thể ngọ ngậy được mấy ngón tay, nhưng chưa được phục hồi hẳn. Lúc đó trung ương thấy cần phải đưa tôi trở lại để lãnh trách nhiệm trước đây trung ương đã giao nhưng chưa có người đứng ra làm được, tức là bí thư đảng đoàn trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam. Trung ương quyết định điều tôi ra Việt Bắc, thời gian đó tình hình công tác mà tôi là Bí thư đảng đoàn tiến triển rất trôi chẩy...
Bây giờ tôi nói sang khâu thứ tư: Bấy giờ có một quyết định của thường vụ trung ương đảng (CSVN) là, cử ông Đào Duy Kỳ là Bí thư xứ uỷ cộng sản, đứng ra lập trường lớp để đào tạo cán bộ về “phép biện chứng duy vật của Chủ Nghĩa Xã Hội”. Ông Đào Duy Kỳ trước khi sang làm trách nhiệm mới thì ông là người phụ trách phong trào thanh niên toàn quốc lúc bấy giờ là Tổng đoàn thanh niên Việt Nam. Nên Trung ương cử tôi sang thay vị trí ấy cho ông Đào Duy Kỳ và tôi được giao nhiệm vụ làm Bí thư ban thanh vận trung ương, phụ trách phong trào thanh niên và sinh viên toàn quốc. Rồi sau đó được bổ sung phụ trách trong Ban thanh vận có ông Nguyễn Lam - (ông Nguyễn Lam sau này trở thành uỷ viên ban bí thư trung ương đảng CSVN và sau nữa là bí thư thành ủy ĐCSVN thành phố Hà Nội), và được bổ sung thêm một vị nữa là ông Trần Trọng Quát phụ trách về phong trào sinh viên trong nước. Như vậy là 3 chúng tôi bây giờ lại đứng ra chèo chống một trọng trách mới mà trung ương mới giao cho.
Ngay khi đó có đại hội Festival ở Praha thủ đô Tiệp Khắc. Việt Nam là một đoàn rất lớn, gồm các anh hùng chiến sĩ, những người tiêu biểu nhất của phong trào thanh niên, sinh viên Việt Nam, gồm khoảng 50 người. Ngoài ra có một đoàn văn công số lượng khoảng gần 100 người, đoàn văn công này đã đi tập huấn tại Trung Quốc. Lúc bấy giờ cả 2 đoàn chập lại làm thành một đoàn thống nhất và trung ương quyết định cử tôi là Hoàng Minh Chính làm trưởng đoàn để đi dự đại hội Festival - Praha. Tôi hãy tạm dừng ở chỗ này.
Như vậy là suốt cả quá trình dài từ khi tôi vượt ngục Hoả Lò ra để lãnh trách nhiệm là Bí thư đảng đoàn trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam, cho đến khi tôi đươc sự tín nhiệm của trung ương cử sang làm bí thư thanh vận trung ương là cả một quá trình tiếp diễn, thống nhất, là một sự tín nhiệm của trung ương đối với cá nhân tôi. Những điều đó đã được tuyên dương nhiều lần, giấy tờ tuyên dương hiện nay vẫn còn nguyên.
Như vậy thì chuyện ông Huỳnh Văn Tiểng bịa ra, bảo là tôi bị khai trừ khỏi Đảng Dân Chủ Việt Nam chỉ là một điều bịa đặt, vu khống để làm vừa lòng các quan cộng sản cấp trên của ông ấy mà thôi. Ý đồ của ông ấy cũng đã rõ, ông ấy muốn xoá Đảng Dân Chủ Việt Nam mà do tôi chủ trương phục hoạt, ông ấy không muốn nhìn thấy Đảng Dân Chủ Việt Nam được phục hoạt, bởi vì rằng mặc dù trước đây ông ấy là một uỷ viên thường vụ trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam, nhưng ngay sau đó ông ấy chuyển sang bên đảng cộng sản Việt Nam để lãnh một trách nhiệm mà ông ấy thích hơn là giám đốc đài phát thanh Sài Gòn.
Chính như vậy, cái điều bịa đặt của ông ấy nó chỉ là một điều mua bán rẻ tiền mà thôi, hơn nữa ông ấy lại cay cú khi thấy Đảng DCVN được phục hoạt vào thế kỷ XXI lại có một đường lối mới, một đường lối theo với tiến trình phát triển của xã hội loài người văn minh và tiến bộ là: Tự do - Dân chủ và thực thi mọi điều tốt đẹp nhất cho nhân loại. Điều ấy nó đụng chạm tới cái học thuyết cổ hủ mà ông ấy đang theo đuổi đó là: “Chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Mác-Lênin, chuyên chính vô sản, độc đảng, độc tài…”
Sự cay cú ấy đã đẩy ông ấy đi tới chỗ ông ấy bịa đặt một cách trắng trợn. Tôi nghĩ rằng, tôi không phải tranh luận gì nhiều với ông ta, bởi vì sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật, vẫn còn lại những người sống và những sách báo hiện nay đang còn lưu trữ. Tôi chỉ khuyên ông ấy là một lúc nào đó ông hãy nên để tay lên ngực và tự vấn lương tâm mình, hành vi của ông ấy có xứng đáng với một người dân thật tình yêu nước hay không???
Xin cảm ơn tất cả quí vị, xin cảm ơn. Ghi âm trên giường bệnh tại bệnh viện Hữu Nghị Việt XôNgày 29-10-2007
Tin liên quan:
Vợ ông Hoàng Minh Chính lên tiếng phản đối Đảng CSVN l
VỢ ÔNG HOÀNG MINH CHÍNH PHẢN ĐỐI BÁO THANH NIÊN và TÁC GIẢ TỬ DU (nhanquyen)
VỢ ÔNG HOÀNG MINH CHÍNH PHẢN ĐỐI BÁO THANH NIÊN và TÁC GIẢ TỬ DU (lamvien)
BẢN TIN NGÀY 1-9-2009
BẢN TIN NGÀY 1-9-2009
HẢI NGOẠI
Sydney: Thông Báo khẩn - Biểu tình chống Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nông Đức Mạnh đền Úc (ly huong)
Úc Châu: Đồng Hương Tại Sydney Và Brisbane Nồng Nhiệt Đón Nhận Phim "Sự Thật Về Hồ Chí Minh” • Ngọc Hoa & Kim Anh
Nhận định và minh xác về danh sách đại biểu việt kiều. (take2tango)
LSR, Việt Tide, Hồn Việt TV trao giải Sóng Vàng 2009 (nguoi viet)
Ba tác giả từ Virginia về Little Saigon ra mắt sách (nguoi viet)
Đại Lễ Vu Lan Tại Tu Viện Hoa Nghiêm (Viet bao)
Nhạc Hội ‘mùa Thu Cho Em’ Gây Quĩ Từ Thiện Của Vnhelp (viet bao)
Sinh Hoạt Cộng Đồng (viet bao)
Huấn luyện về tổ chức phát triển cộng đồng (machsong.Org)
Xem video: http://freevn.net/LanguageID_2_CatID_125_ArticleID_567_.aspx
VIỆT NAM
Tôn giáo Bát Nhã - Chính trị nhà nước: Các môn đồ sẽ 'ngồi yên như núi' (phần 1) (nguoi viet)
Tôn Giáo Bát Nhã – Chính Trị Nhà Nước (phần 2) (nguoi viet)
Cộng sản Việt Nam và Vatican J.B. An-Dang
Tìm Hiểu Sự Thật Về Ngày Quốc Khánh 2-9 của CSVN” • Thu Hiền & Lan Anh (Quốc Nội)
Mỹ được phép mở lãnh sự quán tại Đà Nẵng (tuoi tre)
Hiện Thân Của Xã Hội Dân Sự Và Bóng Ma Quyền Lực (dcctvn)
Chủ quyền biển Đông : Báo chí Việt Nam phải được mạnh dạn lên tiếng - GS Tương Lai (RFI)
Nhiều tàu nước ngoài đến nạo hút cát trái phép ở cửa biển thuộc Bà Rịa - Vũng Tàu (bauxitevn)
Đi Mã Lai lấy chồng, một thiếu nữ Việt Nam chết thảm (mach song)
Tăng thân Làng Mai được ở lại? (BBC)
Lật tàu tại eo biển Malacca, 15 thủy thủ Việt Nam được cứu (tuoi tre)
Ban Tôn Giáo thành phố HCM nói dối trắng trợn! Giáo dân Thủ Thiêm
Đơn Tố Cáo Nguyễn Hữu Chí Chủ Tịch Tiền Giang (Vietnamexodus)
VN chế tạo thành công vật liệu 'tàng hình' (X-Café)
Tư Bản Đỏ Bơm Tiền Qua Mỹ, Nhiều Đơn Xin Bị Ngăn Chận (viet bao)
Tình trạng gia tăng dân số ở Việt Nam (RFA)
Dự thảo luật thuế nhà đất: Lẫn lộn các mục tiêu? (tuoi tre)
Đồng Nai: Thanh tra chuyển nhượng đất của Tổng Cục trưởng Tổng cục Thuế (VNN)
Trách nhiệm xã hội doanh nghiệp (SG Times)
Giao lưu trực tuyến giữa chính phủ và quần chúng (RFA)
Năm 2009: TP.HCM phát hiện sai phạm hơn 56 tỷ đồng và gần 12.500 m2 đất (PLTP)
Tùy tiện thay đổi hướng đường dự án Tân Sơn Nhất – Bình Lợi – Vành đai ngoài: Lãng phí lớn! (thanh nien)
Lào Cai: thông xe cầu đường bộ biên giới Việt – Trung (tuoi tre)
Nhập thịt dơ và ngành chăn nuôi nhỏ lẻ (SGTT)
Gạo xuất nhiều nhưng giá thấp (tuoi tre)
Long An: Nhiều khu công nghiệp chết khát (SGTT)
Hơn 4.300 tỉ đồng đổ vào chứng khoán (tuoi tre)
Khách quốc tế bắt đầu quay lại Việt Nam (VNN)
Nhiều cơ hội đầu tư vào Lào (PLTP)
Sàn bất động sản không minh bạch vì thiếu “chuẩn” (PLTP)
Một nông dân xuất cây dó bầu giống sang Malaysia (thanhnien)
Giá nhà trọ Hà Nội tăng nhanh hơn... giá xăng (dat viet)
Dân “bao vây” doanh nghiệp để đòi nợ (dan tri)
Xuất khẩu lao động tại các huyện nghèo: Gần 1.400 lao động đã được tuyển chọn (laodong)
SÓC TRĂNG: Hỏi cung học sinh lớp 8 không người giám hộ (nguoilaodong)
Video Tiểu thương Chợ Sặt không di dời ! (VNN)
Huy động gần 100 cảnh sát tập kích quán bar BB Club (dan tri)
Kiểm tra tụ điểm giải trí 'nhạy cảm': Cưỡi ngựa xem hoa (tienphong)
Phóng sự: Cờ bạc lô đề thời @ (kỳ 1) (tackeblog)
Bài hát Việt đuối giữa dòng (tuoi tre)
Triển lãm ảnh Con người và biển đảo (PLTP)
Mỗi suất ca Huế phải quá 60 phút (tuoi tre)
Quốc hội bàn cách nâng cao chất lượng quyết sách (VNN)
Bố cáo thành lập công ty cổ phần truyền thông VietNamNet (VNN)
Vẫn nhức nhối vấn đề y đức (laodong)
Hà nội phát động “Tháng văn hóa giao thông” (tuoi tre thudo)
Ghế đá Hồ Tây, muốn ngồi phải trả tiền? (dat viet)
Nghĩa trang Nghệ sĩ TPHCM bị giải tỏa ? (nguoilaodong)
Xe ôm - gái mại dâm: Cặp bài trùng bị bắt (vnmedia)
“Nhân sâm” biển kêu cứu (thanh nien)
Ngập trời hải sản ở Cửa Lò (tuoi tre)
Đi thăm cầu Hữu Nghị Việt kiều (pontvk.org)
Nghề... săn tóc (vnmedia)
Triển lãm ảnh, tư liệu quý về Hoàng Sa - Trường Sa (VnExpress)
Đưa tin về cái gì thì an toàn? (blog But Long)
Quy định trùng tu khuyến khích ‘lách luật’ (VNN)
Phó Thủ tướng đối thoại trực tuyến về giáo dục đào tạo: “Yêu cầu hội nhập quốc tế rất quyết liệt” (tuoi tre)
EU giúp Việt Nam đào tạo sau đại học (VNN)
Chủ trương đào tạo thế hệ Mác Lê với tư tưởng HCM ? (RFA)
Giới trẻ Việt Nam không có thời giờ nhớ tới ông Hồ Chí Minh (VOA)
‘Giá mà Bộ trưởng cứ hỏi thẳng…’ (VNN)
Khai giảng trường quốc tế Canada đầu tiên (TBKTSG)
QUỐC TẾ
Kỷ niệm 70 năm Thế Chiến Thứ II (VOA)
Lục quân Trung Quốc diễn tập hành quân di chuyển (Vitinfo)
Tín dụng ngân hàng Trung Quốc: Tiền chảy về đâu? (Vitinfo)
Chứng khoán Trung Quốc sụt giảm 6,7% (VnEconomy)
Hàng nông sản Trung Quốc “đe dọa” Australia (Vintinfo)
TQ hủy một số sự kiện với Ðài Loan vì Ðức Ðạt Lai Lạt Ma (VOA)
Đạt Lai Lạt Ma thăm Đài Loan (BBC)
Viếng thăm Đài Loan, Đức Đạt Lai Lạt ma ca ngợi nền dân chủ (RFI)
Bắc, Nam Triều Tiên bình thường hóa giao thông xuyên biên giới (VOA)
Hoa Kỳ dự kiến sẽ có ít thay đổi trong quan hệ với Nhật (VOA)
Mỹ: Chính sách Đông Á cần phải thay đổi (Vitinfo)
Sẽ không có thỏa thuận mới về quân Mỹ tại Nhật (VNN)
Nhật sẽ bầu Thủ tướng mới vào ngày 16/9 (vnmedia)
Mỹ kêu gọi Miến Ðiện ngưng tấn công sắc dân thiểu số (VOA)
Mỹ: tình hình Afghanistan giờ rất nghiêm trọng (VNN)
95% hàng hóa của Trung Quốc tại Nga được trả đúng chủ (Vitinfo)
Dân Nga phản đối tiểu thương Trung Quốc (Vitinfo)
Các công ty tai tiếng nhất thế giới (thiennhien.net)
Ba du khách Mỹ bị bắt tại Campuchia vì tội xâm phạm tình dục thiếu nhi, trong đó có 1 em bé Việt Nam 10 tuổi (nguoiviet boston)
Cúm lạ bùng phát ở Papua New Guinea (dan tri)
BS Vũ văn Dzi: ĐẠI DỊCH CÚM HEO H1N1 ĐÃ XUẤT HIỆN VÀO MÙA THU..
Chiêm ngưỡng toà nhà cao nhất thế giới (vietyo.com)
MỘT THỜI NGĂN SÔNG CẤM CHỢ
Một thời ngăn sông cấm chợ
Lâm Hoàng Mạnh
02/09/2009 1:01 sáng
http://www.talawas.org/?p=9701
Chợ huyện một tháng bốn phiên
Gặp cô hàng xén kết duyên Tấn Tần.
(Ca dao)
Tết năm 1972 tôi phải trực bệnh viện vào ngày mồng Một, mồng Hai nghỉ sẽ đạp xe về nên để vợ con về quê ngoại trước. Đêm giao thừa buồn thiu, may gần khu tập thể có anh đại úy, cùng (quê) Hải Phòng là chỗ thân tình, phụ trách ban tuyển quân (bắt lính) biết cảnh lẻ loi, hẹn sang đón giao thừa cho vui. Tết đó tôi đã viết câu đối dán trước cửa nhà tập thể:
Đêm ba mươi, vợ bỏ về quê, không thịt không hành mà cũng Tết.
Sáng mồng một, khách quý đến nhà, có trà Tắm Ngựa thế là Xuân.
Thực ra vế thứ hai tôi viết: Có thơ có rượu thế là xuân. Nhưng tiêu chuẩn Tết mỗi gia đình chỉ được một chai rượu mùi, một gói mứt thập cẩm 500 gr cùng một vài thứ lặt vặt như 20 gr bột ngọt, 10 gr hồ tiêu, 100 gr miến dong giềng, 2 bao thuốc Tam Đảo, 1 gói chè Ba Đình…, vợ tôi đem về biếu ngoại thì làm gì còn rượu mà đãi khách. Còn tôi trực, báo cơm tập thể. Gọn nhẹ và có hương vị Tết (ké vào tiêu chuẩn của bệnh nhân)!
(Xin được mở và đóng ngoặc: thời ấy cả nước có một nhà máy chè Phú Thọ sản xuất 3 loại chè gói bán ra thị trường: Chè Hồng Đào (loại I) giá 8 hào/gói, chè Ba Đình (loại II) giá 5 hào/gói (hai loại chè này bán theo tiêu chuẩn phân phối) và chè Thơm giá 3 hào/gói bán tự do. Đây là loại chè hạ đẳng, đắng và nước đen ngòm, chả có mùi vị gì, cơ quan thường mua phát cho các khoa phòng mỗi tháng 4 gói. Anh bác sĩ Long (khoa Truyền nhiễm) đặt tên là chè Tắm Ngựa, có nghĩa là chỉ xứng đáng để tắm cho ngựa đỡ hôi, người thì không thể uống nổi. Chúng tôi thường phải mua chui chè Tân Cương (Thái Nguyên), chè Tân Lạc (Hoà Bình) để uống.)
Theo hẹn, gần mười hai giờ đêm tôi đến nhà anh. Thời bấy giờ còn liêm khiết lắm, chứ chức vụ như anh ngày nay có mà giàu to, không đúc đố đổ vách thì cũng vài cái nhà lầu 5 tầng và ô-sin phục vụ là ít. Thằng nào muốn trốn lính hả, dăm cây, nhà con một chục cây cũng phải ưng, nhất là cả nước đang mịt mùng khói lửa, lính chết như rạ, thiếu lính đến mức độ phải vay trước tuổi. Có nghĩa là theo luật thì 18 mới phải nhập ngũ, nhưng 17 tuổi cũng phải lên đường (gọi là vay). Tiền tuyến đang cần thanh niên sẵn sàng (chết)! Nhiều cậu tân binh mặt non choẹt, gày nhom, cao chưa tới 1 mét rưỡi, vác khẩu súng trường quét đất! Vì thế ở miền Nam một thời bêu riễu: “7 thằng VC đánh đu 1 cành đu đủ cũng không gẫy”!
Nhà anh là một nếp nhà tranh một gian hai trái – tuy thế còn hơn tôi, vẫn phải sống tập thể, mà vợ tôi cũng là y tá đâu có ăn bám chồng – anh chị đang chuẩn bị đón giao thừa. Nồi bánh chưng đã vớt, hai đứa con anh đã ngủ say, vợ anh – chị Hương – đang chuẩn bị lễ cúng, còn anh đứng vơ vẩn ngoài sân chờ tôi. Anh là lính từ những ngày toàn quốc kháng chiến (12-1946), rời Hải Phòng yêu dấu làm nhiệm vụ của thanh niên đánh đuổi ngoại xâm như hàng vạn thanh niên yêu nước khác. Hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, từ binh nhì leo dần lên sĩ quan, vài lần đi bồi dưỡng, tập huấn, thương tật đầy mình, đảng viên (cộng sản) lâu năm bò dần lên sĩ quan trung cấp (cấp bậc từ chuẩn uý đến thượng uý là sĩ quan sơ cấp, từ đại uý đến thượng tá là sĩ quan trung cấp, từ đại tá trở lên là sĩ quan cao cấp), tham gia chiến dịch Tây Bắc nên anh được trụ lại và đóng ở tỉnh H., lấy vợ, chị lại là cô gái nhà lành, bố mẹ buôn bán ở thị xã. Duyên bén, nhưng cơ quan không đồng ý vì xét lí lịch gia đình chị không (chưa) cách mạng, đảng viên, sĩ quan quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng mà lấy dân tiểu tư sản thành thị là mất lập trường! Ba mươi nhăm chưa có vợ (ế đến đít), anh em nói mãi, lãnh đạo mới gật. Nhờ thế anh mới có gia đình, nếu không có thể lên chức Thiếu tướng Phòng không (vợ) chưa chừng!
Mâm cúng ngoài trời thật đơn giản, trầu cau, hoa quả và đĩa bánh chưng đã bóc sẵn. Mâm cúng tổ tiên có đĩa xôi gấc, con gà luộc bốc hơi nghi ngút, chiếc bánh chưng, khoanh giò lụa, đĩa nem rán, bát măng ninh chân giò, món rau xào thịt lợn. Chai rượu cam màu vàng óng và bao chè Hồng Đào để cạnh mâm. So với mọi người, nhà anh thuộc loại tươm tất nhất trong cái Tết nghèo khó của đời công chức chúng tôi!
Ai đã từng sống dưới thời bao cấp thì mới thấy mấy tấm bánh chưng, khoanh giò lụa, đĩa nem rán, bát măng ninh chân giò, đĩa xôi gấc… có để đặt lên ban thờ cúng tổ tiên ngày Tết là hàng cao cấp, nếu như không nói là hàng xa xỉ. Bởi vì chế độ tem phiếu khắc nghiệt lắm. Tôi biết rõ vì tôi là người trực tiếp làm tem phiếu, xin ghi lại để tham khảo.
Nếu tôi nhớ không nhầm, chế độ tem phiếu bắt đầu từ 1959 (hay 1960?). Hè năm ấy, bọn học sinh chúng tôi được thành phố trưng dụng đi làm sổ gạo vì “văn hay chữ tốt”. Mỗi ngày đi làm, ủy ban hành chính tiểu khu (phường) trả công 6 hào/ngày, ăn bữa cơm trưa (tập thể) mất 5 hào, còn dư 1 hào chỉ đủ mua 1 que kem hay 2 bát nước chè xanh. Đội than ngày mèng ra cũng được 3 đến 5 đồng, thế mà phải nghỉ để đi làm nghĩa vụ học sinh. Lương mạt hạng mà mặt mũi vẫn phải vui và tươi roi rói. Không đi có mà ăn đất! Đừng có mơ vào đại học hay trung cấp chuyên nghiệp. Lí lịch sẽ ghi: có tư tưởng và hành động chống đối chủ nghĩa xã hội! Đời mờ! Đời tàn liền! Xin đi làm bốc vếch (bốc vác cảng) cũng không xong!
Chế độ tem phiếu chia làm ba loại:
1- Cán bộ công nhân viên chức
2- Nhân dân thị xã và thành phố
3- Nông dân, kể cả nhân dân ở thị trấn
Ngoài ra còn loại tem phiếu dành cho cán bộ cao cấp từ chuyên viên đến lãnh đạo từ tỉnh ủy viên đến bộ trưởng. Tiêu chuẩn này tôi chỉ biết sơ sơ (nghe hơi nồi chõ), thực tế ra sao xin nhường cho bạn nào biết, viết tiếp giùm cho hoàn chỉnh.
1- Cán bộ công nhân viên chức
Người làm trong các cơ quan, xí nghiệp nhà nước, bao gồm bác sĩ, kỹ sư, nhà văn… (những người lao động trí óc nói chung), lao động chân tay, cán sự từ bậc 1 đến bậc 4 (lãnh đạo cơ quan nhỏ), từ bậc 5 trở lên là chuyên viên hưởng tiêu chuẩn khác. Tất cả hưởng tiêu chuẩn giống nhau:
- Vải 5 mét/năm
- Gạo từ 13 kg 5 đến 25kg/tháng (tùy thuộc lao động nhẹ hay nặng)
- Thịt từ 500 gr đến 2kg 5/tháng (tuỳ thuộc tính chất nghề nghiệp)
- Đường từ 500 gr đến 2kg 500/tháng (tuỳ thuộc tính chất nghề nghiệp)
- Đậu phụ 1 kg/ tháng, nước mắm 500ml/tháng
- Cá tươi (khô) 500 gr/tháng.
2- Nhân dân thành thị
A- Người lớn
- Vải 4 mét/năm
- Gạo 13,5kg/ tháng
- Thịt 100 gr/tháng
- Đường 100 gr/ tháng
- Đậu phụ 500gr/tháng. Nước mắm 500 ml/tháng
- Cá tươi (khô) 500 gr/tháng.
B- Trẻ em từ sơ sinh đến 15 tuổi
- Vải 4 mét/năm
- Gạo tùy thuộc vào tuổi từ 5kg đến 12 kg/tháng
- Thịt 300 gr/tháng cho trẻ dưới 5 tuổi. Từ 6 tuổi như người lớn
- Đậu phụ và nước mắm như tiêu chuẩn người lớn
- Cá tươi khô 300 gr/tháng.
3- Nông dân và dân thị trấn
Không có một thứ tiêu chuẩn tem phiếu nào. Họ cũng không được cấp giấy chứng minh thư. Tất cả là con số không tròn trĩnh. Họ bị coi như công dân hạng 2 trong xã hội. Theo cương lĩnh của Đảng Cộng sản thì giai cấp công nhân và nông dân là thành phần nòng cốt của chính quyền vô sản, nhưng người nông dân một sương hai nắng, người làm ra thóc gạo, làm ra mọi của cải vật chất (chính) để nuôi quân, nuôi dân và cán bộ nhân viên nhà nước như chúng tôi, thì bị bỏ rơi, loại khỏi cuộc chơi của xã hội. Nhiệm vụ và quyền hạn của họ cũng như toàn dân Việt Nam, có thể tóm tắt 7 chữ vàng: Đóng thuế, Đi lính và Câm cái mồm!
Không tem phiếu, kể cả phiếu vải (động vật nên không cần quần áo?). Mỗi xã có một cửa hàng Hợp tác xã Nông nghiệp, gọi thế cho oai chứ trong cửa hàng chẳng có mặt hàng gì quý giá, chỉ có: cày, cuốc, mai, thuổng… (dụng cụ lao động dành cho nông dân), bát đĩa loại phế phẩm, vài phong thuốc lào (hạng bét, chứ thuốc lào Tiên Lãng Hải Phòng thì không đến luợt), dầu hỏa, muối, đôi khi cũng có nước mắm (khắm và mặn chát), thỉnh thoảng có cá khô (cá mòi, cá chuồn, cá trích… chứ làm gì có cá thu, cá nục) mua về thì muối nhiều hơn cá (nhân viên bán hàng trộn thêm muối để ăn cắp cá).
Tiêu chuẩn phân phối xem ra đối với chúng tôi cũng còn sống nổi nếu như mua được hết số tem phiếu. Tuy có tem phiếu nhưng đâu có hàng hoá mà mua, may lắm chỉ mua được 50%. Tem phiếu in tháng, hết tháng là vô giá trị. Từ năm 1962, tiêu chuẩn gạo bắt đầu phải độn ngô hay bột mỳ từ 30% lên dần 50%, có kỳ 70%, ở miền núi còn độn sắn (củ mỳ) khô, đến năm 1982 cửa hàng lương thực chỉ có 100% hạt bo bo bán cho dân. Năm 1967, sang giảng cho lớp y sĩ xã, thấy các em ăn 1 phần cơm 3 phần sắn khô, có hôm ăn ngô răng ngựa (loại ngô dành cho gia súc, bung lên nở to gần bằng ngón tay cái) với canh rau muống nấu muối, cà muối. Vì thế cô hàng gạo, chị hàng thịt, bà bán cửa hàng bách hóa thời bầy giờ có giá lắm. Oai hơn cả kỹ sư, bác sĩ, thày giáo, nhà văn. Dễ kiếm chồng ngon lành hơn cả trí thức!
Cha mẹ đến thăm con cháu làm việc ở thị xã, thành phố, bao giờ trước khi đi cũng chuẩn bị dăm bơ gạo, nhiều thì chục trứng gà, ai giàu hơn thì đôi gà nhốt trong lồng, rồi cơm đùm cơm nắm, tay xách nách mang lên đường thăm. Sau khi trình giấy thông hành kèm theo đơn xin giấy và giãi bầy lí do vì sao có gạo, có trứng, có gà với trạm kiểm soát thuế vụ, các cụ mới được vào (khu cách ly) thị xã hay thành phố thăm con cháu.
Con cháu mừng mừng tủi tủi khi được gặp ông bà cha mẹ và trách khéo sao đường đã xa, tầu xe khó khăn bố mẹ tuổi cao, lại còn đem cả gạo cả gà ra thế này thì vất vả khổ sở lắm. Các cụ gạt phắt đi nói dối rằng, quà nhà quê chả có gì ngoài mấy bơ gạo mới và dăm quả trứng, gà nhà nuôi đem làm quà. Nhưng thật ra đó là tiêu chuẩn ăn của các cụ trong những ngày thăm con thăm cháu. Các cụ hiểu lắm chứ, tiêu chuẩn gạo thịt chưa đủ cho chúng, nay tự nhiên có khách chúng lấy đâu ra mà đãi, đong chui thì có mà chết tiền, lương chúng 3 cọc chỉ có 2 đồng, xoay ngang xoay dọc vẫn thiếu. Sống ở thành thị cái gì cũng phải mua, từ nắm lá chè tươi đến rau thơm quả ớt đều là tiền, tiền không à!
Muốn chơi dăm bữa nửa tháng với thằng cháu đích tôn thì cũng không dám vì thấy chúng tốn kém quá, muốn đem cháu về quê thì cháu lại còn quá nhỏ cần sự chăm sóc của bố mẹ nó. Vì thế chả cụ nào có thể ở lại thăm con cháu một hai tháng được mà chỉ dăm bữa nửa tháng lấy cớ phải về vì đến vụ cày, bừa, làm cỏ bỏ phân… hợp tác xã đang chờ.
Chế độ tem phiếu đã hình thành một bức tường vô hình nhưng cực kỳ hiệu quả để giám sát và ngăn cách tình cảm cha con, vợ chồng và họ mạc giữa nông thôn và thành thị, ngăn chặn được nguy cơ biểu tình chống đối của người dân.
Trong một xã hội, sự giao lưu của cộng đồng không thể không có, người nông dân không sản xuất ra vải, quần áo, giày dép… thì họ có thóc gạo, có con lợn, con gà, mớ rau… đem ra để đổi chác (bán và mua) lấy những thứ mà họ cần. Nhưng ở chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thời bấy giờ thì điều đó không được phép, bị coi là mầm mống của chủ nghĩa tư bản cần phải tiêu diệt, mà ngày nay người ta thường nhắc lại với cụm từ “Thời kỳ bao cấp”, đôi lúc cũng có nhà báo chỉ mặt vạch tên mà nói toạc móng heo là “Thời kỳ ngăn sông cấm chợ”. Nhưng ngăn sông như thế nào, cấm chợ ra làm sao, nhiều bạn trẻ chưa hình dung ra những biện pháp quái đản của những người thực hiện chính sách vô tiền khoáng hậu ấy.
Muốn ngăn sông cấm chợ, người ta phải đặt rất nhiều trạm kiểm soát và thuế vụ ở ngay những trục đường chính sát ranh giới giữa thành thị với nông thôn. Trạm này có hai chức năng: 1) Kiểm tra giấy tờ người đi lại; 2) Kiểm tra hàng hóa và thu thuế.
Một điều rất đáng ngạc nhiên, thời bấy giờ, cán bộ nhân viên ngành thuế vụ, hầu như 90% là người Nghệ An, quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh!
Quyền hành được giao quá lớn biến cán bộ công chức ngành thuế trở thành những ông vua con, tác oai tác quái khiến dân địa phương rất căm ghét, vì thế có rất nhiều bi hài kịch diễn ra trong suốt thời kỳ ngăn sông cấm chợ. Dân chúng ghét đến mức không cô gái nào muốn kết hôn với dân xứ Nghệ, dù không làm phòng thuế, và gia đình ngăn cấm nếu cô gái nào chót yêu. Họ thường phải về quê lấy vợ. Để chỉ người Nghệ An, người miền Bắc gọi họ là dân Trọ Trẹ để phân biệt với người Lục Tỉnh. Đó là sự thật, một sự thật đau lòng. Nếu bạn đọc là người Nghệ An, xin lượng thứ khi tôi viết những dòng này. Đây là một thời kỳ lịch sử cũng như người Hoa bị kỳ thị. Nhân đây tôi cũng xin kể vài câu chuyện có thực trong đời thường.
Văn Điển là vùng nấu rượu có tiếng, tuy không ngon bằng rượu làng Vân, nhưng nơi đây là trung tâm cung cấp rượu lậu cho Hà Nội và thị xã Hà Đông. Ai cũng biết rượu Văn Điển bán chui thì trạm thuế cũng biết để tịch thu, phạt tiền. Sau nhiều lần mất hàng, các bà các chị nghĩ ra một chiêu khá độc đáo.
Ngày nào cũng như ngày nào, trạm thuế đều thấy các các bà chị quang gánh đi chợ mà chỉ lèo tèo vài cân khoai lang, dăm quả bí, quả bầu, ít rau đay, rau mồng tơi… nhưng bà nào cũng bụng to như người sắp đến kỳ ở cữ. Chiều chiều tầm bốn năm giờ lại thấy các bà các chị này về, quang gánh đầy những hàng trên phố, nhưng đặc biệt bụng hết to, cứ như là ra tỉnh sinh đẻ không bằng.
Cái kim bọc giẻ lâu ngày cũng ra, vì thế chiêu đựng rượu vào dạ dầy bò, bong bóng lợn đã thuộc sạch phơi khô rửa kỹ đút vào áo, giả trang bà chửa, bị bại lộ. Bị tịch thu nhiều lần, ức lắm, các bà các chị nghĩ kế phải cho bọn trạm thuế mất mặt và tẩn cho chúng một trận để bù những thiệt hại.
Hôm ấy, lại những bà những chị bụng to lũ lượt kéo đi thành đoàn, nhưng lần này cách không xa lại cũng có một đoàn nam giới đi sau, có người còn mang cả chiếc đòn gánh. Qua trạm kiểm soát, ba tay thu thuế đứng chặn ngay cạnh cây tre chắn ngang, hỏi bằng giọng xứ Nghệ:
“Cạc bả cạc chỉ đi đẩu dzẩy?”
“Thưa cán bộ, chúng tôi đi chợ.”
“Cọ rưởu lẩu khổng đậy?”
“Cán bộ cứ đùa, chúng em làm gì có.”
“Khổng cọ đủa. Cạc bả cạc chỉ ghê lẳm, giẩu rưởu vảo bủng giả lảm bả bầu. Thổi biệt điểu, bỏ ra khổng chụng tổi khạm được thỉ đửng cỏ trạch.”
Các bà các chị biết bọn này trúng bẫy cò ke rồi, lớn tiếng:
“Chúng tôi làm gì có rượu giấu trong bụng mà các ông bắt bỏ ra. Không tin các ông cứ khám đi.”
“Khổng cọ nhiệu lởi, cọ bỏ ra khổng?”
“Không có sao mà bỏ ra được.”
Ba tên đưa mắt cho nhau ra dấu hiệu khám một người có vẻ khả nghi nhất. Chưa kịp sờ vào vạt áo, tất cả các bà các chị đồng loạt vén tất cả vạt áo lên và kéo trễ cạp quần xuống, đồng thanh kêu:
“Đây khám đi, khám đi!”
Ba tên mặt đỏ như vừa bị cái tát trời giáng khi nhìn thấy tất cả những cái bụng chửa căng cứng của các bà các cô. Ngay lập tức nhóm đàn ông cũng vừa ập đến vừa chửi vừa giơ nắm đấm đe dọa.
Cứ tưởng như mấy lần trước các bà chứa rượu và dạ dày bò, bong bóng lợn (sau khi đã thuộc kỹ) rồi giấu vào bụng giả làm bà chửa. Ai ngờ hôm nay tất cả là bà chửa thật, làm cho bọn phòng thuế một bữa bẽ mặt.
Chuyện vỡ lở. Một đồn 10, muời đồn 100, chả mấy lúc tin xấu này lan nhanh toàn tỉnh. Trạm kiểm soát này phải đóng cửa. Gần năm sau, một trạm mới ra đời cách trạm cũ hơn cây số.
Sau cải cách ruộng đất và cải tạo tư bản và công thương nghiệp làm mất lòng dân, nhiều nơi có nhưng cuộc nổi dậy lẻ tẻ. Muốn đàn áp, chính quyền đưa ra hai chính sách: Quản lí hộ khẩu và quản lí lương thực thực phẩm một cách thật chặt chẽ. Bởi vì, muốn nổi loạn thì phải tụ tập đông người và phải có lương thực thực phẩm. Có thực mới vực được đạo. Quản chặt hai điều này là giảm được 90% mối họa. Quản lí lương thực như đã kể, bây giờ tôi xin kể về quản lí nhân khẩu.
Bắt đầu từ năm 1958, một tổ 3 người của công an khu phố (phường) đến từng gia đình đưa mẫu khai và hướng dẫn thật tỉ mỉ cách khai lí lịch từ 3, 4, 5… đời, rồi trả lời các câu hỏi trong mẫu khai: có ai di cư vào Nam, có ai làm việc cho chế độ cũ, có ai đang ở nước ngoài. Họ làm thật từ từ, không vội vã, tùng bước chắc chắn cho đến khi không còn điều gì nghi ngờ nữa, rồi cấp cho một sổ bìa màu vàng ghi rõ “Sổ hộ tịch” (bây giờ là “Sổ hộ khẩu”). Tất cả thông tin ấy được lưu trữ trong hồ sơ tối mật.
Nông thôn thì khác, bởi vì người trong làng, trong xã sống chung mấy đời nên biết rõ hoàn cảnh của nhau như thuộc trong làng có mấy cây đa, bao nhiêu đình, chùa, miếu mạo, vì thế việc làm hộ khẩu nhanh và rất gọn. Nông dân không được cấp sổ hộ tịch mà danh sách từng gia đình được ghi đầy đủ trong “Sổ nhân khẩu” để ở UBND xã. Không như dân thị thành là dân tứ chiếng, khắp nơi đổ về, nguồn gốc chẳng rõ nên phải bới lông tìm vết cho rõ ngọn ngành để còn quản lí.
Có đầy đủ tài liệu trong tay (tốt, xấu) nhưng vẫn chưa an tâm, chính quyền đặt ra một điều luật nữa: Đi qua đêm phải báo bằng cách phải xin giấy thông hành; đến nơi thăm viếng phải trình giấy thông hành và chủ nhà phải kê khai tạm trú với phường, xã cho khách.
Có nghĩa là mỗi một làng xã, một khu phố, người dân được “chăm sóc” một cách chu đáo bởi cơ quan chính quyền địa phương (phường, xã). Nếu ta so sánh mỗi xã, phường như một trang trại chăn nuôi gia súc thì mỗi UBND phường xã chính là ông chủ trang trại. Chủ phải biết chính xác số gia súc đi đâu, ở đâu và không được để xổng chuồng chạy rông. Xổng chuồng là có tội với Đảng và chính phủ!
Nhìn bề ngoài, ít ai nhận ra đây là một nhà tù khổng lồ không dây thép, không bốn bức tường bao quanh và cũng chẳng có song sắt. Chính quyền cộng sản đã biến từng xã, từng phường thành một ấp chiến luợc vô hình, kín đáo để quản lí sự hoạt động hàng ngày của từng người dân. Ấp chiến lược này hoạt động hiệu quả và ít tai tiếng hơn ấp chiến lược của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Ngoài ra Đảng và nước tuyên truyền tuyệt đối đề cao cảnh giác, có nghĩa là gây sự nghi ngờ lẫn nhau trong cộng đồng, theo kế sách chia để trị. Tôi xin kể một chuyện có thật về tính đề cao cảnh giác mà nhân vật chính là tôi.
Ra trường cầm quyết định của Bộ lên công tác tại tỉnh H., tôi được ty phân công về bệnh viện tỉnh, nhưng chiến tranh leo thang, máy bay Mỹ hàng ngày bắn phá ác liệt thị xã, bệnh viện phải sơ tán vào rừng. Đang sống ở Hà Nội, nay chui ngay vào rừng, đèn dầu nước suối, mở mắt là núi cao trước mặt, xung quanh là rừng xanh vắt muỗi. Chiều thứ Bảy của tuần thứ 2, buồn quá tôi theo xe bệnh viện ra thị xã cho khuây khỏa. Trên đường tôi hỏi anh lái xe và được biết ở thị xã chiều nào cũng có đổi tem gạo lấy bánh mỳ theo tỉ lệ 1 kg tem gạo đổi được 4 chiếc bánh mỳ 250 gr và phải trả 4 hào tiền công. Xuống xe ở trung tâm thị xã, trời đã xâm xẩm tối, tôi đi dọc theo đường quốc lộ xuống ty lương thực, gặp một người đàn ông khoảng 45 tuổi, tôi lễ phép hỏi:
“Bác làm ơn cho tôi hỏi, chỗ đổi bánh mỳ ở đâu?”
Người đàn ông này không trả lời mà nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lại từ chân lên đầu một cách rất chăm chú, buông ra một câu hỏi đầy nghi vấn:
“Anh ở đâu?”
Hôm ấy tôi mặc bộ quần áo lính do thằng bạn cho, mũ cối mất chóp, chân di dép lê, trông thật khả nghi, trí thức chẳng ra trí thức, dân chẳng ra dân, lính chẳng ra lính. Thôi, thằng cha này nghi mình là gián điệp nhẩy dù rồi. Được, cho tay này một bài học để chừa cái thói ai cũng là gián điệp. Tôi thủng thẳng:
“Tôi ở đây.”
“Ở đây sao không biết chỗ?”
“Ông này hay thật, không biết tôi mới hỏi, chứ biết tôi hỏi ông làm gì?”
Nói xong tôi đi thẳng, đi được vài bước quay đầu lại, thấy ông ta đi theo tôi. Được, đã thế cho mày chạy thi một mẻ. Tôi rảo bước như thể muốn lẩn trốn, y vẫn lẵng nhẵng theo cách tôi khoảng 10 mét, rồi đột nhiên y rẽ vào một nhà ngay sát bên đường, chỉ thoáng một lát có hai người đàn ông trong nhà theo ra và đi rất nhanh về phía tôi. Thấy nhà ông trưởng ty y tế cách khoảng 30 mét, tôi quay đầu lại nhìn ba người như thể thách thức rồi cắm đầu chạy thục mạng. Họ chạy theo tôi. Đến trước cửa nhà ông trưởng ty, tôi đứng lại lấy lại tư thế, rồi nói to:
“Cháu chào bác trưởng ty.”
Ông đang ngồi uống nước và đang ghé sát tai vào chiếc đài Xionmao (Trung Quốc) ngay gian giữa, thấy tôi, ông ngửng lên, vẫy tay bảo:
“Cậu vào đây uống nước.”
Tôi vừa ngồi xuống ghế thì cả ba người kia cũng vừa chạy đến trước cửa. Vừa thở hổn hển vừa giương 6 cặp mắt đầy ngạc nhiên vì không hiểu sao cái thằng giời đánh thánh vật kia lại chạy vào nhà ông trưởng ty y tế mới được cơ chứ. Trưởng ty tôi là người khá nổi tiếng, vì trước khi theo kháng chiến, ông mở trường tư thục nên cả thị xã ai cũng biết mặt biết tên.
Thấy ba người vừa thở vừa chỉ chỉ chỏ chỏ, trưởng ty đi ra cửa hỏi:
“Có chuyện gì đấy các bác?”
Người mà tôi gặp đầu tiên, lấy tay chỉ vào tôi ra ý hỏi.
Ông cười: “Anh này chứ gì? Bác sĩ mới về nhận công tác đấy!”
Ba người kia quay ra mắng nhau:
“Chỉ tại lão Minh khỉ gió này nên mới nên chuyện.”
“Thì ai ngờ tay này nghịch thật.”
Cả ba lủi thủi đi về.
Là cựu hiệu trưởng, ông hiểu sự việc, đến gần rồi vỗ vào vai tôi, cười nhân hậu, bảo:
“Là cán bộ rồi đấy. Thôi trò quỷ sứ đi, anh bạn trẻ.”
Quản lí hộ khẩu đã củng cố địa vị độc tôn của chính quyền vô sản một cách có hiệu quả, chính vì thế dù ngày nay đã cởi mở, xóa bỏ thời kỳ ngăn sông cấm chợ, kinh tế tư bản đang phát triển, con người đã phần nào được cởi trói, nhưng nhà nước không bao giờ bỏ quản lí hộ khẩu cũng như không bao giờ bỏ điều 4 trong Hiến pháp!
© 2009 Lâm Hoàng Mạnh
© 2009 talawas blog
CHỦ NGHĨA MÁC-LÊNIN và TƯ TƯỞNG HCM LÀ MÔN HỌC BẮT BUỘC Ở ĐẠI HỌC VIỆT NAM
Chủ trương đào tạo thế hệ Mác Lê với tư tưởng HCM ?
Việt Hà phóng viên RFA
2009-08-31
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnamese-students-think-about-compulsary-political-subjects-Mark-Lenin-study-and-HCM-Thought-08312009082322.html
Việc giảng dạy các môn chính trị khoa học Mác Lê Nin, lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam, chủ nghĩa xã hội khoa học và tư tưởng Hồ Chí Minh là bắt buộc tại các trường đại học tại Việt Nam. Các sinh viên muốn tốt nghiệp phải thi đậu được các môn này.
Theo quan điểm của Đảng cầm quyền thì những môn này là cần thiết để trang bị tư duy lý luận cho học sinh. Vậy quan điểm của các sinh viên về vấn đề này thế nào?
Tượng Lênin được dựng trong công viên ở Hà Nội. AFP photo
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnamese-students-think-about-compulsary-political-subjects-Mark-Lenin-study-and-HCM-Thought-08312009082322.html/lenin-180.jpg
Môn học bắt buộc để tốt nghiệp đại học
Trong một công văn của Bộ Giáo dục và Đào tạo gửi các viện, trường đại học và cao đẳng trong cả nước năm 2008, mục đích của việc đưa các bộ môn khoa học Mác Lê nin, lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam, và tư tưởng Hồ Chí Minh vào trong chương trình giảng dạy được nhấn mạnh là ‘để cung cấp cho sinh viên những kiến thức cơ bản của chủ nghĩa Mác Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối cách mạng của Đảng, xây dựng cho sinh viên thế giới quan, nhân sinh quan khoa học, cách mạng của chủ nghĩa Mác Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, niềm tin vào lý tưởng cộng sản chủ nghĩa’.
Thế nhưng, thực sự sinh viên Việt Nam hiểu được gì từ những bài học này và vận dụng được đến đâu thì lại là một vấn đề khác.
Ở trong trường đại học, lâu nay các môn chính trị mà sinh viên Việt Nam bắt buộc phải học bao gồm: triết học Mác Lê nin, Kinh tế chính trị Mác Lê nin, Chủ nghĩa xã hội khoa học, Lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam, và tư tưởng Hồ Chí Minh. Tất cả những môn học này đều nhằm nói lên tính ưu việt của chủ nghĩa Mác Lê Nin, của chủ nghĩa xã hội khoa học, và tư tưởng Hồ Chí Minh.
Các sinh viên thường được dạy rằng chủ nghĩa tư bản đang dãy chết, hay Việt Nam đã bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa để tiến thẳng lên giai đoạn phát triển xã hội chủ nghĩa và cái mốc cuối cùng nhắm đến là chủ nghĩa xã hội khoa học.
Chương trình quá nặng về chính trị
Các môn học này thường được bố trí vào những năm đầu của đại học và chiếm một lượng thời gian tương đối lớn. Bạn Hoàng Thị Thanh Thảo, sinh viên năm cuối trường đại học Bách khoa Đà nẵng cho biết:
Hoàng Thị Thanh Thảo: Em học vào những năm đại cương là 1, 2, 3, còn năm 4, 5 là học chuyên ngành. Những môn đó chiếm 4 trình, chủ nghĩa xã hội chiếm 4 trình, nói chung những môn đó chiếm số trình rất cao so với những môn khác. 4 trình là cao, lịch sử đảng 3 trình, tư tưởng 3 trình, còn lại kinh tế chính trị trình rất là cao, 5 trình lận. Trong một kỳ em học khoảng 8 môn gì đó, thì có môn 3 trình, 2 trình, môn chính thì là 4 trình, thì so với các môn khác thì môn tư tưởng và chính trị là cao trình. Thực ra thì bọn em không coi đó là môn chính nhưng vì số trình cao thì phải lo mà thi điểm cho tốt.
Bạn Thảo cũng nói rằng bạn rất thích học những môn học này, mặc dù không biết tính thực tiễn của những lý thuyết này. Bạn nói:
Hoàng Thị Thanh Thảo: Đối với riêng em thì em thấy cũng thích. Em thấy những môn đó rất hay, nó phát triển tư duy lý luận mình rất nhiều. Thực ra những môn đó, môn kinh tế chính trị thì em thấy là thực tiễn, nhưng khi mình học bách khoa thì mình không thấy thực tiễn đó, mà nếu em học kinh tế thì em sẽ thấy rất rõ, vì nó liên quan đến kinh tế, quy luật chung của kinh tế chẳng hạn.
Còn bên chỗ bên bách khoa thì học để mà biết vậy thôi, nên có bạn học để mà qua. Tư tưởng Hồ Chí Minh và chủ nghĩa xã hội khoa học chỉ là môn cũng là lý thuyết, em nghĩ nó chỉ là tư tưởng, lý thuyết, lý luận thôi chứ còn để áp dụng thực tế thì rất là khó.
Một người lính ngồi trên tượng của Lenin bị đưa ra bãi rác ngoài thủ đô Grozny ở Chechnya, Liên Xô, năm 1991 khi chế độ Sôviết ở Nga sụp đổ
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/What-Vietnamese-students-think-about-compulsary-political-subjects-Mark-Lenin-study-and-HCM-Thought-08312009082322.html/lenin-chechen-305.jpg
Một sinh viên khác học năm thứ 4 đại học Hà Nội, bạn Nguyễn Thu Hằng thì lại không thích những môn học này, bạn cho biết:
Nguyễn Thu Hằng: thực ra em chả thích môn nào cả. Em thấy những môn đấy rất là khó học, thứ hai em thấy những môn đấy là motif xã hội chủ nghĩa, cứng, khó học. Các môn như kinh tế chính trị, triết học, lịch sử đảng em thấy các ngôn ngữ, quan điểm của nó rất trừu tượng. Có một bộ phận sinh viên không yêu thích, cũng như em thôi, thì học mang tính đối phó một chút.
XHCN không xấu nhưng tư bản thực tiễn hơn
Bạn cho biết số lượng sinh viên thi trượt kiểm tra cuối kỳ các môn học này khá đông bởi vì đa số các bạn không yêu thích, không hiểu và cũng không quan tâm đến các môn học chính trị bắt buộc đó. Theo quy định của bộ giáo dục, nếu sinh viên nào không thi đậu các môn học này thì sẽ không được tốt nghiệp đại học dù điểm thi môn chuyên ngành có cao thế nào đi chăng nữa.
Mặc dù mục đích việc dạy các môn học này đã được Ban bí thư trung ương Đảng nhấn mạnh là để ‘xây dựng cho sinh viên thế giới quan, nhân sinh quan khoa học cách mạng của chủ nghĩa Mác Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, niềm tin vào lý tưởng cộng sản chủ nghĩa’, nhưng không phải các sinh viên sau khi được học những lý thuyết này đều hiểu như vậy. Bạn Hằng nói:
Nguyễn Thu Hằng: Việt Nam là một nước xã hội chủ nghĩa nên việc đưa các môn học này vào giảng dạy cho sinh viên thì em nghĩ nó cũng là cần thiết. Một số sinh viên ngày nay có vẻ hướng tới tư bản hơn. Cá nhân em thì em thích tư bản, mặc dù em không nói là xã hội chủ nghĩa là xấu, nhưng sự phát triển của tư bản thì em rất thích.
Vào niên học 2008, Bộ Giáo dục đào tạo có một thông báo giảm tải giảng dạy các môn lý luận chính trị cho sinh viên các trường đại học và cao đẳng. Sinh viên từ niên học 2008 trở đi sẽ học 3 môn lý luận chính trị là những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và đường lối cách mạng của Đảng Cộng sản Việt nam, thay cho 5 môn trước kia. Tuy nhiên, Bộ cũng khuyến khích các trường xây dựng các môn lý luận chính trị còn lại là môn tự chọn.
Copyright © 1998-2009 Radio Free Asia. All rights reserved.
-----------------------------
Quyết định ban hành chương trình các môn lý luận chính trị trình độ ĐH, CĐ dùng cho sinh viên khối không chuyên ngành Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh
Cập nhật ngày 24-09-2008
http://www.moet.gov.vn/?page=6.11&view=617&opt=brpage
BÁO CHÍ Ở VIỆT NAM
Báo chí ở Việt Nam
Tuan’s blog
Monday, August 31, 2009
http://tuanvannguyen.blogspot.com/2009/08/bao-chi-o-viet-nam.html
Đối với các phóng viên ngoại quốc (phương Tây) Việt Nam không (hay chưa) có tự do báo chí. Nhà nước Việt Nam không đồng ý với quan điểm này của giới báo chí phương Tây. Cứ mỗi lần có ai đặt vấn đề tự do báo chí thì Người phát ngôn Bộ ngoại giao lặp lại quan điểm rằng Việt Nam có tự do báo chí, rồi lấy con số mấy trăm tờ báo ra làm bằng chứng.
Nhưng thật sự tôi không thấy con số tờ báo có liên quan gì đến tự do báo chí cả. Ừ, thì có nhiều tiếng nói đó, nhưng hình như những tiếng nói này na ná giống nhau. Điều này cũng dễ hiểu vì tất cả báo chí chỉ trực thuộc sự kiểm soát của Đảng, nên làm sao họ nói khác được. Vấn đề là những tờ báo này chưa bao giờ là diễn đàn cho những tiếng nói phản biện, chưa bao giờ là phương tiện cho những tranh luận công khai về các vấn đề mà người dân quan tâm. Nhưng nếu có những ai lên tiếng thì có khi chuốc họa vào thân, chẳng hạn như trường hợp của một số phóng viên gần đây.
Thật vậy, dạo này, Nhà nước có vẻ bố ráp giới truyền thông rất căng. Giới phóng viên liên tục bị “hỏi thăm”, và có người thậm chí còn bị bắt bớ, giam cầm. Một bầu không khí ngột ngạt.
Tháng trước, khi còn ở TPHCM tôi đã nghe đồn đại râm rang rằng Huy Đức sẽ bị bắt, thậm chí còn nghe công an đã thông báo Sài Gòn Tiếp thị (nơi Huy Đức công tác) là sẽ bắt anh ta. Thế nhưng sau đó thì chẳng thấy công an động tĩnh gì. Nhưng (vẫn nghe nói) Huy Đức bị theo dõi gắt gao, cứ mỗi lần rời tòa soạn là có người chạy xe kè kè theo sau. Điện thoại và email cũng có thể bị theo dõi. Đến giữa tháng 8 khi còn dự hội nghị nội tiết thì tôi nghe một anh bạn cho biết Huy Đức đã bị SGTT cho nghỉ việc.
Tôi cũng thỉnh thoảng viết cho SGTT, và đồng tình với những bài viết của anh. Nói tôi ngưỡng mộ những ý kiến sắc sảo của anh cũng đúng. Do đó, khi còn ở Sài Gòn, tôi đã có ý định rủ Huy Đức đi uống cà phê, nhưng chưa làm được điều này. Hôm tháng 7 thì anh ta đi công tác, còn tôi thì sắp về Sydney. Đến tháng 8 tôi bận túi bụi nên cũng không có thì giờ để mời Huy Đức uống cà phê. Thật là tiếc! Hi vọng Huy Đức an toàn trong tương lai.
Hôm nay, đọc tin này mới biết là phóng viên Đoan Trang của Tuanvietnam bị bắt. Tôi vẫn theo dõi đọc những bài viết của Đoan Trang về các vấn đề biển Đông, và rất có cảm tình với cô phóng viên mà tôi biết là còn trẻ này. Trước đây, tôi cũng thường viết cho TuanVietNam (khi đặc san này mới ra đời), nhưng sau này thì bận quá nên rất ít viết cho họ. Dù chưa ghé qua tòa soạn lần này, chưa gặp bất cứ ai trong tòa soạn, nhưng tôi nghe bạn bè báo chí kể rằng TuanVietNam chỉ do vài cô phóng viên trẻ điều hành, và điều này làm tôi phục sát đất. Những người như Đoan Trang và đồng nghiệp của chị ấy trong TuanVietNam (mà tôi không nêu tên) làm tôi còn hi vọng về giới trí thức trẻ ở trong nước.
Điều đáng nói ở đây là sự im lặng của cơ quan chủ quản SGTT và Vietnamnet. Dù phóng viên của họ bị bắt nhưng Vietnamnet thậm chí không có đến một bản tin về chuyện này! Còn SGTT thì im lặng về sự ra đi của Huy Đức. Thái độ này rất khác với giới truyền thông bên Úc mà tôi biết. Còn nhớ một phóng viên của đài truyền hình số 7 và phóng viên của tờ Sydney Morning Herald ra tòa, mà họ đưa tin gần như hàng ngày. Khi một phóng viên kì cựu nào rời tờ báo, tôi thấy họ đều đưa tin rất trang trọng. Thậm chí một cây bỉnh bút đi nghỉ một thời gian (nghỉ hè hay điều trị bệnh) tờ báo đều thông báo cho độc giả biết. Nói thế thôi, chứ tôi cũng hiểu tại sao Vietnamnet và SGTT im lặng, bởi vì họ chịu sự chi phối của Bộ 4T. Khi Bộ 4T không cho phép thì sao họ dám viết gì. Phải thông cảm cho họ!
Đầu tuần này thì nghe tin một blogger nổi tiếng (Người buôn gió) bị bắt. Anh nổi tiếng đến độ những ai hay đọc blog đều biết đến Người buôn gió qua loạt bài Đại Vệ Chí Vị. Có lần ngồi nói chuyện phiếm với bè bạn ở Thanh Đa, một anh bạn nói Người buôn gió chắc chắn phải là một người ngoài Hà Nội, vì theo anh, chỉ có dân “sĩ phu Bắc Hà” mới nghĩ ra những câu chuyện độc đáo và thâm thúy như thế, chứ còn dân miền Nam nếu có bức xúc quá thì chửi vài câu rồi kéo nhau đi … nhậu. Vâng, tôi cũng là một fan của Người buôn gió, và thán phục cái tâm và tầm của anh ta. Nay anh lại bị bắt làm tôi thấy buồn cho không khí báo chí ở trong nước quá.
Dù giới an ninh Việt Nam đánh giá thế nào về những phóng viên vừa kể, tôi vẫn xem họ là những công dân ưu tú và can đảm của Việt Nam.
Điều đáng chú ý là tất cả những phóng viên bị bắt bớ gần đây đều là những người từng viết bài liên quan đến Trung Quốc. Điều này dẫn đến thắc mắc: Chẳng biết các quan bộ hình nước Tề có tác động hay đứng đằng sau giật giây nước Vệ (nói theo ngôn ngữ của Người buôn gió) để bắt bớ những công dân ưu tú này?
Nguyễn Văn Tuấn
Một phóng viên của VietNamNet bị bắt
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/08/090831_vnn_journalist_arrest.shtml
Tin thêm về blogger Người Buôn Gió
DCVOnline - Tin Ngắn
01-09-2009
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=6664
Hà Nội - Như bản tin DCVOline đã đưa hôm qua, ông Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió đã bị công an Hà Hội bắt tuần rồi. Theo bản tin mới nhất của ký gỉa Ben Stocking, thuộc hãng thông tấn AP và có văn phòng ở Hà Nội cho hay công an đã vào nhà và lấy đi ba máy laptop và nhiều tài liệu khác từ nhà ông Hiếu, cũng như lục soát nhà cha mẹ ông, theo một người bạn của ông Hiếu cho hay.
Tuy nhiên, khi được hỏi, công an Hà Nội từ chối bình luận.
Những bài viết của ông Hiếu trên blog của ông đã chỉ trích cách xử lý mối quan hệ với Trung Quốc của đảng Cộng sản Việt Nam cũng như chuyện tranh chấp đất đai với giáo hội Thiên Chúa giáo.
Ông Hiếu, 37 tuổi cũng đã chỉ trích dự án bauxite ở Cao nguyên Trung phần của nhà nước cộng sản. Theo người bạn ông cho hay, ông đã bị công an thẩm vấn nhiều lần trong hai năm 2008 và 2009 về những hoạt động chính trị của ông, bắt đầu sau khi ông tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Công an đã làm áp lực với đối tác làm ăn của ông Hiếu và đã làm ông Hiếu mất việc cũng như mất luôn tiền đầu tư của ông.
Kể từ hôm đầu năm, nhà nước cộng sản bắt đầu siết chặt những sinh hoạt của giới bloggers, chỉ cho phép họ đưa lên blog những vấn đề cá nhân.
Cũng trong tuần rồi, phóng viên Huy Đức cũng bị cho thôi việc với báo Sài Gòn Tiếp thị vì những bài ông viết trên blog "osin" của ông.
Chuyện bắt giam ông Hiếu là sự cố mới nhất trong đợt trấn áp những người bất đồng chính kiến. Hôm tháng Sáu, luật sư Lê Công Định, một người hoạt động ủng hộ dân chủ và bốn người khác bị bắt vì tội "cấu kết với lực lượng thù địch" nhằm chống phá nhà nước.
Trước đó, blogger Điếu Cày cũng bị bắt, bị truy tố về tội trốn thuế và bị kết án 30 tháng tù ở sau khi ông Điếu Cày khuyến khích việc tẩy chay cuộc lễ tiếp đuốc Thế Vận hội ở Sài Gòn. Ông Điếu Cày đã lên tiếng chỉ trích chính sách của Trung Quốc ở Tây Tạng (Tibet) và quần đảo Trường Sa trước đó.
© DCVOnline
Nguồn: Vietnam police detain dissident blogger. AP, by Ben Stocking, 31 Aug 2009
CÓ YẾU TỐ TRUNG QUỐC TRONG CÁC VỤ BẮT BLOGGER Ở VIỆT NAM
Có 'yếu tố Trung Quốc' trong các vụ bắt blogger ở VN
01/09/2009
http://www.voanews.com/vietnamese/2009-09-01-voa10.cfm
Liên quan tới các vụ bắt giữ các blogger ở Việt Nam gần đây (trong đó có blogger Người Buôn Gió và phóng viên Phạm Đoan Trang của báo điện tử VietNamNet), Nguyễn Trung của ban Việt Ngữ đã hỏi chuyện ông Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Australia.
VOA: Thưa giáo sư, ông nhận định thế nào về các vụ bắt giữ blogger ở Việt Nam tuần qua?
Ông Carl Thayer: Đây là một cuộc tấn công nghiêm trọng vào lĩnh vực blog ở Việt Nam, thành trì thông tin tự do cuối cùng của người Việt Nam. Mọi thứ khác đều đã bị kiểm soát.
Hành động này diễn ra không phải chỉ vì các blogger bày tỏ quan điểm về nhân quyền và dân chủ, mà theo tôi cũng vì lý do họ nêu lên vấn đề Trung Quốc và đặt câu hỏi về đội ngũ lãnh đạo.
Việc đó đã đụng chạm tới những cái đầu lãnh đạo nhạy cảm, và nó đã dẫn tới một chiến dịch được dàn dựng công phu và mạnh nhất mà tôi từng thấy trong vòng vài năm qua.
VOA: Vậy đâu là các lý do chính yếu dẫn tới những vụ bắt giữ này, thưa ông?
Ông Carl Thayer: Được biết, trong số những nhà hoạt động dân chủ bị bắt hồi tháng Sáu cũng có những người viết blog. Các blogger của Việt Nam hiện đã vượt ra ngoài chuyện bàn luận về quyền tự do ngôn luận hay chuyện lập đảng.
Giờ họ đã chuyển sang chuyện chỉ trích chính phủ xoay quanh cách xử sự với Trung Quốc về dự án bauxite và tranh chấp ở Biển Đông. Và cũng như mọi khi, theo tôi, Trung Quốc tiếp tục gây áp lực đối với Việt Nam phải chấm dứt tình trạng bài Trung Quốc.
Thời gian qua đã có bốn hay năm đoàn quan chức cộng sản cấp cao của Trung Quốc tới Hà Nội. Cho nên xét theo quan điểm lãnh đạo và an ninh, chính quyền Việt Nam muốn chứng tỏ với Bắc Kinh rằng họ đã ra tay hành động đối với các blogger.
Nhưng theo tôi, mục tiêu đầu tiên của chiến dịch trấn áp này là để bảo vệ vị thế của các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam rồi kế đó mới là Trung Quốc.
VOA: Ông từng nhận định rằng việc ông Tô Huy Rứa (Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương) vào Bộ Chính trị dẫn tới sự kiểm soát chặt chẽ các luồng thông tin ở Việt Nam. Trong trường hợp bắt giữ các blogger này thì sao, thưa ông?
Ông Carl Thayer: Kể từ Đại hội đảng lần trước, khi mà các bộ ngành được tái cơ cấu, có những nhân vật theo đường lối rất bảo thủ đã được bổ nhiệm phụ trách các lĩnh vực liên quan tới thông tin và văn hóa. Rồi năm ngoái, ông Tô Huy Rứa trở thành Ủy viên Bộ Chính trị.
Nếu nhìn vào Bộ Chính trị, nhiệm vụ của ông Rứa là phải kiểm soát những vấn đề kiểu như bài Trung Quốc, và vì thế mới dẫn tới sự trấn áp các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam.
Nhưng tôi nghĩ chắc chắn đây không phải chính sách mạnh tay của một cá nhân, và ông Rứa chắc chắn được hậu thuẫn. Tôi nghĩ là bên Bộ Công an cũng tham gia vào chiến dịch này.
VOA: Liệu chiến dịch nhắm vào các blogger hiện nay có ngăn cản được hoạt động của những người viết blog không, thưa ông?
Ông Carl Thayer: Đây có thể được coi là cơn bão trên không gian ảo. Rõ ràng chính quyền đang phát đi một thông điệp ớn lạnh cho các blogger. Chính quyền bấy lâu nay đã tìm cách để kiểm soát không gian ảo như chuyện bắt các chủ quán café internet phải chịu trách nhiệm về những hành động của khách hàng khi họ thuê máy tính. Nay thì đã rõ. Chính quyền theo dõi chặt chẽ một số blog cá nhân và truy ra những chủ nhân của các trang nhật ký đó.
Nhưng tôi nghĩ các blog cá nhân không thể nào hoàn toàn bị đóng cửa được. Mà những chiến dịch tấn công kiểu này sẽ làm hại tới Việt Nam cũng như dòng chảy thông tin ở nước này. Tôi nghĩ chính quyền sẽ không bao giờ có thể khiến tất cả mọi người câm lặng được. Họ có thể theo dõi rồi bắt giữ một ai đó trong một khu vực nào đó mà thôi. Còn blog mang tính quốc tế và có cả tính chất ẩn danh nên rất khó mà kiểm soát.
Chúng ta có thể sẽ chứng kiến một sự phản kháng từ những người can đảm, sử dụng biệt danh khi viết blog cũng như một số các kỹ thuật để họ không bị truy ra nguồn gốc.
PHÓNG VIÊN ĐOAN TRANG BỊ BẮT VÌ LẼ GÌ ?
Phóng viên Đoan Trang bị bắt 'không phải vì viết báo'
Cập nhật: 07:28 GMT - thứ ba, 1 tháng 9, 2009
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/09/090901_vnn_journalist_update.shtml
Tổng biên tập báo điện tử VietnamNet nói với BBC rằng việc phóng viên Đoan Trang bị bắt tuần trước không có liên quan tới công việc của cô tại tờ báo này.
Ông Nguyễn Anh Tuấn nói: "Việc cơ quan an ninh bắt Đoan Trang không liên quan đến những bài viết của Đoan Trang trên VietnamNet."
Phạm Đoan Trang, 31 tuổi, phóng viên chuyên trang Tuần Việt Nam của VietnamNet, bị bắt thứ Sáu tuần trước.
Được tin có cáo buộc phóng viên này đang bị điều tra vì 'vi phạm an ninh quốc gia'.
Các hãng thông tấn có trụ sở ở trong nước cũng trích lời ông Tuấn nói tòa soạn không biết hiện giờ Đoan Trang đang ở đâu và không liên lạc được với cô.
Đoan Trang là tác giả một số bài báo nói về chủ đề tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc tại Biển Đông, đăng trên Tuần Việt Nam.
Mới đây cô cũng có bài trích thuật một số sử gia nước ngoài nhìn lại đàm phán hội nghị Geneva 1954, nêu một số quan điểm không chính thống.
Tuy nhiên, theo Tổng biên tập Nguyễn Anh Tuấn, "các bài viết của Đoan Trang trên VietnamNet là bình thường".
Ngay trước vụ này, ông Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió, cũng bị bắt tại Hà Nội để điều tra.
Trên blog của mình, ông Hiếu đăng tải nhiều bài chỉ trích chính sách của nhà nước như về vấn đề biển đảo, bauxite và đất đai tôn giáo.
Blog Người Buôn Gió cũng nêu quan điểm ủng hộ một số nhà hoạt động dân chủ. Ông còn được tin là đã tham gia in ấn áo phông với nội dung phản kháng.
Chưa biết hai vụ bắt giữ này có liên quan tới nhau không, nhưng đang có suy diễn trong giới quan sát về một 'làn sóng trấn áp' những người bị cho là gây đe dọa cho an ninh quốc gia.
Đầu tháng này, cơ quan an ninh điều tra được biết sẽ chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát để khởi tố "vụ án đặc biệt nghiêm trọng xâm phạm an ninh quốc gia" và sớm xét xử các nghi phạm.
Báo chí nhà nước đưa tin trong vụ này, "các lực lượng chức năng đã bắt, triệu tập và mời làm việc 27 đối tượng, bắt tạm giam 5 đối tượng".
------------------------------
MỘT NỮ PHÓNG VIÊN CỦA VIETNAMNET BỊ BẮT (nhanquyen)
Subscribe to:
Posts (Atom)