Tổng
Bí thư Hà Huy Tập phê phán đồng chí Nguyễn Ái Quốc
Dương Quốc Chính / Báo Tiếng Dân
22/04/2026
https://baotiengdan.com/2026/04/22/tbt-ha-huy-tap-phe-phan-dong-chi-nguyen-ai-quoc/
https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/04/11-1-1920x1281.jpg
Lãnh
đạo Việt Nam dự lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh Tổng Bí thư Hà Huy Tập. Nguồn: Báo
Hà Tĩnh
Hôm
qua mình thấy báo đài đồng loạt đưa tin về lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh của TBT thứ 3 đảng Cộng sản
Đông Dương (Lưu ý là Đông Dương, không phải Việt Nam) Hà Huy Tập.
Rồi còn viral video của cháu gì xinh xinh lớp 11 chuyên Văn trường Hà Huy Tập, Hà
Tĩnh. Nhưng mà văn cháu tuy học chuyên mà sáo rỗng, văn mẫu điển hình,
AI viết mất 30s!
Lễ
kỷ niệm này làm rất to, thấy đủ mặt hệ thống chính trị từ cũ đến mới. Có cả bác
4S lẫn bác 3X, dù cuộc chiến Ba – Tư vẫn đang diễn biến phức tạp! Thấy cả bác gì bị bọn phản động đồn là bị bắt.
Trong
hoàn cảnh mới, có vẻ đang có xu hướng hữu khuynh, thì đề cao TBT Hà Huy Tập là
có vẻ lộn lề. Vì ông là người rất tả khuynh, đề cao giai cấp hơn dân tộc, theo
dòng chủ lưu đương thời, tuân thủ chỉ đạo của Quốc tế Cộng sản.
Tiếp
theo TBT Trần Phú, TBT Hà Huy Tập phê phán đồng chí Nguyễn Ái Quốc rất mạnh mẽ.
Dưới đây là trích dẫn của GS, TS Mạch Quang Thắng, dẫn một số đoạn từ văn kiện
đảng Cộng sản Việt Nam.
Hà Huy Tập
cho rằng:
“Đường
lối chính trị của Hội nghị hợp nhất và của đồng chí Nguyễn Ái Quốc đều sai lầm
trên nhiều phương diện”. Hà Huy Tập đã “phê phán những sai lầm chủ yếu của Hội
nghị hợp nhất và để làm việc này, chúng tôi sẽ đối chiếu từng quan điểm sai lầm
đó với những quan điểm chính thức của Quốc tế Cộng sản”.
Hà Huy Tập
cho rằng:
“Khi
nói một cách mơ hồ rằng, cần phải làm cách mạng tư sản dân chủ và cách mạng ruộng
đất ở Đông Dương, một mặt Hội nghị đã bỏ quên cách mạng phản đế, mặt khác Hội
nghị lại không hiểu rằng cách mạng ruộng đất là cái trục của cách mạng tư sản
dân chủ. Một thiếu sót khác về vấn đề này nữa là chưa xác định được rõ sau khi
công nông đã cướp chính quyền, thì dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, người ta
sẽ thiết lập chuyên chính của giai cấp vô sản và giai cấp nông dân dưới hình thức
xô-viết. Hội nghị không hiểu rõ quá trình chuyển biến của cách mạng tư sản dân
chủ thành cách mạng vô sản, cũng không hiểu rõ rằng công cuộc xây dựng chủ
nghĩa xã hội tiến hành sau khi đã làm xong cách mạng vô sản vẫn còn chưa thuộc
phạm trù của chế độ cộng sản…
Hội
nghị hợp nhất đã nhận định một cách cơ hội chủ nghĩa cách mạng Việt Nam tách rời
cách mạng thế giới nói chung và tách rời cách mạng Đông Dương nói riêng. Sở dĩ
sai lầm như vậy là vì đồng chí Nguyễn Ái Quốc và các đại biểu Hội nghị hợp nhất
còn mang nặng những tàn tích của chủ nghĩa quốc gia và chủ nghĩa dân tộc sô
vanh. Những danh từ mà đồng chí Nguyễn Ái Quốc dùng trong lá truyền đơn của
mình: “đồng bào…, cách mạng Việt Nam…, nếu chúng ta cứ bỏ mặc cho tất cả giống
nòi Việt Nam bị quét sạch, v.v.” chứng tỏ khuynh hướng sai lầm đó đã tồn tại và
không thể biện bạch nổi”.
Tiếp
nối dòng phê phán những quan điểm của Hồ Chí Minh trong các văn kiện Hội nghị
thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam đầu năm 1930, Hà Huy Tập viết:
“Cương
lĩnh của Hội nghị hợp nhất đề ra vấn đề làm cách mạng điền địa, nhưng không đả
động một lời nào đến giai cấp địa chủ. Hội nghị chỉ nói đến việc tịch thu ruộng
đất của bọn đế quốc nhưng không nói gì đến việc tịch thu ruộng đất của địa chủ.
Như
vậy là cuộc cách mạng ruộng đất mà Hội nghị hợp nhất đề ra chỉ là một cuộc cách
mạng bộ phận vì thế nó không có khả năng xoá bỏ các hình thức bóc lột tiền tư bản
chủ nghĩa ở nông thôn Đông Dương… Chẳng những Hội nghị hợp nhất không nêu khẩu
hiệu đánh đổ giai cấp địa chủ, tịch thu hết thảy ruộng đất của chúng, mà còn
nêu ra vấn đề sử dụng, hoặc ít ra cũng trung lập bọn tiểu và trung địa chủ.
Như
thế là Hội nghị không hiểu rằng cần phải tiêu diệt chúng về mặt giai cấp. Đối với
giai cấp tư sản bản xứ, Hội nghị đã bỏ họ vào cùng một bị với bọn địa chủ. Hội
nghị cũng nêu ra vấn đề sử dụng hoặc trung lập giai cấp tư sản bản xứ. Đề ra một
sách lược như thế có nghĩa là từ bỏ cuộc đấu tranh chống lại ảnh hưởng tai hại
của giai cấp tư sản bản xứ trong quần chúng lao động Đông Dương… Đối với phú
nông, Hội nghị cũng đề ra vấn đề sử dụng hoặc trung lập… Đối với trí thức và
giai cấp tiểu tư sản, Hội nghị cũng nêu ra vấn đề liên minh. Đây cũng là một
sách lược sai lầm”.
Đến
nỗi mà đến năm 1935, ngày 31 tháng 3, nghĩa là sau Đại hội I Đảng Cộng sản Đông
Dương và ngay trước Đại hội VII của Quốc tế Cộng sản, trong Thư của Ban Chỉ huy
ở ngoài (của Đảng Cộng sản Đông Dương) khá dài gửi Quốc tế Cộng sản, bên cạnh Hồ
Chí Minh được “Ban Chỉ huy ở ngoài và Ban Trung ương của Đảng chỉ định là đại
diện của Đảng ở Quốc tế Cộng sản”, còn viết rõ:
“Ở
Xiêm và Đông Dương, các tổ chức cộng sản đã tiến hành một cuộc tranh đấu công
khai chống lại những tàn dư của tư tưởng dân tộc cách mạng pha trộn với chủ
nghĩa cải lương, chủ nghĩa duy tâm của đảng của các đồng chí Hội Việt Nam Cách
mạng Thanh niên và của đồng chí Nguyễn Ái Quốc, những tàn dư ấy rất mạnh và tạo
thành một chướng ngại nghiêm trọng cho sự phát triển chủ nghĩa cộng sản. Cuộc
tranh đấu không nhân nhượng chống những học thuyết cơ hội này của đồng chí Quốc
và của Đảng Thanh niên là rất cần thiết. Hai Đảng Cộng sản Xiêm và Đông Dương
đã viết một quyển sách chống những khuynh hướng này. Chúng tôi đề nghị đồng chí
Lin viết một cuốn sách để tự phê bình những khuyết điểm đã qua”.
No comments:
Post a Comment