Tuesday, September 20, 2011

TÂM SỰ CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐẤU TRANH ĐẾN VỚI ANH LINH TRƯƠNG VĂN SƯƠNG



hoilatraloi.blogspot.com
9/16/2011

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
CHIẾN SĨ TỰ DO, TÙ NHÂN BẤT KHUẤT, ANH HÙNG DÂN TỘC
TRƯƠNG VĂN SƯƠNG
vừa qua đời trong lao tù Cộng sản tại trại Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam
ngày 12-09-2011.

Chúng tôi chân thành phân ưu với tang quyến và hết lòng cầu nguyện
cho linh hồn Trương Văn Sương
sớm vào cõi vĩnh hằng hạnh phúc
trong lòng Thượng Đế và bên cạnh các Anh hùng Dân tộc.
Khối 8406 và Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền, Việt Nam

Trong Người Anh Hùng Bất Khuất Trương Văn Sương Chiến sỹ dân chủ Nguyễn Ngọc Quang viết từ Bangkok ngày 14-9-2011:

"Vâng! Anh đã về ngôi nhà vĩnh hằng và mọi hò hẹn với bạn bè về ngày hội của Dân Tộc anh đành phải khép lại trước sự dã man của những con người mà chính anh cũng đã hơn một lần gọi họ với hai tiếng yêu thương và trân trọng: ĐỒNG BÀO. Em hình dung ra cảnh anh bị bức tử bởi những con người mà anh đã tuyên bố công khai trên truyền thông quốc tế là không hề thù hận họ, vì anh cũng đã hơn một lần minh định với em là chính họ cũng là nạn nhân của âm mưu đen tối bởi một chủ thuyết phi nhân: Chủ thuyết Cộng Sản. Em và một số anh em gần gũi anh trước đây biết rõ anh không phải chết vì suy tim. Chính cái bọn khốn trước khi bắt anh trở lại vào tù thì chúng cũng đã tuyên bố với cả thế giới biết là sức khoẻ anh đã bình thường. Em hình dung ra cảnh tượng ấy mà thấy xót xa và căm thù tột độ. Tất cả các thứ tình cảm trộn lẫn vào nhau như cuốn em tới một môi trường phi trọng lượng. Em không còn phân định được đâu là trên, đâu là dưới, đâu là nam và đâu là bắc nữa. Những kỹ niệm ít ỏi với anh ùa về như thổi em tan biến vào hư không.

Em viết những giòng chữ này đến anh và em tin chắc là sẽ đến được anh. Hay không chừng anh đang đứng sau lưng em nhìn lén và cười thầm cho một thằng em yếu đuối, viết thư cho anh mà dàn giụa nước mắt. Em nghĩ rằng, không riêng gì em mà còn có nhiều đứa em, đứa cháu khác của anh trên trái đất này đang hứa thầm với anh là sẽ nắm tay nhau đi đến được cái nơi mà anh đã hẹn hò với mọi người: NGÀY HỘI VIỆT NAM. Anh đã thực sự làm dày thêm những trang sử hào hùng của Dân Tộc bằng tình yêu vô bờ, lòng vị tha thánh thiện và chính mạng sống của mình. Cộng Sản nợ anh một mạng sống và em nợ anh một Tình Yêu.

Xin có một vần thơ nhỏ ru giấc ngủ anh:

Anh đã đến rồi đi như tia chớp
Đem vội vàng ánh sáng vào bóng đêm
Đủ cho em nhìn thấy những gập ghềnh
Vững tin hơn trên con đường đã chọn

Hãy ngủ yên nhé anh, ngủ một giấc cho trọn
Quá đủ rồi hy sinh anh để lại cho đời
Anh đã đến, rồi đi tựa như áng mây trôi
Nhưng bóng dáng muôn đời lưu giữ mãi.

Em biết Chúa đã rước anh về bên ngài, nhưng em xin anh hãy cầu xin Ngài được một lần xuống địa ngục để xem lại một lần nữa khuôn mặt thực của ông Hồ Chí Minh nhé anh, vì em biết chắc ông ấy ở dưới đó. Hãy gởi giúp em bài thơ của em cho ông ấy nhé:

TỰ TẠI

Thân ở trong tù, tâm ở không
Ghé bước dạo chơi chốn phiêu bồng
Du xưa trói mình nơi Pác Pó
Ai nay tự tại khắp non song
Du nhận Du là nòi Lê – Mác
Ai nhắc Ai nhớ giống Lạc Hồng
Thiện Ác đáo đầu chung hữu báo
Mau về tạ tội với Tổ Tông

Nói theo triết lý của đạo Phật – Anh đã trở về nơi mà từ đó anh đã bước ra. Anh đã xuất hiện trên Trái Đất này và bay qua vùng trời Việt Nam như một ánh sao ngời sáng. Sáu mươi tám năm so với thời gian thì quá nhỏ bé phải không anh, nhưng cũng tạm đủ cho một đời người để tôn tạo một di sản tinh thần cho hậu thế, và anh đã làm được điều đó. Dù anh xuất hiện trên bầu trời Việt Nam như một chiếc sao băng, nhưng ánh sáng khác lạ của nó so với những ngôi sao khác cũng đủ cho người dân Việt muôn đời lưu giữ."


Một số di ảnh với người anh hùng dân tộc TRƯƠNG VĂN SƯƠNG trong những ngày hạnh phúc ngắn ngủi trong sự yêu thương và chăm sóc của những bạn tù những thành viên trong hội ái hữu TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO VIỆT NAM, và Khối 8406


Nhà dân chủ thành viên khối 8406 NGUYỄN THU TRÂM đón Người Hùng Trương Văn Sương tại Xa Cảng Miền Tây, để đưa đi trị bệnh tại các bệnh viện Sài gòn và an dưỡng tại Vườn Cầu Nguyện MENNONITE

Người Tù Bất Khuất TRƯƠNG VĂN SƯƠNG nhanh chóng hồi phục lại sức khỏe trong tình yêu thương và chăm sóc của của những người bạn tù, của cô điều dưỡng bất dắc dĩ Nguyễn Thu Trâm thuộc Giáo Hội Tin Lành Mennonite, của Thượng Tọa Thích Thiện Minh

Những ngày ngắn ngủi bên cháu nội

Trong LS Nguyễn Văn Ðài viết về bạn tù Trương Văn Sương, từ Hà Nội ngày 15-9-2011:
"Vào lúc 10.20 sáng ngày 12 tháng 9 năm 2011, trái tim tù nhân chính trị bị giam cầm lâu nhất thế giới đã ngừng đập tại bệnh viện tỉnh Hà Nam. Tù nhân chính trị Trương Văn Sương thọ 68 tuổi, có tất cả hơn 33 năm trong tù. Ông ra đi không chỉ để sự thương tiếc trong lòng những người thân trong gia đình mà còn để sự thương tiếc trong những người có cùng niềm tin vào Chúa Jesus, những bạn bè, đặc biệt là những tù nhân chính trị và thường phạm ở trại giam Nam Hà.

Tôi được đưa đến nhà tù Nam Hà vào ngày 4 tháng 1 năm 2008, khi đó những người tù chính trị ở đây đã kể tôi nghe rất nhiều về chú Sương, họ nói những gì mà tù chính trị ở đây được đối đãi tử tế hơn tù thường phạm là nhờ một phần những đấu tranh trước đây của chú Sương. Trước đây khi nhà bếp mỗi lần nấu cơm không tốt, rau bẩn, hay tiêu chuẩn ăn bị cắt xén, chú Sương thường mang tất cả đồ ăn đó ra nhà văn hóa trại, và yêu cầu ban giám thị tới nhận lại. Hàng tháng khi viết bản kiểm điểm cá nhân, chú Sương luôn viết vào đó là yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến pháp, và đưa ra những kiến nghị dân chủ hóa đất nước. Chú Sương cũng còn là tù nhân chính trị bị kỷ luật và bị giam cùm không chỉ nhiều nhất ở nhà tù Nam Hà mà có lẽ nhiều nhất thế giới. Mỗi lần kỷ luật chú Sương, công an nhà tù phải huy động những người to khỏe, người thì bịt mồm, người thì khóa tay, sau đó họ mới áp giải được chú Sương xuống khu kỷ luật.

Khi nghe những câu chuyện về chú Sương, tôi mong ước có dịp được gặp chú một lần. Tháng 10 năm 2008, tôi được họ chuyển sang buồng giam số 6, nơi chú Sương bị giam trước đây. Tất cả những tù nhân ở đây mỗi khi nhắc đến chú Sương, họ đều tỏ ra rất kính trọng chú. Tại nơi biệt giam, chú có nghe về tôi, và thỉnh thoảng chú có gửi cho tôi một chút rau tươi mà chú tự trồng được tại đó. Sau nhiều năm bị biệt giam, vào tháng 9 năm 2009, chú được đưa trở lại buồng giam số 6 chung với tôi và từ đó tôi và chú cùng ăn chung với nhau cho đến khi chú được đưa đi cấp cứu và sau đó được về gia đình chữa bệnh.

Trong thời gian ở đó, chú đã kể cho tôi nghe những câu chuyện về những năm tháng tù đày gian khổ trong các nhà tù ở phía Nam, sau đó chú bị chuyển ra nhà tù Thanh Hóa và cuối cùng là nhà tù Nam Hà. Trong những năm bị cải tạo ở miền Nam, chú và những người tù ở đó đã phải kéo cày thay trâu trong nhiều năm, cơm ăn không đủ no. Những người tù bị kỷ luật thì cơm bị trộn chung với muối với tỷ lệ 70/30, không cho nước uống. Nhiều người không chịu nổi đã phải tự sát trong buồng giam. Chú Sương có mong ước được gặp lại các con, các cháu trước khi qua đời, nhưng chú cũng có nguyện ước được chết trong nhà tù.

Thượng Đế có lẽ đã hiểu thấu lòng chú, Ngài đã cho chú được thỏa ước nguyện. Tháng 7 năm 2010, chú bị ốm nặng, phải đi cấp cứu ở bệnh viện tỉnh Hà Nam, do bệnh viện không có khả năng chạy chữa, nên bộ công an và nhà tù Nam Hà đã cho chú được về gia đình chữa bệnh một năm. Chú đã được thỏa mong ước gặp lại các con, các cháu và những người bà con thân thích. Nhưng có lẽ điều may mắn nhất cuộc đời của chú là khi chú tới Hội Thánh Tin lành Mennonite của mục sư Nguyễn Hồng Quang, chú Sương đã được gặp Chúa Jesus. Chú và con trai Trương Tấn Tài đã đặt niềm tin nơi Chúa, họ đã được cứu rỗi và được hưởng những phước hạnh mà Chúa ban cho. Những người Việt yêu nước ở hải ngoại đã quyên góp giúp chú Sương mua được mảnh đất và xây được một căn nhà nhỏ. Những tưởng chú Trương Văn Sương sẽ được vui vẻ tuổi già với con cháu cho đến khi về với Chúa. Nhưng ngày 15 tháng 8 năm 2011, bộ công an và nhà tù Nam Hà đã đưa chú trở lại nhà tù.

Ước nguyện được qua đời trong nhà tù của chú đã được thỏa nguyện, 10 giờ 20 phút ngày 12 tháng 9 năm 2011, trái tim của người anh hùng đã ngừng đập. Đức Chúa Trời đã đưa linh hồn chú Trương Văn Sương về Thiên đàng vinh hiển, ở nơi đó chú không còn phải chịu cảnh ngục tù, không bị những kẻ gian ác rình rập, không phải chịu những cơn đau tim, những lần khó thở. Nhưng phần thân xác của chú hiện vẫn bị giam cầm tại nghĩa trang của nhà tù Nam Hà, phải ba năm sau các con của chú mới có thể đưa xương cốt của chú trở lại quê nhà.

Chú Trương Văn Sương đã để lại một tấm gương sáng cho những người đấu tranh dân chủ ngày hôm nay, đó là sự kiên cường, bất khuất, không lùi bước, không đầu hàng trước cái ác, trước những bất công. Hy sinh cả cuộc đời để tranh đấu cho tự do, nhân quyền. Chúng tôi, những thế hệ con cháu của chú sẽ tiếp tục tranh đấu để đất nước và nhân dân sớm được hưởng tự do, dân chủ. Để những ước mong của chú và những người đã ngã xuống vì tự do, dân chủ sẽ không bao giờ uổng công vô ích" (NguoiViet).

.
.
.

No comments: