Monday, December 31, 2018

CÁC TRIỂN VỌNG CHO MỐI QUAN HỆ GIỮA HOA KỲ & TRUNG QUỐC TRONG NĂM 2019 (Kevin Rudd - Project Syndicate)




Kevin Rudd  -  Project Syndicate
31/12/2018

Lời Người Dịch: Kevin Rudd không cập nhật các biến chuyển dồn dập gần đây như nền kinh tế Trung Quốc bị tổn thương nặng nề khi các doanh nghiệp quốc tế tháo chạy, thị trường chứng khoán tụt giá, động loạn xã hội lan rộng, nội bộ phân hoá trầm trọng và hệ lụy quốc tế của các hoạt động doanh nghiệp Hoa Vi. Không như Kevin Rudd tiên đoán, trong bài diễn văn kỷ niệm 40 năm cải cách, Tập Cận Bình tỏ ra kiên quyết với Mỹ hơn.

Về phía Mỹ, James Matthis từ nhiệm khi Mỹ triệt thoái khỏi Syrie và Afghanistan, thị trường chứng khoán xuống thấp, ngân sách khủng hoảng, một phần bộ máy công quyền tê liệt và thái độ quyết đoán của Trump làm cho mọi giải quyết tranh chấp lẫn lộn vào nhau.
 
Chủ quyền tại Biển Đông do Trung Quốc ngụy tạo trở thành nhu cầu an ninh chiến lược cho khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương. Quyền lợi về tự do hải hành quốc tế của Mỹ trở thành một yêu sách chiến lược trong chiến tranh mậu dịch. Thay vì bày tỏ thiện chí hiếu hoà trong tinh thần tôn trọng luật pháp quốc tế và hệ thống mậu dịch đa phương tại các diễn đàn ngoại giao, hai phe phô trương uy thế quân sự tại Biển Đông làm cho giải pháp về mậu dịch song phuơng và an ninh hàng hải quốc tế trở nên bất định. Xung đột còn tiếp diễn và lan rộng, có nhiều yếu tố khó lường đoán, nhưng khi nào, mức độ và hình thức bùng nổ sẽ là vấn đề.
 
Còn Việt Nam rồi sẽ ra sao trong năm 2019? Vô chiêu của Trump sẽ  thắng hữu chiêu của Tập làm cho Việt Nam bất chiến tự nhiên thành là một ước vọng cuồng nhiệt hiện nay khi chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, tiền tệ và thị trường bị Trung Quốc hoàn toàn khống chế. Thực ra, nếu Trump tấn công Trung Quốc tại Biển Đông, thì cũng không phải là Mỹ chiến đấu khôi phục chủ quyền thay cho Việt Nam. Nếu Trung Quốc suy yếu, thì Việt Nam không thoát khỏi nguy cơ Hán hoá. Trước hết và trên hết, thoát khỏi tinh thần nô lệ tự nguyện của lãnh đạo và tìm lại sức mạnh Diên Hồng của toàn dân là giải pháp tối hậu cho đất nước.

***

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ cố gắng ổn định lại các mối quan hệ song phương và giảm bớt căng thẳng trong các mối quan hệ với các nước khác. Đồng thời, dường như họ sẽ sử dụng năm tới để nhận định sâu xa hơn về tương lai của nền chính trị và chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.

Trong suốt năm 2018, phần lớn châu Á đã bị chấn động bởi những động lực mới và ngày càng khó lường trong các mối quan hệ Trung Quốc và Hoa Kỳ. Một năm trước, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã trở về từ Bắc Kinh sau chuyến viếng thăm cấp nhà nước, mà Trung Quốc hy vọng cuối cùng ông Trump sẽ để yên cho các lời tuyên bố trong chiến dịch chống Trung Quốc. Mười hai tháng sau, Trung Quốc và Hoa Kỳ cuốn vào trong một cuộc chiến thương mại chưa được giải quyết, và chính quyền của ông Trump đã thay thế cam kết chiến lược của Hoa Kỳ với Trung Quốc bằng  cạnh tranh chiến lược.

Hơn nữa, một năm trước, kinh tế và thị trường Mỹ, châu Âu và Trung Quốc giao động mạnh. Hiện nay, thị trường tài chính bất trắc trầm trọng, tốc độ tăng trưởng chậm lại ở Trung Quốc và châu Âu và ở Mỹ lãi suất bắt đầu cao hơn. Tương lai bất trắc của các cuộc đàm phán với Triều Tiên về vũ khí hạch tâm cũng làm cho bức tranh thêm đen tối.
 
Vậy triển vọng cho các mối quan hệ Hoa Kỳ và Trung Quốc trong năm 2019 là gì? Dường như là vào tháng 3 sẽ có một thỏa thuận về giảm thâm hụt thương mại song phương và các quyết định nhập khẩu mà Trung Quốc sẽ cho thông qua. Một thỏa thuận về giảm thuế vào thời điểm đó cũng có thể đạt được, mặc dù tính cách phức tạp của thoả hiệp có thể làm kéo dài thời gian. Phương sách thuế quan đối chiếu nhau có thể mất cả năm. Nhưng nếu các nhà cải cách kinh tế Trung Quốc có phương sách táo bạo hơn, bằng cách cam kết không áp dụng thuế quan theo thời gian và thách thức Mỹ đáp lại, vấn đề có thể được đúc kết nhanh hơn. Nhưng điều này sẽ đi ngược lại việc đào tạo hàng thập niên cho các quan chức trong ngành thương mại Trung Quốc để cho họ bỏ đi một chút, chứ đừng nói đến việc cho họ bỏ đi tất cả mọi thứ cùng một lúc.
 
Việc cải cách cái gọi là chuyển giao công nghệ bắt buộc phải tương đối đơn giản. Tuy nhiên, cải cách khác với cách thoả thuận theo hợp đồng mà nó có thể được diễn giải trong thực tế, ngay cả khi nó không có bất kỳ điều khoản chuyển giao công nghệ cụ thể nào.
 
Tuy nhiên, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ là vấn đề cực kỳ khó khăn. Các thỏa thuận trước đây đạt được dưới thời của Tổng thống Barack Obama có thể được tái lập. Nhưng việc thực thi quyền tài phán cho các vi phạm vẫn là vô vọng. Việc chấp pháp theo luật định cho các vụ vi phạm hợp đồng là chuyện không hy vọng. Một cơ chế khả thi bị lệ thuộc vào các hợp đồng liên quan giữa các công ty Trung Quốc và nước ngoài vào các cơ quan trọng tài thương mại quốc tế ở Singapore hoặc Thụy Sĩ, nó được quy định để đối phó một cách cụ thể với việc thực thi việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.
 
Nếu Trung Quốc phản đối, chuyện có thể xảy ra là Trung Quốc phát triển hệ thống trọng tài thương mại quốc tế dựa trên luật của Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc sẽ cần bổ nhiệm nhưng người nước ngoài đủ điều kiện vào hội đồng của các nhà trọng tài để xây dựng uy tín quốc tế. Không ai tín nhiệm vào các tòa án thương mại của Trung Quốc. Đối với nhu cầu cải cách trong nước, Trung Quốc cần hướng tới các bộ phận phụ trách thương mại và dân sự hoàn toàn độc lập với hệ thống tòa án, ngay cả khi bộ phận phụ trách hình sự vẫn phải chịu sự kiểm soát chính trị.
 
Những lo ngại của Mỹ về các khoản trợ cấp của nhà nước Trung Quốc trong khuôn khổ chiến lược Made in China 2025 sẽ gần như không thể giải quyết. Thực tế là tất cả các quốc gia sử dụng mức độ hỗ trợ của chính phủ cho các ngành công nghệ nội địa, mặc dù Trung Quốc sử dụng nhiều nhất. Ngay cả khi chúng ta quy định mức hỗ trợ nhà nước tối đa cho một công ty nhất định, việc tuân thủ sẽ khó đo lường. Tôi không tin về một kết quả đàm phán trong lĩnh vực này. Mỹ có thể chỉ cần vượt qua Trung Quốc bằng cách tăng đầu tư công vào các công trình nghiên cứu và phát triển trên các lĩnh vực công nghệ thông tin và công nghệ sinh học.
 
Chúng ta cũng không nên loại trừ khả năng Trung Quốc sẽ cải cách thuế quan đối với cộng đồng quốc tế rộng lớn hơn. Ví dụ, Trung Quốc có thể đưa ra một cam kết mạnh mẽ về thuế quan bằng 0 theo thời gian không chỉ đối với Hoa Kỳ, mà đối với tất cả các quốc gia thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới. Điều này sẽ biểu hiện cho một cơ hội gần như không thể cưỡng lại để Trung Quốc chiếm chức vô địch trong nền thương mại tự do toàn cầu và chận đứng xu hướng bảo hộ.
 
Bước ngoặt như vậy của Trung Quốc có thể bao gồm việc tham gia cùng với các quốc gia thành viên trong mối Quan hệ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), trong một nỗ lực khá mai mỉa để họ vượt Mỹ (mà ông Trump đã rút khỏi TPP ngay khi nhậm chức) ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Khi nhìn thấy một sự mở cửa về chính trị và thị trường, Trung Quốc có thể là một hải dương hạm đáng chú ý. Các cuộc đàm phán sẽ khó khăn, nhưng sự dè dặt của Nhật Bản về việc gia nhập TPP của Trung Quốc đã giảm bớt kể từ khi Thủ tướng Shinzo Abeiên đến thăm Bắc Kinh gần đây.
 
Trên mặt trận an ninh và chính sách đối ngoại rộng lớn hơn, trong năm năm 2019, Trung Quốc dường như sẽ tự giảm xung đột trong mối quan hệ với các nước khác, vì lý do là có những thách thức chiến lược cốt lõi do Mỹ gây ra. Hiện đã có một số bình thường hóa trong mối quan hệ với Nhật Bản. Dữ liệu gần đây của Cơ quan Tuần dương Nhật Bản cho thấy sự giảm mạnh trong các cuộc tuần tra của Trung Quốc trong khu vực Điếu Ngư ở Biển Hoa Đông.

Trung Quốc cũng muốn giảm căng thẳng với Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á trên Biển Đông thông qua đàm phán cấp tốc về một bộ quy tắc ứng xử. Trung Quốc có vẻ như nắm bắt được mối quan hệ với Ấn Độ êm ả hơn sau cuộc họp song phương tại Vũ Hán vào tháng Tư. Trung Quốc cũng bắt đầu dịu giọng trong lập trường đối với Đài Loan, đứng trước kết quả bầu cử tồi tệ của Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn thuộc Đảng Dân Tiến ủng hộ tinh thần độc lập trong cuộc bầu cử chính quyền địa phương vào tháng trước. Tất nhiên, điều này sẽ thay đổi triệt để nếu Mỹ tiến hành bán nhiều vũ khí quan trọng hơn cho Đài Loan, rất có thể các sự cố hàng hải với Mỹ ở Biển Đông vẫn tiếp diễn, và cuộc xung đột có thể trở nên gay gắt nếu Mỹ theo đuổi chương trình Tự do Hàng hải mạnh mẽ hơn vào năm tới.
 
Trên khắp Âu Á, Trung Quốc sẽ tiếp tục triển khai Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI). Tuy nhiên, trong những tháng gần đây, Sáng kiến BRI đã thu hút ít sự phô trương chính trị trong nước. Hiện đã có tranh luận giữa các quan chức Trung Quốc về việc sửa đổi một số phương thức nhất định của Sáng kiến BRI, theo sau phản ứng tiêu cực đối với việc chuyển giao cảng Hambantota của Sri Lanka cho Trung Quốc và những lo ngại về khả năng chi trả dài hạn của Sáng kiến BRI. Do đó, chúng ta có thể thấy ít tinh thần chiến thắng về Sáng kiến BRI của Trung Quốc trong năm 2019.
 
Hơn nữa, Trung Quốc dường như củng cố và mở rộng vai trò của mình trong các tổ chức Liên Hiệp Quốc và các thể chế Bretton Woods hiện tại, thay vì nhấn mạnh các thể chế quản trị quốc tế mới. Trung Quốc có thể sẽ tiếp tục là nhà vô địch mới của WTO, và để duy trì tư thế về thay đổi khí hậu toàn cầu theo thỏa thuận khí hậu Paris 2015. Đối với những người tỉnh táo hơn trong việc thiết lập chính sách đối ngoại của Trung Quốc, tốt hơn là họ nên tập trung vào bộ máy hiện có của hệ thống dựa trên các quy tắc toàn cầu, đặc biệt khi Hoa Kỳ thể hiện sự khinh miệt có hệ thống đối với hệ thống này.
 
Khi Trung Quốc tìm cách ổn định lại mối quan hệ với Mỹ và giảm bớt căng thẳng trong các mối quan hệ với các nước khác, các nhà lãnh đạo dường như sẽ sử dụng năm 2019 để đưa ra nhận định sâu xa hơn về tương lai của nền chính trị Hoa Kỳ: tác động của cuộc điều tra của Mueller đối với Trump và chính quyền của ông, và liệu một tổng thống mới vào năm 2020 (hoặc sớm hơn) sẽ bằng mọi cách thay đổi chiến lược mới của Mỹ. Trong khi họ đã kết luận rằng sự thay đổi sâu xa trong thái độ của Mỹ đối với Trung Quốc đã xảy ra, họ vẫn không chắc chắn về hình thức chính xác nào mà sự thay đổi đó đang diễn ra, và liệu một sự thay đổi cơ bản trong chiến lược của họ (trái ngược với chiến thuật) có được bảo đảm hay không.
 
***
Kevin Rudd, cựu Thủ tướng Úc, Chủ tịch Viện Chính sách Xã hội Châu Á tại New York và Chủ tịch Ủy ban Độc lập về Chủ nghĩa đa phương.

Nguyên tác:
Dec 14, 2018 KEVIN RUDD





CPTPP ĐÃ CÓ HIỆU LỰC : 2 CÂU HỎI KHÓ VỀ CÔNG ĐOÀN ĐỘC LẬP VÀ AN NINH MẠNG (FB Vũ Kim Hạnh)





Các câu hỏi không dễ trả lời. Vậy mà sau stt hôm qua về CPTPP, đã có nhiều bạn inbox hỏi mình. Hỏi để biết cũng có, mà hỏi “cắc cớ” cho bí cũng có. Còn 13 ngày nữa CPTPP có hiệu lực rồi. Nhân ngày hôm nay là ngày cuối trước 1/1/2019, mình nói mấy điều tóm lược thông tin, cũng chỉ là từ tìm đọc các tài liệu và cố sàng lọc các thông tin khách quan, ngắn gọn. Thế này…

VỀ CÔNG ĐOÀN ĐỘC LẬP

Hiệp định TM tự do thế hệ mới như CPTPP yêu cầu thành viên phải thông qua và duy trì các quyền được nêu trong TUYÊN BỐ năm 1998 về CÁC NGUYÊN TẮC VÀ QUYỀN CƠ BẢN TRONG LAO ĐỘNG (các quyền này được qui định trong 8 công ước cơ bản của tổ chức lao động thế giói ILO)

Hiện nay Việt Nam còn chưa phê chuẩn 3 công ước cơ bản (công ước 87, 98 và 105).

– Công ước 87 là về quyền tư do lập Hội và việc bảo vệ quyền được tổ chức. Công ước này qui định là người lao động và người sử dụng lao động được quyền tự xây dựng một tổ chức và tham gia tổ chức theo sự lựa chọn của mình, không phải theo tổ chức được qui định chính thức.

– Công ước số 98 là những nguyên tắc về quyền tổ chức và thương lượng tập thể đối với người lao động.

– Công ước 105 là về xóa bỏ lao động cưỡng bức, bao hàm việc khi người lao động đình công hay bị kỷ luật thì không bị bắt buộc làm một việc gì đó ngoài ý muốn hay bị phân biệt đối xử về chủng tộc, xã hội, tôn giáo.

Khi ký hiệp định, Việt Nam sẽ thay đổi pháp luật cho đúng 3 công ước nói trên. Theo các chuyên gia pháp luật của VN, lộ trình phê chuẩn 3 công ước này sẽ là: công ước 98 là vào năm 2019; công ước 105 vào 2020 và công ước 87, chắc cần thời gian nhiều hơn và có thể vào 2023, thời hạn kéo dài nhất.

VỀ MỘT ĐIỀU KHOẢN CỦA LUẬT AN NINH MẠNG

Về nguyên tắc, thành viên tham gia CPTPP không được yêu cầu các công ty nước ngoài phải đặt máy chủ tại nước sở tại. Tuy nhiên, với Việt Nam, cũng có ngoại lệ. Một số ngoại lệ đã được Việt Nam nêu ra và được 10 nước kia thỏa thuận là tạm thời không trừng phat đối với các vi phạm về an ninh mạng và về quyền lơi người lao động.

Thỏa thuận tạm thời không trừng phạt cho Việt Nam sẽ kéo dài từ 3 đến 5 năm sau khi Hiệp định có hiệu lực tại Việt Nam ngày 14/1/2019.

Nội dung của “thỏa thuận tạm thời không trừng phạt” có nghĩa là các nước sẽ “tự kiềm chế “không khởi kiện VN lên toà trọng tài về vi phạm qui định đặt máy chủ (Dispute settlement) trong 3- 5 năm đầu của hiệp định. Cần chú ý là trong thoả thuận chỉ nói đến là “tự kiềm chế” (REFRAIN), chớ không phải là bắt buộc đối với các thành viên còn lại. Nên khả năng việc tranh chấp về qui định đặt máy chủ, giữa VN và 10 thành viên kia, cũng vẫn rất có thể xảy ra tùy đánh giá của 10 thành viên cùng tham gia CPTPP.

Thu thập thông tin đến đây là hết. Toàn bộ chi tiết về những gì doanh nghiệp và nhà nước cần làm để CPTPP thực sự là cơ hội lớn (thay vì biến thành thách thức) bạn có thể tìm đọc mục Bình luận thị trường của báo in Thế giới Tiếp Thị phát hành ngày 2/1/2019 hay www.thegioihoinhap.vn nhé, vì bài khá dài.


*
*

HIỆP ĐỊNH CPTPP vừa có hiệu lực tại Canada vào 12:01am đêm, giờ Toronto, tức là 12:01pm trưa nay, giờ Vietnam, theo thông báo và cập nhật thường xuyên của anh David Hà (cũng có trang FB cùng tên nick này)

TIN VUI ĐẦU TIÊN LÀ: ĐƠN GIẢN HÓA THỦ TUC KHAI NGUỒN GỐC XUẤT XỨ CO.
Thường được giới chuyên môn gọi là CERTIFICATE OF ORIGIN: Từ ngày 14 - 1, các doanh nghiệp VN nếu xuất hàng hoá sang 6 nước thành viên CPTPP (Canada, AUS, NZ, Nhật, Mexico và Singapore) thì có thể TỰ LÀM TỜ KHAI CO - nguồn gốc xuất xứ sản phẩm. 

Tờ khai C.O mới trong CPTPP không cần đến đóng dấu của bất cứ cơ quan chính quyền nào, mà chỉ cần có chữ ký của nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất. Bộ ngoại thương Canada cung cấp bản mẫu này (CO CPTPP.pdf)

HIỆU LỰC, TÍNH LÙI GIỜ CHO VIETNAM - Chỉ còn lại 15 ngày là hiệp định CPTPP sẽ có hiệu lực tại VN (vào ngày 14/1/2019)

Theo WTO dự đoán, mỗi nước thành viên phải chi trung bình 150 Triệu USD để chuẩn bị nhân lực, huấn luyện nhằm thực thi các cam kết. Như vậy, với các nước đang phát triển, thiếu thốn nhiều điều kiện để minh bạch nhất là công tác quản lý nhà nước (thường quan liêu và chồng chéo nhau) như Vietnam, Brunei và Peru có thể phải chỉ cao hơn con số 150 triệu nhiều . Việt Nam mình đã chi như thế nào để đầu tư phương tiện, thiết bị và nhất là tập huấn cho cán bộ quản lý, doanh nghiệp và người tiêu dùng* hiểu để thực thi CPTPP cho chính xác nhỉ?

GIỜ CHÓT TRƯỚC KHI SẢN PHẨM CỦA ÚC ĐỔ BỘ LÊN CANADA

Rượu vang Australia chuẩn bị đỗ bộ lên Canada sau ngày 30 - 12.

TỪ ngày 14 - 1, rượu vang nho hoặc Champagne có nguồn gốc xuất xứ từ Canada nhập vào VN sẽ được giảm từ 56% hiện nay xuống còn 41%, và sẽ là 36% vào đầu năm 2020

Ngoại trừ tôm hùm và cá Salmon xuất xứ từ Canada, Vietnam từ ngày 14 - 1, sẽ xoá hết thuế nhập khẩu cho các mặt hàng hải sản, như cua đông lạnh và cá biển nhập từ Canada và Australia (Đồng thời, sẽ giảm thuế nhập khẩu cho Cá Salmơn của Canada từ 18% hiện nay xuống còn 0%, và tôm hùm Canada thì từ 35% xuống còn lại 15%)

Ảnh. Các QG có màu cam là thành viên CPTPP. Tôm hùm Canada được giảm thuế tại các nước thành viên.Quảng cáo sớm rượu vang Úc tại tàu điện ngầm Toronto (các ảnh của anh David Hà).








NĂM 2018 : NĂM VẤN ĐỀ ĐÁNG CHÚ Ý NHẤT (Mạnh Kim)




Mạnh Kim (Blog RFA)
December 30, 2018

Một năm trôi qua với rất ít sự kiện lạc quan nhưng ngập đầy tin tức tiêu cực. “Đất nước có bao giờ được như thế này không” – câu nói của Nguyễn Phú Trọng hồi năm 2016 đã được nhắc đi nhắc lại với mức độ mỉa mai tận cùng…

1- “Đốt lò”

Cuộc chiến “chống tham nhũng” tăng nhiệt. Hai thượng tướng và nhiều tướng quân đội-công an đã trở thành “củi” của người đốt lò Nguyễn Phú Trọng: Thiếu Tướng Trần Quốc Cường (Ủy viên Trung Ương Đảng, Phó bí thư Tỉnh Ủy Đắk Lắk, nguyên Bí thư Đảng Ủy, cục trưởng Cục Chính Trị, Tổng Cục V, Bộ Công An); Trung Tướng Lê Văn Minh (Ủy viên Đảng Ủy Công an Trung ương, bí thư đảng Ủy, tổng cục trưởng Tổng Cục IV); Trung Tướng Bùi Xuân Sơn (nguyên Ủy viên Ban Thường Vụ Đảng Ủy, nguyên Phó tổng cục trưởng Tổng Cục Hậu Cần-Kỹ Thuật, Bộ Công An); Trung Tướng Bùi Văn Thành (Ủy viên Đảng Ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công An trực tiếp phụ trách Tổng Cục IV); Thượng Tướng Trần Việt Tân (nguyên Ủy viên Đảng Ủy Công an Trung ương, nguyên thứ trưởng Công an); Trung Tướng Phan Văn Vĩnh (nguyên Bí thư Đảng Ủy, Tổng cục trưởng, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra); Thiếu Tướng Nguyễn Thanh Hóa (nguyên Đảng Ủy viên Đảng Ủy Tổng Cục Cảnh Sát, Bí thư Đảng Ủy, Cục trưởng C50)…

Ngày 4 Tháng Giêng, Phan Văn Anh Vũ (Vũ “nhôm” – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Xây dựng Bắc Nam 79; nguyên Chủ tịch HĐQT Cty Cổ phần Nova Bắc Nam 79) bị bắt.

Ngày 29 Tháng Mười Một, Bộ Công An xác nhận bắt Trần Bắc Hà, cựu chủ tịch Hội Đồng Quản Trị BIDV.

Ngày 19 Tháng Mười Một, Văn phòng cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công An (C01) bắt Nguyễn Hữu Tín, nguyên Phó chủ tịch UBND TP.HCM.

Ngày 8 Tháng Mười Hai, Nguyễn Thành Tài, cựu phó chủ tịch UBND TP.HCM nhiệm kỳ 2011-2015, bị bắt.

Tại kỳ họp 32 (từ ngày 3 đến 6 Tháng Mười Hai), Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét thi hành kỷ luật đối với Tất Thành Cang – Ủy viên Trung ương Đảng, Phó bí thư thường trực Thành Ủy TP.HCM…

Những cái tên đã và sắp được nêu ra cho thấy “quyết tâm” làm “trong sạch” đảng. Tuy nhiên, tham nhũng Việt Nam không phải là vấn đề cá nhân hủ hóa mà nó liên quan tình trạng hủ bại của bộ máy cơ chế lẫn mô hình thể chế. Sẽ chẳng bao giờ thanh trừng được tham nhũng nếu thể chế không cải cách và thậm chí thay đổi toàn diện. Bộ máy quản lý không bao giờ có thể trong sạch một khi nó còn được “soi đường” bằng sự “dẫn dắt” của “ngọn đuốc” độc đảng. Tham nhũng là quốc nạn. Duy trì thể chế là một quốc nạn lớn hơn.

Báo chí không có bất kỳ điều tra độc lập nào trong cuộc chiến “chống tham nhũng” này. Tất cả thông tin được đăng đều xuất phát từ một nguồn (Bộ Công An), từ hình ảnh đến nội dung bản tin. Yếu tố minh bạch và độc lập trong báo chí không có thì không thể giúp mang ra ánh sáng những “bộ não bé nhưng ước mơ lớn, dẫn đến vi phạm pháp luật” (lời của bị cáo Nguyễn Thanh Hóa trong phiên xử ngày 23 Tháng Mười Một). Chẳng hạn, tại “mặt trận” Sài Gòn “không yên tĩnh,” các động thái cho thấy cuộc chiến đang đánh vào vây cánh Lê Thanh Hải nhưng báo chí không thể tự ý viết bất kỳ chi tiết nào liên quan tay cựu bí thư một thời hét ra lửa này, dù “tư liệu” về “anh Hai Nhựt” chất ngập đầy ngăn kéo phóng viên.
Cuộc chiến của ông Trọng không thể dừng lại nhưng dù kết cục như thế nào thì cũng có thể thấy Đảng không thể mạnh hơn và Đảng cũng không thể vớt vát lại được niềm tin từ nhân dân.

2- Đảng suy thoái

Ngày 21 Tháng Chín, “đom đóm” Trần Đại Quang tắt; ngày 3 Tháng Mười, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng “thống nhất rất cao” với 100% ý kiến đồng ý giới thiệu Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước; ngày 23 Tháng Mười, Nguyễn Phú Trọng tuyên thệ nhậm chức chủ tịch với tâm trạng “vừa mừng, vừa lo” vì nghĩ mình “phận mỏng cánh chuồn”; một tuần sau, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đột ngột thông báo “kết luận về vi phạm của đồng chí Chu Hảo.” Các sự kiện dường như rời rạc nhưng liên quan nhau và có chủ đích lẫn tính toán, cho thấy tham vọng và quyết tâm của ông Trọng: bằng mọi giá phải nắm quyền hành tuyệt đối và bằng mọi giá phải “làm sạch” đảng. “Suy thoái về mặt chính trị còn nguy hiểm hơn cả kinh tế” – lời ông Trọng. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chọn sự tồn vong của Đảng hơn là phát triển đất nước.

Tại buổi tiếp xúc cử tri ngày 24 Tháng Mười Một, Tổng Bí Thư-Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng đã giải thích lý do “kỷ luật” ông Chu Hảo: “Nhân đây báo cáo các bác vì sao xử lý kỷ luật ông Chu Hảo. Đây có phải tham nhũng đâu. Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người biến mình thành người khác lúc nào không biết, nó lái con đường của chúng ta đi vô cùng phức tạp. Nói trái Điều lệ, nói trái Cương lĩnh, thế ông có còn đảng viên nữa không? Vừa rồi phải khai trừ khỏi Đảng một vài trường hợp. Lúc đầu cũng kêu thế nọ thế kia, giờ có kêu gì được nữa không? Bất cứ ai nếu có suy thoái chúng ta phải giáo dục chứ, phải uốn nắn chứ, kỷ luật một vài người để cứu muôn người cơ mà…”

Cách thức “cứu muôn người” đã tạo ra một hiệu ứng “thoái Đảng” rúng động. Trong tuyên bố bỏ Đảng, nhà văn Nguyên Ngọc viết: “Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.” Sự kiện Chu Hảo – dẫn đến sự bất bình của giới trí thức (với lá thư cùng ký ngày 11 Tháng Mười Một, trong đó có hàng loạt giáo sư Mỹ, Pháp cũng như giới trí thức trong và ngoài nước) – càng cho thấy, khi chọn giới nhân sĩ trí thức làm mục tiêu cho sự răn đe dằn mặt, Đảng đã “nhất thể hóa” thêm một bậc trên con đường cai trị độc tài, rằng hàng ngũ Đảng chỉ còn lại những người trung thành tuyệt đối với Đảng hơn là có ai khác giúp “giáo dục” và “uốn nắn” lại những sai lầm của Đảng.

3- Giáo dục: loạn, loạn nữa, loạn mãi!

Một nền giáo dục rất “nhạ”! Tên của Bộ Trưởng Giáo Dục Phùng Xuân Nhạ thậm chí được cộng đồng mạng biến thành “tính từ” để chỉ những gì nhếch nhách, xấu xa, bê bối… diễn ra hàng ngày trong ngành giáo dục… Khó có thể đếm bao nhiêu vụ tai tiếng và ồn ào xảy ra trong hệ thống giáo dục từ đầu năm đến nay – từ vụ chương trình Công nghệ Giáo dục của ông Hồ Ngọc Đại; vụ gian lận điểm sau kỳ thi tốt nghiệp phổ thông ở Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình, Lạng Sơn, Bạc Liêu, Hậu Giang…; vụ cô Nguyễn Thị Phương Thủy (Quảng Ninh) bắt 23 học sinh lớp mình tát một bạn học 230 cái; đến vụ hiệu trưởng Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú trung học cơ sở Thanh Sơn (Phú Thọ) – Đinh Bằng My – có “hành vi lạm dụng tình dục” đối với học sinh nam của trường… Những sự kiện tồi tệ xảy ra trong ngành giáo dục, chưa kể những chương trình “cải tổ” tốn kém chỉ làm tan nát thêm một hệ thống giáo dục tưởng chừng không thể rối ren hơn, đã bục vỡ ra như cơn lũ và làm xã hội mỗi lúc mỗi băng hoại.

Bộ Trưởng Nhạ không có lỗi cá nhân đối với toàn bộ sự suy đồi giáo dục. Những gì đang thấy là hậu quả tất yếu của chính sách giáo dục sai lầm đằng đẵng từ nhiều thập niên. Cá nhân Nhạ không tạo ra tất cả “diễn biến suy thoái” trong giáo dục. Cá nhân Nhạ không thể giải quyết được tất cả hậu quả tồn đọng của một nền giáo dục bệ rạc đến tận cùng. Điều đáng nói là Nhạ vẫn trơ trơ không dám rời khỏi cái ghế bộ trưởng như hành xử cần có của một người được mặc định có giáo dục và có ý thức về lòng tự trọng và liêm sỉ, bất luận bị chỉ trích và thậm chí bị nguyền rủa gay gắt như thế nào, bất luận ông ta có số phiếu “tín nhiệm thấp nhiều nhất” với 137 phiếu, theo kết quả của Ban kiểm phiếu tại kỳ họp thứ 6 Quốc Hội khoá XIV công bố ngày 25 Tháng Mười.

4- Nước mắt Thủ Thiêm

Một chiếc giày phẫn nộ được ném ra; nhiều giọt nước mắt lăn dài; những tiếng than oán kêu vang thấu trời… Tất cả là hậu quả của một chính sách đất đai bất minh kéo dài cùng lỗ hổng cơ chế của một thể chế cai trị ngày càng lộ rõ khiếm khuyết. Các cuộc “tiếp dân” nhằm xử lý vấn đề Thủ Thiêm, nằm trong một kịch bản mà đạo diễn của nó nhắm đến việc thanh trừng băng nhóm lợi ích hơn là giải quyết rốt ráo sai lầm cơ chế, chỉ có chức năng như một giải pháp tháo ngòi nổ.

Tính đến cuối năm, đại diện Ủy Ban Nhân Dân TP.HCM đã thực hiện ba cuộc tiếp dân với những hứa hẹn “ửy mị” mơ hồ. “Thành phố không gạt bà con đâu” – Bí Thư Nguyễn Thiện Nhân nói như vậy trong cuộc tiếp xúc cử tri quận 2 ngày 20 Tháng Sáu. Dù vậy, những nạn nhân của 321 hộ bị giải tỏa oan (trong khu đất 4,3 hecta nằm ngoài ranh giới quy hoạch) vẫn phấp phổng hoang mang chưa biết được giải quyết như thế nào, dù chính quyền từng cam kết “xử lý dứt điểm” vào cuối tháng Mười Một để “bà con có thể ăn Tết.” Trong khi đó, dự án xây nhà hát 1,500 tỷ “xứng tầm biểu tượng văn hóa TP.HCM” gần như chắc chắn sẽ được thực hiện, như được nhắc lại tại kỳ họp thứ 12 Hội Đồng Nhân Dân TP.HCM ngày 4 Tháng Mười Hai. Vấn đề ở chỗ không phải nhà hát giao hưởng có cần hay không mà là tại sao lại cần vào thời điểm này và tại sao cần được xây ở nơi mà nước mắt và “oan khí” vẫn còn váng đọng trên những gò má heo hắt ngày đêm mòm mỏi trông chờ được lau khô khỏi những uất ức hằn sâu hàng chục năm… Nước mắt oan nghiệt Thủ Thiêm chừng nào mới có thể ngừng chảy?

Nước mắt oan ức của vô số người dân bị chính quyền cướp đất trên khắp đất nước này chừng nào mới có thể lau sạch?

5- Ngày Sài Gòn xuống đường

Không có sự kiện chính trị nào trong năm 2018 có thể so với cuộc biểu tình chống luật Đặc khu và luật An ninh mạng ngày 10 Tháng 6 tại Sài Gòn, Bình Dương, Mỹ Tho, Đà Nẵng, Nha Trang, Cam Ranh, Phan Thiết, Phan Rí, Vũng Tàu… đồng loạt cất vang “Không Trung Quốc, Không đặc khu!,” “An ninh mạng, Bịt miệng dân!.” Đây mới thật sự là ngày mà miền Nam thật sự được “giải phóng” bằng sự giải phóng chính mình khỏi nỗi sợ hãi chế ngự bám chặt trong trí não hàng chục năm. Đây cũng là ngày mà chế độ phải sửng sốt trước những hô vang “Đả đảo bọn bán nước,” “Đả đảo cộng sản bán nước.” Cuộc biểu tình không chỉ diễn ra ở Sài Gòn nhưng cuộc “trả thù” của chính quyền ở Sài Gòn là kinh khủng nhất.

Bất luận cuộc biểu tình bị dập tắt tàn bạo thế nào, tuyên ngôn “Đả đảo cộng sản bán nước” vẫn sẽ in sâu trong tim óc nhà cầm quyền. Lần đầu tiên, nhà cầm quyền mới nhận ra một sự thật mà trong tâm khảm họ có lẽ luôn biết nhưng không muốn tin và không bao giờ muốn nghe từ người dân: chính quyền này đã không còn được xem là đại diện cho người dân và thậm chí họ bị nhân dân xem như những kẻ phản bội đất nước. Bất luận “dư chấn” lịch sử của cuộc biểu tình ngày 10 Tháng Sáu như thế nào, một ranh giới giữa chính quyền và nhân dân đã được vạch ra. Nguyên nhân cuộc biểu tình – Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng – sẽ tiếp tục phân định chiến tuyến giữa nhà cầm quyền với nhân dân, và tiềm ẩn những ngòi nổ khó lường trong năm 2019.





MƯỜI SỰ KIỆN VIỆT NAM NỔI BẬT NĂM 2018 (Nguyễn Tuyển tổng hợp)




Nguyễn Tuyển tổng hợp
December 31, 2018

VIỆT NAM (NV) – Năm 2018, nhiều biến cố nổi bật trong đó chiến dịch “đốt lò” của Tổng Bí Thư CSVN Nguyễn Phú Trọng đã quẳng vào lò một ủy viên Bộ Chính Trị, 4 tướng công an và 6 tướng công an nữa bị kỷ luật, liên quan tham nhũng hối lộ. Các ông công an từng được ca tụng như những người cầm “bảo kiếm” bảo vệ chế độ, nhưng cũng chính các ông lại lợi dụng chức vụ, quyền hành trong tay để làm bậy, ăn bẩn. Cuộc biểu tình hàng chục người hồi giữa năm chống “Luật Đặc Khu Kinh Tế” và “Luật An Ninh Mạng” là phát súng cảnh cáo chế độ Hà Nội đừng coi thường sức dân, ý dân. Cái chết bất ngờ của ông chủ tịch nước Trần Đại Quang hồi Tháng Chín đã giúp cho ông Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Nguyễn Phú Trọng ôm luôn cái ghế chủ tịch nước, trở thành người nắm nhiều quyền hành nhất suốt mấy chục năm qua trong cái xứ độc tài đảng trị.

Dưới đây 10 sự kiện Việt Nam nổi bật năm 2018 theo bình chọn của báo Người Việt.

1-Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng mở màn “đốt lò” năm 2018 của Tổng Trọng

Đinh La Thăng, cựu ủy viên Bộ Chính Trị, cựu bí thư thành ủy Sài Gòn (bên phải), trả lời câu hỏi trong phiên tòa ở Hà Nội ngày 8 Tháng Giêng, 2018 trong khi Trịnh Xuân Thanh, cựu phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, cựu chủ tịch Tổng Công Ty PVC ngồi nghe. Cả hai ra tòa vì “Cố ý làm trái” về các vụ việc tại PVN và PVC. (Hình: AFP/Getty Images)

Ngày 22 Tháng Giêng, 2018, Trịnh Xuân Thanh, nguyên chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC), đại biểu Quốc Hội, nguyên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang và Đinh La Thăng, nguyên ủy viên Bộ Chính Trị, nguyên bí thư thành ủy Sài Gòn, nguyên bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, đại biểu Quốc Hội, nguyên chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) cùng 20 ông nữa bị tòa án ở Hà Nội kết án tù. Trong đó, 12 ông bị cáo buộc “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng,” 8 ông bị cáo buộc “tham ô tài sản.” Riêng hai ông Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận dính cả hai tội.

Ông Trịnh Xuân Thanh trong vụ này bị kết án tù chung thân trong khi ông Đinh La Thăng, cấp trên của ông ta tại PVN, bị 13 năm tù.

Điều thiên hạ đặc biệt chú ý là ông Đinh La Thăng, một ủy viên Bộ Chính Trị, cơ quan chóp bu của đảng CSVN ngồi trên đầu cả đảng và nhà nước. Khi đã leo lên được chỗ này rồi, tưởng đã vững như bàn thạch nhưng không ngờ vẫn bị đồng đảng quẳng vào lò. Ông Thăng đến cuối Tháng Ba còn bị dộng thêm bản án thứ hai với 18 năm tù vì vụ góp vốn 800 tỉ đồng của PVN vào OceanBank cũng vì “cố ý làm trái…” làm nhà nước mất trắng số tiền đó.
Hơn một chục quan chức cầm đầu hệ thống PVN cùng bị ném vào “lò” cùng với Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng. Đây mới chỉ là những ông quan bị lộ. Người ta tin rằng trong tất cả các bộ ngành của guông máy nhà nước từ trên xuống dưới, bới ra hết thì không chỗ nào không bẩn.

Vụ góp vốn vào OceanBank là dịp để các xếp tại PVN và các tổng công ty, công ty con ẵm “lãi ngoài” tức tiền hối lộ cho các ông đã ký thác những số tiền thật lớn của hệ thống PVN.
Trong vụ việc, thiên hạ ngỡ ngàng khi Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn sang Đức rồi bị tổng Trọng cho một đội Công an cấp cao, chính bộ trưởng Công An Tô Lâm cầm đầu, sang bắt cóc tại công viên thủ đô Bá Linh lúc ông ta ngồi với đào cũ (gài bẫy) hồi Tháng Bảy, 2017 qua ngả Slovakia chấn động dư luận quốc tế.

Chính phủ Đức đuổi 2 viên chức cấp cao của tòa đại sứ CSVN tại Berlin và đình chỉ thỏa ước “Đối tác chiến lược” với Việt Nam. Đồng thời, đòi Việt Nam phải đưa trả Trịnh Xuân Thanh sang Đức để họ cứu xét đơn xin tị nạn của ông ta. Chính phủ Đức và Hà Nội đã thảo luận về chuyện này để cứu hiệp định tự do mậu dịch giữa Việt Nam và Liên Âu hiện đang bị Đức dìm xuống, áp lực buộc Hà Nội giải quyết vụ Trịnh Xuân Thanh. Chính vì được báo cho biết như thế mà Trịnh Xuân Thanh đã không kháng cáo bản án tù chung thân dù ông ta vẫn một mực “kêu oan” trong phiên xử.

Có dư luận cho rằng Nguyễn Phú Trọng đánh băng đảng tàn dư của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Những kẻ quyền thế cấp cao bị bắt giam, mất chức trong năm 2018 đều ở trong các trường hợp bị cho là như vậy.

2-Đại án Mobifone mua dấm dúi “Nghe nhìn toàn cầu AVG”

Trương Minh Tuấn (bên phải) Bộ trưởng Bộ Thông Tin & Truyền Thông bị cách chức vì vụ Mobifone mua AVG. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)

Đầu Tháng Ba, 2018, báo chí trong nước dẫn lời ông tổng Trọng bắn pháo lệnh “Tổng công ty viễn thông Mobifone mua 95% cổ phần của công ty Nghe Nhìn Toàn Cầu AVG là vụ việc rất nghiêm trọng, phức tạp, nhậy cảm, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm.”

Bốn ngày sau, hiểu ngay là ông ấy bắn tiếng cho ai hiểu, các ông cầm đầu Bộ Thông Tin và Truyền Thông (4T) cầm đầu là Bộ trưởng Trương minh Tuấn, vội vàng họp cả với các xếp Mobifone và AVG “hủy hợp đồng” mà Mobifone đã ký hồi cuối năm 2015, tiền đã trao, cháo đã múc.

Mobifone là công ty kinh tài quốc doanh thuộc Bộ 4T quản lý. Công ty AVG trong đó có truyền hình kỹ thuật số An Viên là công ty tư nhân, cầm đầu bởi Phạm Nhật Vũ, em trai tư bản đỏ tỉ phú đô la Phạm Nhật Vượng. Làm ăn bết bát thua lỗ, băng nhóm của Vũ bán cái lại cho Mobifone. Cái nổi bật trong thương vụ này là hợp đồng mua bán lại dấm dúi, không công khai như quy định. Chỉ thấy nói giá chuyển nhương 95% cổ phần là gần 8,900 tỉ đồng (khoảng $382 triệu). Một số báo chí trong nước phá thối, dẫn ý kiến của một số chuyên viên và các dữ kiện liên quan cho hay trị giá của AVG chỉ khoảng 1,500 tỉ đồng (khoảng $64 triệu), có thể còn thấp hơn nhiều nữa.

Giữa năm 2016, “Thường trực Ban Bí Thư” đảng CSVN ra lệnh cho chính phủ thanh tra toàn diện vụ mua bán. Rề rà mãi đến cuối Tháng Tư, 2017 thì mới kết thúc thanh tra và đến Tháng Bảy, 2017 Tổng Trọng “chỉ đạo kiểm tra, kết luận đúng sai vụ Mobifone mua AVG.” Sau khi đọc bản kết luận thanh tra được công bố trên internet, Bộ 4T của ông Tuấn phản bác dữ dội lại còn lên tiếng thách thức.

Tuy nhiên, sau khi thấy ông tổng bắn pháo lệnh làm dữ, ngày 13 Tháng Ba, 2018, Bộ 4T “báo cáo Ban Bí Thư đảng, chính phủ và tổng thanh tra chính phủ” là đã Mobifone “hủy hợp đồng” mua AVG. Không những thế, AVG còn trả cả “tiền lãi” trên số tiền 8,900 tỉ đồng và cũng không đòi bồi thường thiệt hại gì. Một sự “tử tế” hoàn toàn ngược nguyên tắc mua bán. Người ta tin rằng, nếu vụ mua bán này trót lọt, những kẻ cầm đầu Bộ 4T và Mobifone sẽ được đám Phạm Nhật Vũ “lại quả” hàng chục triệu đô la, biết đâu đã nuốt được rồi, còn ọc ra không, khó lòng mà biết.

Sau khi vụ việc đổ bể, cựu Bộ Trưởng 4T là Nguyễn Bắc Son bị cắt cả các chức bí thư đảng ủy 4T cũng như hàm bộ trưởng bộ này. Đương kim bộ trưởng 4T là Trương Minh Tuấn (khi xảy ra vụ mua bán là thứ trưởng) bị mất ghế bộ trưởng nhưng không thấy bị đi tù mà chỉ bị đẩy về làm phó Ban Tuyên Giáo Trung Ương.

Trong khi đó, cựu chủ tịch Mobifone là Lê Nam Trà, tổng giám đốc Cao Duy Hải và phó tổng giám đốc Phạm Thị Phương Anh thì bị “quẳng vào lò” chờ án tù chính thức. Vụ Mobifone mua AVG tuy khác với vụ tập đoàn đầu khí quốc doanh PVN hùn vốn vào OceanBank nhưng đều giống nhau ở chỗ các quan “mượn đầu heo nấu cháo” dùng tiền nhà nước (tiền chùa) để tham nhũng, ăn hối lộ, bỏ vào túi riêng của mình.

3-Hàng chục ngàn người biểu tình chống “Luật Đặc Khu Kinh Tế” và “Luật An Ninh Mạng”

Hàng ngàn người biểu tình ở Sài Gòn ngày 10 Tháng Sáu, 2018 chống hai luật “Luật Đặc Khu Kinh Tế” và “Luật An Ninh Mạng.” Hàng trăm người đã bị bắt và bị đánh đập dã man. (Hình: Kao Nguyễn/AFP/Getty Images)

Ngày 10 Tháng Sáu, 2018, hàng chục ngàn người đã biểu tình tại Sài Gòn, Hà Nội, Bình Dương, Nghệ An, Hà Tĩnh, Nha Trang, Bình Thuận, Đồng Nai, Tây Ninh, Vũng Tàu, chống “Luật Đặc Khu Kinh Tế” và “Luật An Ninh Mạng.”

Các cuộc biểu tình nổ lớn khi Quốc Hội CSVN sửa soạn biểu quyết chiếu lệ hai luật vừa kể theo lệnh đảng. Vài ngày trước đã thấy dư luận xã hội qua các trang Facebook đả kích kịch liệt. Không những các tổ chức quốc tế mà các chính phủ Tây phương cũng đả kích mạnh mẽ.
Trước áp lực của dư luận, đảng CSVN đã lùi một bước, tức hoãn biểu quyết “Luật Đặc Khu Kinh Tế” nhưng vẫn thông qua “Luật An Ninh Mạng” dù nó chồng chéo với các luật lệ đã có như Luật Hành Chính, Luật Hình Sự và nhất là Luật An Toàn Thông Tin Mạng.

Luật An Ninh Mạng không những gây khó khăn cho các hoạt động kinh tế mà là một bước thụt lùi về quyền con người trong thời đại thông tin toàn cầu. Nhưng chế độ Hà Nội bất chấp tất cả các khuyến cáo vì chỉ nghĩ đến sự sống chết của cái đảng độc tài loay hoay chống tham nhũng mãi mà không xong.

Người đi biểu tình đông nhất là tại Sài Gòn hôm 10 Tháng Sáu nhưng các cuộc biểu tình ở huyện Tuy Phong và thị xã Phan Rí Cửa của tình Bình Thuận đã trở thành bạo động ngày 11 Tháng Sáu, 2018. Nhiều xe hơi, xe máy, trụ sở của CSCĐ và Chữa Lửa đã bị đốt phá. Đám CSCĐ đã lột bỏ đồng phục, áo giáp, và các trang bị rồi leo tường bỏ chạy. Để trả thù, nhà cầm quyền tỉnh Bình Thuận đã bắt trước sau khoảng 200 người, bỏ tù gần 100 người, nhiều người còn bị giam để đám công an đánh đập ép cung.

Tại Sài Gòn, hơn 300 người đã bị bắt và bị đánh đập, nhục mạ. Một số người bị đánh rất nặng phải vào bệnh viện cấp cứu. Gần 20 người biểu tình ở Biên Hòa bị kết án tù. Nhà cầm quyền vu cho vụ biểu tình là “có các thành phần, tổ chức phản động đứng phía sau xúi giục, kích động.”

Các người biểu tình ở Sài Gòn, để được thả, bị ép phải ký vào tờ giấy cam kết không đi biểu tình nữa và phải nhìn nhận là cầm tiền của “phản động nước ngoài” để đi biểu tình, dù họ không biết “phản động nước ngoài” là ai và cũng không hề nhìn thấy tiền bạc gì.

Hiện Luật An Ninh Mạng sẽ có hiễu lực từ đầu năm 2019 trong khi dự luật “Đặc Khu Kinh Tế” dự trù đem ra biểu quyết ở kỳ họp đầu năm tới. Các người biểu tình cầm theo biểu ngữ “Không cho Trung Quốc thuê chỉ một ngày.” Họ sợ rằng người Trung Quốc lợi dụng cơ hội được cho thuê đất tới 99 năm để tràn sang, bỏ tiền ra biến ba khu vực Vân Đồn (Quảng Ninh), bắc Vân Phong (Khánh Hòa) và Phú Quốc (Kiên Giang) rất quan yếu về an ninh quốc phòng trở thành các đầu cầu để Bắc Kinh thôn tính Việt Nam.

4-Gian lận thi cử “2 trong 1”

Thí sinh đi thi trung học tại Hà Nội. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)

Sau khi kết quả kỳ thi trung học phổ thông được mệnh danh là “2 trong 1” tức vừa tốt nghiệp trung học, vừa là cái thước đo để các đại học, trường cao đẳng dùng để xét tuyển, được công bố ngày 11 Tháng Bảy, 2018, một số tờ báo phản ảnh cả sự ngạc nhiên và tức giận về điểm cao bất thường của một số tỉnh bị coi là “vùng trũng giáo dục” tức kém hơn hẳn các tỉnh thị khác.

Nổi bật trong số đó là hai tỉnh Hà Giang và Sơn La. Báo chí trong nước nói “Xét theo khối A1 (toán, vật lý, ngoại ngữ), Hà Giang có 36 thí sinh được trên 29 điểm, chiếm gần một nửa sĩ tử cả nước đạt mức này (76). Khối A (toán, vật lý, hóa học), cả nước có 82 thí sinh được trên 27 điểm thì Hà Giang chiếm gần 1/3. Tỉnh miền núi Sơn La có tỷ lệ thí sinh đạt từ 9 điểm trở lên môn Vật lý cao gấp 12 lần Sài Gòn. Với 30 em được 9 điểm trở lên môn toán, tỷ lệ thí sinh đạt mức điểm này của Sơn La là 0.3%, vượt xa những địa phương có thành tích học tập tốt như Sài Gòn, Hà Nội, Nam Định (lần lượt là 0.04; 0.1 và 0.06).

Mở cuộc chấm thi lại và điều tra, người ta thấy lòi ra các quan chức và giáo chức địa phương đã ma mãnh sửa “đáp án” một cách “tinh vi và có tổ chức” dù dữ liệu thi cử được chứa trong đĩa CD. Người ta tìm ra 114 thí sinh ở Hà Giang được sửa để nâng điểm trên hơn 330 bài thi.
Một điểm không kém ngạc nhiên nữa là một số không ít những cô cậu được sửa nâng điểm thật cao, đều có “nguyện vọng” vào học các trường đại học và cao đẳng công an, để sau này trở thành các ông bà sĩ quan công an. Hệ thống công an CSVN xưa nay nổi tiếng về ăn hối lộ, mau giàu có nhờ “làm luật” từ trên đường lộ đến ngồi trong văn phòng. Chỗ nào cũng đều là cơ hội hái ra tiền.

Không thấy cuộc kiểm tra gian lận thi cử mở rộng ra phạm vi toàn quốc vì không thấy có những lời kêu gọi mạnh mẽ tại các địa phương khác dù cũng có lai rai.

Nhiều năm trước, người ta còn thấy, ngay tại Hà Nội chứ chưa nói tới các tỉnh thị khác, “phao đáp án” được vất bỏ đầy ngập sân trường nơi có tổ chức thi cử. Thậm chí, một số tỉnh còn thả lỏng để chính giám thị phòng thi đọc “đáp án” cho tất cả các thí sinh cùng chép. Nhờ vậy, kết quả thi đậu tốt nghiệp trung học phổ thông gần 100%, giúp quan đầu tỉnh có thành tích vẻ vang về giáo dục tại địa phương.

5-Vũ Nhôm và các ông tướng công an chống lưng

Công văn đóng dấu “TUYỆT MẬT’ do ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải ra lệnh cho nhà cầm quyền Sài Gòn phải bán đất vàng trên đường Pasteur cho công ty Bắc Nam của Vũ Nhôm. (Hình: Internet)

Ngày 30 Tháng Bảy, 2018, Phan Văn Anh Vũ, 43 tuổi, thường được biết với cái tên “Vũ Nhôm,” chủ tịch HĐQT công ty Xây dựng Bắc Nam 79, bị kết án 9 năm tù sau phiên xử kín ở Hà Nội về tội “cố ý làm lộ bí mật nhà nước” (sau được giảm một năm khi phúc thẩm). Trong vụ này, Tướng Phan Hữu Tuấn, 63 tuổi, phó tổng cục trưởng Tổng Cục Tình Báo của công an CSVN bị 7 năm tù, một ông công an không thấy nêu cấp bậc tên Nguyễn Hữu Bách, 55 tuổi, ít ra cũng cấp tá, bị 6 năm tù.

Đến cuối năm, ngày 20 Tháng Mười Hai, 2018, Vũ Nhôm bị thêm bản án thứ hai với 17 năm tù vì “lạm dụng chức vụ, quyền hạn, chiếm đoạt tài sản.” Cộng cả hai bản án là 25 năm tù. Vụ thứ nhất, không ai biết đích xác sự thật ngoài những gì bị lộ trên internet gồm “Thẻ ngành” cấp tá công an của Vũ Nhôm và một số công văn đóng dấu “Tuyệt mật” xác định công ty Bắc Nam 79 của ông ta là công ty bình phong của công an thúc ép nhà cầm quyền Đà Nẵng, Sài Gòn các vụ mua nhà đất, mua cổ phần công ty, ngân hàng.

Vụ thứ hai thì cho xử công khai về vụ Vũ Nhôm nhân danh công ty bình phong Bắc Nam 79 mua cổ phần tại ngân hàng Đông Á (DAB) có ông Trần Phương Bình là tổng giám đốc, với số tiền “nộp khống” 200 tỉ đồng (khoảng $8 triệu) trong số tiền mua 60 triệu cổ phần của DAB giá hơn 600 tỉ đồng (khoảng $25 triệu).

Vụ bắt giữ Vũ Nhôm hồi cuối năm 2017 khi ông ta biết có lệnh bắt nên đào tẩu sang Singapore và dự định đi Đức với 3 hộ chiếu trong người, kể cả hộ chiếu của một đảo quốc nhỏ ở Mỹ Châu mà ông ta có quốc tịch, gây xôn xao dư luận trong ngoài nước.

Như trên kể, cho tới nay, tòa án hay chế độ Hà Nội không hé lộ cái gì là bí mật nhà nước bị Vũ Nhôm hay mấy tướng công an tiết lộ. Chỉ thấy Vũ Nhôm xác nhận ông ta là sĩ quan công an cầm đầu công ty bình phong kinh tài của Bộ Công an. Phía nhà cầm quyền cũng như tòa án thì lờ tịt trong khi dư luận tin rằng những tài liệu được tung lên mạng từ thẻ ngành đến các công văn đóng dấu “TUYỆT MẬT” đều là tài liệu thật, không biết từ đâu xì ra, phe nào chơi phe nào.

Nói chung, cho đến nay, không thấy Bộ Công An nhìn nhận công ty Bắc Nam 79 do Vũ Nhôm cầm đầu có phải là công ty bình phong kinh tài của Tổng Cục Tình Báo hay không. Nhưng lại thấy hai tướng Trần Việt Tân (cựu tổng cục trưởng Tình Báo) và Bùi Văn Thành (đương nhiệm thứ trưởng) bị khởi tố về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” nhưng cũng không đích xác về cái gì, chỉ biết liên quan đến Vũ Nhôm.

Rất có thể chính Vũ Nhôm với sự toa rập của mấy tướng công an như Phan Hữu Tuấn, Trần Việt Tân, Bùi Văn Thành mà những ông này bị bắt cố ý lộ cho mọi người biết công ty Bắc Nam 79 là bình phong của kinh tài Tổng Cục Tình Báo của công an. Nhưng cũng có thể sự tiết lộ đến từ phe cánh khác ghét những ông tướng vừa kể nên phá chơi, đẩy họ vào tù theo kiểu “trâu buộc ghét trâu ăn.”

Vũ Nhôm trước khi bị bắt từng là một ông trùm địa ốc ở Đà Nẵng, ban phát ân huệ cho nhiều ông từ cựu bí thư thành ủy Nguyễn Xuân Anh trở xuống tới tài xế. Dựa thế tình báo của công an, ông ta nắm những khu đất “kim cương,” “đất vàng” tại đây, quyền uy đến như chủ tịch UBND thành phố Huỳnh Đức Thơ còn bị ông ta gằn giọng đe dọa “Tôi sẽ cho ông nghỉ việc.”

6-Thủ Thiêm, ném giày vào mặt lãnh đạo thành phố Sài Gòn

Dân oan Nguyễn Thùy Dương tính ném giày vào mặt bà chủ tịch UBND thành phố Sài Gòn Nguyễn Thị Quyết Tâm nhưng giày chỉ rớt trước mặt bà ta. (Hình: Internet)

Ngày 20 Tháng Mười, 2018, một nữ cử tri tên Nguyễn Thùy Dương và cũng là dân oan của vụ giải tỏa nhà đất “nằm ngoài qui hoạch” ở Thủ Thiêm, quận 2 Sài Gòn, đã ném chiếc giày của chị về phía bà chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Thị Quyết Tâm, khi nhà cầm quyền tổ chức gặp mặt để nghe dân khiếu nại và trình bày nguyện vọng.

Vì có lẽ khoảng cách hơi xa nên chiếc giày đã rớt phía trước chứ chưa tới mặt bà Tâm. Vụ việc gây rúng động trên mạng xã hội và cả trên mặt báo trong nước. Xưa nay, chưa từng có một vụ tiếp xúc dân của quan lớn nhà nước CSVN lại có một người dân “táo gan” đến thế.
Nhà cầm quyền CSVN không những giải tỏa một diện tích rất lớn hàng ngàn hecta nhà đất ruộng vườn ở khu vực Thủ Thiêm để xây dựng một khu đô thị mới với một kế hoạch quy mô, sang trọng. Đám tư bản đỏ trong nước bu vào kiếm chác với sự tiếp tay của đám quan quyền thành phố Sài Gòn. Không những vậy, đám quan chức thành phố còn ngang nhiên cướp luôn 160 hécta đất “ngoài quy hoạch” của dân kể cả một số diện tích làm khu tái định cư cho hàng ngàn gia đình bị giải tỏa.

Vụ cướp ngày này bị khiếu kiện, biểu tình liên miên suốt hơn chục năm cho đến năm nay, mới thấy được xới lại và các cuộc đối thoại với dân đã cho người ta nhìn rõ bộ mặt thật của đám quan chức và đảng viên CSVN, từ bí thư thành ủy, chủ tịch UBND thành phố, cùng bộ sậu của hai cơ chế đảng và nhà nước đã cậy quyền, cậy thế làm càn, bất chấp luật lệ, lệnh lạt, quy hoạch.

Cho tới nay, người dân muốn đòi laị nhà đất bị giải tỏa trên diện tích 160 hécta nhưng có vẻ nhà cầm quyền chỉ muốn túm lại để giải quyết trên diện tích có hơn 4 hécta với những lời dỗ dành vuốt ve bịp bợm, trong khi đám nạn nhân muốn truy tố những kẻ đã lộng quyền, đẩy hàng ngàn gia đình vào cảnh màn trời chiếu đất.

Các buổi tiếp dân bị các nạn nhân tố cáo là dàn dựng để lèo lái theo chủ đích của nhà cầm quyền thành phố, trái ngược với sự đòi hỏi của đám dân oan. Sau khi công bố bản thanh tra quy hoạch Thủ Thiêm, hơn 2,300 dân oan đã gửi đơn đòi trả tài sản. Nhà cầm quyền thành phố dỗ ngọt, hứa hẹn giải quyết “theo hướng có lợi nhất cho dân” trong năm 2019 nhưng có làm trò mèo bán bánh vẽ như biết bao vụ hứa hẹn khác hay không, nó là dấu hỏi rất lớn.
Chỉ thấy tuyên truyền là xây nhà bán cho dân Thủ Thiêm bị giải tỏa nhưng sau đó lại cưa ra làm mấy chục miếng, giao cho đám tư bản đỏ xây nhà phố thương mại bán kiếm lời. Chứng cứ rành rành ra đó. Cũng thấy phơi ra trên mặt các báo những sai phạm của ba đời cấp thành ủy cũng như chủ tịch UBND thành phố. Nhưng tới giờ, người ta chưa thấy ai nhắc nhở gì tới cái tên Lê Thanh Hải, từng nằm các chức vụ từ chủ tịch UBND thành phố tới bí thư thành ủy suốt thời kỳ xảy ra vụ Thủ Thiêm. Rất nhiều người cho rằng ông ta có hàng triệu triệu đô la cất giấu ở nước ngoài, một phần không nhỏ có từ cướp đất ở Thủ Thiêm.

Mới ngày 26 Tháng Mười Hai, 2018 vừa qua, Ban chấp hành Trung ương đảng đã kỷ luật cắt cái chức phó bí thư thành ủy Sài Gòn, ủy viên trung ương đảng của Tất Thành Cang, liên quan đến các sai phạm ở Thủ Thiêm. Trên mặt báo trong nước, thấy có người đòi điều tra đến nơi đến chốn vì chỉ một mình ông ta không làm gì được mà phải từ kẻ ngồi trên ông ta (Lê Thanh Hải) lệnh xuống ông ta mới dám làm.

Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, những năm trước đó, cũng vẫn chỉ là một thứ quan chức chưa có bao nhiêu quyền hành. Bây giờ có ăn giày ăn dép vào mặt thì cũng chỉ là nhận thế cho đám cướp ngày đã “hạ cánh an toàn” mà thôi.

7-Chủ tịch nước Trần Đại Quang, cựu tổng bí thư Đỗ Mười qua đời, dân hả hê
Đám ma Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang ngày 27 Tháng Chín, 2018 tại Hà Nội đưa xác ông ta về chôn cất tại Ninh Bình, quê cũ. Ông ta chết ngày 21 Tháng Chín, 2018 tạo cơ hội cho Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ôm luôn cái ghế chủ tịch nước. (Hình: AFP/Getty Images)

Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang chết đột ngột hôm 21 Tháng Chín, 2018 dù vài ngày trước đó vẫn còn thấy ông ta tiếp khách quốc tế. Tuy gọi là chết đột ngột nhưng thật ra, ông ta đã bị bệnh từ cả năm trước mà người ta có thể nhận thấy khi nhìn qua sắc diện của ông ta thay đổi từ hồng hào đến gầy còm hốc hác và những dịp ông ta biến mất đột ngột không tham dự vào chính sự.

Giữa năm 2017, có nhiều lời xa gần nói đến sự vắng mặt bất thường kéo dài cả tháng của ông ta mà đúng ra phải có mặt tại những lễ lạt quan trọng. Đã có tin đồn ông ta đi nước ngoài chữa bệnh ung thư trong khi đảng và nhà nước vẫn nín thinh.

Nhà cầm quyền Hà Nội xưa nay có thói quen coi sức khỏe, bệnh tật của đám chóp bu đảng và nhà nước là “bí mật quốc gia” nên cho tới khi Trần đại Quang chết, người ta vẫn không được biết nguyên nhân đích thực. Các lời đồn đoán trên mạng nói ông ta chết vì bệnh ung thư, mấy lần bí mật chạy sang Nhật điều trị kéo dài cả tháng.

Trần Đại Quang được đôn lên làm chủ tịch nước sau thời gian làm bộ trưởng Công An. Ông ta có vẻ nhận các khoản “lại quả” một cách kín đáo, cũng sống khép kín nên chỉ thấy bị tố ăn tiền của Dương Chí Dũng, chủ tịch HĐQT Vinalines chạy đến nhờ cứu mạng hồi năm 2013.

Mười ngày sau Trần Đại Quang, cựu tổng bí thư Đỗ Mười cũng qua đời ngày 1 Tháng Mười, 2018, nhưng thọ tới 101 tuổi. Ông ta làm tổng bí thư hai nhiệm kỳ nhưng từ chức ở giữa nhiệm kỳ thứ hai vào năm 1997. Dù vậy, vẫn là thành viên của ban cố vấn của đảng và có nhiều ảnh hưởng tới các quyết định của đảng những năm sau đó.

Khi cả hai ông Trần Đại Quang và Đỗ Mười chết rất gần với nhau, dân mạng xã hội bàn tán hả hê và cầu mong cho đám lãnh tụ đảng chết càng nhiều, càng nhanh càng tốt để dân thoát ách độc tài đảng trị kềm hãm quốc gia dân tộc vươn lên.

8-Nguyễn Phú Trọng “hai trong một”

Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Nguyễn Phú Trọng. (Hình: Minh Hoàng/AFP/Getty Images)

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng nhân cơ hội Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang chết đã nắm luôn cái ghế chủ tịch nước. Tuy cái ghế chủ tịch nước chỉ có tính lễ nghi hình thức, nhưng lại tốt cho ông tổng ta vì đi ra nước ngoài, được đón rước và cư xử theo nghi thức cấp lãnh đạo cao nhất của một nước. Nếu ra nước ngoài trong tư cách tổng bí thư, tuy ăn trùm cả cái chức chủ tịch nước nhưng lại không được đãi đằng cư xử như chủ tịch nước.

Sau khi Trần Đại Quang chết, ngày 23 Tháng Mười, 2018, quốc hội CSVN đã “bầu” Tổng Trọng kiêm nhiệm thêm chức chủ tịch nước thay vì đôn bà phó chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh lên trên, hoặc bầu một người nào khác. Ông Trọng là người thứ ba nắm luôn hai chức cao nhất đảng và nhà nước trong đế chế đỏ của Việt Nam sau Hồ Chí Minh và Trường Chinh.
Kể từ đầu năm 2016, sau khi đánh văng được ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi guồng máy cai trị, Tổng Trọng mới trở thành kẻ có thực quyền. Ông ta chen vào ngồi trong các cuộc họp của chính phủ cũng như của Bộ Công An. Chiến dịch “đốt lò” của ông ta đã lôi cả một ủy viên Bộ Chính Trị (Đinh La Thăng), một loạt tướng Công An qua hai vụ “Vũ Nhôm” và cờ bạc trực tuyến, cùng một ông bộ trưởng đương nhiệm (Trương Minh Tuấn).

Cùng với chiến dịch đánh tham nhũng mạnh tay hơn, Tổng Trọng cũng siết chặt hơn các quyền dân sự và chính trị của dân khi cho quốc hội bù nhìn thông qua “Luật An Ninh Mạng.” Các vụ bắt giữ và truy tố người dân sử dụng mạng xã hội bày tỏ khát vọng tự do dân chủ đều bị kết án tù nặng gấp nhiều lần so với thời gian trước, bất chấp sự lên án của cả Liên Hiệp Quốc cùng các chính phủ Tây phương, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế.

9-Hai tướng công an bảo kê cờ bạc trực tuyến

Hai tướng công an Phan Văn Vĩnh (trái) và Nguyễn Thanh Hóa ra tòa ở Phú Thọ vì bảo kê đường dây cờ bạc trên mạng. (Hình: Tuổi Trẻ)


Ngày 30 Tháng Mười Một, 2018, hai tướng công an Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa bị tòa án tỉnh Phú Thọ kết án tù vì bảo kê đường dây cờ bạc trên mạng lớn nhất từ trước tới nay tại Việt Nam, lôi kéo đến 14 triệu lượt người lao vào vòng đỏ đen.

Tướng Phan Văn Vĩnh, cựu tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, bị kết án 9 năm tù. Cấp dưới trực tiếp của ông ta, Tướng Nguyễn Thanh Hóa, nguyên cục trưởng Cục Phòng Chống Tội Phạm Công Nghệ Cao, bị kết án 10 năm tù. Cả hai bị cáo buộc “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Vụ án gây chấn động dư luận từ cuối năm 2017 khi công an bố ráp một số trụ sở và nhà kho của các ông trùm Nguyễn Văn Dương và Phan Sào Nam, ngoài một số bất động sản, xe cộ bị kê biên, số tiền mặt bị tịch thu khoảng 1,300 tỉ đồng (khoảng $55 triệu). Nhưng đến Tháng Ba, 2018, sau nhiều cuộc thẩm vấn, tướng Hóa mới bị khỏi tố và đến Tháng Tư tướng Vĩnh mới bị khởi tố.

Hai ông tướng công an đã nhập nhèm, mượn đầu heo nấu cháo khi dùng trụ sở bình phong của công an tại Hà Nội giả làm kinh tài cho công an nhưng chỉ tổ chức đánh bạc trên mạng qua các cổng đánh bài trực tuyến Rikvip và Tip.club rồi chia chác với hai ông trùm Nguyễn Văn Dương (con rể cựu bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị) và Phan Sào Nam.

Theo tin tức tường thuật các phiên tòa, đường dây cờ bạc được các tướng công an bảo kê có “25 đại lý cấp 1,” gần 6,000 “đại lý cấp 2” với “gần 43 triệu tài khoản đăng ký tham gia đánh bài trực tuyến.” Từ khi bắt đầu hoạt động cho tới khi bị phá vỡ khoảng hơn một năm, đường dây đã thu được hơn 9,800 tỉ đồng (khoảng $421 triệu). Trong đó, theo lời khai của ông trùm Dương ông Tướng Vĩnh được chia 27 tỉ đồng (khoảng $1.16 triệu) và $1.7 triệu. Còn Tướng Hóa được chia 20% trên số tiền mà Dương được chia (1,655 ti đồng hay khoảng $71 triệu). Nếu chỉ căn cứ trên lời khai này, Tướng Hóa phải được chia cho số tiền tương ứng với khoảng $14 triệu.

Tuy nhiên, cả hai ông tướng đều đã khôn ngoan, tẩu tán hết tiền bạc và hết thảy cái gì quý giá trong nhà trước khi bị truy tố và chối không cầm đồng bạc nào của hai ông trùm. Dù bản án có phạt các ông một mớ tiền nhưng có lấy được hay không lại là chuyện khác.

10-Người Việt Nam “phát cuồng” với bóng đá

Một số trong hàng trăm ngàn người đổ ra đường ăn mừng đội tuyển Việt Nam đoạt cúp vô địch bóng đá Đông Nam Á ngày 15 Tháng Mười Hai, 2018 tại Hà Nội. (Hình: Linh Pham/Getty Images)

“Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên cũng là lúc triệu triệu trái tim người hâm mộ vỡ oà trong niềm hân hoan chiến thắng. Vô địch, vô địch thật rồi!” Tờ Trí Thức Trẻ mở đầu bản tin sau khi kết thúc trận đấu chung kết giải vô địch bóng đá Đông Nam Á (AFF) ngày 15 Tháng Mười Hai, 2018, cũng còn gọi là Suzuki Cup.

Trong trận chung kết lượt về trên sân Mỹ Đình, đội tuyển Việt Nam đã thắng đội tuyển Malaysia với tỉ số 1-0. Trước đó, trong trận chung kết lượt đi đá ở Malaysia, hai đội đã huề 2-2. Đây là lần thứ hai Việt Nam đoạt cúp vô địch AFF trong lịch sử 12 năm của giải. Thật ra, thời Việt Nam Cộng Hòa cũng từng đoạt cúp vô địch Đông Nam Á.

Hàng trăm ngàn người và có thể là nhiều triệu người đã đổ ra đường “đi bão” trong sự vui mừng cuồng nhiệt khi đội tuyển Việt Nam, được mô tả là lập “kỳ tích” về bóng đá. Đặc biệt là tại hai thành phố lớn nhất nước, Hà Nội và Sài Gòn. Trong những trận đấu trước với Malaysia hoặc với Philippines, hàng chục ngàn cổ động viên người Việt khắp nơi cũng diễn tả sự mừng rỡ cuồng nhiệt khi đội tuyển nhà chiến thắng.

Nhà cầm quyền đã phải tăng cường các lực lượng giữ gìn an ninh trật tự để đối phó với đua xe máy, đập phá. Đủ mọi thứ mỹ từ đã được các báo sử dụng để mô tả chiến thắng của đội tuyển Việt Nam trên các bài tường thuật. Sân vận động Mỹ Đình được gọi là “chảo lửa.” Báo mạng Zing mô tả niềm vui của cổ động viên khi nói “Ngất ngây với chức vô địch, CĐV ‘đi bão’ quá nửa đêm không muốn về.”

Trước sự cuồng nhiệt khác thường của người hâm mộ bóng đá tại Việt Nam, một số người ngao ngán viết trên facebook rằng “giá mà” sự cuồng nhiệt đó san sẻ cho nền giáo dục quá nhiều khuyết tật, tham gia biểu tình chống “Luật An Ninh Mạng,” dự luật “Đặc Khu Kinh Tế…” thì đất nước Việt Nam tránh được tụt hậu. (TN)