Saturday, July 1, 2017

"BỐ GIÀ" DONALD TRUMP (Thanh Hà - RFI | ĐIỂM BÁO)




Thanh Hà – RFI
Đăng ngày 01-07-2017 

Không tiền đừng hòng đến gần bất kỳ một thành viên nào trong gia đình Donald Trump. L'Obs không khoan nhượng : Ba đời vợ, năm người con, gia đình là điểm tựa của ứng cử viên tổng thống Mỹ, nay có nguy cơ trở thành nhược điểm của tổng thống Hoa Kỳ.

Tổng thống tân cử Mỹ Donald Trump và gia đình trước tượng đài Lincoln tại Washington ngày 19/01/2017.REUTERS/Jonathan Ernst

Gia tộc này có vẻ đoàn kết bề ngoài nhưng sau lớp véc-ni bóng bẩy là đầy rẫy những thủ đoạn, những quyền lợi riêng tư và tham vọng của mỗi thành viên.

"Những mảng tối trong gia đình Trump", tựa lớn trên bìa tạp chí L'Obs bên cạnh lá cờ Mỹ và hình ảnh toàn thể đại gia đình Donald Trump chụp dưới chân tượng đài Lincoln trước ngày ông nhậm chức hôm 20/01/2017.

Tác giả bài báo tiết lộ, Trump ngự trị trên cái đại gia đình đó như Vito Corleone, trong phim Bố Già"Donald Trump không có bạn tựa như nhân vật chính của Cosa Nostra. Ông chỉ có những liên hệ máu mủ, cộng tác viên, tay sai và kẻ thù".

Trong "tổ chức" đó, tất cả đều hướng về ông mặt trời Donald Trump. Tựa như trong bộ phim Bố Già, với gia đình Trump, sự trung thành được đặt lên trên hết tất cả. Ngặt nỗi, sự trung thành luôn kèm theo những tính toán tinh vi.

Donald Jr và Eric, hai cậu con trai lớn của tổng thống Hoa Kỳ đang trông coi cơ nghiệp cho cha, trong thời gian ông bận công việc ở Nhà Trắng. Nhưng không ai ngây thơ tin rằng tổng thống thứ 45 của nước Mỹ thực sự ngưng theo dõi các hoạt động của tổ chức Trump Organization.

Trưởng nữ của lãnh đạo Hoa Kỳ, cô Ivanka xinh đẹp lo bảo vệ tính trường tồn của thương hiệu mang tên Trump. Chồng Ivanka là Jared mải che chắn cho đế chế của dòng tộc Kushner. Con rể của Donald Trump- Jared Kushner, cũng thuộc dòng "cá mập" không kém.

Còn người đẹp thầm lặng và băng giá, đệ nhất phu nhân Melania, bà toan tính những gì ? L'Obs khẳng định : Cựu người mẫu xứ Slovenia này đang "chờ thời cơ để hốt bạc".

Trump, một ông nhà giàu keo kiệt
Trong đại gia đình đó, tiền bạc là keo sơn gắn kết mỗi thành viên lại với nhau. Phải chăng vì thế mà ông trùm Donald không đặt ra bất kỳ một giới hạn nào cho các vụ làm ăn ?

L'Obs trích lại một số đoạn trong cuốn sách mới ra mắt độc giả Pháp mang tựa đề "Les Dossiers Noirs de Donald Trump"- NXB Nouveau Monde Eds, cho thấy để có được chiếc ngai vàng trên tòa tháp ở 5th Avenue- New York, Donald giao du với đủ mọi hạng người, miễn là họ có tiền. Trong số đó phải kể tới Felix Sater, một tay trùm tội phạm có dính líu tới băng đảng mafia Nga.

Trước khi bước vào Nhà Trắng, Donald Trump từng vi phạm luật cấm vận Mỹ nhắm vào Cuba, từng liên hệ trực tiếp với nhiều ngân hàng Iran, trong đó có một cơ quan từng tài trợ cho các nhóm khủng bố.

Theo L'Obs : "Không kể xiết những lợi ích chồng chéo, những đòn gian manh, luồn lách luật của gia đình Trump, ngay cả khi ông này đã trở thành chủ nhân Nhà Trắng".

Nhưng thú vị hơn cả là tiết lộ bản thân Donald Trump tuy giàu có đến thế nhưng lại khá keo kiệt.

Theo điều tra của phóng viên báo Mỹ Washington Post, David Farhenthold – giải Pulitzer báo chí 2017, tổng thống Mỹ tới nay nổi tiếng là người thường hay đến dự các buổi gala gây quỹ từ thiện nhưng lại chẳng mấy khi chịu chi ra đến một xu. Hai cậu con trai của ông là Donald Jr và Eric cũng có được cái đức tính đó như cha. Cả hai cùng kinh doanh rất tốt cái tên "Trump" để kiếm tiền.

Trang bìa tuần báo kinh tế Anh, The Economist cũng dành để nói về Donald Trump với hàng tựa : "Nước Mỹ của Trump, phóng sự về một đất nước bị chia rẽ". Loạt bài được tung ra vài ngày trước lễ Quốc Khánh, mồng 4 tháng 7. Độc giả trông thấy một Donald Trump tươi cười, mở rộng vòng tay, sau lưng là lá cờ Mỹ với những vết rạn nứt.

*
Canada, 150 năm lập quốc - Hồng Kông, 20 năm được trao lại Bắc Kinh
Mồng 1 tháng 7 là ngày trọng đại với Canada và Hồng Kông. Tại Châu Mỹ, Canada tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm 150 năm lập quốc. Courrier International dành hồ sơ đặc biệt nhìn lại một vài cột mốc quan trọng đối với vùng đất rộng lớn này từ 15.000 năm trước tới ngày nay. Lần lượt là thuộc địa của Pháp, Anh trước khi trở thành một quốc gia độc lập - nhưng nguyên thủ quốc gia vẫn là nữ hoàng Anh, Elizabeth đệ Nhị.
Nét đa dạng về văn hóa, sự phong phú trong ngôn ngữ, nếp sống gần gũi với thiên nhiên là những gì làm nên "tên tuổi" của Canada, biến quốc gia với khí hậu khắc nghiệt này thành một điểm đến lý tưởng.
Cách Candada ngàn trùng, 01/07/2017 là ngày kỷ niệm 20 năm Anh Quốc trao trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc.
The Economist trở lại với mô hình "một đất nước hai chế độ" từng được Bắc Kinh và Luân Đôn cam kết xưa kia và nêu lên câu hỏi : Tập Cận Bình có thể học hỏi được gì ở Hồng Kông ? Sau đợt nổi dậy hồi năm 2014 của phong trào đòi dân chủ, Bắc Kinh -hay nói đúng hơn là ông Tập Cận Bình- nên nghĩ kỹ lại : Chính vì giới trẻ Hồng Kông cảm thấy họ không được có tiếng nói, không được chọn lựa người lãnh đạo, không được tham gia vào các hoạt động chính trị tại đặc khu hành chính này nên mới nảy sinh phong trào bất phục tùng dân sự. Có lẽ Trung Quốc nên xem Hồng Kông là thí điểm để tiến hành cải tổ hơn là làm thui chột mầm sống đó.

*
Hạt nhân Bắc Triều Tiên : Tập Cận Bình "câu giờ"
"Trung Quốc không có phép lạ để giải quyết hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên". Courrier International trích lại bài báo của một chuyên gia về lịch sử Triều Tiên, giáo sư Andrei Lankov, trên tờ Washington Post số ra ngày 15/06/2017, trong đó tác giả khẳng định : Nhiều lý do cho thấy Donald Trump nhầm to khi trông chờ vào ông Tập Cận Bình để thuyết phục Bình Nhưỡng từ bỏ tham vọng hạt nhân.
Thứ nhất, với Bắc Kinh, "chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên không nguy hiểm bằng viễn cảnh chế độ Bình Nhưỡng tan rã, dẫn tới nguy cơ một cuộc nội chiến (…) hay nghiêm trọng hơn nữa là kịch bản hai miền Nam Bắc thống nhất và trung tâm quyền lực chuyển về Seoul. Trung Quốc không muốn trông thấy một nước Triều Tiên thống nhất, dân chủ, theo chủ nghĩa dân tộc và có nhiều khả năng vẫn là một đồng minh của Hoa Kỳ ở ngay sát cạnh".
Thứ hai, các chuyên gia Trung Quốc thừa biết Bắc Triều Tiên xem vũ khí nguyên tử là lá bùa hộ mạng, cho nên có trừng phạt chế độ Kim Jong Un cũng bằng thừa.
Do vậy theo giáo sư Lankov, đại học Kookmin ở Seoul : Bắc Kinh chơi trò câu giờ. Chỉ trừng phạt kinh tế Bình Nhưỡng cho có lệ, đồng thời tuyên bố nghiên cứu khả năng hợp tác với Mỹ để gia tăng các biện pháp trừng phạt Bắc Triều Tiên. Chỉ thiện chí đó cũng đủ để ông Tập Cận Bình mặc cả với chính quyền Trump một số việc. Với Trung Quốc viễn cảnh chiến tranh thương mại với Hoa Kỳ không đáng ngại bằng nguy cơ nổ ra một cuộc xung đột thực sự ngay sát biên giới.

*
Ả Rập Xê Út –Iran: Mầm mống chiến tranh ?
Về khủng hoảng ngoại giao đang khuấy động vùng Vịnh, hồ sơ chính trên tạp chí Le Point dành để nói về "trò chơi nguy hiểm" giữa Iran và Ả Rập Xê Út, có nguy cơ đẩy toàn thế giới vào một cuộc xung đột vũ trang. Qatar bị kẹt giữa hai làn đạn : một bên là ông khổng lồ Ả Rập Xê Út- theo hệ phái Sunni và bên kia là Iran, con chim đầu đàn của các nước Hồi giáo theo hệ phái Shia.
Trên bình diện quân sự, Iran đang ghi được những bàn thắng quan trọng tại Yemen và nhất là Syria. Ả Rập Xê Út bằng mọi cách phải "ngăn cản Iran thoát khỏi thế cô lập". Theo quan điểm của giáo sư Henry Laurens, Học Viện Collège de France –Paris, những gì đang diễn ra tại Trung Đông không chỉ là một vụ "cãi vã ở cấp khu vực" mà đây thực thụ là một "xung đột lớn, đe dọa an ninh và kinh tế toàn cầu".
Iran có nhiều quân, cho dù trang thiết bị quân sự không được hiện đại lắm. Teheran đã chấp nhận ngừng các chương trình hạt nhân một khi sắp hoàn thành mục tiêu chế tạo bom nguyên tử. Vấn đề đặt ra là, theo quan điểm của giáo sư Laurens, Học Viện Collège de France, một số tướng lãnh ở Teheran đã không đủ khôn ngoan để che giấu tiềm lực quân sự đó. Hành động này chọc giận Riyad.
Về phía Ả Rập Xê Út, Riyad có trang thiết bị quân sự tối tân nhất để thừa sức "sang bằng Yemen" trong một sớm một chiều. Dù vậy Ả Rập Xê Út vẫn thận trọng và không dùng hết sức mạnh quân sự để giải quyết dứt điểm cuộc nội chiến Yemen hay để dẹp tan phe nổi dậy Houthis được Iran yểm trợ.
Giáo sư Laurens tiếc là, trong lúc Trung Đông là lò thuốc súng, thì Hoa Kỳ quên mất vai trò, ảnh hưởng và trách nhiệm của mình ở khu vực này. Tổng thống Donald Trump "đổ thêm dầu vào lửa trong một trò chơi đầy nguy hiểm".

*
Hào quang của Emmanuel Macron
Về thời sự nước Pháp, dư âm của cuộc bầu cử Quốc Hội với đa số tuyệt đối về tay đảng Cộng Hòa Tiến Bước của tổng thống Macron vẫn là đề tài được các tuần san trở lại trong rất nhiều trang báo.
L'Obs chơi chữ "Đảng Xã Hội : đến lúc tính sổ". Tính sổ ở đây hiểu theo nghĩa sau khi thua đậm trong cả hai cuộc bầu cử tổng thống và Quốc Hội, nội bộ đảng này xâu xé lẫn nhau. Nhưng đảng Xã Hội cũng phải tính sổ khi két tiền đã cạn kiệt.
Với vỏn vẹn 30 dân biểu, đảng này mất đứt 18 triệu euro tiền trợ cấp của chính phủ để hoạt động. Đó là chưa kể, mỗi đại biểu Quốc Hội hàng tháng đóng góp cho đảng 500 euro trong suốt nhiệm kỳ 5 năm.
Mất 250 ghế ở Hạ Viện, 7 triệu rưỡi trong két của đảng không cánh mà bay. Đó là chưa kể số các đảng viên tan như tuyết dưới ánh nắng mặt trời. Tình trạng tài chính của đảng này thảm hại đến nỗi, đảng Xã Hội đang phải tính đến chuyện bán bớt cơ sở, cầm cố cho ngân hàng cả trụ sở của đảng ở quận 7 Paris, một khu rất sang trọng nằm trong "tam giác vàng" của thủ đô.
Trong khi đó, không chỉ với dư luận trong nước mà cả ở cấp quốc tế, tên tuổi của tổng thống Pháp Emmanuel Macron đang lên như diều gặp gió.
Báo chí Đức được Courrier International trích dẫn cho rằng tương lai của Liên Hiệp Châu Âu đang được chuyển về Pháp. Thông thạo ngôn ngữ của Molière là chìa khóa quý giá cho sự nghiệp. Hai bức hí họa cho thấy điều đó : bức thứ nhất vẽ thủ tướng Anh, Theresa May bị nhân viên khách sạn "Hotel Europe" bế ra cửa. Một người thứ nhì khệ nệ đem hai chiếc vali thật lớn của tổng thống Pháp đi ngược chiều và một Emmanuel Macron hăm hở đi vào.
Bức họa thứ nhì ngụ ý Đức đang ve vãn Pháp : nhại lại áp phích của bộ phim nổi tiếng, Cuốn theo chiều gió. Trong cơn khói lửa, nữ thủ tướng Đức bà Merkel đóng vai chàng Rhett Butler đang bế nàng Scarlett O'Hara chính là Emmanuel Macron trên tay. Báo chí tại Berlin không vòng vo : nước Đức ba tháng trước bầu cử, cả thủ tướng Merkel lẫn lãnh đạo đối lập Martin Schulz đang "tranh thủ cảm tình" của tổng thống Pháp.

 *
Ông phù thủy của thông minh nhân tạo
Là người giàu nhất xứ hoa anh đào, với tài sản riêng trị giá hơn 20 tỷ đô la, nhưng có mấy ai biết Masayoshi Son là ai ? Courrier International trích lại bài báo Đức Der Spiegel, phác họa ra chân dung "ông trùm thế giới trong lĩnh vực trí thông minh nhân tạo".
Tháng 12/2016, sáng lập viên tập đoàn viễn thông Nhật Bản Softbank đến tận tháp Trump ở New York để xin hội kiến tổng thống tân cử Hoa Kỳ với hứa hẹn : "Đầu tư 50 tỷ đô la vào Mỹ, tạo 50.000 việc làm cho người Mỹ trên đất Mỹ". Ông vua địa ốc New York ca ngợi Masayoshi Son là "một trong những vĩ nhân của nền công nghiệp" trên thế giới.
Báo chí phương Tây khi đó mới vỡ lẽ người đàn ông 59 tuổi này đã mua lại Sprint – nhà cung cấp dịch vụ điện thoại lớn thứ tư của Hoa Kỳ, ông cũng vừa chi ra 32 tỷ đô la tiền mặt để mua lại ARM, công ty sản xuất bọ điện thoại thống lĩnh 95 % thị trường điện thoại thông minh trên hành tinh.
Vốn đầu tư của người đàn ông có gương mặt tròn và đôn hậu này rải rác từ Pháp tới Ấn Độ, từ Trung Quốc tới Ả Rập Xê Út. Tại Nhật, Softbank là một trong ba tập đoàn cung cấp dịch vụ lớn nhất, năm 2016, lãi của công ty khổng lồ này lên tới 11 tỷ rưỡi đô la.
Tạp chí Forbes của Mỹ vừa bình chọn Masayoshi Son là người giàu nhất Nhật Bản. Đáng nói hơn cả là nhà tỷ phú từ tay không làm nên sự nghiệp này vẫn tiếp tục miệt mài đầu tư để "khai mở vương quốc high-tech rộng lớn nhất thế giới mà ở đó thông minh nhân tạo là vua".
Masayoshi Son tin chắc chỉ 30 năm nữa thôi, thông minh nhân tạo sẽ vượt xa trí thông minh của toàn nhân loại và khi đó, ông sẽ thực sự trở thành "người thế lực nhất trên thế giới, một thế giới hoàn toàn do máy móc điều khiển".

*
"Carmen không bao giờ chết"
Vì sao vở opéra Carmen của nhà soạn nhạc người Pháp Georges Bizet -sáng tác năm 1875- tới nay vẫn là vở ca nhạc kịch được diễn nhiều nhất trên thế giới ? Le Point nêu lên câu hỏi này vào lúc Carmen đang được diễn ở nhà hát Opéra de Paris và Aix en Provence ở miền nam nước Pháp.
Từ đầu năm 2017, tác phẩm này được dàn dựng đến 9 lần, ra mắt công chúng từ Venise đến Chicago, từ Helsinki đến New York. Riêng tại Paris, Carmen đã dừng chân ở hai nhà hát lớn là Théâtre des Champs-Élysées và Bastille. Giải thích cho thành công đó là từ 142 năm qua, nàng Carmen vẫn trẻ đẹp, vẫn có sức lôi cuốn đến mê hồn. Cô là hiện thân của niềm đam mê mãnh liệt, của sự ghen tuông rất đàn bà. Cô gái Gitane này luôn đi trước thời đại.
Carmen là vở opéra đầu tiên được thu vào đĩa nhựa từ năm 1908, cũng là tác phẩm được dựng thành phim lần đầu năm 1915, trước khi hàng chục phiên bản khác nối đuôi nhau ra đời. Chuyện tình giữa cô gái Gitane và một anh lính đào ngũ là nguồn cảm hứng vô tận của các họa sĩ, các nhà biên đạo múa, các nhà soạn kịch …
Chắc chắn một điều là cả nhạc sĩ Georges Bizet lẫn nhà văn Prosper Mérimée cùng không thể ngờ rằng nàng Carmen của họ làm điên đảo các nhà dựng phim, soạn kịch trong hơn 140 qua.
Thành công đó có được là nhờ ở bất kỳ thời đại nào, cô gái Tây Ban Nha này cũng tìm được những vị sứ giả xuất chúng. Trong số đó phải kể đến diễn viên múa Zizi Jeanmaire, đến những tiếng hát bất hủ như hai nghệ sĩ Crespin và Callas (giọng soprano), hay những ngôi sao màn bạc thời phim câm là Georgette Leblanc và Belle Otero.







THOÁT TRUNG, THOÁT CỘNG & ĐỒNG THUẬN (Vũ Hoàng Anh Bốn Phương)




07/01/2017

Tại sao phải thoát Trung? Đơn giản là Trung Quốc luôn luôn có tham vọng thôn chiếm nước láng giềng và đồng hóa dân tộc bị thôn chiếm bằng văn hóa Hán ăn to, nói lớn. Đơn giản là Trung Quốc đang dần dần chiếm đất đai của ta, giết hại dân tộc ta bằng những chất độc phóng xuống sông, biển, không khí. Ngày nào các công ty Trung Quốc vẫn tiếp tục tại VN thì ngày đó những chuyện ô nhiễm môi trường sẽ tiếp tục xảy ra. Không phải chỉ một Formosa, Boxit mà là cả trăm Formosa, Boxit ở tương lai.

Thoát Trung phải đi đôi với thoát Cộng. Tại sao phải thoát Cộng? Bởi vì Cộng đã bao che cho Trung Quốc, đã tạo ra thảm cảnh bị Trung Quốc lấn áp hôm nay, đã tạo ra một đạo đức suy đồi ở toàn xã hội. Chúng ta không thể thoát Trung nếu tiếp tục giữ Cộng.

Ai phải làm chuyện Thoát Trung, thoát Cộng này? Tất cả mọi người Việt, tất cả mọi thành phần Việt, những ai vẫn còn quan tâm đến sự sống còn của chính bản thân mình, của chính gia đình mình, của chính dân tộc mình. Người Việt trong nước đóng vai chủ động và người Việt ngoài nước đóng vai vận động quốc tế. Không thể chờ đợi ai đó làm chuyện này mà phải chính mình, chính dân tộc Việt làm chuyện này.

Khi mà chuyện thoát Trung, thoát Cộng là chuyện làm của tất cả mọi thành phần trong xã hội Việt thì chúng ta cần phải đồng thuận một số vấn đề. Nếu không có sự đồng thuận thì chúng ta không thể nào làm việc chung với nhau. Mà không làm việc chung với nhau chúng ta sẽ không có sức mạnh. Nếu chúng ta không có những điểm đồng thuận thì sẽ dễ bị đánh phá do phía Cộng chủ động.

Những điểm đồng thuận đó là gì?

1.    Tất cả mọi thành phần người Việt, không cần biết quá khứ là gì, nếu bạn nhìn ra vấn đề là đất nước đang ở thời kỳ nguy hiểm, dân tộc đang bị đô hộ kiểu mới của thế kỷ 21 và cần phải thoát ra khỏi sự đô hộ này thì bất cứ ai là người Việt, mang giòng máu Việt đều có trách nhiệm trong việc đấu tranh thoát khỏi sự đô hộ này. Thoát Trung, Thoát Cộng là điều bắt buộc phải đồng ý bởi cả hai vừa là nguyên nhân, vừa là hậu quả. Phải giải quyết cả hai thì mới mong có sự sống còn của dân tộc Việt ở tương lai.

2.    Thoát Cộng phải được hiểu là thoát khỏi cái Chủ Nghĩa Cộng Sản vô trách nhiệm, thoát khỏi những cái u mê đưa đất nước và xã hội Việt xuống tận cùng của sự vô đạo đức, chứ không phải loại tất cả những người đang phục vụ chế độ hiện giờ.

3.    Cần phải hiểu rằng không một cá nhân nào, không một tổ chức nào có thể thực hiện chuyện thoát Trung, thoát Cộng mà là tất cả các thành phần của dân tộc cùng nhau làm chuyện này thì cơ hội thành công mới có thể xảy ra. Các thành phần của dân tộc, do cái cơ chế hiện giờ, không ít thì nhiều đã phạm phải những lỗi lầm đưa đến sự vong bản của hôm nay. Nhưng khi các thành phần dân tộc đó thấy được hiểm họa của Trung và Cộng hôm nay, thì các thành phần đó có quyền để tham gia vào công cuộc thoát Trung, thoát Cộng của hôm nay.

4.    Chúng ta không thể nào thay đổi được quá khứ. Cái chúng ta có thể thay đổi là tương lai. Cho nên quá khứ của cá nhân có thể là đã từng ở trong đảng cs nhưng hôm nay thấy được sự nguy hiểm của Trung và Cộng, cá nhân đó muốn đấu tranh cho một tương lai Việt Nam không còn Cộng và thoát vòng kìm tỏa của Trung -- thì sẽ được đón nhận cùng tất cả các thành phần khác của dân tộc để liên kết thực hiện chuyện thoát Trung và thoát Cộng.

5.    Chính người trong nước phải liên kết để làm chuyện này. Không nên liên kết với các tổ chức chính trị tại hải ngoại bởi sự liên kết này sẽ không có lợi ích gì ngoài những thị phi và các tổ chức tại hải ngoại thường thì thùng rỗng, kêu to. Khi một cá nhân, hay một tổ chức nào đó trong nước vận động được số đông để tham gia công việc đấu tranh thoát Trung và Cộng thì các tổ chức tại hải ngoại sẽ vận động thế giới để ủng hộ việc làm chính nghĩa của các bạn. Đừng sợ là các bạn không có sự ủng hộ của cộng đồng người Việt nước ngoài. Các bạn hãy làm việc với chính những người trong nước, bằng cái tâm với mục tiêu thoát Trung, thoát Cộng và làm cùng với những người đang ở cùng hoàn cảnh thì sự cảm thông, sự hy sinh sẽ cao hơn đối với người Việt không sống tại VN.

6.    Chúng ta không tranh giành quyền lãnh đạo đất nước mà chúng ta đấu tranh để tạo ra cơ hội cho mọi người, mọi thành phần của dân tộc, sau khi thoát Trung và thoát Cộng có thể tham gia vào sinh hoạt chính trị để “thiết kế và chấp hành nhân sinh”. Trong thiết kế và chấp hành nhân sinh đó, mọi quyết định cho sự tồn vong, cho hướng đi của dân tộc là do chính người dân quyết định, chứ không phải giao phó cho một tổ chức nào như chúng ta đã từng làm trong quá khứ.

7.    Thoát Trung và thoát Cộng phải được nhìn ở dạng rộng lớn chứ không thể nào dựa vào những cái khác biệt nhỏ để rồi không liên kết với nhau. Phá và Xây phải làm cùng một lúc. Người Việt trong nước đấu tranh trực diện để Phá bỏ những cái tồi tệ và người Việt ngoài nước (cùng với trong nước) phải suy nghĩ cái Xây một nước Việt tương lai ra sao, trên căn bản dân chủ như thế nào.

8.    Hãy xác định rõ vị trí của từng thành phần trong công cuộc thoát Trung và thoát Cộng hôm nay. Người Việt ở ngoài đừng mang vọng tưởng là sẽ về trong nước để Phá, một chuyện làm đặt sai vị trí. Người Việt tại hải ngoại cần ngồi lại với nhau để bàn chuyện xây dựng một nước Việt Nam tương lai trên căn bản dân chủ nào? Dân chủ Mỹ, Nhật, Đức, Pháp v.v… có phải chăng phù hợp với dân tộc Việt hay nền dân chủ cho chính người Việt sáng tạo ra, dựa trên nền tảng của Nhân Loại phối hợp với nên tảng của Dân Tộc? Đừng nghĩ rằng người Việt ngoài nước không thấu hiểu tình hình của Việt Nam nên không thể có những xây dựng phù hợp với thực tế của Việt Nam. Chúng ta sẽ xây dựng lại Việt Nam từ một con số không (nếu không muốn nói từ con số trừ), từ một nền văn hóa đã mất gốc cho nên thực tế của VN sẽ không phải là yếu tố quan trọng nữa. Trái lại người Việt tại hải ngoại đã sống ở các quốc gia dân chủ, thấy được điểm yếu và mạnh của nền dân chủ ở mỗi quốc gia. Kinh nghiệm này người trong nước không có. Nhưng kinh nghiệm này cần phải được trao đổi, so sánh với những tư tưởng Việt đã có trong quá khứ mà chúng ta đã không được biết đến để chọn lựa nền Dân Chủ tương lai của Việt Nam. Nền Dân Chủ tương lai của Việt Nam phải là nền Nhân Bản Dân Chủ (dựa trên Cương Thường Nhân Loại) chứ không phải là nền Dân Chủ của bất cứ quốc gia nào áp dụng vào VN.

Với những sự hiểu biết giới hạn, người viết chỉ đưa ra tám đồng thuận theo quan điểm của cá nhân. Các bạn khác có thể bổ sung những điểm đồng thuận mà các bạn nghĩ rằng cần phải có để chúng ta có một hành trang đồng thuận đầy đủ. Đừng mang tư tưởng của quá khứ là người Việt không thể tìm được đồng thuận. Chúng ta không tìm được sự đồng thuận bởi vì chúng ta không đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quan điểm cá nhân. Khư khư ôm chặt cái quan điểm cá nhân thì đừng mong có sự đồng thuận để làm việc chung. Cho nên chính mỗi người Việt Nam phải tự Phá cái quan niệm cũ của mình, những suy nghĩ lỗi thời do kinh nghiệm cá nhân mà cái kinh nghiệm đó đã không còn hợp thời. Làm được điều này thì chúng ta sẽ dễ tìm ra những điểm đồng thuận để cùng nhau hành động cho chuyện thoát Cộng và thoát Trung.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương
Tháng 6 năm 2017
Orlando, FL