Wednesday, July 31, 2019

THẢO LUẬN “VĂN CHƯƠNG ĐỂ LÀM GÌ?” (1) Nguyên Ngoc - (2) Inrasara (Văn Việt)




31 Tháng Bảy, 2019


Vừa qua, trên FB có chuyện “lùm xùm” liên quan đến Giải Thơ Văn Việt. Bỏ qua một bên những thái độ thiếu kìm chế, thậm chí mạt sát, quy chụp, nổi lên một vấn đề tưởng chừng như xưa cũ: Văn chương để làm gì?

Cuộc thảo luận “Văn chương để làm gì?”, mở đầu bằng bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc, là một diễn đàn để nói cho nhau nghe về vấn đề quan trọng này.

Văn Việt chờ đợi sự hưởng ứng của bạn đọc và hoan nghênh mọi ý kiến xây dựng.
Văn Việt

Tính đến nay, Ban Vận dộng thành lập Văn đoàn Độc lập Việt Nam ra đời đã trọn 5 năm. Một dịp như thế này thường là để cùng nhau nhìn lại chặng đường đã qua, và suy nghĩ về những bước đi tới. Vả lại gần đây có một chuyện hơi lùm xùm, nhỏ thôi, đáng ra trong một nhóm làm văn học hay nghệ thuật tự nguyện đến và chơi với nhau vì cùng chí hướng, thì không nên có. Vậy mà nó đã có, và người xướng ra lại muốn làm ồn ào, cho nên nhân dây cũng cần nói qua đôi chút.

Tôi nghĩ tôi nên xin phép các bạn kể lại một chuyện cũ để ít ra có thể hiểu ý tưởng về việc cần có một hay nhiều tổ chức văn học và nghệ thuật độc lập đã manh nha từ bao giờ, như thế nào.

Ấy là vào đầu những năm 1980, sau khi có chuyện lùng nhùng về vụ Đề dẫn do tôi trình bày ở Hội nghị đảng viên tháng 3 năm 1979 và bị ông Tố Hữu đánh cho một trận tơi bời. Ông Lê Đức Thọ, bấy giờ là Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng có hôm gọi tôi đến gặp ở trụ sở Ban Bí thư trên đường Nguyễn Cảnh Chân, Hà Nội. Trong cuộc gặp đó, sau khi nói chuyện về vụ Đề dẫn, thấy ông Thọ cũng tỏ ý muốn hiểu công việc của Hội Nhà văn, tôi nhân thể nói với ông ý kiến của tôi về các tổ chức văn học nghệ thuật ở ta nói chúng nên như thế nào. Tôi nói rằng trong thời kỳ chiến tranh, cách tổ chức các hội tập trung thống nhất dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng thôi thì cũng có thể coi là đúng và cần thiết. Mỗi ngành, mỗi hội bấy giờ như hệt một binh chủng đánh giặc, cho mục tiêu tất cả để chiến thắng. Chiến tranh là tình thế phi thường, tức không bình thường. Bây giờ khác rồi, đã trở lại cuộc sống bình thường trong hòa bình. Đời sống xã hội và các tổ chức xã hội dẫu muốn dẫu không cũng cần trở lại bình thường. Nhìn lại từ xưa đến nay, hầu như ở bất cứ đâu, các tổ chức văn học nghệ thuật thường hình thành và hoạt động như sau: Từng nhóm nghệ sĩ tập hợp lại, hoặc do cùng xu hướng nghệ thuật, hoặc cùng điều kiện thuận lợi về hoạt động nghệ thuật, hoặc đơn giản hơn do ở gần nhau hay thích chơi với nhau, dễ giúp đỡ nhau… Trong thời đại thông tin hiện đại bây giờ họ thậm chí có thể kết nối xuyên biên giới… Những nhóm như vậy tự sống, hoặc ngày xưa, và cả ngày nay, có thể có những Mạnh Thường quân hộ trợ. Nhà nước khỏi lo.

Một đời sống văn học nghệ thuật như vậy sẽ phong phú, đa dạng, mở đường rộng rãi cho sáng tạo, có thể nảy sinh nhiều trường phái, là điều kiện lý tưởng của một xã hội, một đất tự coi mình là văn hóa, văn hiến, văn minh… Lần ấy tôi đã mạnh dạn nói với ông Lê Đức Thọ: Tôi đề nghị có thể bỏ Hội Nhà văn của nhà nước đi, để cho các văn nghệ sĩ tự lập các nhóm, xã hội và đời sống tinh thần, nghệ thuật sẽ phong phú và vui hơn nhiều. Còn như nếu Đảng vẫn muốn giữ vai trò lãnh đạo thì phải nên chuẩn bị cách lãnh đạo trong một tình thế đa dạng như vậy.

Cũng lạ, hôm ấy không thấy ông Thọ không phản ứng gì. Ông chỉ bảo: “Cũng là ý kiến đáng chú ý. Để xem…”.

Tất nhiên, rồi không thấy ông “xem” gì cả…

Tôi xin lỗi nhắc lại một chuyện cũ đã gần nửa thế kỷ để muốn nói rằng cái tình thế một hội nhà văn duy nhất độc quyền văn học trong cả nước, bắt chước theo kiểu những ông Stalin, Jdanov và cả ông Gorki xu thời bên Nga, nhốt hết hằng chục hằng trăm nhóm văn học phong phú và rực rỡ của nước Nga vĩ đại trước cách mạng vào một cái rọ chung chật chội là cái Hội Nhà văn Liên Xô lục đục và nghèo nàn, là một cuộc bắt chước thảm hại. Và từ lâu, nhiều đầu óc sáng láng trong văn học ta đã trằn trọc muốn phá tung ra.

Việc Ban Vận động thành lập Văn đoàn Độc lập ra đời là ở trong cái quá trình, cái ý muốn và ý chí ấp ủ lâu dài đó của bao người cầm bút Việt Nam. Chỉ là đến một lúc, do những tình thế thích hợp nào đó, có ai đó nhắc đến. Và nhiều người nhận thấy đã đến đúng lúc.

Nhắc lại dông dài như trên còn là để khẳng định rằng, cái “văn đoàn” (và như trong Tuyên bố ban đầu của nó, nó mong còn có thể có những “văn đoàn” cũng “độc lập” khác nữa sẽ liên tiếp xuất hiện), nó ra đời để mong góp phần cho một nền văn học rộng mở hơn, phong phú hơn, tự do hơn. Vừa cố gắng củng cố lại những nền móng toàn diện và vững chắc đã được xây dựng bởi bao nỗ lực của tất cả những người đi trước, bất kỳ lúc nào và ở đâu (chính vì vậy mà trang Văn Việt đã cố gắng làm và đã làm được một công việc công phu và to lớn: khôi phục lại diện mạo quý báu của văn học Miền Nam 1954-1975 và cả văn học Việt hải ngoại sau 1975, chắc chắn là một phần không thế thiếu trong lịch sử văn học Việt thế kỷ 20 và 21). Và quan trọng hơn, như trong Tuyên bố ban đầu có tính cách tôn chỉ của chúng ta: góp phần xây dựng một nền văn học tự do và nhân bản. Tự do là mở rộng cho tất cả các xu hướng nghệ thuật, cho mọi tìm tòi và đổi mới, thậm chí như một người lãnh đạo văn nghệ theo tôi là giỏi nhất ở nước ta từng có được là anh Trần Độ đã nói: Cần có trường phái mới, cho đỉnh cao mới xuất hiện. Không có cái mới, cái lạ xuất hiện, thì văn học sẽ chết dí tại chỗ.

Cái mới bao giờ cũng khác lạ, nó thường gây sốc. Nó chướng. Bao giờ cũng thiểu số. Nó thường bị dè bỉu, thậm chí bị chửi bới, đe dọa. Đó là chưa nói đến kỷ luật, cách chức, tước bằng, như cái vụ Nhã Thuyên nổi tiếng một cách nhục nhã cho văn hóa giáo dục Việt Nam mới mấy năm trước. Chứ còn như nó đã đa số ngay từ đầu, nó lễ phép trình làng, nó dễ nghe, quen tai, dễ hiểu, hiểu được ngay… thì, cho tôi nói thật nhé, chắc chắn nó đã cũ rích rồi. Nhân đây tôi cũng xin nói luôn: dễ hiểu không phải là một tiêu chí của văn học (hay nghệ thuật) nhất là văn học nghệ thuật hay. Picasso có dễ hiểu không? Và Dostoievski?…

Trong khi phê phán thơ Vũ Lập Nhật, anh Lê Phú Khải có dẫn một câu tiếng Pháp để nói rằng nên viết cho dễ (hiểu). Rien n’est plus difficile que d’écrire facile, tôi xin lỗi, tôi e anh dịch nhầm. Rien n’est plus difficile que d’écrire facile phải dịch đúng ra là “Không gì khó bằng viết dễ”, chứ không phải “Không gì khó bằng viết (cho) dễ hiểu”. Hai câu chỉ khác nhau một từ nhưng ý thì khác nhau xa đấy! Anh cũng dẫn Baudelaire để nói rằng đấy là một nhà thơ bế tắc, suy đồi, sa đọa, chắc để nói bọn thơ trẻ nay ở ta cũng bắt chước suy đồi sa đọa như thế… Anh đơn giản và liều quá rồi đấy, anh ạ. Cho đến tận bây giờ Baudelaire vẫn luôn được coi là một nhà thơ lớn, một thi hào của nước Pháp và có ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều thế hệ văn học không chỉ ở Pháp. Anh cũng nhắc đến Anatole France và viết: “Không phải ngẫu nhiên mà người Pháp lại yêu quí Anatole France (1844 – 1924). Vì người Pháp cho rằng: Cái gì không trong sáng không phải là tiếng Pháp. [Xin anh Khải cho biết ai nói dại thế nhỉ. Anh toàn dẫn lời ai đó mà không hề có nguồn, rất nguy hiểm] Anatole France chính là tiếng Pháp.” (Lại ai nói dại nữa thế?). Anh lại nói liều nữa rồi, anh ơi! Để cho vui, tôi xin nhắc một mẩu giai thoại: Anatole France từng được giải Nobel văn học và được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp. Viện này có lệ ai chết thì mới bầu người khác thay. Khi Anatole France qua đời, người được bầu thay ông là Paul Valéry. Theo lệ Paul Valéry phải đọc một diễn từ ca ngợi người vừa ra đi. Bài diễn từ của Paul Valéry về sau rất nổi tiếng, bởi suốt bài ông đã cực kỳ khôn khéo đến mức kể lể rất trang trọng về những vĩ nhân từng là viện sĩ Hàn lâm đã ra đi, nhưng từ đầu đến cuối không hề nhắc đến tên Anatole France một lần nào. Nghĩa là, rất rõ, Paul Valéry không coi trọng gì lắm tài năng của Anatole France. Hồi nhỏ tôi có đi học trường Tây một ít, và tôi biết những lối văn chương “trong sáng” đến mức “những gì không trong sáng không phải là tiếng Pháp” của những Anatole France, Alphonse Daudet… thường là thứ văn thánh thót gần với thơ chỉ được dạy ở cấp tiểu học để học trò trẻ con dễ thuộc lòng. Hãy thử đọc Camus, Gide, Sartre, Simonne de Beauvoir, Céline, Houllebecq… mà xem, có hề dễ đâu. Chưa nói gì đến những Rabelais, những Sade, và Proust… Viết một thứ văn cố cho trong sáng, sạch sẽ, thánh thót thì cũng được thôi, nhưng chắc chắn không phải là tiêu chí của văn học, bất cứ là văn học nào, Tây cũng như ta. Những tiểu thuyết đọc đến vỡ đầu của Joyce, của Faulkner, cả của Salman Rushdie sau này nữa, vẫn được coi là những kiệt tác hàng đầu của thể giới dù có ai bảo các ông ấy… điên và độc mồm chửi rủa!

Còn có một điều nữa cũng cần phải nói: Trong các ngành nghệ thuật, riêng văn học có một thiệt thòi lớn. Hội họa sử dụng màu sắc và đường nét, âm nhạc sử dụng âm thanh và nhịp điệu, kiến trúc sử dụng các chất liệu… Còn văn học thì chỉ có một thứ để sử dụng, đó là ngôn ngữ, là lời ăn tiếng nói người ta vẫn nói năng bình thường hằng ngày. Trong khi, ai biết đôi chút về văn học đều hiểu ngôn ngữ dùng trong văn chương vừa là tiếng nói đó, ngôn ngữ đó, lại vừa là không phải nó nữa. Đó đã là, chủ yếu là những ký hiệu thẩm mỹ mà nhà văn sử dụng như họa sĩ dùng sắc màu, nghệ sĩ khiêu vũ dùng động tác múa toàn thân thể của họ… Ở đây các từ có thể mang nghĩa hoàn toàn khác, chúng có thể vang lên hoàn toàn khác, tác động vào người đọc gây hiệu quả kỳ lạ mà chỉ có nhà văn hay nhà thơ mới tạo ra được, hơn nữa chỉ một lần. Nó đến với người đọc như một hệ thống mã thẩm mỹ để tạo nên ở họ, đưa họ vào một thế giới độc đáo chỉ có một trong đó tồn tại một khí quyển khác, một bầu trời khác, với những quy luật khác, thậm chí cả những hệ đạo đức khác, chưa từng có… Vì vậy hiểu văn học một cách trần trụi, thô kệch là hiểu nhầm, nhầm to, rất có hại, trước hết cho chính người đọc thô kệch.

Tôi yêu thơ Phapxa Chan , tôi yêu thơ Vũ Nhật Lập vì đọc họ tôi gặp những thế giới tôi chưa từng biết, họ làm giàu cho tôi bằng những trằn trọc dường như tôi từng mường tượng mà chưa định hình được cho mình.

Và nhân đây cũng xin nói luôn, trong các giải thưởng của mình hằng năm, Văn Việt luôn cố đi tìm những tác giả như thế, những người nói những gì chưa ai từng nói, theo cách chưa ai từng nói. Họ tìm, họ thử nghiệm. Như bao thế hệ người cầm bút đi trước chúng ta từng dũng cảm thử nghiệm. Nếu không, nếu cứ một mực thánh thót, dễ hiểu sáo mòn, thì thử hỏi làm sao chúng ta có được Hàn Mặc Tử, Bích Khê, Vũ Hoàng Chương, cả Trần Dần và Lê Đạt…?

Riêng tôi, tôi thường tự thấy mình kém hiểu thơ. Những khi như vậy trước hết tôi tự nhủ đúng là mình dốt thật. Và tôi đi tìm những chuyên gia giỏi, như các anh Nguyễn Đức Tùng, Vũ Thành Sơn, Inrasara, chị Ý Nhi, anh Đặng Tiến… và lắng nghe họ giảng. Chứ không vội chửi bừa.

Chắc trên đời chẳng có gì dân chủ bằng văn chương. Đọc hay không thèm đọc, thích hay không, chả ai cấm hay bắt buộc được ai. Và ai cũng có quyền bày tỏ ý kiến của mình, thậm chí tranh luận quyết liệt. Chỉ có điều người tự coi là trưởng thành và có văn hóa thì biết ứng xử có văn hóa và văn minh. Chưa hiểu, không hiểu, thì hỏi, thì học, giỏi nữa thì viết bài tranh luận. Nhất thiết đừng coi thiên hạ, mà thường là những người suốt đời lăn lộn với thơ, toàn là một lũ dốt và điên.

Cuối cùng còn một điều nữa chắc không thể không nói. Vừa rồi có anh bạn thân do quý mến tìm đến thăm anh chị em Văn đoàn. Rất tiếc tôi không có mặt được hôm ấy. Nghe nói trong khi trò chuyện thân tình, anh ấy có bảo văn học cũng chỉ là công cụ, chắc có ý nên là công cụ của cuộc đấu tranh xã hội đang bức bách bây giờ. Tôi cám ơn anh, nhưng cũng xin phép cho tôi nói rõ quan niệm văn học là công cụ, dù là công cụ của ai, cho cái gì, là hoàn toàn không đúng, và còn nguy hiểm nữa. Cách đây mấy năm, trong khi trả lời phỏng vấn của báo Người Việt, tôi đã nói rõ: “Chúng tôi, những nhà văn, chúng tôi không là công cụ của ai hết. Văn học không là công cụ của ai hết.” Quan niệm văn học công cụ tất yếu dẫn chúng ta trở lại một thảm họa mà mấy chục năm trước Nguyễn Minh Châu đã đau đớn và thống thiết kêu lớn: “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn học minh họa!”. Làm công cụ, tức minh họa, không thể khác. Trước đây, anh dại dột cắm cúi minh họa cho các chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước. Bây giờ, cũng y như thế, anh lại cắm cúi minh họa cho những chủ trương, hành động chống lại những điều trước đây anh đã cắm đầu cắm cổ ca ngợi, cổ vũ. Chẳng lẽ văn học chỉ có thể hết làm tay sai viết thuê cho “phe” này lại đến làm tay phát ngôn tận tụy cho “phái” khác sao. Tôi nghĩ dù đôi khi làm ra vẻ oai phong, nhưng thường tự trong thâm tâm sâu xa mỗi người cầm bút đều luôn có mặc cảm thầm kín: mình có thật sự đủ tài năng cho sứ mệnh quá to lớn mà mình đã liều mình tự nguyện gánh vác không. Bởi vì quả thật văn học mang sứ mệnh rất to lớn. Với tư cách công dân, lâu nay các thành viên Văn đoàn chưa bao giờ vắng mặt trong các cuộc đấu tranh xã hội cần thiết. Song đồng thời họ biết sứ mệnh to lớn và sâu xa của họ là điều gì đó lâu dài và căn bản hơn nhiều: góp phần cho sự giàu có, trong lành, thanh sạch, cho sự phục hồi nhân cách Việt đã bị bao nhiêu thứ lý thuyết (và cả thực hành) nhiễu loạn tàn phá bao nhiêu năm nay. Đấy chính là điều anh bạn từ xa đến thăm anh chị em chúng tôi vừa rồi đã gọi là chức năng “khai dân trí”.

Chúng tôi đã ra sức vận động cho sự ra đời của một tổ chức văn học theo tôn chỉ Tự do và Nhân bản, cũng chính là vì mục đích tha thiết đó: Khai dân trí, bằng con đường của mình, Văn học, góp phần tích cực nhất cho sự hình thành một nhân cách Việt xứng đáng và đủ sức đứng cùng nhân loại năm châu.

*
*

01/08/2019

1. Thành phần chữ nghĩa và văn chương
Không phải hễ có học, nhiều chữ nghĩa, hay mang danh trí thức là rành văn chương. Lỗi ở thiết kế chương trình văn học ở Việt Nam đã cho ra đời không ít trí thức mù-chữ-về-văn-chương” (chữ của Nguyễn Hưng Quốc). Có sinh linh không mù, còn nhà thơ hay nhà phê bình có hạng nữa, do thiếu kiến thức về hệ mĩ học văn chương mới, đã không thể cảm nhận được sáng tác mới kia, là điều không lạ. Cũng có người hiểu cái mới, do gu thẩm mĩ khác nhau, nên không thể chấp nhận loại thơ khác mình.

Trích: Song thoại với cái Mới (NXB Hội Nhà văn, 2006):

“Tại sao các thế hệ thơ [thuộc hệ mĩ học khác nhau] không thể chấp nhận nhau, dù họ đều là trí thức hàng đầu ở thời đại họ, nhà thơ hàng đầu nữa? Huỳnh Thúc Kháng ứng xử với Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu và Tố Hữu với thơ Nguyễn Đình Thi. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo kêu thơ Nguyễn Quang Thiều là “thứ thơ tây giả cầy”, thơ dịch, mà là dịch tồi! Đinh Linh là nhà thơ Việt hải ngoại sáng giá, thế mà không ít nhà thơ cho chữ nghĩa anh không phải là thơ. Cứ thế, tiếp tục chương trình…”

Tại sao thơ phải chịu thảm trạng ấy?

2. Tính khó hiểu của thơ
Chấp nhận “tính khó hiểu” là yếu tố quan trọng của tinh thần sáng tạo. Lĩnh vực nào thì còn mong có thể chấp nhận được, chứ thơ thì… cực khó!

Một học sinh lớp 9 không hiểu toán lớp 10, hắn chấp nhận mình dốt mà không chút xấu hổ. Một tiến sĩ xem tranh trừu tượng không hiểu, anh bước qua không phát ngôn nửa lời, sợ mọi người chê mình dốt. Còn một giáo sư đại học, thậm chí một anh công nhân mới qua tiểu học đọc thơ không hiểu, dứt khoát ấy cho do nhà thơ… bất tài.

Bởi thơ sử dụng kí hiệu ngôn ngữ, mà ngôn ngữ thì ta cũng chứa đầy bụng như ải như ai. Đọc thơ không hiểu, hứng lên là nhào vô bàn, chả ngán.

3. Về Ban giám khảo
Giám khảo thơ là thứ nhiêu khê nhất trần đời.

Tôi nằm trong Ban giám khảo Giải Sách Hay [mục sách nghiên cứu] của Viện IRED gồm 5 người. Chúng tôi không tham khảo ý kiến nhau, nhưng thường nhất trí khá cao. Ngược lại, ở món thơ thì khác. Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ của Hội Nhà văn gồm 9 người. Đề cử tác phẩm lên Ban Chấp hành xét giải, có 3 trường hợp xảy ra:

Tôi đề cử tập thơ này, nếu đa số bỏ phiếu cho cuốn khác, tôi chấp nhận cuộc chơi: Chiều theo đa số. Có bạn thơ nằm trong Hội đồng, lại mang tác phẩm mình ra thi thố; tôi phản đối thái độ này, còn khi tác phẩm kia được đa số, tôi vẫn chịu. Có tập thơ chỉ được 2 phiếu ở Hội đồng, trong khi 2 tập khác được 7-8 phiếu, vậy mà Ban Chấp hành cho tác phẩm bị loại kia được giải duy nhất của năm, tôi phản đối quyết liệt, trên báo trong nước lẫn RFA. Bởi đó là thái độ thiếu tôn trọng Hội đồng chuyên môn do chính BCH đề cử.

4. Vụ giải Thơ của Văn Việt
Văn chương vô bằng cớ, ở đó nẩy ra nhiều khác biệt, là chuyện miễn bàn. Chính điều đó biểu hiện sự phong của tâm hồn con người, và ngược lại, làm cho đời sống tinh thần nhân loại giàu sang lên.

Nếu Hội Nhà văn Việt Nam luôn nhất quán ở một hệ mĩ học [hay vài hệ mĩ học tương cận], Văn đoàn Độc lập muốn làm khác: Tìm kiếm và tôn trọng sự khác biệt. Hội đồng giải thưởng mỗi vụ mỗi thay phiên, cũng là cách để tạo ra sự khác biệt. Đó là cách làm đáng khích lệ.
Thế rồi cái MỚI, cái KHÁC LẠ kia va chạm với ba thành phần chữ nghĩa trên. Và có chuyện. Va chạm, hay phản đối – được lắm! Chẳng được tí nào là ở thái độ. Xin nhắc lại: Đam mê cái khác lạ, chấp nhận “tính khó hiểu” là yếu tố quan trọng của sáng tạo.

Sáng tạo thử nghiệm có thể thành công nhiều hay ít, thậm chí có thể thất bại – không vấn đề! Dám, đã là một dũng cảm. Trường phái Dada trong hội họa, trào lưu Tiểu thuyết mới trong văn xuôi, hay trào lưu siêu thực trong thơ chưa cho ra lò được tác phẩm vĩ đại nào để đời, mà đã chết. Bù lại, chính chúng đã làm nên cuộc cách mạng trong văn học nghệ thuật, để lại dấu ấn lớn ảnh hưởng đến hôm nay.

5. Thái độ với văn chương chữ nghĩa
Không hiểu, tạm chấp nhận cái đã, tìm hiểu sau – mới là dân biết điều. Kinh nghiệm từ từ bộ óc vĩ đại nhất thế kỉ XX: Einstein cũng là bài học đáng ôn tập. Ông không chấp nhận, cạnh đó còn nhạo báng thuyết lượng tử, cuối cùng là…
Không hiểu, phản bác quyết liệt – cũng tốt nốt. Để thiên hạ có cơ hội nói lại, còn sự nói lại đó có đả thông được hay không là chuyện khác. Chứ mới ngó thấy cái khác mình, không cần tìm hiểu mà đã xúc phạm, mạt sát nhau cho dứt tình anh chị em, thì hỏng to rồi.
Cái hỏng to kia, tiếc là diễn ra với các trí thức tôi rất yêu quý!

Chakleng, 30-7-2019






ĂN VẠ, NƯỚC CỜ KHÔNG ĐỐI THỦ CỦA TRUNG QUỐC (Mặc Lâm)




31/07/2019

Theo bản tin của VOA, Bà Hoa Xuân Oánh, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm 26 tháng 7 cáo buộc Việt Nam đã xâm phạm quyền chủ quyền của Trung Quốc tại bãi Tư Chính từ tháng 5 chứ không phải mới đây. Tuyên bố này không mới ở nội dung nhưng rất nghiêm trọng trong thời gian hiện tại, nó cho thấy Trung Quốc đã quyết định tiến xa hơn trong hành vi xâm lấn bằng thủ đoạn liên tục lên tiếng tố cáo Việt Nam mới là tác nhân xâm phạm quyền chủ quyền của nước khác.

Bắc Kinh đã dùng kinh nghiệm của Joseph Goebbels, bộ trưởng tuyên truyền của Phát xít Đức để áp dụng vào Biển Đông: "Một lời dối trá nếu được lặp đi lặp lại đủ mức thì nó sẽ trở thành sự thật".

Các nhà tâm lý học gọi đây là “ảo tưởng về sự thật” nhưng người cộng sản lại tin vào cái ảo tưởng này lâu dần sẽ trở thành chân lý đối với người quen nghe nó. Bà Hoa Xuân Oánh lại càng tin hơn khi nhất mực cho rằng chính Việt Nam mới là nước xâm chiếm chứ không phải Trung Quốc. Lời nói dối ấy đã ăn vào tâm trí của lãnh đạo Bắc Kinh và gây cho họ ảo giác của sự thật. Không may cho Việt Nam, tuy cùng học chung một người thầy Cộng sản nhưng có lẽ tâm cơ chưa tới nên không đạt được trình độ tự lừa mình như giới chức lãnh đạo Trung Quốc.

Chưa bao giờ thoát ra được hai chữ “quan ngại” bởi bị lệ thuộc khá sâu vào “đại cục” cả hệ thống chính trị Việt Nam cho tới giờ này vẫn cả tin rằng Trung Quốc không bao giờ dám dấn sâu hơn vào quyền chủ quyền của Việt Nam trên bãi Tư Chính, có chăng đây chỉ là động thái ném đá dò đường và Việt Nam lại theo con đường cũ tiếp tục đu dây trên đống lửa dưới chân. Nhưng qua tuyên bố lần này của bà Hoa Xuân Oánh người ta e rằng sức nóng của ngọn lửa bên dưới sợi dây không cho phép Việt Nam sang bên kia bờ “hữu nghị” như mọi lần, bởi nhiều lý do mà lý do lớn nhất là Việt Nam đang thất bại trên nhiều mặt trận trong lẫn ngoài nước.

Bên trong, Bộ chính trị còn vướng mắc những tranh cãi, so đo, trì kéo giữa thế lực chính trị lấy đảng làm tiêu chuẩn tiến thân, một bên khác là những nhóm khác nhau về nhận thức giữa lợi và hại nếu tiếp tục theo con đường cũ là chấp nhận sự căm ghét của người dân, chấp nhận sự tha hóa bên trong nội bộ và đồng thời chấp nhận luôn bàn tay thô bạo của Trung Quốc nhúng vào chính trường Việt Nam. Cái lợi trước mắt là nếu chấp nhận cải cách triệt để thì Trung Quốc không thể làm mưa làm gió như từ trước tới nay mặc dù chấp nhận hy sinh và mất mát.

Bên ngoài, Bộ ngoại giao Việt Nam không có tiếng nói dủ mạnh để thuyết phục thế giới về hành vi xâm lấn của Trung Quốc. Thiếu tiền, thiếu nhân sự giỏi, thiếu cả sự trung tín cần thiết với các nước có quan tâm, Việt Nam không đưa ra một chiến lược tuyên truyền với ý thức dân tộc đủ mạnh để làm các nước khác tin vào vấn đề chủ quyền của Việt Nam đối với một vùng biển mà Trung Quốc đang lăm le chiếm cứ.

Phương tiện duy nhất mà Việt Nam có thể làm lại phân vân trước nhiều lựa chọn đó là mang Trung Quốc ra tòa án Quốc tế như Philippines từng làm. Phân vân không phải vì sợ thua, sợ tốn kém mà sợ mất đi chỗ dựa cho Đảng, cho những cán bộ trung với Tàu, hiếu với Bắc Kinh và một mực cho rằng Trung Quốc luôn luôn tốt với nhân dân Việt Nam. Phân vân vì sợ sau này nếu có “mệnh hệ” gì thì làm sao sang Bắc Kinh tiếp tục xin chỉ đạo làm cái này hay thực hiện cái nọ. Những hệ quả ấy làm cho Việt Nam chùn bước trước một hành động đáng ra phải làm từ năm 2014 lúc Trung Quốc ngang nhiên đem giàn khoan 981 vào vùng biển của Việt Nam nằm lì ra đó hơn hai tháng trời.

Lần này e rằng con số hai tháng sẽ không còn thích hợp khi Bộ Ngoại giao Trung Quốc chính thức “lên tiếng” về cái mà họ không sở hữu.

Nhiều nhà bình luận quốc tế cho rằng Trung Quốc không dại gì đánh Việt Nam vì họ đã khuynh loát hệ thống chính trị của nước này từ nhiều năm qua, nếu xảy ra chiến tranh thì công trình gây dựng của họ bao năm nay thành ra công dã tràng se cát. Lý thuyết này có thể đúng một phần vì dù sao thì Việt Nam cũng từng làm cho Trung Quốc điêu đứng trong các trận chiến tại các tỉnh biên giới phía Bắc vì vậy thay vì đánh nhau Trung Quốc sẽ áp dụng chiến thuật tầm ăn dâu với vùng biển mà Bắc Kinh tự ý vẽ ra đường 9 đoạn trong đó có bãi Tư Chính.

Lần này Trung Quốc sẽ dùng truyền thông để rêu rao rằng Việt Nam chính là kẻ xâm phạm quyền chủ quyền của Trung Quốc từ đó đưa ra các lý do nhằm thuyết phục người dân trong nước và sau đó là các nước được Trung Quốc bảo trợ và cuối cùng là các nước không liên quan.

Trung Quốc sẽ dùng luận điệu: “Tại sao Việt Nam chỉ biết lên tiếng một cách yếu ớt về vụ việc trong khi Trung Quốc lên tiếng nhiều lần, nhiều lúc, nhiều nơi trước công luận quốc tế về vấn đề này? Tại sao người dân Việt Nam không hề bức xúc trước việc bãi Tư Chính xảy ra tranh chấp mặc dù báo chí nhà nước hô hào hãy bảo vệ chủ quyền và phẩm giá dân tộc? Tại sao Việt Nam luôn nói rằng họ có đầy đủ chứng cứ về quyền chủ quyền của họ nhưng chưa bao giờ họ chính thức trưng ra bằng cớ trước dư luận thế giới……”

Đi kèm với những luận điệu vừa nói là hành động phá rối khu vực bãi Tư Chính khiến cho các giàn khoan của quốc tế đang hoạt động tại đây nản lòng và cảm thấy không an toàn. Kết quả dễ thấy nhất là yêu sách buộc Việt Nam phải bảo vệ cho họ trong lúc thực hiện hợp đồng trong khi Việt Nam không biết làm cách nào để đối phó với sự vô liêm sĩ của Trung Quốc. Thành công này Trung Quốc không cần một viên đạn trong khi cho kẹo Việt Nam cũng không dám bắn một phát nào về phía tàu hải cảnh của Trung Quốc.

Bài toán ăn vạ của Trung Quốc đã được giải mã qua tuyên bố của bà Hoa Xuân Oánh và có lẽ chính phủ Việt Nam cũng cần một hành động dứt khoát để đuổi người ăn vạ trước cửa nhà mình. Hành động ấy chỉ có thể là buộc Trung Quốc im tiếng bằng một phán quyết của Tòa trọng tài quốc tế.

Người xưa nói chớ hề sai “Không thành công thì cũng thành nhân”. Chính phủ nên chứng minh mình là người trưởng thành, tức là thành nhân, dám đối phó với một kẻ gian manh và mạnh mẽ như Trung Quốc bằng một vụ kiện, chứ không phải là người chỉ biết đứng phía sau bức màn mang tên Chủ nghĩa Xã hội để biện minh cho tình hữu nghị viễn vông giữa hai đảng cộng sản với nhau.

Khi một chính phủ tự mình trưởng thành, dám vượt qua sợ hãi, thì không lý gì nhân dân của chính phủ ấy lại không đồng hành để bảo vệ chính đất nước của mình.






HẢI - HÙNG & LUẬT NHÂN QUẢ ĐÀN ÁP BIỂU TÌNH (Phạm Chí Dũng)




31/07/2019

Cuối năm 2017, luật nhân quả đã ứng báo với Đinh La Thăng - khi đó vừa bị lột chức bí thư thành ủy TP.HCM và ủy viên bộ chính trị - bởi Thăng là một trong những chóp bu của thành phố này trực tiếp chỉ đạo san bằng chùa Liên Trì - một trong số hiếm hoi cơ sở tôn giáo còn lại của giáo hội Phật giáo Việt nam Thống Nhất (ly khai với giáo hội Phật giáo của chính quyền).

Báo ứng

Vào giữa năm 2019, luật nhân quả một lần nữa báo ứng đối với gia đình Lê Thanh Hải - nhân vật được xem là ‘bố già’ thao túng quyền lực và lợi ích trên đất Sài Gòn trong suốt 15 năm Hải làm chủ tịch thành phố và bí thư thành ủy.

Lê Thanh Hải thời còn tại chức, hàng sau, bên trái.

Vụ Tổng giám đốc Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn TNHH MTV (SAGRI) Lê Tấn Hùng bị cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an bắt khẩn cấp vào ngày 6/7/2019 - do ‘ăn bẫm’ 13,3 tỷ đồng cùng những phi vụ khác đậm đặc màu sắc mafia - không chỉ là hậu quả của chuỗi ‘lại quả’ dày đặc từ trước đó, mà còn bởi Lê Tấn Hùng, và trước đó là Lê Thanh Hải - anh ruột của Hùng, đã từng chỉ huy Thanh niên xung phong - một lực lượng ‘còn đảng còn mình’ và đã trực tiếp nhúng tay vào những trận đàn áp đẫm máu đối với người biểu tình ở Sài Gòn.
Riêng Lê Thanh Hải - với vai trò là chủ tịch thành phố và bí thư thành ủy - đương nhiên còn chỉ huy cả lực lượng công an đàn áp biểu tình.

Những bằng chứng sống

Đỉnh điểm của thành tích đàn áp vang dội ấy chắc chắn là trận càn quét cuộc biểu tình vì môi trường vào ngày 8/5/2016: lực lượng ăn thuế của dân đã bắt đến 500 công dân biểu tình nhốt tại sân vận động Hoa Lư.

Dù không có bất kỳ chứng cứ nào cho thấy những người biểu tình là “thế lực thù địch”, mà chỉ toàn dân ra biểu tình, cùng rất nhiều gương mặt mới xuất hiện như kỹ sư, bác sĩ, giáo viên, có cả giám đốc ngân hàng…, nhưng ngập ngụa khắp trung tâm Sài Gòn là cảnh “các lực lượng bảo vệ trật tự” nhe nanh lao vào hành hung không thương tiếc người biểu tình. Một số hình ảnh đã được xác minh: không chỉ thanh niên xung phong, mà cả những nhân viên công an đã hóa trang làm thanh niên xung phong để tấn công dã man người biểu tình.
Xịt hơi cay, đánh đập đến đổ máu rất nhiều người, đấm đá đến ngất xỉu hai mẹ con tuần hành như một cách kỷ niệm “Ngày của Mẹ”…

Cùng thời điểm trên, những người biểu tình vì môi trường ở Hà Nội bị tống lên xe bus và đưa về “giam” tại một số trụ sở công an phường. Nhưng thông tin về người biểu tình bị đánh đập ở Hà Nội ít hơn hẳn ở Sài Gòn. Một nhà hoạt động nhân quyền theo dõi rất kỹ các đầu mối tin tức cho biết “Có cảm giác như Công an Hà Nội quyết liệt dẹp biểu tình nhưng hạn chế đánh đập”.

Trong thực tế, Công an TP.HCM nặng tay và tàn bạo hơn rất nhiều so với Công an Hà Nội khi đàn áp biểu tình. Một trong những bằng chứng về hành vi phủ nhận lịch sử của Công an TP. HCM là những trận đàn áp người tưởng niệm nạn nhân bị quân đội Trung Quốc bắn giết vào những ngày kỷ niệm Chiến tranh biên giới 1979, ngày mất Hoàng Sa, ngày mất Trường Sa…

Lực lượng công an TP.HCM cũng không thèm che giấu ý đồ và hành vi đàn áp một cách có hệ thống tinh thần thoát Trung của quần chúng.

Những dấu hỏi căm phẫn bùng lên: Ai đã ra lệnh cho những cuộc đàn áp ấy? Nhằm ý đồ gì trong bối cảnh Trung Quốc vẫn tiếp tục xâm phạm vùng biển và vùng trời của Việt Nam, tái diễn việc bắt giữ và bắn giết ngư dân Việt?

Sẽ chung ‘lò’?

Theo nhiều cán bộ có thâm niên ở Sài Gòn, người của “anh Hai Nhựt” (cựu bí thư thành ủy Lê Thanh Hải) vào thời điểm năm 2016, tức khi Lê Thanh Hải đã về hưu, có thể chiếm đến phân nửa dàn lãnh đạo chủ chốt tại thành phố này.

Lê Thanh Hải lại là quan chức có đầu dây mối nhợ với không ít doanh nghiệp người Hoa, mà tiêu biểu là tập đoàn Vạn Thịnh Phát của bà Trương Mỹ Lan, liên quan đến nhiều khu đất vàng ở Sài Gòn. Đây có thể là điều trong một ngày không xa, Lê Thanh Hải sẽ phải cứng họng trước những đồng chí - quan tòa của ông ta.

Tinh thần mẫn cán thái quá của hai anh em Lê Thanh Hải - Lê Tấn Hùng trong việc chỉ đạo và sử dụng lực lượng công an lẫn thanh niên xung phong đàn áp người biểu tình đã bị báo ứng bởi luật nhân quả, bởi chính giới đồng chí của những kẻ này.

Đã từ lâu, Lê Thanh Hải không chỉ bị xem là ‘tội phạm’ ghê gớm trong vụ ‘ăn đất’ Thủ Thiêm mà đã đẩy hàng chục ngàn gia đình ở khu vực này vào cảnh bị cướp đất, màn trời chiếu đất và bị biến thành dân oan đất đai bất đắc dĩ, hàng chục năm trời rồng rắn kéo nhau đi khiếu nại tố cáo từ Nam chí Bắc, mà còn được một số dư luận đồn đoán là “một trong những quan chức cộng sản giàu nhất Việt Nam”. Thậm chí còn có dư luận cho rằng nếu Nguyễn Phú Trọng làm kiên quyết vụ Thủ Thiêm và buộc Lê Thanh Hải phải ‘ói ra’ thì có thể ‘hốt’ cho ngân sách trung ương từ 3 đến 5 tỷ USD.

Trong thời gian tới, nếu Lê Thanh Hải và những đồng sự cấp dưới thời ông ta còn làm chủ tịch thanh phố và bí thư thành ủy TP.HCM không thể khắc phục được hậu quả, nghĩa là chính quyền TP.HCM không thể tìm được 26.300 tỷ đồng để hoàn trả lại ngân sách trung ương theo kết luận thanh tra của Thanh tra chính phủ đã công bố như một tối hậu thư vào tháng 6 năm 2019, Lê Thanh Hải sẽ khó có cơ may thoát khỏi án tù như Đinh La Thăng.

Chỉ dấu mới nhất về khả năng trục Lê Tấn Hùng - Lê Thanh Hải sẽ vào chung ‘lò’ là cuộc họp của Ban Chỉ đạo Phòng chống tham nhũng trung ương vào những ngày cuối tháng 7 năm 2019, với việc một lần nữa ‘tái xuất’ của Nguyễn Phú Trọng, có vẻ đã thoát hẳn khỏi cơn bạo bệnh, đã đi cùng chỉ đạo của ông Trọng đưa vụ Sagri - Lê Tấn Hùng vào diện theo dõi của ban chỉ đạo này.

Không phải là quan chức cao cấp, không giữ ghế ủy viên trung ương hay thường vụ thành ủy, thậm chí không phải là thành ủy viên, việc Lê Tấn Hùng bị đưa vào diện theo dõi trên là bất thường. Sự bất thường này cũng logic với một hiện tượng bất thường khác khi Lê Tấn Hùng vào lúc bị bắt khẩn cấp đã không ‘được’ ở trong trại tạm giam trên địa bàn TP.HCM do chính quyền và công an TP.HCM quản lý, mà bị di lý ra Hà Nội dưới quyền giám sát của Bộ Công an. Những bất thường này cho thấy vụ Lê Tấn Hùng - Sagri có thể không thuần túy là án kinh tế mà còn có thể đan xen yếu tố ‘an ninh quốc gia’ và chính trị - gam màu mà nếu chỉ một mình Lê Tấn Hùng thì đã không thể phác nổi bức tranh theo trường phái ‘Dã thú’ ấy.

Với những chỉ dấu đang hiện ra ngày càng dày đặc trên, trạng thái tự do của Lê Thanh Hải có lẽ chỉ còn được tính bằng từng quý…





VỤ XỬ HÀ VĂN NAM & CÁC ĐỒNG NGHIỆP CHỐNG BOT BẨN (BTV Tiếng Dân)




BTV Tiếng Dân
31/07/2019

Ngày 30/7/2019, tài xế Hà Văn Nam cùng 6 đồng nghiệp đã bị đưa ra xét xử trong một phiên tòa lưu động tại UBND xã Đào Viên, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, với tội danh ‘gây rối trật tự công cộng’. BBC đưa tin: Phản đối BOT, Hà Văn Nam bị 30 tháng tù vì tội ‘gây rối’. Ông Nam bị tuyên án 30 tháng tù giam. Người nhận mức án cao nhất là ông Nguyễn Quỳnh Phong, 36 tháng tù. Ông Trần Quang Hải nhận án thấp nhất, 18 tháng tù.

Theo các nhà hoạt động có mặt tại khu vực phiên tòa diễn ra, cho biết,  đông đảo công an mặc sắc phục có mặt trước cổng tòa. Mặc dù nắng nóng, nhưng nhiều người dân cũng đã tập trung trước cổng UBND xã Đào Viên, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, để nghe tường thuật phiên xử qua loa phóng thanh, ủng hộ các “bị cáo”.

Nhà báo Trương Châu Hữu Danh chia sẻ clip, ghi lại cảnh một nhóm công an, dân phòng mặc đồng phục đứng canh tại nơi xử tài xế Hà Văn Nam cùng các đồng nghiệp: https://www.facebook.com/hdanh81/videos/775572302859465/

LS Hà Huy Sơn cho đăng tải “Luận cứ bào chữa cho Hà Văn Nam tại phiên tòa sơ thẩm” trên Facebook của ông. LS Sơn diễn giải các điều luật giao thông và điều luật về “tội gây rối trật tự công cộng”, cũng như đưa ra các quan điểm bào chữa cho ông Hà Văn Nam.

LS Sơn đề nghị Hội đồng Xét xử xem xét ba điều:

1- Bác truy tố của Viện kiểm sát theo điểm c khoản 2 Điều 318 Bộ luật hình sự. 2- Anh Hà Văn Nam không có lỗi cố ý trực tiếp gây ra ách tắc giao thông trên Quốc lộ 18 tại Trạm thu phí BOT Phả Lại vào 14 giờ 00 – 15 giờ 35 phút ngày 31/12/2018. 3- Không có căn cứ buộc tội anh Hà Văn Nam“. Nhưng ông Nam vẫn bị kết án 30 tháng tù giam.

Nhà báo Mai Quốc Ấn bình luận: “Đây là người công dân vừa bị kết án 2,5 năm tù cùng 6 công dân khác. Tôi dùng từ công dân, xin nhấn mạnh lần nữa. Nếu chỉ ra những sai trái của BOT đặt sai vị trí mà bị kết án tù thì e rằng giới tài xế sẽ có nhiều Hà Văn Nam phiên bản khác. Mà tôi thì đang nghĩ một quốc gia thiếu tài xế thì sẽ ra sao nếu họ cũng đi tù vì phản đối BOT đặt sai vị trí. Và thậm chí thiếu tài xế cả khi họ không bị đi tù“.

Nhà báo Từ Thức viết: “30 tháng tù cho Hà Văn Nam về tội chống thâu tiền mãi lộ ngang ngược của các BOT. Thông điệp rất rõ: ai đụng tới túi tiền của tụi tao sẽ phải trả giá rất đắt. Mafia đen đã thay mafia đỏ: ngày nay có thể chửi cha bác Lê, bác Mác, nhưng đừng đụng tới chuyện làm ăn của các băng đảng đang nắm quyền sinh sát…

Mỗi lần qua BOT lại phải triết lý: chúng nó chơi ngang thực, mất dạy thực, nhưng thôi, kệ nó, chuyện của mình đâu mà dính vào cho mang vạ. Và BOT sẽ đứng vững hơn bao giờ hết, ngạo nghễ với năm tháng. Như một thằng côn đồ đứng vung đao giữa chợ: tao chơi hỗn vậy đó, có thằng nào phản đối không?

Nhà báo Trương Châu Hữu Danh đặt câu hỏi: Hà Văn Nam có tội hay không? Ông Danh cho biết: “Việc tòa áp dụng tội gây rối trật tự công cộng rồi lôi kéo anh Nam vào để xử án dằn mặt là hành động trả thù. Nói thẳng, anh Nam không có tội. Trước khi anh Nam bị bắt thì bọn xã hội đen cũng đánh anh gãy nhiều xương sườn, dập nội tạng nhưng không ai bị xử lý. Sau khi đánh anh Nam, xã hội đen còn tạt máu vào xe anh”.

Theo nhà báo Hữu Danh, “với giới tài xế, anh Hà Văn Nam có công. Với người nghèo, anh Hà Văn Nam có tình. Với người bệnh cần máu để sống, anh Hà Văn Nam có ơn. Với các cơ quan tố tụng Quế Võ, anh Hà Văn Nam là tên tội phạm”.

Luật sư Hà Huy Sơn nhận định về nền tư pháp Việt Nam: “Một nền tư pháp bất công và vô đạo lý: Đó là nhiều người vì đấu tranh chống tham nhũng, chống bất công mà phải nhận là mình có tội. Vì ngoài việc đấu tranh, họ còn phải có trách nhiệm với gia đình, cha mẹ già, vợ trẻ, con thơ. Một nền tư pháp không cho con người ta làm người tử tế. Một nền tư pháp không bảo vệ một xã hội tử tế“.

______









BẢN TIN NGÀY 31/07/2019 (Báo Tiếng Dân)




31/07/2019

Bài Mới

31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019
31/07/2019

*
*

Tin Biển Đông

Theo bản tin tiếng Trung, ngày 26/7/2019 của Tân Hoa Xã, cho biết, Cảnh sát biển hai nước Trung – Việt đã gặp nhau lần thứ ba, tại Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, từ ngày 22 đến 26/7. Trong cuộc gặp này, “hai bên đã đạt được sự đồng thuận rộng rãi trong việc xác định phương hướng hợp tác tiếp theo“.

Bản tin có đoạn: “Hai bên nhất trí rằng, trong những năm gần đây, cảnh sát biển Trung Quốc và Việt Nam đã tăng cường sự tin tưởng lẫn nhau, và hợp tác an ninh thực thi pháp luật trên biển đã được tăng cường và mở rộng, và mức độ hợp tác đã được cải thiện đáng kể.

Hai bên khẳng định đầy đủ những kết quả tích cực đã đạt được mọi mặt trong thời gian qua, như cùng kiểm tra khu vực đánh bắt cá chung ở Vịnh Bắc Bộ, các chuyến tàu thăm viếng, giao lưu của các sĩ quan cảnh sát biển và đường dây nóng giữa hai bên. Tại hội nghị, Cảnh sát biển Trung – Việt đã giao lưu, trao đổi về các vấn đề hai bên cùng quan tâm. Hai bên cần tăng cường báo tin cho nhau về các tàu đánh bắt cá bất hợp pháp, xử lý thỏa đáng đối với các sự cố nghề cá trên biển“.

Facebooker Lê Nguyễn Hương Trà chia sẻ clip do ngư dân huyện đảo Phú Quý, Bình Thuận cung cấp. Clip quay lại tại khu vực gần bãi Tư Chính và Đá Lát hôm 22.7: “Hai tàu hải cảnh và tàu của lực lượng dân quân biển Trung Quốc! Và, tàu Hải cảnh mang số hiệu 3901 nặng 12K tấn – một trong những tàu tuần duyên lớn nhất thế giới hiện nay, vẫn hoạt động ở bãi Tư Chính (28.7)”: https://www.facebook.com/lenguyenhuongtra.de/videos/10212169079976923/

Bà Trà lưu ý thêm: Vào ngày 30.7, tàu Haiyang Dizhi 8 của Trung Quốc vẫn đang hoạt động gần bãi Tư Chính, với hơn 10 tàu Hải cảnh và Dân quân biển hộ vệ!

Chiều 30/7/2019, Hội Nghề cá kịch liệt phản đối tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền, cản trở ngư dân Việt Nam, theo báo Thanh Niên. Trong văn bản gửi đến các cơ quan ban ngành, Chủ tịch Trung ương Hội Nghề cá Việt Nam cho rằng, nhóm tàu khảo sát Hải Dương Địa Chất 8 của Trung Quốc đã xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở phía nam Biển Đông, gây cản trở cho hoạt động khai thác hải sản của ngư dân trong vùng biển này.

Trung ương Hội Nghề cá Việt Nam đề nghị các cơ quan chức năng phản đối mạnh mẽ hơn nữa đối với hành động của phía Trung Quốc; có biện pháp đấu tranh với hành động ngang ngược và phi lý của Trung Quốc.

Thượng nghị sỹ Mỹ kêu gọi ông Mike Pompeo lên tiếng về Biển Đông, VOV đưa tin. Các Thượng nghị sỹ Mỹ Robert Memendez, Edward Markey, Patrick Leahy và Brian Schatz cùng gửi thư kêu gọi Ngoại trưởng Mike Pompeo lên tiếng về các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông, “đảm bảo vấn đề về những hành vi gây hấn và bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông là ưu tiên hàng đầu trong các cuộc thảo luận tại Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) ngày 2/8 ở Bangkok, Thái Lan”.

Bên cạnh các cuộc tuần tra vì tự do hàng hải mà hải quân Mỹ thường tiến hành ở Biển Đông, “các thượng nghị sỹ cho rằng Mỹ cần hành động nhiều hơn trước những hoạt động gây hấn và ngăn chặn xu hướng hành xử bất chấp của Trung Quốc”.

Báo Một Thế Giới có bài: Tranh chấp Biển Đông sẽ làm nóng Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN. Theo hãng tin AP, điều lo ngại lớn nhất hiện nay của 10 nước ASEAN là vấn đề Bắc Kinh đòi chủ quyền Biển Đông, bất chấp sự phản đối của Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Vụ tranh chấp chủ quyền này đã kéo dài, nay lại bùng lên khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh thổ bằng cách can thiệp vào hoạt động khai thác dầu khí ở khu vực Nam Biển Đông từ tháng 5 đến nay.

AP nhận định, “ASEAN sẽ khó có sự nhất trí về bất kỳ tuyên bố nào phản đối Trung Quốc, do ASEAN hoạt động theo tinh thần đồng thuận, có nghĩa là một nước thành viên có thể dùng quyền phủ quyết các quyết định và các tuyên bố của khối”. Trong khi Trung Quốc đã mua chuộc được một số nước ASEAN làm đồng minh của mình như Campuchia và Lào, vài nước khác trong khối ngại ngần thách đố quyền lực của Trung Quốc.



Đài Loan bắn 117 tên lửa, đáp trả Trung Quốc

Báo Tuổi Trẻ đưa tin: Đài Loan đáp trả mạnh Trung Quốc: tập trận bắn 117 tên lửa. Dù chỉ quản lý một hòn đảo khá nhỏ so với Hoa lục, nhưng nữ Tổng thống Thái Anh Văn đã không ngán Bắc Kinh. Sau khi Trung Quốc thông báo tiến hành 2 cuộc tập trận lần lượt ở phía Bắc và phía Nam eo biển Đài Loan, Đài Loan đã tiến hành tập trận quân sự bắn đạn thật, triển khai máy bay chiến đấu và bắn 117 quả tên lửa tầm trung và tầm xa trong hai ngày 29 và 30/7.

Cuộc tập trận quân sự của Đài Loan “có sự tham gia của 5 loại hình đào tạo chiến đấu của lực lượng quân sự, trong đó có 2 chiến đấu cơ F-16 được trang bị tên lửa AGM-84 Harpoon diễn tập cho tình huống mô phỏng chống lại cuộc tấn công nhắm vào bờ biển đông nam của hòn đảo”, còn 117 quả tên lửa tầm trung và tầm xa với tầm bắn 250 km đã được phóng đi từ căn cứ quân sự Jiupeng.


Người Trung Quốc trên đất Việt

Báo Thanh Niên đặt câu hỏi: Sào huyệt đánh bạc do người Trung Quốc điều hành: Quận không có thẩm quyền quản lý? Khu đô thị Our City được chọn làm “đại bản doanh” của đường dây đánh bạc qua mạng, được xây dựng cách đây gần 10 năm, thuộc Tập đoàn Hiệp Phong Hồng Kông đầu tư và chỉ có người Trung Quốc đến ở. UBND quận Dương Kinh thừa nhận, chủ đầu tư khu đô thị Our City là doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài, được quản lý ở cấp TP.

Bộ Công an cho biết, sau khi nhập cảnh vào VN, chỉ một số đối tượng người TQ khai báo tạm trú, “số còn lại thường khai báo tạm trú tại khách sạn rồi chuyển về địa điểm hoạt động và không khai báo tạm trú với chính quyền địa phương”.

Zing dẫn lời Thiếu tướng Lê Văn Cương: “Cần truy ai tiếp tay người Trung Quốc mở ổ bạc 10.000 tỷ ở Hải Phòng”. Ông Cương lưu ý: “Chúng ta phải xem về phía người Việt Nam có ai tiếp tay cho hoạt động này không để giải quyết triệt để. Nếu chỉ có người Trung Quốc hoạt động phạm pháp là chuyện khác, nhưng biết đâu đằng sau đó có người Việt bao che, bảo kê, tạo điều kiện cho tội phạm nước ngoài lộng hành”.

Tướng Cương đưa ra đề xuất khá nhạy cảm: “Chúng ta phải soát xét lại mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc nói riêng, Việt Nam và các nước khác nói chung trong hợp tác phòng chống tội phạm, dẫn độ tội phạm, trên nguyên tắc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền quốc gia”.

Báo Đầu Tư đưa tin: Nối gót Alibaba, Wahaha, Aokang, Wanxiang, các doanh nghiệp Chiết Giang ồ ạt đưa hàng vào Việt Nam. Tổng cục Hải quan Việt Nam thừa nhận, trong 6 tháng đầu năm 2019, tổng kim ngạch thương mại 2 chiều giữa VN – TQ đạt 52,4 tỉ Mỹ kim. Trong đó, xuất khẩu đạt 16,7 tỉ Mỹ kim, tăng 0,3% so với cùng kỳ năm 2018, nhập khẩu đạt 35,7 tỉ Mỹ kim, tăng 18,2% so với cùng kỳ năm 2018.

Bài báo lưu ý: VN là đối tác thương mại lớn nhất của tỉnh Chiết Giang trong khu vực ASEAN. Năm 2018, tổng kim ngạch thương mại giữa Việt Nam và tỉnh Chiết Giang tăng 18.4%, đạt 9,39 tỉ Mỹ kim. Trong đó, xuất khẩu tăng 20,1%, đạt 7,22 tỉ Mỹ kim, nhập khẩu tăng 13,1%, đạt 2,18 tỉ Mỹ kim. Nghĩa là VN ngày càng chi nhiều tiền hơn để hàng TQ tiến vào và “bức tử” các mặt hàng Việt.


Cập nhật tin Asanzo

VTC đưa tin: Ngày 30/8 sẽ có kết luận chính thức vụ Asanzo. Ban Chỉ đạo 389 đã giao cho Bộ Công an, Bộ Tài chính, Bộ KH&CN xác định, làm rõ những hành vi sai phạm của Công ty Asanzo. “Đến nay, các lực lượng chức năng đang tập hợp thông tin, tài liệu. Kết quả về vụ việc sẽ được thông báo rộng rãi với tinh thần làm việc nghiêm túc, quyết liệt, khách quan, toàn diện” vào ngày 30/8/2019.

Liên quan đến vụ Asanzo, ông Trần Hữu Linh, tổng cục trưởng Tổng cục Quản lý thị trường, thuộc Bộ Công thương cho biết, bộ này đã hoàn tất dự thảo văn bản quy định tiêu chí xác định thế nào là hàng “Made in Vietnam” tiêu thụ nội địa. Dự thảo này sẽ được công bố và lấy ý kiến rộng rãi trong tháng 8/2019.

Nhà báo Bạch Hoàn đưa tin, ngay sau khi những bài báo đánh Asanzo được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ, thì có những tin nhắn gửi tới điện thoại ông Phạm Văn Tam, chủ tịch hội động quản trị Asanzo, đề nghị tư vấn cách xử lý khủng hoảng truyền thông này, đến từ số điện thoại của chính trưởng nhóm thực hiện loạt bài điều tra. Trong một stt khác, bà Hoàn xác nhận, những tin nhắn đó là của nhà báo Vân Trường, báo Tuổi Trẻ.

Bà Hoàn viết: “Trên mặt báo anh đánh đập doanh nghiệp đến mức thiếu điều quỳ lạy, sau bài báo, anh đề nghị hợp tác với doanh nghiệp xử lý khủng hoảng mà mình vừa gây ra. Đó không phải là thứ đạo đức yêu nước đánh hàng Tàu, lại càng không phải là phụng sự bạn đọc“.


Cựu Phó TBT, phóng viên và CTV tống tiền doanh nghiệp

Báo Người Lao Động đưa tin: Khởi tố cựu phó tổng biên tập 1 tạp chí cùng 2 tòng phạm cưỡng đoạt tài sản hơn 20 doanh nghiệp (NLĐ). Theo Công an TP Hà Nội, cựu Phó TBT tên là Ngô Văn Hạ, từng làm Phó TBT một tạp chí chuyên ngành nhưng đã bị miễn nhiệm và không có việc làm. Hai nhân vật kia là Nguyễn Xuân Phong, là nhân viên hợp đồng của một tạp chí và Hoa Anh Tuấn, từng là cộng tác viên của tờ Tạp chí Nghiên cứu khoa học về kiểm toán.

Ba nghi can tại cơ quan Công an. Nguồn: ANTĐ/ NLĐ

Ba nhân vật này đã “giả danh là phóng viên của một tạp chí ngành đóng trên địa bàn Hà Nội và gây ra gần 20 vụ cưỡng đoạt tài sản. Ngoài ra, nhóm đối tượng này chuyên đi cưỡng đoạt tài sản của cơ sở kinh doanh cát sỏi dọc bờ sông Hồng, Hà Nội“. Ngoài ra, các nhân vật này còn thực hiện một số vụ cưỡng đoạt tài sản khác ở các tỉnh Hưng Yên, Hà Nam, Hải Dương, Quảng Ninh, Bắc Giang, Bắc Ninh…


Thương gia sàm sỡ

Báo Thanh Niên đưa tin: Khách thương gia bị tố ‘sàm sỡ’ không đến làm việc theo yêu cầu. Theo đó, ông Vũ Anh Cường, “vị khách thương gia đang bị tố sàm sỡ với nữ hành khách cùng chuyến và tiếp viên trưởng, đã không đến làm việc với Cảng vụ Hàng không miền Bắc” theo giấy mời hẹn lịch chiều 30/7/2019. Cảng vụ Hàng không miền Bắc thông báo sẽ gửi giấy mời lần 2 tới ông Vũ Anh Cường, thời hạn cuối cùng ông Cường phải có mặt tại cơ quan Cảng vụ hàng không để trao đổi, làm rõ vụ việc là chiều 31/7.

Trang An Ninh Thủ Đô có bài: Tổng Giám đốc ngồi ghế thương gia nghi sàm sỡ khách nữ được xử lý không đúng quy trình! Cục Hàng không chỉ ra, quá trình xử lý hành khách Vũ Anh Cường “đã không tuân thủ theo quy trình xử lý hành khách gây rối quy định tại Thông tư của Bộ GTVT quy định chi tiết Chương trình an ninh hàng không và kiểm soát chất lượng an ninh hàng không Việt Nam”.

Sai quy trình ở chỗ: Ông Cường chỉ bị từ chối cho đi chuyến bay đó mà không bị bất kỳ hình thức xử lý nào của cơ quan có thẩm quyền. “Đây là việc không tuân thủ pháp luật về đảm bảo an ninh, an toàn cho chuyến bay ưu tiên, từ khâu kiểm tra, giám sát an ninh hàng không đối với hành khách bị mất khả năng làm chủ hành vi”.


Chấm phúc khảo: 58 bài thi từ 0 tăng gần 9 điểm

Chuyện không bình thường trong kỳ thi THPT quốc gia 2019: 58 bài thi điểm 0 được tăng điểm sau khi phúc khảo, theo trang Kinh Tế Đô Thị. Trong quá trình đối soát dữ liệu điểm thi từ các địa phương gửi về, Bộ GD&ĐT phát hiện một số bất thường trong điểm thi trắc nghiệm tại Hội đồng thi tỉnh Tây Ninh và chỉ đạo Ban Chấm thi trắc nghiệm và Sở GD&ĐT tỉnh này báo cáo Bộ và chấm phúc khảo các bài thi.

Kết quả sau khi phúc khảo: 58 bài thi trắc nghiệm của 34 thí sinh ở Tây Ninh đều thoát điểm 0. Nguyên nhân 58 bài thi này bị điểm 0 là do thí sinh tô sai mã đề, tô nhầm số báo danh và tô mờ đáp án. Bài tăng điểm nhiều nhất là 0 lên 8,75. Bài tăng điểm ít nhất từ 0 lên 2. Có rất nhiều bài thi tăng điểm từ 0 lên 7.

Báo Thanh  Niên đặt câu hỏi về vụ phúc khảo từ 0 lên gần 9 điểm: Bộ GD- ĐT nói gì? Ông Sái Công Hồng, Phó cục trưởng Cục Quản lý chất lượng, Bộ GD&ĐT cho biết: “Việc 58 bài thi trắc nghiệm của 34 thí sinh bị điểm 0 là hiện tượng cá biệt, chỉ xảy ra ở Hội đồng thi Sở GD-ĐT tỉnh Tây Ninh”. Một số độc giả bày tỏ sự hoài nghi trước lời biện minh này, khi có tới 58 bài thi bị điểm 0 oan ức chỉ vì “tô sai mã đề, nhầm số báo danh và mờ đáp án”.


Tin môi trường

Vụ nước ở đập Ngàn Trươi xuất hiện màu đỏ đục bất thường, báo Tuổi Trẻ đưa tin: Tìm nguyên nhân ô nhiễm, xả kiệt nước đập dâng Ngàn Trươi. Theo đó, để tìm nguyên nhân ô nhiễm nước tại đập dâng Ngàn Trươi, “chính quyền tỉnh Hà Tĩnh cho xả nước 3 ngày. Chưa tìm ra được nguyên nhân nhưng các dòng sông hạ lưu đã nhuốm một màu đỏ đục”.

Bài báo lưu ý: Từ đầu tháng 5/2019 đến nay, “nguồn nước tại cống xả chảy theo kênh Ngàn Trươi về hạ lưu đổi màu đỏ, bốc mùi hôi thối, ảnh hưởng đến nước sinh hoạt của hơn 300 hộ dân thị trấn Vũ Quang và nước tưới tiêu cho 6 huyện bắc Hà Tĩnh”.

Hạ du sông Ngàn Trươi đỏ đục một màu – Ảnh: Văn Định/TT

Infonet có bài: Cuộc sống ngột ngạt, nơm nớp lo bệnh vì “con mương chết” giữa trung tâm Thủ đô. Sau khi dự án mở đường và cống hóa mương tại phường Ngọc Hà, quận Ba Đình, Hà Nội, được triển khai, đoạn mương H2C đã trở thành một “đoạn mương chết”. Lý do: “Nó đã bị chặn hai đầu không thể thoát nước đi đâu được”, nên con mương này còn trở thành một “bãi rác bất đắc dĩ”.

Một người dân sống ở đây cho biết: “Mỗi khi trời mưa to, nước bẩn từ đoạn mương chết tràn vào nhà. Để ngăn nước bẩn, tôi chuẩn bị sẵn các bao tải cát ở sân sau nhà để khi cần tạo ‘một con đê nhỏ’ ngăn nước”.


***