Cuộc
đầu độc vĩ đại trên chính quê hương
Lành - Bauxite Việt Nam
00:14 03/01/2026 | Posted by BVN1
https://boxitvn.blogspot.com/2026/01/cuoc-au-oc-vi-ai-tren-chinh-que-huong.html
Nguyễn
Công Bình
Cảm
ơn tác giả đã nhắc lại câu chuyện muôn thuở.
Thực
trạng này đã báo động nhiều năm nay, nhưng con người chúng ta đa phần lại dửng
dưng với nó.
Nguyễn
Đức Hỷ
Làm
không đủ tiền thuốc… tiền chữa bệnh… đúng ra lãnh đạo phải nhìn thấy từ lâu lắm
rồi… giờ thì từ thành thị đến thôn quê, đất đai, nguồn nước, không khí đã bị ô
nhiễm quá nặng… ung thư đã đến giai đoạn cuối… hết đường cứu chữa...
Lam
Anh
Cảm
ơn tác giả nhìu. Chúng e biết đó nhưng nhà ko có đất làm vườn, gạo chợ nước
sông, cái gì cũng phải mua nên ko tránh được bác ạ.
*****
Những
chuyến xe đêm buồn thảm và tuyệt vọng.
Từ
bao nhiêu năm nay rồi, quê tôi có những chuyến xe đêm đi thành phố khởi hành
lúc một giờ sáng, đến Sài Gòn lúc năm giờ. Có hai loại hành khách thường phải
đi xe khuya như vậy: Một là người đi làm thuê và hai là người đi khám bệnh. Đến
Sài Gòn lúc năm giờ sáng, người làm thuê kịp giờ đến xí nghiệp và người đi khám
kịp vào bệnh viện “bắt số” để xếp hàng. Hành khách đi khám bệnh thường quen nhà
xe, và họ quen biết nhau vì họ đi lên đi xuống Sài Gòn tái khám năm này qua
tháng nọ.
Trên
xe, họ trò chuyện thân thiết, hiểu rõ hoàn cảnh gia đình cũng như bệnh tình của
nhau và thương nhau đến rớt nước mắt. Cứ dăm ba chuyến xe không gặp thì hiểu là
người ấy đã “về nhà” rồi, có nghĩa là về trên chuyến xe chở xác của bệnh viện.
Đa số người bệnh trên những chuyến xe khuya ấy đều bệnh ung thư. Quê tôi bệnh
ung thư nhiều vô số, đến nỗi có ai đó bị bệnh phải Sài Gòn khám là mọi người
nói như mắc dịch “lại ung thư”. Một trong những đại diện thuộc về Việt Nam, nơi
mỗi năm có hơn 200.000 ca mắc mới và khoảng 82.000 ca tử vong (NLD).
Ở
cửa ngõ Sài Gòn hướng miền Tây có Bệnh viện Triều An, gần như đó là bệnh viện
dành cho người miền Tây và dành cho bệnh nhân ung thư. Lúc ông Trầm Bê còn
đương thời, ông đã dành một khoản từ thiện tài trợ cho bệnh nhân ung thư, bệnh
nhân nghèo bệnh nặng được miễn giảm viện phí ở Triều An.
Cơn
sóng quê đã hết hiền hòa.
Đa
số bệnh nhân ung thư ở quê tôi là nông dân. Trong văn chương nghệ thuật, hình ảnh
nông thôn quê tôi luôn đẹp đẽ hiền hòa. Giờ khác rồi, những cơn sóng quê miền
Tây vẫn đẹp mà không hiền chút nào. Tất cả ô nhiễm tới nỗi không ai dám tắm
sông nữa. Hình ảnh trẻ con bơi đùa trên sông là xưa rồi. Chúng biết sông rất độc,
hễ xuống sông tắm là bị ngứa, ghẻ lở, nhiễm độc.
Thành
phố có công ty vệ sinh đô thị thu gom rác, chứ nông thôn làm gì có, bao nhiêu
rác người dân đều thải xuống sông, mà không bao giờ và không ai nghĩ đến chuyện
xử lý nước thải. Chợ nông thôn hầu hết đều ven sông, tan buổi chợ là tất cả rác
rến lùa hết xuống sông. Cách đây mươi năm, hầu hết người dân nông thôn đều đi vệ
sinh trên cầu cá, tức là đào cái ao nuôi cá tra, phía trên làm cầu tiêu để lấy
phân nuôi cá. Tất nhiên là cái ao có đường cống thông ra sông rạch, có nước ra
vô. Sau khi cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ra chỉ thị 100 cấm cầu cá thì đỡ hơn,
nhưng đầy đủ đâu, vẫn còn.
Sông
ngòi miền Tây ô nhiễm kinh hoàng! (RFA)
Dù
sao thì rác hữu cơ có dơ chút mà không độc. Những dòng sông quê nhiễm độc là bởi
phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, những loại thuốc bảo vệ thực vật cực
kỳ độc hại bón trên ruộng lúa, xong rồi xả hết ra sông. Miền Tây trồng lúa ba vụ
một năm, đất không có thời gian hồi phục nên phải xài phân thuốc thật nhiều thì
lúa mới trúng. Cứ nhìn những doanh nghiệp kinh doanh phân bón, thuốc nông nghiệp
giàu lên như thế nào thì đủ biết người nông dân sản xuất lúa toàn bằng phân thuốc.
Khi
được sử dụng xong, các chai thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ bỏ lăn lóc bên bờ ruộng
hoặc liệng hết xuống sông, hầu như không ai xử lý đúng cách cả. Chúng ta biết
là thuốc sâu độc hại ra sao, thuốc diệt cỏ còn hơn vậy. Những người “tutu” bằng
thuốc sâu thì còn cứu được, chứ uống thuốc cỏ là bó tay luôn. Nông dân biết hết,
nhưng họ tỉnh bơ, họ vẫn trữ thuốc độc trong nhà, trong nhà bếp, pha thuốc vào
bình xịt xong vứt chai thuốc lăn lóc sau hè. Thậm chí mấy quán tạp hóa ở quê
bán thuốc sâu, phân bón chung với thực phẩm luôn. Mấy anh nông dân than với tôi
là mỗi khi đi xịt thuốc về, họ “mắc bệnh” cả tuần chưa hết: Nhức đầu, mệt mỏi,
nóng sốt, bải hoải chân tay… Đó chính là tình trạng nhiễm độc thuốc trừ sâu,
nhưng họ “quen” rồi, nếu khuyên họ mặc đồ bảo hộ lao động, đeo khẩu trang và
kính bảo vệ thì họ không bao giờ nghe, vì “vướng víu khó làm việc”, họ bảo vậy.
Những bệnh nhân ung thư tương lai là đây chứ đâu.
Người
nông dân đã hết thật thà.
Đến
nhà nông dân, bạn sẽ thấy họ trồng riêng một mảnh ruộng, một mảnh vườn “đồ
nhà”, tức là không bón phân xịt thuốc, để dành riêng nhà họ ăn. Họ biết rõ bón
phân xài thuốc là rất độc nhưng họ vẫn làm – để lúa có năng suất cao, rau cải
xanh tốt – để bán cho người khác ăn. Riêng gia đình họ không ăn, chỉ ăn đồ nhà.
Chưa hết, nếu ngày xưa mua gạo về để lâu trong khạp, bạn thấy có mọt. Giờ kiểm
không ra con mọt nào đâu, gạo đều đã được xử lý chất bảo quản, để bao lâu cũng
không mọt, không mốc. Còn rau cải, người đi chợ có xu hướng tìm rau cải có sâu
để đảm bảo không bị xịt phân thuốc, nhưng làm gì tìm ra được. Rau xanh mướt,
nhưng đem về nhà để tới chiều là bấy nhầy ra, ung thối.
Nhà
nông bây giờ khỏe re, nuôi heo không còn lo cám gạo rau muống và xắt chuối cây
như ngày xưa. Tất cả heo gà vịt cá tôm đều nuôi bằng thức ăn công nghiệp có chất
tăng trọng. Đôi khi tôi nghĩ có phải vì thế mà con người cũng béo phì hơn xưa
không, ăn thịt toàn chất tăng trọng cơ mà. Tôi có người bạn, con gái làm trang
trại nuôi gà công nghiệp. Bạn nói, nó cho gà ăn toàn thuốc và thực phẩm công
nghiệp nhập khẩu Trung Quốc, mở đèn, mở máy lạnh cho gà ăn suốt ngày đem.
Chỉ
3 tuần là con gà to 3–4 kg. Gà không thể đứng nổi, phải nằm ăn, vì xương không
phát triển kịp đủ để nâng đỡ trọng lượng. “Bắt con gà lên sẽ thấy nó nặng trịch
và thịt cứng ngắc, rất sợ” – bà bạn cho biết vậy. Gà nuôi bằng thuốc rất yếu, dễ
chết, chỉ cần cúp điện tắt máy lạnh chừng vài mươi phút là gà ngã ra chết hết
luôn. Họ còn nuôi thuốc cho gà đẻ trứng sai, trứng to và đẻ trứng hai tròng đỏ;
nhưng con gà chỉ đẻ một, hai lứa là chết kiệt sức. Nếu như ở quê tôi không mấy
ai ăn thịt gà công nghiệp thì cả Sài Gòn này đều ăn, nhất là các quán cơm gà
bình dân cho công nhân và sinh viên. Gà vườn giá hai trăm ngàn trong khi gà
công nghiệp chỉ khoảng bảy chục ngàn một ký. Người nghèo ăn đồ độc hại là điều
đương nhiên rồi.
Người
bán thực phẩm, những mụ phù thủy độc ác.
Có
lần tôi ra cảng cá, thấy cá từ tàu mang lên ướp nước đá nhão nhoẹt, tôi thắc mắc:
“Cá như này sao bán được?”. Chủ vựa trả lời: "Đây mới là cá tươi, bạn hàng
mang cá về nhà sẽ “muối” hàn the và ure, hôm sau mang ra chợ thấy cứng sảng,
tươi chong chớ mà ăn độc lắm em."
Hàn
the là chất cấm sử dụng trong thực phẩm, là chất độc và lưu trữ vĩnh viễn trong
cơ thể mà không bị đào thải qua bài tiết, nhưng người dân quê vẫn sử dụng để bảo
quản thực phẩm, làm cho thức ăn tươi lâu, cứng giòn và dai. Chả lụa ướp hàn the
sẽ dai ngon và để ngoài nhiệt độ thường hàng tuần lễ không bị hư. Hàn the ướp
dưa chuột, dưa kiệu cho giòn, hàn the hay formol dùng trong sản xuất bún, bánh
phở cho dai và để được lâu. Người ta còn dùng Typanol là chất tẩy trắng trong
công nghiệp giấy để làm cho bún trắng sáng. Chập tối đi chợ chiều, tôi bắt gặp
người bán rải từng vốc hàn the lên thớt thịt để giữ thịt có màu đỏ tươi; sáng
mai đem ra bán lại, bán hết thịt cũ mới bán tới thịt tươi, trong khi người nội
trợ cứ nghĩ đi chợ sớm sẽ mua được thịt tươi ngon, tôi nghiệp biết bao!
Ngâm
thịt thối để biến thành thịt tươi! (NLD)
Đi
về vùng biển, tôi được bà con ngư dân chia sẻ một bí mật trong cách làm tôm
khô. Tôm biển từ tàu đánh bắt xa bờ (đi ít nhất nửa tháng mới về) thì phải ướp
để bảo quản. Cá có thể ướp nước đá, nhưng tôm tép thì không bởi tôm ướp nước đá
sẽ bị đen đầu. Do đó, ngư dân phải ngâm tôm bằng hàn the để giữ được con tôm có
màu tươi. Như vậy là tôm khô biển rất độc hại, bạn chỉ nên ăn tôm biển từ những
tàu đánh bắt gần bờ sáng đi chiều về mà thôi.
Cá
khô cũng vậy. Bây giờ ra chợ hải sản khô người ta không thấy ruồi. Cả làng cá
ven biển phơi cá lớp lớp trên giàn phơi bốc mùi tanh nồng cũng không thấy con
ruồi nào đâu vào. Tại sao? Bạn bè miền biển cho tôi biết, gia đình họ tự phơi
cá ăn chứ không bao giờ mua ở chợ, vì cá khô bây giờ được ngâm “thuốc ruồi”. Đó
là một loại hóa chất diệt côn trùng mua từ bên kia biên giới Việt Nam –
Campuchia, chỉ cần ngâm cá vào hóa chất, treo lên giàn một đêm là cá khô bán được,
không cần phơi nắng, không bị ruồi bu sinh dòi, làm “cá một nắng” bằng cách
ngâm thuốc sẽ bảo quản lâu mà không cần đông lạnh gì cả.
Người
ta cũng phát hiện nhà kinh doanh hải sản nhuộm ruốc bằng phẩm màu công nghiệp,
đó là chất Rhodamine B dùng nhuộm vải, có thể gây ngộ độc cấp tính và gây ung
thư. Vàng Ô (Auramine O) là tên thương mại của chất diarylmethane. Đây là chất
màu tổng hợp, chỉ được sử dụng trong công nghiệp để nhuộm và dùng để làm màu
sơn quét tường. Thế nhưng người Việt dùng chất đó để nhuộm màu vàng cho măng và
dưa cải! Và họ dùng oxyt đồng để nhuộm cho dưa chuột ngâm chua giữ được màu
xanh tươi.
Ở
Sài Gòn, dù thèm sầu riêng đến mấy tôi cũng không mua. Nhiều người giống như
tôi vậy. Họ sợ sầu riêng ngâm thuốc. Con buôn đến từng vườn sầu riêng, bao mua
hết vườn, trái non trái già gì họ cũng hái hết, rồi ngâm sầu riêng trong thùng
hóa chất; vài hôm sau, sầu riêng chín đều, bán được hết. Những loại trái cây
khác như táo, nhãn… họ cũng ngâm hóa chất – gọi là thuốc phì, chỉ một đêm là
táo nở to, trái trông rất ngon; long nhãn nở to đến nỗi nứt cả hạt ra.
Chợ
Việt hàng Tàu.
Khi
tôi đi chợ mua rau củ, tôi chỉ mua hàng xấu, củ nhỏ đèo, màu ít tươi. Tôi nói
KHÔNG với hàng Trung Quốc. Tất cả rau củ quả, gia vị như cà rốt, khoai tây, củ
hành, tỏi, đường, bột ngọt… đều của Trung Quốc. Chợ Việt Nam toàn hàng Trung Quốc.
Rau củ Trung Quốc củ to, màu tươi đẹp, bạn mua về để sáu tháng sau không hư hỏng.
Và rất rẻ. Chính một chủ vựa hàng legume nói với tôi rằng: “Hàng Trung Quốc vừa
rẻ, vừa đẹp, để lâu không bị hư, thì chúng tôi (các nhà kinh doanh) tất nhiên
là phải mua bán rồi”.
Tại
chợ Kim Biên, Sài Gòn, muốn mua hóa chất “bảo quản” gì cũng có. Tất cả đều là
hàng Trung Quốc.
Khi
đến cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn, tôi thấy bãi hoa quả Trung Quốc chuẩn bị đưa
sang Việt Nam nồng nặc mùi hóa chất bảo quản. Mỗi thùng trái cây có một bịch
hóa chất, bạn sẽ không bao giờ thấy nó bởi chủ vựa đã thủ tiêu mất trước khi
bán cho người tiêu dùng. Vì vậy, trái cây Trung Quốc không cần bảo quản lạnh vẫn
giữ tươi nguyên mấy tháng liền. Dân buôn bán vùng biên giới gọi đó là hàng
nóng. Thật bất công khi hàng Việt Nam bán sang Trung Quốc phải là hàng lạnh,
trái cây phải được bảo quản bằng xe container lạnh, trong khi hóa chất bảo quản
của Trung Quốc bán sang Việt Nam đầy ắp ở chợ Kim Biên, Sài Gòn.
Trong
khuôn khổ một bài viết, tôi không biết nói sao cho hết những nỗi khổ của người
Việt Nam khi còng lưng làm lụng để rồi phải ăn toàn chất độc, sống trong môi
trường nhiễm độc và chết sớm vì bệnh tật. Trung Quốc cung cấp thuốc độc và người
Việt đầu độc lẫn nhau, một cuộc đầu độc vĩ đại có thể khiến đất nước và dân tộc
này suy tàn, diệt vong.
*Nguồn: sưu tầm từ lưu trữ,
hiện không tìm thấy bài viết cũ trên mạng. Cảm ơn tác giả đã viết một bài viết
rất chân thật.
https://www.facebook.com/lanhbacktoorigin/posts/pfbid02ePQNZMB8cQVi6sKBDcpdVP5PkRX4hD3fjj5Af7Hy7uzG7RbqnXYjm2Y25XS4qizpl