Thursday, August 1, 2019

NHỮNG BƯỚC LÙI NGOẠN MỤC (S.T.T.D Tưởng Năng Tiến)




Thứ Năm, 08/01/2019 - 04:45 — tuongnangtien

Tao vui vì luôn nhìn thấy Đảng loạng choạng lùi trước thằng …  Thằng Thời Đại.

*
Tuy hơi muộn màng nhưng vào ngày 19 tháng 7 năm 2019 vừa qua, trên trang FB của nhà báo Huynh Ngoc Chenh, độc giả đã đọc được những lời phân ưu vô cùng trang trọng:

Vĩnh biệt giáo sư Hoàng Tụy

Ông là một nhà toán học lỗi lạc, một trí thức yêu nước nhiệt tình. Ông và những người cùng thế hệ của ông hay trước ông như các triết gia, nhà khoa học, văn nghệ sĩ... Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Phan Khôi, Phùng Quán... vì yêu nước nên hồn nhiên theo đảng, phục vụ đảng, nhưng đảng không cần đến tài năng và trí thức của các ông.
Các ông lần lượt ra đi để lại trong lòng thế hệ chúng tôi sự cảm phục và tiếc nuối…

Tháng trước chia tay nhà giáo Phạm Toàn, hôm nay chia tay ông và nhà thơ Phan Vũ.

Tôi không sinh cùng thời, và sống khác nơi, với tam vị thức giả vừa từ giã cõi trần. Sự hiểu biết của tôi về những công trình biên khảo, hay sáng tác, của họ cũng có phần giới hạn. Tuy thế, chỉ cần đọc những dòng chữ ưu ái mà bạn bè, thân hữu, môn sinh hay độc giả dành cho G.S Hoàng Tụy, G.S Phạm Toàn, và thi sỹ Phan Vũ (và được xem hình ảnh trang trọng qua tang lễ) cũng đủ khiến kẻ hậu sinh cảm thấy ấm lòng và vô cùng cảm động.

Nghĩ cho cùng thì cả ba ông đều là những người may mắn. Ít nhất thì cũng may mắn hơn nhiều nhân vật khác (cùng thời) cũng chỉ mới lìa đời, không lâu, trước đó.

Tôi đoán chưa chắc đã đúng nhưng có lẽ cũng không sai (lắm) là nhà thơ Phan Vũ chưa bao giờ vì những câu thơ của mình mà phải “rượu chịu, cá trộm, văn chui” hay phải ngồi tù hằng chục năm trời như hai ông bạn khác: Phùng Quán và Tuân Nguyễn.

Tương tự, tuy chưa bao giờ G.S Phạm Toàn được trọng thị (hay ưu đãi) nhưng ông vẫn được sống yên thân, và cũng được nhiều người xung quanh kính mến. Với chế độ hiện hành thì có những ông giáo đã phải lâm vào cảnh tệ bệ rạc hơn, trông cứ “như anh hề làm xiếc” vậy:

“Dễ có đến hai năm tôi không đến khu tập thể Kim Liên. Lần này trở lại, tôi ngạc nhiên thấy cái quán của bà cụ móm dưới gốc xà cừ, mà mười năm trước tôi thường ghé hút thuốc uống nước, vẫn còn nguyên ở đó. Tôi vào quán uống chén rượu thay bữa ăn sáng. Bà cụ đang rôm rả nói chuyện với mấy anh xích lô, chắc là những khách quen…

Con cháu nhà tôi nó vừa sắm được cái ti vi màu nội địa. Tối hôm kia, bắt dây rợ xong, bật lên thấy đang chiếu cảnh tang lễ một ông tên là gì gì Thảo đó. Người ta giới thiệu cái ông Thảo này là nhà triết học nổi tiếng thế giới, làm đến sáu, bảy chức, chức nào cũng dài dài là, chắc là toàn chức to, được tặng Huân chương Độc lập hạng Hai. Ông ta sang tận bên Tây mà chết, cả Tây cả ta đều làm lễ truy điệu. Toàn cán bộ cấp cao, có danh giá đến dự.

Trong khu nhà B6 đằng kia cũng có một ông tên Thảo, nhưng lôi thôi nhếch nhác quá mấy anh công nhân móc cống. Mùa rét thì áo bông sù sụ, mùa nực thì bà ba nâu bạc phếch, quần ống cao ống thấp, chân dép cao su đứt quai, đầu mũ lá sùm sụp, cưỡi cái xe đạp ‘Pơ-giô con vịt’ mà mấy bà đồng nát cũng chê. Thật đúng như anh hề làm xiếc! Mặt cứ vác lên trời, đạp xe thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười một mình, một anh dở người…”

Đấy, cũng là Thảo cả đấy, mà Thảo này thì sống cơ cực trần ai – bà cụ chép miệng thương cảm: Một vài năm nay không thấy ông đạp xe ngang qua đây, dễ chết rồi cũng nên… Tôi uống cạn chén rượu, cười góp chuyện: ‘Cái ông Thảo mà bà kể đó chính là cái ông Thảo người ta chiếu tang lễ trên ti-vi…’. Bà già bĩu môi: ‘Ông đừng cho tôi già cả mà nói lỡm tôi!” (Phùng Quán. “Chuyện Vui Về Triết Gia Trần Đức.” Ba Phút Sự Thực. NXB Văn Hoá – Văn Nghệ: Việt Nam, 2018).

Với G.S Hoàng Tụy thì dường như suốt đời không có những chuyện vui (cười ra nước mắt) tương tự. Mọi người đều biết ông là thành viên sáng lập, và là chủ tịch Hội đồng của IDS, cũng như chuyện Viện Nghiên Cứu Phát Triển này đã bị Nhà Nước VN o ép đến độ phải “tự giải thể” ra sao. Điều đáng mừng là giải thể xong thì thôi, chả ai bị đụng tới một sợi lông chân nào cả. Không những thế, nghe nói, Nguyễn Xuân Phúc còn mang hoa hoè và quà tặng đến thăm G.S Hoàng Tụy – đến đôi ba lần – sau đó.

Tôi có đọc cuốn Un Excommunié – Hanoi 1954-1991: Procès d’un intellectuel (Kẻ Bị Mất Phép Thông Công Hà Nội, 1954-1991: Bản Án Cho Một Trí Thức – translated by Nguyễn Quốc Vỹ) nhưng không thấy Phạm Văn Đồng – trong suốt 32 năm giữ chức Thủ Tướng – đến viếng thăm G.S Nguyễn Mạnh Tường một lần nào cả mà chỉ nhớ đến những câu chữ được viết bởi “những dòng nước mắt và một nỗi buồn sâu thẳm” của tác giả thôi:

Thảm cảnh đầu tiên mà tôi và gia đình phải chịu: đó là cái đói.

Cả mấy tháng qua, buộc phải mua thực phẩm và những thứ nhu yếu trên chợ đen vì tôi không còn được phát tem phiếu kể từ khi tôi bị loại, mặc dù với tất cả dành dụm có được, số tiền dự trữ ngày càng thu hẹp. Ngay từ lúc đầu, với viễn tượng những ngày khó khăn trước mắt, với dự trữ ít oi, chúng tôi bắt đầu một giai đoạn hạn chế, tiết kiệm… Chúng tôi có một con chó do bạn bè cho. Nó rất khôn và chúng tôi yêu nó lắm. Nhưng nó đã già và chúng tôi không còn khả năng mua cho nó thịt và những thức ăn tăng sức, nó không còn sức đứng lên trong chuồng, ngẩng đầu nhìn tất cả chúng tôi, với một ánh mắt tin yêu của loài vật, chắc chắn với những dòng nước mắt và một nỗi buồn sâu thẳm vì đã đến lúc phải rời chủ. Chúng tôi bật khóc khi nó nấc những hơi thở cuối cùng.

Chung cuộc, Wikipedia (tiếng Việt) cũng có đôi dòng ngắn ngủi: “Ngày 13 tháng 6 năm 1997, Luật sư Nguyễn Mạnh Tường qua đời vì tuổi già tại nhà số 34 phố Tăng Bạt Hổ, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, thọ 88 tuổi.”

Chỉ giản dị thế thôi. Không ai phân ưu, cũng chả ai trống kèn gì ráo trọi. Tang ma của G.S Hoàng Tụy thì lại hoàn toàn khác, đình đám hơn thấy rõ:


Những bản tin trang trọng thượng dẫn khiến tôi thốt nhớ đến cái hôm đưa Phan Khôi đến nơi an nghỉ cuối cùng:

Quan tài cha tôi đặt trên chiếc xe song mã màu đen. Đó là loại quan tài xấu nhất được mua phân phối giá hai đồng bảy hào năm xu. Sáu mảnh gỗ tạp, bào qua loa, vênh vẹo đóng đinh qua loa, không sơn phết,tấm thiên, tấm địa và bốn góc đều hở. Trên nóc quan tài chỉ có ba nén nhang cắm vào quả trứng luộc để trong chén cơm. Không nến, không hoa. Không có một vòng hoa, một bông hoa nào trong đám tang cha tôi. Ngoài con ngựa già kéo xe, chỉ có 10 người đưa đám, kể cả hai nhân viên dịch vụ mai táng và người đánh xe ngựa. Người bạn, người đồng nghiệp duy nhất của cha tôi là nhà thơ Yến Lan, còn lại là người trong gia đình. Chúng tôi bấu víu vào nhau, đẩy chiếc xe ngựa lăn bánh chậm chạp ra khỏi con hẻm, đi về hướng cửa Đông. Người hàng phố đứng nhìn đám tang vội vã quay đi. Không ai dám tới dự và đưa cha tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng …

Về sự kiện đắng lòng này, nhà phê bình văn học Thụy Khuê có lời bình luận:

Nếu ngày nay có một sự xám hối nào đó về phía chính quyền, hẳn không phải là những lễ kỷ niệm, với những bài ca tụng vô bổ, mà là việc tìm lại hài cốt Phan Khôi trong đám mộ ở Yên Kỳ, xác định ADN, để dựng lại ngôi mộ Phan Khôi, cho xứng đáng với địa vị của một trong những nhà văn, nhà trí thức và tư tưởng hàng đầu của Việt Nam trong thế kỷ XX.

Tôi thì e rằng đã quá muộn rồi. Thời gian không đứng về phía Đảng Cộng Sản Việt Nam. Thời đại và thời thế cũng vậy nên họ buộc phải có “những bước lùi ngoạn mục” (hay nói theo nhà văn Trần Đĩnh là phải “loạng choạng lùi”) như hiện cảnh. Họ sẽ ngã trước khi có cơ may “xám hối.”
 





ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CÓ ĐỐI PHÓ ĐƯỢC VỚI TRUNG QUỐC KHÔNG? (Việt Hoàng - Thông Luận)




27/07/2019

Sự kiện Trung Quốc cho tàu thăm dò địa chất HD8 quấy nhiễu và xâm phạm chủ quyền Việt Nam tại Bãi Tư Chính thuộc vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam đang làm dấy lên một làn sóng giận dữ trong dư luận. Sau hai tuần im lặng thì chính quyền Việt Nam đã chính thức lên tiếng phản đối Trung Quốc và yêu cầu Trung Quốc rút các tàu bè vi phạm ra khỏi lãnh hải Việt Nam.

Chưa bao giờ mà dư luận Việt Nam lại chất vấn Đảng cộng sản Việt Nam gay gắt đến như vậy. Một đồng thuận chưa từng có trong mọi thành phần dân tộc Việt Nam khắp nơi trên thế giới là yêu cầu chính quyền Việt Nam phải có phản ứng rõ ràng và dứt khoát trước các hành động ngang ngược vi phạm chủ quyền của Trung Quốc. Đa số ý kiến của người dân và các chuyên gia quốc tế cho rằng việc đầu tiên và cần làm ngay tức khắc là Việt Nam cần khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về luật biển như Philippines đã từng làm năm 2016.

Trước khi đưa ra các yêu cầu cho chính quyền Việt Nam thì chúng ta nên bình tĩnh trả lời các câu hỏi như : Đảng cộng sản Việt Nam có muốn đối phó với Trung Quốc không ? Nếu muốn thì họ có những công cụ nào ? Liệu có đối phó được Trung Quốc không ? Việt Nam cần dựa vào đâu để đối phó với Trung Quốc ?...

1. Đảng cộng sản Việt Nam có muốn đối phó với Trung Quốc không ?

Câu trả lời là vừa có, vừa không. Không bởi vì Đảng cộng sản Việt Nam luôn xem Trung Quốc là đồng minh ý thức hệ quan trọng nhất để bảo vệ chế độ. Sau khi Liên Xô sụp đổ thì ban lãnh đạo Việt Nam nhanh chóng lấy quyết định hòa hoãn với Trung Quốc. Hội nghị Thành Đô là do phía Việt Nam chủ động và đề nghị với Trung Quốc nhằm biến quan hệ hai nước đang từ thù địch chuyển ngay thành bạn tốt. Việt Nam cần một chỗ dựa để chế độ có thể tiếp tục tồn tại. Trong suốt lịch sử của mình Đảng cộng sản Việt Nam chưa bao giờ là một chính đảng độc lập mà luôn dựa vào một thế lực ngoại bang, lúc thì Liên Xô, lúc thì Trung Quốc, lúc thì cả hai.

Chính vì nắm được điểm yếu này của Đảng cộng sản Việt Nam nên khi có bất cứ bất đồng nào giữa hai nước là Trung Quốc đều lấy con bài ‘đại cục’ ra để đe dọa và khống chế Việt Nam. ‘Đại cục’ ở đây là việc Trung Quốc ủng hộ và chống lưng cho Đảng cộng sản tồn tại để độc quyền cai trị Việt Nam. ‘Đại cục’ đó chỉ có giá trị với Việt Nam chứ với Trung Quốc thì nó không có giá trị gì. Trung Quốc luôn tìm cách khống chế và o ép Việt Nam để độc chiếm Biển Đông.

Năm 2017, Việt Nam đã phải chấp nhận hủy bỏ việc khoan thăm dò dầu khí tại khu vực này và đền bù cho công ty Repsol, Tây Ban Nha trước sức ép của Trung Quốc. Lần này Trung Quốc tại tiếp tục leo thang bằng cách đem tàu thăm dò địa chất vào hoạt động sâu trong lãnh hải Việt Nam. Việt Nam đã cử bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân sang Trung Quốc để đàm phán và sau đó là Võ Văn Thưởng, cả hai đều thất bại trước thái độ cương quyết của Trung Quốc. Không còn cách nào khác Việt Nam đành phải lên tiếng tố cáo Trung Quốc. Báo chí Việt Nam được phép đăng tải nhiều ý kiến khác nhau với một thông điệp mạnh mẽ và cứng rắn khác thường.

2. Đảng cộng sản Việt Nam có những công cụ nào để đối phó với Trung Quốc ?

Có lẽ không nhiều lắm. Về mặt pháp lý, Việt Nam vẫn chưa kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế cho nên dù có nhiều chứng cứ nhưng vẫn không lại được với Trung Quốc. Trung Quốc vừa là nước lớn vừa mua chuộc được nhiều học giả quốc tế và tạo dựng nhiều chứng cứ giả về chủ quyền của họ trên biển Đông. Truyền thông của Trung Quốc cũng hoạt động hiệu quả hơn Việt Nam.

Về quân sự thì Việt Nam thua xa Trung Quốc và với nạn tham nhũng trầm trọng tại Việt Nam thì quân đội cũng không thể là ngoại lệ. Vũ khí dù được mua sắm nhiều nhưng chất lượng có được bảo đảm hay không cũng chưa thể biết được. Tướng lĩnh Việt Nam thì mải lo kiếm tiền hơn là chăm lo cho quốc phòng. Việc cựu đô đốc, trung tướng, thứ trưởng bộ quốc phòng Nguyễn Văn Hiến vừa bị kỷ luật là một ví dụ.

Về kinh tế thì chỉ trong mấy chục năm qua Trung Quốc gần như làm chủ kinh tế Việt Nam. 90% các công trình trọng điểm của Việt Nam đều lọt vào tay các nhà thầu Trung Quốc. Kết quả của các dự án đó như thế nào thì người dân Việt Nam ai cũng rõ mà điển hình là công trình đường sắt Cát Linh-Hà Đông. Kinh tế Việt Nam cũng phụ thuộc rất nhiều vào thị trường Trung Quốc, nhất là nông nghiệp và thủy hải sản. Sau khi sự kiện Bãi Tư Chính xảy ra, Trung Quốc đã đóng tất cả các đập trên thượng nguồn sông Mekong khiến vùng đồng bằng sông Cửu Long của Việt Nam dưới hạ nguồn bị khô hạn nghiêm trọng. Trung Quốc đồng thời đóng cửa việc buôn bán tiểu ngạch biên giới với Việt Nam khiến người nông dân Việt Nam điêu đứng do giá cả giảm mạnh.

Người dân Việt Nam rất đồng lòng trong việc chống lại sự xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc nhưng cùng với Đảng cộng sản Việt Nam thì có lẽ là không. Rất nhiều ý kiến trên các mạng xã hội của đủ mọi thành phần dân chúng Việt Nam đều cho rằng nếu chính quyền có kêu gọi đi biểu tình chống Trung Quốc thì họ sẽ không tham gia và đó là việc của Đảng cộng sản Việt Nam. Thậm chí có ý kiến cho rằng họ sẽ không làm ‘con cờ’ để Đảng cộng sản Việt Nam thích dí vào đâu thì dí.

Dư luận thế giới rõ ràng là không chấp nhận việc Trung Quốc biến Biển Đông thành ao nhà của mình và tự áp đặt luật chơi của riêng mình. Biển Đông là một tuyến hàng hải quan trọng của thế giới. Tuy nhiên sự ủng hộ của thế giới nói chung và của Mỹ nói riêng dành cho Việt Nam cũng chỉ dừng ở mức độ ‘ngoại giao’. Trung Quốc không thể nào ngăn cản tự do hàng hải trên biển Đông và mặt khác Việt Nam lại là đồng minh ý thức hệ của Trung Quốc nên thế giới khó lòng mạnh mẽ lên tiếng bảo vệ Việt Nam.

3. Có cách gì để Việt Nam đối phó với Trung Quốc hay không ?

Với Đảng cộng sản thì rõ ràng là không nhưng với dân tộc Việt Nam thì hoàn toàn có thể. Việt Nam có hai ‘công cụ’ quan trọng để bảo vệ đất nước trước sự đe dọa của Trung Quốc. Thứ nhất là ‘lòng dân’ và thứ hai là sự ủng hộ của các nước dân chủ trên thế giới.

Việt Nam vẫn tồn tại được bên cạnh Trung Quốc đến ngày hôm nay là nhờ vào tinh thần độc lập của người dân Việt Nam. Việt Nam với Trung Quốc không giống nhau và không bao giờ là một, mọi ý muốn đồng hóa hay sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc đều sẽ thất bại. Khi lòng dân đã thống nhất và đồng thuận thì không thế lực nào có thể đe dọa và áp đặt được bất cứ điều gì lên Việt Nam.

Tuy nhiên Đảng cộng sản chưa bao giờ xem người dân Việt Nam là ‘đồng bào’ thực lòng. Họ cư xử với dân tộc Việt Nam như là một đội quân chiếm đóng. Lòng yêu nước của người dân Việt Nam bị Đảng cộng sản lợi dụng hết lần này đến lần khác vì vậy niềm tin của người dân đối với đảng hầu như không còn nữa. Muốn tạo sự đồng thuận giữa chính quyền và người dân trong việc đối phó với Trung Quốc thì phải là với một chế độ khác, ngoài Đảng cộng sản Việt Nam.

Nhiều trí thức Việt Nam yêu cầu Đảng cộng sản nhanh chóng dân chủ hóa đất nước để đối phó với Trung Quốc. Những đòi hỏi này là hoàn toàn đúng vì ngày nào Đảng cộng sản còn trói mình trong chiếc vòng kim cô ‘đại cục’ thì ngày đó Việt Nam vẫn không thể nào có được một chính sách rõ ràng và dứt khoát với Trung Quốc. Tuy nhiên 100% là các đề nghị này sẽ không được lắng nghe và thực hiện. Suốt 73 năm Đảng cộng sản cai trị đất nước, họ luôn đặt quyền lợi của đảng lên trên lợi ích của dân tộc vì vậy mọi trông chờ vào sự thay đổi của họ đều vô ích và vô vọng.  

Sự ủng hộ của dư luận quốc tế mà cụ thể là các nước dân chủ dành cho Việt Nam hiện nay rất hạn chế và hoàn toàn mang tính ngoại giao. Chỉ khi nào Việt Nam thật sự có dân chủ và hòa vào dòng chảy của thời đại thì khi đó sự ủng hộ mới rõ ràng và dứt khoát. Dân chủ và độc tài như nước với lửa nên không bao giờ Việt Nam có thể là một đồng minh đúng nghĩa và thực chất đối với các nước dân chủ như Mỹ, Nhật, EU…

Khi Việt Nam có dân chủ và có được đồng thuận của đa số dân chúng thì khi đó chính phủ phải tìm cách giảm thiểu và dần dần tiến tới việc độc lập với Trung Quốc về chính trị và kinh tế. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể chung sống một cách hòa bình và bền vững bên cạnh Trung Quốc. Cũng chỉ khi đó Trung Quốc mới không thể dùng kinh tế hay ‘đại cục’ ý thức hệ cộng sản để làm con tin nhằm gây sức ép lên Việt Nam.

4. Phải làm gì bây giờ ?

Rõ ràng là đề nghị Đảng cộng sản dân chủ hóa đất nước để đối phó với nguy cơ Trung Quốc là đúng đắn nhưng điều đó sẽ không xảy ra và khi đó người dân Việt Nam sẽ làm gì ? Chẳng lẽ nếu đảng không lắng nghe và không chịu dân chủ hóa đất nước thì dân tộc Việt Nam đành bó tay ? Chúng tôi chưa thấy ai đưa ra một giải pháp nào cho trường hợp này.

Có một giải pháp rất khả thi và hoàn toàn trong tầm tay mà Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên (Tập Hợp) đề nghị từ lâu đó là người dân và trí thức Việt Nam hãy lên tiếng ủng hộ cho một tổ chức chính trị khác, ngoài Đảng cộng sản với một giải pháp khác ngoài ‘giải pháp cộng sản’. Giải pháp đề nghị của Tập Hợp đó là giải pháp "dân chủ đa nguyên".

Người dân Việt Nam nên học hỏi người dân Ukraine bằng cách dũng cảm ‘thay máu’ hệ thống chính trị già nua và lạc hậu hiện nay bằng một tổ chức dân chủ mới, trẻ trung đầy nhiệt huyết với một dự án chính trị trong sáng và khả thi với một đội ngũ nhân sự chính trị có hiểu biết, bao dung và viễn kiến.

Hãy ‘hành động’ bằng việc lên tiếng ủng hộ cho giải pháp "dân chủ đa nguyên" của Tập Hợp. Chính quyền Việt Nam không thể bỏ tù một người nào đó vì lên tiếng ủng hộ cho dự án chính trị của Tập Hợp. Khi có hàng triệu người lên tiếng ủng hộ Tập Hợp thì khi đó Đảng cộng sản phải chấp nhận ‘đối thoại’ với Tập Hợp để cùng tìm cách dân chủ hóa đất nước trong hòa bình. Việc này trước sau cũng đến và cũng phải làm. Càng làm sớm càng tốt, càng để lâu thì càng bất lợi cho đất nước và dân tộc. Mỗi người có trí tuệ hãy bình tĩnh suy nghĩ xem, ngoài cách này ra còn có cách nào khác không ?

Việt Hoàng
(27/07/2019)

-----------------------------

XEM THÊM 


Thứ Tư, 07/31/2019 - 17:39 — tuankhanh

Lúc này, mọi thông tin về Bãi Tư Chính (Vanguard Bank) đối với người Việt Nam hiện rất mơ hồ. Trên các thông tin bên ngoài dội về thì gọi là đối đầu, còn phía Hà Nội, thì gọi là đấu tranh. Nếu dựa trên những ngôn từ này, có thể tự lý giải rằng, Trung Quốc bằng nhiều cách như đang muốn vào trực tiếp Bãi Tư Chính chứ không chỉ là ngăn Việt Nam thăm dò và khai thác ở tại Lô 06.1 bể Nam Côn Sơn, phía tây bắc Bãi Tư Chính. Còn Việt Nam thì dùng tàu của mình cố ngăn đường đi của Trung Quốc, và mặt khác thì nỗ lực ngoại giao theo kiểu không muốn làm quá.

Nhưng Bắc Kinh rõ ràng không dừng lại, và bộc lộ rõ việc muốn chiếm lấy Bãi Tư Chính. Ngày 26/7, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh tuyên bố rằng Việt Nam “vi phạm quyền chủ quyền của Trung Quốc đối với Bãi Tư Chính kể từ tháng Năm”, cho thấy cuộc tranh chấp có nội dung lớn hơn: Bắc Kinh muốn hoàn thành đại nghiệp đường 9 đoạn trên biển Đông, mà Việt Nam là kẻ gây khó trước mắt.

Trên bàn làm việc của các cơ quan tình báo quốc tế, kịch bản về một Bãi Tư Chính còn thuộc quyền Việt Nam, và một Bãi Tư Chính vào tay Trung Quốc ắt đã được lập ra, và cục diện thế giới cũng sẽ thay đổi, dựa vào đó. Từ tháng 5/2019, các thông tin tình báo và chuyển động trên biển Đông đã cung cấp cho ông Derek Grossman, nhà phân tích quốc phòng của Mỹ nhận định rằng sớm muộn gì trong năm nay, Trung Quốc sẽ mở một cuộc chiến trên biển với Việt Nam về pháp lý, và có thể cả đụng độ nhanh. Giờ thì điều ấy đã thành sự thật.

Mỹ cũng nhận biết rõ tính toán này của Trung Quốc nên việc tăng cường các chuyến hải hành tự do, gọi là FONOP, hay lên giọng chỉ trích trực tiếp và mạnh mẽ Bắc Kinh là điều dễ hiểu. Tờ The National Interest, số ra ngày 31/7, của tác giả David Axe, với bài viết có nhan đề “Phi tiễn của Mỹ và Trung Quốc nằm chen cứng trên biển Đông, ai sẽ thắng?” (Here's How China and America's Missiles in the South China Sea Stack Up, who  wins?) đã nhận định như vậy. Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng không ngần ngại phô trương việc mang các phi tiễn chống hạm vào biển Đông, thử nghiệm hồi đầu tháng 7/2019 như một cách ngầm cảnh báo.

Rõ ràng hơn, Bắc Kinh cũng phô trương trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo rằng hàng loạt các phi đạn tầm xa có tên DF-26 đã được kéo đến vùng Nội Mông (cách vùng biển Hoàng Sa khoảng 2000 dặm), hướng vào các lộ trình tự do hải hành của Mỹ. Hoàn Cầu Thời Báo cũng không ngần ngại tuyên bố DF-26 có tầm bắn đến 2.500 dặm, và sẽ đánh trúng bất kỳ chiến hạm nào của Mỹ trong vài giây.

Kịch bản của việc Trung Quốc muốn cướp Bãi Tư Chính là gì? Các nhà phân tích phỏng đoán rằng sau khi tạo các bước gây căng thẳng lên cao, các tàu cá – mà thực tế là các tàu dân quân biển sẽ được đưa ra hàng đầu để tiến vào mục tiêu, sau đó, tạo ra một tình huống bị phía Việt Nam ngăn chận, đánh chìm… dẫn đến cuộc gia tốc và can thiệp của hàng chục tàu cảnh sát biển vũ trang Trung Quốc “bảo vệ tàu cá vô tội”. Bãi Tư Chính có thể có một cuộc đổ bộ thần tốc của Trung Quốc, không khác gì trường hợp đảo Gạc Ma. Sau khi cắm cờ, Bắc Kinh có thể ung dung đối phó với Việt Nam – một quốc gia mắc cạn với chiến sách “ba không” của mình, tức 1/ không tham gia các liên minh quân sự. 2/ không đi theo bất kỳ nước nào để chống lại một nước khác. 3/ không có căn cứ quân sự của nước ngoài trên lãnh thổ Việt Nam.

Việt Nam, trong cách thức “đấu tranh” của mình, đang chuyển hướng bố cáo dần các sự việc với các quốc gia để tạo áp lực quốc tế. Gần đây nhất, là Hà Nội đã chuyển sự kiện cho New Delhi – cũng là một cách thăm dò phản ứng Bắc Kinh. Sau Ấn Độ, có thể sẽ có thông tin thêm, rộng hơn, phản đối tăng cấp độ. Nhưng đó cũng là một con dao hai lưỡi vì Bắc Kinh sẽ đẩy nhanh tốc độ lấn chiếm, trước khi mọi chuyện bùng phát ở tầm quốc tế hơn là giữa một vài nước.

Có nhiều hy vọng từ đám đông bàn tán trên các trang mạng Việt Nam, là Mỹ sẽ can thiệp cho Việt Nam. Nhưng đó là một khả năng rất thấp. Bởi câu chuyện Bãi Tư Chính đang trở thành chuyện riêng của anh em nhà Cộng sản – đặc biệt khi Nga vẫn phớt lờ khi công ty khai thác dầu khí Rosneft của họ bị uy hiếp. Và quan trọng nhất, Mỹ sẽ không có tư cách gì can thiệp cho Việt Nam, khi các cơ hội về một liên minh hợp tác quốc phòng luôn bị Hà Nội né tránh. Hãy nhìn vào Hồng Kông, nếu có sốt ruột trước phong trào đòi dân chủ ở đó, Mỹ cũng không thể làm gì hơn là chỉ trích.

Việt Nam cũng vậy, đặc biệt, mọi chuyện có vẻ như thuận buồm xuôi gió cho Trung Quốc, khi người đứng đầu tối cao của đảng- nhà nước Việt Nam là Nguyễn Phú Trọng chỉ nói chuyện tham nhũng, mà không cất một tiếng nào về an nguy quốc gia, dù gần 1 tháng bị uy hiếp và xâm lấn.

Bãi Tư Chính có thể sẽ mất như Gạc Ma. Và sau đó, người dân Việt Nam sẽ rồi chỉ còn nghe lời tuyên bố dữ dội của một quan chức cấp cao rằng chuyện đòi lại Hoàng Sa, Gạc Ma, Tư Chính là điều của thế hệ con cháu phải làm.






THAM NHŨNG VÀ CHỐNG THAM NHŨNG (Dương Quốc Chính)





Tối qua xem chương trình Đối diện của VTV, đại khái nó là chương trình tuyên truyền để phản bác lại truyền thông tự do là mạng xã hội. Chương trình có phỏng vấn 1 số Facebooker lề phải, hay còn gọi là DLV, như thượng tá Minh bên báo QĐND. Các anh đấu tố 1 số KOLs “phản động” như Hiếu gió, Lê Trung Khoa, Thái Văn Đường và Phạm Chí Dũng (không hiểu sao đưa anh này vào chung nhóm với mấy anh em hải ngoại kia?).

Một số nội dung khác mình thấy 1 số người khác đã viết rồi, mình để ý nhất đến đoạn anh em DLV ný nuộn về tham nhũng. Đoạn này mình thấy anh em tuyên truyền bịp, bản chất cũng chả khác gì fake news mà anh em đang đấu tố. Luận điệu này kinh điển của DLV, ý nói là trên thế giới nước nào mà chả có tham nhũng, Mỹ cũng thế, đa đảng cũng tham nhũng, các nước trong khu vực như Mã, Hàn cũng tham nhũng bỏ mẹ ra, bắt cả TT, TTg… Tức là VN tham nhũng thế này cũng là thường, như các nước khác thôi! Kiểu ný nuộn này chỉ lừa được các cụ đảng viên hưu trí lười đọc và anh em bò đỏ.

So sánh như thế là rất ngu. Giống như bảo nước nào cũng có trộm cắp, rác rưởi, suy ra cá mè 1 lứa, bằng nhau hết.

Tham nhũng và cách chống tham nhũng kiểu VN hoàn toàn khác với phương Tây. Tham nhũng ở VN là hệ thống xuyên suốt từ địa phương đến trung ương và sự tồn tại của nó là không thể tránh được, vì nó góp phần nuôi sống bộ máy công quyền và doanh nghiệp nhà nước. Bởi vì lương công chức chỉ đáp ứng được nhu cầu tối thiểu của họ.

Nếu chống được tham nhũng thì coi như giật nước luôn cả bộ máy công quyền, vì anh em công chức không còn động lực gì để làm việc. Điều này hoàn toàn khác với phương Tây. Vì lương công chức các nước này khá cao, tham nhũng chỉ là để công chức tăng gia sản xuất, không phải là mục đích sống còn.

Cách chống tham nhũng cũng khác nhau cơ bản. Ở VN, ông Trọng đốt lò chống tham nhũng giống hệt ông chủ thấy con mèo ăn vụng thì lôi nó ra để đánh đập, cho nó sợ. Lẽ ra để chống ăn vụng thì phải không để mèo đói khát, chó treo mèo đậy và có cơ chế canh gác. Ông Trọng dùng con mèo đói này để canh con mèo đói khác trong khi chả có biện pháp treo đậy khả thi. Vì thế mới nói chống tham nhũng kiểu phe cánh thanh trừng nhau (chương trình Đối diện muốn phản bác điều này).

Các nước dân chủ chống tham nhũng kiểu khác. Đó là dùng các thành phần đối lập (hay độc lập) để giám sát những kẻ có điều kiện tham nhũng. Pháp luật ở các nước đó cũng không có vùng cấm với quan chức chính quyền. Trong khi VN thì vẫn có vùng cấm, vẫn sợ vỡ bình. Nếu ném chuột triệt để quá thì hết cmn cán bộ. Thế nên chống tham nhũng ở VN chỉ mang tính giải trí, chèo tuồng, mua vui cho bần nông, thủ dâm cho bò đỏ.

Chắc chương trình Đối diện này sẽ còn còn nhiều số khác. Hóng xem trình độ ný nuộn của anh em VTV đến đâu.


-------------------------------

TÀI LIỆU

World Population Review

*
*
Diễm Thi, RFA
2019-07-31

Ngày 4/7/1991, nhà báo Trần Quang Thành bị tạt acid khiến khuôn mặt bị dị dạng, mất cả môi và mũi, một mắt bị mù, mắt còn lại chỉ nhìn được 1/10 và thân thể bị hủy hoại 81%, sau khi ông có các bài viết chống tiêu cực và phơi bày tham nhũng tại Việt Nam.

Đến hôm nay công cuộc phòng, chống tham nhũng tại Việt Nam vẫn chưa đến hồi kết và có lẽ sẽ khó có hồi kết, mặc dù nhiều người nhận định, đây là giai đoạn Việt Nam chống tham nhũng quyết liệt nhất…

RFA có cuộc phỏng vấn nhà báo Trần Quang Thành sau 28 năm ông gặp tai nạn nghề nghiệp để nghe ông phân tích, nhận định về tình hình chống tham nhũng hiện nay!


Diễm Thi: Thưa nhà báo Trần Quang Thành, vừa qua trên 70 cán bộ, đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban bí thư quản lý bị kỷ luật Đảng và xử lý hình sự, ông có tin Việt Nam đã và đang quyết liệt chống tham nhũng hơn bao giờ hết?
Ông Trần Quang Thành: Chào cô Diễm Thi và thính giả RFA. Theo tôi thì công cuộc chống tham nhũng hiện nay như một trò hề vì không phải đánh trực tiếp vào những người đương nhiệm mà toàn là hồi tố như Lê Thanh Hải hiện nay. Chẳng lẽ nhiệm kỳ của ông Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn trong sạch, không có một người nào phải đứng trước vành móng ngựa về chống tham nhũng cả hay sao?
Vì vậy tôi nghĩ họ ra luật chống tham nhũng để thanh trừng lẫn nhau mà thôi chứ không phải vì dân vì nước gì hết.


Diễm Thi: Thưa ông, vậy theo ông, khẩu hiệu của ông Trọng “Không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng” được ông hiểu như thế nào thông qua những gì ông Trọng làm mà nhiều người hay nói là công cuộc “đốt lò” của ông ấy đã đang và sẽ thành công?
Ông Trần Quang Thành: Ông Trọng chỉ cho vào lò những đối tượng ông muốn triệt hạ, chứ những đối tượng mà ông nâng niu thì không. Cho nên việc kiên quyết chống tham nhũng của ông thực chất là triệt những kẻ có thể cản trở ông về quyền lực. Ông Trọng bảo “không có vùng cấm”, ai chả nói thế nhưng hành động thì mới quan trọng, nó chứng minh cho lời nói.


Diễm Thi: Nhưng những vụ tiêu cực tiếp tục bị phanh phui “không ngoại lệ”khi 7 thứ trưởng và nguyên thứ trưởng dính kỷ luật trong vòng nửa năm qua, ông có nghĩ đó là sự “mạnh tay” thật của chiến dịch chống tham nhũng hay là “chiêu trò” an dân trước thềm đại hội XIII?
Ông Trần Quang Thành: Tất cả mọi hành động xử lý kỷ luật vừa qua đều là thanh trừng lẫn nhau, răn đe cho nhau, nhưng dù sao chúng ta cũng thấy rõ bộ mặt thật của Nhà nước cộng sản rằng, nếu một người có quyền cầm bút ký là có thể tham nhũng, từ xã cho đến Trung ương. Quan trọng là người thế lực mạnh sẽ lấn át người thế lực yếu.
Hồi kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Phú Trọng đâu có làm được mà phải khóc và gọi là đồng chí X. Bây giờ ông Trọng tìm những phe cánh cũ của Nguyễn Tấn Dũng xử lý.
Nếu vì dân vì nước thì ông Trọng phải lôi những tập đoàn lớn đang bị tố cáo như Sun Group, Vin Group, tập đoàn của Trịnh Văn Quyết ra xử…
Ở Việt Nam, chống tham nhũng là thứ vũ khí để họ trị nhau.
Gọi là mị dân thì cũng đúng nhưng dân họ không tin đâu. Dân họ không nói ra thôi chứ họ không tin các ông có thể chống tham nhũng. Thế lực của Tất Thành Cang còn rất mạnh nên 70 ủy viên trung ương không thể bỏ phiếu kỷ luật ông này.
Nếu muốn chống tham nhũng vì dân vì nước thì ông Trọng phải kỷ luật hết những ai tham nhũng, những ai cướp của dân. Nhưng ông Trọng lại bảo nếu xử lý hết cán bộ thì lấy cán bộ đâu mà làm.
Nội bộ đảng cộng sản có thể mâu thuẫn với nhau kịch liệt, ví dụ hai phe Dũng - Trọng. Nhưng đến một lúc nào đó, vì quyền lợi của đảng và quyền lợi của họ với nhau thì họ cũng sẽ “ngã giá” với nhau để giữ lại thế cân bằng chứ không bao giờ triệt hạ nhau đến cùng.


Diễm Thi: Theo như ông nói, nếu chính quyền Việt Nam kiên quyết loại bỏ khỏi bộ máy của Đảng, nhà nước những cán bộ “hư hỏng”, triệt hạ phe cánh nhưng liệu có loại bỏ được “chân rết” của họ khi nó đã bám rễ và vươn vòi quá sâu? Ông có thể phân tích thêm về vấn đề này?
Ông Trần Quang Thành: Muốn chống tham nhũng thành công phải dựa vào dân, nghe dân chứ đừng theo ý đảng thì họ sẽ triệt được tất cả những kẻ tham nhũng, còn nếu cứ như bây giờ là phe nọ giết phe kia thì diệt được chân rết này sẽ tòi ra chân rết khác. Hiện nay họ chỉ chống tham nhũng trên bề mặt. Ngay cả ông Nguyễn Phú Trọng cũng đâu chịu kê khai tài sản!
Tóm lại, còn ĐCS thì không bao giờ chống tham nhũng được vì họ vừa đá bóng vừa thổi còi đúng như câu “luật là ta, ta là luật”.


Diễm Thi: Ông nhận định như thế nào về tình hình này trước đại hội XIII? “Lò” của ông Trọng sẽ tiếp tục nóng? Những vấn đề nào ông nghĩ sẽ được đưa ra bàn luận kỹ trước, trong và sau đại hội?
Ông Trần Quang Thành: Lò vẫn sẽ nóng để diệt những người không ăn ý với ông Trọng. Trước đại hội đảng thì họ sẽ đưa những vấn đề về trong sạch đảng để lấy lòng dân nhưng thực tế họ không bao giờ làm được những điều họ nêu ra. Từ xưa đến nay vẫn thế, không có gì mới cả.
Đại hội sắp tới tôi nghĩ họ cũng làm sao để củng cố nội bộ của họ để bám rễ và tiếp tục thống trị. Tổ chức đại hội đảng chỉ tốn tiền của dân. Buồn cười ở chỗ trong một nước có hai hệ thống chính quyền là đảng và Nhà nước, mà cuối cùng chỉ là đảng thống trị.
Một đất nước muốn công bằng, dân chủ, văn minh thì không thể nào để độc đảng lãnh đạo như hiện nay mà cần một sự thay đổi lớn trong đất nước.
Phải nói rõ rằng những nội dung nào được bàn hay danh sách nhân sự tại đại hội đảng kỳ tới do một nơi quyết định, đó là Bắc Kinh.
Ngày xưa thì Liên Xô sẽ đưa danh sách người lãnh đạo chủ yếu. Bây giờ Trung Quốc sẽ làm việc này.

Diễm Thi: Theo quan sát của ông thì có gì khác biệt trong việc chống tham nhũng của chính phủ Việt Nam từ hơn 10 năm qua?
Ông Trần Quang Thành: Ngày càng bộc lộ rõ việc chống tham nhũng chỉ là chiêu bài để ĐCS thâu tóm quyền lực. Ngày xưa thì họ còn lừa được dân. Ngày xưa tôi cũng bị lừa khi nghe họ chống tham nhũng, tôi đã làm rất nhiều vấn đề để chống tham nhũng.
Khi chống tham nhũng thì cả Ban nội chính trung ương là bộ máy cắt rễ. Nếu một người nào đó trong Bộ chính trị đang có thế lực mà bị tố cáo thì ban này sẽ làm nhiệm vụ là “cắt rễ” để rễ cái không bị nguy hiểm.
Còn nếu ai đó không được ưng ý trong Bộ chính trị thì ban này sẽ vẽ ra một hồ sơ rất xấu để triệt hạ.
Bộ công an hiện nay là một bộ máy siêu quyền lực. Chống tham nhũng  ở đấy mà tham nhũng cũng ở đấy cho nên nó đẻ ra rất nhiều chuyện. Các vụ chống tham nhũng và tham nhũng vừa rồi đều dính đến công an. Họ thanh trừng lẫn nhau thôi.
Trong bộ máy công an tham nhũng rất nhiều. Hầu như những người có chức có quyền trong Bộ công an đều có những quyền lợi liên quan đến những cơ quan khác. Tôi đã từng chứng kiến những vụ việc mà người trong Bộ công an bao che cho thuộc hạ như thế nào, và tôi từng là nạn nhân của ngành công an. Vì thế tôi hoàn toàn không tin - Tôi cũng là nạn nhân của sự bao che.


Diễm Thi: Cảm ơn nhà báo Trần Quang Thành đã dành thời gian cho RFA – Kính chúc nhà báo thật nhiều sức khỏe!












LẠM BÀN VỀ "CHIẾN LƯỢC NHÂN TÀI" (Nguyễn Đình Cống)




Nguyễn Đình Cống
01/08/2019

Trong công cuộc phát triển, VN tuy có đạt vài kết quả về kinh tế, nhưng đã phạm phải một số sai lầm và gặp nhiều bế tắc. Một trong những nguyên nhân chính là “thiếu nhân tài”, đặc biệt là ở cấp chiến lược. Vì thế mà ĐCS loay hoay với việc “Quy hoạch CB”. Gần đây Bộ Nội vụ lại làm đề án “Chiến lược quốc gia về thu hút trọng dụng nhân tài” (gọi tắt là Chiến lược nhân tài).

Ngày 5/6/2019, ra Quyết định số 470/QĐ-BNV 2019 về “Chiến lược nhân tài”.

Ngày 17/7, tổ chức Hội thảo khoa học về “Chiến lươc nhân tài”, công bố thành lập Ban chỉ đạo, gồm 12 thành viên do Bộ trưởng Lê Vĩnh Tân làm trưởng ban. Dự kiến tháng 10/2019 sẽ trình Dự thảo lên Thủ tướng. Kế hoạch thực hiện từ năm 2020 đến 2025.

Tìm hiểu kỹ về Quy hoạch CB của ĐCS và Chiên lược nhân tài của Bộ Nội vụ tôi thấy rằng Đảng và Nhà nước, nếu không thay đổi thể chế chính trị, vẫn theo con đường hiện nay thì không có cách nào tìm và dùng được các nhân tài chân chính. Thường chỉ tìm được những kẻ cơ hội, tuy có bằng cấp này nọ nhưng thiếu trung thực, thiếu tài năng, chỉ có nhiều mưu mô. Vì sao vây?

Trong Kế hoạch xây dựng Đề án Chiến lược quốc gia, tiết b, mục 1 (Mục đích) viết rằng: “Đề án bảo đảm đúng quan điểm, đường lối của Đảng,…”. Đường lối đó thể hiện rõ trong Quy hoạch CB. Tôi và nhiều người khác cho rằng Quy hoạch đó phản dân chủ, phản khoa học, phản tiến bộ (*). Theo đường lối như thế làm sao tìm ra nhân tài.

Phải chăng trong nhân dân Việt Nam không có nhân tài. Không phải! Không những có mà có nhiều, nhưng những người tài chân chính đã bị Quy hoạch của Đảng loại bỏ ngay từ vòng đầu tiên. Họ bị loại vì không đạt được tiêu chuẩn cơ bản nhất của Đảng là “Tuyệt đối trung thành với Chủ nghĩa Mác Lê”. Một số ra nước ngoài, số khác bị bắt nhốt vào tù hoặc bị trừ khử, số nữa bị quy là “thế lực thù địch”, là phần tử “tự diễn biến”, bị chống đối kịch liệt. Riêng những người có bằng cấp cao, có kiến thức sâu rộng, nhưng bưng tai, bịt mắt, ngậm miệng, buông tay trước thế sự. thì cũng chưa phải là nhân tài chân chính.

Hội thảo khoa học về Chiến lược nhân tài (HT) do Thứ trưởng Nguyễn Trọng Thừa điều hành. Bộ trưởng Lê Vĩnh Tân phát biểu khai mạc, bà Lê Minh Hương công bố Chiến lược, các ông TS Dương Quang Tung, GSTS Phạm Hồng Thái, PGSTS Lê Minh Thông đã có các tham luận về phát hiện và sử dụng nhân tài.

Tuy rằng trong các tham luận có đề cập một vài ý cần quan tâm như nhân tài rất cần môi trường tự do để hoạt động, để sáng tạo, còn lại trong phần lớn tham luận chỉ trình bày những điều mà những người có hiểu biết thông thường phải thốt lên: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Ngoài ra cũng còn có phát biểu của vài người khác, tập trung ý kiến vào việc ca ngợi và minh họa Chiến lược nhân tài.

Về nhân tài TS Phan Hồng Giang có bài “Đừng để tiểu nhân trà trộn hãm hại người tài” (GD 30-7-19). Khổ thay cho Nhà nước VN, không phải tiểu nhân trà trộn mà là giữ địa vị then chốt, quyết định. Về hình thức, người ta ra nghị quyết, lập chiến lược tìm người tài để sử dụng, nhưng trong thực tế, khi phát hiện được người có thực tài thì họ tìm cách khuất phục, bắt quỳ gối khom lưng, cúi đầu, nếu không khuất phục được thì tìm cách vô hiệu hóa. Một trong những tội ác của đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản là loại bỏ, hủy diệt tầng lớp tinh hoa của dân tộc. Tầng lớp đó phản biện sự độc tài toàn trị chuyên chính vô sản.

Nhân tài sinh ra từ chỗ cha mẹ hấp thu được khí thiêng sông núi hoặc có di truyền tốt. Môi trường gia đình và xã hội là hết sức quan trọng để nhân tài phát triển hoặc bị làm thui chột.
Dân tộc Việt hiện nay, tuy lâm vào môi trường xã hội và chính trị khá bất lợi, tinh hoa bị hủy hoại, nhân tài chân chính bị vùi dập, nhưng khí thiêng sông núi vẫn còn, di truyền tốt vẫn còn, vì vậy nhân tài vẫn tiếp tục được sinh ra, vấn đề là làm sao thay đổi được môi trường để nhân tài phát triển mà không bị hủy hoại.

Phan Hồng Giang cho rằng, có nhân tài nhưng không sử dụng được vì sự đánh giá chủ quan, thiếu dân chủ, quyền đánh giá nằm trong tay một số người. Tôi cho rằng điều hết sức quan trọng của đánh giá là trình độ, phẩm chất của người đánh giá chứ không phải số lượng. Không phải “một số người” mà chỉ một người thôi, khi có trình độ và phẩm chất thì vẫn có thể đánh giá đúng. Một số người mà ông Giang nêu ra, phải nói rõ là kém cỏi, tư lợi và độc đoán.

Về thu hút nhân tài, vừa qua Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam công bố sách chuyên khảo “Thu hút kiều dân trình độ cao để phát triển khoa học và công nghệ- Lý luận chung, thực tiễn Hàn Quốc và hàm ý cho Việt nam” ( NXB Khoa học xã hội 2019). Tôi đã viết bài phản biện, cho rằng nội dung có nhiều sai lầm về cơ bản.

Ngạn ngữ có câu “Đất lành chim đậu”. Đất lành cho nhân tài là môi trường chính tri-xã hội thật sự tự do dân chủ. Với VN bây giờ điều kiện tiên quyết để có môi trường như vậy là cải cách thể chế chính trị, xóa chuyên chính vô sản, từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê, ĐCS trả lại quyền làm chủ cho nhân dân hoặc “Lập Quyền Dân” như Trung tâm Minh Triết chủ trương.

Không làm được như thế thì “Chiến lược quốc gia về thu hút trọng dụng nhân tài” chỉ là trò diễn kịch để tuyên truyền mà thôi.
______

(*) Tôi đã công bố bài: “Phản biện đường lối cán bộ cộng sản”. Tôi sẵn sàng thuyết minh về tính chất phản dân chủ, phản tiến bộ, phản khoa học của Quy hoạch CB, xin lấy danh dự và tính mạng để bảo vệ các ý kiến đó.





TIN & BÀI TỪ NGÀY 24 ĐẾN NGÀY 31/7/2019




TIN & BÀI TỪ NGÀY 24 ĐẾN NGÀY 31/7/2019

.

.

.

.

.

.

KHÔNG CÓ TIN NGÀY 26/07/2019

.

.

.