Thứ Năm, 12/23/2021 - 22:09
— nguyenhuuvinh
https://www.rfavietnam.com/node/7070
Đại dịch làm thay
đổi thế giới
Đại dịch do covid-19 gây ra trên thế giới đã gần
tròn 2 năm. Theo số liệu của Tổ chứ Y tế thế giới (WHO) thì tính đến 7:06 tối
theo giờ CET, ngày 23/12/2021 , toàn thế giới đã có 276.436.619 trường hợp được
xác nhận nhiễm COVID-19, bao gồm 5.374.744 trường hợp tử vong.
Đại dịch đã làm đảo lộn cả trật tự, nền kinh tế,
và nhiều vấn đề của thế giới. Nó chứng minh rằng với cả những quốc gia đầy đủ
vũ khí hạt nhân, luôn dương oai diễu võ, phùng mang trợn mắt với thế giới, thì
vẫn cứ phải khuất phục chỉ một con virus bé nhỏ, không nhìn thấy, không sờ mó,
không cảm giác được. Nó đã làm thay đổi cả quan niệm về sức mạnh, về nhiều giá
trị được xây dựng từ lâu đời. Kể cả sự sợ hãi hay yêu mến.
Tại Việt Nam, những ngày này, dịch bệnh đang
gia tăng với mức độ chóng mặt, nguy cơ bùng nổ một trận đại dịch thứ 5 đã hình
thành một cách rõ nét qua các con số thống kê. Số người nhiễm bệnh tăng với tốc
độ chóng mặt và không hẹn có điểm dừng. Số người tử vong do dịch bệnh không ngừng
tăng lên từ 2 con số đến 3 con số.
Nó là loại virus nguy hiểm, rất nguy hiểm. Điều
này ai cũng đã rõ.
Những nỗi lo sợ, sự
lúng túng và hoảng loạn
Tính mạng người dân bấp bênh, tâm thần người
dân lo sợ, đời sống người dân bị đe dọa và mạng sống của người dân chẳng có gì
để đảm bảo.
Nhà cầm quyền hô hào “Sống chung với dịch” như
là hành động kéo cờ trắng đầu hàng trong trận đánh “Không thắng không về” –
Lời của Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam khi xua lính vào phong tỏa
và chiếm đóng Sài Gòn những ngày dịch bệnh, hẳn là để đề phòng bọn virus phản ứng,
biểu tình…
Nhưng, làm sao để có thể sống chung với dịch
thì nhà cầm quyền CSVN lại lúng túng và lơ đi, do vậy cả hệ thống từ trên xuống
dưới cứ như đám rối chạy vòng quanh, và cứ vậy mạnh ai nấy làm. Cũng chính vì vậy,
người dân không thấy được con đường sáng để có thể đi, để có thể tin tưởng.
Làm sao có thể sống chung với dịch, khi mà hệ
thống y tế tê liệt, đầu hàng trước dịch bệnh bởi không chỉ số lượng bệnh nhân,
mà còn là sự rệu rã, không được trang cấp, không được chuẩn bị cho đại dịch,
không được chú ý từ trước đến nay. Do vậy, việc trợ giúp người bệnh là bất khả
thi.
Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Văn Nên, Bí
thư thành ủy Sài Gòn đã nói thẳng ra rằng: Những bệnh nhân nhiễm Covid-19 được
đưa đến bệnh viện thời gian qua, chỉ là để cách ly nhằm hạn chế lây nhiễm, thế
rồi mặc kệ, ai vượt qua được thì sống, còn ai không vượt qua được thì dẫn đến
container là nơi xếp hàng của các thi thể để lưu trữ chờ ngày hỏa táng.
Thế nên, dù có luôn được nghe những lời leo lẻo
rằng: “Đảng là người tổ chức, lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”
người soi đường, chỉ lối cho muôn dân… thì ngược lại, người dân đang lầm lũi
trên con đường vô định, không lối thoát và đầy bất trắc với tính mạng, tài sản,
gia đình, cộng đồng của mình.
Thế nên “sống chung với dịch” thì chưa thấy,
người ta chỉ thấy rất rõ là dòng những người ùn ùn nhập viện và những thi thể
ùn ùn vào lò thiêu ngày càng đông, càng dài để thực hiện đúng mục tiêu là “chết
chung bởi dịch”.
Các chính sách, chủ trương và hành động chống
dịch của nhà cầm quyền từ đầu tới nay, như một vở kịch không rõ thể loại đã diễn
đến mức chán ngấy với những trò hề, với những vai diễn và tình tiết vở kịch đầy
bất ngờ. Ở đó có đủ bi, hài, hỉ, nộ, ái ố và đủ mọi cung bậc cảm xúc.
Từ hung hăng, hùng hổ với những lời lẽ đao to,
búa lớn, cho đến khi nhận những cái tát nảy đom đóm của virus vô hình kia, thì
nhà cầm quyền CSVN hoảng loạn và… bí lối. Thế rồi bắt đầu quá trình “trống đánh
xuôi, kèn thổi ngược” với đủ mọi tiết tấu bi, hài… để rồi cuối cùng người dân
phải trả giá bằng chính đời sống và mạng sống của họ.
Người ta đã thấy được sức mạnh của con virus
vô hình, bé nhỏ kia hoành hành trên khắp thế giới và cũng đang thi thố khắp Việt
Nam lấy đi sinh mạng hàng chục ngàn người dân một cách tang thương, bạo tàn ra
sao.
Những điều không dừng
lại
Xã hội Việt Nam như tê liệt với những chỉ thị,
chính sách, phương án “chống dịch như chống giặc”, “không thắng không về”, rồi
“thần tốc, truy vết”… đủ cả mọi lời lẽ khoa trương và máu lửa như đánh trận.
Mọi hoạt động xã hội như dừng lại, bị đình trệ,
bị đóng băng, hạn chế và kéo đời sống xã hội chậm lại nhiều nhịp, nhiều bước.
Cả xã hội như đang rơi vào trạng thái “ngủ
đông” trong mọi lĩnh vực từ tâm linh đến kinh tế, chính trị, xã hội và đời sống.
Tuy nhiên, vẫn có những mặt, những hoạt động
xã hội, những hành động của nhà cầm quyền là không hề giảm xuống. Vẫn có những
mặt, những lĩnh vực đời sống xã hội nhộn nhịp và gia tăng không ngừng.
Trước hết, có thể kể đến sự gia tăng không ngừng
nghỉ, là sự tham nhũng của bộ máy công quyền với ngân sách nhà nước – túi tiền
của người dân.
Bộ máy tham nhũng vẫn miệt mài hoạt động bất kể
hoàn cảnh, điều kiện nào.
Theo báo cáo của Chính phủ về công tác phòng,
chống tham nhũng, năm 2021, tình trạng nhũng nhiễu, tiêu cực, gây phiền hà cho
người dân, doanh nghiệp trong khu vực hành chính, dịch vụ công chưa được ngăn
chặn. Các cấp, các ngành đã tiến hành chuyển đổi vị trí công tác của 26.576 lượt
cán bộ, công chức, viên chức. Có 51 người đứng đầu đã bị xử lý do thiếu trách
nhiệm để xảy ra tham nhũng, trong đó 16 người bị xử lý hình sự, 35 người đã bị
xử lý kỷ luật.
Báo cáo của Chính phủ cũng nêu, số việc thu hồi
tài sản tham nhũng, kinh tế phải thi hành là 4.799 việc. Tổng số tiền phải
thi hành trên 72 nghìn tỷ đồng nhưng chỉ thu về được trên 4 nghìn tỷ đồng.
Nghĩa là con số tiền của của nhân dân bị cướp trong các vụ án tham nhũng được
phát hiện chỉ là 6%. Còn lại 94% số tài sản, tiền của của người dân là “một đi
không trở lại”.
Trong khi dịch bệnh vẫn đang hoành hành khắp cả
nước và cả nước đang hô hào nhau “Chống dịch như chống giặc” thì nạn tham nhũng
vẫn không quên gia tăng chóng mặt.
Những ngày vừa qua, người ta chú ý thấy rất rõ
một sự nhộn nhịp ở cả hai đầu đất nước, cả Sài Gòn và Hà Nội.
Tại đầu Sài Gòn, liên tiếp các quan chức hàng
cao nhất của Tp được lôi ra tòa trong những phiên tòa rất gần nhau, xử hai Phó
Chủ tịch của Thành phố tội tham nhũng là Tất Thành Cang và Trần Vĩnh Tuyến. Trước
đó, một phó chủ tịch khác là Nguyễn Hữu Tín đã lĩnh án 7 năm tù vì tội tham
nhũng ở những vụ án khác.
Hẳn nhiên, đi cùng với mấy Phó Chủ tịch UBNDTP
là hàng loạt cán bộ các sở, ban ngành và rất nhiều đảng viên, cấp ủy với chức
năng, nhiệm vụ khác nhau… đã hùa nhau cướp tiền dân trắng trợn.
Những phiên tòa xử quan chức Sài Gòn đã và
đang làm dư luận nóng lên về điển hình cho hệ thống quan chức “tài đức vẹn
toàn”, về những đảng viên “Kiên trung, bất khuất với lý tưởng sáng ngời trong
các tổ chức đảng được đánh giá là “trong sạch, vững mạnh” nay bị lộ đã bóc trần
ra bộ mặt nham nhở trước người dân. Thì Hà Nội cũng quyết không kém cạnh, nói
theo ngôn ngữ dân gian, là Hà Nội không thể ngồi yên vì “Kém miếng khó chịu”.
Nếu ở Sài Gòn, đứng trước vành móng ngựa mới
chỉ là các Phó Chủ tịch, phó Bí thư thành ủy, thành ủy viên… kéo theo bộ sậu ra
tòa. Thì ở Hà Nội, những phiên tòa liên tiếp mở ra với bị cáo là Nguyễn Đức
Chung, là nguyên Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN, Chủ tịch UBND Tp
Hà Nội. Thiếu tướng, Giám đốc Công an, Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân.
Liên tiếp những vụ án, dù được cân nhắc, giảm
nhẹ và ưu ái đủ mọi mặt, thì Nguyễn Đức Chung vẫn nhận những bản án tù với sự sợ
hãi từ những đồng chí, đồng đội của mình.
Và những phiên tòa đó chưa phải là tất cả,
chưa đủ nên sẽ còn nữa những phiên tòa tiếp tục với Ủy viên trung ương đảng
này.
Thực chất, đó là những cuộc chiến phe nhóm ác
liệt đã và đang diễn ra ngày đêm bất chấp đại dịch đang hoành hành và tác oai
tác quái tại Việt Nam.
Không kể hoàn cảnh,
trường hợp nào
Đợt dịch thứ tư bùng phát đã làm rơi nốt những
chút gì còn lại được gọi là niềm tin, là uy tín, là tài tình hay những lời lẽ
đao to búa lớn và lừa mị của hệ thống truyền thông.
Thế nhưng, có những câu chuyện, những sự việc
mà chỉ khi bị phơi bày ra trước thiên hạ, người ta mới thấy sự bỉ ổi, sự khốn nạn
và mất lương tri như vậy lại có thể xảy ra bởi những người thuộc hàng “đạo đức,
văn minh, lương tri của thời đại” trong đội quân tiên phong là Đảng CSVN.
Vụ Công ty Cổ phần Việt Á bị xới tung lên, người
ta mới thấy được hết tận chân tơ, kẽ tóc của sự thối nát đến tận cùng của cả một
hệ thống từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên tại Việt Nam.
Và nó được thực hiện bởi cả hệ thống từ tuyên
truyền, từ khoa học công nghệ, từ báo chí, cơ quan trung ương của Đảng CSVN, của
chính phủ và của mọi ngành, mọi cấp… tất cả đều vẽ nên một thây ma, một công ty
lừa đảo, một hệ thống tự sướng và mục đích là nhằm rút ruột người dân.
Chỉ mấy tháng hoạt động, cái công ty này đã kịp
thời lấy đi 4.000 tỷ tiền dân. Nghĩa là hết một nửa số tiền quỹ Covid-19 mà cả
hệ thống đã bằng mọi cách moi bằng được từ đáy quần người dân vốn đã te tua sau
dịch bệnh và đói kém.
Đó là những đồng tiền mà báo chí đưa lên, từ
những em bé đập lợn đất, nhịn ăn sáng để góp vào “Quỹ vaccine” quỹ chống covid.
Đó là những đồng tiền của những bà cụ già, chắt
bóp cả đời để lo chuyện hậu sự, lo cho cỗ quan tài… nay được moi ra bởi lời động
viên, kêu gọi lòng yêu nước.
Và nó được sử dụng để mua những bộ kit test dởm
với giá cao gấp vài chục lần của nước ngoài bảo đảm chất lượng
Và những bộ kit, test đó, sẽ góp phần đưa đồng
loại họ, đưa người dân đến nghĩa địa, đến lò hỏa thiêu vô lý nhất và nhanh nhất.
Và nó được sử dụng để Bộ trưởng Bộ Công an và
bộ sậu kéo nhau đi nước ngoài ăn bò dát vàng.
Hình : https://jbnguyenhuuvinh1962.files.wordpress.com/2021/11/bua-an-1.jpg?resize=438%2C438
Đó là thành quả của sự lãnh đạo tuyệt đối của
đảng đạo đức, văn minh.
Và cái đảng đó, mang tên Đảng Cộng sản.
Ở đó, tham nhũng chỉ là một cái cớ để các phe
nhóm trong đảng đưa nhau ra tòa, vào tù trong cuộc chiến giành quyền và lợi
trong đảng. Bởi tham nhũng là điều tất nhiên, hiển nhiên, dĩ nhiên và được thực
hiện ngang nhiên trong chế độ cộng sản độc tài.
Bởi không có cơ hội để tham nhũng thì điều hiển
nhiên ai cũng rõ là đảng không thể tồn tại được vì không có đảng viên. Bởi chẳng
mấy ai điên rồ đi tin vào cái lý thuyết, lý tưởng hoang đường mà đảng vẽ ra.
Bởi không được tham nhũng, thì hệ thống đảng sẽ
tự rệu rã và tự giải tán. Bởi chẳng ăn cái giải gì mà xông vào cái đảng đó để
chịu tiếng ngu trước thiên hạ.
Thế nên, Đảng CS đã trở thành “Một bầy
sâu” – Trương Tấn Sang, nguyên Chủ tịch nước.
Cái bầy sâu đó, nó “Ăn của dân không từ
một thứ gì, từ liều vaccine đến đồng tiền bảo hiểm” – Nguyễn Thị Doan,
nguyên Phó chủ tịch nước.
Và cũng chỉ có ở đó, con người mới có thể hiện
thực hóa câu nói của Các Mác: “Chỉ có loài lang sói mới quay lưng lại với
nỗi đau của đồng loại, để chăm sóc cho bộ da của mình”.
Mặc dù, Các Mác đã nói sai. Bởi ngay cả loài
lang sói, nó cũng biết thương đồng loại nó trong hoạn nạn, điều mà người cộng sản
không thể học được.
Thế nên, Cộng sản cũng là loại virus nguy hiểm
tàn phá không chỉ một vài cá nhân, mà toàn xã hội, cộng đồng, đất nước dân tộc
và cả thế giới.
Còn tham nhũng, đó cũng chỉ là một biến thể tất
yếu bên cạnh các biến thể khác như bạo lực, bất nhân, dối trá và lừa đảo. Tất cả
có nguồn gốc từ loại virus gốc là virus mang tên cộng sản mà thôi.
Khốn thay, loại virus Cộng sản là loại mà
không hề có bất cứ loại vaccine, thuốc đặc trị nào có thể hữu hiệu.
Có lẽ chính vì vậy mà trên mạng Internet, người
ta vẫn tán dương và khen ngợi Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga) khi ông ta nói rằng: “Anh
có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó. Cộng sản
không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó”.
23/12/2021
J.B Nguyễn Hữu Vinh
No comments:
Post a Comment